tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH
Khách thăm: 24007662
10.12.2017
Tư liệu sưu tầm
Hai bài về Gobbels (1897–1945), Bộ trưởng Bộ Thông tin Quần chúng và Tuyên truyền của Hitler



Bộ máy tuyên truyền của Hitler và sức mạnh khủng khiếp của truyền thông độc quyền


Paul Joseph Goebbels – Bộ trưởng Tuyên truyền Đức Quốc xã, cánh tay phải của trùm phát xít Adolf Hitler từng nói: “Nếu nói dối đủ lớn và cứ tiếp tục lặp đi lặp lại lời dối trá của mình, quần chúng rồi sẽ tin vào lời dối đó”. Chính vì vậy, Đức Quốc xã đã dùng bộ máy tuyên truyền để thay đổi tư tưởng, nhận thức của cả một dân tộc văn minh, từng sản sinh ra những nhà triết học, nhạc sỹ, khoa học danh tiếng, thành một đất nước cuồng vọng, đi xâm chiếm và giết hại dân tộc khác.


Tại phương Đông, đất nước Trung Quốc cũng lâm vào hoàn cảnh tương tự, chỉ khác biệt là chính người dân nước này phải gánh chịu hậu quả. Tuyên truyền và bạo lực đã khiến nền văn minh 5.000 Trung Hoa bị biến đổi gần như hoàn toàn, biến người dân trở thành dị dạng trong tư tưởng, biến hình ảnh đất nước trở lên xấu xí trên trường thế giới. Đặc biệt, chiến dịch đàn áp Pháp Luân Công, cuộc bức hại những người theo tiêu chuẩn “Chân – Thiện – Nhẫn”, không chỉ là bạo lực mà còn cho thấy vai trò khủng khiếp của bộ máy tuyên truyền độc quyền.


Sử dụng truyền thông với tần suất cao để đổi trắng thay đen


Thời Hitler, truyền thông tuy chưa quá phát triển nhưng trong lúc tranh cử Thủ tướng năm 1932, để truyền bá chủ nghĩa phát xít mới mẻ vào dân chúng, Hitler đã chỉ đạo một chiến dịch tuyên truyền rầm rộ mà nước Đức chưa từng thấy bao giờ. Họ dán hàng triệu panô đầy màu sắc khắp các thành phố và thị trấn, phân phối 8 triệu tờ bướm và thêm 12 triệu bản tờ báo của đảng, tổ chức 3.000 buổi míttinh lớn nhỏ mỗi ngày khắp nước Đức. Lần đầu tiên trong một cuộc bầu cử ở Đức, Quốc xã sử dụng phim ảnh, máy hát phát ra loa đặt trên các xe tải.


Trong giai đoạn 1933- 1937, khi chế độ Đức Quốc xã ráo riết tiến hành áp đặt các lý tưởng và chính sách của mình lên xã hội Đức, tuyên truyền mật độ cao đã khiến đại đa số người Đức dường như không cảm thấy phiền hà khi bị tước mất quyền tự do. Cho dù khi đó, nhiều nét văn hóa bị hủy hoại bởi chế độ tàn bạo, còn cuộc sống và công việc của dân chúng bị uốn nắn vào khuôn khổ chặt chẽ chưa từng có. Người nước ngoài ngạc nhiên khi thấy người dân Đức dường như không cảm thấy rằng họ đang bị thị uy và đàn áp. Ngược lại, họ còn ủng hộ chế độ Đức Quốc xã với lòng sốt sắng chân thực.


Đây là hệ quả của tuyên truyền tẩy não dư luận trong thời gian dài, như chính Hitler đã nói:


“Bằng tuyên truyền khôn ngoan và dai dẳng, người ta có thể khiến cho quần chúng nghĩ rằng thiên đường là địa ngục, địa ngục là thiên đường.”


Tại Trung Quốc, từ năm 1999 sau khi Giang Trạch Dân ra lệnh cấm Pháp Luân Công, một chiến dịch tuyên truyền toàn quốc đã được bộ máy chính quyền phát động để khiến người dân thù hận những học viên ôn hòa. Theo Minh Huệ Net cho biết, đài truyền hình CCTV của Trung Quốc đã liên tục phát sóng các chương trình phỉ báng Pháp Luân Công bảy giờ một ngày. Những chương trình này sử dụng các thủ đoạn tuyên truyền bịa đặt bôi nhọ thanh danh nhà sáng lập Pháp Luân Công, ông Lý Hồng Chí.


Một ví dụ là chương trình “Tiêu điểm”, một chương trình được phát sóng vào giờ vàng của CCTV nhằm đưa tin các vấn đề xã hội hiện tại. Theo một báo cáo năm 2013 do Tổ chức Quốc tế điều tra về cuộc bức hại Pháp Luân Công (WOIPFG) công bố, trong vòng sáu năm rưỡi, từ năm 1999 đến năm 2005, “Tiêu điểm” đã phát sóng 102 tập phim phỉ bángPháp Luân Công. Cũng theo báo cáo trên, riêng từ tháng 7 đến tháng 12 năm 1999, có 39 tập phim phỉ báng Pháp Luân Công được phát sóng.


Một thí dụ khác là Bản tin CCTV, phát sóng hàng ngày vào lúc 7 giờ sáng. Được xem là một chương trình tin tức chủ yếu, đó là nguồn tin chính đối với người Trung Quốc, dù họ ở thành thị hay nông thôn. Truyền hình CCTV đã nâng thời lượng chương trình từ 30 phút lên 45 phút để tăng nội dung chương trình phỉ báng Pháp Luân Công trong bản tin. Các tin tức phỉ báng được thu thập và truyền rộng trên báo chí và đài phát thanh của Tân Hoa Xã và được phổ biến ra nước ngoài thông qua chương trình Tin tức Trung Hoa (CNS), hãng thông tấn tin tức Hồng Kông Trung Quốc (CNA), và các hãng thông tấn ngoại giao Trung Quốc.


Như vậy, để tuyên truyền đổi trắng thay đen, chính quyền Giang Trạch Dân đã sử dụng truyền thông tần suất cao để định hướng quan điểm người dân trong nhiều năm, về mức độ còn hơn cả thủ đoạn tuyên truyền thời Hitler. Chỉ có sự khác biệt là:


Hitler tuyên truyền để biến một cái xấu thành cái tốt, còn Giang Trạch Dân tuyên truyền để biến một cái tốt thành cái xấu.


Sử dụng thủ đoạn vu khống để lấy cớ cho đàn áp


Sau khi trở thành thủ tướng Đức, Hitler và tay chân đã tạo lên vụ “Hỏa hoạn Nghị viện” để lấy cớ thanh trừng đối thủ. Vào buổi tối 27/2/1933, Tòa nhà Nghị viện bị cháy. Có đủ chứng cứ hợp lý cho thấy chính Quốc xã đã lên kế hoạch và tạo ra đám cháy. Một ngày sau vụ cháy, 28/2, Hitler yêu cầu Tổng thống ký nghị định “Cho việc Bảo vệ Nhân dân và Nhà nước”, trong đó đình chỉ bảy đoạn của Hiến pháp về quyền tự do cá nhân. Nghị định này còn cho phép chính phủ Đức áp dụng hình phạt tử hình cho một số tội danh, kể cả tội “làm mất trật tự trị an một cách nghiêm trọng” do người có vũ trang. Thế là Hitler đã có thể bịt miệng đối thủ một cách hợp pháp và bắt giữ họ tùy ý, bằng cách mang hiểm họa ra hù dọa.


Để đàn áp người dân Do Thái, Hitler và Bộ trưởng Tuyên truyền Joseph Goebbels đã phát động một chiến dịch lớn nhằm thuyết phục người Đức rằng, người Do Thái là kẻ thù của đất nước này. Báo chí bị lợi dụng triệt để, đổ lỗi toàn bộ các vấn đề xảy ra ở Đức là do người Do Thái. Thậm chí, họ còn khẳng định người Do Thái thực hiện những vụ giết trẻ em theo đạo Kito và dùng máu của họ làm bánh trong lễ Vượt qua.


Còn cuộc đàn áp Pháp Luân Công do cựu Tổng Bí thư Giang Trạch Dân phát động tại Trung Quốc, sau khi diễn ra 1 năm, nó đã mất đà. Những hành động tàn bạo mà các học viên phải chịu đựng vì tín ngưỡng của họ đã khiến nhiều người phải xem xét lại tính hợp pháp của cuộc đàn áp. Để đẩy chiến dịch tuyên truyền lên một cấp độ mới, chính quyền Giang Trạch Dân đã dàn xếp “Vụ tự thiêu ở Quảng trường Thiên An Môn” để vu khống rằng người tu luyện Pháp Luân Công sẽ tự tử.


Vụ tự thiêu trên quảng trường Thiên An Môn nhanh chóng bị Thời báo Washington và nhiều tổ chức nước ngoài vạch trần là một trò lừa bịp. Sự kiện này cũng được đề cập đến trong phim Lửa Giả, bộ phim đạt giải thưởng thế giới giành cho phim tài liệu.


“Lửa giả” – bộ phim đưa ra ánh sáng sự thật về vụ tự thiêu giả mạo trên quảng trường Thiên An Môn Nhưng trong đất nước Trung Quốc, trò lừa bịp đã lan truyền một cách nhanh chóng và gây hậu quả phá hoại. Bởi vì màn kịch dàn dựng vụ tự thiêu diễn ra trước thềm Tết Nguyên Đán của Trung Quốc và bao gồm cảnh một bé gái 12 tuổi và mẹ của bé, một số lượng khán giả khổng lồ đã xem chương trình truyền hình này. Các báo cáo được đưa lên báo chí, truyền hình và thậm chí còn chèn vào trong các sách giáo khoa ở trường học. Những người đồng cảm đã quay sang giận dữ và thù hận các học viên Pháp Luân Công.


Chương trình CCTV phổ biến “Tiêu điểm” đã đóng vai trò như một chất xúc tác để đẩy lòng thù hận của người dân đối với các học viên Pháp Luân Công lên cao trào. Riêng năm 2001, đã có 39 tập phim phỉ báng Pháp Luân Công được phát sóng trên chương trình này.


 


Có thể thấy rằng, điều khủng khiếp nhất của truyền thông độc quyền là nó có thể tùy ý lèo lái tư tưởng của cả một dân tộc theo chiều hướng có chủ đích và người dân hoàn toàn thụ động tiếp nhận điều đó. Tuy nhiên, với thời đại internet phát triển như ngày nay, người ta có thể dễ dàng tiếp xúc với nhiều nguồn thông tin khác nhau mà có sự suy xét, lựa chọn điều nên tin và không nên tin. Mặc dù vậy, chính phủ Trung Quốc cũng triệt tiêu luôn khả năng này bằng cách xây dựng hệ thống bức tường lửa (firewall) nhằm ngăn chặn người dân tiếp cận với các thông tin mà Đảng không muốn.


Báo ứng


Đạo Trời có câu “Thiện ác sẽ báo ứng”. Hitler có cánh tay phải tuyên truyền là Bộ trưởng Joseph Goebbels, và kết cục của ông này là tự sát sau khi chính tay hạ sát 6 đứa con của mình. Còn cánh tay phải tuyên truyền của Giang Trạch Dân là Thứ trưởng Bộ Công an, Lý Đông Sinh, người trước đó là phó Giám đốc Đài Truyền hình CCTV. Ông này mới bị truy tố về tội danh hối lộ vào tháng 8 vừa qua.


Trong khi đàn áp Pháp Luân Công còn chưa chấm dứt ở Trung Quốc, thì một loạt quan chức cấp cao tham gia cuộc đàn áp đã bị báo ứng, bị vào tù như: Chu Vĩnh Khang, Bạc Hy Lai, Từ Tài Hậu, Lý Đông Sinh,… Đồng thời người dân thế giới đang biết được sự thật và thức tỉnh lương tâm. Hiện nay đã có hơn 1 triệu người dân châu Á ký đơn tố cáo và kiện hình sự Giang Trạch Dân vì đàn áp Pháp Luân Công (xem bài chi tiết).


Dương Lương tổng hợp.


Đại kỷ nguyên


Tiến sĩ Paul Joseph Gobbels (1897–1945)


Là Bộ trưởng Bộ Thông tin Quần chúng và Tuyên truyền của Đức Quốc xã, cánh tay phải của trùm phát xít Adolf Hitler về tuyên truyền và vận động. Sau khi Hitler tự sát, ông giữ chức Thủ tướng Đức trong một ngày, chấp thuận việc hạ sát sáu đứa con của mình rồi tự sát.


“Tay sát gái” số 1 của Đức Quốc xã


Sau nhiều thăng trầm trong sự nghiệp, tháng 10/1926, Gobbels được cử làm Xứ ủy Berlin. Ông được Hitler chỉ thị quét sạch những nhóm cản trở bước tiến của phong trào Quốc xã. Gobbels bắt tay vào công việc muôn vàn khó khăn lúc mới 29 tuổi, chỉ sau một năm rưỡi bước ra từ bóng tối để trở thành một trong những ngọn đèn soi đường cho đảng Quốc xã. Hai năm sau, ông thay thế Strasser trong chức vụ cầm đầu cơ quan truyên truyền của đảng Quốa xã khi Strasser lên chỉ huy Ban Tổ chức Chính trị. Gobbels vẫn giữ chức vụ Xứ ủy Berlin, thành công của Gobbels trong việc tái tổ chức cơ sở đảng ở đây và tài tuyên truyền khiến cho Hitler có ấn tượng mạnh.


Gia đình Gobbels chụp cùng Hitler (ngoài cùng bên phải); Hitler (người đứng giữa)


Bộ trưởng Tuyên truyền của Hitler là một người được rất nhiều gái theo đuổi, nhất là những người hy vọng có được sự nâng đỡ về con đường công danh sự nghiệp. Goebbels là một người nhỏ thó, gầy gò, bàn chân phải bị biến dạng từ nhỏ nên phải đi giày đặc biệt để chỉnh hình. Nhưng Goebbels có sức quyến rũ lạ thường, hay cười, có khiếu hài hước và giọng nói mềm mại, tất nhiên là ngoại trừ những lúc y gào lên vào micro những lời kích động bài Do Thái, hoặc hô hào với tư cách Bộ trưởng Tuyên truyền của Quốc xã. Nhưng vì y là cái loa của Hitler, đồng thời là người kiểm duyệt cao nhất của ngành điện ảnh, nên y thường xuyên dắt theo một loạt những tiểu minh tinh màn bạc từ xưởng phim Ufa ở Potsdam - Babelsberg. Quyền lực tạo ra cho người ta sức quyến rũ, vì vậy, chẳng bao lâu sau, Goebbels được mệnh danh là “Con dê già của Babelsberg”.


Nhiều phụ nữ tình nguyện đi theo Goebbels để hy vọng vào một “cú hích” trên con đường công danh sự nghiệp, trong khi Goebbels hy vọng vào một sự thỏa mãn. Tình yêu lớn đầu tiên của Goebbels, có lẽ cũng là tình yêu thực sự duy nhất trong đời của y, là một người phụ nữ lớn hơn y hai tuổi tên là Anka Stalherm, mà Goebbels làm quen khi học đại học ở Freiburg. Thông qua Stalherm, lần đầu tiên Goebbels được tiếp xúc gần gũi với một tầng lớp xã hội, mà suốt đời y cảm thấy bị xa lánh, đó là tầng lớp tư sản có học. Trong nhiều năm trời họ có quan hệ với nhau, cũng có lúc cách quãng, nhưng Stalherm không muốn lấy Goebbels làm chồng. Năm 1933, Goebbels ghi vào nhật ký: “Cô ta thật ngốc! Nếu không giờ đây cô ta đã là phu nhân Bộ trưởng Tuyên truyền. Chắc cô ta phải tự giận mình lắm”.


Vào thời điểm đó, Goebbels đã là chồng của một người phụ nữ xinh đẹp tên là Magda Quandt, vợ cũ của một nhà tư bản công nghiệp rất giàu có tên là Guenter Quandt. Peter Longerich, một nhà sử học đang giảng dạy ở Luân Đôn, người mới xuất bản một cuốn tiểu sử lớn về Goebbels cho rằng bản thân Hitler cũng đã yêu Magda Quandt. Sau cuộc nói chuyện giữa hai người đàn ông, cuối cùng Hitler đã từ bỏ mối tình của mình và dàn xếp cuộc hôn nhân giữa hai người “sau lưng Goebbels”. Goebbels ghi nhận: “Hitler phát khóc vì vui mừng. Ông ta nói, các bạn hãy hạnh phúc và là bạn tốt của nhau. Tôi đã hứa với ông ta điều đó”.


Nhưng Goebbels vẫn còn một người tình. Magda là vợ và người kia là Lida Baarova. Đây là một mối tình nghiêm túc của Goebbels, nghiêm túc tới mức Goebbels thậm chí có ý nghĩ chấm dứt sự nghiệp chính trị của mình vì cô diễn viên trẻ đẹp này. Baarova là một cô gái người Séc, thường được gọi trìu mến là "Liduschka" đang cặp bồ với người đồng nghiệp là Gustav Froehlich, nhưng điều đó cũng không ngăn cản cô đi lại với Goebbels. Hai người thường xuyên gặp gỡ nhau tại nhà riêng ở phố Kurfuerstendamm, và thậm chí là cả những nơi công cộng.


Những lời có cánh tặng tên trùm phát xít


Khi người ta tìm được quyển nhật kí của Gobbels thì thấy trong đó toàn những lời “có cánh” dành tặng Hitler như: “Ngày 13 tháng 8, Hitler phát biểu trong ba giờ. Xuất sắc. Ông ấy có thể làm cho ta nghi ngờ quan điểm của mình... Ông ấy đã nghĩ đến mọi việc... Tôi cảm phục con người vĩ đại, một thiên tài chính trị”. Thậm chí, cả 6 đứa con của mình, Gobbels đều đặt tên bắt đầu bằng chữ H như Hitler. Và đỉnh cao sự cuồng nhiệt là cái chết của cả gia đình Gobbels.


Mới đây, sau 66 năm giữ im lặng, người cựu thư kí của Josehp Goebbels, Frau Pomsel, mới chịu tiết lộ với báo giới về quãng thời gian bà làm việc với Goebbels. Frau Pomsel đã được Goebbels thuê từ năm 1942 cho đến khi cuộc chiến kết thúc vào tháng 5 /1945. Nhưng theo bà biết thì đối lập với con người vui tính trong những bài tuyên truyền với người Đức, trong hồi ức của bà về Gobbels: “ông ta thực sự là một con quỷ lạnh lùng và khó gần”.


Pomsel cho biết: “Bạn không thể tiếp xúc với ông ta. Chưa bao giờ ông ta hỏi tôi một câu hỏi riêng tư. Ngay cho đến phút cuối, tôi cũng không nghĩ ông ta biết tên tôi. Ông ta ra đi nhẹ nhàng bằng cách tự vẫn. Ông ta biết mình sẽ bị lực lượng đồng minh kết án tử hình. Hành động tự tử của ông ta rất hèn nhát nhưng ông ta cũng rất khôn ngoan vì biết điều gì sẽ đến nếu không lựa chọn con đường đó”.


“Cô thư kí” nhớ lại, trong bản “Tuyên cáo Chính trị”, Hitler trục xuất những kẻ phản bội và chỉ thị bổ nhiệm người trong chính phủ mới. Họ là “những người có danh giá vốn sẽ hoàn tất nhiệm vụ tiếp tục cuộc chiến bằng mọi cách”. Goebbels sẽ là Thủ tướng. Lúc 4 giờ sáng ngày Chủ Nhật, 29 tháng 4, 1945. Hitler triệu vào Goebbels, Bormann, các Tướng Krebs và Burgdorf để chứng kiến khi ông ký vào “Tuyên cáo Chính trị” và họ đều ký tên làm chứng.


Bản thân Gobbels không muốn sống ở nước Đức sau khi vị Lãnh tụ mà ông tôn thờ đã ra đi. Ông đã gắn kết định mệnh của mình với Hitler, người duy nhất đã đưa ông lên đài danh vọng. Ông đã là nhà tiên tri và chuyên gia tuyên truyền cho phong trào Quốc xã. Chính ông, sau Hitler, là người đã sản sinh những huyền thoại. Để lưu truyền những huyền thoại này, không những Lãnh tụ mà cả người trợ lý thân cận nhất – người duy nhất trong số những chiến hữu cũ đã không phản bội ông – phải hy sinh qua cái chết. Ông cũng phải nêu một gương sáng vốn sẽ được nhớ mãi qua các thế hệ và một ngày nào đấy sẽ giúp khơi lại ngọn lửa của chủ nghĩa Quốc xã. Có lẽ đấy là những ý nghĩ của Gobbels khi trở về căn phòng nhỏ của ông trong bong-ke để viết lại lời vĩnh biệt cho các thế hệ hiện tại và tương lai. Ông đặt tiêu đề là “Phụ lục cho Tuyên cáo Chính trị của Lãnh tụ”.


Chỉ sau khi cuộc chiến kết thúc, Pomsel mới biết việc Goebbels và vợ ông ta đã đầu độc 6 đứa con của họ bằng cách đổ chất độc Xianua vào mồm chúng. Sau đó Goebbels bắn vợ trước khi tự bắn mình. Lực lượng đồng minh đã đổ xăng lên đốt cặp vợ chồng nhưng sau đó lực lượng Hồng Quân đã phát hiện ra xác họ vẫn còn đang cháy. Bà cho biết: “Tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho Goebbels vì những gì ông ta mang tới thế giới này. Và vì cái thực tế rằng chính ông ta đã giết con mình bằng cách đó. Tôi cũng chưa bao giờ dám tin tôi sẽ có một sống đời hạnh phúc nhưng dù gì đi nữa thì tôi đã tìm ra được một lối đi riêng”.


Coi “bê bối vì đàn bà” như một... thú vui?!


Goebbels cho rằng y chẳng cần phải đóng vai đạo đức giả và tỏ ra ghét những người cùng trong đảng Quốc xã hay ra vẻ đạo đức, tự cho mình là trong sạch trong quan hệ với phụ nữ. Goebbels nói: “Các vụ bê bối vì đàn bà là những vụ bê bối ít nguy hiểm nhất, vì nó tự nhiên nhất”.


Xuân Thanh


www.nguoiduatin.vn/


bản để in
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Cô gái làm sụp đổ nền ngụy khoa học - Tao Babe 18.09.2018
Văn tế tướng sĩ trận vong - Tư liệu sưu tầm 18.09.2018
Nhìn lại mùa Xuân khói lửa 1789 - Chính Đạo 17.09.2018
Huyện Phòng Thành - Quảng Tây - nguyên là đất Việt Nam/ Tài liệu “Dân tộc Kinh ở Quảng Tây”. - Tư liệu sưu tầm 16.09.2018
Nghĩ về đất - Vũ Thư Hiên 16.09.2018
Phòng Thành: Cộng đồng người Kinh trên đất Trung Quốc: 500 năm nét Việt không phai nhòa - Tư liệu sưu tầm 16.09.2018
Biên giới Việt Nam và Trung Quốc qua các triều đại quân chủ - Tư liệu sưu tầm 14.09.2018
Khái Hưng Trần Khánh Giư - Tư liệu sưu tầm 14.09.2018
Luật sư Nguyễn Mạnh Tường: Qua những sai lầm trong Cải cách ruộng đất, Xây dựng quan điểm lãnh đạo - Nguyễn Mạnh Tường 11.09.2018
Chuyến đi (Liên Xô) bí mật năm 1950 của Hồ Chí Minh - Vũ Ngự Chiêu 10.09.2018
xem thêm »