tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Green Leaf VN - với hơn 400 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới - là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Luôn phục vụ khách hàng với phong thái và ý chí của người tài xế chuyên nghiệp. Chỉ tuyển dụng đầu vào tài xế có khả năng giao tiếp tiếng Anh đàm thoại. Tác phong, đồng phục chỉnh chu trong suốt thời gian phục vụ khách hàng. Các tài xế phải vượt qua chương trình đào tạo nghiêm ngặt về cách thức phục vụ khách hàng

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm: 30175595
Tiểu thuyết
22.12.2018
TADEUSZ DOLEGA - Mostowicz
Thầy lang


- Anh ấy chưa bao giờ hứa hẹn điều gì với cháu cả - Marysia ngắt lời ông, đỏ mặt và bối rối.


- Không hứa hẹn à? Thế cậu ấy muốn gì? Cháu phải nhớ rằng cậu ấy là một ông chủ lớn, giàu có, quảng giao. Cháu là gì đối với cậu ấy? Ôi, chỉ là một thứ đồ chơi. Nhưng trái tim thì sẽ quen dần. Thì như bây giờ chẳng hạn: thiếu cậu ấy là cháu đã thấy nặng nề.


- Đó là vì chuyện khác….


- Có thể vì chuyện khác mà cũng có thể đó là vì chuyện này - ông hiền hậu gật đầu - Nhưng lấy cháu thì hẳn là cậu ấy không lấy. Vậy thì để làm gì?


Marysia cụp mắt nhìn xuống.


- Cháu hoàn toàn chưa nghĩ đến chuyện ấy. Cháu chỉ thấy nói chuyện với anh ấy thật dễ chịu. Anh ấy đi nhiều, biết rộng. Anh ấy kể chuyện rất hay…


- Cứ để cậu ấy kể cho những cô gái khác. Tại sao cậu ấy lại chọn đúng cháu mới được chứ?


- Bởi vì… anh ấy nói là anh ấy mến cháu.


- Lại còn không mến được sao? Cậu ấy có mù đâu.


- Cháu không nghĩ là bác, bác Antoni ạ, bác cũng có thể thấy cái gì đó không hay trong chuyện này.


Thầy lang đưa tay che mặt.


- Xin Chúa hãy gìn giữ! Xấu thì không xấu, nhưng không cần. Mọi người đâm ra không ưa cháu, rồi chuyện phiền phức cũng bắt nguồn từ đó, mà rồi thì chẳng ai được lợi lộc gì. Bác không chê trách gì cậu ấy. Không. Nhưng giá cậu ấy là người hoàn toàn đứng đắn, thì cậu ấy đã không khiến cháu, con bồ câu nhỏ ạ, phải thành đầu đề cho người ta xì xầm, đã không làm đầu của cháu phải quay cuồng, đã không ngồi đây hàng buổi.


- Nhưng… nhưng cháu đâu có thể mời anh ấy ra được - Marysia thử chống chế.


- Và cũng không cần. Nếu cháu muốn nghe một lời khuyên tốt, một lời khuyên chân thành, cháu nên nghe bác và đừng trò chuyện với cậu ta nữa. Thì rồi cậu ấy sẽ thôi lui tới đây. Nếu cháu không muốn thì bác cũng chẳng biết làm thế nào hơn được.


Marysia suy nghĩ rất lung. Cô hiểu rằng lời khuyên của ông thầy lang vừa chân thành vừa rất đúng đắn, dù sao đi nữa, dù chóng hay chầy, quan hệ giữa cô với cậu chủ Leszek sẽ phải chấm dứt. Hoặc cậu ấy lại bị một cơn đồng bóng nữa, hoặc cậu ấy cưới vợ. Thế là hết. Kéo dài quan hệ đó sẽ chẳng dẫn tới điều gì. Càng kéo dài lâu bao nhiêu, cô sẽ càng khó chia tay với chàng bấy nhiêu và rồi nỗi nhớ nhung sẽ càng đau xót thêm bấy nhiêu mà thôi.


Chỉ mới vắng chàng có mấy hôm mà cuộc sống dường như đã là nỗi cực hình… Nhưng mặt khác, cô không sẵn sàng để chịu đựng bao tháng năm tuyệt vọng để đánh đổi lấy, dù chỉ là vài tháng hạnh phúc được gặp chàng, được nhìn vào mắt chàng, được nghe lời chàng nói?


Hồi ức về những niềm hạnh phúc ngắn ngủi sẽ lưu lại mãi mãi trong tâm hồn, cho đến chết. Liệu có nên từ bỏ kho báu ấy không? Hay nên chăng từ giã chàng vì nỗi hãi hùng giữa niềm khổ đau, để cam chịu sống một cuộc đời trống rỗng, vô vị, không chút nội dung?


Thầy lang rất tốt bụng và thông minh, nhưng trong trường hợp này biết đâu ông chẳng lầm.


- Bác Antoni, cháu sẽ suy nghĩ về lời khuyên của bác - cuối cùng cô nghiêm trang nói - Cháu sẽ suy nghĩ kỹ, mặc dù điều ấy có thể là không cần nữa vì chắc cậu ấy chẳng bao giờ đến đây đâu nữa bác ạ.


Và quả thực nhiều ngày đã trôi qua mà không hề có ai nhìn thấy cậu chủ Czyński trong thị trấn hoặc quanh vùng.


Trong khi đó ở đây, tin đồn cứ sôi cả lên. Hành động khắc nghiệt của ông lão Mosterzay bị một số người này phê phán thì lại được những người khác ca ngợi. Song tất cả mọi ý kiến đều thống nhất ở hai điểm: thứ nhất, có thể thấy trước là Zenon Wojdyłło sẽ gặp một cái kết cục rất xấu; thứ hai, người ta cho rằng kẻ có lỗi chính là Marysia.


Thậm chí cả những người trước kia chân thành chào hỏi cô, bây giờ khi đi ngang qua mặt cô cũng cố tình giả vờ không nhìn thấy cô. Còn những người khác mỗi khi được dịp đều lớn tiếng trình bày quan điểm của họ và không tiếc những lời quá quắt. Mà thậm chí họ cũng chẳng phải người xấu hay thâm hiểm gì. Chỉ đơn giản là trong đời sống thông thường ở tỉnh lẻ, người ta đã quen với một số phong tục nào đó, khi có gì không tuân thủ khuôn khổ của những phong tục ấy, họ đều thấy đáng phê phán kịch liệt. Một cô gái lao động nghèo hèn quan hệ với một cậu chủ giàu có, tất không thể mong gì kết thúc bằng nghĩa vợ chồng, vậy thì cô ấy muốn gì mới được kia chứ?


Cái lôgic của suy nghĩ ấy đặc biệt thích hợp với những kẻ nhiệt tình ca ngợi ông thợ yên cương đã đuổi cậu con trai vô công rồi nghề và hay gây sự ra khỏi ngôi nhà ông cha. Nếu như đến tuổi này mà không nên người thì chẳng còn gì để giúp y được cả. Không vâng lời cha mẹ, bây giờ cứ mặc y muốn nghe ai thì nghe. Cứ mặc y lang thang trong cuộc đời này, chứ đừng mang thêm tai tiếng cho một gia đình tử tế nữa.


Nhưng rõ ràng là Zenon không hề có ý định bỏ đi xa. Ngày thứ nhất, hắn có biến đi đâu đó, nhưng ngay hôm sau, hắn đã trở về và bằng hành động của mình hắn đã chứng minh cho những ý nghĩ và những điều tiên đoán tồi tệ nhất. Hắn nốc rượu ở tửu quán ông Jutka, hết sạch cả tiền được cha cho, rồi sau đó hắn gây sự khắp phố cho đến khuya, gào tướng lên rằng sẽ đốt trụi nhà ông bố, sẽ bắn chết hết cả họ nhà Czyński, sẽ đập bể đầu con bé Marysia lẳng lơ kia.


Rốt cuộc hắn xông vào tấn công một anh cảnh sát, giật đứt túi anh ta, rồi bị đưa đến đồn cảnh sát, hắn đập vỡ cửa sổ ở đó, phá gẫy cả bàn ghế. Người ta phải còng tay hắn lại, giam cho một ngày, sau đó lập biên bản, cái biên bản tất yếu dẫn đến việc xử án và tất nhiên kèm theo hai tháng tù giam.


Nhưng vừa được thả ra, Zenon lại biến mất khỏi thị trấn, người ta đồn rằng hắn vẫn chỉ quanh quẩn đâu đây.


Những sự việc kia không những chỉ làm chấn động dư luận thị trấn. Ở Ludwikow người ta cũng biết chuyện. Phu nhân Czyńska vội phái ngay một thằng bé đến gặp ông thợ yên cương và báo cho ông biết rằng mặc dù bà xem hình phạt của người cha đối với Zenon là đúng đắn, song bà vẫn muốn cứu nó khỏi lăn vào vũng lầy, nên bà quyết định sẽ tiếp tục đặt hàng ở chỗ ông và hi vọng rằng ông Wojdyłło sẽ tha thứ cho cậu con trai.


Song ông lão thợ yên cương là một người sắt đá. Ông cảm ơn vì chuyện đặt hàng, nhưng ông tuyên bố rằng: điều gì một lần ông đã quyết thì không bao giờ thay đổi, ông không bao giờ muốn trông thấy mặt đứa con khốn nạn ấy nữa. Không thể nào thuyết phục nổi ông.


- Ông xem đấy - phu nhân Czyńska bảo chồng - ông hãy xem quan hệ của người cha đối với con trai là thế nào, nếu như người cha ấy có đầy đủ tính cách và nguyên tắc.


Ông Stanisław vờ như không hiểu ý tưởng bóng gió này. Ông chỉ khẽ lầu bầu một câu gì đó rồi vẫn chìm đắm vào quyển sách đang đọc. Còn phu nhân Eleonora thì đi đến kết luận rằng thông qua toàn bộ chuyện này có thể rút ra lợi ích về phương diện sư phạm đối với Leszek, bà bèn bắt tay vào viết một bức thư rất dài gửi cậu con trai độc nhất, tường trình đầy đủ mọi chuyện ở đây, kèm theo rất nhiều giáo huấn mang đẫm tính sư phạm.


Nếu như Leszek nhận được bức thư kia, hẳn nó sẽ có ảnh hưởng về phương diện đạo đức đến chàng. Tiếc thay, trong lúc thiên tuyệt phẩm của năng lực giáo huấn mẫu tử đang nằm trong toa thư của đoàn tàu lao mải miết về hướng Warszawa, thì người nhận lại đang trăn trở trong một toa giường nằm của đoàn tàu đang phóng ngược về Ludwikow.


Chàng trăn trở không sao ngủ được bởi lẽ lòng chàng đầy những dằn vặt nội tâm, không thể dùng một cái cớ hay một điều dối trá quanh co nào để đánh lừa khỏa lấp đi được. Tất nhiên, ở nhà ông chú, chàng buồn chán đến nẫu cả người, nhưng không phải buồn vì lí do khách quan. Bạn bè đông đảo, đáng yêu và vui vẻ, trò vui đủ loại và chẳng một phút ngừng, phụ nữ đẹp tươi, đồ ăn tuyệt diệu, trời đẹp huy hoàng. Nguyên nhân của nỗi buồn chán ở ngay trong lòng chàng. Nói đơn giản là chàng nhớ.


Quả thực là xuẩn ngốc và thiếu đứng đắn khi một người đã trưởng thành, có lương tri tỉnh táo như chàng, lại nhớ nhớ nhung nhung hệt như một cậu học trò miệng còn hơi sữa, đến cô gái tóc vàng bán hàng tại một cửa hiệu tí teo tại một thì trấn tí teo, mặc dù đã tự thuyết phục mình một cách có hiệu quả nhất, bất chấp những lí lẽ không thể bác bỏ nổi bất chấp ý chí và quyết định của chàng. Khi ra đi chàng đã quyết một lòng dứt bỏ những tình cảm vớ vẩn và mớ bòng bong của những chuyện vụn vặt, bẩn thỉu nảy nở từ những tình cảm kia. Nhưng chỉ mới bắt đầu rời chân là đã có ngay những ý nghĩ hoàn toàn khác xuất hiện, chế ngự, vây hãm chàng, không để cho chàng một phút yên lòng và nghỉ ngơi.


Thay vì nỗi chán ngán, không hào hứng, tâm trí chàng đột nhiên nẩy sinh trạng thái thương tiếc, âu yếm và hứng cảm, trí tưởng tượng làm hiện ra trước mắt chàng những cảnh tượng huyễn hoặc, trong đó chàng thấy Marysia đang ở trong vòng tay của chàng hiệp sĩ mạo danh Sobek kia, đang bị một đám tiện nhân nhục mạ và chửi bới, hay là đang bỏ đi về một phương trời vô định… trong chiếc áo khoác mỏng manh tồi tàn đã cũ bợt, đội chiếc mũ tí teo kiểu tỉnh lẻ đến buồn cười, với hành trang nghèo nàn của nàng đựng trong chiếc vali tí tẹo sứt sát.


Cảnh tượng hiện ra rõ ràng khiến chàng kinh hoảng. Chàng bật dậy, mặc vội quần áo, gói ghém đồ đạc, bảo đánh thức tài xế để đưa chàng về Wacrszawa. Chàng để lại cho cô chú một bức thư giải thích rằng chàng chợt nhớ đến một chuyện vô cùng quan trọng phải làm ngay.


Tới Wacrszawa còn hai tiếng đồng hồ nữa mới đến giờ tàu khởi hành. Chàng lang thang vô mục đích trên phố Marszalkowska, rồi dừng chân trước hiệu kim hoàn. Bất giác chàng chợt nhìn thấy một chiếc nhẫn rất đẹp bằng bạch kim có gắn mặt đá bằng xaphia màu lam nhạt. Đó chính là màu mắt nàng, chàng chợt xúc động nghĩ và không kịp nghĩ đến việc mình đang làm, chàng bước ngay vào hiệu. Chiếc nhẫn không đắt tiền lắm, tuy nhiên cũng hút trọn số tiền còn lại trong túi Leszek sau khi đã mua vé tàu. Giờ đây, không tài nào ngủ nổi, chàng rút chiếc hộp nhỏ trong túi áo choàng ra và ngắm nghía chiếc nhẫn. Cho đến nay chàng chưa tặng cho Marysia một món quà nào cả. Thậm chí chàng cũng không hiểu nàng có đồng ý nhận một chút quà nào đó hay chăng.


- Nàng sẽ nhận - một ý nghĩ chợt bừng lên trong óc chàng - nếu đây là nhẫn đính hôn.


Đột nhiên chàng cảm thấy tim mình đập dồn. Chàng giơ bàn tay mang nhẫn ra ngắm nghía ánh long lanh của viên đá ngọc.


- Đây chính là nhẫn đính hôn của ta - chàng nói to thành tiếng.


Chàng ngẩng đầu, hằm hằm nhìn khắp coupe, dường như chờ đợi lời phản đối của một kẻ nào đó. Nhưng ngăn coupe trống rỗng, các bức vách lặng im chỉ có tấm rèm cửa khẽ lắc lư theo nhịp bánh con tàu.


Chàng chìm đắm trong một cảm giác thanh thản mơ màng như một giấc mộng. Giờ đây chàng đã hiểu hết, giờ đây chàng không còn một nghi ngờ nào nữa. Phải, chàng sẽ cưới nàng. Chàng sẽ có nàng, sẽ có nàng bên mình mãi mãi. Sẽ chấm hết nhớ nhung, chấm hết lo âu, chấm hết lo âu và chịu đựng.


Cứ mặc người ta gọi là điên! Bởi lẽ chính những người gọi chàng như thế không hề hiểu như thế nào là điên khùng, một sự điên khùng vô vọng nhất, khi phải tự chống lại tình yêu của mình!


Và đó là một tội ác! Phải chăng con người được cái quyền dứt bỏ trái tim mình những tình cảm tốt đẹp nhất, cao quý nhất? Biết đâu đó có thể là tình cảm duy nhất biện minh cho sự tồn tại, tình cảm duy nhất là sự nở hoa kết trái của tâm hồn? Chà đạp, tiêu diệt, từ chối nó được ư? Vì cái lý do gì mới được chứ? Để được người đời thừa nhận à? Ngu hết chỗ nói! Vì kẻ khác mà chịu chối bỏ ngay bản thân mình, chối bỏ cái nội dung chính yếu nhất của mình, nỗi khát khao hạnh phúc của mình!


Ôi, chàng hiểu rõ lắm những khó khăn trở ngại đang chồng chất trên con đường định đi. Không một giây phút nào chàng có ảo tưởng rằng cha mẹ chàng sẽ đồng ý một cuộc hôn nhân như thế. Chàng không nghi ngờ rằng họ sẽ làm tất cả để ngăn chàng không đạt đến đích. Rồi dư luận xã hội, tất cả những người quen, họ hàng, đều sẽ được huy động để chống lại Marysia. Chàng cần chuẩn bị để đấu tranh quyết liệt.


Nhưng chàng không hề e sợ cuộc đấu tranh ấy. Ngược lại chàng phấn chấn bởi nghĩ rằng một mình chàng dám đứng ra để chống lại tất cả để bảo vệ hạnh phúc của mình, hạnh phúc của chàng và của Marysia, chàng sẽ phá tung các trở ngại, sẽ giữ vững tất cả cuộc tấn công, sẽ chiến thắng, bởi vì chàng nhất định phải chiến thắng.


Trong đầu óc chàng đã hiện hình kế hoạch của chiến dịch. Chàng đã trông thấy những kho vũ khí và những mưu chước người ta sẽ dùng để chống chàng. Đó là việc đe dọa tước quyền thừa kế, hoặc sẽ tước quyền thừa kế thực sự, những lời chế giễu cay độc và những lời thóa mạ đểu cáng, những kịch cảnh khó chịu và những cuộc rầy la, những cơn động kinh và ngất xỉu, những lời van xin và đe dọa. Và sẽ được bắt đầu bằng việc khóa két sắt. Với các mối quen biết của họ, cha mẹ chàng chẳng khó gì mà không ngăn được cậu con trai tìm được chỗ làm nào đó.


- Cần phải lưu ý trước chuyện đó - chàng suy nghĩ.


Không có gì dễ dàng hơn là bỏ mặt nạ đi khi bước vào cuộc đấu, để rồi chịu thất bại. Đây đâu phải chỉ có cuộc đấu là quan trọng, mà chiến thắng cũng quan trọng. Phải làm sao để vẫn được ở tại nhà. Thật tình chàng có thể bí mật bán dần đồ đạc riêng tư rồi cùng Marysia trốn đến một nơi tận cùng của thế giới. Nàng vốn quen với cảnh bần hàn, rồi thì chàng cũng sẽ quen được. Chàng còn trẻ, chàng sẽ tìm được việc làm ở một nơi nào đó thôi. Nhưng một cuộc chạy trốn như thế không mang lại cho chàng một điều gì đáng tự hào, và sẽ làm giảm đi niềm hạnh phúc nhận được. Vì thế, ngay từ đầu phải loại bỏ nó.


Chàng có đầu óc thực tế đủ để gạt sang một bên những hành động kiểu Don Kihote vẫn thường hấp dẫn chàng, một khi đứng trước những vấn đề quan trọng. Vì vậy, giờ đây chàng quyết định sẽ hành động thận trọng, phải nhìn xa trông rộng và phải hết sức bí mật.


Tạm thời chàng chưa muốn suy tính thật tỉ mỉ về chiến thuật sẽ dùng trong tương lai. Chàng đang say sưa với việc phát hiện ra những khát vọng đích thực của mình, chàng sung sướng khi lòng đã quyết, nên tất cả những thứ khác đều trở nên nhỏ bé, co lại, mất bớt ý nghĩa.


Việc cậu chủ Leszek xuất hiện với vẻ mặt rạng rỡ, hết sức vui vẻ, đã gây nên một điều bất ngờ ở Ludwikow. Bởi lẽ trước hết người ta hoàn toàn không ngờ chàng trở về, hai nữa, sự thay đổi ở chàng hết sức rõ rệt. Sự cáu kỉnh trước đây, tính bất thần của các động tác, sự thờ ơ, lãnh đạm đối với các vấn đề gia đình và tài sản, vẻ buồn chán xưa kia đều biến mất.


- Có điều gì xảy ra với con thế, Leszek? - phu nhân Eleonora phải thừa nhận, hỏi con.


- Con đã thay đổi hoàn toàn mẹ ạ. Con đã trở thành một người khác hẳn hay sao ấy.


- Mẹ rất muốn biết giai đoạn đáng mừng này có lâu bền không?


- Ồ, lâu chứ ạ - chàng mỉm cười đầy bí ẩn - Con có cảm giác rằng đây là giai đoạn cuối cùng trong sự trưởng thành của con. Cha mẹ thấy không, con đã suy nghĩ nhiều và đi đến kết luận rằng đã đến lúc phải bắt tay vào ổn định cuộc sống, bắt tay vào việc, sắp xếp lại mọi chuyện của bản thân mình cho ổn thỏa.


Ông Czyński ngạc nhiên đến nỗi phải rời mắt khỏi tờ báo.


- Phải chăng điều đó có nghĩa là rốt cuộc con đã có ý định quan tâm đến nhà máy?


- Cha không nhầm đâu, thưa cha!


- Thế thì phải gửi điện cảm ơn chú mới được. Ở nhà chú con gặp được ai mà thay đổi hẳn như vậy? Hình như ở đó cũng khá đông người thì phải.


- Vâng, nhiều lắm ạ. Cả một đám đông - chàng gật đầu sau một lúc suy nghĩ, chàng thêm: - Và chính trong đám đông đó, con đã bắt gặp… chính mình.


- À… Thế con có cảm tưởng gì qua cuộc gặp gỡ đó


- Thoạt đầu khá khó chịu. Con đã được nghe nhiều lời phê phán không phải không có lý. Nhưng về sau rốt cuộc con hiểu rằng đã gặp được một người hiểu rõ điều anh ta muốn. Cả hai đều rất hài lòng về chuyện đó.


Phu nhân Eleonora cúi xuống hôn trán chàng.


- Xin chúc mừng cả hai cha con, tiện thể chúc mừng cả bản thân tôi nữa.


- Cảm ơn mẹ. Con xứng đáng được chúc mừng hơn là mẹ tưởng đấy - chàng đáp lại, vẻ trang nghiêm.


Cuộc trò chuyện ấy diễn ra vào buổi tối hôm sau khi ăn xong và đã khiến cho ông Czyński nảy sinh những hi vọng tốt lành nhất. Cũng vì thế, họ ngạc nhiên vô cùng khi sáng hôm sau, lúc được hỏi là cậu chủ đang còn ngủ phải không, người hầu trong phòng trả lời:


- Cậu chủ bảo mang ô tô đến và đã đi về hướng Radoliszki rồi ạ.


XI.


Cha xứ linh mục Pełka, là một người đã có tuổi. Cụ ít ngủ và thức dậy rất sớm. Và sự thiếu chính xác trong hệ thống tiêu hóa đã khiến cho cụ cảm thấy rất khó chịu khi đói lòng. Vì vậy những ngày thường thì trước bảy giờ người ta đã rung chuông gọi đi lễ và đúng bẩy giờ linh mục Pełka bước ra trước bàn thờ.


Muốn kịp đi lễ, Marysia phải dậy từ lúc sáu giờ và vì thế nàng ngủ không đẫy giấc. Song việc cầu nguyện tại nhà thờ đã khiến nàng được nhiều phần an ủi nên đã nhiều ngày nay nàng không bỏ sót một buổi chầu nào. Nàng quỳ vào một góc sau đài giảng và cầu nguyện nhiệt thành, cầu xin Chúa tha cho nàng những lỗi lầm đã qua, giải thoát cho nàng khỏi nỗi buồn lo đang đè nặng lòng nàng, cầu Chúa ban cho nàng niềm an ủi và xin Người hãy ban hạnh phúc cho người nàng yêu thương.


Đại phong cầm đệm theo dàn đồng ca những giai điệu nhà thờ kì ảo, trong đó không hề có nỗi buồn hay niềm vui, mà chỉ vang ngân một nỗi yên bình lạ lùng, toàn năng nào đó của sự vĩnh hằng, nỗi yên bình như từ trời cao tuôn xuống thế gian trong những đêm sao sáng.


Nỗi yên bình ấy tràn ngập trong lòng nhà thờ, đọng cứng lại trong các pho tượng màu trắng của các vị thánh tông đồ, cùng các bậc tiên tri, tan chảy trong những đường viền cũ kỹ của những bức tranh già nua, vang lên trong những lời kinh cầu tiếng Latinh thốt ra trước ban thờ và tràn ngập những tâm hồn bị đầy đọa của con chiên đang khát khao tìm đến với sự bình yên nơi đây.


Khi rời khỏi nhà thờ, Marysia dường như mê mẩn bởi niềm an lạc nơi thiên giới kia, nàng lặng lẽ và cam chịu số phận. Trong những giờ ngắm nguyện và nhập hồn nơi Chúa, nàng không dám nghĩ gì sâu xa về những chân lý lớn lao một thời được hiển linh theo ý Chúa. Vả chăng nàng cũng không thể. Song nàng cảm thấy rất rõ hơi gió của chốn vĩnh hằng kia, hơi gió mang lại cho nàng, một cô gái bé nhỏ, nghèo nàn, bị mọi người lãng quên, không cần thiết cho một ai, niềm tin vững chắc rằng ở một nơi nào đó xa xôi, trong khoảng không gian vô bờ bến kia, nàng vẫn có một người che chở, một đồng minh vĩ đại, toàn năng đang mở đôi mắt vô hình nhưng thấu suốt dõi theo nàng.


Hàng ngày, nàng bước ra khỏi nhà thờ với một cảm giác lạ lùng rằng rồi sẽ xảy ra, ngay gần đây thôi, một điều gì đó, rằng tất cả sẽ đổi thay, một hạnh phúc nào đó sẽ đến với nàng vào lúc không ngờ nhất. Niềm tin ấy mạnh đến nỗi buổi sáng hôm ấy, từ nhà thờ trở về, nàng thậm chí không hề ngạc nhiên khi gặp chàng Leszek trước cửa hiệu. Nàng chỉ không sao kìm nổi niềm vui dào dạt mà thôi.


- Thế là ông đã đến - nàng run run nhắc đi nhắc lại - thế là ông đã đến…


Và nếu nàng có khả năng quan sát thấy điều gì trong trạng thái xúc cảm kia, thì nàng cảm thấy chàng có vẻ nghiêm trang và tập trung hơn trước. Nàng xấu hổ khi chàng hôn tay để chào nàng ngay trên đường phố, trước mặt mọi người. Vừa vào đến nhà, chàng đã cầm tay nàng, nhìn thẳng vào mắt nàng mà bảo:


- Tôi chưa từng yêu ai như yêu em. Tôi không thể sống thiếu em. Em có đồng ý làm vợ tôi không?


Chân Marysia nhủn ra, nàng thấy quay cuồng trong óc.


- Ông nói gì cơ… Ông nói gì thế… - nàng ấp úng.


- Marysia, tôi cầu xin em đồng ý làm vợ tôi.


- Nhưng… đó là điều không thể! - nàng gần như kêu kên.


- Sao lại không thể?


- Xin ông hãy nghĩ lại - nàng rút tay khỏi tay chàng - ông nói điều đó không nghiêm chỉnh!


Chàng nhíu mày.


- Em không tin tôi sao?


- Không, không! Em tin, nhưng ông có nghĩ rằng… Lạy Chúa! Sẽ ra sao đây! Cha mẹ ông… Những người ở đây, ở thị trấn này… Họ sẽ đầu độc cuộc đời ông, sẽ nỏ mồm nỏ miệng… Họ sẽ căm thù em…


Czyński gật đầu.


- Chính thế. Tôi đã cân nhắc tất cả những điều đó. Tôi hiểu rằng sẽ có nhiều, có thể là rất nhiều phiền toái, nhiều thủ đoạn thâm hiểm, nhiều điều xúc phạm chờ đón chúng ta. Nhưng khi phải lựa chọn giữa những cái đó với việc chịu mất em, tôi sẵn sàng gánh chịu tất cả. Vì một lí do hết sức đơn giản: tôi yêu em. Còn nếu như em không hiểu được tình yêu ấy thì rõ ràng tôi đã nuôi ảo vọng đối với tình cảm của em: em hoàn toàn không yêu tôi một chút nào hết.


(còn tiếp)


Nguồn: Thầy lang. Tiểu thuyết của Tadeusz Dołęga-Mostowicz . Nguyễn Hữu Dũng dịch từ nguyên tác tiếng Ba Lan. NXB Hội Nhà văn. Bản in lần thứ 19, tháng 7-2017.


www.trieuxuan.info


 


Mục lục:
1.
2.
3.
4.
5.
6.
7.
8.
9.
10.
11.
12.
13.
14.
15.
16.
17.
18.
19.
20.
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Tiêu sơn tráng sĩ - Khái Hưng 07.11.2019
Thầy lang - TADEUSZ DOLEGA - Mostowicz 07.11.2019
Sodoma & Gomora - Vlastimil Podracký 05.11.2019
Nhân mạng cuối cùng và đồng loại - Vlastimil Podracký 05.11.2019
Hiểm họa sắc vàng - Vlastimil Podracký 05.11.2019
Cơ may thứ hai - Constant Virgil Gheorghiu 05.11.2019
Những lớp sóng - Virginia Woolf 25.10.2019
Bảy đêm huyền thoại - Vũ Bằng 19.10.2019
Báu vật của đời - Mạc Ngôn 19.10.2019
Trả giá - Triệu Xuân 26.09.2019
xem thêm »