tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH
Khách thăm: 24052510
Những bài báo
18.08.2018
Nhiều tác giả
Thiếu úy Lữ Anh Dồi bị Trung tá công an Nguyễn Ngọc "giết người diệt khẩu!


Nhà văn Triệu Xuân: Vụ án giết hại Thiếu uý lữ Anh Dồi là một trong nhiều tình tiết được lấy nguyên mẫu đưa vào tiểu thuyết "Sóng lừng - VN. Mafia" của nhà văn Triệu Xuân, viết xong năm 1989, xuất bản tháng 5-1991. Sách phát hành được 1 tuần thì bị cấm từ đó đến nay!


Ba mươi chín năm cộng năm tháng trước đây, ngày 27-3-1979, Thiếu úy Lữ Anh Dồi bị Trung tá công an Nguyễn Ngọc "giết người diệt khẩu!


Theo hồ sơ vụ án, trưa 27/3/1979, Lữ Anh Dồi (SN 1950), thiếu úy công an vũ trang trực thuộc Ty công an Minh Hải (Bạc Liêu, Cà Mau ngày nay) đang làm nhiệm vụ ở thị trấn Hộ Phòng (nay thuộc huyện Giá Rai, tỉnh Bạc Liêu) thì bị người đồng đội bắn chết ngay trên cửa hàng thu mua thủy hải sản. Người bắn ông Dồi chính là chuẩn úy Thái Văn Hùng, làm việc cùng nhau và thân thiết với nhau…


Vợ công an hơn 30 tìm sự thật cái chết của chồng trong nước mắt


Chủ Nhật, 7/8/2016 22:01 GMT+7


Suốt 37 năm qua, bà Nguyễn Thị Mai (ngụ số 38 Quang Trung, khóm 5, phường 5, TP Cà Mau, tỉnh Cà Mau) đã kiên trì đến các cơ quan chức năng đề nghị minh oan và công nhận liệt sĩ cho chồng mình là Thiếu úy Lữ Anh Dồi, thuộc lực lượng Công an vũ trang (nay là Bộ đội Biên phòng) tỉnh Minh Hải (cũ), người đã qua đời trong vụ án năm 1979.


Bà Mai, người phụ nữ phi thường


Sau ngày chồng mất, bà Mai đã thủ tiết, khắc ghi lời thề đòi công lý cho chồng vào tâm khảm.


“Trên hành trình tìm lẽ phải cho chồng, tôi đã được sự ủng hộ, động viên của nhiều người, trong đó có cả các lãnh đạo cấp cao của Đảng và Nhà nước, đặc biệt cố Tổng bí thư Nguyễn Văn Linh.


Việc anh Dồi không phạm tội “phản bội Tổ quốc” đã được cơ quan chức năng khẳng định. Gần đời người qua đi, giờ đây tâm nguyện cuối cùng, cũng là mong mỏi lớn nhất của tôi là các ngành chức năng xem xét, giải quyết để sớm công nhận liệt sỹ cho chồng tôi. Chỉ có thế, tôi mới an lòng mà nhắm mắt...”, bà Mai kiến nghị. 


Khởi nguồn bi kịch


Một chiều tháng 7/2016, chúng tôi tìm đến nhà bà của bà Nguyễn Thị Mai ở phường 5, TP Cà Mau, căn nhà khang trang, sạch sẽ khiến chúng tôi cũng phần nào cảm thấy an ủi về cuộc sống hiện tại của người phụ nữ này.


Bà Mai là người phụ nữ đã quên đi bản thân của mình để dấn thân vào hành trình minh oan, tìm lại danh dự cho chồng. Sau cái bắt tay thân mật, vài câu hỏi thăm sức khỏe, bà Mai một lần nữa trải lòng về những hồi ức đầy đau thương và nước mắt gần 40 năm về trước. Bà kể chuyện chậm rãi, rõ ràng tưởng như những câu chuyện đó bà vẫn kể mỗi ngày vậy.


Theo hồ sơ vụ án, trưa 27/3/1979, Lữ Anh Dồi (SN 1950), thiếu úy công an vũ trang trực thuộc Ty công an Minh Hải (Bạc Liêu, Cà Mau ngày nay) đang làm nhiệm vụ ở thị trấn Hộ Phòng (nay thuộc huyện Giá Rai, tỉnh Bạc Liêu) thì bị người đồng đội của mình bắn chết ngay trên cửa hàng thu mua thủy hải sản. Người bắn ông Dồi chính là chuẩn úy Thái Văn Hùng, làm việc cùng nhau và thân thiết với nhau trong hai năm.


Sự việc xảy ra nơi trung tâm thị trấn, bà con ở thị trấn Hộ Phòng nghe tiếng súng lập tức chạy đến xem. Thái Văn Hùng bình tĩnh, chỉ vào thi thể của ông Dồi mà nói: “Tên này là sĩ quan Ngụy ở Bến Tre, nó mang quân hàm giả, xuống đây tổ chức vượt biên nên bị tôi bắn chết”. Bà con nghe nói ông Dồi là sĩ quan Ngụy thì vô cùng ngạc nhiên, vì ông Dồi và Thái Văn Hùng đều không phải là người xa lạ ở thị trấn này.


Dù vậy, nhưng khi động tới vấn đề nghiêm trọng, nhạy cảm, không ai dám hó hé điều gì. Ngay sau khi dứt tiếng súng, lực lượng công an vũ trang có mặt theo sự chỉ đạo, lột quân phục, quân hàm của ông Dồi, rồi đem đi chôn cất tạm bợ. Trên mình ông Dồi chỉ mặc độc chiếc quần cộc với 4 vết thương chí mạng. Chuyện xảy ra bất ngờ, công khai nhưng người nhà thân thích của ông Dồi không ai biết tới.


Sáng hôm sau, bà Mai, vợ của ông Dồi vẫn vui vẻ với công việc hàng ngày và chờ chồng về. “Lúc đó, tôi học trường trung học Sư phạm Bạc Liêu. Anh Dồi đi làm nhiệm vụ luôn, có khi mấy ngày mới về là chuyện bình thường. Sáng hôm đó, tôi được 1 người bạn báo tin anh Dồi mất. Giờ nghĩ lại 37 năm rồi vẫn thấy bàng hoàng”, bà Mai kể chuyện.


Bà bắt xe xuống Hộ Phòng trong tâm trạng rối bời, đau xót. Đến nơi chồng mất, bà được bà con thuật lại sự việc, rồi dẫn ra chỗ người ta chôn lấp chồng mình.


Sự đau xót, phẫn nộ lan tỏa khắp mình. Bà Mai đi tìm trung tá Nguyễn Ngọc là Phó Ty công an Minh Hải, là thủ trưởng chỉ đạo công việc cho ông Dồi. Gặp ông Ngọc, ông vẫn cho rằng ông Dồi là người phản bội tổ quốc. Trước bao tai ương ập xuống, chồng chết lại mang tiếng phản quốc, bà Mai không biết mình phải làm gì lúc đó.


Cứa tay lập lời thề máu


Rõ ràng, những chứng cứ tại hiện trường, sự chứng kiến của bà con thị trấn Hộ Phòng đều chống lại những câu nói đanh thép của ông trung tá Ngọc. “Chồng tôi không chống cự, anh bị bắn khi súng của anh vẫn còn nằm trong bao. Tay vẫn còn đang cầm điếu thuốc hút. Không ai chống trả trong tình trạng đó cả.


Hơn nữa, bà con ở đó nói với tôi rằng, ông Hùng và chồng tôi mới đi uống cà phê về và nhìn họ rất bình thường”, bà Mai kể lại câu chuyện. Từ những nghi vấn đó, bà Mai quyết làm sáng tỏ cái chết của chồng mình.


Những ngày sau đó, bà Mai tiếp tục tìm đến Ty công an Minh Hải, tìm gặp những lãnh đạo cao nhất, nhưng họ đều lánh mặt cô. Điều này làm cho bà Mai càng thêm nghi ngờ. Đến ngày thứ 3, bà Mai cùng một giáo sinh sắm sửa một ít đồ cúng, dự định xuống Hộ Phòng viếng mộ chồng.


Thời điểm ấy, để lên được một chuyến xe khách không phải dễ dàng mà phải đăng ký, mua vé trước. Bà Mai kết thúc buổi dạy đã nhá nhem chiều, việc có vé xe là điều không thể. Quyết tâm lên thăm chồng, bà đánh liều nhảy ra giữa đường, chặn một chiếc xe. Tài xế thắng kịp, chiếc xe chỉ cách bà chừng dăm tấc. Anh lơ xe lôi bà lên xe, nhanh gọn, dứt khoát. Chiếc xe lao đi trong lời càm ràm của chủ xe và tài xế.


Bà Mai tới nơi thì trời cũng đã tối hẳn. Những người phụ nữ tốt bụng ở thị trấn nhỏ Hộ Phòng cảm thông trước sự mất mát của bà Mai. Họ kéo nhau, mỗi người mỗi cây đèn cóc (một loại đèn dầu ngày xưa) đưa bà Mai đến mộ mới của ông Dồi. “Rồi cũng chính những má Hai, má Tư này (những cách gọi thân mật - PV) họ đi kiếm cho tôi nén nhang, khăn tang, chén cơm để tôi cúng anh Dồi”, bà Mai kể.


Cũng trong đêm đó, sau khi đeo lên trán mình chiếc khăn tang, thắp cho chồng 3 nén nhang, bà Mai lấy dao lam vừa dùng để cắt vải rồi cắt vào tay mình. Bà lập lời thề máu, thề rửa sạch nỗi oan này cho chồng, thề đòi lại danh dự cho chồng. Bà Mai đâu biết rằng, hành trình đó lại kéo dài, dai dẳng đến 37 năm chưa có kết quả. Mỗi ngày tháng trôi qua như găm vào tâm trí bà những điều nhức nhối mà bà không thể nào buôn bỏ được.


Bà Mai gửi đơn đi khắp nơi, từ địa phương đến trung ương, không một nơi nào giải quyết đơn thư của bà. Vì trước đó, Nguyễn Ngọc đã lập hồ sơ giả, vu khống ông Dồi phản quốc, tổ chức vượt biên trái phép cho 53 người dân trên chiếc tàu 3209.


Không khuất phục, bà Ngọc vẫn không ngừng gửi đơn. Đến những công ty thương nghiệp không có chức năng, trách nhiệm bà vẫn gửi đơn. “Nếu người xấu trong xã hội rất nhiều thì người tốt cũng không phải là ít, chỉ là mình chưa tìm gặp mà thôi. Tôi tin vào điều ấy và kiên nhẫn chờ đợi”, bà Mai tâm sự.


Cuộc hành trình đầy cam go của bà khiến nhiều người thân trong gia đình ái ngại, ngăn cản. Những người anh em trong gia đình của Lữ Anh Dồi đều là những cán bộ, đảng viên ưu tú, đóng góp nhiều cho xã hội lúc bấy giờ. Nhưng cũng vì cái chết oan khuất của Lữ Anh Dồi họ cũng lần lượt ra khỏi ngành. Từ cha mẹ anh em ruột thịt, đến gia đình chồng, ai cũng can ngăn bà Mai đi kêu oan cho chồng.


Nhiều đêm thức trắng trong tâm trạng hỗn độn và nước mắt, nhưng chưa bao giờ bà có ý nghĩ từ bỏ việc minh oan cho chồng. Đối với người phụ nữ này, mọi chuyện trên đời không còn có gì quan trọng bằng sự trong sạch và danh dự của người đàn ông mang tên Lữ Anh Dồi nữa.


Cũng chính vì lý do đó, mà 37 năm qua, bà Mai vẫn không thể tìm được một niềm vui nào khác trong cuộc đời mình. Bà sống âm thầm, lặng lẽ chỉ với một mục tiêu, ước nguyện duy nhất. Hành trình đó của bà Mai như những vở cải lương đầy éo le, những thước phim điện ảnh nhiều tình tiết li kì, như những cuốn tiểu thuyết đầy nước mắt.


Di ảnh Lữ Anh Dồi


Kế hoạch “đi cửa sau” để gặp Tổng Bí thư


Sau khi vụ án xảy ra được vài tháng bà Mai bị đuổi khỏi ngành giáo dục vì sức ép của ông trung tá Nguyễn Ngọc. “Cũng chỉ vì tôi gửi đơn đi khắp nơi, kêu oan cho chồng. Ông Ngọc cho người đến đe dọa tôi, buộc tôi phải dừng việc kêu oan lại, nếu không sẽ phải hối hận”, bà Mai nhớ lại.


Nghỉ việc được hai năm, vì trường thiếu giáo viên trầm trọng, bà Mai được nhận trở lại làm việc với hình thức hợp đồng. Bà lao đầu vào công việc, gắng để quên đi những đau thương trong cuộc đời mình.


Trong suốt những năm vừa dạy học vừa tìm đủ mọi đường để kêu oan cho chồng, bà Mai dường như không có bất kì mối quan tâm nào nữa. Đều đặn mỗi năm bà đều gửi đơn thư tố cáo những kẻ giết chồng mình từ trung ương đến địa phương.


Trong những lá đơn cầu cứu, kêu oan của bà Mai có đến cơ quan của báo Minh Hải. Nhà báo trẻ Dương Thanh Long lúc bấy giờ được phân công tiếp nhận, xử lý đơn thư của bà Mai. Đọc đơn của bà Mai, ông Long tin vào những câu chữ đầy nước mắt của người phụ nữ mất chồng kia là thật.


Tuy nhiên, nếu tham gia vào vụ việc này, ông cũng sẽ động chạm không ít người. Sau khi ban biên tập họp thống nhất, lá đơn của chị Mai được đăng tải trong bài báo “Tiếng kêu thống thiết của chị Nguyễn Thị Mai”, nổ ra phát súng đầu tiên trong hành trình kêu oan cho Lữ Anh Dồi.


Để thực hiện kế hoạch kêu oan của mình, bà Mai cùng nhà báo Long và một người bạn lên TP HCM. Họ ở nhờ nhà một người quen để tìm cơ hội gặp được Tổng bí thư Nguyễn Văn Linh. Ăn, ở Sài Gòn gần 1 tháng trời mà cơ hội gặp Tổng Bí thư của bà Mai vẫn xa diệu vợi. Lộ phí mang theo cũng đã hết, 3 người buồn bã trở về Minh Hải.


Cơ may tìm đến, tháng 2/1988, nhận được tin Tổng Bí thư sẽ về thăm, làm việc ở Minh Hải, ông Long và bà Mai cùng nhau bàn bạc để tìm gặp bằng được Tổng Bí thư. Với danh nghĩa là nhà báo Minh Hải, ông Long bày cho bà Mai cầm di ảnh của chồng, đi cửa sau của tỉnh ủy lúc bấy giờ để vào tìm Tổng Bí thư.


Vượt qua được mấy “cửa ải” trót lọt, nhưng rồi vẫn bị các anh công an chặn lại ở cánh cửa cuối cùng. Họ khuyên nhủ bà trở về, biết không thể làm gì khác hơn, bà Mai đành bỏ cuộc. Nhưng bất ngờ xảy ra vào 3 ngày sau, khi có xe của công an tới tận nhà rước bà Mai đi, họ thông báo là Tổng Bí thư cho gọi bà.


“Lúc sau gặp được bác Linh, tôi mới được biết rằng mấy chú bên ủy ban tỉnh có báo cáo vụ việc của chồng tôi lên bác Linh. Bao nhiêu năm tôi gửi đơn thư khắp nơi, lần này được gặp lãnh đạo cao nhất điều đó làm tôi vừa  mừng vừa lo”, bà Mai xúc động kể.


“Cuộc gặp với bác Linh diễn ra chỉ trong khoảng 30 phút, tôi dự tính xin bác được trình bày khoảng 20 phút. Nhưng bác đã ưu ái cho tôi như thế. Trước một lãnh tụ của đất nước, tôi thoải mái trút hết nỗi lòng của mình. Bác lắng nghe hết những gì tôi nói. Sau cùng bác động viên tôi công tác tốt, và bác hứa sẽ chỉ đạo để đưa vụ án ra xét xử”, bà Mai tiếp lời.


Ngày 12/8/1988, Tòa án Quân sự Quân khu 9 đưa Nguyễn Văn Thụ (tức Nguyễn Ngọc) và Thái Văn Hùng ra xét xử. Tại phiên sở thẩm này, tòa tuyên Nguyễn Ngọc 15 năm tù cho tội giết người, 3 năm tù cho tội vu khống. Thái Văn Hùng nhận hình phạt chung thân cho tội giết người.


Ngay sau phiên tòa, Nguyễn Ngọc đã có đơn kháng cáo bản án sơ thẩm. Viện kiểm sát quân sự trung ương cũng có kháng nghị yêu cầu xem lại tội danh giết người và thay vào đó là tội thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng. Nhưng sau đó đã thay đổi kháng nghị và đồng tình với các tội danh của Nguyễn Ngọc và Thái Văn Hùng.


Những phiên phúc thẩm, giám đốc thẩm của vụ án này về sau đều tuyên Ngọc tội danh giết người, vu khống, Hùng với tội danh giết người. Mức án Hùng phải chịu ở bản án sau cùng là từ chung thân còn 18 năm tù. Còn Ngọc tăng thêm 5 năm tù (là 20 năm tù). Đồng thời, các phiên tòa cũng công nhận Lữ Anh Dồi không phải là người phản quốc. Kiến nghị các cơ quan, chức năng phục hồi chế độ chính trị, giải quyết chế độ chính sách cho Lữ Anh Dồi.


Bộ Chỉ huy bộ đội biên phòng cũng đã có giấy báo tử số 01/GBT ngày 14/9/1991 thể hiện Lữ Anh Dồi hi sinh, đồng thời xác nhận trường hợp của ông Lữ Anh Dồi là được phân công đi công tác. Đầy đủ chứng cứ là như vậy,  nhưng bà Mai phải chờ đợi suốt 26 năm qua từ ngày phiên tòa cuối cùng kết thúc cho đến nay. Thân phận của ông Dồi vẫn chưa được phục hồi, suy tôn.


Những điệp khúc “chờ, đợi”


Sau phiên tòa minh oan cho Lữ Anh Dồi đến nay, cuộc sống đối với bà Mai cũng không hề dễ dàng. Oan đã rửa sạch nhưng danh  dự của một thiếu úy công an  thì đã không còn. Để lấy lại danh dự cho chồng, người phụ nữ ấy lại bước vào một hành trình khác. Bà Mai cho biết, suốt 26 năm qua, đều đặn năm nào bà cũng đến gõ cửa Sở Lao động Thương Binh, xã hội từ lúc còn tỉnh Minh Hải, cho đến nay là Cà Mau.


“Họ đều nói với tôi rằng, những trường hợp này phải chờ lâu lắm mới được công nhận. Hồ sơ của anh Dồi được gửi ra trung ương rồi, tôi cứ yên tâm chờ. Và tôi cứ chờ thôi”, bà Mai nói nhẹ tênh nhưng nhức nhối. Vậy là bà chờ cũng đã được 26 năm.


Sự thật bà không biết phải chờ đến bao giờ nếu không có sự giúp đỡ của những người tốt, những người mà bà Mai luôn đi tìm kiếm. Đặc biệt gần đây, ông Đặng Văn Cung (78 tuổi, ở Gia Lai), một cán bộ đã về hưu. Ông Cung một lần tình cờ đọc cuốn tiểu sử của Tổng bí thư Nguyễn Văn Linh.


Trong cuốn tiểu sử đó có một  trang sách nhắc đến việc Tổng bí thư có đến công tác ở tỉnh Minh Hải cũ. Tại đây, Tổng bí thư đã gặp gỡ nghe trình bày vụ án Lữ Anh Dồi, sau đó Tổng bí thư đã chỉ đạo, đưa vụ việc ra xét xử.


Đọc xong sách, ông Cung bắt xe từ TP Pleiku, tìm đến nhà bà Mai để thăm hỏi. “Thoạt đầu tôi còn không biết ông ấy là ai, tại sao lại quan tâm đến chồng tôi như vậy. Nhưng sau buổi nói chuyện, tôi thật không tin được trên đời còn có người tốt như ông ấy”. Ông Cung sau khi thắp nén nhang cho Lữ Anh Dồi thì đã lắng nghe bà Mai giãi bày. Biết được sự tình, ông Cung không quản công sức, quyết tâm cùng bà Mai đi tìm câu trả lời.


Sau đó, ông Cung còn trở lại Cà Mau một lần khác, cùng bà Mai đến ủy ban tỉnh, sang sở Lao động thương binh & xã hội, công an để tìm nơi có trách nhiệm công nhận Lữ Anh Dồi là liệt sĩ. Đầu tháng 7/2016, ông Cung với một người bạn bay từ Gia Lai ra Hà Nội, còn bà Mai và nhà báo Dương Thanh Long cũng lên Cần Thơ để bay ra thủ đô.


Tại Hà Nội, ông Cung với những mối quan hệ của mình đã đưa bà Mai đến gặp Bộ trưởng Bộ Lao động thương binh & xã hội, đến Bộ Quốc Phòng…những nơi liên quan đến việc công nhận Lữ Anh Dồi là liệt sĩ. “Kết quả của chuyến đi này là những lời hứa chắc chắn của bộ trưởng sẽ nhanh chóng hoàn thiện hồ sơ, thống nhất với bộ Quốc phòng, trình lên chính phủ xét duyệt cho anh Dồi. Đó là những bước tiến đáng mừng nhất sau 26 năm tôi chờ đợi”, bà Mai thổn thức nói.


Bà Mai tâm sự đây hoàn toàn là công sức, ý kiến của ông Cung một người không quen biết, thân thích nhưng sẵn lòng giúp đỡ bà vô điều kiện.


“Tất cả những việc của anh Dồi từ cái chết oan khuất đến việc giải quyết chế độ cho anh ấy, là việc tôi phải làm. Bởi tôi là người vợ của anh ấy, tôi phải có nghĩa vụ đó. Nhưng những người không quen biết, liên quan gì đến vợ chồng tôi. Họ vẫn giang cánh tay ra giúp đỡ hành trình minh oan, cứu xét cho vợ chồng tôi. Họ mới là người đáng quý, đáng trân trọng”, bà Mai nói trong cơn xúc động.


Có lẽ điều mà tất cả người dân Minh Hải xưa kia từng xôn xao vì vụ án Lữ Anh Dồi, những người chưa biết và sẽ biết tới vụ án chấn động này. Họ chung một mong muốn là đến một ngày gần đây nhất, tấm bằng chứng nhận Lữ Anh Dồi là liệt sĩ sẽ được đặt trang trọng bên di ảnh ông. Đó như là sự an ủi duy nhất và cuối cùng cho Lữ Anh Dồi và người vợ Nguyễn Thị Mai.


Nguyên Việt - Uyển Nhi – Nam Phương


baophapluat.vn



Chính thức công nhận liệt sĩ cho Thiếu úy Lữ Anh Dồi


Tin từ Cục Người có công (Bộ LĐ-TB&XH) cho biết Thủ tướng Chính phủ vừa có quyết định truy tặng bằng Tổ quốc ghi công cho liệt sĩ Thiếu úy Lữ Anh Dồi (Cà Mau).


Cô Nguyễn Thị Mai, vợ Thiếu úy Lữ Anh Dồi, xúc động báo tin cho vong linh của chồng khi nhận được tin chồng mình chính thức được công nhận là liệt sĩ. Ảnh: Trần Vũ


Theo đó, bằng Tổ quốc ghi công sẽ được trao cho gia đình liệt sĩ Lữ Anh Dồi vào đúng dịp kỷ niệm 70 năm Ngày Thương binh Liệt sĩ (27-7-2017).


 


Cái chết oan lạ lùng của Lữ Anh Dồi và những sự thật chưa từng công bố


Một vụ án kéo dài 9 năm mới khởi tố và kéo dài 37 năm chưa thể khắc phục. Qua lời kể của người vợ, những nhân chứng, bí mật bị vùi lấp dần được công bố. Nạn nhân, thiếu úy Lữ Anh Dồi bị đồng đội cầm súng bắn vì cho rằng phản quốc, đã trong sạch nhờ sự công tâm của pháp luật.


37 năm không bình yên


Tháng 7/2016, các ngành chức năng tỉnh Cà Mau đã thống nhất đề nghị Bộ LĐTB&XH suy tôn ông Lữ Anh Dồi là liệt sĩ. Lữ Anh Dồi là nạn nhân trong một vụ án giết người, vu khống cách đây đã 37 năm. Vụ án đã khép lại từ đầu những năm 90, nhưng việc giải quyết chế độ cho Lữ Anh Dồi thì còn dai dẳng cho đến ngày hôm nay…


Cũng từ đây, dư luận 2 tỉnh Cà Mau và Bạc Liêu (trước đây cùng tỉnh Minh Hải) lại một lần xôn xao trở lại vụ án oan Lữ Anh Dồi, nguyên thiếu úy công an vũ trang bị đồng đội bắn chết một cách nhẫn tâm để nhằm thực hiện một âm mưu khác.


Hung thủ đã gây nên vụ án oan khuất, chấn động dư luận năm xưa cũng đã đền tội, nhưng những hậu quả mà vụ án để lại cho những người trong gia đình của Lữ Anh Dồi thì quả thật to lớn, không thể nào khỏa lấp. Vợ ông Lữ Anh Dồi, bà Nguyễn Thị Mai hiện nay đã ngoài 60 tuổi.


Bà đã dùng cả cuộc đời để minh oan, đòi lại danh dự cho chồng mình, nay tuổi đã cao nhưng tâm nguyện ấy vẫn chưa thành hiện thực.


Trong buổi chiều muộn, bà Mai bắt đầu cuộc trò chuyện với một niềm vui nho nhỏ. Đó là kết quả của chuyến đi ra Thủ đô Hà Nội vào khoảng 2 tuần trước, gặp những cơ quan cao nhất có trách nhiệm trong việc công nhận chồng bà là 1 liệt sĩ.


Đằng đẵng 26 năm kể từ ngày, phiên tòa xử vụ án Lữ Anh Dồi bị chết oan diễn ra, bà Mai chưa một ngày nào không nghĩ đến danh dự cho chồng.


“Tôi đã chờ từ ngày này qua ngày nọ, năm này qua năm khác. Người ta cứ bảo tôi chờ, tôi còn biết làm gì nữa, tôi chờ thôi. Chờ đến ngày tôi còn sống và danh dự của chồng tôi được phục hồi”, bà Mai chậm rãi kể chuyện.


Câu chuyện bi thảm về cái chết của Lữ Anh Dồi, về hành trình kêu oan cho chồng đẫm máu và nước mắt của bà Mai lần lượt vỡ òa sau bao năm tháng tưởng như đã ngủ quên…


Thủ tướng yêu cầu xem xét, báo cáo vụ án oan Lữ Anh Dồi


Vì sao thiếu úy Lữ Anh Dồi bị giết


Năm 1979, bà Nguyễn Thị Mai và ông Lữ Anh Dồi đã nên vợ chồng được 3 năm. Cuộc sống của họ còn nhiều khó khăn nhưng hạnh phúc luôn tràn đầy. Ông Dồi lúc này là thiếu úy công an vũ trang (nay thuộc lực lượng bộ đội biên phòng) của Ty Công an Minh Hải cũ (tỉnh Bạc Liêu, Cà Mau ngày nay).


Còn bà Mai là giáo viên của Trường Trung học Sư phạm Bạc Liêu. Vì tính chất công việc, ông Dồi phải đi công tác thường xuyên từ vài ngày, có khi cả tuần mới về thăm vợ.


Một ngày cuối tháng 3/1979, bà Mai đang loay hoay với sách vở trong thư viện Trường Trung học Sư phạm Bạc Liêu. Bất ngờ có người bạn tìm đến trường, báo tin cho bà Mai: “Anh Dồi chết rồi”. Người bạn buông câu nói, bà Mai lặng người, rồi bừng tỉnh hỏi dồn dập.


“Bạn tôi kể lại tình cờ biết được cái chết của anh Dồi. Đó là ngày hôm trước, ngay tại thị trấn Hộ Phòng, bạn đi ngang qua một đám đông đang xôn xao. Tò mò bước vào xem thì bạn tôi nhận ra anh Dồi đã chết, trên mình có nhiều vết đạn.


Thông tin duy nhất mà bạn tôi nghe được là chồng tôi chết vì tội phản quốc, móc nối quân ngụy, tổ chức vượt biên nên bị bắt. Vì chống cự nên ảnh bị công an nổ súng bắn”, bà Mai nhớ lại câu chuyện đau thương.


Để chắc chắn cái chết của chồng mình, bà nhờ người trong trường đánh điện về Ty Công an, nơi chồng làm việc để hỏi thêm lần nữa. Khi biết chồng thực sự đã nằm xuống, bà Mai bắt xe xuống Hộ Phòng ngay chiều hôm đó.


Đến Hộ Phòng, bà được những người dân tốt bụng kể lại toàn bộ câu chuyện, diễn biến cái chết của chồng mình. Vào lúc buổi trưa, Lữ Anh Dồi và 1 người đồng đội đi uống cà phê về. Vừa bước chân vào cửa hàng thu mua thủy sản, lợi dụng lúc ông Dồi không để ý và dường như có sự chuẩn bị từ trước, người đồng đội này móc khẩu K54 đã lên đạn hướng về phía ông Dồi.


Tiếng súng nổ đanh thép giữa trưa vắng khiến người dân giật mình. Họ kéo đến cửa hàng thủy sản thì Lữ Anh Dồi đã tắt thở, trên mình nhiều vết đạn trúng chỗ hiểm. Người bắn Lữ Anh Dồi lăm lăm khẩu súng nói dõng dạc: “Tên này là sĩ quan ngụy ở Bến Tre, hắn mang quân hàm giả, xuống đây tổ chức vượt biên nên tôi bắn chết”.


Người dân nghe như thế thì quá kinh hãi, bởi ông Dồi và những đồng đội của mình không phải xa lạ đối với họ. Lực lượng công an vũ trang thường xuyên làm nhiệm vụ tại đây. Người dân vẫn biết đến Lữ Anh Dồi là thiếu úy công an, nhưng không ai dám hó hé nửa lời.


Ngay sau đó, một toán công an có mặt, xông vào lột quân phục của thi thể Lữ Anh Dồi, rồi đưa ông xuống mé sông đầy sình lầy, cây dại để lấp đi tạm bợ…


Nghe xong câu chuyện hết sức xa lạ của bà con thị trấn Hộ Phòng, bà Mai lê những bước chân thiểu não đi tìm nơi chôn cất chồng. Băng qua những bãi đất sình lún cả bàn chân, bà Mai nhìn thấy giữa mặt nước xâm xấp có một mô đất cao được lấp bởi đám cây ô rô (môt loại cây dại).


Cùng người dân vạch đám cây dại ra, Lữ Anh Dồi nằm co quắp, trên mình độc một chiếc quần cộc, nét mặt vẫn còn nguyên nét kinh hoàng, bởi có lẽ chính ông không hiểu được vì sao mình chết. Ai đã giết ông Lữ Anh Dồi?


Bà Mai suy nghĩ, rồi quyết định để nguyên xác chồng như vậy. Bà muốn, chính thủ trưởng của chồng mình phải có trách nhiệm chôn cất đàng hoàng, không thể đối xử như con thú bị bắt chết, vứt đi… Đêm đó, bà ở lại Hộ Phòng, chờ trời sáng.


Sáng đó, lau nước mắt, bà Mai tìm đến Ty Công an Minh Hải, tìm gặp lãnh đạo của chồng để hỏi cho ra lẽ. Không ai tiếp, bà tìm đến nhà thủ trưởng trực tiếp của Lữ Anh Dồi - trung tá Nguyễn Ngọc.


Tiếp bà Mai ở ngay cổng nhà, ông thủ trưởng cao giọng nói: “Thằng Dồi phản bội Tổ quốc, móc ráp với quân ngụy tổ chức vượt biên, đến cuối cùng bị phát hiện vẫn ngoan cố chống đối, nó bị bắn chết là phải rồi. Có gì nữa đâu mà cô phải thắc mắc?”.


Nói rồi, ông thủ trưởng lạnh lùng quay lưng bước vào nhà, không kịp để bà Mai nói thêm câu nào.


Đêm hôm đó, bà Mai ngủ lại nhà những người dân tốt bụng ở Hộ Phòng. Thức gần trọn đêm, bà Mai trăn trở biết bao nhiêu với những thông tin mình biết được. Có điều, nói Lữ Anh Dồi có tội phản quốc thì thật vô lý.


Bà Mai nhớ lại: “Lúc đó tôi vẫn chưa tin bi kịch này xảy ra, nhưng tôi tin chắc chắn cái chết của chồng mình có vô vàn uẩn khúc. Ngay cả những người dân Hộ Phòng, họ cũng thắc mắc, cũng nhiều nghi vấn về cái chết của thiếu úy Lữ Anh Dồi. Nhưng, bắt đầu từ đâu để làm sáng tỏ cái chết chồng tôi?”


Những người tốt vẫn còn rất nhiều


1 chiếc xe đò chạy tới gần ngã tư, nơi bà Mai và cô giáo sinh đang chờ đợi. Biết chiếc xe này cũng sẽ không chịu dừng lại rước mình, bà Mai bất chấp nhảy ra đường đứng chặn lại.


Chiếc xe thắng gấp, chỉ còn cách bà Mai chừng nửa mét. Người phụ nữ ấy, mặt không chút cảm xúc, không hề tỏ ra một chút sợ hãi. Người lơ xe mở cửa, nắm lấy tay bà Mai lôi thẳng bà lên xe. Cửa đóng lại, tài xế nhấn ga chạy thẳng.


Đến thị trấn Hộ Phòng lúc trời đã nhá nhem tối. Bà Mai thiểu não đi qua những dãy nhà leo lét ánh đèn dầu, tìm đường đến nơi chồng được chôn cất. Một số người phụ nữ nhận ra bà Mai, liền đi theo hỏi: “Ủa, tôi tưởng cô đi rồi? Chồng của cô được mấy ổng đưa khỏi chỗ cũ, cho vào hòm chôn chỗ khác rồi. Cách chỗ cũ cũng không xa đâu”.


Hỏi ra, bà Mai mới được biết, ngay sau khi bà nói với ông Ngọc về chuyện chồng mình được chôn cất tạm bợ, không được đối xử như 1 con người, ông trung tá Ngọc đã cho lính đào thi thể của Lữ Anh Dồi lên, để an táng lại.


“Để qua mặt người dân, ông ta nói rằng đó là hành nhân đạo dành cho kẻ phản quốc. Ông ta còn nói anh Dồi bị gia đình bỏ rơi hết rồi, không ai dám nhận 1 thằng mang tội danh phản quốc làm người thân”, bà Mai vẫn không giấu được bức xúc khi kể lại.


Trước nỗi lòng của bà Mai, những người phụ nữ ở thị trấn Hộ Phòng hết sức thương cảm. Họ an ủi bà Mai, biết được bà có ý định tới cúng cơm, thắp nhang cho chồng nhưng đồ cúng bị xe khách bỏ lại rồi, họ lọ mọ phân công nhau đi tìm.


Chỉ chưa đầy nửa tiếng, những người này mang đến cho bà Mai đầy đủ nhang đèn, đồ cúng, ngoài ra còn có 1 mảnh vải trắng để làm khăn tang. Cả nhóm người tay cầm ngọn đèn dầu leo lét, cùng nhau đưa bà Mai đến chỗ chôn cất mới của Lữ Anh Dồi.


Trước mộ chồng, bà Mai quỳ xuống thắp nhang, dùng dao lam cắt vải làm khăn tang quấn lên đầu. Buổi cúng kiến đó tuy diễn chóng vánh nhưng ý nghĩa vô cùng. Vì đó là lần đầu tiên sau 3 ngày Lữ Anh Dồi mất, anh được đối xử như 1 con người! Chính vì điều đó mà bà Mai đã không quản vất vả, hiểm nguy, bằng mọi giá phải có mặt trước mộ chồng.


Trước mộ chồng, bà Mai dùng dao lam rạch vào cánh tay trái của mình, thề sẽ đi tìm công lý dù bất cứ giá nào. Đến nay, vết sẹo ấy trên tay của bà Mai vẫn còn in hằn rõ.


Những ngày sau đó, bà Mai tiếp tục tìm đến các cơ quan Viện kiểm sát, Sở Tư pháp, Tòa án để kêu oan cho chồng. Đáp lại thỉnh cầu của bà, các cơ quan này đều trả lời giống nhau rằng đây là một vụ án của công an, và sẽ do công an giải quyết.


3 tháng sau, có người tìm đến bà Mai và nhà trường, nơi bà công tác. Người này quả quyết rằng Lữ Anh Dồi mang tội phản quốc và đã bị cấp trên phát hiện từ lâu. Nếu bà Mai vẫn tiếp tục gửi đơn đi khắp nơi, thưa kiện Thái Văn Hùng thì sẽ bị đuổi khỏi ngành giáo dục và bị bắt nhốt.


Những lời hăm dọa không khiến bà Mai mảy may run sợ, ngược lại càng khiến cho người phụ nữ này tin vào sự trong sạch của chồng. Bà Mai tiếp tục gửi đơn đến khắp nơi trong tỉnh Minh Hải.


Rồi đơn của bà cũng ra đến Trung ương với những hy vọng nhỏ nhoi và thời gian chờ đợi khủng khiếp. Sự gan lì, bất chấp này của bà Mai cũng khiến bà phải trả giá khá đắt. Đó là sức ép khiến bà Mai phải rời khỏi ngành giáo dục.


Những anh em của Lữ Anh Dồi làm việc Nhà nước cũng cùng chung số phận. Họ bất ngờ bị đuổi khỏi ngành với những lý do có liên quan đến người mang tội danh oan là phản quốc.


Cuộc sống của bà Nguyễn Thị Mai dường như bị đảo lộn hoàn toàn từ ngày chồng mất. Hay đúng hơn là từ khi bà lập lời thề máu, hạ quyết tâm minh oan, đòi lại danh dự cho chồng.


Con đường của bà Mai đi đầy máu và nước mắt như thế nào? Bao giờ thì công lý mới được thực thi?


9 năm sau vụ án, những kẻ liên quan đến cái chết, sự oan khuất của Lữ Anh Dồi vẫn chưa bị công lý trừng phạt. Hành trình kêu oan cho chồng của vẫn chưa dừng lại. Chuyển biến mới khi bà Nguyễn Thị Mai có cơ duyên “diện kiến” lãnh đạo cao nhất của đất nước.


 


Vì kêu oan cho chồng, bà Nguyễn Thị Mai buộc phải rời khỏi ngành giáo dục, bà trở về nhà cha mẹ, sống cuộc đời thầm lặng. Đó cũng là thời gian khủng khiếp nhất khi bà phải đối diện với dư luận. Những người thân trong gia đình hết lời khuyên ngăn bà, mọi người đều nhìn thấy “ngõ cụt” mà bà Mai đang đi.


Nhưng, những câu hỏi: “Ai giết Lữ Anh Dồi? Tại sao Lữ Anh Dồi bị bắn?” cứ lẩn vẩn trong đầu, lời thề trước mộ chồng vẫn trong tâm trí bà. Đều đặn mỗi năm, những đơn thư kêu oan của bà vẫn được gửi đến các cơ quan chức năng, từ Trung ương đến địa phương.


2 năm sau ngày nghỉ dạy, vì trường thiếu giáo viên, bà Mai được gọi trở lại trường làm việc dưới hình thức hợp đồng. Bà Mai kể: “Tôi lao vào công việc, tôi không để bản thân mình được rảnh rang. Bởi mỗi lần không làm việc gì thì hình ảnh của anh Dồi cứ hiện hữu trong đầu tôi. Thời gian cứ trôi qua, vụ án của chồng tôi vẫn chìm trong nỗi tuyệt vọng”.


Trở lại với công việc, bà Mai có cơ hội tiếp xúc với nhiều thông tin có lợi cho việc kêu oan cho chồng. Vụ án oan Lữ Anh Dồi lúc ấy lại được nhiều người biết tới. Nhiều người đồng cảm, ủng hộ bà Mai kêu oan cho chồng.


Một trong những sự ủng hộ đó là từ Báo Minh Hải, đó cũng là thời điểm mà vụ án đã trôi qua được 8 - 9 năm. Bài báo đầu tiên được tờ báo này đăng tải trong mục báo chí công khai với tựa đề: “Tiếng kêu thống thiết của chị Nguyễn Thị Mai”.


Nội dung được đăng tải là lá đơn đẫm nước mắt của bà Mai. Hàng trăm câu hỏi được đặt ra, đau đáu suốt gần 1 thập kỷ qua. Nhà báo Dương Thanh Long và Trần Thành Nên của Báo Minh Hải, là 2 cây bút được phân công để điều tra, tìm hiểu vụ án còn nhiều điểm nghi vấn này.


Sát cánh bên bà Mai chính là nhà báo Dương Thanh Long, ông đã không quản ngại khó khăn, vất vả để lao vào cuộc chiến tìm công lý.


Ông Long chia sẻ: “Lúc mới nhận đơn thư của bà Mai, với linh cảm của nghề nghiệp tôi nhận thấy vụ án này còn nhiều uẩn khúc. Lúc ấy tôi chỉ mới vào nghề, chập chững vài năm, vụ án Lữ Anh Dồi tôi đã từng nghe qua nhưng chưa bao giờ được tiếp xúc trực tiếp hồ sơ”.


Càng lắng nghe bà Mai, ông Long càng trân quý sự can đảm, kiên trung của người phụ nữ này. Gần 10 năm qua, bà Mai chưa bao giờ nguôi ngoai tâm nguyện giải oan cho chồng. Nhiệt huyết ấy khi gặp được người biết lắng nghe đã có khả năng truyền tải vô cùng ấn tượng. Ông Long sau khi nắm hết sự tình đã hạ quyết tâm, sát cánh cùng bà Mai trong hành trình truy tìm sự thật này.


Năm 1988, sau một thời gian tìm hiểu, ông Long biết được Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh có sinh sống ở Sài Gòn. Biết được địa chỉ, ông Long bàn với bà Mai và 1 người bạn, cả 3 người chuẩn bị tư trang lên Sài Gòn. Họ ở nhờ nhà người quen để tìm cơ hội gặp Tổng Bí thư.


Chờ đợi suốt nhiều tuần mà không có kết quả, cả 3 người lại trở về Minh Hải. Từ đó, bà hạ quyết tâm, bằng mọi giá phải gặp được người lãnh đạo cao nhất để kêu oan.


Được người rước tới gặp Tổng bí thư


Dịp may hiếm có, trong năm đó, Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh dành thời gian đến Minh Hải để thăm và làm việc. Nhận được tin này từ nhà báo Long, bà Mai rối bời tìm cách để gặp Tổng Bí thư.


Bà Mai không giấu được hồi hộp, kể: “Tôi có đăng ký gặp bác Linh, nhưng mấy anh bên ủy ban bảo rằng đợt làm việc này bác Linh không có kế hoạch tiếp dân. Nhưng nếu bỏ lỡ cơ hội này, tôi sẽ không còn cơ hội nào tốt hơn nữa để kêu oan cho chồng, tôi quyết nắm bắt lấy”.


Được sự giúp đỡ nhiệt tình của nhà báo Long, bà Mai đi từ cửa sau của UBND tỉnh Minh Hải, vượt qua nhiều trạm gác để tiến vào phía trong. Nhưng khi còn cách Tổng Bí thư đúng 1 cánh cửa thì bà Mai bị lính gác giữ lại. Nhìn thấy bà Mai tay cầm di ảnh chồng, đầu quấn khăn trắng, lính gác hoảng hồn đưa bà Mai ra khỏi ủy ban.


“Tôi buộc phải trở về, nhưng tôi không bỏ cuộc. Tôi về tính lại, phải có cách nào đó để gặp được bác Linh, đó là hy vọng cuối cùng của tôi”, bà Mai kể.


Trong lúc thất thểu trên đường ra về, bà Mai được nhiều phụ huynh học sinh và người dân nhận ra. Họ hiếu kỳ kéo theo bà Mai suốt một đoạn đường dài. Thông tin bà Mai đi gặp Tổng Bí thư để kêu oan cho chồng được lan rộng nhanh chóng, hàng trăm người dân cùng kéo theo bà Mai để bảo vệ cho bà.


Việc này, khiến Công an phường 2 của thị xã Cà Mau lúc bấy giờ vô cùng khó xử. Họ cho xe ra rước bà Mai vào trụ sở để người dân ra về. Nhưng chính vì hành động này, người dân cho rằng bà Mai đi kêu oan cho chồng bị bắt khiến họ càng nhốn nháo lên.


“Họ kéo đến vây kín trụ sở Công an phường 2, đòi công an thả tôi ra. Mấy chú công an lúc đó cũng phát hoảng, tôi mới nói với mấy chú cho tôi ra giải thích với bà con rằng tôi không bị bắt. Có như vậy, bà con mới chịu tin và ra về. Tôi được mấy anh công an đưa về tận nhà”, bà Mai kể chuyện.


Trở về nhà, bà Mai đang lo lắng suy nghĩ không biết bằng cách nào để gặp được Tổng Bí thư thì bất ngờ 3 ngày sau, có chiếc ô tô chạy đến đỗ trước nhà bà. Các cảnh vệ, công an tìm gặp bà thông báo Tổng Bí thư cho gọi bà đến gặp.


Suốt đoạn đường ngồi trên xe tới ủy ban, bà vừa mừng vừa lo, những cảm xúc lẫn lộn đan xen. Sau này bà Mai biết được, để có buổi gặp mặt “lịch sử” này là nhờ vào các lãnh đạo tỉnh Minh Hải lúc bấy giờ đã khéo léo sắp xếp, an bài.


Đến nơi, bà Mai ngồi chờ ở phòng khách ủy ban ít phút. Tổng Bí thư xuất hiện giản dị, gần gũi trong chiếc áo trắng, khuôn mặt hiền hậu.


Bà Mai xúc động nhớ lại: “Bác chủ động chào tôi trước, hỏi thăm sức khỏe tôi. Bác rất nhẹ nhàng, dịu dàng như bậc cha chú trong gia đình vậy. Điều đó khiến tôi an tâm hơn rất nhiều. Sau khi thăm hỏi xong, bác bảo tôi có 30 phút để trình bày việc của mình”.


Vụ án Lữ Anh Dồi được Báo Minh Hải in thành tập san


Trong 30 phút ấy, vị lãnh đạo cao nhất của dân tộc đã lắng nghe hết sức chăm chú còn bà Mai cũng đã trút hết nỗi lòng chất chứa suốt 9 năm qua. Câu chuyện kết thúc với lời động viên của Tổng Bí thư. Và, quan trọng hơn là lời hứa sẽ sớm đưa vụ việc ra xét xử.


Bà Mai trở về nhà, lòng nhẹ nhõm như trút được gánh nặng ngàn cân. Sau gần 10 năm, đây là lần đầu tiên vụ án của Lữ Anh Dồi có một chuyển biến lớn như vậy.


Lại nói về Thái Văn Hùng, kẻ bắn chết Lữ Anh Dồi. Sau khi vụ án xảy ra, Hùng được lên lon thiếu úy vì lập công lớn. Nhưng kề sau quyết định lên chức cũng chính là quyết định tạm giam để điều tra vụ án. Trong quá trình điều tra, Hùng một mực khẳng định đã làm tròn chức trách của mình.


 


Đó là câu hỏi của rất nhiều người dân Minh Hải và cho đến nay là 2 tỉnh Bạc Liêu, Cà Mau, vẫn còn thắc mắc. Nhà báo Dương Thanh Long, 1 cây bút điều tra xuất sắc của báo Minh Hải thời điểm đó ý kiến: “Rất khó để làm rõ động cơ giết Lữ Anh Dồi của Nguyễn Ngọc”. Tại sao Nguyễn Ngọc giết Lữ Anh Dồi?


Tuy nhiên, theo ông Long, dư luận thời điểm đó cho rằng, nguyên do thiếu úy Lữ Anh Dồi chết là vì có thể biết được những việc làm sai trái của Ngọc. Cụ thể là chính Ngọc đã móc nối để tổ chức nhiều cuộc vượt biên trái phép để lấy vàng của người dân.


Những vụ vượt biên này không chỉ mình Ngọc thực hiện mà còn liên quan đến một số “sếp” thời ấy. Chuyện động trời này bị Lữ Anh Dồi phát hiện. Biết không thể giấu được mãi, Ngọc quyết đinh ra tay trước. Để bảo đảm cho sự an toàn của mình, Ngọc quyết định “hạ thủ” Lữ Anh Dồi để bịt đầu mối.


Kế hoạch của Nguyễn Ngọc hoàn hảo như thế nào?


Theo bản án sơ thẩm, Lữ Anh Dồi và Thái Văn Hùng có quen biết nhau từ năm 1977. Vào khoảng tháng 2/1979, trong một lần gặp nhau, Dồi đề nghị Hùng cho mượn tàu để bắt những người vượt biên trốn ra nước ngoài. Hùng đáp lại, phải báo cáo lên cấp trên.


Sau đó vài ngày, Hùng về báo cáo lại với cấp trên với một nội dung hoàn toàn khác. Hùng báo cáo rằng Lữ Anh Dồi có quan hệ móc nối với sĩ quan ngụy và một số phần tử khác trốn đi nước ngoài.


Lúc này Nguyễn Ngọc là thủ trưởng trực tiếp quản lý và chỉ đạo công việc cho Lữ Anh Dồi. Hùng có sang báo cáo cho Ngọc nội dung rằng Lữ Anh Dồi có quan hệ móc nối với sĩ quan ngụy. Ngay hôm sau, Ngọc triệu tập cuộc họp Đảng ủy và Ban Chỉ huy để nghe Hùng báo cáo về nội dung đó.


Không ai có ý kiến gì, và Ngọc nhận sẽ giải quyết vụ việc này. Để hợp thức, Ngọc có báo cáo lên Trưởng Ty Công an Minh Hải lúc bấy giờ là ông Nguyễn Viết Thống, rằng Lữ Anh Dồi có tư tưởng tiêu cực, sa sút nhân phẩm, có hành vi phản bội, có ý định cùng Thái Văn Hùng móc nối với sĩ quan ngụy và cha cố để cướp tàu, cướp vũ khí trốn đi nước ngoài.


Ngọc đề nghị cho Hùng cài bẫy theo bắt Dồi và những người vượt biên. Nghe xong, ông Thống có ý kiến, nếu Dồi có sai sót gì thì gọi về để kiểm điểm, giáo dục! Nhưng Ngọc bất chấp, không nghe.


Sau đó, ông Ngọc chỉ đạo cho Hùng chủ động móc nối, tổ chức vượt biên để lừa người dân, đưa Lữ Anh Dồi vào bẫy. Về phần Ngọc, ông tiếp tục tung lên cấp trên những thông tin sai trái về thiếu úy Lữ Anh Dồi, về cuộc đào tẩu, cướp tàu để đi nước ngoài…


Những thông tin Ngọc tung ra đã phát huy hiệu quả, nhưng Dồi thì không biết gì. Riêng Dồi nghe ngóng được và 2 lần báo cáo lên Đại đội trưởng Đại đội cơ động Công an vũ trang, rằng có người móc nối đi vượt biên, đề nghị cho bắt. Đại đội trưởng báo cáo lên với Nguyễn Ngọc, Ngọc gạt tay mà nói rằng người tổ chức, móc nối đi vượt biên chính là Dồi!


Ông Trương Hoàng Danh, Trợ lý Bảo vệ Công an vũ trang khi nghe tin báo Dồi phản quốc thì gặp ông Ngọc đề nghị đặt máy ghi âm để kiểm tra, xác minh, nhưng Ngọc không chịu. Bộ Tư lệnh Công an nhân dân vũ trang thời ấy cũng đã cử người xuống nhắc nhở rằng không dùng người nội bộ cài bẫy đánh người nội bộ.


Và Bộ Tư lệnh đề nghị Ngọc cho gọi Dồi về để kiểm điểm, giáo dục. Nhưng đối với Ngọc, để thực hiện âm mưu đê hèn của mình, vẫn bất chấp bỏ ngoài tai. Ngọc tuyên bố, đây là việc của địa phương, địa phương sẽ chịu trách nhiệm.


Do đó, ông Trương Hoàng Danh gặp Thái Văn Hùng, dặn dò cẩn thận phải bắt sống Lữ Anh Dồi, nhưng Hùng vẫn tỏ thái độ sẽ bắn chết Dồi. Ông Danh báo việc này cho Ngọc, Ngọc đáp lại: “Nếu nó (chỉ Dồi - PV) ngoan cố thì bắn chết”. Như vậy, bước đầu Ngọc và Hùng đã hợp thức hóa được cái chết trong tương lai của Lữ Anh Dồi.


Lữ Anh Dồi chết như thế nào?


Sau mội thời gian chuẩn bị, Ngọc và Hùng quyết định thực hiện kế hoạch vào lúc 1 giờ chiều, ngày 27/3/1979. Trước khi thực hiện, Ngọc cho họp Ban Chỉ huy, báo kế hoạch vây bắt. Ngọc chỉ đạo cho thuộc cấp và nhóm vây bắt gồm 12 người mai phục sẵn quanh cửa hàng thu mua hải sản, nơi Hùng và Dồi sẽ có mặt ở đó.


Ám hiệu là khi Hùng bỏ mũ xuống là tàu đã đến, Hùng đội mũ lên là khách đã lên tàu, lúc đó nhóm này sẽ lao ra bắt. Trước đó, trong cuộc họp, Hùng đặt vấn đề nếu có sự chống cự thì xử lý như thế nào, thì 1 đồng chí cho phép Hùng bắn bị thương.


Nhưng Ngọc thì công bố phải bảo vệ lực lượng bằng được, và bắn tiêu diệt! Hùng và Ngọc thực chất đã hiểu nhau trước đó, lần này phải bắn chết Lữ Anh Dồi để trừ hậu họa, bởi Dồi đã biết quá nhiều.


Kế hoạch đã chuẩn bị xong, “thiên la địa võng” đã được bày bố. Ngọc cũng thông báo với Ban Lãnh đạo Ty Công an, rằng việc này sẽ thực hiện trong 15 phút. Ngọc cũng lên xe, có mặt tại Hộ Phòng, gần nơi thực hiện kế hoạch.


Sau khi 53 người vượt biên đã xuống tàu, Hùng và Dồi vẫn đi lại quanh khu vực bến tàu. Lúc này xe của Ngọc cũng vừa tới, Hùng vẫy tay cho xe quay lại. Đúng lúc này, Hùng đội mũ lên đầu ra ám hiệu hành động.


Đồng thời, Hùng cũng rút khẩu K54 trong cạp quần, súng cướp cò, nổ xuống sàn. Dồi giật mình nhìn ngang thì Hùng đã chĩa súng ngang mặt, Dồi đưa tay rồi chỉ kịp thốt lên: “Mày bắn tao sao Hùng?”.


Hùng lạnh lùng bắn 1 phát đạn xuyên qua tay Dồi rồi găm thẳng vào gáy. Dồi ngã xuống, Hùng bắn thêm 2 phát nữa, khiến Dồi chết ngay tại chỗ…


Về phần cái chết của Lữ Anh Dồi, Ngọc sai người đem đi chôn cất tạm bợ và không lập bất cứ một biên bản hiện trường nào. Và phải 2 ngày hôm sau, Ngọc mới sai người báo cho Viện Kiểm sát biết.


Làm giả hồ sơ, đổ tội cho người đã chết


Kết thúc những phiên tòa xử Nguyễn Ngọc và Thái Văn Hùng, dư luận xã hội lúc bấy giờ vẫn chưa thể nguôi ngoai khi cơ quan tố tụng chưa làm rõ động cơ giết Lữ Anh Dồi. Phải chăng Ngọc quyết định “hạ thủ” Lữ Anh Dồi để bịt đầu mối?


“Khi vừa chạm mặt tôi trong phòng làm việc của ông Nguyễn Ngọc, người này liền đưa tay vào bao súng, và rút súng ra. Khuôn mặt của anh ta rất đề phòng. Sau này tôi mới biết, đó chính là chuẩn úy Thái Văn Hùng, người đã bắn chồng tôi”, vợ thiếu úy Lữ Anh Dồi kể lại


Sau đêm đầu tiên đầy cảm xúc và nước mắt ở thị trấn Hộ Phòng, bà Nguyễn Thị Mai - vợ Lữ Anh Dồi tiếp tục tìm đến Ty Công an Minh Hải, quyết tìm hiểu rõ sự thật. Gặp trung tá Nguyễn Ngọc, bà Mai chỉ nhận những câu trả lời phũ phàng, truy trách nhiệm cho người đã chết. Nhưng, người phụ nữ ấy vẫn không khuất phục.


“Nếu chồng tôi phải bội Tổ quốc, cấu kết với quân giặc thì tại sao các ông không bắt chồng tôi lại để khai thác thêm, làm rõ những người liên quan? Trái lại, cái chết của chồng tôi lại xảy ra bất ngờ và đầy mâu thuẫn như thế. Hơn nữa, dù sao chồng tôi cũng đã chết, các ông không thể “chôn cất” chồng tôi sơ sài bằng cách giấu xác vào bụi ô rô như một con vật như vậy được”, bà Mai chất vấn ông Nguyễn Ngọc trong cơn xúc động mạnh.


Trả lời những thắc mắc chính đáng của người phụ nữ mất chồng, ông Ngọc chỉ lạnh lùng quát mắng lại hoặc lảng tránh.


Trong một lần tìm ông Ngọc, bà Mai tình cờ gặp 1 người công an trẻ, mang hàm chuẩn úy, người đã giúp bà trả lời câu hỏi: "Ai giết Lữ Anh Dồi - chồng bà" “Tôi không biết gì về người đàn ông này. Nhưng khi vừa chạm mặt tôi trong phòng làm việc của ông Ngọc, người này liền đưa tay vào bao súng, và rút súng ra. Khuôn mặt của anh ta rất đề phòng. Sau này tôi mới biết, đó chính là chuẩn úy Thái Văn Hùng, người đã bắn chồng tôi”, bà Mai kể lại.


Những thái độ khó hiểu của ông Ngọc, Thái Văn Hùng càng khiến cho bà Mai tin rằng, cái chết của chồng mình có nhiều điều mờ ám.


Bà Mai cũng thông tin thêm, trong thời gian quen biết rồi nên vợ chồng với Lữ Anh Dồi, bà chưa một lần nghe thấy chồng có ý định vượt biên hay có bất cứ biểu hiện gì bất thường. Giờ đây, ngay sau khi chồng vừa ngã xuống thì tội danh phản quốc đổ ập xuống đầu khiến bà choáng váng.


Những ngày sau khi chồng mất, bà Mai sống trong nước mắt và nỗi hoang mang không sao kể xiết. Đến ngày thứ 3, bà Mai vẫn gõ cửa những cơ quan cấp tỉnh để mong có một câu trả lời rõ ràng hơn cho cái chết của chồng mình.


Giữa lúc tâm trạng rối bời, hỗn độn, bà Mai sực nhớ từ ngày chồng mất bà chưa để tang, cúng cho ông 1 chén cơm để làm tròn đạo lý.


“Lúc đó, chị em trong trường cùng mấy cô giáo sinh chuẩn bị cho tôi 1 bộ tam sên (phần đồ cúng gồm thịt, trứng, tôm - PV) với một ít nhang đèn để tôi cúng cho anh ấy. Đó là cái ngày mà tôi chết lên chết xuống, một ngày mà trong cuộc đời tôi không thể nào quên được”, bà Mai chậm rãi nhớ lại.


Bài báo viết về hành trình kêu oan cho chồng của bà Mai


Lúc đó trời đã vào chiều muộn, bà Mai cùng 1 cô giáo sinh xách giỏ đồ cúng ra trước cổng trường để bắt xe về Hộ Phòng. Để có thể lên 1 chiếc xe khách là một điều không hề đơn giản. Nếu có nhu cầu đi lại, bà Mai phải viết đơn xin và mua vé trước rất lâu.


Dù biết cơ hội lên được xe là rất thấp, bà Mai vẫn không bỏ cuộc. Bao nhiêu chiếc xe qua đi, không một chiếc nào dừng lại để rước bà Mai và cô giáo sinh tội nghiệp nọ. Sự chờ đợi cứ kéo dài trong im lặng đến thê lương mà không hề có tín hiệu khả quan. Bà Mai nước mắt ngắn dài, nghĩ đến chồng mà hành động…


Sau này, ông Nguyễn Hoàng, Nguyên Viện trưởng VKSND Minh Hải lập luận rằng, vụ án này Ngọc vi phạm pháp luật 4 vấn đề:


Vụ án chính trị phản động phải có hồ sơ ban đầu để khi tình huống xấu xảy ra phải bắt đối tượng. Tại sao ông Ngọc không xin phép VKS? Sau khi vụ án xảy ra, Ngọc cho xóa bỏ hiện trường, không cử Hội đồng Giám định xử lý. Năm lần VKS mượn hồ sơ vụ án, Ngọc không cho. Một vụ án chính trị phản động thì phải bắt sống để khai thác chứ không giết chết.


Bộ trưởng Bộ LĐTB&XH, Đào Ngọc Dung (thứ 3 từ trái sang) và tiếp ông Cung (thứ 2 từ trái sang) và bà Mai


Cũng theo ông Hoàng, đây là vụ án mà Ngọc được bao che từ “những bàn tay vô hình”. Sau báo cáo 05 của Nguyễn Ngọc, Hùng được thăng cấp lên làm thiếu úy, Ngọc cũng được thăng cấp, tăng lương và chuẩn bị rút về Bộ Nội vụ.


Hơn 1 năm sau, nhờ sự kiên trì không biết mệt mỏi của bà Mai, Thái Văn Hùng đã bị bắt tạm giam, nhưng Ngọc thì đã được đi Liên Xô du học. 3 năm sau, hồ sơ vụ án được chuyển qua Phòng Điều tra án hình sự Quân khu 9 để xử lý. Bộ Quốc phòng sau đó giao cho các cơ quan pháp lý Quân khu 9 lập hồ sơ hình sự đưa vụ án ra xét xử.


Ngày 25/8/1986, Phòng Điều tra hình sự có quyết định khởi tố Nguyễn Ngọc, cơ quan này cũng có công văn gửi tới Bộ Nội vụ đề nghị đưa Ngọc về địa phương để xử lý. Nhưng cũng phải mất thêm 2 năm nữa, sau chỉ đạo cứng rắn của Tổng bí thư Nguyễn Văn Linh và Ban Bí thư, Nguyễn Ngọc mới có mặt trong trại tạm giam ở Cà Mau.


Một nguồn tin riêng của PV Tuổi trẻ & Đời sống cho biết, ông Ngọc sau khi lãnh án tù 20 năm thì chỉ ở hơn 10 năm rồi được đặc xá. Ông trở về quê ở huyện Trần Văn Thời (Cà Mau) sinh sống, được vài năm thì cũng qua đời sau một cơn đột quỵ.


Trước đó, vợ của ông cũng mất vì bệnh ung thư. Một câu chuyện rùng rợn, mang màu sắc tâm linh được nhiều người dân Cà Mau biết tới là lúc ông Ngọc trở về nhà, trong một cơn mưa dông, 1 tia sét đã bất ngờ đánh thẳng xuống bàn thờ gia đình ông.


Về phần Thái Văn Hùng, hiện ra tù đã lâu và có cơ ngơi làm ăn khá lớn cũng ở huyện Trần Văn Thời.


 “Kể từ khi chồng tôi mất, tôi lao vào một chặng đường gian nan, minh oan cho chồng. Nhiều lúc tôi luôn có cảm giác có người phía sau mình, họ theo dõi tôi. Nhưng đó chỉ là cảm giác, còn sự thật tôi đã có rất nhiều người tốt giúp đỡ”, vợ thiếu úy Lữ Anh Dồi xúc động nói.


Bà Nguyễn Thị Mai kể, nếu không nhờ người bạn tốt năm nào bất chấp mạo hiểm để báo tin Lữ Anh Dồi bị bắn chết, thì không biết khi nào bà mới biết cái chết đầy kì lạ của chồng.


“Lúc chồng tôi ngã xuống, công an tuyên bố chồng tôi phản quốc, người dân nghe thấy ai cũng sợ. Vậy mà người bạn gái ấy vẫn lén lút chạy lên báo tin cho tôi. Rồi khi xuống tới Hộ Phòng, nếu không nhờ những má Hai, má Tư… và những người phụ nữ đồng cảm ấy, tôi cũng không biết mình sẽ ra sao.


Họ cho một người phụ nữ có chồng mang tiếng phản quốc ngủ nhờ, kiếm cho tôi mảnh khăn tang, nén nhang để làm tròn đạo nghĩa với chồng”, bà Mai bật khóc khi nhớ về quá khứ.


Trong quá trình kêu oan dài đằng đẵng từ năm này qua năm khác, niềm tin duy nhất trong lòng bà Mai là bà sẽ gặp những người tốt, nhưng người cất tiếng nói cùng với bà để tìm thấy công lý. Niềm tin ấy được đền đáp khi bà gặp nhà báo Dương Thanh Long (SN 1952) lúc ấy vẫn là 1 nhà báo trẻ đầy nhiệt huyết của báo Minh Hải.


Giờ đây, ông Long đã ngoài 60 tuổi, đã nghỉ hưu nhưng vẫn còn làm việc với một vài tờ tạp chí. Với ông, ngòi bút vẫn chưa thấm mệt. Khi chúng tôi hỏi về vụ án Lữ Anh Dồi, ông Long không dấu được vẻ trầm ngâm khi nhớ về một thời sôi nổi. Chính ông và 1 đồng nghiệp ở báo Minh Hải là những người đầu tiên vào cuộc, đưa vụ án công khai trong báo chí.


Trong quá trình tham gia vào vụ án Lữ Anh Dồi, ông Long không bao giờ quên được lá thư nặc danh gửi đến mình trước lúc vụ việc được đưa ra ánh sáng.


“Lá thư ấy với nội dung ngắn gọn thôi, nhưng sặc mùi đe dọa tôi. Ai đó muốn tôi không nên dính líu gì tới vụ án này nữa. Đó là thời điểm trước khi cố Tổng Bí thư đến Minh Hải. Đọc lá thư xong, tôi tìm tới địa chỉ ghi trên thư, nhưng đó là địa chỉ ma, không hề có thật.


Gấp lá thư lại, tôi đốt nhang khấn với trời đất rằng, nếu vì bảo vệ công lý mà tôi có mệnh hệ gì, tôi không hề hối tiếc. Và sau đó, tôi tiếp tục dấn thân vào vụ án này”, ông Long nhớ lại.


Rồi lúc bà Mai đội khăn tang, cầm di ảnh đến UBND tỉnh tìm gặp Tổng Bí thư kêu oan không thành, ông Long bị Công an Minh Hải lúc ấy mời lên làm việc.


“Nếu không nhờ mấy chú, bác bên Thường vụ Tỉnh ủy lúc ấy thì có lẽ tôi cũng mệt mỏi lắm. Nhưng trước khi tôi giúp bà Mai, nhiều lãnh đạo ban ngành của tỉnh hứa là sẽ ở phía sau giúp đỡ cho tôi, điều đó khiến tôi vững tâm hơn rất nhiều”, ông Long nhớ lại.


Mỗi khi nhớ đến những ân nhân sát cánh bên mình, bà Mai luôn nhắc đến nhà báo Long đầu tiên. Đến nay, khi oan khuất của Lữ Anh Dồi đã được rửa sạch nhưng vẫn chưa được công nhận liệt sĩ, ông Long lại một lần nữa đồng hành cùng bà Mai tìm lại danh dự cho Lữ Anh Dồi.


Xin được nhắc lại lời bà Mai: “Chuyện tôi đi kêu oan cho chồng mình, vì đó là chồng, là người thân của tôi. Tôi phải làm là chuyện đương nhiên. Nhưng những người không quen biết, họ giúp đỡ tôi như vậy, họ mới là người tốt, họ rất đáng quý!”.


Trong những người tốt giúp đỡ bà Mai, có 1 người tốt đến mức kỳ lạ. Đó là ông Đặng Văn Cung (SN 1938, 1 cán bộ Thành đoàn ở TP. Pleiku, Gia Lai). Câu chuyện về ông Cung chính là trả lời chính xác nhất cho câu nói của bà Mai: “Người tốt vẫn còn nhiều lắm, chỉ là mình chưa tìm ra thôi”.


Nặng tình với người ngã xuống


Cơ duyên để ông Đặng Văn Cung biết được vụ án Lữ Anh Dồi hết sức tình cờ. Năm 2015, ông Cung nhận được quà tặng là 1 cuốn sách viết về tiểu sử của cố Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh. Trong sách có ghi giai đoạn đầu năm 1988, Tổng Bí thư có ghé thăm và làm việc tại tỉnh Minh Hải.


Tại đây, Tổng Bí thư có nghe dân bàn tán xôn xao vụ án Lữ Anh Dồi và được lãnh đạo tỉnh báo cáo về vụ án. Sách cũng ghi, Tổng Bí thư tiếp bà Nguyễn Thị Mai và lắng nghe ý kiến của bà. Sau đó, Tổng Bí thư về Thủ đô chỉ đạo sớm đưa vụ việc ra xét xử…


Từ những trang sách này, ông Cung cứ trăn trở mãi về vụ án. Cùng là người hoạt động cách mạng, ông Cung hết sức đồng cảm với thiếu úy Lữ Anh Dồi. Cuối năm đó, ông Cung bắt xe xuống Cà Mau, tìm tới nhà bà Nguyễn Thị Mai.


“Tôi đeo đầy đủ huân huy chương, thắp cho chú Dồi một nén nhang. Xong, tôi hỏi bà Mai, tấm bằng công nhận liệt sĩ của chú Dồi đâu? Bà Mai bảo rằng, chú Dồi vẫn chưa được công nhận. Tôi thấy băn khoăn vô cùng”, ông Cung kể.


Ông Đặng Văn Cung trong lúc lần đầu đến thắp nhanh cho Lữ Anh Dồi


Sau khi nghe bà Mai kể rõ sự tình, ông Cung từ biệt ra về. Vài tháng sau, ông Cung gọi điện hỏi thăm, biết là sự tình chưa có biến chuyển, ông Cung từ Gia Lai ngược xuống Cà Mau một lần nữa. Lần này, ông cùng bà Mai đến UBND tỉnh Cà Mau, qua Công an tỉnh, đến Sở LĐTB&XH tỉnh Cà Mau, để hỏi rõ ràng việc công nhận liệt sĩ cho Lữ Anh Dồi. Nhận được những câu trả lời là phải chờ đợi thêm nữa, ông Cung đành trở về Gia Lai.


Đến đầu tháng 7/2016, ông Cung gọi điện cho bà Mai, đề nghị bà Mai bay ra thủ đô. Ở Gia Lai, ông Cung cùng 1 người bạn cũng bay ra Hà Nội. Nghe ông Cung phân tích, bà Mai và nhà báo Dương Thanh Long đáp chuyến bay sớm nhất để kịp thời điểm hẹn với ông Cung. Tại thủ đô, với những mối quan hệ xưa cũ, ông Cung đưa mọi người đến gặp Bộ trưởng Bộ LĐTB&XH, ông Đào Ngọc Dung.


Tại đây, Bộ trưởng đã lắng nghe và đề nghị cấp dưới thảo văn bản gửi sang Bộ Quốc phòng ngay hôm sau. Tiếp đến, ông Cung cùng bà Mai đến Bộ Quốc phòng, các ngành liên quan để hỏi thăm về việc công nhận liệt sĩ cho Lữ Anh Dồi.


Chuyến đi kết thúc với những lời hứa của các lãnh đạo ngành rằng sẽ sớm hoàn thiện hồ sơ công nhận liệt sĩ cho thiếu úy Dồi. Đó cũng chính là bước tiến rõ ràng nhất trong suốt 26 năm từ lúc phiên tòa xử Nguyễn Ngọc và Thái Văn Hùng kết thúc.


Bà Mai xúc động: “Từ lúc anh Dồi được minh oan, tôi chờ tấm bằng liệt sĩ của chồng đã gần 30 năm. Trong suốt ngần ấy thời gian tôi chỉ biết chờ, đợi. Chuyến đi Hà Nội lần đó khiến tôi vui mừng vô cùng”.


Sau chuyến đi đó, Sở LĐTB&XH tỉnh Cà Mau cũng đã tiến hành họp, thống nhất đề nghị bộ suy tôn Lữ Anh Dồi là liệt sĩ. Đó là thành quả đầy mồ hôi, nước mắt của bà Mai bao năm qua.


“Tôi không biết phải cảm ơn ông Cung như thế nào. Ông ấy không quen biết, thân thích với gia đình tôi mà lại giúp đỡ tận tình như thế. Đã có lúc tôi muốn mời ông ấy bữa cơm nhưng ông ấy kiên quyết từ chối. Chi phí chuyến đi ra Hà Nội, ông Cung cũng nhất định tự lo”, bà Mai nói.


Bộ trưởng Bộ LĐTB&XH, Đào Ngọc Dung (thứ 3 từ trái sang) và tiếp ông Cung (thứ 2 từ trái sang) và bà Mai


Nhóm PV thực hiện loạt bài này, dù ở miền Tây xa xôi nhưng vẫn cố liên lạc với với ông Cung, lắng nghe ông trải lòng mình. Ông Cung đã ngấp nghé tuổi 80, nhưng giọng nói vẫn sang sảng, dứt khoát.


“Tôi trăn trở nhiều lắm sau câu chuyện của chú Dồi, tôi là người tham gia cách mạng tôi hiểu nỗi đau ấy. Tôi đã về hưu, nhưng nếu làm được gì cho người đồng chí ấy, tôi nguyện tận sức mình. Về phần cô Mai, cô ấy là một người phu nữ kiên cường.


Bao nhiêu năm thủ tiết, minh oan cho chồng, chịu bao vất vả, khó khăn, tủi nhục. Cô ấy xứng đáng được mọi người giúp đỡ, chú Dồi cũng xứng đáng được công nhận liệt sĩ! Thế thôi”, ông Cung bày tỏ.


Việc xem xét để suy tôn Lữ Anh Dồi là liệt sĩ hiện vẫn đang được các ngành chức năng tiếp tục hoàn thành. Bà Mai và những con người đầy tình cảm như ông Cung, ông Long sẽ vẫn phải chờ đợi.


Xin được dùng lời bà Mai để kết thúc những bài viết về vụ án Lữ Anh Dồi: “Nếu chờ vài năm nữa, tôi nghĩ mình vẫn chờ được. Nhưng lâu hơn nữa tôi không biết mình còn sống để đón nhận niềm vui đó không?”


Theo Nhóm PV Tuổi Trẻ & Đời Sống


 

bản để in
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Thượng đỉnh liên Triều lần thứ ba: Tổng thống Hàn Quốc dũng cảm hay cả tin? - Tư liệu 25.09.2018
Một nền giáo dục quá đơn sơ - Vương Trí Nhàn 25.09.2018
Vũ Trọng Phụng (1912 – 13/10/1939) sống mãi trong sự nghiệp văn chương - Trần Thanh Phương 21.09.2018
Nguyễn Phúc Lộc Thành: Sự trở lại của một bản ngã - Huyền Trang 18.09.2018
Nguyễn Văn Vĩnh là ai? Câu hỏi thảng thốt đến đau lòng! - Vũ Viết Tuân 18.09.2018
Đọc "Tiểu luận và phê bình văn học" của Mai Quốc Liên - Nguyễn Văn Thức 18.09.2018
Người thông minh và người trí huệ khác nhau thư thế nào? - Tư liệu sưu tầm 17.09.2018
Cách mạng công nghiệp thứ tư - Tư liệu sưu tầm 16.09.2018
"Thi tướng" Huỳnh Văn Nghệ trong trong ký ức con trai - Tư liệu 14.09.2018
Đỗ Đức Dục – Nhà Chính trị “chọc trời khấy nước” - Kiều Mai Sơn 14.09.2018
xem thêm »