tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH
Khách thăm: 24011008
Những bài báo
22.02.2018
Chu Mộng Long
Nguyễn Duy Chính viết lại sử Việt?



Mọi người còn nhớ GS. Trần Đình Sử từng cay đắng dự báo, đại ý: một ngày nào đó Việt Nam thành một khu tự trị của Trung Quốc, bọn Hán nô sẽ viết lại lịch sử Việt. Trong cuốn sử đó, những anh hùng có công chống ngoại xâm phương Bắc sẽ thành tội phạm và những kẻ bán nước cầu vinh sẽ thành những anh hùng.


Theo tôi, Việt Nam thành một khu tự trị của Trung Quốc là điều bất khả, vì lẽ nào 90 triệu con dân Việt đều là Hán nô. Nhưng kẻ viết lại sử Việt theo tinh thần Hán nô thì đã xuất hiện. Trên trang Việt sử giai thoại từ lâu đã tuyên truyền Trần Ích Tắc là người có công đưa con dân Việt về với nước mẹ Đại Hán để tránh giao tranh Trung - Việt mà mới đây Báo Văn nghệ của Hội Nhà văn đã dám công bố truyện ngắn chuyển thể nội dung ấy, truyện Bắt đầu và kết thúc của Trần Quỳnh Nga.


Vụ chân dung mặt dơi tai chuột của hoàng đế Quang Trung do Nguyễn Duy Chính - Trần Quang Đức công bố vừa rồi không nằm ngoài mục tiêu tuyên truyền hạ bệ anh hùng dân tộc mà những người này đã dàn dựng từ lâu. Từ năm 2016, Nguyễn Duy Chính công bố cả loạt sách về nhà Tây Sơn và mối bang giao Thanh - Việt với một chiến lược diễn ngôn lật đổ hoàn toàn sử Việt. Đầu tiên là lật lại nghi án Quang Trung giả cầu phong và dự lễ bát tuần khánh thọ Càn Long. Bề ngoài dễ nhầm tưởng Nguyễn Duy Chính ca ngợi Quang Trung có công gây dựng nên mối bang giao Thanh - Việt, nhưng thâm ý bên trong là xem triều đại Tây Sơn mới chính là kẻ ôm chân (lễ ôm gối) ngoại bang. Đến quyển sách mới nhất vừa ra lò, quyển Lê mạt sự ký, thì ý đồ đó lộ rõ mồn một.


Theo Nguyễn Duy Chính, Quang Trung không có công đại phá quân Thanh để giữ chủ quyền mà chính là thủ phạm gây chiến và bán nước. Mượn lời John Barth làm đề từ cho quyển Thanh - Việt nghị hòa: "Lịch sử được tạo thành bởi những bắt tay bí mật nhiều hơn là các trận đánh, dự luật hay tuyên ngôn", Nguyễn Duy Chính xem chiến công đại phá quân Thanh của Quang Trung là vô nghĩa, kể cả tuyên ngôn “Đánh cho để dài tóc/ Đánh cho để đen răng/ Đánh cho nó chích luân bất phản/ Đánh cho nó phiến giáp bất hoàn/ Đánh cho sử tri Nam quốc anh hùng chi hữu chủ” chỉ là sáo rỗng! Việc Quang Trung quỳ lạy ôm chân hoàng đế Thiên triều mới là sự thật lịch sử. Trong quyển Lê mạt sự ký, Nguyễn Duy Chính chứng minh điều đó thông qua hành động cầu viện nhà Thanh của vua tôi nhà Tây Sơn khi bị Nguyễn Ánh tấn công.


Đánh hòa cả làng việc cầu viện Thiên triều của vua Lê Chiêu Thống với nhà Tây Sơn thời Bùi Đắc Tuyên? Mà chứng cứ xác thực nào để Nguyễn Duy Chính suy luận cái việc không xảy ra, rằng Nguyễn Ánh đã chặn trước nếu không thì có thể nhà Thanh đã cất quân xâm lược?


Thực chất không phải chỉ là đánh hòa cả làng. Mục đích cuối cùng Nguyễn Duy Chính vươn đến là chiêu tuyết Lê Chiêu Thống như Việt sử giai thoại đã chiêu tuyết Trần Ích Tắc. Bè lũ Lê Chiêu Thống lưu vong trong cái nhìn của Nguyễn Duy Chính chỉ là nạn nhân của cuộc tranh đoạt giữa các nhóm phản tặc, nội loạn. Những hoạt động của vua tôi nhà Lê từ khi xuất bôn nơi đất khách quê người đã chứng tỏ tinh thần trung quân ái quốc của vua tôi nhà Lê, và Lê Chiêu Thống mới thực sự là ông vua yêu nước thương dân. Minh chứng mà Nguyễn Duy Chính đưa ra là việc vua Lê khao khát trở về phục quốc và chuyện Lê Quýnh thà ngồi tù chứ không chịu gióc tóc theo tập tục nhà Thanh (!?).


Sử liệu chính mà Nguyễn Duy Chính dựa vào là sử Thanh và nguồn lưu trữ của Bắc Kinh. Nguyễn Duy Chính đã bịp được nhiều đại trí thức trong nước là đã tra cứu từ gốc, nhưng thực chất là copy nguyên xi từ các trang mạng chống Việt của Trung Quốc. Mà cũng thật lạ là, trong khi tuyên bố lịch sử cần phải nhìn đa chiều, Nguyễn Duy Chính lại khẳng định xanh rờn một chiều, rằng “sử sách” ta là giả và sử Trung Quốc mới là “sự thật” (xem Bảng đối chiếu sự kiện ở đầu sách). Không tin vào ta mà tin vào giặc thì thuộc loại người nào? Phải chăng Nguyễn Duy Chính viết lại sử Việt theo quan điểm của nhà cầm quyền Trung Quốc, bất chấp lợi ích quốc gia, dân tộc?


Người ta đã trả cho Nguyễn Duy Chính bao nhiêu tiền để làm việc ấy? Tôi không kết luận mà chỉ đặt nghi vấn, còn có hay không thì ông Chính tự biết, bởi tôi hiểu ý John Barth theo nghĩa rộng hơn: "Lịch sử được tạo thành bởi những bắt tay bí mật" giữa quyền lực và các sử nô gia...


CML/ facebook 22-02-2018


bản để in
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Vũ Trọng Phụng (1912 – 13/10/1939) sống mãi trong sự nghiệp văn chương - Trần Thanh Phương 21.09.2018
Nguyễn Phúc Lộc Thành: Sự trở lại của một bản ngã - Huyền Trang 18.09.2018
Nguyễn Văn Vĩnh là ai? Câu hỏi thảng thốt đến đau lòng! - Vũ Viết Tuân 18.09.2018
Đọc "Tiểu luận và phê bình văn học" của Mai Quốc Liên - Nguyễn Văn Thức 18.09.2018
Người thông minh và người trí huệ khác nhau thư thế nào? - Tư liệu sưu tầm 17.09.2018
Cách mạng công nghiệp thứ tư - Tư liệu sưu tầm 16.09.2018
"Thi tướng" Huỳnh Văn Nghệ trong trong ký ức con trai - Tư liệu 14.09.2018
Đỗ Đức Dục – Nhà Chính trị “chọc trời khấy nước” - Kiều Mai Sơn 14.09.2018
Bức thư của một con cún - Nguyễn Quang Thiều 14.09.2018
Truy tìm xuất xứ mấy câu ca dao - Vũ Bình Lục 13.09.2018
xem thêm »