tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Green Leaf VN - với hơn 400 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới - là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Luôn phục vụ khách hàng với phong thái và ý chí của người tài xế chuyên nghiệp. Chỉ tuyển dụng đầu vào tài xế có khả năng giao tiếp tiếng Anh đàm thoại. Tác phong, đồng phục chỉnh chu trong suốt thời gian phục vụ khách hàng. Các tài xế phải vượt qua chương trình đào tạo nghiêm ngặt về cách thức phục vụ khách hàng

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm: 30549424
Truyện ngắn
26.05.2017
Khái Hưng
Tập truyện ngắn Đội mũ lệch (3, tiếp và hết)



Lỡ quá ga


Toa xe lửa không lấy gì làm đông lắm không thừa một chỗ nào nhưng hành khách ngồi thênh thang, rộng rãi, dễ chịu. Nếu nói tử tế với họ thì họ sẽ sẵn lòng ngồi xích lại nhau để nhường cho mình một chỗ: hành khách hạng tư người mình vẫn dễ dãi và tốt bụng.


Thế mà một người đàn bà cứ nhất định ngồi phệt xuống sàn toa, tuy hai ba hành khách đã hai, ba lần gọi: “Này bác, lại đây, còn rộng chán!” Người đàn bà quê như sợ hãi, rụt rè không dám ngồi cùng ghế với những người cao sang quá, và chỉ lễ phép trả lời: “Con không dám ạ, các bà để mặc con ạ! Con ngồi đây được ạ!” Có bà thương hại đứa con gái chừng năm, sáu tuổi đứng bên cạnh người nhà quê, đến dắt nó lại ngồi với mình, nhưng nó hét lên khóc và níu chặt lấy áo mẹ nọ. Bà kia đành để mặc nó.


Xe lửa đỗ vài phút ở một ga. Rồi lại từ từ bắt đầu chạy. Người đàn hà nhà quê giật mình hỏi:


- Thưa các ông, các bà, ga gì đây ạ?


Một hành khách đáp:


- Dễ ga Cầu Guột.


Người đàn bà hốt hoảng, một tay đặt thúng hành lý lên đầu, một tay dắt con đứng dậy:


- Cầu Guột à? Chết con rồi! Thế thì chết cháu rồi!


Một người âu phục kéo cánh cửa sổ toa, thò đầu ra ngoài nhìn nói:


- Phải ga Cầu Guột thực rồi!


Người kia kêu gần như khóc:


- Thôi chết tôi rồi! Tôi lỡ quá ga rồi!


Và lếch thếch lôi con ra cửa toa. Một bà hành khách vội thét:


- Chớ nhảy mà chết!


Thấy người nhà quê có vẻ liều lĩnh quả quyết lắm, bà ta tiếp luôn:


- Các ông bà giữ người ta lại hộ tí!


Vừa nói bà ta vừa đứng lên chạy theo. Bốn năm hành khách xúm lôi người đàn bà lại, vì người này nhất định giật ra để toan nhảy xuống đường.


Nghe tiếng ồn ào thầy soát vé chạy đến, rồi khi biết đầu đuôi câu chuyện, liền quát mắng:


- Muốn chết à! Sao gần đến ga không hỏi, hử? - Đoạn quay ra nói với mấy bà - Người nhà quê họ dại lắm, không trách được.


Thầy đã toan đi, nhưng lại giận dữ hỏi một câu nữa:


- Ừ, sao ngu thế hử, có mồm để làm gì mà không biết hỏi hử?


Người đàn bà đáng thương vẫn còn ngơ ngác nhìn xuống đường, mếu máo nói một mình:


- Chết tôi rồi! Khổ sở thân tôi!


- Thôi vào trong kia mà ngồi, rồi đến ga Đồng Văn, chờ chuyến xe ngược, người ta sẽ cho về Cầu Guột.


Mười phút sau tới ga Đồng Văn, thầy soát vé thân dắt người đàn bà xuống ga. Một lát sau thầy lên toa bảo mọi người:


- Mụ ta không chờ chuyến xe ngược, đòi ra đón ô-tô hàng.


Xe lửa lại chạy. Mấy bà chưa quên được câu chuyện ghê sợ vừa xảy ra, bô bô nói chuyện:


- Bà tính tí nữa mà chả chết à?


- Lắm người rõ dại.


Một người đàn ông vận quần áo nâu, từ nãy vẫn ngồi im, bỗng nói chêm vào:


- Bác ấy chả dại đâu các bà ạ. Lần này là lần thứ ba sở xe lửa mắc mưu bác ấy. Bác ấy đi đến ga Đồng Văn, nhưng chỉ lấy vé đến ga Cầu Guột thôi, để đỡ một hào tiền tàu!


Ai nấy ngơ ngác nhìn nhau, rồi một người hỏi:


- Sao bác biết?


Người kia ung dung đáp:


- Bác ấy người làng tôi chỉ cách ga Đồng Văn có một quãng đường.


 


Trả thù


Vừa nghĩ mưu trả thù, vừa cố dành tiền để thi hành cái mưu sâu ấy, Lưu đã loay hoay, chật vật hơn hai tháng.


Lưu làm việc nhà buôn, trọ và ăn cơm tháng ở nhà một ông thơ ký Sở Công chính. Và Lưu đã chăm chỉ học thêm để sửa soạn dự một kỳ thi gì đó.


Kẻ thù của Lưu là bà chủ nhà, một người đàn bà đảm đang yêu chồng, yêu con, nhịn ăn nhịn mặc để chồng con khỏi thiếu thốn.


Nhưng một mình bà hy sinh, bà cho là chưa đủ. Bà còn muốn người khác hy sinh cho chồng con bà nữa. Người khác ấy là Lưu.


Lưu ngày hai buổi bận việc bán hàng. Trưa về được rỗi tất phải nghỉ ngơi. Vậy thì giờ học tập chỉ có thể về đêm. Vì thế nhiều khi anh thức tới một hai giờ sáng. Và vì thế bà chủ nhà luôn mồm kêu ca.


Trước bà còn mắng chửi đầy tớ không biết cần kiệm, giữ gìn bếp, lúc nào cũng sáng trưng, phung phí quá, để mỗi tháng bà phải trả tới năm, sáu đồng bạc điện. Sự thực món tiền điện tháng của nhà bà chưa bao giờ lên quá bốn đồng. Lưu hiểu rằng bà phán nói cạnh mình, nhưng anh cũng mặc. Mình cần phải học kíp, biết làm thế nào! Và anh lặng thinh mỉm cười, mỗi lần nghe tiếng bà chủ đứng cửa sổ dưới nhà réo xuống bếp giục đầy tớ tắt đèn, tuy ngoài buồng anh, các buồng khác đều không có một tia ánh sáng.


Về sau bà chủ xoay chiến lược. Bà thân mật khuyên Lưu:


- Ông thức khuya quá, như thế có yếu người đi không? Độ rầy trông ông gầy lắm. Ông ạ, ở đời chả gì bằng sức khỏe, tội gì mà cặm cụi.


Lưu cảm động trả lời:


- Xin cảm ơn bà, nhưng tôi sắp phải thi đến nơi rồi, không thức khuya để học thì không kịp mất.


Nói xa xôi mà không xong, nói tử nói tế cũng không xong, bà phán đành bảo thẳng cho Lưu biết:


- Mấy tháng này, vì ông thức đêm mà tiền điện tăng lên gấp đôi... Hay ông... mua lấy một cây đèn dầu hỏa mà thắp cho đỡ tốn.


Lưu đã toan kháng cự lại, vì anh cho một chục bạc tiền tháng của anh đủ trả rộng rãi hai bữa cơm xoàng và dăm giờ đèn điện. Nhưng chợt nghĩ đến cái đức tính lắm mồm lắm miệng của người đàn hà nội trợ đảm đang, anh lại thôi và chỉ mỉm cười, tức tối, hằn học.


Từ đó Lưu để ý vào việc trả thù.


Và một hôm, anh tìm được ra một mưu. Anh sung sướng với cái mưu ấy đến nỗi nghe bà chủ quát tháo, và nói ý tứ, anh bật lên tiếng hát.


Rồi sau hai tháng nhịn quà sáng, nhịn tiêu vặt, nhịn đi xe, anh có một món tiền để dành đủ mua... các vật liệu để báo thù. Đó là một cái đèn thủy tinh với cái chụp giấy xanh xinh đẹp, và một gói buộc dây rất kín đáo chặt chẽ.


Đi qua nhà dưới, - vì anh ở một phòng nhỏ trên gác - Lưu dềnh dàng và uể oải đặt các thức vừa mua xuống ghế ngựa. Bà chủ chạy ra sửng sốt:


- Ông mua đèn cho ai thế?


Sau cái thở dài mệt nhọc, Lưu đáp:


- Thưa bà, mua cho tôi... để dùng... đấy ạ.


Và trong khi bà chủ cố giấu sung sướng, lặng lẽ đứng nhìn, Lưu nói luôn:


-Từ nay tôi không cần đến đèn điện nữa.


Bà chủ chợt ngượng với khách trọ, ngập ngừng một nói câu đãi bôi:


- Tôi nói thế thì nói, nhưng ông cứ dùng đèn điện chứ tội gì lại thắp đèn dầu...


Chưa cho là đủ, bà con tiếp thêm:


- Để đèn mười giờ thì có hề gì... có tốn mấy...


Lưu, giọng mỉa mai:


- Thưa bà được ạ, làm việc dưới ánh đèn dầu đỡ hại mắt hơn dưới ánh đèn điện.


Bà chủ nhà bám ngay lấy ý tưởng ấy:


- Thế à? Ông nói tôi mới biết đấy... Thảo nào mà ngày nay người mình nhiều người cận thị. Các cụ mình ngày xưa có ai phải đeo kính cận thị đâu? Thì ra vì đèn điện.


Bắt đầu từ hôm ấy, Lưu giữ lời, không hề mó tới cái vặn đèn điện. Bà chủ nhà không khỏi ngờ vực rằng đêm khuya chờ cho cả nhà ngủ yên, Lưu mới dùng tới đèn điện. Nhưng luôn mấy hôm, lần nào rón rén gác nhòm vào phòng Lưu, bà cũng thấy ông khách trọ ngồi trước cây đèn chụp xanh.


Bà cảm động. Và hối hận nữa. Hối hận rằng đã không được nhã nhặn với Lưu. Bà cố ăn ở tử tế kéo lại. Có buổi sáng bà đã mời Lưu dùng điểm tâm với chồng con bà.


*


Nhưng tháng ấy tiền điện lại tăng hơn hết mọi tháng trước.


Bà phán không hiểu sao. Bà buồn bực, khổ sở than phiền và ngờ cho sở điện tính sai hay tính gian. Bà phàn nàn với chồng. Bà phàn nàn với Lưu. Lưu phân trần:


- Thưa bà, quả thực cả tháng tôi không bật qua tới ngọn đèn điện.


Bà chủ vội đỡ lời:


- Vâng tôi vẫn biết thế.


Có một điều bà không biết là cùng với cây đèn Lưu đã mua một cái ấm điện, mà chàng dùng luôn để đun nước uống, nước rửa mặt, và cả nước đổ đi nữa, mục đích chỉ làm tốn thực nhiều điện cho bà chủ nhà cay nghiệt.


Lưu đã trả xong thù và vẫn được tiếng tốt là một người biết điều.


 


Tắm biển


Dân tắm biển có nhiều hạng nhân vật rất kỳ dị.


Trước hết, cố nhiên có hạng đi tắm biển để tắm biển, để lấy lại sức khỏe đã mất, hay tưởng đã mất thì cũng thế. Hạng này chăm chỉ lắm, và yên trí rằng ngâm thân thể ở dưới nước mặn lâu hơn phần nào, là sức khỏe của mình tăng lên được hơn phần ấy. Vì thế buổi sáng từ năm giờ sáng, buổi chiều từ năm giờ chiều họ đã ra bãi, quả quyết đi xuống biển, can đảm đương đầu với sóng. Dù trời nắng, dù trời mưa, dù bận việc gì cần đến đâu mặc lòng, tới giờ tắm của họ, họ cũng phải bỏ ra đi.


Kế đến hạng có tấm thân nở nang, đẹp đẽ. Hạng này không thích tắm, chỉ thích lượn. Lượn ở bãi, lượn ở phố, lượn trên núi lượn trong rừng, lượn ở những nơi đông người mặc sơ sài một cái slip hay một cái maillot, rất ngắn và rất khít.


Rồi sau cùng đến hạng đi tắm biển để làm đủ các thứ có thể làm ở Hà Nội được. Họ xem sách, đánh bài, đánh cờ, chơi bời, ăn cao lâu, ăn cả cua ươn, tôm ươn y như ở Hà Nội - vì đừng tưởng tượng ở ngay bờ biển mà không có sẵn tôm, cua, cá ươn; rất ươn. Rồi họ cũng đau bụng, cũng đau dạ dầy và uống thuốc tây chẳng khác như khi ở Hà Nội một tí nào.


Gặp anh, họ reo mừng: “À! Lại thêm một chân tổ tôm!” Và anh nên lo sợ vì họ mời anh ba lần thế nào anh cũng phải nhận lời một lần nếu anh muốn làm ra con người lịch thiệp không để mất lòng ai.


Trong hạng này có một nhân vật rất ngộ nghĩnh. Đó là một ông bác sĩ đã có tuổi, nhưng người tráng kiện, tiếng nói sang sảng, một ông cụ già quắc thước. Mà ông cụ vui tinh quá, có lẽ vui tính vì khỏe mạnh.


Chưa ai gặp ông ở ngoài bãi biền một lần nào. Vì những giờ tắm trúng vào những giờ đánh cờ của ông. Nói cho đúng thì đối với ông giờ nào cũng có thể là giờ đánh cờ. Đương giờ bữa ăn, mà có tay cờ đến chơi, tức thì ông vứt vội đũa bát đứng dậy, vừa uống nước vừa kêu đầy tớ bày quân cờ ra bàn.


Tôi đã được xem bác sĩ đánh với hai người luôn một lúc mười hai ván, với mỗi người sáu ván. Chưa bao giờ ông cụ được mãn nguyện “được đánh no nê một hôm”, lời ông thường phàn nàn. Vì giá có người chịu hầu cờ ông, thì ông có thể đánh suốt từ sáng... đến sáng hôm sau. Có bao nhiêu ngườỉ biết đánh cờ, bác sĩ làm quen hết. Rất không may cho mình nếu bị người ta giới thiệu với bác sĩ là một kỳ thủ. Khó lòng mà thoát được nữa. Thôi những ngày nghỉ mát của mình sẽ thành toàn những ngày đấu cờ. Và không khéo cũng như bác sĩ, mình sẽ thấy nhiều nước... cờ hơn nước biển.


*


Lại câu chuyện này nữa, độc giả có thể cho là vô lý:


Một ông kề lại với bạn:


- Chiều hôm qua, tôi đương cùng tắm với nhà tôi, bỗng nhà tôi biến mất.


- Biến? Bác gái biến mất?


- Vàng, biến mất. Nhìn trước, nhìn sau, nhìn tả, nhìn hữu chẳng thấy bóng vía nhà tôi đâu. Tôi hoảng hốt chạy lên bãi cát tìm quanh. Vô ích.


- Khổ, thế rồi...


Ông bạn ngập ngừng không dám hỏi thẳng.


Thì ông kia đã cười đáp:


- Thế rồi tôi tìm thấy nhà tôi ở nơi chân núi.


- Trời! Ở nơi chân núi.


Ông ta toan nói: “Sóng đánh dạt vào nơi chân núi?” Nhưng vội ngừng lại. Và ông ta nghĩ thầm: “Chuyện ghê gớm thế mà nó cười được!”


- Nghĩa là cứu kịp... phải không?


Ông kia ngơ ngác không hiểu:


- Cứu cái gì?


- Sao bác bảo... tìm thấy... bác gái ở nơi chân núi.


- Vâng, tôi tìm thấy nhà tôi ở nơi chân núi đương mê mẩn nước...


Ông bạn ngắt lời kêu:


- Trời ơi! Có việc gì không bác?


- ... đương mê mẩn nước bài với hai ông, hai bà bạn. Thì ra nhà tôi lẽn về từ lúc nào, tôi không biết, để đến nhà bà tham Lan ở nơi chân núi đánh tổ tôm.


Đến đây ông bạn mới vỡ nghĩa, và phá lên cười vui vẻ.


 


Thoát


Cái phiếu ấy số 695.014. Sở dĩ Linh nhớ lâu như thế là vì đã xảy ra cho Linh một câu chuyện hơi khó chịu.


Xưa nay Linh chưa từng mua một phiếu trong các cuộc xổ số lấy tiền cũng như trong các cuộc xổ số lấy đồ. Anh không tin ở số đỏ của anh, nhất anh lại bị một bác thầy tướng tán nịnh một câu đáng buồn là anh sẽ giầu nhưng chỉ nhờ về tài cán, chứ không hòng gì gặp may.


Biết bao lần thủng thỉnh trên hè phố hàng Ngang, hàng Đào, Linh thấy những tập phiếu vẽ màu, kẹp trong cái cặp gỗ, bày trên chiếc bàn con và sau bàn ngồi chồm chỗm một người đàn ông hay đàn bà mắt thao láo nhìn khách qua đường. Anh dửng dưng bước qua. Một đôi khi anh cũng tò mò ngắm một thiếu nữ xinh tươi đứng chọn mua lá phiếu, nhưng anh lưu ý đến thiếu nữ hơn là đến tập phiếu. Và anh mỉm cười nghĩ thầm: “Về tha hồ mà mong mỏi trúng số độc đắc!”


Nhưng một hôm mắt Linh để ý tới một con số trên một tập vé. Con số 695.014. Con số ấy chạy thẳng vào trí nhớ Linh, rồi không rời đi nữa. Linh cố quên cũng không được. Nó biến ra đủ các màu, từ màu nọ bật sang màu kia và nhảy múa ở trước mắt Linh.


Một tia hy vọng sáng lòe: Linh cảm thấy chắc chắn rằng phiếu 695.014 sẽ trúng số độc đắc! “Ừ! Có thể lắm chứ! Sao mọi hôm mình không để ý tới một con số nào mau chóng như thế?”


Thế là nhân trong ví có tiền, Linh trở lại để mua. Đến nơi và thấy phiếu số 695.014 vẫn còn bất giác Linh thốt ra một câu vui mừng: “May quá! Chưa ai mua mất!” Người đàn bà tưởng Linh khôi hài.


Trả tiền xong, Linh hối hận ngay: “Mình rõ ngốc! Bỗng dưng mất đồng bạc!” Như để tự trách. Linh mở quyển sổ nhật ký ra biên: “tiêu nhảm 1$00”. Và tiện tay chua luôn bên cạnh con số695.014.


Rồi từ đó, Linh quên bẵng lá phiếu.


Sau gần hai tháng, một hôm một người bạn giữ Linh lại ở trước cửa Gô-đa để phàn nàn rằng kỳ này không mua được một số phiếu Đông Phảp nào, và nói tiếp:


- Phiền quá! Kỳ này lại xổ sáu vạn cơ chứ. Thế có chết tôi không!


Linh cười:


- Anh làm như anh đã trúng rồi không bằng. Bao giờ xổ số?


- Năm hôm nữa.


Linh cười càng to:


- Tưởng gì! Còn những năm hôm nữa thì làm gì chẳng có phiếu bán.


Người bạn chau mày nhìn Linh:


- Đây, tôi đưa anh một đồng hai, anh đi mua hộ tôi này. Anh phải biết, tôi đã lùng khắp các phố Hà Nội. Bói cũng không ra một phiếu.


- Được rồi, anh cứ đưa đồng hai đây.


Vừa nói Linh vừa mở ví:


- Tôi để lại cho anh một phiếu.


Sự thực Linh chỉ có một phiếu độc nhất... độc nhất trong đời anh. Người bạn hớn hở:


- Thế thì còn nói gì nữa! Anh để lại cho tôi một một phiếu thực nhé?


- Lại chả thực!


Nhưng moi hết các ngăn ví, Linh chẳng thấy số Đông Pháp đâu:


- Thôi đen cho anh quá rồi, tôi để ở nhà mất rồi!


Người bạn buồn rầu bỏ tờ giấy bạc vào túi, rồi bắt tay Linh, nói:


- Tôi phải lùng mua cho kỳ được một phiếu mới nghe.


Linh nhún vai mỉm cười:


- Sao lại có người ngốc đến thế? Bỏ đồng bạc ra mua cái mơ ước mà cũng phải chật vật, vất vả, khốn khổ!


Về nhà, Linh mở ví ra lục lại một lần nữa, vẫn không thấy lá phiếu đâu. Anh chống tay vào cằm ngồi nhớ lại: “Rõ ràng hôm ấy mình bỏ vào ví... Phải, hôm ấy mình qua hàng Đào... Ra đến bờ hồ, mình quay lại mua, vì con số ấy... vì bị con số ấy ám ảnh... con số, phải rồi con số 6.9.5.01.4 mà mình đã ghi cẩn thận... đây”.


Linh mở quyển sổ nhật ký ra xem lại và thầm reo: “Đích rồi! Đích rồi 6.9.5.0.1.4 rồi!”


Sau khi mất công lục lại hết các ngăn kéo trong gần nửa giờ. Linh mỉm cười tự hỏi: “Mình cũng lẩn thẩn như cái anh chạy khắp các xó Hà Nội để mua một số phiếu Đông Pháp!... Cứ coi như đã không mua gì cả là xong!”


Và Linh nghĩ tiếp: “Phải, số mình không gặp may bao giờ, sao lại đi mua phiếu mua phiếc làm gì! Rõ phí tiền! Mua thì cũng không trúng cơ mà!”


Thế là Linh bình tĩnh đi làm việc.


Nhưng chỉ bình tĩnh độ nửa giờ. Cái con số 695.014 vẫn hiện ra ám ảnh không thôi đến nỗi anh mở hết các sách ra xem có gập vào đó không. Giữa lúc ấy một người bạn đến chơi. Thấy sách vứt bề bộn trên bàn, trên ghế ngựa, bạn hỏi:


- Tra cứu gì mà ghê gớm thế này?


Linh bẽn lẽn:


- À... tôi tìm một cái...


- Một cái “date” phải không?


Linh cười:


- Phải tôi tìm một số... số 695.014.


Bạn cũng cười:


- Con số gì mà dài thế?


Người bạn đi khỏi, Linh ngồi im lặng ngẫm nghĩ. Đó là một vật không nhớ cất ở đâu. Sau nửa giờ tĩnh tọa, Linh kết luận: “Chắc khi mình mở ví lấy tiền đánh rớt... Thôi thế là xong, nhất định không nghĩ đến nữa”.


Nhưng không thể không nghĩ đến được. Linh tự trách: “Không mua thì thôi, chứ mua mà không trúng thì không thiệt một món tiền lớn còn bị người ta cười cho nữa!”


Qua một ngày. Một ngày khó chịu cho Linh, khó chịu không phải vì không đành lòng bỏ hẵng đi được. Thỉnh thoảng cứ phải tìm tòi chỗ nọ chỗ kia: “Y như một thằng điên!” Linh nghĩ thầm và tự ví với anh chàng phó may suốt ngày đập chiếu để tìm kim.


Buổi chiều Linh bỗng nảy ra một ý tưởng: trình cẩm. Có lẽ Linh định trình thế cho xong chuyện để khỏi phải loay hoay đến cái phiếu nữa. Linh hầu quả quyết ra đi thì lại thấy cái ý tưởng ấy gàn dở: “Trình cấm thì khi trúng số độc đắc liệu mình có lĩnh được sáu vạn không?”


Linh bật cười to và nhất định không đi trình báo gì hết. Rồi anh đem câu chuyện mất phiếu kể cho các bạn nghe cốt để ngầm hỏi ý kiến. Một người bảo Linh:


- Trình cẩm là phải!


- Để làm gì?


- Để nếu mình có trúng số thì cái thằng xoáy lá phiếu của mình không lĩnh được tiền. Tội gì lại đi làm cỗ sẵn cho nó xơi.


Linh như tỉnh ngộ. Phải, tội gì lại đi làm cỗ sẵn cho nó ăn, và Linh quả quyết đi trình cẩm.


Nhưng hết ngày ấy lại qua ngày nữa, Linh vẫn chẳng làm gì cả. Không phải là Linh quên lá phiếu. Còn quên sao được! Hơn thế, Linh mất cả bình tĩnh, thỉnh thoảng lại bỏ dở công việc đi tìm quanh quẩn trong một lúc lâu. Linh không đi trình cẩm là vì Linh vốn có tính lười biếng và do dự mà thôi.


Còn có một hôm nữa, ba tờ báo hàng ngày đều nhắc tới ngày quan trọng ấy: “Chín giờ sáng mai sẽ có xổ số Đông Pháp bộ thứ tư, lần thứ nhất. Nửa giờ sau, bản báo sẽ phát hành cùng với một trang phụ trương xổ số”.


Linh chau may, cáu kỉnh: “Vô lý!” Chẳng hiểu rằng anh tự mắng anh vô lý hay anh cho cái tin trong báo kia là vô lý. Rồi như chợt nhớ ra. Linh kêu: “Chết chửa! Mình vẫn chưa đi trình cẩm! Thôi, chiều nay thì nhất định không quên nữa!”


Buổi chiều quả nhiên Linh không quên. Nhưng anh vẫn không quyết đoán, nhất lại thấy việc ấy phiền phức mà không quan hệ lắm. Mãi năm giờ, anh sắp sửa ra đi thì gặp bạn đến chơi, ngồi chuyện gẫu cho đến bảy giờ rưỡi, giờ ăn cơm.


Sáng hôm sau, Linh dậy muộn, vì tối trước thức khuya. Mấy hôm ròng những loay hoay đi tìm phiếu Đông Pháp, anh bỏ dở cả công việc, nên nay phải làm gấp cho kịp.


Anh mệt nhọc ngồi rũ, như còn muốn ngủ lại. Bỗng tiếng chuông đồng hồ nhà bên cạnh làm anh giật mình, tỉnh hẳn. Xem lại đồng hồ con, anh tự hỏi: “Mười giờ?” Và anh chợt nhớ tới ngày xổ số: “Họ đã bắt đầu rồi! Bắt đầu một giờ rồi!”


Linh băn khoăn: “Nếu trúng, thì thực chết mình!” và hết sức mong mỏi cho con sõ 695.014 không trúng từ sáu vạn trở xuống đến mười. Anh cười lên tiếng nghĩ tiếp: “Xưa nay mua số mà mong không trúng dễ mới có mình là một”.


Thì giờ chờ đợi đi rất chậm. Ngóng tin sốt cả ruột mà vẫn chưa có báo bán. Mãi lúc Linh đương ăn cơm mới nghe tiếng rao: “Báo Trung bắc xổ số Đông pháp ơ!”


Linh đặt vội bát đũa xuống, chạy ra cửa sổ gọi: “Trung bắc! Trung bắc!”


Tờ báo vừa mở ra, Linh rút ngay lấy tờ phụ trương. Và một câu reo mừng thốt ra: “Không trúng số độc đắc rồi! May quá!... Cả số ba vạn nữa! Ừ, có thế chứ!”


Rồi Linh xem ngược từ dưới trở lên, lòng hồi hộp, đầu nóng bừng, miệng lẩm bẩm: “Sáu nghìn không... bốn nghìn không... một nghìn cũng không... năm trăm... năm trăm cũng không nốt”.


Tới đây tâm trí Linh trở nên xao xuyến. Vì lãnh cho những số một trăm không đáng kể, dẫu có trúng cũng không tiếc.


Nhưng không trúng một số nào. Linh vứt tờ báo xuống đất thở ra khoan khoái cười nói:


- Thoát!


 


Chơi ôtô


Mua xe


 


Ông giáo Quý về vui vẻ bảo vợ:


- Mợ ạ, mua xong rồi.


Vợ tuy trong lòng hớn hở vui mừng, nhưng còn hơi tỏ vẻ do dự lo lắng:


- Mua hấp tấp thế sợ hớ chăng?


Chồng cười:


- Hấp tấp! Nửa tháng trời mới mua xong cái ô-tô lại còn kêu hấp tấp!


- Vậy ba trăm đấy chứ?


- Ba trăm bốn mươi đồng. Không thể hạ được nữa.


- Đấy cậu coi, gần ba trăm rưỡi bạc thì rẻ nỗi gì! Cậu đừng vội vàng nóng nảy, cứ vờ như không thiết mua mà để dềnh dàng độ một hai tuần lễ nữa thì làm gì không bớt được thêm vài chục. Nhưng ông giáo tôi còn muốn có xe diện ngay cơ.


Nghe vợ mỉa mai, chồng cáu:


- Không mua nữa vậy. Tôi cũng chưa trả tiền, mà ông nghị ông ấy cũng chưa làm văn tự kia mà.


Vợ sợ chồng không mua thực, nói chữa:


- Ấy tôi cũng bàn với cậu một câu, còn sự mua bán là tùy ở cậu chứ.


Chồng được thể:


- Hừ bàn một câu! Bàn một câu mà như mắng vào mặt người ta ấy à? Thòi không mua nữa!


Vợ dỗi lại:


- Không mua thì thôi cần gì? Tưởng ngưòi ta thèm khát đi ô-tô lắm đấy!


Kể mọi lần câu chuyện cãi cọ xuềnh xoàng như rứa có thể kéo dài hàng giờ và nhiều khi trở nên cái cớ bỏ cơm, nhức đầu đau bụng, đau bão, đau ngực đủ thứ của bà vợ. Nhưng lần này đã có cái ô-tô làm lành hộ hai người, nên chỉ mười phút sau cả hai cùng cười xòa. Vợ âu yếm nhìn chồng, chồng sung sướng thuật lại cho vợ nghe câu chuyện mua xe:


- Cái xe ấy, tuy ông ta mua đã ba năm nay, nhưng ông ta có đi đâu mấy khi, chỉ thỉnh thoảng mới lên Hà Nội một chuyến. Mà mợ đã biết tính cẩn thận của ông ta đấy, giữ gìn cái xe như người ta nâng niu cái lọ cổ, may màn cho xe...


Vợ phì cười ngắt lời:


- Sợ muỗi đốt xe à?


- Không, để che bụi cho xe chứ. Lại được cái này nữa: là anh tài xế của ông ta cầm lái rất nương nhẹ, chả dám cho đi mau bao giờ.


Rồi Quý kể riêng từng đức tính một của cái xe mà chàng đã nhờ bác tài Linh rất giỏi máy móc đến xem hộ. Nào điện còn tốt nguyên, ma-nhê-tô mới thay, nào máy chưa “đề mông tê”, nào đỡ tốn dầu, đỡ tốn xăng, nhíp êm, mới lại kèm một bánh sơ-cua. Trong câu chuyện khoe khoang, chàng dùng toàn tiếng chuyên môn, lộn xộn những chữ “gíc lơ, cam, pi-nhông, rớt-xo, pít-tông, xi-lanh, rông-đen, ba-đia-réc-xông, vô-lăng” vân vân... làm như vợ có thể hiểu được tất cả những chữ kỳ quái ấy. Dẫu sao bà vợ vẫn lấy làm phục ông chồng lắm, nhất ông chồng lại cầm được lái ô-tô, như thế mỗi tháng đỡ tốn được đến hai, ba chục bạc lương tài xế chứ có phải ít đâu.


Sự sung sướng thường làm cho ta nghĩ đến cảnh khổ sở của người khác. Vợ phàn nàn!


- Chẳng biết vì sao ông nghị Xang lại phải bán xe thế nhỉ?


Chồng thì thầm:


- Nghe đâu để lo một ghế trị sự trị xiếc gì trong viện đấy mà! Rõ xuẩn ngốc!


Vợ nguýt một cái:


- Người ta không xuẩn ngốc thì mình đã chẳng mua rẻ được xe ô-tô của người ta.


Ông giáo gật gù:


- Kễ cũng đáng thương! Nhưng mình chẳng mua người khác cũng mua. Mà thực vậy, mợ ạ, chỉ một suýt nữa thì lão hàn Bảng mua tranh mất thôi. Tôi phải bắt ông nghị làm văn tự ngay.


- Vậy ra cậu trả tiền rồi?


- Trả rồi!


- Thế mà nãy lại bảo chưa.


- Trêu mợ một tí thôi đấy chứ, anh tài Linh sắp đánh ô-tô về bây giờ.


Vợ giẫy nẩy:


- Chết! Cậu thuê tài xế đấy à? Trời ơi, tiền đâu mà trả mỗi thảng hàng mấy chục bạc? Thôi, chẳng ô-tô thì đừng ô-tô.


Chồng chau mày:


- Làm gì mà sợ kêu rống lên thế? Người ta nhờanh ấy đánh xe về đây hộ thôi mà.


Vợ cười xin lỗi. Rồi hai người đứng cửa chờ.


Thử xe


Một lát sau có tiếng kèn ô-tô kêu như tiếng dê gọi mẹ. Quý nhìn vợ, cảm động:


- Đấy!


Quả một cái xe bốn chỗ ngồi đến đậu giữa cửa sau khi cái hãm rít lên một tiếng ghê sợ và cái thân xe rùng lên một cái như người yếu gặp luồng gió lạnh.


Chàng vội trỏ xe bảo vợ:


- Mợ coi, còn khá lắm. Chỉ quét qua một nước sơn là như mới vậy.


Thực ra cái màu “vô danh” cũng làm mất vẻ chững chạc, bề thế của chiếc xe, dù nó là chiếc xe ô-tô. Màu ấy trước kia có lẽ là màu xanh bụi bám lâu ngày, đã mờ xạm hẳn đi. Lại thêm một vài chỗ bong mất mảng sơn phủ ngoài để lộ cái cốt đen bên trong ra, trông như những mụn loét sâu quảng ở chân một người ốm yếu, nước da xanh bủng.


Quý chạy vội ra đường. Vợ cũng chạy theo. Thằng Phủ vỗ tay reo gọi em gái:


- Mai ơi, ra xem ô-tô mới của cậu. Ô-tô đẹp quá!


Chúng nó bảo mẹ mở cửa xe cho chúng nó lên ngồi. Nhưng bà giáo lúng túng mãi, vặn hết cái nọ cái kia, kéo chán lại đẩy, cửa vẫn không mở được. Bà liền bảo con trèo qua cửa mà bước vào xe. Hai đứa ngồi nhún nhẩy trên đệm luôn mồm kêu:


- Êm quá, nhỉ!


Trong khi ấy thì ông chủ mới đương cùng bác tài Linh xem lại máy móc một lượt nữa.


- Bác mua xăng hộ tôi rồi chứ?


- Vâng, tôi mua có năm lít.


- Còn thừa một đồng, phải không?


- Vâng.


- Thôi, đãi bác nhé.


- Cám ơn ông. Cái xe này ông mua ít ra rẻ được bốn, năm chục.


Bà giáo mừng rỡ:


- Thế kia à?


Nếu bà ta biết rằng với ông nghị Xang bác tài đã nói một câu trái ngược, (nghĩa là ít ra lời được bốn, năm chục) thì bà cũng chẳng mừng đến thế.


- Nhưng bác tài ạ, phải cái nước sơn hơi cũ.


Bác tài cười có vẻ thương hại:


-Thưa bà, mua xe chỉ cốt máy tốt, còn bề ngoài có làm gì, sơn lại một lượt bất quả tốn mươi mười lăm đồng là cùng, lại mới nguyên.


Diện xe


Quý đứng lắng tai nghe máy chạy bảo vợ:


- Đều đấy chứ?


Rồi mở cửa xe mời vợ lên ngồi để đưa đi chơi mát một vòng. Hai đứa trẻ mừng quýnh hò reo:


- À, đi chơi ô-tô! Sướng quá!


Nhưng bà giáo lưỡng lự:


- Cậu cầm có vững không?


- Lại chả vững! Tôi cầm ô-tô đã mòn tay. Ngày xưa xe của thầy, tôi vẫn lái, mợ không coi à?


- Xe của thầy khác, nhưng xe của mình thì cậu nên cẩn thận hơn.


Xe đi từ từ. Quý lại vút cái mụ vào lòng vợ, đưa tay vuốt ngược tóc có vẻ quan trọng lắm, rồi dận “hơi” sang tốc lực, tiếng kêu ken ket như tiếng nghiến răng khổng lồ.


Vợ sợ hãi hỏi:


- Sao thế cậu?


Quý không thèm trả lời, sang luôn một lần tốc lực nữa. Vẫn tiếng ken két, cạch cạch, vợ kinh hoảng rú theo máy:


- Trời, sao thế cậu?


Quý gắt:


- Làm gì mà cuống lên thế? Người ta sang “vỉ tét”.


Xe đi qua nhà một bạn đồng nghiệp. Thấy vợ chồng bạn đứng cửa nhìn, Quý giơ tay chào.


Khi xe vùn vụt chạy qua nhà hàn Bảng, Bảng gọi:


- Ông Quý! Mới mua xe đấy à?


Quý chỉ kịp gật đầu một cái, xe đã bon bon đằng xa.


Bảng nghĩ thầm:


- Thằng cha này vừa mua bát họ đã sắm ô-tô rồi!


Nhường nhịn


Ra khỏi tỉnh lỵ, đường vắng, xe chạy nước đại. Vợ vội kêu:


- Vừa vừa chứ, cậu!


Chồng nhìn thẳng giữ vững tay lái:


- Mợ cứ làm rối cả lên. Đi thế này thì độ sáu mươi thôi, chứ bao nhièu.


Ấy là Quý nói thăng lên đấy, chứ xe chỉ chạy vào khoảng bốn mươi nhăm thôi. Nhưng vì vỏ xe xộc xệch, kêu lách ca lách cách, lại thêm nhíp mềm yếu, trục lỏng lẻo nên xe đi lắc la lắc lư như người say rượu, khiến ba mẹ con bà giáo chóng mặt hoa mắt tưởng là mau ghê gớm lắm.


Quý toan cho xe chậm lại thì phía sau có tiếng còi điện của một chiếc xe đòi vượt.


Chừng tức khí, Quý ấn hết “ga”. Trời ơi! Bà giáo tối tăm cả mắt, chẳng nhìn thấy gì nữa, ôm choàng lấy hai con.


Đằng sau tiếng còi điện thúc giục càng kíp. Nhưng Quý vẫn găng không chịu tránh để nhường cho vượt. Nói cho đúng thì cũng hơi khó tránh: đường đã hẹp mà xe bò, xe tay lại nhiều. Tiếng bà vợ vẫn the thé đi liền với tiếng còi điện của chiếc xe sau.


- Hãm lại, cậu! Hãm lại cho người ta lên.


Một quán hàng nước ở bên đường. Quý cho xe đi từ từ rồi dừng hẳn lại, thản nhiên bảo vợ:


- Phải đấy, đỗ lại uống nước đã.


Giữa lúc ấy, cái xe sau vượt qua. Một người Pháp ngồi trên nói chõ vào Quý một câu chừng không được lễ phép cho lắm, nhưng may xe chạy mau, chẳng ai nghe rõ. Bà giáo lo lắng hỏi chồng:


- Người ta bảo gì thế cậu?


- À người ta xin lỗi. Thế là giữ đúng luật đi đường lắm đấy. Khi vượt một chiếc xe nào, phải xin lỗi.


Rồi Quý cười hè hè khoe mẽ:


- Hừ! Nếu không khát nước thì nó vượt thế nào được!


Nhưng khoe thì khoe, Quý vẫn không thể khiến được bà giáo không ngờ vực tài cán của mình. Chẳng thế mà bà ta cứ nằng nặc đòi quay xe về. Quý cũng muốn làm theo ý vợ, song đường hẹp quá, quay xe sao được. Chàng đành phải cho xe đi một quãng nữa để chờ gặp chỗ rộng.


Xe lăn rất thong thả, Quý bỏ cả hai tay vươn vai, làm vợ ngồi phía sau trông thấy hết hồn. Chàng thích chí cười khúc khích. Hai chiếc xe vưọt qua chàng quay lại nhìn vợ.


- Vượt được mình anh ta sướng lắm đấy. Lại đuổi cho một chập hết thở bây giờ.


Vợ vội vàng cản ngăn:


- Thôi, tôi xin cậu đừng làm mẹ con tôi hết hồn nữa đi.


Xe giở quẻ


Đến một cái quán có con đường rẽ vào làng. Quý lùi xe để quay đầu về. Nhưng rõ đen, đít xe dáng đến phịch vào cái cột chống phên. Phên đổ ụp làm vỡ mất vài cái bát sành của cô hàng nước, khiến cô ta la om xòm.


- Rồi người ta đền! Làm gì mà nhắng lên thế?


Hết chuyện cô hàng nước chu chẻo bắt đền lại đến lượt cái xe gan lì ăn vạ, vì Quý xem máy mãi, nó chẳng chịu đi. Của đáng tội, cánh tay ông giáo cũng hơi yếu, mà xe cũ lại hay giở quẻ. Bần cùng Quý phải để ra năm xu thuê mấy người trong hàng nước đẩy hộ.


- À có thế chứ, tưởng nó không đi!


Đó là tiếng reo của thằng Phú khi máy quay xình xịch.


Nhưng khi còn cách nhà gần một cây số, thì nó lại ra gan không chịu đi nữa. Quý xuống hì hục quay máy rồi hí hoáy tháo cái nọ, tháo cái kia vẫn vô công hiệu.


- Làm thế nào bây giờ cậu?


Quý chợt nghĩ ra:


- Có lẽ hết étxăng?


Quả thực, khi đo lại thì thùng đựng dầu xăng ráo hoảnh.


Vợ chau mày:


- Hay anh tài Linh ăn bớt?


- Không có năm lít mà đi mãi rồi còn gì.


- Chỉ tại cậu, ai bảo không quay về ngay. Bây giờ biết làm thế nào?


Quý cười:


- Nhà kia rồi, đẩy một tí càng khỏe.


Tập thể thao


Thế là ba mẹ con xúm vào đun. Còn ông bố thì vừa đẩy vừa lái. Từ từ đi được một quãng, bốn người lại đứng thở, và đưa vạt áo lên lau mồ hôi. Chồng khuyến khích:


- Càng khỏe! Kém gì tập thể thao!


Vợ cười gượng:


- Thế này mới bõ lúc ngồi mát trên xe.


Con gái phụng phịu:


- Con mệt lắm rồi, cho con ngồi lên xe thôi.


Mẹ nguýt con!


- Đồ bất hiếu! Cậu mợ đẩy xe mà mày vắt vẻo ngồi trên à?


Hơn nửa giờ sau đến đầu phố, Quý lái xe rẽ sang bên đường đỗ lại, định ngồi nghỉ một lát rồi thuê xe tay đi mua ét-xăng, chứ đẩy xe qua phố sợ ê với kẻ quen, người thuộc, nhất là xe mình lại vừa mua ráo tay.


Ghen ghét


Thốt gặp phán Côn đi đến hỏi:


- Kìa chào hai bác, hai bác mới mua xe?


- Vông, tôi cũng nể ông nghị Xang quá, ông ấy cần tiền.


- Bác mua bao nhiêu đấy?


- Có hơn năm trăm, rẻ quá bác ạ.


Côn xem xét một lượt:


- Chạy có khá không, bác?


- Khá lắm bác ạ, đi bảy mươi mà chưa thấm với sức nó.


- Nhưng có êm không?


- Êm lắm!


Phú đưa mắt nhìn mẹ và em, ý chừng để phản kháng một cách lặng lẽ câu khoe khoang của cha.


Côn ngả đầu chào quay đi mỉm cười và như nói một mình:


- Phải cái hơi cũ, nhỉ!


Quý chưa kịp trả lời thì Côn đã đi xa. Chàng tức tối bảo vợ:


- Nó ghen ghét đấy mà! Đã thế, khi nào sơn lại xong đến mời đi một vòng trêu tức chơi.


Vợ lo lắng vì biết rằng xe mình không êm liền nói gạt:


- Thôi! Hơi đâu mà trêu tức hắn!


*


Từ đó bắt đầu một cuộc đời mới của ông giáo Quý, đời chơi ô-tô.


KH.


Hết.


Nguồn: Đội mũ lệch. Tập truyện ngắn của Khái Hưng. NXB Đời nay, Hà Nội, 1941.


 

bản để in
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Chiều muộn - Triệu Văn Đồi 02.12.2019
Lễ hội ăn mày - Hồng Nhu 14.11.2019
Chuyện không muốn kể - Đỗ Tiến Thụy 03.11.2019
Lênh đênh - Đỗ Tiến Thụy 03.11.2019
Gai sen - Kim Nhu 03.11.2019
Vũ nữ Ba Lê - Olga Tokarczuk 15.10.2019
Người đàn bà xấu nhất hành tinh - Olga Tokarczuk 15.10.2019
Người cha anh hùng của nữ thủy thần Undine - Heinrich Böll 11.09.2019
Mùi vị bánh mì - Heinrich Böll 11.09.2019
Cuộc đời trôi nổi của cái tách không quai - Heinrich Böll 11.09.2019
xem thêm »