tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Green Leaf VN - với hơn 400 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới - là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Luôn phục vụ khách hàng với phong thái và ý chí của người tài xế chuyên nghiệp. Chỉ tuyển dụng đầu vào tài xế có khả năng giao tiếp tiếng Anh đàm thoại. Tác phong, đồng phục chỉnh chu trong suốt thời gian phục vụ khách hàng. Các tài xế phải vượt qua chương trình đào tạo nghiêm ngặt về cách thức phục vụ khách hàng

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm: 30129015
Thơ
11.03.2017
Trần Ngọc
Cõi mênh mông (5)



NHỚ


Nửa chiếc lá nửa cuộc đời trơ trọi


Trời đổ mưa tan nát một nửa còn


Nhớ đến em ngoài trời mưa giăng đổ


Gặm nhấm nỗi buồm nhớ thuở vàng son. 


 


ĐỢI CHỜ


Sáng nay anh vẫn đợi chờ


Đêm rồi giấc ngủ anh mơ thấy nàng


Chờ hoài chẳng thấy em sang


Tâm tư xáo trộn anh đang buồn phiền


Hàng cây chao đảo ngả nghiêng


Phải chăng nó cũng muốn điên giống mình


Dưới giàn hoa giấy lung linh


Từ lâu đánh mất mảnh tình bỏ quên. 


 


LẺ LOI


Người ta đi uống cà phê


Đi ăn, đi ngủ, đi về có nhau


Còn tôi ngó trước, ngó sau


Một mình lặng lẽ mà đau đớn lòng


Người ta có vợ có chồng


Còn tôi ảm đạm cô phòng quạnh hiu


Người ta hạnh phúc bao nhiêu


Riêng tôi cô lẻ buồn thiu một mình. 


 


LẮNG ĐỌNG


Giọt mưa còn đọng trên cây


Lung linh ảo giác bóng mây tình buồn


Lá vàng rơi rụng chiều buông


Trái tim thổn thức, lệ tuôn ngược chiều


Sân vườn vắng vẻ quạnh hiu


Bước chân in dấu một chiều bên anh


Ngẩn ngơ tình ái mong manh


Một con chim lẻ trên cành tương tư… 


EM Ở ĐÂU


Nhấp chung rượu


có chút gì cay đắng


Nhìn giọt mưa


rỉ rả xót xa buồn


Anh chợt thấy


bóng em trong ly rượu


Loài côn trùng


đang tấu khúc chiều buông


Trời chợt nắng


chợt mưa mang nỗi nhớ


Chợt nghĩ đến em


chợt ấm cõi lòng


Mưa xối xả


xác xơ hoa thạch thảo


Em ở đâu


còn nhớ đến anh không? 


 


MỘT CHÚT LÃNG DU


Ly cà phê ấm lòng người lãng tử


Hồn thả trôi phố núi mù sương


Sa Pa lặng lẽ chiều buông


Mây bay lơ lửng nhớ thương một người


 


 


Trên đỉnh núi ngỡ ngàng mây giăng mắc


Người H’mông thơ thẩn dưới chân đồi


Trời ơi sao quá đơn côi


Cơn mưa chợt đến thèm môi người tình


 


Giã từ cửa khẩu Lào Cai


Con tàu mệt mỏi đường dài trong sương


Tiếng còi quạnh quẽ thê lương


Con tim thổn thức vấn vương tình buồn. 


 


TỘI CHO EM


Em vẫn biết


tim tôi tan từng mảnh


Từng mảnh rơi


lăn lóc giữa tình đời


Em cố ghép


trái tim vừa tan vỡ


Thoi thóp từng phần


rơi rớt từng nơi


Tim tan nát


tự tôi tôi bóp chết


Tội cho em


gom góp mảnh tim côi


Những mảnh vỡ


tim khô không rỉ máu


Nước mắt em


làm sống lại tim tôi


Em góp nhặt


từng phần tim vụn vỡ


Bởi yêu tôi


em bất chấp sự đời


Vẫn lao vào


không nghĩ suy toan tính


Miễn làm sao


ghép lại mảnh tim rơi… 


 


EM CÒN NHỚ


Mấy mùa qua


em không về đây nữa


Để cùng nhau


nhìn hoa giấy rực màu


Để tôi ngắt


cành hoa xin trao tặng


Chút bâng khuâng


ánh mắt lại xuyến xao


Ngồi bên em


ngắm nhìn giàn hoa giấy


Màu sắc lung linh


trong buổi sáng mai



Cơn gió nhẹ


Lả lơi vài cánh bướm


Từng cánh hoa rơi


ẻo lả trần ai


 


Một nơi nào đó


lầu cao gác phượng


Tiếng nhạc du dương


ánh sáng đèn mờ


Em còn nhớ


những cành hoa giấy đỏ


  một người


si dại quá ngu ngơ


 


Tôi lại nhớ


những gì trong kỷ niệm


Thời gian qua


Ký ức đã phai màu


Em đã quên


riêng tôi luôn luôn nhớ


Nhớ về em


Lòng ray rứt đớn đau. 


 


XA VẮNG


Anh trở về


nơi ngày xưa hai đứa


Ngồi bên nhau


ngắm cảnh biển Vũng Tàu


Xa tít ấy


chập chờn con sóng vỗ


Giờ mình anh


gậm nhấm nỗi thương đau


Em có biết


hồn anh đang bỏ ngỏ


Đang tung bay


trên biển cả muôn trùng


Nơi nào đó


bao giờ mình bắt gặp


Trái tim mặn nồng


giữ vẹn thủy chung


Cơn gió thổi


sóng về hôn môi cát


Em ở đâu


anh thèm được… gần mình


Biển giận dữ


bầu trời mây xám đục


U ám nặng nề


vẫn giữ nguyên trinh


Tạm biệt nhé


Nơi đây mang kỷ niệm


Giờ chia tay


cảm thấy quá bùi ngùi


Nhớ đến em


đậm đà ân tình nghĩa


Mãi mãi bên anh


biết thuở nào nguôi... 


 


NỖI LÒNG


Cả cuộc đời


giam mình trong Côn Đảo


Biển chập chùng


mờ mịt cõi xa xăm


Đảo hoang ấy


đêm về nghe gió hú


Cùng tiếng thét gầm


sóng vỗ hờn căm


Có những lúc


định rời xa hải đảo


Mấy mươi năm


chung sống đảo hoang này


Chân dọn bước


nhưng lòng không đành nỡ


Ký ức tràn về


kỷ niệm bủa vây


Gói hành trang


giờ còn treo lơ lửng


Tiếng sóng rì rào


nhức nhối trầm kha


Xa tít ấy


những cánh bướm réo gọi


Bỗng tiếng thở dài


ray rứt xót xa


Ta chấp nhận


giam mình trong hoang đảo


Chẳng nỡ rời xa


vương vấn tràn đầy


Vẫn biết rằng


nơi phương trời nào đó


Có kẻ đợi chờ


sẽ vỗ cánh bay


Và cứ thế


cuộc đời luôn giam hãm


Da đã nhăn


và tóc đã phai màu


Ta ngơ ngác


giật mình xong một kiếp


Một kiếp người


thấm đẫm sầu đau… 


RA ĐI


Giờ thì chấp nhận phải đi xa


Bỏ cả vợ con, bỏ cả nhà


Tiền tài sự nghiệp buông trôi hết


Không còn con nợ, vợ oan gia


 


Bước đầu chả biết phải đi đâu


Sông sâu núi biếc chốn giang đầu


Phiêu phiêu, lãng lãng thơ cùng rượu


Cho đời quên hết cảnh bể dâu


 


Số phận ra đi cũng yên rồi


Thương, hận theo dòng nước cuốn trôi


Bỏ lại đằng sau bao kỷ niệm


Có còn ai nhớ đến  thương tôi?


Túi thơ, bầu rượu bạn đường xa


Thời gian trôi… rồi sẽ phôi pha


Rày đây mai đó, đời phiêu lãng


Gói bụi phiêu lưu kiếp không nhà


Đến lúc rồi đây có nhớ chi


Có ai thương nhớ kẻ ra đi


Cuộc đời như giấc mơ, mờ ảo


Nghiệt ngã, hợp tan lúc phân kỳ. 


 


BÓNG ĐÊM


Có nhiều khi


đêm về ta sợ hãi


Sợ cô đơn


và sợ cả bóng đêm


Ngoài sân vườn


hàng cây say giấc ngủ


Bóng tối tràn về


thấy xót xa thêm


Có những lúc


ngồi yên trong bóng tối


Như bạn đồng hành


rung cảm dị kỳ


Chung quanh ta


vô vàn lời rên rỉ


Lũ dế mèn


tấu khúc biệt ly


Có khoảnh khắc


ngỡ đời là thật


Tiếng thời gian


chầm chậm bước trong đêm


Như kẻ mộng du


đi tìm quá khứ


Ngơ ngác giật mình


thấm thía buồn thêm


Đêm cứ đến


và không gian khép lại


Chợt tỉnh ra


chỉ có mình ta


Đang lạc lõng


mơ hồ tìm ảo giác


Tìm suốt cuộc đời


nhưng vẫn mịt mờ... 


 


KẺ CUỒNG SI


Trong cơn chếnh choáng


ta nghĩ rằng mình tội lỗi


Trước mặt Phật Thích Ca


mới biết ai là kẻ tội đồ


Ta đã an năn, xin quỳ sám hối


nhưng cuối cùng tan biến cõi hư vô…


Ta quyết thành quỹ dữ, không tu nữa


Sẽ biến thế gian


triệu triệu mảnh khăn sô


Ta đã say nên ta luôn nói thật


Mai mốt đây


dù xuống tận đáy mồ


Ta yêu nàng,


tình yêu luôn vĩnh cữu


Đang chơi vơi


trên sa mạc cháy khô


Nàng cố chấp


không còn yêu ta nữa


Chắc hồn ta


hóa kẻ điên rồ


 


Dòng chữ này


gửi em lần sau cuối


Tiếc cho dã tràng


xây cát thắm điểm tô.


28-10-2010


 


CƠN LỐC


Trong cơn lốc


anh đẩy em vào tâm bão


Trận cuồng phong


mây xám phủ đầy trời


Biển thức giấc


sóng tràn cơn giận dữ


Nhấn chìm em


xa tít tận ngoài khơi


Trong ảo giác


anh mơ hồ chợt tỉnh


Hối hả thét gào


Em đang ở đâu?


Biển cuốn em


ngoài khơi đầy bão táp


Thấp thoáng bóng em


lặn hụp giữa biển sâu


Giờ đây!


hai lối về chặn nẻo


Anh gục đầu


thoi thóp bóng hoàng hôn


Nẻo thứ nhất


Đã đoạn tình phu phụ


Nẻo thứ hai


tự anh bóp chết mảnh hồn


 


Ta thất thểu


ngỡ hồn đang thất lạc


Đang bồng bềnh


trên biển cả mông mênh


Hay trôi giạt


trên chín tầng mây bạc


Hoặc rơi vào


trong hố thẳm buồn tênh


Đêm lại về


ta đối diện loài quỹ dữ


Hỏi tội ta


sao đưa em vào cơn lốc


Trời không dung


Quỷ cũng chẳng buông tha


Nguyền rủa ta


suốt cuộc đời cô độc


Linh hồn ta


chờ được thi hành án


Đày chín tầng địa ngục


cũng chưa xong


Đêm nấu dầu


lóc thịt cũng chưa thỏa


Giết anh đi


em mãn nguyện hài lòng


Anh cầu mong


bão yên và sóng lặng


Đưa em về


bến đỗ được bình an


Anh tự giết


tự đọa đầy thể xác


Tự giam mình


để sám hối an năn. 


 


TÔI LẠI ĐI


Sáng nay ra đi


lòng buồn trĩu nặng


Quảy hành trang


đánh mất nửa phần hồn


Trong sâu thẳm


có gì đang giày xé


Cuồn cuộn phun trào


quặn thắt cô đơn


 


Tôi trốn chạy


như người tù vượt ngục


Bỏ lại sau lưng


mái ấm gia đình


Nơi chốn ấy


tôi nuôi trồng vun đất


Mà giờ này


cuộc sống lại phiêu linh


 


Tôi chẳng hiểu


cuộc đời sao ngang trái


Những nỗi buồn


u ám vẫn đeo mang


 


Vì yêu em


anh không màng tổ ấm


Miễn làm sao


chung sống được với nàng


Vẫn như thế


cõi trần vẫn như thế


Vẫn hòa theo


nhịp bước của thời gian


 


Tôi ngơ ngác


như người trong mộng ảo


Lơ lửng, chập chờn


chẳng tiếng thở than. 


(còn tiếp)


Nguồn: Cõi mênh mông. Thơ tuyển của Trần Ngọc. Lời tựa của nhà văn Triệu Xuân. NXB Hội Nhà văn, 01-2017.


www.trieuxuan.info


bản để in
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Chùm thơ Václav Hrabě - Václav Hrabě 07.11.2019
Thu phong từ 秋風詞 - Lý Bạch 01.11.2019
Bạch Đằng Giang Phú - Trương Hán Siêu 28.10.2019
Chùm thơ Trương Hán Siêu - Trương Hán Siêu 28.10.2019
Diễn từ cho cuốn sách dí dỏm/ Đôi giày - Con người - Jan Neruda 25.10.2019
Chùm thơ Jan Skácel - Jan Skácel 25.10.2019
Chùm thơ Fráňa Šrámek - Fráňa Šrámek 25.10.2019
Ngậm ngùi/ Cũng phải nói một lần - Vũ Hữu Định 25.10.2019
Họa/ Gởi chút tình thân/ Thời tiết - Vũ Hữu Định 25.10.2019
Hành trình cuộc đời này ta có nhau không? - Nguyễn Thế Thiên Trang 24.10.2019
xem thêm »