tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Green Leaf VN - với hơn 400 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới - là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Luôn phục vụ khách hàng với phong thái và ý chí của người tài xế chuyên nghiệp. Chỉ tuyển dụng đầu vào tài xế có khả năng giao tiếp tiếng Anh đàm thoại. Tác phong, đồng phục chỉnh chu trong suốt thời gian phục vụ khách hàng. Các tài xế phải vượt qua chương trình đào tạo nghiêm ngặt về cách thức phục vụ khách hàng

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm: 26681292
Những bài báo
15.07.2018
Tư liệu
Hai bài nên đọc về nạn mại dâm


Cách tiếp cận sáng tạo của Senegal đối với nạn mại dâm


Tỷ lệ nhiễm HIV của Senegal thậm chí còn thấp hơn cả Washington, DC


Bạo lực đối với phụ nữ, luật chống mại dâm và các hệ thống chăm sóc y tế kém đều khiến cho châu Phi cận Sahara trở thành một khu vực tồi tệ đối với các công nhân tình dục. Bị hình sự hóa bởi nhiều quốc gia châu Phi và bị lợi dụng bởi các quan chức tham nhũng, nhiều phụ nữ đã bị ép buộc đi vào thế giới tội phạm có tổ chức. Tệ hơn nữa, họ đã luôn đứng đầu trên chiến tuyến của đại dịch AIDS đang diễn ra trên lục địa này. Một nghiên cứu vào năm 2013 đã phát hiện ra rằng ở 16 nước châu Phi, trung bình có 37% số công nhân tình dục bị nhiễm HIV. Tuy nhiên, một nước châu Phi đã làm những việc khác biệt. Senegal là nơi duy nhất ở Châu Phi mà các công nhân tình dục được nhà nước quản lý. Thẻ nhận dạng xác nhận những phụ nữ nào là công nhân tình dục và cho phép họ tiếp cận với một số dịch vụ chăm sóc sức khỏe, bao cao su và các sáng kiến ​​giáo dục miễn phí. Tại sao quốc gia Tây Phi nhỏ bé này lại khác biệt đến vậy?


Hệ thống của Senegal có nguồn gốc từ di sản thuộc địa của đất nước này. Luật của Pháp điều tiết ngành mại dâm để ngăn chặn sự lây lan của các bệnh lây truyền qua đường tình dục được lưu giữ sau khi đất nước giành được độc lập vào năm 1960, trong khi nhiều quốc gia Pháp ngữ khác từ bỏ đạo luật này. Vào những năm 1980, Senegal đã phản ứng với dịch HIV lan rộng trên khắp lục địa bằng cách thiết lập một loạt các chính sách để chống lại mối đe dọa này, và để nhắm đến các cộng đồng dân cư dễ bị tổn thương. Một biện pháp liên quan đến việc tăng cường các quy định đối với lao động tình dục, mà theo luật của Pháp trước đó đã yêu cầu công nhân tình dục phải được đăng ký với các cơ quan chức năng. Hệ thống này được củng cố sau đại dịch HIV và chính quyền đã cố gắng để khiến càng nhiều phụ nữ đăng ký càng tốt.


Ngày nay, luật pháp quy định phụ nữ có quyền làm việc trong lĩnh vực mại dâm nếu trên 21 tuổi. Việc kiểm tra sức khỏe là bắt buộc mỗi tháng nếu một người phụ nữ muốn thẻ chứng minh công nhân tình dục của mình được duy trì hiệu lực (những phụ nữ bị phát hiện không có thẻ có thể bị bắt hoặc bị phạt). Nếu một công nhân tình dục bị nhiễm HIV, cô ta sẽ không bị thu hồi giấy phép hoàn toàn, và vì vậy sẽ không bị ép buộc phải hoạt động trái phép. Những phụ nữ này được cung cấp các loại thuốc kháng virus miễn phí giúp làm giảm sự lây nhiễm và kéo dài cuộc sống. Điều cốt yếu là một khi họ đang được điều trị, họ được phép tiếp tục hành nghề. Cách tiếp cận khác biệt của quốc gia này có ý nghĩa lớn, từ năm 2002 đến 2016, tỷ lệ nhiễm HIV trong số các công nhân tình dục giảm 21% xuống mức ấn tượng 7%.


Hệ thống này không hề hoàn hảo. Hệ thống được quản lý của Senegal vẫn còn cách xa mô hình phi hình sự hóa của Thụy Điển. Nhiều công nhân tình dục không đăng ký theo sáng kiến này ​​vì họ phải đối mặt với sự phân biệt đối xử và bị cách ly khỏi xã hội. Nhiều người cũng lo sợ rằng việc đăng ký có thể chống lại họ trong tương lai. Các tổ chức phi chính phủ nói rằng các viên chức cảnh sát thường lạm dụng quyền lực của họ, đòi hỏi tình dục và tiền hối lộ từ gái mại dâm. Việc hệ thống này chỉ tập trung vào mại dâm nữ là một thiếu sót khác, khi không có sự thừa nhận rõ ràng rằng nhiều công nhân tình dục là nam giới. Tuy nhiên, so với các quốc gia châu Phi khác, hệ thống của Senegal là rất ấn tượng và đã góp phần giảm thấp tỷ lệ nhiễm HIV xuống mức 0,4%. Trong khi đó, tỷ lệ trung bình ở vùng cận Sahara châu Phi là 4,3%. Ở Washington, DC tỷ lệ này là 1,9%.


Nguồn: Senegal’s innovative approach to prostitution, The Economist, 14/04/2018


Lê Thị Hồng Loan dịch


Quản lý mại dâm: Bài toán lâu đời của chính sách công


Năm 1893, nhà soạn kịch George Bernard Shaw, người ủng hộ nhiệt tình cho quyền bầu cử và sự bình đẳng của phụ nữ, đã viết Mrs. Warren’s Profession (Nghề của bà Warren), một vở kịch với nhân vật chính là bà chủ của một vài nhà thổ. Vở kịch biện minh cho việc khai thác lợi nhuận từ kinh doanh mại dâm trên quan điểm nữ quyền.


Tuy không dâm ô, cũng không dùng ngôn ngữ tục tĩu, nhưng phải đến 8 năm sau khi kịch bản ra đời, nó mới được dàn dựng. Vở kịch mở màn ở London năm 1902 trong một nhà hát nhỏ, giới hạn người xem. Buổi biểu diễn tiếp theo ở New York năm 1905 thì bị cảnh sát vào lục soát.


Tuần này, Tổ chức Ân xá Quốc tế thông báo rằng họ sẽ bắt đầu vận động phi hình sự hóa hành vi mại dâm – một quan điểm được Shaw tán thành. Nhưng những tranh cãi xung quanh quyết định đó cho thấy dư luận về vấn đề này vẫn chưa thay đổi đáng kể trong thế kỷ qua. Đây là lúc chúng ta cần xem xét lại.


Chắc chắn là có nhiều tệ nạn gắn liền với mại dâm ngày nay, cũng giống như ở thời của Shaw (đầu thế kỷ 20). HIV/AIDS chưa phải là mối đe dọa, nhưng bệnh giang mai thì không thể chữa khỏi và thường dẫn đến biến chứng, bệnh điên, hoặc cái chết. Hồi đó, cũng như bây giờ, rất nhiều người tham gia mại dâm đã trở thành nạn nhân của bạo lực, bị ép bán thân, hoặc bị ngăn cấm giải nghệ.


Tuy nhiên, chỉ đơn thuần lưu ý đến các tệ nạn liên quan đến mại dâm là chưa đủ. Phản ứng thích hợp phải là tìm những phương cách tốt nhất để giảm thiểu chúng.


Chưa có nỗ lực nào nhằm dập tắt “nghề lâu đời nhất trên thế giới” thành công trong việc loại bỏ nó hoàn toàn. Chế tài hình sự không chỉ không hiệu quả mà còn có thể phản tác dụng. Nỗi lo bị truy tố có thể khiến những người bị ép mại dâm hoặc nạn nhân của bạo lực không dám tìm kiếm sự giúp đỡ.


Ở nhiều quốc gia, phần lớn người hoạt động mại dâm là người nhập cư không có tư cách pháp lý, và do đó họ rất sợ các cơ quan thực thi pháp luật. Ở nhiều nơi, chính cảnh sát còn lợi dụng gái mại dâm, những người vì tình trạng nghề nghiệp tội phạm của mình mà rất dễ bị lạm dụng bởi công quyền.


Hơn nữa, bản chất ngầm của nghề mại dâm khiến người mại dâm gặp khó khăn khi đề nghị khách hàng sử dụng bao cao su để bảo vệ họ khỏi các bệnh lây truyền qua đường tình dục. Và khi mại dâm là bất hợp pháp, người mại dâm sẽ rất khó chuyển nghề, bởi vì lý lịch tư pháp sẽ ngăn cản họ kiếm được việc làm mới.


Một cách tiếp cận khác, được một số nhà phê bình của Tổ chức Ân xá Quốc tế ủng hộ, được gọi là “Mô hình Bắc Âu,” đã được áp dụng ở Thụy Điển và một số nước khác. Theo mô hình này, hành vi mua dâm là tội phạm, nhưng bản thân người cung cấp dịch vụ tình dục lại được coi là nạn nhân – và do đó sẽ không bị truy tố hình sự.


Dù có vẻ hấp dẫn, Mô hình Bắc Âu vẫn còn nhiều lỗ hổng. Chừng nào một trong các bên tham gia giao dịch tình dục còn bị coi là người phạm tội thì mại dâm vẫn còn bản chất ngầm của nó. Người mại dâm muốn tiếp tục hành nghề sẽ không sẵn sàng làm chứng chống lại khách hàng của họ. Kết quả là, họ phải bị cưỡng chế, nhưng đó cũng là một hình thức lạm dụng. Hơn nữa, dưới Mô hình Bắc Âu, những khách hàng bị người mại dâm và chủ chứa cướp tài sản thường không dám trình báo cơ quan pháp luật.


Mô hình Bắc Âu cũng không thực sự là một cách tiếp cận mới. Năm 1979, Ed Koch, Thị trưởng lúc đó của Thành phố New York, đã đọc tên những người bị bắt vì tội mua dâm và môi giới mại dâm trên đài phát thanh công cộng, trừng phạt họ nặng hơn bằng cách sỉ nhục công khai.


Chính Shaw cũng phản đối những nỗ lực trừng phạt người mua dâm; trong lời tựa Nghề của bà Warren mà ông viết nhiều năm sau khi vở kịch lần đầu ra mắt, ông chế giễu Nghị viện Anh vì đã ban hành một đạo luật quy định rằng “người đàn ông nào làm chủ chứa và bắt nạt người mại dâm sẽ bị phạt roi.” Nhà viết kịch thậm chí còn cho rằng điều này sẽ “có tác động khuyến khích những kẻ biến thái tính dục thích thú với việc bị phạt roi.” Dù sao đi nữa, cũng không có bằng chứng nào cho thấy những biện pháp này có tác động lên ngành thương mại tình dục.


Việc ngăn cấm người đã đủ năng lực hành vi dân sự sử dụng rượu hoặc ma túy đã được chứng minh là có tác dụng ngược. Đưa những vấn đề như vậy ra ánh sáng khuyến khích sự phát triển của các biện pháp giảm thiểu các tệ nạn có liên quan. Điều này cũng đúng với tình dục trao đổi.[1]


Trọng tâm của chính sách công liên quan đến mại dâm phải là ngăn chặn bạo lực và cưỡng ép, cũng như ngăn chặn sự lây lan của các bệnh truyền nhiễm – đó chính xác là những gì mà Tổ chức Ân xá Quốc tế đang đề nghị. Shaw, người tin rằng phụ nữ cũng như nam giới có thể tự do tham gia vào các giao dịch tình dục mà không gây tổn hại cho người khác, chắc chắn sẽ tán thành những đề nghị này.


Aryeh Neier, Chủ tịch Danh dự của Quỹ Xã hội Mở (Open Society Foundations), người đồng sáng lập Tổ chức Theo dõi Nhân quyền (Human Rights Watch), là tác giả cuốn sách có nhan đề The International Human Rights Movement: A History.


Nguồn: Aryeh Neier, “The World’s Oldest Public Policy Puzzle,” Project Syndicate, 14/08/2015.


Nguyễn Thị Kim Phụng dịch


—————-


[1] Khác với mại dâm, tình dục trao đổi (transactional sex) là mối quan hệ tình dục mà trong đó một bên nhận được các lợi ích vật chất và phi vật chất khác mà không nhất thiết phải là tiền mặt – NHĐ.


nghiencuuquocte


bản để in
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Chu Văn Sơn, người lụy…đẹp - Văn Giá 18.04.2019
Ngày sách Việt Nam: Những con số…lo sợ! - Nguyễn Quang Thiều 18.04.2019
Hữu Mai: Hành trình lao động sáng tạo đáng quý trọng - Đỗ Ngọc Yên 13.04.2019
Vì sao ông Trịnh Vĩnh Bình kiện Chính phủ đòi 1,25 tỷ USD? - Quốc Thắng 12.04.2019
“Kẻ sỹ thời loạn” hay thời loạn vắng kẻ sỹ? - Nguyễn Thị Tịnh Thy 04.04.2019
Mấy cảm nhận sau khi đọc "Kẻ sỹ thời loạn" - Nguyễn Mạnh Đẩu 04.04.2019
Nhà văn Lê Bầu và ba người đàn bà đức hạnh - Vũ Từ Trang 30.03.2019
Nhà văn Xuân Cang: Nhận diện mình qua kinh Dịch - Trần Hoàng Thiên Kim 23.03.2019
Tôi tin rằng đây không phải lần cuối tôi post lời tâm tình lên www.trieuxuan.info - Triệu Xuân 24.02.2019
Cố tình tiếp tục phủ nhận lịch sử Quốc gia Nam Việt đến bao giờ? - Vũ Bình Lục 11.02.2019
xem thêm »