tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH
Khách thăm: 24722931
Tiểu thuyết
08.11.2018
Dương Hướng
Dưới chín tầng trời


Xe chạy ngang sân kho hợp tác, anh Câm tay đẩy chiếc xe lăn của Đào Kinh mua về đứng chắn đường mắt chằm chằm nhìn vào trong xe. Nam phanh sững trước mặt anh Câm, nhìn gương mặt anh gầy choắt đen nhèm nhăn nheo rất trẻ con. Anh Câm diễn lại bằng những động tác khua tay không ai hiểu được. Bọn trẻ trong sân đang chơi nhào ra vây kín chiếc xe zep.


- Anh Nam cho chúng em lên xe với. Bọn trẻ tíu tít đòi lên xe chạy một vòng quanh sân.


- Các em ngoan nào, Nam chỉ vào Vương nói với bọn trẻ, anh phải đưa anh Vương về đã, hẹn đến tối anh sẽ cho các em ngồi lên xe chạy quanh làng Đoài. Lũ trẻ thích thú nhấy tâng tâng đuổi theo chiếc xe của Nam.


- Mới ngày nào mình cũng giống chúng nó bây giờ. Nam nói.


- Không biết Thương Huyền có đồng ý cho mình nhận con Ngọc Lan không? Vương háo hức, mình phải công nhận bữa liên hoan mừng chiến thắng trông con bé thật dễ thương..


Đúng như Nam dự đoán, mọi việc đã được bố Hoàng Kỳ Trung và mẹ Yến Quyên xếp đặt trước. Tuyết đóng trọn vai cô con dâu đảm dọn cơm đón chồng. Tuyết buông mái tóc dài trùm kín lưng trông rất duyên dáng. Nàng cố tỏ ra tự nhiên như không có chuyên gì xảy ra. Bố Hoàng Kỳ Trung ngồi đọc báo ung dung thể hiện rõ vai trò chỉ huy. Ông nói câu nào cũng dùng mệnh lệnh. Có lẽ cả khi đi ngủ với mẹ bố cũng dùng mệnh lệnh. Âu cũng là cái nghiệp nhà binh. Suốt cuộc đời bố lúc nào cũng nghĩ đến quân lệnh, đến sơ đồ tác chiến và lập trường tư tưởng. Con người bố sắt đá không kẻ thù nào khuất phục nổi. Từ ngày bố bị địch bắt vào tù, Nam thấy bố già đi nhanh hơn nhưng ý chí lại quyết liệt hơn. Nam thương bố nhưng bố không bao giờ cho Nam được nói lời nào theo quan điểm riêng của mình. Bố chưa bao giờ nhìn nhận Nam là người có suy nghĩ đúng đắn. Trên thế gian này có lẽ không ai sai khiến được bố và cũng không ai làm vừa lòng bố ngoài mẹ. Chính Nam cũng không hiểu mẹ có bí quyết gì khiến bố phải nể. Có lẽ bố nể mẹ bằng sự chịu đựng và cả tin tới mức ngây thơ của mẹ. Bao nhiêu cạm bẫy, bao nhiêu chông gai tầng tầng lớp lớp dựng lên vây quanh mẹ mà mẹ vẫn vượt qua. Mẹ như những bông sen hồng thơm ngát giữa bùn đất. Mẹ được dân làng Đoài bầu làm chủ nhiệm hợp tác xã bởi mẹ có một tấm lòng bao dung, một tình thương thật sự với người dân làng Đoài nghèo khổ. Còn Tuyết phấn đấu lên được chức chủ tịch xã lại bằng sự khôn khéo và mưu toan bán mua bằng chính thân thể óng ả của nàng.


Tuyết trải chiếu đặt mâm cơm giữa nhà. Mẹ Yến Quyên bê nồi cơm từ dưới bếp lên. Mẹ mở vung nồi cơm nóng rẫy bốc hơi thơm lừng.


- Mẹ để đấy con xới cơm cho. Tuyết đon đả.


- Để mẹ xới cũng được. Yến Quyên nói, anh Vương chuyến này về phải ăn nhiều để lấy sức đi làm nhiệm vụ. Nhiệm vụ này còn cao cả, quan trọng hơn cả chiến đấu ngoài mặt trận.


- Bác Hồ đã dạy “Thi đua là yêu nước - Yêu nước phải thi đua” Tuyết cười nhìn Vương, Những người có chiến tích như anh Vương đi báo cáo điển hình toàn quân thì tuyệt vời.


- Lòng yêu nước thì tốt rồi. Nhưng điều quan trọng nữa là anh Vương phải lấy được vợ. Yến Quyên nói.


 Bố Hoàng Kỳ Trung mải đọc tờ báo Nam mang về có bài trả lời phỏng vấn của Trần Tăng về Đào Kinh bị vào tù. Gương mặt bố luôn thay đổi biến sắc, lúc đỏ rực lên lúc lại tái đi. Bất chợt bố quăng tờ báo xuống bàn đứng vụt dậy.


- Hỏng bét cả rồi Vương ơi, Hoàng Kỳ Trung rít lên, Thằng bố Đào Kinh cậu lại một lần nữa giết chết cậu rồi. Kẻ thù nó giết cậu bằng súng đạn, còn bố cậu đã giết cậu bằng những tội lỗi tầy trời.


- Chuyện của chú Kinh liên quan gì đến Vương mà bố suy diễn. Việc ai làm người ấy chịu. Nam an ủi Vương.


- Là nhà báo mà anh nhận thức ngây thơ như con nít. Hồi xưa tôi bị địch bắt, bị cậu Hiền anh mua chuộc. Nếu tôi không có lập trường giai cấp rõ ràng, không có trình độ lý luận chính trị để đấu tranh với cậu Hiền thì làm sao nhà mình có được ngày hôm nay. Tôi vẫn không quên có một nhà báo đã viết bài “Cuộc gặp mặt lịch sử trong nhà ngục” đăng trên báo Tin sáng ngày ấy. Chính bài báo ấy đã thanh minh giúp tôi, nhân dân đã hiểu rõ bản lĩnh và phẩm chất cách mạng, lòng trung thành của tôi đối với Tổ quốc.


- Bố có biết tác giả viết bài báo ấy là ai không? Nam cười đắc ý.


- Báo của địch! biết sao được.


- Tác giả ấy chính là cô Thương Huyền, người mà bố đã quy cho tội làm gián điệp phản bội tổ quốc đấy. Bố căm thù đến nỗi không muốn ngồi ăn cùng kẻ thù trong bữa tiệc mừng chiến thắng ở dinh thự Đức Cường hồi nọ.


Mọi người lặng đi nhìn mâm cơm đã dọn sẵn mà chưa ai ăn uống gì. Bố ngồi ngây người chưa tin hẳn lời Nam vừa nói. Vương cầm tờ báo Hoàng Kỳ Trung vừa đọc tìm bài viết về bố Đào Kinh.


- Sự lầm lẫn này, bố và Trần Tăng, Đào Kinh cũng giống nhau, chỉ khác nhau ở cấp độ và thời điểm. Nam đắc ý nói với bố, ngày xưa Trần Tăng và Đào Kinh một mực quy tội ông bà mình là địa chủ cường hào Việt gian phản động, thì bây giờ bố lại qui cho gia đình nhà ông bà Đức Cường và cô Thương Huyền là kẻ thù không đội trời chung.


- Cơm nguội hết rồi, hãy ăn cái đã, mẹ Yến Quyên sợ hai bố con lại làm hỏng bữa ăn vui vẻ liền xoa dịu. Yến Quyên quay sang nói với Vương.


- Chuyến này cháu phải lấy vợ, Tuyết xem ở trong làng xã mình có đứa nào tốt tính tốt nết làm mối cho anh Vương một cô.


 - Cậu hãy nói rõ mọi chuyện cho bố mẹ mình nghe đi, Nam giục, đây là lúc thuận lợi nhất để cậu nói.


- Cám ơn cô Yến Quyên, cám ơn Tuyết đã quan tâm đến thân phận kẻ hẩm hiu này. Vương đặt tờ báo xuống xúc động nói chân tình, chú Trung ơi, lâu nay cháu đã giấu chú không dám nói cái điều hệ trọng của cháu. Sự thực, cháu là một kẻ hèn hạ, hám danh vọng. Chiến dịch đánh vào thành phố năm ấy, chính cháu đã làm cài điều tồi tệ với cô Thương Huyền, con gái ông bà Đức Cường. Chính Thương Huyền là người viết bài báo về chú đấy. Cô Thương Huyền mà chính chú và cả Tuyết đều quy tội cho cô ta có quan hệ với Nam. Sự thực không phải thế, chính cháu đã quan hệ với Thương Huyền. Cũng vì sợ mất danh dự, sợ bị kỷ luật nên đã không dám nhận. Chính Nam đã khuyên cháu nhận mẹ con Thương Huyền ngay từ ngày hai mẹ con cô ấy dắt díu đi tìm Nam trên rừng. Lúc ấy con gái cháu đã năm tuổi rồi mà cháu đành phải khước từ tình cha con. Con bé tên là Ngọc Lan trông nó thật đễ thương. Bây giờ cháu hiểu mình phải làm điều gì đó chuộc lại lỗi lầm...


Vương nói những điều gan ruột khiến Hoàng Kỳ Trung, Yến Quyên và cả Tuyết cũng xúc động.


- Không ngờ lúc đạn bom thế, nhiệm vụ chiến đấu cao cả vậy, anh còn nghĩ đến yêu đương trai gái nữa thì quá lắm, quá lắm. Hoàng Kỳ Trung nói mắt nhìn Vương thất vọng.


- Ông đừng nói đến nhiệm vụ với người đã phải ngồi trên xe lăn vào lúc này làm gì nữa, phải mừng cho anh Vương bây giờ đã có được đứa con. Bất kể mẹ nó là ai. Nếu vậy năm nay có lẽ nó đã mười ba mười bốn tuổi rồi còn gì. Cháu phải đi đón nó về cho mẹ Cam cháu mừng.


 - Biết bây giờ cô ấy có cho cháu nhận con hay không? Vương lo lắng, Cháu biết cô ấy cũng sắt đá lắm. Thôi cả nhà mình ăn cơm đi, hôm nay cháu thực sự thanh thản đã nói ra điều này. Còn chuyện bố cháu, ông ấy đã làm cái chuyện tày đình quay lưng lại với Tổ quốc, tiếp tay cho những kẻ phản động chạy trốn, cháu coi như không có ông ấy trên đời này nữa. Bao nhiêu năm nay cháu đi chiến đấu đỗ máu xương bảo vệ tổ quốc mà ông ấy ở nhà lại làm những điều kinh khủng, bỏ mặc mẹ cháu sống thân một mình. Không bao giờ cháu để ông ấy vác mặt về làng này nữa. Chú Trung ơi, giờ thì cháu không dám đi báo cáo thành tích trong hội nghị thi đua toàn quân sắp tới nữa đâu.


- Chuyện của cậu ô nhục thế, tôi còn mặt mũi nào đưa cậu đi báo cáo thành tích nữa. Hoàng Kỳ Trung bất bình nói, việc làm vô tổ chức kỷ luật của cậu đã đánh mất danh dự, công lao mồ hôi xương máu của chính bản thân cậu. Cậu ngẫm mà xem tôi nói có đúng không. Còn anh Nam nhà này lại mắc tội đồng lõa cùng đồng đội cũng đáng bị kỷ luật lắm.


- Ai bố cũng quy tội được. Nam nói, nhưng thôi, con xin nhận tội với bố, bố uống với con chén rượu và tha lỗi cho con. Bữa cơm mừng ngày chúng con gặp mặt mà toàn nói những chuyện tội tình với lập trường tư tưởng. Bây giờ bố nói đi, bố đã điện cho chủ tịch tỉnh Trần Tăng bắt con phải về có chuyện gì?


- Bố muốn anh về viết hộ Vương bản thành tích để cậu ấy chuẩn bị đi dự đại hội thi đua toàn quân, nhưng bây giờ anh Vương đã thành kẻ hư hỏng còn thi đua thành tích với ai được. Bố giờ đã nhận quyết định chuyển công tác về tổng cục chính trị rồi.


- Ôi, bố mà làm công tác chính trị tư tưởng thì nguy. Nam cười ngất.


- Anh bảo tôi không làm chính trị được sao?


- Việc gì mà bố chả làm được. Con nói nguy là vì bố mà làm công tác tư tưởng, lính tráng chúng con thành người máy hết. 


- Việc quân cơ không nghiêm lệnh để các anh làm loạn sao?


- Lạ thật, hai bố con gặp nhau là gây sự, Mẹ Yến Quyên nói, chưa bao giờ tôi thấy ông nói với con lời vui vẻ.


 - Vui sao được khi cái đầu nó có lớn mà không có khôn. Sống phải có chí hướng phải có lý tưởng. Bố nói cho anh Nam biết, làm lãnh đạo phải có cái nhìn xa như Trần Tăng đấy. Nhà lãnh đạo tài ba phải có mưu lược sắc bén, biết chớp thời cơ. Ví như trong chiến dịch đưa người Hoa về nước, Trần Tăng đã có một kế sách diệu kì, đến trung ương cũng phải kính nể. Chuyến này Trần Tăng sẽ lên trung ương anh biết không. Tôi nghe Trần Tăng than phiền về anh, về những nhận thức chính trị non kém của anh. Anh phải nghiêm túc xem xét kiểm điểm lại mình. Viết lách gì cũng phải đứng trên lập trường giai cấp cách mạng. Người lãnh đạo phải đứng cao hơn, nhìn xa hơn nên hay bị những kẻ ấu trĩ phản bác. Các anh cứ nghĩ xem, khi đánh nhau mà kẻ thù lúc nào nó cũng ở ngay trong nhà mình thì hãi quá.


- Đầu óc của nhà quân sự có khác, Nam nói, lúc nào bố cũng chỉ nghĩ đến đánh nhau, đến đấu tranh với giai cấp nọ kẻ thù kia. Đất nước mình sao lắm kẻ thù vậy. Hoà bình rồi mà vẫn phải ghĩ đến đề phòng kẻ thù xa, cảnh giác kẻ thù gần, nhìn đâu cũng thấy kẻ thù. Chỉ khổ dân suốt ngày lo làm ăn, mong yên bình cũng không được.


- Không đề phòng, không đấu tranh để nó đè đầu cưỡi cổ mình sao. Con ơi là con! Con còn ngây thơ lắm. Mặt Hoàng Kỳ Trung nóng lên, bố đây đã bị thấm đòn thù, bị nó róc da róc thịt mình ra thì mới tỉnh ngộ. Hoàng Kỳ Trung nâng cốc rượu uống một hơi cạn. Mắt ông mở to nhìn thẳng vào mắt Nam. Đúng là từ lâu cả nhà mình mới được ăn bữa cơm đoàn tụ. Bố muốn nói với anh điều tâm huyết, bố đi theo cách mạng gần trọn đời người bố hiểu, quá hiểu thế nào là sướng là khổ. Đã là con người ai không muốn sướng, nhưng thời thế thế thời phải thế. Anh ngẫm xem đời ông bà mình cũng thuộc diện giàu có nhất làng nhưng thời thế đổi thay, nếu bố không nhìn xa hơn, không đi theo cách mạng thì lịch sử cũng nghiền nát bố từ lâu rồi. Đừng đổ tội cho Trần Tăng, càng không đổ tội cho Đào Kinh. Bố hiểu quá rõ điều đó. Chính những điều anh trách bố lại làm nên chỗ đứng vững chắc cho bố ngày nay đấy. Nếu bố cũng nghĩ đơn giản như anh, cơ ngơi này, gia tộc này đã tan tành từ lâu rồi. Hoàng Kỳ Trung lại nâng cốc rượu uống cạn. Yến Quyên vội đỡ chiếc chén từ tay chồng.


- Anh uống thế đủ rồi để em xới cơm anh ăn.


- Em sợ anh say sao! Hoàng Kỳ Nam, có mẹ con đây chứng kiến, cả đời bố chưa bao giờ say, chưa bao giờ bố uống nhiều như hôm nay và cũng chưa bao giờ bố nói với bất kì ai điều bố vừa nói với anh. Điều đó không ai hiểu, ngoài mẹ con. Mẹ con là người đàn bà tuyệt vời nhất thế gian này. Các con làm sao hiểu được, thế hệ bố mẹ, thế hệ ông bà đã chịu bao cơ cực nhọc nhằn để có được miếng cơm manh áo. Chính ông bà mình là người có tư tưởng lớn, đã biết làm ăn với cả thương gia nước ngoài ngay từ thời ấy. Chỉ có điều chưa hợp thời. Con tưởng bố dửng dưng với cái chết của ông bà sao? Con làm sao hiểu thấu nổi đau đớn của bố mẹ phải nuốt hận trong lòng. Con ạ, làm người tử tế còn phải nhận biết và chịu đựng được cả lỗi lầm xấu xa tồi tệ của thời đại mình đang sống. Đến giờ phút này, bố đã yên tâm tự hào về tất cả những gì bố đã làm. Hoàng Kỳ Trung lại nâng cốc rượu uống tiếp. Lần này thì Nam đã kiên quyết cầm chai rượu dấu ra sau lưng không cho bố uống. Hoàng Kỳ Trung cười, chưa bao giờ Nam thấy bố lại cười rạng rỡ như thế.


- Bố uống thế đủ rồi, con không cho bố uống nữa.


- Ôi con trai của bố. Con còn non nớt lắm. Trong đầu con luôn coi bố là ông già bảo thủ. Con lầm rồi. Bố tuy khoác áo lính nhưng bố thấu hiểu hết mọi điều. Con cứ hỏi mẹ con thì biết. Bố đã biết trước sự thất bại của mẹ con trong công cuộc xây dựng hợp tác xã. Hôm nay đây bố lại khẳng định lại điều này. So sánh thế nào nhỉ? Đúng rồi! Phong trào hợp tác xã giống như một cơn lũ cuốn phăng đi mọi thứ của nhà nông. Mẹ con là người thương xót lao ra chống đỡ không nổi. Cũng may mẹ con rút lui sớm. Cơn lũ hợp tác xã đến bây giờ cũng chưa qua đâu. Sỡ dĩ con Tuyết đứng được là nhờ nó thức thời hơn mẹ con.


- Cũng chả phải nó thức thời mà là hợp thời. Mẹ Yến Quyên nói, thời bây giờ người ta chuộng hình thức màu mè xanh đỏ tím vàng. Cán bộ thì háo danh, dân tình lại mông muội, khi đói rã họng mới tỉnh ra thì đã muộn. 


- Mẹ con nói đúng, bố chẳng lạ gì ba cái trò làm ăn dối trá của cái gọi là phong trào hợp tác xã. Bố nói điều này bởi bố muốn con Tuyết phải tỉnh táo. Bố biết hai đứa chúng mày chẳng khác nào nước và lửa. Nước và lửa biết điều hòa sẽ sinh sôi nảy nở, nếu không sẽ là thảm họa các con ạ. Bố nói vậy tùy chúng mày quyết định kẻo lại bảo bố dùng mệnh lệnh. Bố cho gọi con về chính là chuyện này, các con phải biết điều hoà.


- Bố hôm nay giống một triết gia, Nam nói, con cám ơn bố cho con lời khuyên. Từ nay con mong chuyện của con bố mẹ để tự con giải quyết. Giờ con xin bố mẹ cho con và Vương đi chơi với nhau. Đã lâu lắm chúng con mới được gặp nhau. Ngày mai con phải đi rồi. Sắp tới con và Vương  sẽ phải vào trong kia, bố mẹ thấy thế nào?


- Bố đồng ý! Nhưng bố nói trước, cuộc sống không đơn giản như các anh nghĩ. Con người cũng không đơn giản. Bố vẫn lo cái cô Thương Huyền ấy còn có mối quan hệ sâu sắc với người Mỹ.


- Thôi, bố cho con mượn xe đưa Vương về.


- Hãy khoan đã, Tuyết bất ngờ nắm tay Nam, mắt rơm rớm, bữa nay có mặt cả bố mẹ và anh Vương, cho em được nói lời xin lỗi anh. Em đã hiểu lầm anh nên em mới cư xử với anh thế, mong anh thông cảm.


- Chuyện ấy để sau hãy nói, tôi không trách cô về chuyện cư xử mà thực tình chúng mình sống với nhau không hạnh phúc.


Vương đứng dậy cảm ơn bố mẹ Nam và Tuyết rồi ôm lấy cổ để Nam cõng ra xe. Cô lùn tứ trong nhà nhìn thấy Nam và Vương cõng nhau chạy ra mời Nam và Vương vào nhà uống nước. 


- Thấy cả hai cậu thế này tôi mừng lắm, cô lùn vẻ quan trọng nói, tôi đi xem bói, thầy bói gọi vanh vách, mảnh đất mình đang ở xưa nay đàn ông mà ra đi thì phát tài lắm.


- Vậy mà cháu ra đi lại nghèo rớt mồng tơi, Nam cười nói vui với cô lùn.


- Đấy rồi cậu xem, từ đời ông cậu, bố cậu, đến Đào Kinh, và mấy mẹ con bà Cháo mới chỉ ở có vài năm mà ra đi ai cũng vẻ vang.


Nam cho xe chạy chầm chậm ra đầu làng. Một cảm xúc dâng trào trong Nam. Tiếng xe rù rì phá tan không gian tĩnh lặng và ánh sáng đèn pha xiên qua màn sương dày đặc, những con thiêu thân bay loạn lên, chúng liều mình lao vào trước mắt Nam. :


- Cậu với Tuyết đừng sống lạnh nhạt mãi với nhau thế này. Vương nói, tuổi trẻ chúng mình qua đi quá mau, mới ngáy nào còn cởi truồng tăm sông Đình giờ đã thế này.


- Không hiểu sao cứ nhìn thấy Tuyết mình lại gai gai lạnh. Cuộc sống vợ chồng không thể tồn tại. Một là li hôn, hai là li thân, điều đó phụ thuộc vào Tuyết.


Nghe tiếng xe bọn trẻ từ đâu túa ra đuổi theo. Nam dừng xe, tụi trẻ líu ríu leo lên ngồi chật cứng xung quanh Nam. Nam cho xe chạy một vòng quanh làng rồi thả chúng xuống sân kho hợp tác. Nhìn lũ trẻ sung sướng la hét Nam lại nghĩ tới thời mình bằng tuổi chúng bây giờ.


- Chẳng khác gì ngày xưa chúng mình đuổi theo xe ngựa của ông cậu. Ngày xưa mình đuổi theo xe ngựa, giờ chúng nó đuổi theo ô tô. Vương nói như một triết gia.


- Còn tuổi trẻ thì thời nào cũng trong sáng vô tư. Nam nói, cậu hỏi bất kì đứa nào trong đám trẻ kia lớn lên chúng muốn làm gì, chúng cũng sẽ lại trả lời, lớn lên muốn được làm anh bộ đội cụ Hồ, hoặc làm cô thanh niên xunh phong. Cậu biết tại sao không, tại vì truyền thống giữ nước của cha ông ta từ ngàn năm, lúc nào cũng sôi sục dòng máu căm thù, luôn đề cao cảnh giác chống ngoại xâm. Những người như bố mình được chọn làm công tác chính trị tư tưởng thì lũ trẻ kia lại trở thành những anh hùng.


Nam cho xe chạy về làng Đông thăm bà ngoại.


- Bà ngoại mình nhận được thư của cậu Hiền từ bên Mỹ về mà không cho ai biết. Bà mình là nạn nhân khốn khổ nhất vì cậu Hiền đã đi chệch con đường cách mạng. Kẻ phản bội tổ quốc dù ở phương trời nào cũng khổ. Giờ cậu ngồi yên trên xe để mình vào thăm bà một lát rồi ra ngay.


Nam cho xe đỗ sang bên đường rồi vào thăm bà ngoại.


Bà ngoại vẫn một thân một mình canh giữ ngôi nhà tổ tiên thay cho người con trai duy nhất là cậu Hiền. Bao năm bà ngoại khóc thương cậu Hiền đã đi chệch con đường cách mạng. Chẳng biết rồi đây bà chết đi, cậu Hiền có dám về trông coi mảnh đất tổ tiên họ Đỗ của cậu mà cả đời bà ngoại phải chăm lo nhang khói. Khu vườn xơ xác, chiếc sân gạch rêu phong theo tuổi tác già nua của bà. Nam xúc động ôm bà ngoại vào lòng.


- Bố Trung cháu hồi này vẫn còn sợ liên lụy không dám đến thăm bà sao? Giọng bà thều thào trong hơi thở. Cháu ơi, cậu Hiến đã gửi thư từ Mỹ về đấy, nhưng cháu chớ khoe với ai, kể cả bố cháu. Chuyện này lộ ra sẽ ảnh hưởng tới công danh sự nghiệp của bố cháu đấy.


- Bà ơi mai bố cháu sẽ đến thăm bà. Đất nước thống nhất rồi bà không phải lo sợ nữa. Cậu Hiền rồi sẽ về thăm bà. Cháu chào bà cháu về đây.


- Người ta sẽ không bắt tử hình cậu cháu chứ? Bà run run cố bước chập choạng ra cửa nhìn theo chiếc xe của Nam rồ máy chạy vào màn đêm.


Về tới cổng nhà Vương, Nam chạy xuống mở cổng rồi dông thẳng xe vào đỗ giữa sân. Mẹ Vương đang ngồi nghe vở cải lương “Chuyện tình của biển” Nam dìu Vương vào nhà. Mẹ Vương tắt chiếc máy quay đĩa nói:


- Nam ơi cô tính kĩ rồi, Vương bận đi báo cáo thành tích thì cô xin anh cùng cô đi vào trong ấy được không. Phải đi ngay anh Nam ạ. Chậm ngày nào mình mắc thêm tội ngày ấy.


- Mẹ không phải đi. Việc này để chúng con tính. Vương nói, bố Kinh đã thành phản động rồi, con không còn được đi báo cáo thành tích nữa đâu. Con sẽ cùng vào trong ấy.


- Thế thì tốt rồi. Mai mẹ sẽ bán đôi lợn lấy tiền cho hai anh đi. Liệu mẹ con nó có ra ở hẳn với mình được không nhỉ? Trong ấy có biết cấy lúa như ngoài này không? Mẹ Vương líu nhíu hỏi đủ mọi chuyện.


- Mẹ phải hiểu con bây giờ tàn tật thế này, đến nuôi thân không nổi mong gì chuyên ấy hả mẹ. Con vào lần này mục đích xin lỗi người ta thôi, mong gì được nhận cháu. Hi vọng người ta tha thứ cho mình là tốt rồi. 


Mẹ Vương lại ngồi thừ ra.


- Đêm nay cháu xin phép cô, cháu được ngủ lại đây với Vương một đêm. Đã lâu lắm chúng cháu mới lại được gặp nhau.


- Vậy là anh bỏ con Tuyết thật sao? Cô Cam nói, ôi khổ thân hai đứa chúng mày. Cô cũng chẳng dấu gì anh, chính cô là người đã tung tin con Tuyết với Trần Tăng đấy. Chính cô đã hồ đồ không nghĩ rằng kết cục hai đứa lại như thế này. Chẳng lẽ anh lại không tha thứ cho con Tuyết được sao? Đàn bà nhan sắc như con Tuyết có gian díu dại khờ cũng là lẽ thường tình. Chẳng gì bây giờ nó đã là chủ tịch to nhất xã này anh còn chê nó điều gì. Đã trải qua bao năm tháng, cô mới nghĩ con người ta sinh ra giữa thời buổi loạn lạc triền miên không mấy ai không mắc lỗi lầm.


Đêm đã khuya Nam và Vương ôm nhau ngủ. Cùi tay cụt của Vương thúc vào sườn Nam nhồn nhột. Tiếng mẹ Vương thì thầm khuyên nhủ Nam về với Tuyết. Đêm làng Đoài vẫn ì ầm vọng về tiếng sóng biển.


 


                         ***


 


Tuyết không cài cửa để điện sáng chờ Nam về. Càng về khuya chiếc bóng điện càng sáng trắng ra. Con thạch sùng đánh lưỡi tóp tép trên mái nhà đang nhìn Tuyết. Mọi cố gắng của Tuyết đều đỗ vỡ. Trái tim Nam đã hóa đá trước thân hình đầy gợi cảm và khát khao ở Tuyết. Tuyết đã cố chờ đợi làm lành với Nam, ai ngờ cơ sự lại đi theo chiều ngược lại. Đêm nay Nam không về với Tuyết có nghĩa là mọi sự đổ vỡ không còn cơ hội nào cứu vãn. Tuyết không ngủ, cô vùng dậy bước ra cửa. Bầu trời đầy sao lạnh giá. Anh sáng từ trong nhà hắt ra khoảng trời đêm trước nhà một quầng sáng mù sương. Nam vẫn không về. Tuyết đã làm dâu gia tộc Hoàng Kỳ bao năm kết cục là thế này đây. Bữa đi đám cưới cái Măng, Trần Tăng đã khuyên nhủ Tuyết “phải bằng mọi cách làm lành với chồng” Lời nói của Trần Tăng như một mệnh lệnh dứt khoát. Tuyết hiểu Trần Tăng đã chán mình. Tuyết nhận ra mình như con mồi đã mất linh. Phận đàn bà mỏng manh bạc bẽo thế. Tuyết hiểu hành động xé đơn li hôn của mình đã làm tổn thương đến Nam, hay còn nguyên nhân nào Tuyết không hiểu nổi. Uy tín của Tuyết đối với cán bộ và nhân dân trong xã xem ra mờ nhạt bởi dân tình ngao ngán đói dài đói rạc, mọi phong trào theo lối đánh trống phất cờ, hô khẩu hiệu chỉ làm vui tai trẻ nhỏ. Số đoàn viên thanh niên còn tỏ ra hăng hái cũng chỉ để chờ cơ hội thoát khỏi đồng đất lam lũ quê nhà. Tuyết là người hiểu thấu điều này. Chính Tuyết đã có lúc cũng muốn tìm cách ra đi nhưng không có cơ hội bởi lời cam kết của Tuyết trước đảng bộ xã “nguyện suốt đời đồng cam cộng khổ với nhân dân xã nhà”. Nếu Tuyết bỏ cuộc ra đi chẳng khác nào dẫm vào vết chân của Đào Kinh. Tay phó chủ nhiệm hợp tác xã mắt la mày lém thường bóng gió với Tuyết “Đồng chí chủ tịch tỉnh hồi này mải mê công tác quên cả đường về Chiến Thắng mình rồi. Và cả tay nhà báo nhà văn của cô nữa, đã hơn năm nay hắn không về đúng không? Hồi này thấy cô chủ tịch dáng vóc hao gầy mà thương” Tay phó chủ nhiệm lả lơi, Miệng nồng nặc rượu, mắt hau háu nhìn Tuyết thèm khát. Câu nói ỡm ờ ấy của hắn vào thời điểm trước thì Tuyết đã cho hắn một bạt tai. Tuyết đâu ngờ chuyện tình duyên của mình lại đen bạc vậy...


 Tuyết đứng ngẩn ngơ nhìn vào màn đêm. Cả làng Đoài chìm trong giấc ngủ. Tuyết muốn đập cửa gọi bố mẹ chồng dậy đi tìm Nam phải về  nhà ngủ để giữ uy tín cho cô. Nếu Nam không muốn ngủ chung với Tuyết thì cô sẵn sàng nằm dưới đất cũng được. Đêm nay Nam không ngủ ở nhà, ngày mai làng xã sẽ lại ầm lên, Tuyết còn mặt mũi nào nhìn mọi người  nữa. Một chủ tịch xã như Tuyết mà bị chồng chê thì nhục lắm. Dù cái gia đình nay có tan rã thì Tuyết cũng là người bỏ Nam chứ Nam không thể bỏ Tuyết. Sự bất cẩn của Nam đã chạm lòng tự ái của một cô chủ tịch xã danh tiếng. Không thể sống chung với người chồng vô trách nhiệm không có chí hướng như Nam. Nghĩ thế, Tuyết phẫn uất vào nhà lấy giấy bút hý hoáy viết đơn ly hôn với những lời lẽ đầy căm hờn. Ngồi viết xong lá đơn ly hôn,  đã nghe tiếng gà gáy sáng. người mệt rã rời, Tuyết đứng dậy đóng cửa tắt điện đi ngủ. Khi tỉnh dậy Tuyết mở cửa nhìn thấy chiếc xe zep của bố chồng đã đỗ ở đầu ngõ. Nam đã đánh xe về lúc nào Tuyết không biết. Tuyết bừng tỉnh bật dậy vồ lấy lá đơn li hôn trên bàn chạy sang đứng trước mặt mẹ chồng với thái độ đầy căm dận. Hoàng Kỳ Trung và Yến Quyên đang uống nước ngỡ ngàng nhìn Tuyết.


- Có chuyện gì vậy con? Yến Quyên hỏi.


- Bố mẹ đã đồng lõa với anh Nam làm nhục con. Con không thể chịu nổi nữa rồi. Con đã làm đơn li hôn đây. Tuyết dận dữ xòe lá đơn ly hôn ra trước mặt bố mẹ chồng.


- Nó đi từ sáng sớm rồi, chuyện riêng của anh chị, anh chị tự giải quyết. Hoàng Kỳ Trung lạnh lùng. Chị không nghe nó đã tuyên bố trước mặt tôi tối qua đó thôi.


- Bố nói thế nghe được sao, anh ấy là con trai bố.


- Con không được hỗn-Yến Quyên nói- Từ ngày con về làm dâu nhà này, cho dù thiên hạ người ta bàn tán về con nhưng chưa một lần mẹ trách cứ con điều gì. Mẹ tin con cũng như tin con trai của mẹ, người ta cũng đồn đại đủ điều. Con Yên tâm, mẹ tin mọi việc sẽ sáng tỏ, ai tốt xấu thiên hạ đều biết cả. Mẹ nghĩ, chuyện tình cảm của các con, bố mẹ không thể ép buộc. Bố mẹ nào không mong cho các con hạnh phúc.


Tuyết bật khóc lặng lẽ bỏ đi.


-  Mình đã sai lầm chọn vợ cho thằng Nam-  người mà nó chưa bao giờ yêu. Yến Quyên nói.


- Cả cuộc đời này là một chuỗi sai lầm- Hoàng Kỳ Trung nói. Có những sai lầm mình nhìn ra, lại có những sai lầm mình không nhìn ra. Và có cả những sai lầm mình đã nhìn ra nhưng lại không dám thừa nhận...


 


CHƯƠNG 27. Ngôi nhà xưa


 


Ông tổng biên tập đang mải mê lục tìm gì đó trong ngăn kéo, thấy Nam đặt tờ đơn xin nghỉ phép trước mặt, ông bảo: Trong tình hình này không phép tắc gì hết. Tôi nói một là một hai là hai. Cậu nghỉ thì ai làm thay cậu?


Nam lặng lẽ về phòng ngồi biên thư cho cô Cam nói rõ sự tình. Đúng như dự đoán, ba ngày sau Nam nhận được thư cô Cam ghi vẻn vẹn mấy chữ nghệch ngoạc ngoài bì thư “ Cháu đọc thư xong, nhờ cháu chuyển cho Trần Tăng giúp cô” Thư cô Cam gửi Trần Tăng: Kính gửi ông chủ tịch tỉnh Trần Tăng. Tôi là Nguyễn Thị Cam làng Đoài, là mẹ của cái Măng, mẹ của thằng Vương. Sở dĩ tôi phải nói rõ như vậy vì sợ ông bận nhiều việc quá nên quên. Tôi nhờ ông mỗi một việc nói với ông tổng biên tập báo, cho nhà báo Hoàng Kỳ Nam nghỉ phép để dẫn thằng Vương vào chiến trường xưa có công chuyện hệ trọng, rất hệ trong, ông hiểu không. Thằng Vương nó đã có đứa con trong ấy. Phải để nó đi tìm con nó. Nó đã phải đổ xương máu ngoài chiến trường, cụt mất một chân rồi, sẽ chẳng ai người ta lấy nó nữa ông hiểu không. Nó rất cần có một đứa con. Tôi chỉ nói vậy. Chào ông.


 Làng Đoài ngày...tháng...năm, ký tên:  Nguyễn Thị Cam.


Nam cho lá thư cô Cam viết vào phong bì dán lại, ghi địa chỉ Trần Tăng gửi qua đường bưu điện. Hai ngày sau, ông tổng biên tập lại gọi Nam giao nhiệm vụ. Giọng ông vẫn thản nhiên:


- Giờ  thì tớ lại buộc cậu phải nghỉ phép đấy. Đây là ý kiến chỉ đạo của đồng chí chủ tịch tỉnh. Tổng biên tập bấm số máy gọi cho Trần Tăng.


- Anh Tăng à, tôi Khải đây! Việc anh giao, tôi đã giải quyết. Vâng...Vâng! Cậu Nam đang ở đây! Vâng ạ! Vâng ạ!


Tổng biên tập đưa điện thoại cho Nam. Tiếng Trần Tăng vang lên trong ống nghe: Tôi sẽ cho xe, cậu đi với Vương vào trong kia nhá, nhân tiện cho cả bà Cam, cả mẹ cậu cùng đi du lịch vào đó một chuyến cho biết đó biết đây. Khổ, cả đời các bà ấy chả bao giờ được mở mày mở mặt. Tôi sẽ cho thằng Hoà chồng cái Măng làm tài xế. Được không? Được hả, cứ thế nhé, cậu nên hiểu đây cũng là chính sách hậu phương quân đội đấy nhà báo ạ.         


Nam không ngờ Trần Tăng lại tỏ ra quá chu đáo lo cho chuyến đi  của Vương đến vậy. Chiếc xe mang nhãn hiệu Nisan màu sữa chạy bon bon trên quốc lộ 1A đưa hai mẹ con Hoàng Kỳ  Nam và Đào Vương vào gặp Thương Huyền. Suốt chặng đường mấy trăm cây số, cô Cam luôn tỏ ra khoái chí vì đã sai khiến được Trần Tăng điều cả chuyến xe phục vụ mình. Chuyến đi này nhận được cháu, nhận được cả con dâu nữa thì đời mình hạnh phúc biết bao.


Đi suốt hai ngày đêm, xe tới thành phố miền Trung nắng cháy. Nam không ngờ mới có mấy năm mà thành phố đã đổi thay quá nhiều. Nhịp sống cuồn cuộn sôi động khác hẳn ngoài Bắc, khác hẳn ngày mới giải phóng. Nghĩ tới giây phút sắp được gặp Thương Huyền và con Ngọc Lan Nam thấy bồn chồn nhìn Vương ngồi lặng trong xe. Chẳng rõ nó đang vui hay buồn. Nam là người hiểu rõ tình cảm của hai mẹ con Thương Huyền hơn ai hết. Gặp Thương Huyền, Nam không biết nên nói thế nào để Thương Huyền hiểu thông cảm cho Vương. Nam nói ra những lo lắng của mình để mọi người hiểu.


- Mình cứ thật thà trình bày xin lỗi người ta. Cô Cam hào hứng bảo, tất cả là do chiến tranh. Chiến tranh nó ác liệt thế, tránh sao khỏi chuyện nọ chuyện kia. Sự thực nó là thế, đương nhiên con Ngọc Lan nó là con gái thằng Vương, nó là cháu tôi. Tôi vào  nhận nó, vừa là tình cảm vừa là trách nhiệm. Con Ngọc Lan có bố chả sướng sao?


- Đành thế rồi, Yến Quyên nói, tôi cũng chỉ mong hai mẹ con nó vui vẻ nhận mình là quí rồi.


  Nam gợi ý mọi người nên tìm nơi nghỉ ngơi cho khỏe rồi hãy về gặp Thương Huyền.


- Tôi bây giờ chả còn đầu óc nghĩ chuyện nghỉ ngơi. Cô Cam vẻ sốt ruột, ta cứ  đến thẳng đó xem sao. Công việc tốt đẹp, lúc đó tha hồ nghỉ ngơi thoải mái.


Theo yêu cầu của cô Cam, cậu Hoà cho xe đến thẳng nhà Thương Huyền. Nam nhìn nét mặt Vương căng thẳng đến tội nghiệp. Thi thoảng nó lại thở dài lo lắng. Mới có mấy năm Vương chôn mình trong chiếc xe lăn nên người teo tóp lại.


Khi xe đỗ xịch trước cổng dinh thự Hoa Cúc Vàng, cả Vương và   Hoàng Kỳ Nam đều ngỡ ngàng bởi Dinh thự Hoa Cúc Vàng bây giờ đã thay đổi hẳn so với lần trước Nam về với Thương Huyền. Toàn bộ bức tường bao và cổng chính được xây mới theo lối hiện đại, ốp đá xanh rêu  bóng loáng như gương. Trên nền dinh thự Đức Cường xưa mọc lên ngôi biệt thự lộng lẫy, cao ba tầng lầu theo kiểu dáng rất tân kỳ. Tầng trệt có gara, trước cửa là những bậc thềm giật cấp lát đá hoa cương mầu hoa cúc Vàng. Cửa sổ chớp gỗ mầu cánh gián, cửa chính cuốn vòm theo lối kiến trúc Pháp. Trước hiên là hàng trụ tròn, đấu vuông, kẻ chỉ sọc, kiểu cách sang trọng. Phía Đông ngôi nhà của anh Thịnh xưa không còn dấu tích. Nơi ấy bây giờ là một cái bể bơi ốp đá xanh, nước trong vắt. Phía giáp bờ sông là vườn cây cảnh được chăm sóc tỉa tót rất công phu. Giữa vườn hoa cảnh là một cột nước lúc nào cũng phun tít lên cao tạo thành màn sương trắng bạc. Nhìn ngôi biệt thự thể hiện rõ một đời sông khá giả yên bình của chủ nhân. Phía Tây là ngôi nhà của Thương Huyền xưa cũng đã mọc lên căn nhà mới, cách  biệt với ngôi biệt thự bằng bức tường ngăn cao ngập đầu người. Trước khung cảnh huy hoàng lộng lẫy Cô Cam thở dài:


- Nhà người ta giàu có thế này cơ á. Vậy là không ổn rồi.


Nam nhảy xuống ấn chuông cổng. Người ra mở cổng là một cô gái trẻ măng với ánh mắt long lanh nhìn Nam, nhìn chiếc xe đỗ ngoài cổng.


- Cho tôi gặp chị Thu Cúc-  Nam từ tốn nói.


- Xin lỗi ông, ông bà chủ cháu đi làm tối mới về.


- Vậy cho tôi gặp cô Thương Huyền Hoặc anh Thịnh.


- Chú Thịnh chết rồi. Cô Thương Huyền ở nhà bên đó, mời các ông đi cổng bên.


Lời cô gái trẻ nghe lạnh người. Anh Thịnh chết rồi... Chết rồi! Đầu Nam ong ong vang lên câu nói lạnh lùng của cô bé. Những người nhà thương gia Đức Cường nổi tiếng nhất vùng lần lượt ra đi hết. Nam chạy sang chiếc cổng cách đó chừng chục mét. Chiếc cổng mới mở với dãy tường bao, xây đơn giản nhưng rất đẹp. Trụ cổng không có chuông, cánh khép hờ. Nam khẽ đẩy hai cánh cổng bước vào khuôn sân nhỏ vẫy tay ra hiệu cho xe tiến vào. Từ trong nhà Thương Huyền mặc bộ đồ đen bước ra đứng sững như một chiếc bóng câm lặng ngơ ngác nhìn Nam, nhìn mọi người và chiếc xe đỗ ngoài cổng. Nam sững sờ nhìn vào đôi mắt Thương Huyền. Vẫn đôi mắt sâu thăm thẳm ngày xưa.


- Thương Huyền! Anh là Nam đây, em không nhận ra anh sao?


 Bất chợt Thương Huyền khóc nấc lên ôm mặt chạy vào trong nhà.


- Không! Các người không được cướp con tôi. Ngọc Lan ơi sao con lại bỏ má mà đi. Ngọc Lan ơi về với má đi con.


Nam đâu biết Thương Huyến đã bị chấn thương tinh thần nặng không còn nhận ra Nam là ai. Tiếng Khóc của Thương Huyền khiến tay chân Nam bủn rủn. Mẹ Vương và mẹ Nam vội chạy vào trong nhà với Thương Huyền. Hoà, chồng cái Măng lái chiếc xe vào sân rồi mở cửa cõng Vương xuống xe. Vương lọc cọc chống nạng lò cò nhảy lên thiềm nhà. Nam chạy tới dìu Vương vào trong nhà. Thương Huyền ngồi rũ trên giường. Mẹ Nam và mẹ Vương nói với Thương Huyền đủ chuyện nhưng nàng không hiểu ra điều gì. Nhìn toàn bộ căn nhà mới, Nam hiểu ra mọi chuyện đã thay đổi. Hai tấm ảnh của ông bà Đức Cường treo ở dinh thự cũ đã được chuyển về đây cùng với tấm ảnh thờ anh Thịnh. Nam bảo mẹ Yến Quyên ra xe lấy gói bánh mua từ ngoài phố mang vào đặt lên ban thờ. Nam thắp ba nén hương đứng lặng trước ban thờ ông bà Đức Cường rồi quay sang nói với Thương Huyền.


- Chuyện gì đã xảy ra vậy? Thương Huyền nói đi. Anh Thịnh gặp chuyện gì mà lại đột ngột ra đi?


Thương Huyền vẫn lặng câm u uất.


- Cô giới thiệu với cháu, Yến Quyên nói, cô là mẹ của Nam còn đây là cô Cam mẹ của Vương từ miền Bắc vào thăm gia đình cháu. Cô không biết gia đình cháu gặp chuyên buồn.


- Các người ác lắm! Thương Huyền hét lên, Các người đã cướp con Ngọc Lan của tôi.


 Cô gái giúp việc từ bên nhà chị Thu Cúc chạy sang nói:


- Ông bà chủ cháu đã về, mời các bác và các chú sang nhà. Cháu ở đây trông cô cháu ăn.


Nam đi trước, đến cô Cam, mẹ Yến Quyên, và chồng con Măng dìu Vương đi sau cùng bước vào ngôi biệt thự sang trọng. Tiếng nạng gỗ của Vương chọc xuống nền sân lọc cọc lọc cọc. Ngôi biệt thự bừng sáng. Hai trụ cổng là hai quả cầu hồng rực lên như có lửa cháy bên trong. Hai vợ chồng chị Thu Cúc ngơ ngác đứng trước cửa ngôi biệt thự nhìn đoàn khách. Nhận ra Nam, chị Thu Cúc vồn vã:


- Tôi không ngờ cậu Nam lại còn nhớ tới nơi này. Nghe con cháu nói tôi ngỡ đoàn Việt kiều bên Mỹ về. Mời mọi người vô nhà.


Căn phòng khách sáng lộng lẫy, mọi đồ dùng từ bàn ghế tách chén cứ sáng bóng lên.


- Xin giới thiệu với anh chị, chuyến vào thăm gia đình lần này có mẹ tôi,  và mẹ đồng chí Vương và cậu lái xe đây là em rể Vương. Chị còn nhận ra ai đây không? Nam chỉ vào khuôn mặt thồn thộn đến ngây dại của Vương đang ngồi chống nạng bên cậu Hoà lái xe, chị Thu Cúc nhìn kỹ Vương.


- Trông quen lắm nhưng quên tên. Chị Thu Cúc chợt cười rũ rượi, nhận ra rồi, nhận ra rồi! Tên tù binh năm xưa bị bắt trong rừng đây rồi. Nhưng sao bây giờ lại ra nông nỗi này? Bị trận nào vậy?


- Thưa chị Thu Cúc, ngày ấy rời khỏi đây, tôi vào Tây Nam, rồi sang Cam phu chia là bị ngay.


- Người anh hùng của thời đại chúng ta đấy, đánh trăm trận trăm thắng. Nam nói.


- Mải chuyện quên mời mọi người uống nước. Thật là quý, mấy khi các cô vô chơi. Chị Thu Cúc nói, giới thiệu với hai cô và các cậu, đây là ông xã tôi. Anh ấy công tác bên ngành tư pháp.


Anh chồng chị Thu Cúc rót nước mời từng người. Nam nhìn khắp lượt căn phòng.


- U già đâu rồi chị Thu Cúc?


- U tôi mất rồi, cậu Thịnh cũng mất rồi.


Căn phòng lặng đi. Giọng chị Thu Cúc vang lên:


- Từ hồi cậu ra ngoài đó, đã xảy ra bao nhiêu chuyện khiến tôi không sao chịu nổi. Cứ như những ngày đói khát trên rừng lại thấy vui. Ngày ấy mình cõng hàng tạ trên lưng vẫn đi băng băng. Giờ một bước lên xe, vẫn thấy rã rời mệt mỏi. Hôm nay nhân tiện có hai cô vô chơi, chị Thu Cúc quay sang nói với chồng, anh chuẩn bị xe vợ chồng mình mời các cô đi ăn cơm.


Anh chồng chị Thu Cúc bước sang phòng bên gọi điện thoại đặt cơm  nhà hàng.


- Lâu nay tôi băn khoăn không biết có nên nói điều này với mọi người không, chị Thu Cúc nhìn Nam nói, hai cô là má cậu Nam cậu Vương nên hiểu cho rõ chuyện này. Cô Thương Huyền bệnh nặng một phần cũng tại cậu Nam nhà ta đấy. Chị Thu Cúc nói và nhìn Nam thăm dò, tôi không rõ tình cảm của cô ấy với cậu Nam sâu nặng đến đâu. Từ lần đại tá Hoàng Kỳ Trung đưa xe vô đón cậu về Bắc, đêm đến cô Thương Huyền cứ lang thang vơ vẩn ngoài bờ sông. Suốt thời gian dài như thế sức khỏe cô ấy sa sút. Tôi cho bác sĩ đến khám, cô ấy bị bệnh suy nhược thần kinh. Cô ấy tự đày đọa mình, đày đọa cả tinh thần con Ngọc Lan. May sao vào đúng thời điểm đó, anh chàng Hall người Mỹ, bạn của cô ấy ngày xưa sang đây, anh ta muốn đưa cả mẹ con cô ấy sang Mỹ theo con đường bảo lãnh của đứa con trai cô ấy. Xét thấy đây là thời cơ thuận lợi nhất để cô ấy thay đổi môi trường sống nên tôi đã tạo mọi điều kiện làm thủ tục cho mẹ con cô ấy sang Mỹ. Nhưng không hiểu sao cô ấy vẫn kiên quyết không đi. Chị Thu Cúc ngập ngừng nhìn mọi người, cuối cùng tôi đành phải để con Ngọc Lan sang Mỹ. Đấy mọi người coi, tôi mà không giúp con Ngọc Lan đi Mỹ ngày ấy thì đời nó còn khốn khổ đến bao giờ. Sang bên đó chị em chúng nó gần nhau. Đứa em lai Mỹ của nó bảo lãnh, Sau này làm ăn có tiền chúng gửi về nuôi má chúng chả sướng sao. Vừa rồi hai chị em chúng gửi về chút ít, tôi mới xây lại ngôi nhà đó cho cô ấy đấy.


Lời chị Thu Cúc nhức nhói, Nam qúa hiểu chị Thu Cúc, quá hiểu chuyện gì đang xảy ra, và sẽ xảy ra. Tiếng chị Thu Cúc vẫn lành lạnh. Còn nguyên nhân về cái chết của anh Thịnh mới thật là sui. Cũng chẳng ai như anh Thịnh, cứ khăng khăng không đồng ý cho con Ngọc Lan đi Mỹ. Nhận thức kém cỏi thiệt là khổ thế. Không biết thân phận mình là lính nguỵ lại còn nói năng lung tung bảo tôi bán con Ngọc Lan sang Mỹ. Mọi người thấy anh ta nói thế có chết người không. Chẳng gì tôi cũng là một cán bộ tỉnh. Anh ta còn điên khùng vác dao đuổi chém cả tôi. Má tôi đã lao vào ngăn cản, bị anh ta chém vào đầu, má tôi phải đi viện cấp cứu mới qua khỏi. Công an đã bắt tạm giam anh Thịnh. Có lẽ anh Thịnh quá lo sợ nên đã tự vẫn trong phòng giam.


Phòng bên, tiếng chồng chị Thu Cúc ngọt ngào.


- Cho một phòng lạnh tám suất ăn tối nay nghe. Thực đơn có món chi nói nghe coi… đồ biển tươi, được được! Nhớ làm theo khẩu vị Miền Bắc đó nghe...


Căn phòng chợt lặng, người Nam gai lạnh mỗi khi ánh mắt chị Thu Cúc nhìn mình.


- Mấy năm nay tôi thiệt là khốn khổ vì cái gia đình này. Chị Thu Cúc lại than phiền, chẳng rõ ông bà Đức Cường xưa ăn ở ra sao mà cứ như thể trời phạt, mới có mấy năm đã lụn bại tan tác hết cả. Ông bà Đức Cường mất đi, hai người con thì như vậy. Thôi thì người chết đi đã an bài, giờ còn người sống. Nếu tôi không cứng rắn để mặc con Ngọc Lan ở với má nó mãi, rồi đến ngày nó cũng sẽ ngơ ngẩn như má nó bây giờ đấy. Mọi người thấy có nguy hại không. Nhận thức không đầy đủ, hành động nông nổi của anh Thịnh đã dẫn tới hậu quả nghiêm trọng đến như vậy.


 Nghe chị Thu Cúc nói thật tàn nhẫn, Nam gay gắt bật lên thành lời.


- Chị Thu Cúc ơi là chị Thu Cúc! Chị lầm lẫn mất rồi. Chính chị mới là người nhận thức không đầy đủ. Chị bắt con Ngọc Lan sang Mỹ là sai lầm nghiêm trọng. Với Thương Huyền, chị không thể tính toán bằng lợi nhuận. Thương Huyền đã phải chịu cảnh không còn nơi bám víu. Có ai mà chịu nổi mới mấy năm, bố mất, mẹ mất, anh trai mất, niềm tin còn lại duy nhất của cô ấy chính là con Ngọc Lan thì chị lại đưa nó đi sang Mỹ làm sao cô ấy chịu nổi.


- Cậu nói lạ, đi Mỹ bây giờ nhiều người mơ không được. Chị Thu Cúc nói, cậu làm như tôi bắt con Ngọc Lan đi tù không bằng. Nó mà ở với má nó thì bây gìơ cũng phát điên như má nó rồi.


- Chị không thể nói con Ngọc Lan ở với má nó là có lợi hay có hại. Có những chuyện bình thường với người này, nhưng lại không bình thường chút nào với người khác. Chị không hiểu Thương Huyền, không một ai hiểu Thương Huyền.


- Cậu chỉ nghĩ một chiều bênh vực cho cô ấy- Chị Thu Cúc nói- Tôi còn lạ gì tính đa sầu yếu đuối tiểu tư sản của Thương Huyền. Nếu biết nghĩ, lẽ ra cô ấy phải vui vẻ mà sống cho con Ngọc Lan có chỗ dựa. Đằng này cô ấy cứ ngẩn ngơ, ngơ ngẩn. Thôi, dù sao mọi chuyện cũng đã qua. Má tôi cũng mất rồi. Anh Thịnh cũng mất rồi. Giờ có nói cũng chẳng giải quyết được chi. Duy nhất còn cô Thương Huyền bệnh tình ngơ ngẩn như thế, nhìn thấy cô ấy là tôi vừa thương lại vừa tức. Nếu nhận thức đến nơi đến chốn, tư tưởng khỏe mạnh thì đâu đến nỗi. Con Ngọc Lan và em nó ở bên Mỹ sướng như ông hoàng bà chúa. Nghe nói con Ngọc Lan lại sắp lấy chồng ở bên đó. Nhiều người mơ sang Mỹ mà không được. Rõ  sướng mà không biết hưởng thụ.


Ngoài cổng có tiếng còi xe tu tu.


- Có xe đến rồi, mời cả nhà lên xe, chồng chị Thu cúc nói.


Chị Thu Cúc đứng dậy đến bên mẹ Nam than phiền.


- Các cô, các cậu ấy bây giờ chẳng quan tâm chi đến những việc lớn lao, cứ quẩn quanh ba cái chuyện tình cảm sướt mướt mệt quá. Cô thấy không, ai cũng nhận thức đầy đủ như đại tá Hoàng Kỳ Trung nhà cô thì đất nước này đã tiến xa. Cháu đang định chờ công việc thư thư cũng muốn ra Hà Nội ít ngày. Năm nào cũng dự định đi nhưng công việc chồng chất không sao đi được.


Mọi người lên xe lao ra phố. Vợ chồng chị Thu Cúc dẫn đoàn khách vào nhà hàng Thủy Tiên.


- Đây là nhà hàng nổi tiếng của thành phố này đấy, chị Thu cúc giới thiệu.


Tiếp viên nhà hàng đôn đảo mở bia, nước ngọt mời khách, Nam nhìn Vương và mọi người mặt ai cũng buồn rượi. Tình thế xảy ra quá bất ngờ, không ai nói được nửa lời khi nghe Chị Thu Cúc nói chuyện. Lúc này Nam mới để ý tới chồng chị Thu Cúc, anh có nước da đen xạm, môi thâm sì, mặt săn sắt, miệng nhỏ, mắt luôn quan sát nhưng lại im lặng không nói gì. Chắc chắn anh là lính ở rừng bị bệnh sốt rét năm xưa, hoặc phải chịu chui rúc nằm hầm bí mật nhiều năm. Anh chỉ quen vặn hỏi người khác.


- Các cậu quen cô Thương Huyền từ bao giờ? Anh ta bất ngờ hỏi Vương.


- Từ hồi chiến dịch Mậu Thân 68. Vương nói.


- Kể cũng tiếc cho Thương Huyền, cô ấy không giữ được mình để kẻ thù quyến rũ bỏ cuộc giữa chừng. Nhưng trong chiến tranh tránh sao khỏi lỗi lầm. Một tiểu thư có học như Thương Huyền lại là con gái của nhà thương gia nổi tiếng nhất vùng này, cô ấy thuộc diện hàng độc, vừa có học lại tài sắc hơn người, đó là một trong những đối tượng được tổ chức chúng tôi ngày ấy chú ý nên mới tin tưởng giao nhiệm vụ cho cô ấy vào sở Mỹ. Tất nhiên người mai mối giới thiệu cô ấy cho tôi chính là má của Thu Cúc. Các cậu ở ngoài ấy vào trong ni chịu đói khổ ở trên rừng năm phần thì những người hoạt động ở vùng địch chúng tôi nguy hiểm mười phần. Nói để các cậu biết má Thu Cúc chính là cơ sở hoạt động cách mạng tin tưởng nhất của chúng tôi. Không phải kể công, nhưng cô Thu Cúc được nguyên vẹn như ngày nay là do tôi và má cô ấy bố trí để cô ấy lên rừng chứ không bây giờ chả biết thế nào. Chiến tranh người sống kẻ chết, người may mắn kẻ rủi ro cũng là lẽ thường tình.


Chị Thu Cúc muốn ngắt lời chồng, rót đầy bia vào các cốc đứng dậy hào hứng nâng cốc mời mọi người.


- Hôm nay được đón hai cô và các cậu ngoài đó vô thăm, thay mặt gia đình tôi xin nâng cốc chúc sức khỏe mọi người. Chị Thu Cúc nói, tôi thực sự rất tiếc cho cô Thương Huyền không vượt qua được thử thách khắc nghiệt của cuộc chiến tranh cách mạng vĩ đại này. Tôi nghĩ, đấy chính là cái giá phải trả cho những ai không có lập trường tư tưởng vững vàng. Nhưng dù sao đối với Thương Huyền, tôi là người hiểu rõ cô ấy hơn ai hết. Tôi đã trực tiếp đề nghị cấp trên khôi phục danh dự xét tặng huân chương cho cô ấy. Tôi nghĩ có công là có thưởng mà có tội là chịu phạt, ta phải sòng phẳng chuyện này. Có điều bây giờ cô ấy bệnh tật thế. Hoàn cảnh của cô quá éo le không dễ gì mọi người thông cảm đối với những cô gái đã có con với Mỹ.


- Nhưng dù sao cô Thương Huyền đã lập công lớn giết được tên cố vấn Mỹ, anh chồng chị Thu Cúc nói, thật đáng tiếc, ngay sau đó lại thối chí, bỏ hết mọi nhiệm vụ, sống buông thả đến nỗi có con với cả với Mỹ.


- Không ngờ là sao, cô ấy đẹp như thế, lại sống xung quanh bầy quỷ ai mà giữ được. Cô Cam nói, chỉ băn khoăn cô ấy có làm gián điệp hại cách mạng không? Đến như bộ đội chính quy miền Bắc vào chiến trường có khối kẻ cũng chỉ ăn hại chứ đánh đấm được trận nào, đến mặt mũi thằng địch cũng chẳng biết nó dài ngắn ra làm sao.


- Cô nói đúng, chị Thu Cúc cười đắc ý, cháu nói hai cô đừng giận, lính miền Bắc như cậu Vương đây thí tuyệt vời rồi, nhưng cậu Nam thì quả là cần xem lại lập trường tư tưởng, sống buông thả lắm. Nếu tôi và Đại tá Trung không kiên quyết thì hậu quả bây giờ chẳng biết ra sao.


Lời kết tội bất ngờ của chị Thu Cúc làm mọi người ngồi ngây ra, biết chị Thu Cúc hiểu lầm Nam mà không ai muốn thanh minh nửa lời bởi Thương Huyền lúc này đã điên dại, con Ngọc Lan đã bị chị Thu Cúc đưa sang Mỹ.


Chuyến đi nhận con của Vương thất bại, không ai còn muốn thăm quan du lịch nơi nào. Cô Cam mãi tới khi ra về mới bất ngờ hỏi bâng quơ:


-  Con Ngọc Lan đi Mỹ về, biết đâu sau này nó lại tìm về làng Đoài mình.


(còn tiếp)


Nguồn: Dưới chín tầng trời. Tiểu thuyết của Dương Hướng. NXB Hội Nhà văn, 2007. Đây là bản gốc, chưa bị cắt bỏ khi xuất bản. Tác giả gửi  www.trieuxuan.info


Mục lục:
1.
2.
3.
4.
5.
6.
7.
8.
9.
10.
11.
12.
13.
14.
15.
16.
17.
18.
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Dưới chín tầng trời - Dương Hướng 16.11.2018
Bão - Ngũ Hà Miên 16.11.2018
Bến không chồng - Dương Hướng 08.11.2018
Trở lại cố hương - Thomas Hardy 07.11.2018
Nguyễn Trung Trực - Khúc ca bi tráng - Dương Linh 06.11.2018
Sông Đông êm đềm - Mikhail Solokhov 02.11.2018
Sóng lừng (VN. Mafia) - Triệu Xuân 02.11.2018
Thầy lang - TADEUSZ DOLEGA - Mostowicz 29.10.2018
Trăm năm cô đơn - G. G. Marquez 25.10.2018
Trả giá - Triệu Xuân 24.10.2018
xem thêm »