tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Green Leaf VN - với hơn 400 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới - là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Luôn phục vụ khách hàng với phong thái và ý chí của người tài xế chuyên nghiệp. Chỉ tuyển dụng đầu vào tài xế có khả năng giao tiếp tiếng Anh đàm thoại. Tác phong, đồng phục chỉnh chu trong suốt thời gian phục vụ khách hàng. Các tài xế phải vượt qua chương trình đào tạo nghiêm ngặt về cách thức phục vụ khách hàng

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm: 26714584
Tiểu thuyết
14.02.2009
Liep Nicôlaievich Tônxtoi
Chiến tranh và Hòa bình

Ở tu viện Trôitxa, gia đình Rôstốp ghé lại nghỉ ngơi lần đầu tiên trong cuộc hành trình của họ.


Người ta cắt cho gia đình Rôstốp ba gian lớn của tu viện, trong đó một gian được dành riêng cho công tước Anđrây. Hôm ấy chàng thấy đỡ nhiều. Natasa ngồi bên cạnh chàng. Ở phòng bên, bá tước phu nhân kính cẩn nói chuyện với cha bề trên vừa đến thăm gia đình Rôstốp và những người quen cũ trước kia vẫn cung tiến cho tu viện. Xônhia cũng ngồi ở phòng ấy, lòng bứt rứt vì đang tò mò muốn biết công tước Anđrây và Natasa nói với nhau những gì, nàng lắng nghe tiếng nói của họ qua cánh cửa. Bỗng cửa phòng công tước Anđrây xịch mở và Natasa, vẻ mặt xúc động, từ trong phòng bước ra. Không để ý thấy vị tu sĩ bấy giờ đang đứng dậy để đón nàng, tay giữ lấy cổ áo rộng bên phải, nàng lại gần Xônhia và cầm lấy tay bạn.


- Natasa, con làm sao thế? Lại đây - bá tước phu nhân nói.


Natasa đến cạnh vị tu sĩ để nhận phép lành và cha bề trên khuyên nàng nên cầu xin Chúa và vị thánh của Người phù hộ cho[1].


Ngay sau khi cha bề trên ra về, Natasa cầm lấy tay Xônhia và cùng đi với bạn sang gian phòng trống bên cạnh.


- Xônhia, có đúng không? Anh ấy sẽ sống chứ? - nàng nói - Xônhia ạ, em sung sướng quá và đau khổ quá! Xônhia ạ, chị yêu dấu của em - mọi việc đều như cũ. Miễn sao anh ấy sống được. Anh ấy không thể... bởi vì... vì, vì... - và Natasa khóc òa lên.


- Thế à? Mình biết mà! Đội ơn Chúa - Xônhia nói - Anh ấy sẽ sống.


Xônhia xúc động chẳng kém gì bạn, xúc động vì nỗi sợ hãi và đau buồn của bạn và vì những ý nghĩ riêng của mình, những ý nghĩ mà nàng không hề nói cho ai biết. Nàng nghẹn ngào hỏi Natasa và an ủi bạn "Miễn sao anh ấy sống được!" - Xônhia thầm nghĩ. Sau khi khóc và nói với nhau một lúc, hai người bạn gái lau nước mắt rồi đến bên cửa phòng công tước Anđrây, Natasa thận trọng mở cửa ghé mình vào phòng. Xônhia đứng cạnh nàng, bên cánh cửa hé mở.


Công tước Anđrây nằm kê cao đầu lên ba chiếc gối. Khuôn mặt xanh xao của chàng điềm tĩnh, hai mắt nhắm nghiền và có thể thấy ngực chàng khẽ nâng lên hạ xuống theo nhịp thở đều đặn.


- Ồ! Natasa! - Xônhia bỗng gần như kêu lên, nắm chặt tay bạn và lùi lại.


- Cái gì thế? Gì thế? - Natasa hỏi.


- Đúng rồi, đúng thế thật đấy... - Xônhia nói, mặt tái xanh, môi run lẩy bẩy.


Natasa khẽ đóng cửa lại và cùng Xônhia đi ra cửa sổ. Nàng vẫn chưa hiểu người ta vừa nói gì với mình.


- Natasa có nhớ không? - Xônhia nói, vẻ mặt sợ hãi và trịnh trọng - Natasa có nhớ dạo mình nhìn vào gương thay cho Natasa không... Ở Ôtratnôiê, hôm lễ Giáng sinh ấy mà... Nhớ không, hôm ấy mình có thấy...


- À ừ! Có! - Natasa nói, mắt mở to; nàng mường tượng nhớ lại rằng dạo ấy Xônhia có nói gì về công tước Anđrây, Xônhia thấy chàng đang nằm...


- Natasa nhớ không? - Xônhia nói tiếp - Hôm ấy mình nhìn thấy mình đã nói cho cả Natasa, cả Đunhasa nghe. Mình thấy anh ấy nằm trên giường - Xônhia nói, cứ kể đến một chi tiết nào nàng lại giơ cao một ngón tay lên như ra hiệu - anh ấy nhắm mắt và đắp một chiếc chăn màu hồng đúng như thế này, hai tay anh ấy chắp lại. Trong khi Xônhia lần lượt tả lại những chi tiết mà nàng vừa trông thấy, nàng quả quyết tin rằng dạo trước nàng đã từng trông thấy đúng như thế. Thực ra, dạo ấy nàng chẳng trông thấy gì cả, chẳng qua bạ nghĩ ra được cái gì nàng cứ thế mà kể, nhưng bây giờ nàng thấy những điều mà dạo ấy nàng đã bịa đặt ra cũng đều có thật như bất kỳ kỷ niệm nào khác. Dạo ấy, nàng nói rằng chàng quay lại nhìn nàng, mỉm cười, rằng chàng đắp một cái gì đo đỏ; những điều đó không những nàng nhớ lại, mà nàng còn tin chắc rằng ngay từ dạo ấy mình đã nhìn thấy và nói rằng chàng đắp cái chăn màu hồng, đúng màu hồng và mắt chàng nhắm nghiền.


- Phải, phải, đúng là màu hồng - Natasa nói. Bây giờ hình như nàng cũng nhớ rằng dạo ấy Xônhia có nói là màu hồng và thấy rằng điều kỳ lạ và huyền bí trong lời tiên đoán chính là ở chỗ đấy.


- Nhưng như thế nghĩa là thế nào? - Natasa nói, vẻ trầm ngâm.


- Ồ, mình không biết, thật là kỳ lạ - Xônhia nói, hai tay ôm đầu.


Vài phút sau công tước Anđrây bấm chuông gọi và Natasa vào với chàng. Xônhia, lòng bồi hồi cảm động khác thường vẫn đứng lại bên cửa sổ, nghĩ ngợi về những việc phi thường vừa xảy ra.


Hôm ấy có một dịp gửi thư tới quân đội, bá tước phu nhân liền viết thư cho con trai.


- Xônhia - bá tước phu nhân ngẩng đầu lên nói khi cô cháu gái đi ngang qua - Xônhia, con không viết thư cho Nicôlai à? - Bá tước phu nhân nói khẽ, giọng run run và trong đôi mắt mệt mỏi nhìn qua cặp kính Xônhia đã đọc được tất cả những gì mà phu nhân muốn ám chỉ qua những lời này. Trong khóe nhìn của phu nhân, có cả ý van lơn, ý lo sợ bị Xônhia cự tuyệt, ý hổ thẹn vì phải cầu xin và sự sẵn sàng chuyển sang lòng thù ghét sâu cay nếu nàng từ chối.


Xônhia đến cạnh bá tước, quỳ xuống hôn tay và nói:


- Con sẽ viết mẹ ạ[2].


Tất cả những sự việc xảy ra trong ngày hôm ấy đã làm cho Xônhia xúc động mủi lòng và thấy tâm hồn mình dịu lại, nhất là sự thực hiện huyền bí của điều tiên đoán nọ. Bây giờ, khi nàng đã biết rằng quan hệ giữa Natasa và công tước Anđrây được nối lại như cũ thì Nicôlai không thể nào lấy được công tước tiểu thư Maria được nữa, Xônhia vui mừng cảm thấy cái tâm trạng luôn luôn sẵn sàng hy sinh đã trở lại với nàng, nàng vẫn ưa thích và đã quen sống trong tâm trạng đó.


Mắt rớm lệ, lòng vui sướng vì có ý thức rằng mình đang làm một việc cao thượng, nàng viết thư cho Nicôlai. Dở chừng nàng mấy lần phải dừng lại vì những giọt lệ trào ra mờ cả đôi mắt đen dịu như nhung của nàng. Và đó chính là bức thư cảm động đã khiến cho Nicôlai kinh ngạc như vậy.


IX


Ở trạm gác mà Pie được giải đến, viên sĩ quan và mấy người lính đã bắt giam Pie đối xử với chàng một cách thù địch nhưng đồng thời cũng có ý kính nể chàng. Trong thái độ của họ vẫn còn có thể cảm thấy rằng họ vừa hồ nghi không biết chàng là ai (là một nhân vật rất trọng yếu chăng) vừa tức tối nhớ lại cuộc ẩu đả vừa qua với chàng.


Nhưng sáng hôm sau, khi đến giờ đổi gác, Pie nhận thấy rằng, đối với đội quân canh mới đến, sĩ quan cũng như binh lính, chàng đã không còn quan trọng như đối với những người đã bắt chàng. Và quả nhiên, trong con người to béo mặc áo Caphơtan, nông dân này, đội lính canh ngày hôm ấy không hề thấy con người linh hoạt đã đánh nhau chí tử với nhiều tên lính ăn cướp và với đội áp giải đã từng nói cái câu trang trọng về việc cứu sống đứa bé, mà chỉ thấy đó là người thứ mười bảy trong số những người Nga bị bắt giữ vì một lý do nào đó, theo lệnh của cấp trên. Vả chăng nếu Pie có một cái gì đặc biệt chăng nữa, thì đó chỉ là cái vẻ đăm chiêu tư lự chẳng hề sợ sệt của chàng, hoặc giả là cái tiếng Pháp điêu luyện của chàng mà người Pháp rất lấy làm lạ. Tuy vậy, ngay hôm ấy, Pie cũng được đưa sang giam cùng buồng với những người khả nghi khác, vì gian phòng dành riêng để giam chàng nay có một viên sĩ quan Pháp cần đến.


Tất cả những người Nga cùng bị giam với Pie đều là những người thuộc lớp cùng dân. Và khi nhận ra rằng Pie là một người thượng lưu, họ đều xa lánh chàng, huống hồ chàng lại nói tiếng Pháp nữa. Pie buồn rầu nghe những lời chế giễu của họ nhằm vào chàng.


Đến tối ngày hôm sau, Pie được biết rằng tất cả những người bị giam ở đây (và hình như trong số đó có cả chàng) đều sẽ bị đưa ra xử về tội đốt nhà. Đến ngày thứ ba, Pie cùng với những người bị giam khác bị dẫn sang một ngôi nhà có một viên tướng Pháp để bộ ria mép bạc trắng, hai viên trung tá và mấy người Pháp nữa có đeo băng hiệu ở ống tay áo quân phục. Họ hỏi Pie, cũng như những người khác, những câu mà người ta vẫn thường dùng để hỏi những bị cáo, những câu hỏi rõ ràng là chính xác được coi như vượt lên trên những sự yếu đuối của con người: Anh là ai? Trước đây anh ở đâu? Vì mục đích gì? V.v...


Những câu hỏi này gạt nội dung của sự việc ra một bên và loại trừ mọi khả năng phát hiện ra cái nội dung đó; cũng như tất cả những câu hỏi dùng ở tòa án, mục đích của nó là đưa ra trước người bị cáo một cái ống máng để cho những câu trả lời của họ chảy theo hướng những người xét xử mong muốn, nghĩa là để dẫn đến việc buộc tội. Hễ bị cáo bắt đầu nói một điều gì không ăn nhập với mục đích buộc tội thì người ta rút ống máng đi và nước muốn chảy đi đâu thì chảy. Ngoài ra, Pie còn có cái cảm giác mà người bị cáo vẫn thường có khi đứng trước bất cứ tòa án nào: cảm giác ngỡ ngàng không hiểu người ta hỏi những câu ấy để làm gì. Chàng cảm thấy rằng chỉ vì muốn làm ra vẻ khoan dung hay lễ độ mà người dùng cái thủ tục ống máng ấy. Chàng biết rằng mình đang nằm trong tay những người này, rằng chỉ có bạo lực dẫn chàng đến đây, rằng chỉ có bạo lực cho họ cái quyền bắt chàng trả lời những câu hỏi ấy, rằng mục đích duy nhất của cuộc họp mặt này là để buộc tội chàng. Cho nên, một khi đã có quyền lực và có ý muốn buộc tội, lẽ ra không cần dùng đến những câu hỏi cạm bẫy như vậy, mà cũng không xét xử làm gì. Có thể thấy rõ rằng tất cả những câu hỏi ấy đều nhằm đưa đễn chỗ buộc tội. Khi họ hỏi chàng đang làm gì khi bị bắt, Pie trả lời với một giọng hơi bi đát, rằng chàng đang bế một đứa bé mà chàng vừa cứu trong đống lửa ra[3] để mang trả lại cho cha mẹ nó. - Tại sao lại đánh nhau với tên lính ăn cướp? - Pie đáp rằng chàng bênh vực một người đàn bà, rằng bênh vực một người đàn bà bị xúc phạm là nhiệm vụ của mọi người, rằng... Họ ngăn chàng lại: những cái đó không dính dáng đến việc này. Vì sao chàng lại đứng trong sân một ngôi nhà đang cháy, như một số người làm chứng đã nói? Chàng đáp rằng chàng đang đi xem thử ở Mátxcơva đang xảy ra những việc gì. Họ lại ngắt lời chàng: đây không ai hỏi chàng đi đâu, mà hỏi chàng đứng gần đám cháy để làm gì. Chàng là ai? Họ lại hỏi câu hỏi đầu tiên, mà lúc nãy chàng đã đáp rằng chàng sẽ không trả lời. Bây giờ chàng lại nhắc lại một lần nữa rằng chàng không thể nói điều đó ra được.


- Ghi lấy, như thế không tốt. Rất là không tốt, - viên tướng có bộ ria bạc trắng và khuôn mặt đỏ gay nói với chàng một cách nghiêm khắc.


Đến ngày thứ tư, các đám cháy lan đến bức tường thành Dubốpski.


Pie cùng với mười ba người khác bị giải đến Krưmski Brốt, giam vào một cái kho để xe của một nhà buôn. Trong khi đi qua các phố, Pie ngạt thở vì làn khói bấy giờ hình như đang bao trùm khắp thành Mátxcơva. Bốn phía đều rừng rực ánh lửa cháy nhà. Lúc bấy giờ Pie chưa hiểu tầm quan trọng của việc Mátxcơva bốc cháy, chàng kinh hãi nhìn ánh lửa.


Trong gian nhà kho ở Krưmski Brốt, Pie bị giam bốn ngày nữa và trong thời gian đó, qua những câu chuyện trò của bọn lính Pháp nói với nhau chàng được biết rằng tất cả những người bị giam giữ ở đây phải đợi quyết định nay mai của nguyên soái. Nghe những mẩu chuyện ấy Pie không thể biết rõ nguyên soái đây là nguyên soái nào. Đối với những người lính ấy, chức nguyên soái hẳn là một cái khâu cao cấp và khá bí ẩn của quyền lực.


Những ngày đầu tiên này - kể cho đến mồng tám tháng chín, ngày các phạm nhân bị đưa đi hỏi cung lần thứ hai là những ngày khổ sở nhất đối với Pie.


X


Ngày mồng tám tháng chín có một viên sĩ quan Pháp vào gian nhà kho giam phạm nhân. Cứ xem thái độ kính cẩn của bọn lính canh đối với y, có thể đoán rằng y là một nhân vật quan trọng. Viên sĩ quan, chắc là một viên sĩ quan tham mưu, cầm một tờ danh sách bắt đầu gọi tên tất cả những người Nga bị giam và gọi Pie là người không chịu khai tên[4]. Rồi sau đó, khi đưa đôi mắt dửng dưng và uể oải nhìn qua tất cả đám tù nhân một lượt, y ra lệnh cho viên sĩ quan coi tù cho họ ăn mặc tươm tất và sửa soạn tề chỉnh trước khi dẫn đến trình nguyên soái. Một giờ sau, có một đại đội lính đến giải Pie và mười ba người kia ra bãi Đêvítsiê. Ngày hôm ấy trời quang đãng, sau một trận mưa, nắng hửng và không khí trong trẻo lạ thường. Khói không bay là là sát đất như hôm Pie bị giải đi từ nhà giam ở tường thành Dubốpski, nó bốc lên thành từng cột trong làn không khí trong trẻo. Chung quanh không đâu thấy có ánh lửa cháy trong nhà, nhưng bốn phía đều có những cột khói bốc lên và khắp Mátxcơva, tất cả những nơi mà Pie trông thấy đều là một đống tro tàn. Bốn phía chỉ thấy những khoảng đất trơ trụi, lác đác có những ống khói, những mảnh lò sưởi còn sót lại, và thỉnh thoảng vài bức tường cháy sém của những tòa nhà bằng đá. Pie nhìn kỹ những đống tro tàn nhưng không nhận ra những khu phố quen thuộc. Đây đó thấp thoáng bóng những ngôi nhà thờ không bị thiêu hủy. Thành Cremlanh vẫn nguyên vẹn, có thể trông thấy những bức tường trắng, những cái tháp cao và đền Ivan đại đế. Gần hơn, cái mái vòm của tu viện Nôvô - Đêvítsiê vui vẻ ánh lên trong nắng, và tiếng chuông nguyện từ tu viện vẳng đến nghe vang dội khác thường. Tiếng chuông nguyện nhắc Pie nhớ rằng hôm ấy là chủ nhật và là lễ sinh nhật Đức Mẹ. Nhưng hình như không có ai ăn mừng lễ sinh nhật này được cả. Bốn bể đều là những cảnh hoang tàn và họa hoằn lắm mới gặp vài người Nga rách rưới, sợ sệt, hễ trông thấy người Pháp là lẩn trốn ngay.


Rõ ràng cái tổ của dân Nga đã bị tàn phá tan hoang, nhưng đằng sau cảnh tan hoang này của nếp sống Nga, Pie bất giác nhận ra nếp sống mới, hoàn toàn khác lạ, nhưng vững chắc - nếp sống của người Pháp. Chàng cảm thấy thế khi nhìn toán lính vui vẻ và hăng hái đi thành hàng ngũ chỉnh tề áp giải chàng và các phạm nhân khác, chàng cảm thấy thế khi trông thấy một viên quan chức trọng yếu nào đó của Pháp, trên chiếc xe song mã do một người lính đánh đi ngược lại phía chàng, chàng cảm thấy thế khi nghe những âm thanh vui vẻ của một đoàn nhạc binh từ bờ bên trái của cánh đồng vang lại; và đặc biệt chàng cảm thấy và hiểu điều đó qua bản danh sách mà sáng nay viên sĩ quan Pháp vừa đọc để điểm danh các tù nhân. Pie đã bị lính bắt, giải đến nơi này rồi lại giải đi nơi khác cùng với hàng chục người nữa; có lẽ người ta đã quên chàng, và lẫn lộn chàng với những người khác chăng. Nhưng không, những câu trả lời của chàng lúc bị hỏi cũng đã trở lại với chàng trong cách gọi chàng là người không chịu khai tên họ. Và dưới cái danh hiệu này, mà Pie thấy sợ, giờ đây họ đang dẫn chàng đến một nơi nào đấy và trên gương mặt họ có thể thấy rõ họ tin chắc rằng chàng và những người tù nhân kia là những người mà họ cần giải đi và họ đang giải đến nơi cần đến. Pie cảm thấy mình là một mẩu rơm chẳng ra gì rơi vào bánh xe của một bộ máy mà chàng không biết gì, nhưng là một bộ máy hoạt động đều đặn hơn.


Pie và các tù nhân khác được dẫn đến bờ bên phải của bãi Đêvítsiê, cạnh một tu viện, đến một tòa nhà to lớn sơn trắng có một khu vườn rộng. Đó chính là của công tước Sécbatốp. Hồi trước, khi chủ ngôi nhà này còn ở đây, Pie vẫn thường đến chơi. Bây giờ, như chàng được biết qua những câu chuyện trò của lính Pháp nói với nhau, nó được dùng làm nơi đóng đại bản doanh của nguyên soái quận công Écmuyn.


Toán tù nhân được đưa lên thềm và từng người một lần lượt được dẫn vào trong nhà, Pie là người thứ sáu. Qua dãy hành lang bằng kính, gian phòng mắc áo, gian phòng ngoài mà Pie rất quen thuộc, họ dẫn chàng vào một căn phòng giấy dài và thấp, ở cửa có một viên sĩ quan phụ tá túc trực.


Đavu ngồi trước một cái bàn đặt ở cuối phòng, kính đeo tụt xuống tận giữa mũi. Pie bước lại gần sát bàn. Đavu không ngước mắt lên, vẻ như đang chăm chú đọc một tờ giấy gì để trước mặt. Vẫn không nhìn lên, Đavu hỏi: - Anh là ai?[5]


Pie lặng thinh, vì chàng không sao nói ra được một lời nào. Đối với Pie, Đavu không phải chỉ là một viên tướng Pháp mà còn là một người tàn ác có tiếng. Nhìn gương mặt lạnh lùng của Đavu, bấy giờ như một ông giáo nghiêm khắc đang chịu khó kiên nhẫn một lát để đợi câu trả lời, Pie cảm thấy rằng mỗi giây chần chừ đều có thể nguy hại cho tính mạng mình, nhưng chàng không biết nên nói gì. Nói đúng như lần hỏi cung đầu tiên thì chàng không dám, thú nhận tên tuổi và tước vị ra thì nguy hiểm và xấu hổ. Pie lặng thinh. Nhưng trước khi Pie kịp quyết định, Đavu đã ngẩng đầu nâng cặp kính lên trán nheo đuôi mắt nhìn chòng chọc vào Pie.


- Ta biết người này - y nói, giọng đều đều và lạnh lùng, hẳn là để cho Pie khiếp sợ. Luồng hơi lạnh lúc nãy chạy dọc sống lưng chàng nay bỗng kẹp chặt lấy đầu chàng như một cái kìm.


- Thưa tướng quân, tướng quân không thể biết tôi được, tôi chưa bao giờ gặp tướng quân...[6]


- Đây là một tên gián điệp Nga[7] - Đavu ngắt lời chàng nói với một viên tướng khác cũng ở trong phòng nhưng nãy giờ Pie không trông thấy. Đavu quay mắt đi, Pie nói nhanh, giọng bỗng trở lên tha thiết:


- Thưa đức ông không phải - chàng nói (lúc ấy chàng bỗng sực nhớ ra rằng Đavu là quận công) - Thưa đức ông không phải ạ, đức ông không thể biết tôi được. Tôi là một sĩ quan dân binh và tôi không hề ra khỏi Mátxcơva[8].


- Tên anh?[9] - Đavu nhắc lại.


- Bêduhôp[10].


- Có những cớ gì tỏ ra rằng anh không nói dối [11].


- Ồ sao Đức ông dạy thế![12] - Pie kêu lên, giọng không có ý là mếch lòng mà lại có ý van lơn.


Đavu ngước mắt lên nhìn Pie chòng chọc. Hai người nhìn nhau trong khoảng vài giây, và cái nhìn đó đã cứu Pie thoát chết. Trong cái nhìn này, vượt ra khỏi tất cả những điều kiện của chiến tranh và pháp luật, giữa hai con người đã nảy ra một mối liên hệ nhân tình. Trong giây phút ấy cả hai đều mơ hồ thấy được rất nhiều điều và đã hiểu ra rằng cả hai đều là những đứa con của nhân loại, là anh em.


Khi Đavu ngước mắt nhìn Pie lần đầu trong khi đang đọc bản danh sách, trong đó những công việc là tính mạng của con người được biểu danh bằng những con số, thì đối với ông ta Pie chỉ là một trường hợp; lúc ấy ông ta có thể ra lệnh bắn Pie mà lương tâm không hề nao núng, nhưng bây giờ thì ông ta đã thấy chàng là một con người. Đavu ngẫm nghĩ một lát.


- Anh có cách nào chứng minh rằng những điều anh nói là đúng sự thật không?[13] - Đavu nói, giọng lạnh lùng.


Pie sực nhớ đến Răngban, liền nói tên trung đoàn hắn ra, kể luôn tên họ hắn, tên đường phố của ngôi nhà hắn ở.


- Anh không phải là người như anh nói đâu[14]. - Đavu lại nói.


Pie cất giọng run run, đứt quãng, bắt đầu đưa ra những bằng chứng cho thấy mình nói đúng sự thật.


Nhưng vừa lúc ấy viên sĩ quan hành dinh bước vào báo với Đavu điều gì không rõ. Mặt Đavu bỗng tươi lên khi nghe viên sĩ quan nói, và y bắt đầu cài cúc áo quân phục lại. Hình như y đã quên hẳn Pie.


Khi viên sĩ quan hành dinh nhắc cho ông ta nhớ đến tù nhân, Đavu cau mày hất hàm về phía Pie và bảo dẫn đi. Nhưng dẫn đi đâu thì Pie không biết, dẫn về nhà kho hay dẫn ra pháp trường, nơi mà khi đi ngang bãi Đêvítsiê các bạn đồng hành có chỉ cho Pie xem.


Chàng ngoảnh đầu lại và thấy viên sĩ quan phụ tá đang hỏi lại một câu gì.


- Phải, dĩ nhiên![15] - Đavu nói, nhưng "phải" là thế nào thì Pie không biết.


Pie không nhớ rõ mình đi đâu, đi như thế nào và có lâu không. Chàng đang ở trong tình trạng vô tri vô giác và đờ dẫn hoàn toàn, chàng không trông thấy gì ở chung quanh cả, cứ đưa chân bước theo những người khác, cho đến khi mọi người dừng lại thì chàng cũng dừng lại.


 Suốt thời gian ấy Pie chỉ có một ý nghĩ: ai rốt cục đã ra lệnh hành hình chàng? Đó không phải là những người đã hỏi cung chàng ở ủy ban[16]: trong số những người đó không ai muốn và hẳn là không ai có thể làm điều đó. Cũng không phải là Đavu, y đã nhìn chàng với đôi mắt nhân đạo như vậy kia mà. Giá chỉ thêm được một phút nữa thôi là Đavu hiểu rằng họ đang làm việc xấu xa, nhưng vừa lúc ấy thì viên sĩ quan phụ tá vào, nên cái phút ấy đã không diễn ra được. Viên sĩ quan này hẳn cũng chẳng có tâm địa gì xấu, nhưng lẽ ra hắn có thể không vào lúc ấy. Thế thì ai, rút cục là ai hành hình chàng, giết chàng, tước mất cuộc sống của chàng, Pie - với tất cả những kỷ niệm, những ước mong, những hy vọng, những ý nghĩ của chàng? Ai đã làm việc ấy? Và Pie cảm thấy rằng chẳng có ai cả.


Đó là một trật tự đã được thiết lập sẵn, là sự kết hợp của mọi hoàn cảnh. Có một thứ trật tự nào đó đang giết chàng, Pie, tước đoạt sinh mạng của chàng, tước đoạt tất cả, tiêu diệt chàng.


(còn tiếp)


Nguồn: Chiến tranh và Hòa bình, tập 3. Bộ mới, NXB Văn học, 1-2007. Triệu Xuân biên tập. In theo lần xuất bản đầu tiên tại Việt Nam năm 1961 và 1962 của Nhà xuất bản Văn hóa, tiền thân của NXB Văn học. Những người dịch: Cao Xuân Hạo, Nhữ Thành, Trường Xuyên (tức Cao Xuân Huy) và Hoàng Thiếu Sơn.


 







[1] Trong tu viện có xác ướp của thánh Xécgây.




[2] Maman.




[3] Qu’il avait sauvés flammes.




[4] Celui qui n'avoue pas son nom.




[5] Qui êtes vous?




[6] Mon général, vous ne pouvez pas me connaýtre, je ne vous ai jamais vu.




[7] C'est un espion russe.




[8] Non Monseigneur, non Monseigneur, vous n’avez pas pu me connaýtre. - Je suis un officier militionnaire et je n'ai pas quitté Mouscou.




[9] Votre noun?




[10] Bezouhof.




[11] Qu’est ce qui me prouvera que vous ne mentez pas?




[12] Monseigneur!




[13] Coment me prouverez-vous la vérité de ce que vous me dit.




[14] Vous n'êtes pas ce que vous dites.




[15] Oui sans doute!




[16] y ban đây là y ban điu tra và truy nã nhng th phm gây nên v ha hon.



Mục lục:
1.
2.
3.
4.
5.
6.
7.
8.
9.
10.
11.
12.
13.
14.
15.
16.
17.
18.
19.
20.
21.
22.
23.
24.
25.
26.
27.
28.
29.
30.
31.
32.
33.
34.
35.
36.
37.
38.
39.
40.
41.
42.
43.
44.
45.
46.
47.
48.
49.
50.
51.
52.
53.
54.
55.
56.
57.Phần Thứ Mười một
58.
59.
60.
61.
62.
63.
64.
65.
66.
67.
68.
69.
70.
71.
72.
73.
74.
75.
76.
77.Phần Thứ tám
78.
79.
80.Phần Thứ sáu
81.Lời Người biên tập và Lời Giới thiệu của Cao Xuân Hạo
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Cuốn theo chiều gió - Margaret Munnerlyn Mitchell 20.04.2019
Ông cố vấn - Hữu Mai 18.04.2019
Đông Chu liệt quốc - Phùng Mộng Long 12.04.2019
Cõi mê - Triệu Xuân 09.04.2019
Thầy lang - TADEUSZ DOLEGA - Mostowicz 09.04.2019
Kẻ sỹ thời loạn - Vũ Ngọc Tiến 07.04.2019
Sóng lừng (VN. Mafia) - Triệu Xuân 04.04.2019
Quỷ Vương - Vũ Ngọc Tiến 04.04.2019
Bảy đêm huyền thoại - Vũ Bằng 03.02.2019
Dưới chín tầng trời - Dương Hướng 03.02.2019
xem thêm »