tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH
Khách thăm: 24723106
Tiểu thuyết
13.10.2018
Triệu Xuân
Cõi mê


Bắc thấy nhói lên trong lòng niềm thương, nỗi xót… Anh chợt nhận ra mắt Thảo cũng không bình thường, màu mắt như đục sậm lại, tia nhìn đờ đẫn. Anh lấy từ bình bông một bông cẩm chướng đỏ, hỏi Minh Thảo:


- Em nói cho anh nghe, bông này màu gì?


- Màu đen, đen huyền, vậy mà anh còn hỏi em!


- Trời ơi! Vậy bông này màu gì? – Bắc lấy ra bông cúc trắng.


- Dạ, màu vàng.


Bắc cầm lên tay cuốn tạp chí chuyên về kiến trúc xuất bản ở nước ngoài, có bìa màu đen tuyền:


- Còn bìa cuốn tạp chí này?


- Dạ, xanh lơ…


- Lấy xe đưa Thảo đi bệnh viện ngay! - Bắc hét lên - Em bệnh nặng rồi! Tóc em đỏ rực như lửa mà em không hay, mắt em… có vấn đề rồi!


- Không, em hơi mệt chứ bệnh chi mà vô đó, em sợ bệnh viện quá trời, anh ơi! Đêm nào em cũng thấy bác sỹ dùng tay, rồi dùng y cụ khôi phục nhịp tim dập ầm ầm trên ngực bệnh nhân. Chỉ mươi phút sau, họ lắc đầu, rút hết các loại dây truyền, dây thở để đưa bệnh nhân xuống… nhà xác. Đêm nào cũng một, hai người chết! Kinh sợ lắm, anh ơi! - Minh Thảo nói hổn hển, như sắp khóc òa lên!


Hôm qua, thấy mặt cháu gái xanh như nõn chuối, bà Ngọc bắt Thảo ngủ ở nhà, không cho cháu đến bệnh viện, sợ cháu kiệt sức. Ông Hoàng cũng vậy, nhưng Thảo không nghe. Hoàng giảng giải cặn kẽ, y như Thảo còn bé tí như ngày xưa:


- Cháu đừng nghĩ quẩn, chẳng phải ông Trời đày đọa như cháu nghĩ. Là tới lúc bệnh mà thôi. Người xưa thì cho là số mệnh! Kia, cháu coi, các ông các bác nằm trong khoa này toàn là trên bảy chục tuổi cả, họ đi theo Đảng suốt đời, nay về hưu thì cơ thể rã rời, kiệt sức, mang đủ loại bệnh. Phổ biến là tai biến mạch máu não. Đêm nào cũng vài người xuống nhà xác, cháu thấy chưa? Ở lầu hai còn khủng khiếp hơn nhiều: toàn bệnh nhân bị ung thư, giai đoạn cuối, di căn rồi, chết như bỡn. Sinh lão bệnh tử là quy luật, chạy trời không khỏi nắng. Đừng có buồn lo quá sức mà nguy cho sức khỏe, cháu à!


Sức khỏe Minh Thảo suy sụp quá lẹ. Ngọc Bắc nhận ra điều ấy. Anh quyết định bứng Minh Thảo khỏi công việc và không khí gia đình, đi nghỉ dưỡng một tuần, nếu không cô sẽ nguy to! Anh đến thăm ông Hoàng bà Ngọc, dẫn theo một người giúp việc mà anh vừa nhờ bạn bè tìm cho, để túc trực chăm sóc Đạt tại bệnh viện. Vợ chồng ông Hoàng rớm lệ, vô cùng cảm kích trước tấm lòng của Ngọc Bắc.


Bắc lái xe đưa Thảo đi Nha Trang. Họ thuê một chiếc tàu, ra một hòn đảo nhỏ, mang theo hải sản, rau tươi, gia vị, đồ làm bếp, đồ uống… lên đảo dựng lều bạt, nhóm lửa nướng tôm, nướng ốc. Họ mua đủ loại tôm, cá, ốc, cả cồi biên mai nữa, tươi rói, loại ngon nhất, là đặc sản vùng biển Nam Trung Bộ. Họ nấu nướng, ăn uống, và đuổi nhau chạy trên đảo, la hét om sòm trong tiếng sóng biển rì rào đêm ngày mơn trớn hòn đảo nhỏ với bãi cát mịn màng trắng phau như bờm sóng. Giọng Thảo nói đã trong hơn, nụ cười hồn nhiên trở lại. Khí hậu trong lành, biển cả bao la và tình cảm dạt dào của Ngọc Bắc đã khiến cho Minh Thảo hoàn hồn. Cô ăn ngon miệng, lao xuống biển bơi đua với Bắc. Trưa, hai người nghỉ trên đảo, rồi lại xuống biển. Nước biển trong xanh nhìn rõ đáy, thấy cả những con tôm, con cá, con hào… đang nhởn nhơ bơi lội. Tự do và yên bình quá! Trên là trời xanh gió lộng, dưới là biển xanh thơ mộng, bên anh là em, thân hình với những đường cong gợi cảm… Họ bơi đua, lần nào Bắc cũng để cho Thảo thắng! Chợt Thảo la lên:


- Em đạp phải vỏ hà, anh ơi!


Ngọc Bắc lao tới, gan bàn chân trái của Thảo có một vết rách mỏng, máu đỏ đang từ từ tươm ra. Anh ẵm gọn Thảo trên tay, lội ra ba bước để nhúng chân Thảo xuống cho sạch cát, rồi trở lại bờ, anh đặt Thảo lên bãi cát trắng tinh, tay phải nâng bàn chân trái của Thảo lên mà thổi nhè nhẹ. Thổi xong, anh gắn chặt miệng mình vào vết xước, thót ruột mút máu. Thảo nhìn anh, cảm thấy bao nhiêu đau rát khi nãy biến mất. Khi vết xước cầm máu, Bắc dùng hai bàn tay to và dày cui xoa bóp nhè nhẹ gan bàn chân, rồi bắp chân, xoa ngược lên tới bẹn thì… dừng lại. Anh lặp lại ở chân bên kia. Minh Thảo sung sướng run bắn người. Lần đầu tiên, cô cảm nhận được hơi hám của bàn tay người con trai ngấm vào da thịt mình. Cô nổi da gà, và lạ thay, sắc hồng vốn có đã trở lại với da thịt Minh Thảo. Đúng là thần dược!


Thảo nói:


- Anh ơi, biển đẹp quá! Mình ra thật xa nghe anh, thật xa để chỉ có hai đứa mình!


- Anh sẵn sàng, chỉ lo chân em đau…


- Ồ hết rồi! Anh là Hoa Đà tái thế của em!


Họ bơi ra thật xa bờ, xa hẳn con tàu đang neo đậu. Đến lúc Thảo kêu mệt, họ dừng lại. Bắc ẵm Minh Thảo nằm nghỉ trên phao. Sóng dập dờn êm ái. Nước biển xanh ngắt và trong như nước Thánh. Thảo khép mắt tránh ánh mặt trời, thả lỏng toàn thân, còn Bắc thì say sưa nhìn ngắm và hít thở… Bộ đồ tắm hai mảnh màu xanh biển, tư thế Thảo nằm nghỉ trên phao bơi làm nổi bật những miền da thịt bấy nay kín đáo, e ấp, càng kín đáo e ấp thì càng hấp dẫn. Bây giờ những miền da thịt ấy đã thật sự tìm lại sắc trắng hồng vốn có của mình, và như có cánh… chỉ chực thăng hoa. Da thịt Thảo như có phép màu cuốn hút Bắc, cuốn mãi, cuốn mãi, đưa anh vào cõi mê của tình yêu… Ngọc Bắc chưa bao giờ như lúc này, chìm đắm trong niềm khát khao được chan hòa với Thảo, được giao cảm đến tận cùng, được chia sẻ, dâng hiến cho em và nhận từ em cái mùi hương thơm tho đến tê dại cả lưỡi, cả môi, làm rộn ràng từng tế bào anh đang cục cựa, rạo rực đòi hỏi, ao ước… Dường như linh cảm được những khát khao đang bị dồn nén trong anh, Thảo mở mắt nhìn anh đắm say, cô cầm bàn tay anh hôn say sưa, rồi hé môi hướng về mặt anh… Chỉ chờ có vậy, Ngọc Bắc run rẩy, nhẹ nhàng gắn môi anh vào cái miệng xinh tươi của Minh Thảo, rồi hôn tha thiết, hôn mãnh liệt, hôn đến hụt hơi… Những nụ hôn ngọt lịm tưởng như không có gì trên đời này ngọt hơn! Những nụ hôn bốc lửa! Ngọn lửa tình yêu âm ỉ cháy trong vỉa quặng dầu giữa lòng đất, bây giờ phát lộ, phụt lên mãnh liệt, bất diệt!


Phép màu xuất hiện. Trên đường bơi trở lại bờ, Bắc vẫn để Thảo nằm trên phao, anh chợt nhận ra mái tóc Thảo đã ngả dần sang màu hạt dẻ, lông mày cô cũng thế. Và lạ chưa, ba sợi tóc chìa ra ở mép quần tắm của Thảo khi sáng còn đỏ như lửa, giờ này cũng ngả màu hạt dẻ rồi. Ơn Trời! Người hiền lành, nhân hậu và thông minh như em đã được Trời thương! Ngọc Bắc sung sướng quá, anh không bơi nữa, dừng lại, gào lên:


- Xin cám ơn Trời! Tóc em tôi đã không còn màu đỏ bệnh hoạn nữa, ngả sang màu hạt dẻ rồi, chắc chắn sẽ trở lại đen nhánh, Thảo ơi! Xin cám ơn Trời! Cám ơn em, Thảo ơi! Em khỏe rồi, Thảo ơi!


Nếu lúc đó có người thứ ba, chắc ai cũng bảo Bắc phát rồ. Còn Thảo, cô khóc, khóc vì thấy anh thương yêu mình, lo lắng cho mình. Nửa ngày trên đường đi từ Sài Gòn ra Nha Trang, một đêm ngủ ở khách sạn, một ngày ra đảo, Thảo được tắm trong tình yêu thương của anh, trong sáng, lành mạnh và vô cùng mãnh liệt. Tình yêu là như vậy? Thảo nào người ta khao khát tình yêu từ hàng ngàn năm rồi. Sung sướng quá! Thảo khóc và ôm chặt Bắc. Mặt cô úp vào bộ ngực vạm vỡ của anh. Hơi ấm, nhân điện từ lồng ngực anh lúc này truyền sang cô mà cô nghe được, cảm được rõ mồn một. Cô hồi sinh trong tình yêu…


Dự định ban đầu của Ngọc Bắc là cho Thảo nghỉ dưỡng một tuần, nếu Thảo còn chưa khỏe, sẽ để cô lại nghỉ tiếp, anh về Sài Gòn lo công việc. Nhưng qua đêm thứ tư ở Nha Trang thì Thảo thấy khỏe hẳn. Tình yêu chân thành và mãnh liệt như thế, cảnh đẹp như thế, thì sỏi đá cũng trổ bông nói chi con người! Cô phấn chấn, muốn được làm việc. Cô biết hàng núi công việc đang chờ hai người. Cô cũng sốt ruột về ba. Cô nói:


- Anh ơi, em khỏe rồi! Mình về thôi kẻo lại xảy ra sự gì ở Ngọc Viễn Đông nữa thì…!


- Em lo lắng nhiều quá, không nên đâu. Người ta bảo phải lao động, nhưng cũng phải biết nghỉ ngơi, em ạ. Mình làm cả đời kia mà. Sự nghiệp của anh, cũng là sự nghiệp của em, chúng ta coi đó là niềm vui, niềm hạnh phúc. Muốn hạnh phúc thì phải khỏe! Cứ nghỉ cho đúng một tuần…


- Không, em muốn về. Anh chiều em nghe!


Ngọc Bắc ôm chặt Thảo trong lòng, cả hai đều không một mảnh vải trên người. Bốn đêm nay, họ ngủ chung giường. Đêm đầu, cả hai cùng thiếp đi vì mệt. Nửa đêm về sáng, Bắc tỉnh dậy, ngắm Thảo đang ngủ ngon trong vòng tay anh. Tất nhiên là cả hai đều mặc đồ ngủ! Ngày hôm sau, Minh Thảo vẫn ngủ mê mệt, ngủ trả bữa, chỉ thức dậy lúc Bắc gọi để cô dùng ba bữa ăn. Nhờ Trời, cô ăn thấy ngon miệng. Vì các món ăn chế biến từ hải sản tươi rói hợp khẩu vị, không khí trong lành hay chính vì bên cô có Bắc? Ăn tối xong, cô lại ngủ. Đến chín giờ, anh đưa cô đi dạo trên bãi biển. Mười giờ, họ đi dancing. Minh Thảo dường như đã hồi phục phần nào… Họ ôm nhau nhảy đến mười một giờ rưỡi. Bắc lái xe đi ăn khuya. Thảo ăn tô phở lúc này sao thấy ngon lạ ngon lùng! Hai người về tới khách sạn thì đã một giờ sáng. Bắc mở nước nóng và kêu Thảo vô tắm. Thảo chốt cửa, Bắc kêu mở ra để anh vô tắm cho cô. Thảo không chịu. Cô muốn lắm, nhưng mắc cỡ.


Đêm ấy là đêm thứ hai họ ngủ cùng giường với nhau. Mấy chuyến đi nước ngoài, Bắc đâu có được diễm phúc như vầy. Anh sung sướng, van nài Thảo cho anh mở áo váy ngủ ra để anh chiêm ngưỡng. Thảo la lên:


- Không! Không bao giờ! Anh đừng làm em sợ.


Kỳ thực thì Thảo không sợ, nhưng cô mắc cỡ. Cô sợ anh coi thường mình. Khôn ba năm dại một giờ… Bà nội nhắc cô câu nói ấy biết bao nhiêu lần kể từ khi cô rời gia đình du học nước ngoài.


Nhưng Bắc không chịu nổi. Con người chứ đâu phải gỗ đá! Nửa đêm, Thảo ngủ ngon lành, khuôn mặt cô tựa trăng rằm. Trong giấc ngủ, Bắc nhận ra da thịt đang tìm lại sinh lực vốn có của cô. Anh hôn vào cái miệng xinh xắn có nhân trung sâu, cằm chẻ, cặp môi đầy đặn hình trái tim, mỗi khi cười như nửa vành trăng ôm lấy hàm răng trắng đều làm rạng rỡ gương mặt. Anh hôn nhẹ, sợ cô thức giấc. Rồi Bắc lạc vào cõi mê của sự quyến rũ rừng rực phát ra từ em yêu. Anh áp mặt lên bộ ngực phập phồng của Thảo. Thảo vẫn ngủ ngon, nhưng dường như cặp nhũ hoa bánh dầy của em thì đang thức, nó cương cứng hai đầu nhũ bé xíu. Bắc ngậm vào từng núm, mút nhẹ qua lần vải mỏng tang của chiếc váy ngủ. Anh gần như lịm đi trong sung sướng. Rồi Bắc trở thành con cọp đói trước miếng mồi ngon từ lúc nào không hay. Nhưng anh lại tôn thờ em, lòng anh thánh thiện. Anh coi chuyện ân ái với người anh yêu là thiêng liêng… Tự mâu thuẫn, lúc thì hừng hực lửa dục, đói khát, lúc lại tỉnh như sáo vì lý trí ra lệnh, Bắc cứ loay hoay mãi và càng loay hoay anh càng nghiệm ra rằng thân thể của người yêu là một công trình nghệ thuật tuyệt vời. Tạo hóa quả là một kiến trúc sư tài ba nhất! Sao em thơm tho đến thế! Xạ hương em quấn quýt anh đến tê quắn đầu lưỡi, ngây dại các tế bào. Bắc là người nhạy cảm như thần. Còn nhớ cái thời bụi bặm, lang bạt kỳ hồ lên Lạng Sơn làm cửu vạn và tập tọng buôn lậu. Rượu say, Bắc được chúng bạn rủ rê đi chơi gái. Vào một động mại dâm trá hình trong quán cà phê, anh bị dúi cho một em mắt xanh mỏ đỏ. Chuẩn bị hành sự… chợt con bé ngoác mồm ngáp một cái thật dài, âm thanh chói tai đã đành nhưng hơi hám thoát ra từ miệng con bé khiến cho Bắc phát ọe, mửa thốc mửa tháo ngay trên bụng nó. Nhớ đời! Từ đó, dù bản năng tính dục đòi hỏi điên cuồng cách mấy, anh cũng không bao giờ dám nghĩ đến chuyện đi mãi dâm…


Bậy bạ hết sức, Bắc tự rủa mình, đang ở chốn thiên đường với tiên nữ thánh thiện thế này mà lại nhớ chuyện dưới đáy xã hội nhơ nhuốc, làm vẩn đục chốn đào nguyên linh thiêng. Bắc uống cạn nửa chai nước suối, anh hôn Thảo say sưa qua lần áo váy ngủ, rồi dừng lại ở cái vị trí mà chúa dấu vua yêu. Anh hít căng lồng ngực. Xạ hương em thơm tho ngầy ngậy như hoa sữa, còn hơn hoa sữa đường Nguyễn Du gấp bội, tới mức không thể tuyệt vời hơn! Anh áp đôi môi dày, nóng hổi của mình vào đó, lâu thật lâu, và anh… hết nhịn nổi! Đúng vào lúc đó, Thảo thức dậy. Cô nói với anh:


- Anh! Đừng! Anh!... Em xin anh! Tỉnh lại đi anh… Sao mặt anh trông khác thế?


Khi thèm khát đến cao độ, mặt người đàn ông trở nên ngây dại, giờ thì Bắc mới thấy người đời nói đúng. Thảo là người nhạy cảm cũng như thần. Cô nhận ra điều đó! Bắc cười, không thể dối em, thú nhận:


- Anh… anh ngây dại trước thân thể tuyệt mỹ và xạ hương kỳ ảo của em, Thảo ơi!


Đôi mắt Thảo đã đen trở lại, thăm thẳm, quyến rũ. Quả gái gặp hơi trai! Thần dược cũng không bằng. Bắc nhớ mấy câu thơ:


Anh chôn chân trong thăm thẳm mắt em


Hồn run rẩy trước cánh đồng ma lực


Em nồng ấm mà xa gần hư thực


Anh hóa nghèo bên của nả trời cho… 


Trời rạng sáng. Bắc thiếp đi trong thèm khát, đến khi Thảo gọi anh dậy thì đồng hồ đã điểm tám tiếng chuông.


Anh đưa Thảo ra bến tàu, chiếc tàu anh thuê đang đợi sẵn. Bắc đưa Thảo lên hòn đảo nhỏ, cách bến cảng sáu chục phút. Nha Trang có chừng gần trăm hòn đảo lớn nhỏ, vài chục đảo đã có người đặt chân đến. Hòn đảo mà Bắc đưa Thảo tới sáng nay rộng chừng một trăm hécta, hầu như chưa có dấu chân người. Nó là một hòn núi hình trái tim, nơi cao nhất cách mặt biển chừng hơn trăm mét, xung quanh núi là đất bằng, nhiều cây trái, có những bãi sỏi rất rộng, đào xuống ba mét thì nước ngọt phun lên rất trong, mát. Quanh đảo là bãi cát trắng phau, đảo nằm cách xa hai km vùng tĩnh không của máy bay cất và hạ cánh tại phi trường Nha Trang. Nghĩa là hoàn toàn yên tĩnh. Ngọc Bắc đã có tờ trình với chính quyền địa phương về việc khai thác đảo này làm điểm du lịch nghỉ dưỡng. Anh dự tính đầu tư giai đoạn một năm triệu đôla, hai phần ba cho hạ tầng cơ sở và du lịch nghỉ dưỡng, còn một phần ba cho nuôi trồng thủy sản. Anh không nuôi ngọc trai, tôm hùm, người ta làm nhiều rồi, hiệu quả không cao, mà chỉ nuôi một loại hải sản đang được giới mày râu trên toàn thế giới ưa chuộng. Đó là con hải mã. Anh đặt tên cho hòn đảo nhỏ này là Minh Ngọc, Viên ngọc sáng, ghép hai chữ lót trong tên anh và Thảo. Hai người lên đảo, Thảo thốt lên:


- Y như miền đào nguyên ở trần gian!


Suốt một ngày chỉ có trời, biển và người yêu. Cả hai cùng vui sướng lịm người! Năm rưỡi chiều họ mới rời đảo về thành phố. Bữa tối, anh đưa cô sang Làng Một ăn hải sản tại một nhà hàng thủy tạ dân dã ngay sát bờ biển. Cổng vào nhà hàng có một cây dừa lửa, còn độc một trái. Bắc hỏi chủ quán: Anh có bán không? Chủ quán, vốn là một ngư dân vạm vỡ, cười ngoác miệng tới mang tai, nói sang sảng, vui vẻ: Không bán mà cho! Anh ta hái trái dừa xuống, rửa sạch, dùng dao bén chặt trái dừa rất khéo, cắm vô đó một ống hút, đặt lên cái đĩa sứ Minh Long tráng men xanh da trời rất đẹp, màu men mà người châu Âu kêu bằng King Blue – màu xanh Vua, rồi cho con gái bưng ra, lịch sự mời Thảo. Thảo cảm động quá! Chủ nhân và cô con gái quá dễ thương. Bắc uống bia Heineken chai, ướp lạnh, không bao giờ anh dùng đá cục. Từ hôm ra Nha Trang đến giờ anh mới uống bia. Họ ăn uống rất ngon, như chưa bao giờ họ được ăn ngon như thế. Ốc nhảy nướng, tôm thẻ đang bơi hấp bia, và cá bống mú tươi rói chưng với tương hột, nấm hương, hành tươi Hà Nội, gừng non xắt như que tăm, bún Tàu - ngoài Bắc gọi là miến đậu xanh - và cọng rau cải ngọt.


Khi về đến khách sạn thì Bắc cũng thấm mệt chứ nói chi Thảo. Đây là đêm thứ ba họ ngủ chung giường! Anh mở đầy bồn nước nóng cho Thảo vô ngâm. Thảo vô chừng mười phút thì anh gõ cửa, bảo vô tắm cho cô. Thảo thích vậy lắm, nhưng cô ngượng. Anh năn nỉ mãi, đến năm phút vẫn đứng ngoài nài nỉ, Thảo xiêu lòng. Bắc suýt kêu lên vì lần đầu tiên anh mục kích sở thị cặp nhũ hoa bánh dầy của Thảo. Anh bủn rủn tay chân trong giây lát rồi trấn tĩnh lại, kỳ cọ tắm rửa cho cô. Thảo nhắm nghiền mắt vì ngượng ngùng, vì sung sướng! Anh toan đưa tay kỳ xuống phía dưới, nơi cô vẫn còn mặc chiếc quần xịp hàng hiệu, rất đẹp, có bông hồng trắng ở trung tâm vị trí chúa dấu vua yêu, nơi khe suối trinh nguyên, và ba bông khác dàn hàng ngang ở phía trên một chút. Cô nhạy cảm như thần, chụp lấy tay anh:


- Không! Anh đừng làm em sợ! Em không chịu vậy đâu! Anh chỉ được tắm phần trên thôi! Em nói nghiêm túc đó, anh!


Thế cũng tuyệt vời rồi! Bắc ngoan ngoãn nghe cô. Rồi cô bảo:


- Để em tự tắm nốt. Anh tắm rồi đi ngủ cho khỏe kẻo khuya lắm rồi!


- Giờ này em bảo gì anh cũng tuân theo! - Bắc nói và cười rổn rảng.


Thảo nghiêm giọng:


- Em nghiêm túc đó, anh!


Thảo chà răng rồi cẩn thận dùng chỉ y tế làm sạch hàm răng đẹp của mình, rồi ra ngoài, lên giường trong trạng thái nguyên thủy của loài người. Thảo đắp mền nằm… chờ anh. Trong kia, Bắc thật vất vả với cục cưng của mình. Nó quá bướng. Nó đang đói. Nó nổi loạn. Không làm cách nào nhốt được nó! Bắc đành quăng xilíp, quấn khăn lông đi ra. Minh Thảo đã ngủ. Bắc mỉm cười. Một ngày đi biển, mệt là phải. Anh uống hết một chai nước suối rồi vén mền, nhẹ nhàng nằm xuống bên Thảo. Anh sung sướng run bắn lên khi thấy Thảo trần như nhộng. Cả một tòa thiên nhiên rực rỡ trước mắt anh, trong tầm tay anh, tỏa xạ hương ngấm vào mũi, vào phổi, vào từng tế bào vô cùng nhạy cảm của anh. Ôi cái mùi hương khiến anh ngây ngất, thúc giục anh tiến tới… Nhưng anh kìm lại được. Em nghiêm túc đó, anh! Khi nói câu ấy, giọng Thảo rất nghiêm. Bắc hiểu, câu đó là quân lệnh như sơn! Anh ngắm cô, rúc đầu vào mái tóc dày, đang đen trở lại của cô, rồi dịu dàng hôn lên miền da thịt đang hồng hào cựa quậy dưới môi dưới lưỡi anh. Anh biết Thảo không ngủ, nhưng muốn được anh nghĩ là cô đang ngủ. Vì thế anh hôn rất nhẹ. Hôn bằng cả mắt, không, anh hôn cô bằng tất cả các giác quan, cả bằng hơi thở. Cô tràn ngập trong anh. Xạ hương cô ngấm vào máu anh. Bắc nghĩ, hôm nay và muôn đời, hương thơm ấy sống mãi trong anh… Anh hôn trên từng xăngtimét, nhưng dừng lại thật lâu ở những đỉnh núi và khe sâu, anh thưởng thức báu vật mà Trời ban cho anh. Minh Thảo run rẩy cố kìm nén tiếng rên đang chực bật ra khỏi miệng vì sung sướng, vì khát khao… Thấy thế, Ngọc Bắc ghì chặt vòng tay, ẵm bổng cô lên đặt trên bụng mình. Chỉ một tích tắc nữa thôi, hai người sẽ hòa làm một… Thảo rên rỉ:


- Đừng, đừng làm lúc này, anh yêu!


Nhưng Ngọc Bắc làm như không nghe thấy lời van xin của cô. Anh cong người lên điều chỉnh... Thảo tỳ cả hai đầu gối xuống giường, bật dậy, nhìn vào gương mặt vừa ngây dại vừa bừng bừng niềm mê đắm cháy bỏng:


- Anh Bắc! Tỉnh lại đi! Hãy để dành cho đêm tân hôn…


Bắc rùng mình, thở thật dài…


Họ ân ái suông như thế tới lúc sáng bảnh!


Thảo mệt. Ngọc Bắc đánh xe đi mua phở ở tiệm phở ngon nhất Nha Trang. Hai người ăn xong, anh uống cà phê, Thảo uống nước dừa. Sau đó Thảo xin phép anh ngủ bù! Ngọc Bắc có việc. Anh tới làm việc với lãnh đạo tỉnh về việc khai thác đảo Minh Ngọc, chính là cái hòn đảo hôm qua anh đưa Minh Thảo tới.


Một mình trong phòng, Minh Thảo gọi điện về thăm ông bà nội, hỏi về sức khỏe của ba.


- Ba cháu có khá hơn. Hôm qua ăn được nhiều hơn và tỉnh, cháu ạ! Cháu yên tâm nghỉ cho lại sức nghe cháu. Cô An giúp việc do anh Bắc đưa tới, tận tâm và sạch sẽ lắm, cháu đừng lo lắng quá, có mệnh hệ gì thì bà sống sao nổi, Thảo ơi!


- Nội ơi, con khỏe rồi! Tóc con đã ngả sang màu hạt dẻ, đẹp lại rồi! - Giọng Thảo lại như ngày xưa, tươi vui, nhí nhảnh, ngọt ngào với bà nội - Nhờ anh Bắc chăm sóc, con mới được vậy đó. Ảnh nói rồi tóc con sẽ đen nhánh và óng ả như trước. Ngày mai tụi con sẽ về, ở nhà nhiều việc lắm!


Trò chuyện với bà nội xong rồi cô ngủ thiếp trong giấc chiêm bao. Trong mơ, cô thấy mình và Bắc đang ở thung lũng Tình Yêu, Đà Lạt. Từ ngày gặp Ngọc Bắc, Thảo rất hay nằm mơ, lạ lắm, những giấc mơ xen lẫn với cảnh đời thực. Thực với mơ trộn lẫn. Nhiều khi đêm cô mơ thế nào, hôm sau, chuyện xảy ra na ná như thế!


Cô nhớ có lần anh kể rằng, anh ở Đà Lạt và ước ao được có cô ở bên để dắt cô đi vào rừng thông nghe mưa, ngắm mưa! Lãng mạn quá, anh ơi! Thảo đang mơ: Hai người leo lên đỉnh đồi thông trong thung lũng Tình Yêu. Bắc bảo cô đọc thơ anh nghe. Thảo đọc liền một lúc mấy bài thơ tình của Lécmôntốp, Pêtôphi và Aragông. Sau đó, cô hát quan họ Bắc Ninh, rồi hát những bản tình ca mà anh thích... Anh nghe Thảo say sưa, khen giọng Thảo hệt giọng Hương Quỳnh. Biết rằng Thảo không thích anh khen mình giống ai, anh nói thêm: Nhưng em hát như lên đồng cho nên diễn cảm thật hơn, mê đắm hơn! Thảo nghe anh khen, đỏ bừng mặt. Hôm đó, Thảo mặc đầm trắng, tóc cài ru băng trắng trông như cô dâu. Anh thì mặc jean, áo thun in dày đặc chim cò, tháp nhà cao tầng và những cây cầu nổi tiếng trên thế giới. Anh thật trẻ trung, đẹp trai và đầy sức lôi cuốn. Thảo khen anh trẻ, đẹp, còn Bắc thì cứ lo Thảo chê mình già, anh hơn cô tới năm tuổi, lại bươn chải vất vả nhiều. Cô nói:


- Ai bảo anh già? Em thì không bao giờ! Ngày xưa, khi cụ Nguyễn Nghiễm lấy bà vợ thứ ba ở xứ quan họ Kinh Bắc, đẻ ra Đại thi hào Nguyễn Du thì cụ già hơn vợ ba mươi sáu tuổi kia mà! Tình yêu đâu có tuổi! Nếu câu nệ về tuổi tác không lấy nhau thì làm sao nhân loại có Đại thi hào Nguyễn Du! Anh mới sinh trước em có năm tuổi mà đòi… già!


Lý lẽ thật sắc sảo. Bắc nhìn sâu vào đáy mắt Thảo:


- Cứ cho là anh trẻ, em biết vì sao không? Nhờ anh ở bên em đấy! Có hương thơm của em, anh thấy mình vừa tròn đôi tám chứ không phải đã qua tam thập, ba mươi hai kể cả tuổi mụ rồi, em!


Mắt Thảo thăm thẳm nhìn anh, cô cười, hàm răng trắng đều như ngọc. Nụ cười làm gương mặt thông minh của cô càng bừng sáng. Anh bước vào tuổi ba mươi mốt, cái tuổi đẹp nhất của thân hình một người đàn ông. Thảo nghĩ, người như anh, sau này, ngoài năm chục vẫn như thanh niên! Lúc ấy, nghĩa là hai mươi năm sau, mình sẽ thế nào? Mình sanh con, sẽ già hơn anh, và xấu đi, liệu anh có còn yêu thương mình như hôm nay? Hay là, lại như ba mẹ mình, bỏ nhau, khinh nhau…


Không, chắc chắn anh và mình sẽ không như thế, không bao giờ xa nhau, nghe anh! Với Thảo, Bắc là người tình lý tưởng: biết cưng chiều, biết trân trọng, nâng niu, biết hy sinh không điều kiện cho người yêu...


Hai người nắm tay nhau chạy ngược lên đỉnh đồi. Gió thổi lồng lộng tung bay chiếc váy trắng của Thảo. Bắc ngây người trước vẻ đẹp hồn nhiên của Thảo!


Đang trong giấc mơ, nhưng Thảo lặp lại hình ảnh thật khi hai người ở trên đảo nhỏ hôm qua. Bắc đang ôm cô, vuốt ve mái tóc dài, say sưa ngắm cô, chợt anh thốt lên:


- Minh Thảo, có khi nào em chán anh, em đi thương người khác?


- Phỉ phui cái miệng anh! Sao anh lại nghĩ xấu cho em?


- Là bởi em… đẹp như tiên giáng trần!


- Xạo ke à! Đừng nịnh em, em phổng mũi bây giờ!


- Mũi em đẹp lắm, em biết không? Em đẹp vừa vừa thôi, đẹp quá, anh chỉ lo mất em!


- À, há! - Thảo chọc anh - Giả sử như em chê anh, bỏ anh, theo người khác, anh tính sao?


Ngọc Bắc sa sầm mặt, thoắt một cái, gương mặt chìm trong nỗi buồn… Anh xúc động đọc bốn câu thơ mà Thảo mới nghe lần đầu:


Người mang lại ái tình không ở cùng tôi nữa!


Nhưng hương em còn quấn mỗi câu thơ


Trời xanh của sông Hàn nay đã vỡ


Mỗi câu thơ là một mảnh trời xưa...


Phải là một người mang nỗi đau thất tình lớn nhất thế gian này mới rút ruột thốt ra những câu thơ như thế! Thảo lặng đi một hồi, cô muốn người yêu đọc lại cho mình nghe một lần nữa. Hiểu được yêu cầu của Thảo qua ánh mắt, Bắc lặp lại. Giọng trầm, ấm áp của anh cất lên trên nền nhạc là tiếng sóng biển…


Thảo đang trong giấc mơ cho nên lúc này giọng trầm ấm áp của Bắc cất lên trên nền nhạc trời là tiếng thông reo giữa thung lũng Tình Yêu, khiến Thảo như bị hút hồn, tê mê...


- Sao anh làm thơ thất tình đau khổ vậy? Chắc anh đã từng… đau khổ lắm, nên anh mới làm thơ thất tình hay và đau đớn đến thế...


- Ồ, không! Chế Lan Viên đấy! Mặc dù có nhiều người mang trong lòng sự đau khổ gấp nhiều lần ông Chế, nhưng làm được bốn câu thơ ấy thì quả là chỉ có Chế Lan Viên! Người yêu đầu đời của ông là một người con gái sông Hàn, Đà Nẵng mà…


Thảo choàng thức giấc. Cô không thấy anh. Anh chưa về? Cô có cảm giác như anh đang ở đâu đây, đang ngắm nhìn cô, vuốt ve cô. Anh hôn cô thật lâu trên những miền nhạy cảm nhất… Cô thấy người run lên, tê mê vì sung sướng, vì ham muốn... Mỗi lần nhớ đến anh, nhớ đến những lúc hai đứa gần nhau, cô thường run lên như thế.


… Cô nằm xuống và lại mơ tiếp. Họ hôn nhau. Người đàn ông hôn như mưa trên mặt, trên cổ, hôn khắp thân hình người con gái. Hai thân thể như dán vào nhau trên đỉnh đồi có những cây thông già hàng trăm tuổi. Gió vẫn vi vu thổi. Nắng vẫn dát vàng trên thung lũng. Trời trên kia cao thật cao và xanh rất xanh. Chỉ có em và anh. Ôi em ước gì cuộc đời chỉ toàn là những giờ phút lãng mạn và tràn đầy hạnh phúc. Thảo bật khóc vì... hạnh phúc. Những giọt nước long lanh như ngọc lăn trên đôi má lúc nào cũng hồng như thoa phấn. Người đàn ông hôn và uống những giọt ngọc ấy. Anh có ước muốn được tan biến vào trong cô, ngay lúc này, ngay tại đỉnh đồi thông reo tuyệt vời này. Nhưng một sự thôi thúc cũng mãnh liệt không kém là anh phải giữ gìn hạnh phúc, phải biết gìn vàng giữ ngọc, tất cả dành cho đêm tân hôn! Bắc ôm chặt Thảo trong lòng, bảo rằng anh thuộc vào lớp người “cũ”: trọng nghĩa khinh tài, thiên về lý tưởng, về những chuẩn mực truyền thống, bao giờ cũng coi vẻ đẹp tinh thần là tuyệt đối. Thảo vừa khao khát, vừa sung sướng trước thái độ trân trọng của anh…


Cúc cu! Cúc cu! Tiếng chuông cửa đánh thức Minh Thảo ra khỏi giấc mơ. Bắc về, như một cơn gió xuân mang sinh khí ùa vô phòng. Anh ẵm Thảo lên, đặt xuống giường và run rẩy, hối hả mở chiếc váy ngủ bằng valize màu vàng lạt, mịn màng như da Thảo, hôn như mưa trên thân thể cô. Anh để lại quá nhiều dấu răng! Minh Thảo sung sướng đến nghẹt thở…


Đêm thứ tư, họ lại thức bên nhau trong căn phòng sang nhất của khách sạn nhỏ nhưng có vị trí đẹp nhất thành phố biển. Họ đọc thơ, hát cho nhau nghe và dâng cho nhau tất cả, trừ chuyện cuối cùng… là họ chưa làm! Ngọc Bắc mê tơi hôn Thảo. Đến lúc ham muốn tột độ, anh làm theo bản năng, định giao hòa hai đứa làm một, Minh Thảo lịm người, rồi… đau khổ rên rỉ:


- Đừng anh, đừng! Không phải bây giờ…!


Ngọc Bắc thở dài rồi nằm vật sang bên. Thảo thương anh quá. Rồi, bằng cái miệng xinh đẹp của mình, cô yêu anh, cô hôn anh đến vã mồ hôi hột! Bắc ôm chầm lấy người yêu, anh thốt ra những lời có cánh:


Những ngày mai của anh hiện trên mặt em


Như gân lá trên lá cây ăn bánh


Miệng em cười như chạm trong lửa thắm


Vẻ nồng nàn ánh lên trên đôi mắt em


Như giọt nước trên tấm da cừu sinh động mượt êm…


 


Sóng gợn reo say trên miền thân thể


Và lòng anh yêu da thịt của em


Như tiếng chuông kêu đổ hồi ròn rã


Đổ liên hồi trong máu khiến say thêm


 


Anh như con sông bỏ dòng chảy cũ


Để trở về lòng cát sắc em xinh


Anh như đàn én bay về tổ


Năm năm tìm về trời của em xanh


Ngày lại ngày anh vững bền vẫn ở


Trong thịt da em bao mơn trớn ân tình


Anh nguyện sống trên đất này đặng mà vĩnh viễn


Lở và bồi trong sóng mạnh của em


Em ái ân hồi anh lại mỗi đêm


Như trái tim vẫn hồi nhịp đập


 


Nàng tiên hỡi rượu bồ đào trong mắt


Nàng tiên hỡi niềm say mê mật ngọt mê ly


Đời em tạo đời anh như ngọn lửa diệu kỳ


Ngọn lửa cháy lên chân trời vô biên bất diệt


Thảo lặng người đi, rồi bật dậy trườn lên người Bắc, hôn lấy hôn để, đằm thắm, quyến rũ:


- Anh đọc thơ hay quá, anh yêu! Đọc nữa đi anh!


- Bài thơ ấy thật hợp tâm trạng anh, cứ như là bài thơ ấy do anh làm ca ngợi em!


- Em sung sướng vô cùng, Bắc ơi! Liệu em có thật xứng với những vần thơ ấy?


- Thật, em ạ. Nếu anh biết làm thơ hay, anh sẽ có những câu thơ hay hơn nhiều, để xứng với em!


Bốn đêm tuyệt vời thơ mộng, mãnh liệt lửa tình ở Nha Trang sẽ là kỷ niệm mang theo suốt đời của hai người. Chuyện đến giờ G mà ngừng lại được, Thảo nghĩ, có kể cho bà nội hoặc những bạn gái thân nhất, chắc họ chỉ cười và cho là đậm chất tiểu thuyết, không thể nào tin được! Trong đêm tràn đầy tình thương yêu đó, một lần nữa, Thảo hỏi:


- Có bao giờ anh chê em? Giả sử chúng mình cưới nhau, có con với nhau, rồi hai chục năm sau, khi anh ngoài năm mươi mà vẫn trẻ trung trong khi em thì lụ khụ, xấu xí, anh sẽ chê em, chạy theo mấy cô gái trẻ?


- Không bao giờ! Đừng nói thế về anh! Tình yêu của anh, trái tim của anh thuộc về em, cuộc đời anh mãi mãi thuộc về em!


Thảo rướn người lên ghì chặt anh xuống ngực mình, giọng run lên:


- Hôn em nữa đi anh! Hôn nhiều nữa đi anh!


Bắc hụi đầu vào ngực cô… Anh hôn thật lâu những miền nhạy cảm nhất, những đường cong tuyệt mỹ trên cơ thể người yêu. Cô run lên từng chặp, từng chặp vì sung sướng, vì ham muốn... Thảo thấy khát khô cả môi, khô cả cổ. Hôn nhau xong, yêu nhau xong bao giờ người ta cũng thấy khát! Cô rót nước cho anh, anh uống hết nguyên chai. Cô cũng thế, uống một hơi hết ly nước và rót tiếp. Đêm qua cô cũng thấy khát như vậy. Cả anh cũng khát. Không khát sao được khi người ta nồng nàn bên nhau mà không được dâng hiến tất tần tận cho nhau?! Rồi cả hai cùng thiếp đi. Đến khi chuông đồng hồ báo tám giờ sáng, Bắc tỉnh dậy, trong vòng tay anh, Minh Thảo nhỏ bé và dễ thương vẫn đang ngủ ngon lành. Ngắm Thảo ngủ, Bắc thấy sức quyến rũ của Thảo mãnh liệt quá! Trong lòng anh trào dâng niềm yêu thương và khát khao…


(còn tiếp)


Nguồn: Cõi mê. Tiểu thuyết của Triệu Xuân. Nhà xuất bản Hội Nhà văn, in lần đầu năm 2005; in lần thứ sáu tháng 12-2013.


www.trieuxuan.info







Lấy ý thơ Hồ Xuân Hương: Chúa dấu vua yêu một cái này




Trong bài Vũ điệu thời gian. Thơ của nhà thơ Lê Quang Sinh.  




Còn gọi là cá ngựa, một loại hải sản được truyền tụng là rất bổ dưỡng, đặc biệt cho nam giới.




Sản phẩm của Công ty sứ Minh Long 1 (tỉnh Bình Dương). Đây là thương hiệu nổi tiếng trong và ngoài nước.




Tên một loài cây lá để gói bánh, gân lá của cây này nổi rõ trên nền lá xanh.




Thơ ngợi Dito. Tác giả: René Dipestre.




 

Mục lục:
1.
2.
3.
4.
5.
6.
7.
8.
9.
10.
11.
12.
13.
14.
15.
16.
17.
18.
19.
20.
21.
22.
23.
24.
25.
26.
27.
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Dưới chín tầng trời - Dương Hướng 16.11.2018
Bão - Ngũ Hà Miên 16.11.2018
Bến không chồng - Dương Hướng 08.11.2018
Trở lại cố hương - Thomas Hardy 07.11.2018
Nguyễn Trung Trực - Khúc ca bi tráng - Dương Linh 06.11.2018
Sông Đông êm đềm - Mikhail Solokhov 02.11.2018
Sóng lừng (VN. Mafia) - Triệu Xuân 02.11.2018
Thầy lang - TADEUSZ DOLEGA - Mostowicz 29.10.2018
Trăm năm cô đơn - G. G. Marquez 25.10.2018
Trả giá - Triệu Xuân 24.10.2018
xem thêm »