tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH
Khách thăm: 24276977
Tiểu thuyết
11.10.2018
Triệu Xuân
Cõi mê


 Đời còn nhố nhăng… hình như có một nhà thơ thời tiền chiến đã viết như thế. Ba Đào X.O đang ngồi một mình trước ly Hennessy X.O. Một mình uống rượu, không cốt để thưởng rượu mà cốt để tính nước cờ cho ngày mai, cho tương lai. Không hiểu trời xui đất khiến thế nào mà mình làm cái chi, cứ ngỡ là mới nhứt, là đầu tiên thì thằng cha Bắc Kỳ cũng đã đi trước một bước, cũng làm thành công ở Hà Nội rồi! Điên thật!


Chợ đông, trăm người bán, vạn người mua, chả ai tranh chấp đè nén gì mình, nhưng cứ nghĩ cái cách thằng Bắc thành công mà ứa gan. Mình không nghĩ ra cái vụ khai hoang phục hóa, vừa được tiếng với thành phố, được mấy ông lãnh đạo Thành ủy và Ủy ban nhân dân mời lên tiếp đón rình rang, khen ngợi, lại vớ bẫm một lúc gần hai trăm hécta xanh rờn, đẹp như mơ! Thằng này hên thiệt! Mà nó mới ba chục tuổi đời chứ mấy! Đáng nể! Đáng nể nhưng mà tức muốn rỏ máu đầu ngón tay, tức ứa gan thắt phổi! Thôi thì đổ cho số phận. Nghĩ đến số phận là A.Q chánh hiệu con nai tơ rồi, là phép tự lừa, phép thắng lợi tinh thần, chả thèm ganh tức với ai nữa.


Thế nhưng không ganh sao được khi mà nó hốt bạc trong lúc cái Hội Nhập Bảy của mình ế dài dài! Từ trước khi nó mở đường tráng bê tông átphan trên bán đảo, ở đó chỉ có duy nhất nhà hàng Hội Nhập. Khách tới ăn nhậu đông như mắc cửi. Lúc đó du khách đến bằng đường thủy, vừa thơ mộng, vừa hốt được mớ tiền tàu du lịch. Nay nó mở đường bộ, khách đến bằng đường bộ quá nửa, chỉ những người sành điệu mới khoái đi tàu thủy. Nhưng ác nhứt là khu vui chơi giải trí và nhà hàng ăn uống của nó hút hết khách của mình. Rừng phòng hộ do nó trồng nay đã xanh um, nó còn thả vài trăm con thú quý hiếm vô đó. Ác nhơn thiệt! Bắc ơi, mày chơi anh Ba mày vố này đậm quá! Tao đâu có chịu thua mày, thằng Bắc Kỳ ranh con!


Thằng Thăng được triệu tới. Càng ngày nó càng bảnh. Ngó bộ vó của nó, Đào phát ham! Ước gì mình cũng có phong độ như nó! Gái đẹp thì Đào đâu có thiếu gì, nhưng tự nhiên mà các em lăn xả vào dâng hiến mới khoái, chứ mua bằng tiền thì cũng như không, ăn rồi chán liền…


- Dạ… đại ca kêu em?


- Ờ, chú mày vừa ở đâu?


- Dạ, ở số Bốn ạ. Trong hệ thống nhà hàng của mình, chỉ có cái số Bốn là bết. Thảo nào người Tàu họ cữ số tứ.


- Ăn nhằm gì, cái đó ít khách là phải, bởi trong xóm lao động, bà con lo đi làm mướn, về đêm thì lo sát phạt đổ chến, đói thì kêu mì gõ chứ bạc đâu mà dzô nhà hàng! Đường sá dzô số bốn nhỏ hẹp, vòng vèo, dân xì ke, mại dâm đứng đầy đường, khách xịn rất ớn, không tới là phải! Địa thế đó không hạp, không phải chốn ăn chơi. Để ta tính lại cái số Bốn. - Đào đưa cho thằng Thăng ly rượu, trong khi thằng Thăng vẫn đứng, đại ca chưa bảo ngồi, nó đâu dám! - Chú mày có bao giờ để mắt tới cái số Bảy bên Thủ Thanh?


- Dạ, em vẫn qua đó thường…


- Lần mới nhất là bữa nào?


- Dạ, cách nay gần tháng…


- Quan liêu hỉ. Ta nuôi chú mày để làm ra tiền chứ có nuôi để học đòi làm một thằng cán bộ nhà nước quan liêu khi mô?


- Dạ…


- Nó đang ế chỏng gọng. Hôm nay, ta chính thức giao cho chú mày nhiệm vụ: Mần răng thì mần, cốt sao cho số Bảy hết ế ẩm. Vật nào cản ngại nó, chú mày phải… khai thông nghe!


Thằng Thăng đánh một vòng đường thủy rồi đường bộ quanh bán đảo Thủ Thanh, sục vào ăn uống nhảy nhót, nghĩa là sử dụng tất cả các loại dịch vụ của Ngọc Viễn Đông. Cú này nó xài khẳm tiền, tất nhiên, việc phải chi thì cứ chi, miễn là hiệu quả. Đó là phương châm của đại ca X.O.


Sau một tuần thám thính, thằng Thăng phát hiện ra điểm mấu chốt khiến cho Ngọc Viễn Đông hút hết thực khách của Hội Nhập Bảy là vì nó thật sự văn minh và hiện đại, nó là cục nam châm khổng lồ hút du khách đến thưởng lãm, thư giãn, bồi bổ, phục hồi sức khỏe. Như thế, thằng Thăng rút ra kết luận: Muốn làm mất khách của Ngọc Viễn Đông, không thể cạnh tranh bằng dịch vụ tốt hơn, chất lượng cao hơn, điều đó là không tưởng! Chỉ còn một con đường là… quậy! Quậy liên tục, tạo nên ấn tượng mất an toàn ở Ngọc Viễn Đông thì bố ai còm dám vác xác tới đó nữa! Cho thêm tiền, nhiều tiền cũng xin kiếu! Thằng Thăng trình bày phương án, X.O gật đầu ba cái, nhìn nó, hy vọng… nhưng không nói gì!


Hôm sau, ở khu giải trí dưới nước của Ngọc Viễn Đông có một vụ tựa như cuộc đánh lộn. May mà nhân viên an ninh của Ngọc Viễn Đông - thuê của tập đoàn dịch vụ vệ sỹ - can thiệp kịp thời nên không thành nghiêm trọng. Tuy thế, một tờ báo èo uột, đang cần tăng lượng phát hành, chộp được cơ hội này đã làm ầm lên hai ba ngày.


Năm ngày sau, lại một vụ đổ máu ngay nhà hàng trung tâm. Máu đổ, một thực khách gãy chân, một bể đầu, hai nhân viên an ninh bị thương nặng. Đồ đạc trong phòng ăn tanh bành! Cơ động một một ba và cảnh sát hình sự tới nơi thì những hung thủ chủ động gây chiến đã biến mất!


Toàn Cầu rúng động. Minh Thảo nhận định:


- Em nghĩ rằng hai vụ đánh lộn trong vòng một tuần, không phải ngẫu nhiên…


- Anh cũng nghĩ vậy. Những tên chủ động gây sự ăn uống rất sang, toàn thứ mắc tiền, và, anh nghe kể lại thì khi đánh nhau, chúng nó có nghề…


- Hai tờ báo đang mở chiến dịch báo chí khai thác sâu về vụ này. Ảnh hưởng không nhỏ đâu, anh à!


- Em đã tăng cường lực lượng an ninh chưa?


- Dạ rồi, em đã yêu cầu công ty vệ sỹ bố trí gấp ba lần hơn trước.


- Nên cho nhân viên an ninh mặc thường phục.


- Dạ… Em hiểu… Nhưng anh ơi, không ai nắm tay cả ngày được!


- Được, anh sẽ làm việc với các cơ quan chức năng cụ thể về chuyện này…


Ngọc Bắc mời Hội đồng tư vấn thông báo tình hình an ninh ở Ngọc Viễn Đông. Mọi người thống nhất với nhận định của Bắc là đã xuất hiện hành động khủng bố nhằm phá hoại danh tiếng của Toàn Cầu. Thành viên tư vấn chuyên về an ninh đến làm việc với các cơ quan chức năng… Hai ngày sau, trong khi cơ quan chức năng chưa kịp triển khai theo kế hoạch mà Toàn Cầu đề nghị, thì…


Nhận được tin bốn thanh niên đang ăn nhậu, trong đó có hai tên đã quậy phá bữa trước, ba nhân viên an ninh mặc thường phục trong vai thực khách bước vô nhà hàng. Làm như vô tình, họ đến ngồi vào chiếc bàn gần với bàn của bọn quậy. Bốn tên này gọi rượu Hennessy X.O, và ăn tôm hùm. Quả nhiên, sau khi ba nhân viên an ninh kêu bia, nhân viên nhà hàng đang khui bia rót ra ly thì từ bàn bên kia, vang lên giọng rất hách dịch:


- Ê, có phục vụ không thì biểu? Kêu mấy lần rồi mà sao không đưa món lẩu tôm hùm lên?


- Dạ thưa quý anh chờ cho giây lát, - nhân viên phục vụ lễ phép - chờ cho lẩu chín kỹ thì chất bổ trong đầu tôm, càng tôm mới ra nước, mới ngon miệng ạ!


- Ta biểu đưa ra thì cứ đưa ra! Lý sự! Mi không biết ta là tay tổ dzề ẩm thực sao?


- Dạ… xin lỗi anh hai…


- Lỗi phải gì, hỗn! Cút đi cho rảnh mắt ta!


Quản đốc nhà hàng chạy tới. Anh ta mềm mỏng:


- Xin quý khách bớt giận, chúng tôi xin lỗi vì chậm trễ!


- Xin lỗi vì chậm trễ! – Thực khách trề môi gằn giọng nói đầy mỉa mai – Dzầy mà biểu phục vụ văn minh, tiện nghi, hiện đại. Bịp bợm, láo khoét!


- Dạ, có gì không phải xin quý khách góp ý đàng hoàng, xin chớ nặng lời…


Bốp, bốp! Hai cái tát nảy lửa giáng vào mặt người quản đốc, nhanh tới mức nhân viên an ninh có nghề mà không can thiệp kịp. Đến mức này thì… Ba nhân viên an ninh bật dậy, một người nhanh chóng chụp tay kẻ vừa tát quản đốc, tra ngay vô còng số tám. Ba tên còn lại điên cuồng lao vào đấm đá. Ngay từ lúc bọn khủng bố lớn giọng hách dịch mắng mỏ nhân viên phục vụ, ở quầy thu tiền, nút chuông báo động khẩn đã được nhấn. Ngọc Bắc đang ngồi ở phòng giám đốc Minh Thảo, cách nhà hàng chừng năm trăm mét, chạy như bay tới. Lúc này, một tên rút mã tấu chém tới tấp vào ba nhân viên an ninh. Một người bị mã tấu pheng đứt một ngón tay, máu phun ra có vòi. Bắc phóng tới như một cơn lốc, tung một cú song phi khiến hai tên khủng bố ngã dúi vô gầm bàn. Hai nhân viên an ninh hạ gục tên còn lại. Một tên đội bàn bật dậy bỏ chạy, tên có mã tấu nhanh như cắt chém Bắc từ phía sau. Linh cảm báo cho anh lưỡi hái tử thần ở trên đầu đang giáng xuống, anh né đầu và ngã ngửa ra, tung một cú đá vào hạ bộ đối thủ. Nó đã kịp xuống tay, rồi rống lên một tiếng, và gục xuống. Cánh tay trái của Bắc dính mã tấu, máu tuôn xối xả. Toàn bộ lực lượng an ninh khép chặt vòng vây, cả bốn tên khủng bố bị bắt. Minh Thảo đang làm việc với một đoàn khách nước ngoài ở khu biệt thự nghỉ dưỡng thì nhận được hung tin. Cô về tới nơi, vừa khóc nức nở vừa băng bó cho Bắc, rồi bảo lái xe đưa Bắc cùng nhân viên an ninh bị mất ngón tay đi cấp cứu. Cô ở lại tiếp nhóm cảnh sát hình sự vừa tới.


Tại cơ quan công an, bọn khủng bố trước sau chỉ khai mình là khách ăn uống, quá bực bội vì thái độ phục vụ của nhà hàng nên nóng nảy tát tai một nhân viên hỗn láo. Sau đó, chính những người trong nhà hàng đã tấn công nên chúng phải tự vệ. Bọn chúng khai là lần đầu tiên đến Ngọc Viễn Đông, không hề biết gì về hai vụ đánh lộn trước đó!


Cánh tay trái của Bắc bị chém gãy xương, máu ra quá nhiều khiến Bắc hôn mê suốt hai đêm một ngày. Trong lúc Bắc hôn mê, nhiều lần Minh Thảo nghe Bắc gọi Ba ơi, Mẹ ơi, và nói trong đau đớn, mê sảng, giọng rất yếu, rất khó nghe. Minh Thảo cố gắng lắm mới chắp nối được điều mà Bắc muốn nói: Cha ở đâu? Làm sao tìm được cha giữa đất Sài Gòn này? Mọi người hãy giúp tôi tìm cha. Cha tên là Hòa, đại úy pháo binh, từng mổ để cắt ruột thừa ở trạm quân y gần Khe Sanh Quảng Trị, năm Sáu mươi chín… Đó là những ngày Minh Thảo vô cùng đau khổ và ân hận. Cô thương Bắc bao nhiêu thì cô càng sỉ vả mình, giận mình bấy nhiêu. Cô nghĩ vì cô sơ suất, không đến nơi đến chốn nên mới sanh sự này. Hai ngày sau Ngọc Bắc mới tỉnh lại. Minh Thảo đau khổ xin lỗi anh:


- Tại em, em đã không có biện pháp nào ngăn chặn được bọn khủng bố nên mới ra cơ sự thế này! Em tệ quá! Em xin lỗi anh! Anh mà có mệnh hệ nào, em sẽ chết theo anh liền, Bắc ơi!


Minh Thảo khóc nức nở, nước mắt tuôn lã chã.


- Em không phải tự dằn vặt mình làm gì. - Bắc cất giọng rất yếu ớt - Đúng như em nói, không ai nắm tay cả ngày! Chính là tại anh!


- Em có tội với anh, xin anh tha thứ cho em!


- Đừng khóc nữa, Thảo! Phải cứng rắn lên. Anh có chết đâu mà khóc! Từ nay, phải tính hết mọi tình huống. Anh quá khờ, chủ quan, chưa lường được tình huống xấu. Nhà hàng ở gần sông, vụ gây án lần thứ nhất, chúng tẩu thoát quá dễ dàng, chạy vài bước lao xuống sông là êm! Phải có biện pháp an ninh chặt chẽ hơn, phải lường trước mọi hành động phá hoại, kể cả bằng phóng hỏa hoặc chất nổ, em ạ. Anh ân hận nhất là việc lắp đặt camera. Anh đã có ý tưởng ngay từ đầu, đã có trong thiết kế, nhưng khi thi công lại không làm rốt ráo cho nên riêng khu giải trí dưới nước và nhà hàng vẫn chưa lắp đặt! Kinh doanh hơn bốn tháng rồi mà chưa lắp camera và hệ thống báo động! Chủ quan quá! Anh nhớ ngay ngày đầu tiên em nhận trách nhiệm làm giám đốc Ngọc Viễn Đông, em đã nhắc anh chuyện lắp đặt thiết bị bảo vệ an ninh, phòng chống cháy nổ… Nhưng, em biết không, bên công ty nhập khẩu thiết bị họ làm chậm chạp lề mề quá, khi xảy ra vụ khủng bố thứ nhất, anh hối họ, họ trả lời xanh rờn là lô hàng nhập chưa về! Tai hại thật! Lẽ ra anh phải tự nhập lô hàng này. Sai một ly đi một dặm!...


Thằng Thăng đã lót ổ khá kỹ với đám đệ tử. Thằng Mỳ dùng mã tấu chém đứt một ngón tay nhân viên an ninh và chém gãy tay Bắc, nói như vẹt: Chỉ là tự vệ, nó không chủ ý hại người ta, nó xin nạn nhân tha tội, xin nộp phạt, xin đi cải tạo lao động!


Hai thằng còn lại cũng xoen xoét: Bị nhân viên nhà hàng có võ tấn công trước! Thằng Thăng tỏ ra rất khôn ngoan, nhận hết lỗi: Chỉ vì có chút hơi men nên nóng nảy, gây ra chuyện đáng tiếc. Xin các anh công an xá tội cho chúng em, trót dại rồi, chúng em xin chịu phạt tiền và xin đi lao động công ích!


Thế nhưng Công ty Toàn Cầu kiên quyết đưa vụ việc ra tòa.


Ngay sau khi xảy ra chuyện, lo rằng sự việc sẽ phức tạp, rút dây sẽ động rừng cho nên Ba Đào mời ông Hòa tới, tiếp đãi nồng hậu như mọi khi rồi thủng thẳng kể chuyện thằng Thăng ham vui đi chơi với bạn, rồi đánh lộn ở nhà hàng, hiện đang bị tạm giữ… X.O kể cứ như không, rồi tỏ ra rất ân hận vì bận kinh doanh quá không thường xuyên nhắc nhở em Thăng!


Thế là ông Hòa lại phải ra tay! Ông điện thoại và đi kêu cửa nhờ can thiệp cho thằng cháu đích tôn.


Hai tháng sau, phiên tòa xét xử vụ gây rối ở Ngọc Viễn Đông khai mạc. Ngọc Bắc đến tòa với cánh tay bó bột. Tại tòa, bọn thằng Thăng chỉ khai nhận là do có hơi men, nên không kiềm chế, nóng nảy nên đã tát tai nhân viên, còn sau đó do bị tấn công trước nên bất đắc dĩ phải dùng mã tấu là để tự vệ, vì nhân viên nhà hàng có võ nghệ cao cường, nếu không xài mã tấu thì chúng chỉ có nước chết!


Luật sư của bên bị biết khai thác tình trạng có hơi men: Bốn người đã uống hết một chai Hennessy X.O và bốn lon bia, tức là đang say rượu, thân chủ không cố ý gây thương tích…, đồng thời khoét vào điểm yếu của bên nguyên là thiếu chứng cứ. Luật sư bên bị yêu cầu bên nguyên chứng minh thân chủ của ông ta tấn công trước. Thế nhưng chứng cứ chỉ là lời khai của nhân viên nhà hàng, không chụp được ảnh, không quay được phim, thực khách hôm ấy hoảng sợ, tản mát hết, biết ai mà tìm để làm chứng! Đăng báo hai tuần liền mà không có ai ra làm chứng trước tòa!


Thế là… thằng Thăng và đệ tử của nó được tự do sau khi phải bồi thường cho hai nạn nhân, phải nộp phạt bằng tiền vì tội gây rối trật tự công cộng! Duy có thằng Mỳ, chơi mã tấu, bị phạt ba tháng cải tạo lao động.


Sau phiên tòa, Ngọc Bắc vô cùng nản! Giáo sư Bảo, thành viên Hội đồng tư vấn buồn bã nói:


- Thời buổi này nhiễu nhương quá, thật giả lẫn lộn, người ngay với kẻ gian lẫn lộn! Cho nên người ta nói, làm doanh nhân thời nay, chỉ ngay thẳng trung thực, chấp hành luật pháp không thôi chưa đủ!...


- …


Im lặng. Trên đường trở về Toàn Cầu, cả xe im ắng, không ai nói một câu nào...


Đêm ấy, Bắc lại thức trắng đêm. Lần đầu tiên anh trực diện với thằng Thăng, thằng Mỳ và đồng bọn của chúng. Điều khiến anh suy nghĩ mãi là tại sao những kẻ thủ ác lại có bộ mặt lương thiện, phải công nhận rằng chúng rất đẹp trai, da dẻ hồng hào, quần áo tươm tất. Hình ảnh bọn tội phạm đã thay đổi? Hơn thế nữa, thân nhân của kẻ gây án lại được giới thiệu là Ông Nguyễn Kỳ Hòa, ông nội của Nguyễn Quốc Thăng, nguyên đại tá Quân đội Nhân dân Việt Nam”! Ông ta cao lớn, gương mặt phương phi, đẹp lão, dáng vẻ của một chính khách. Đôi mắt, nụ cười của ông Hòa, của thằng Thăng sao Bắc thấy quen quen, hình như anh đã gặp ở đâu rồi… Khi tòa phán quyết xong, ông Hòa chủ động đón gặp Bắc ở hành lang tòa án, ông đã thay mặt gia đình xin lỗi hai nạn nhân của Ngọc Viễn Đông, lời lẽ chân tình. Vậy là sao?


Cho đến lúc ấy, Bắc vẫn chưa hay rằng ông Hòa là ba của Phương Nam. Hình ảnh Phương Nam chưa khi nào rời khỏi tâm trí Bắc, nhưng do công việc bộn bề, do tự ái vì bao nhiêu lời mời, lời đề nghị đều bị Phương Nam từ chối, nên Bắc không chủ động phôn cho Nam nữa. Người ta bảo niềm vui, niềm hạnh phúc chỉ đến khi nào con người biết quên mình, biết hy sinh. Nếu còn nghĩ đến mình nhiều quá, không biết quên mình thì niềm vui cũng không đến chứ nói chi hạnh phúc. Khoảng cách tâm lý kéo thật xa khoảng cách không gian, thời gian, tới mức khó có thể lấp đầy.


Thằng Thăng bị đại ca X.O riềng cho một trận kinh hồn. Lần đầu tiên nó bị Ba Đào chửi bới thậm tệ. Nó càng thanh minh thì càng bị chửi nặng hơn. Trong vụ vừa rồi, X.O mất không năm chục triệu đồng, tức mười cây vàng. Tất nhiên là thằng Thăng phải chai hia1, ông Hòa bà Lịch phải nôn ra năm cây lo phần bồi thường cho nạn nhân và quà cáp…! Ba Đào lo khoản luật sư, tòa án và các khoản khác. Tiền thì Ba Đào không tiếc, chỉ ức là mục tiêu giao cho thằng Thăng xem như không đạt được, mà ngược lại, sau vụ án này, do tò mò, hiếu kỳ, khách đổ về Ngọc Viễn Đông còn rần rần rộ rộ hơn trước. Nhà hàng Hội Nhập Bảy càng ế thê ế thảm. X.O giật mình: bảy là thất, thất là mất. Cũng như bốn là tứ, người Tàu đọc gần giống tử là chết. Xui thiệt tình. Trong hệ thống nhà hàng Hội Nhập chỉ có hai cái số Bốn và số Bảy là chẳng ra gì… Mình là người gốc Hoa mà không kiêng cữ là sao cà? Có thờ có thiêng, có kiêng có lành, đáng đời mi, ai biểu quá tự tin, quên cả Trời, Phật!


Thằng Thăng bị riềng là phải.


Nó buồn, nó nhớ đến Ngọc Tiên và cô em gái Ngọc Chân tại biệt thự Mùa Thu. Sức quyến rũ của cả hai chị em Ngọc Tiên, Ngọc Chân là vô tận. Hầu như tuần nào thằng Thăng cũng ghé hai nàng tiên này một đôi lần. Khi cô chị vắng nhà thì nó là của cô em. Khi cô chị về tới nhà thì nó là của cô chị. Ngọc Tiên quá tự tin nên không hề nghĩ rằng thằng Thăng chơi cú đúp, đã cà lảm1 chị lẫn em. Nếu biết thì liệu Ngọc Tiên sẽ phản ứng thế nào? Còn Ngọc Chân, cô chỉ cần tình dục, cô có mất gì đâu! Tuần nào anh Thăng của cô cũng đến với cô nhiều hơn là chị Tiên. Cô trẻ hơn, anh Thăng của cô mê mết cô hơn chị Tiên là cái chắc.


Sức sống của tuổi trẻ thật mãnh liệt, sau ba tháng, cánh tay của Bắc phục hồi như bình thường! Ngọc Bắc chỉ nằm bệnh viện đúng hai tuần, khi vết thương được băng bó cố định, anh xin ra viện vì công việc lút đầu, một mình Minh Thảo sẽ rất mệt. Dự án Ngọc Viễn Đông ngày càng cuốn hút khách thập phương, trong đó có rất nhiều khách nước ngoài.


Toàn cầu hóa là xu hướng đang được các nước trên thế giới quan tâm. Lý thuyết về một nền kinh tế đa thành phần, đa sở hữu, về tập đoàn kinh tế đa quốc gia khiến Minh Thảo suy nghĩ rất nhiều khi làm việc cho Toàn Cầu. Cô biết Công ty Toàn Cầu trường vốn. Không một công ty trách nhiệm hữu hạn nào ở trong nước có tiềm lực tài chính mạnh như Toàn Cầu. Điều này thật đáng mừng nếu dừng mức độ phát triển công ty tại đây. Thế nhưng, muốn đưa công ty vào giai đoạn phát triển mới, quy mô lớn hơn, đủ sức hội nhập với thế giới như ý định của Ngọc Bắc, thì cần phải thu hút vốn trong nước và vốn nước ngoài để khai thác không chỉ một trăm năm chục hécta như hiện tại, mà là toàn bộ diện tích bán đảo Thủ Thanh. Bên kia sông, thành phố đã liên doanh với nước ngoài xây dựng khu đô thị mới. Không có lý gì địa hình thuận lợi như bán đảo này mà chín chục phần trăm diện tích tự nhiên vẫn là vương quốc của sình lầy, bần ổi, bình bát, sú, vẹt, dừa nước.


Chính phủ đang hô hào cổ phần hóa doanh nghiệp nhà nước, nhằm khai thông nhiều kênh, nhiều nguồn tạo vốn. Nhưng tiến trình cổ phần hóa rất trì trệ. Các chuyên gia kinh tế nước ngoài, nhất là những chuyên gia của Ngân hàng Thế Giới và các tổ chức của Liên Hiệp Quốc cho rằng khu vực kinh tế ngoài quốc doanh đang là mũi nhọn phát triển của Việt Nam trong vòng mươi, mười lăm năm tới. Minh Thảo đề xuất với Ngọc Bắc xây dựng dự án quy hoạch phát triển toàn bộ bán đảo Thủ Thanh, biến Toàn Cầu thành một tập đoàn đa thành phần, đa sở hữu, trong đó Toàn Cầu là nòng cốt, tiên phong, vì sự hùng mạnh và lành mạnh về tài chính; nên có một phần sở hữu Nhà nước, và đặc biệt phải thu hút đầu tư nước ngoài. Dự án này quá lớn, nó là một thành phố mới lộng lẫy, nó là tương lai, là thế kỷ Hai mươi mốt của Sài Gòn…


Ngọc Bắc hiểu tầm nhìn xa của Minh Thảo. Anh tán thành. Theo tính toán ban đầu, dự án khai thác bán đảo Thủ Thanh, giai đoạn một, cần nguồn vốn khoảng mười ngàn tỷ đôla, xây dựng trong thời gian khoảng hai chục năm.


- ovo -


Cuộc chạy đua đi tìm công lý của Nguyễn Ngọc Hoàng đã tới đích! Lãnh đạo Bộ có công văn trình Thủ tướng, Thủ tướng có công văn gửi Tòa án Nhân dân tối cao, Viện Kiểm sát Nhân dân tối cao. Cả một guồng máy tư pháp, hành pháp vận hành… Tóc ông Hoàng bạc trắng, không còn lấy một sợi muối tiêu nào!


Trong thời gian tiếp xúc với các cơ quan chức năng ở Hà Nội, ông Hoàng mới vỡ lẽ ra nhiều điều. Thứ nhất, nguyên do vì đâu mà ông về hưu theo cách quá đặc biệt. Thứ hai, ông đã rõ vì sao Đạt bị phục hồi điều tra để rồi bị Tòa sơ thẩm kết án chung thân. Có nhiều rất nhiều nguyên nhân, nhưng cốt yếu xuất phát từ sự mẫn cán và tinh thần tấn công triệt để bọn tham nhũng sâu dân mọt nước của những người như ông Trọng, bên cạnh, đằng sau Trọng là Hòa, cùng những người khác ở ngay trong ngành của Hoàng…


Khám phá ấy làm Hoàng choáng váng. Cả đời ông, ông không muốn và không hề gây thù chuốc oán với ai. Việc tranh luận gay gắt về quan điểm, nhận thức, lập trường trong sinh hoạt chính trị trước mỗi kỳ Đại hội, theo Hoàng là bình thường, tất yếu phải làm. Việc tuyển dụng cán bộ, nhân viên cho một Tổng công ty lớn, Hoàng thường giao cho cán bộ phụ trách tổ chức nhân sự. Hoàng tin cấp dưới, tạo điều kiện cho cấp dưới phát huy tính năng động và sở trường của họ. Ông không bao giờ ôm sân. Chính vì thế ông đâu có biết được ai là con, là cháu, là người nhà của ông A, ông B, ông C đến xin việc mà tiếp nhận hay không tiếp nhận! Thật không ngờ, ông đã gieo mầm thù hận.


Hoàng phê phán những quan điểm bảo thủ, cản trở công cuộc Đổi mới chứ đâu chỉ nhắm vào cá nhân nào? Việc ông A, ông B, ông C không xin được việc cho con cho cháu là khách quan chứ đâu phải vì Hoàng ích kỷ, ác độc? Rõ ràng, ngay cả chuyện này cũng xuất phát từ quan niệm khoa học hay rị mọ về chính sách cán bộ, tiêu chuẩn tuyển chọn cán bộ nhân viên. Hoàng áp dụng phương pháp tuyển chọn khoa học, vì nhu cầu công việc mà tìm người phù hợp, chứ không vì nhất thân nhì thế mà nhận bừa nhận ẩu để rồi gánh hậu quả khôn lường… Cuộc đời có nhiều điều phi lý, thậm phi lý mà Hoàng không thể nào giải thích, không tài nào cắt nghĩa ra. Phương pháp tư duy của Hoàng tiến bộ vượt xa phương pháp tư duy của những người ngăn cản ông. Ông tin rằng mình đúng, mình là tiên phong, thực tâm đổi mới. Ông đi vào thế giới của ông với niềm say mê không bao giờ phai lạt.


Những người ngăn cản ông, chống phá ông cũng tin rằng họ thực tâm vì dân, vì nước, kiên quyết bảo vệ thành quả cách mạng, lợi ích của quốc gia. Cho nên, họ kiên quyết chống, triệt để chống mọi biểu hiện tiêu cực… Và, thế là đến lượt Hoàng cùng hai con ông phải gánh chịu.


Nhân dịp Quốc khánh, Chủ tịch nước ký lệnh ân xá cho những phạm nhân cải tạo tốt. Đạt được ân xá, tự do sau bốn năm tám tháng mười ngày và tám tiếng đồng hồ bị tù!


Không một dòng thông báo nào của tòa án trên các phương tiện thông tin đại chúng về những chứng cứ mới thu thập được chứng tỏ Đạt không tham nhũng! Thôi thì… ngậm bồ hòn làm ngọt, được trả tự do, về với đời thường, không điên loạn hay chết rục trong tù là may lắm rồi! Cả nhà ông Hoàng mừng. Mừng nhất là con gái Minh Thảo. Riêng Đạt, anh như người mắc chứng tâm thần, cả ngày cứ ngơ ngơ ngác ngác. Anh cầm Quyết định cho anh tự do mà hỏi bâng quơ:


- Thế ai là người đi thanh minh với bạn bè, với thiên hạ rằng tôi không tham nhũng?! Ai???


Mắt Đạt ngày xưa sáng là thế mà nay đỏ sọng màu máu, ráo hoảnh, anh nhìn xa xăm, vô định, như kẻ mất hồn… Một tuần sau khi ra tù, do tình trạng trầm uất hay do một chứng bệnh từ thuở nào không biết, tự nhiên Đạt ngã gục trong toalét. Bà Ngọc phát hiện, la rầm lên, rất may là có ông Hoàng ở nhà. Khi Đạt tỉnh lại thì không giơ tay phải lên được, các ngón tay bất động, nhức nhối. Đạt vô tới bệnh viện, nửa mặt bên phải của anh cứng ngắc. Bác sỹ bảo anh bị tai biến mạch máu não, liệt nửa người. Bà Ngọc đau xót nhìn con trai nằm như cái xác vô hồn trong bệnh viện. Quả là họa vô đơn chí, phước bất trùng lai!


Dù bận rộn cách mấy, ngày nào Minh Thảo cũng mang đồ ăn vào bệnh viện, tự tay cô bón cho ba ăn. Thức ăn của ba cô bây giờ chỉ là súp nấu thật nhừ hoặc là cháo hầm kỹ. Đạt ăn uống khó khăn, người xanh xao, mặt héo hắt nhăn nhó vì đau đớn. Anh không nói được thành tiếng rõ ràng. Ngọc Bắc tuần nào cũng ghé thăm Đạt, đi cùng với Minh Thảo. Ngày mới ở tù về, nghe con gái giới thiệu Bắc là bạn thân, Đạt nhìn Bắc, yên lòng, mừng cho con. Nhìn chàng trai này không chỉ Đạt mà cả ông Hoàng, bà Ngọc đều rất tin cậy, quý yêu, trân trọng. Cả gia đình ông Hoàng mong cho hai trẻ thương nhau, mau tiến tới chuyện trăm năm.


Hết chuyện nọ xọ chuyện kia, Ngọc Bắc và Minh Thảo bị công việc và gia cảnh cuốn hút hết thời gian, thậm chí, có tuần lễ, họ không được ở bên nhau lấy một vài tiếng đồng hồ. Trước kia, khi cha còn trong tù, Minh Thảo rất buồn nhưng vẫn còn hy vọng là cha cô sẽ được minh oan. Nay cha cô được trả tự do, như một phạm nhân cải tạo tốt được ân xá, chứ không phải cha cô được minh oan! Đau lắm, nhục nhã vô cùng. Thôi, đành chấp nhận để được tự do về với gia đình. Thế nhưng oan nghiệt thay, ba lại bị liệt nửa người, sống như vậy thì là cực hình rồi, ba ơi! Ba có làm điều gì thất đức đâu mà sao ông Trời lại đày đọa ba? Con thương ba quá mà không biết làm sao giúp ba thoát khỏi căn bệnh quái ác này… Thảo buồn, lo nhiều quá, có đôi lúc như thất thần, đầu óc chuếnh choáng, đi không vững, kiệt sức! Một đêm, hai đêm rồi cả tuần liền túc trực bên giường bệnh chăm sóc ba, cô không tài nào chợp mắt, vì thương ba, vì nỗi oan của ba cô lớn quá. Sao đời lại bất công với ba cô đến vậy? Tại sao?…


Sáng, Thảo đến công ty, Ngọc Bắc gặp cô, la lên hoảng hốt:


- Trời ơi, tóc em sao vậy?


- Có sao đâu anh? - Thảo đưa tay vuốt tóc, cố nở một nụ cười chào Bắc.


Anh chị em ở văn phòng tụ lại, ai cũng kinh ngạc nhìn mái tóc dài, đen nhánh và óng ả của Minh Thảo nay biến thành màu đỏ như lửa. Lông mày cô cũng màu lửa!


 


(còn tiếp)


Nguồn: Cõi mê. Tiểu thuyết của Triệu Xuân. Nhà xuất bản Hội Nhà văn, in lần đầu năm 2005; in lần thứ sáu tháng 12-2013.


www.trieuxuan.info


 







1 Nói lái: Chia hai.




1 Nói lái: Làm cả.




 

Mục lục:
1.
2.
3.
4.
5.
6.
7.
8.
9.
10.
11.
12.
13.
14.
15.
16.
17.
18.
19.
20.
21.
22.
23.
24.
25.
26.
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Trả giá - Triệu Xuân 13.10.2018
Bụi đời - Triệu Xuân 13.10.2018
Cõi mê - Triệu Xuân 13.10.2018
Trăm năm cô đơn - G. G. Marquez 09.10.2018
Nguyễn Trung Trực - Khúc ca bi tráng - Dương Linh 09.10.2018
Thầy lang - TADEUSZ DOLEGA - Mostowicz 05.10.2018
Sừng rượu thề - Nghiêm Đa Văn 05.10.2018
Bão - Ngũ Hà Miên 21.09.2018
Hòn đất - Anh Đức 14.09.2018
Hồi ký điện ảnh - Đặng Nhật Minh 14.09.2018
xem thêm »