tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Green Leaf VN - với hơn 400 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới - là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Luôn phục vụ khách hàng với phong thái và ý chí của người tài xế chuyên nghiệp. Chỉ tuyển dụng đầu vào tài xế có khả năng giao tiếp tiếng Anh đàm thoại. Tác phong, đồng phục chỉnh chu trong suốt thời gian phục vụ khách hàng. Các tài xế phải vượt qua chương trình đào tạo nghiêm ngặt về cách thức phục vụ khách hàng

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm: 29462223
Tiểu thuyết
01.02.2009
Liep Nicôlaievich Tônxtoi
Chiến tranh và Hòa bình

Viên đại úy thì ngược lại, có vẻ rất vui. Hắn đi qua đi lại hai lượt trong gian phòng. Mắt hắn sáng long lanh, bộ ria khẽ nhích nhích lên như thể hắn đang cười tủm tỉm một mình về một ý nghĩ gì rất ngộ nghĩnh.


- Thú tuyệt, - hắn bỗng nói. - Viên đại tá của cái bọn Vuyêctembéc thú tuyệt! Lão ta là người Đức. Ấy thế mà lại rất tốt nhưng vẫn là người Đức[1].


Hắn ngồi xuống trước mặt Pie.


- Này thế ra ông cũng biết tiếng Đức à?[2].


Pie lặng thinh nhìn hắn.


- Nhà cứu tế tiếng Đức nói thế nào nhỉ?[3].


- Nhà cứu tế à? - Nhà cứu tế tiếng Đức là Unterkunft[4].


- Ông bảo sao?[5] - viên đại úy hỏi lại rất nhanh, vẻ bỡ ngỡ.


- Unterkunft - Pie nhắc lại.


- Onterkoff. - viên đại úy nói, đoạn đưa mắt tươi cười nhìn Pie một lát. - Người Đức họ ngốc ra trò, có phải không ông Pie nhỉ? [6]- hắn kết luận.


- Nào, làm thêm một chai boocđô Mátxcơva nữa chứ? Môren đem hâm cho ta một chai nữa đi nào. Môren [7] - viên đại úy vui vẻ cất tiếng gọi to.


Môren đem nến và rượu vang ra. Viên đại úy nhìn Pie dưới ánh nến và hình như lấy làm lạ vì vẻ mặt ủ dột của chàng. Răngban, vẻ buồn rầu và ái ngại thành thật tiến lại gần Pie và cúi xuống phía chàng.


- Thế nào, anh bạn của tôi buồn à? - Hắn vừa nói vừa đặt tay lên cánh tay Pie. - Hay tôi có điều gì làm anh phải phật ý? Không, chắc anh có gì giận tôi thật rồi - hắn hỏi lại. - Hay có lẽ vì tình thế hiện nay?[8]


Pie lặng thinh không đáp, nhưng dịu dàng nhìn thẳng vào mặt người Pháp, vẻ ái ngại của hắn làm cho chàng thấy dễ chịu.


- Xin lấy danh dự mà nói rằng dù không kể đến chuyện tôi chịu ơn ông nữa, tôi cũng vẫn thấy mến ông lắm. Ông có cần tôi giúp việc gì không? Xin ông cứ bảo. Sống chết tôi cũng xin hết lòng. Tôi xin để tay lên tim mà nói như vậy[9] - hắn vừa nói vừa vỗ tay lên ngực.


- Cám ơn ông[10] - Pie nói. Viên đại úy nhìn Pie chằm chằm, đúng như khi được biết nhà cứu tế tiếng Đức nói thế nào và gương mặt hắn ta bỗng bừng sáng lên.


- À! Nếu vậy tôi xin nâng cốc mừng tình bạn của chúng ta[11] - hắn vui vẻ reo to và rót hai cốc rượu vang. Pie cầm lấy cốc rượu và uống cạn. Răngban cũng uống cạn cốc của mình, bắt tay Pie một lần nữa và chống khuỷu tay lên bàn, trong một tư thế u hoài và tư lự.


- Phải, bạn ạ, những cảnh xoay vần bất ngờ của số mệnh là thế đấy. Xưa kia có ai dè rằng tôi là một quân nhân và là một đại úy long kỵ trong quân đội của Buônapáctê như hồi đó chúng tôi vẫn gọi Người. Ấy thế mà giờ đây tôi đang ở Mátxcơva với Người. Bạn thân mến ạ. - hắn nói tiếp với cái giọng buồn buồn và đều như khi sắp kể một câu chuyện rất dài, - cần phải nói để bạn rõ rằng dòng họ chúng tôi là một dòng qúy tộc lâu đời vào bậc nhất ở Pháp[12].


Và với thái độ cởi mở dễ dàng và ngây thơ mà người Pháp vốn có, viên đại úy kể cho Pie nghe chuyện các tổ tiên của hắn ta, thời thơ ấu, thời niên thiếu của hắn ta, liệt kê tất cả bà con họ hàng, các quan hệ tài sản và gia đình. Cố nhiên "bà mẹ đáng thương của tôi"[13] đóng một vai trò quan trọng trong câu chuyện này.


- Nhưng tất cả những thứ đó chỉ mới là sự dàn cảnh của cuộc đời, thực chất của nó là ái tình kia. Ái tình! Có phải không ông Pie?- hắn càng nói càng hăng. - Thêm cốc nữa nhé[14].


Pie lại uống cạn và rót cho mình một cốc nữa.


- Chao ôi! Đàn bà, đàn bà[15]- và viên đại úy hai mắt sáng long lanh nhìn Pie, bắt đầu nói về tình yêu và kể lại những chuyện yêu đương của mình. Những chuyện ấy rất nhiều: Cứ trông khuôn mặt bảnh bao, tự mãn của viên sĩ quan và vẻ hứng khởi hân hoan của hắn ta khi nói đến đàn bà cũng đủ có thể tin được điều đó. Mặc dầu tất cả những câu chuyện tình của Răngban đều có cái sắc thái sàm sỡ mà người Pháp vẫn thường xem là nhân tố tạo nên tất cả sức mê hoặc và thi vị của tình yêu, nhưng viên đại úy kể chuyện mình với một lòng tin chắc chắn rằng chỉ riêng hắn ta mới được nếm và biết hết những cái thú tuyệt vời của tình yêu và mô tả phụ nữ một cách duyên dáng hấp dẫn đến nỗi Pie cũng phải tò mò lắng nghe hắn ta.


Rõ ràng thứ ái tình[16] mà người Pháp kia ưa thích say mê chẳng phải là thứ tình yêu hạ đẳng và đơn giản mà Pie đã từng có đối với vợ chàng, cũng chẳng phải là thứ tình yêu lãng mạn của chàng đối với Natasa, một tình yêu mà chính chàng đang cố nhen lên, cả hai loại ái tình này Răngban đều khinh miệt như nhau - một loại là ái tình của bọn phu xe[17], loại kia thì lại là ái tình của những thằng ngốc[18], thứ ái tình mà người Pháp thời ấy thờ phụng chủ yếu xây dựng trên những quan hệ tự nhiên đối với phụ nữ và trên sự kết hợp những cách bố trí kỳ quặc tạo thành sức hấp dẫn chính của tình cảm.


Chẳng hạn, viên đại úy kể câu chuyên tình lâm ly của hắn ta với một hầu tước phu nhân ba mươi lăm tuổi rất mực kiều diễm và đồng thời với cô con gái của phu nhân - một thiếu nữ mười bảy tuổi, ngây thơ và duyên dáng tuyệt vời. Cuộc tranh đua về lòng đại lượng giữa hai mẹ con rốt cuộc đi đến chỗ là người mẹ tự hy sinh, thuận lòng gả con gái cho tình nhân của mình. Mãi cho đến nay, cuộc tranh đua ấy tuy chỉ là một kỷ niệm xa xưa, nhưng vẫn làm cho viên đại úy xúc động. Sau đó hắn ta kể một câu chuyện trong đó người chồng đóng vai trò tình nhân, còn hắn ta (tức người tình nhân) thì lại đóng vai trò người chồng và thêm nhiều mẩu chuyện buồn cười khác trong số các kỷ niệm đất Đức[19], nơi mà nhà cứu tế được gọi là Unterkunft, nơi mà các đức ông chồng ăn dưa bắp cải[20] và là nơi mà tóc các thiếu nữ quá vàng[21].


Cuối cùng là câu chuyện xảy ra cách đây không lâu ở Ba Lan, hãy còn tươi rói trong ký ức của viên đại úy. Chuyện này hắn ta vừa kể vừa hoa tay lia lịa, mặt đỏ bừng lên: hắn đã cứu sống một người Ba Lan (nói chung trong các câu chuyện của viên đại úy luôn luôn xảy ra những trường hợp cứu mạng như thế) và người Ba Lan này giao người vợ kiều diễm của mình (người thì Ba Lan nhưng tâm hồn thì lại là tâm hồn một cô gái Pari)[22] cho hắn ta trông nom hộ, còn bản thân người kia thì tình nguyện sung vào quân đội Pháp. Viên đại úy rất sung sướng, người thiếu nữ Ba Lan xinh đẹp muốn đi trốn với hắn ta, nhưng vì lòng đại lượng, viên đại úy đã trả vợ lại cho người Ba Lan, nói với anh chồng rằng: "Tôi đã cứu mạng cho ông và bây giờ thì tôi cứu vớt danh dự của ông!"[23]. Khi nhắc lại mấy lời này, viên đại úy dụi mắt và lắc mạnh cái đầu như để xua đuổi một cảm xúc ủy mị đang tràn vào lòng mình khi gợi lại những kỷ niệm động lòng ấy.


Trong lúc nghe viên đại úy kể chuyện - những khi đêm đã khuya và có hơi men người ta vẫn thường thấy như vậy - Pie theo dõi tất cả những điều viên đại úy nói, hiểu tất cả và đồng thời cũng lần theo dòng kỷ niệm riêng của mình, những kỷ niệm bỗng dưng hiện lên trong trí nhớ của chàng. Khi chàng nghe kể những câu chuyện tình ấy, chàng chợt nhớ lại tình yêu của mình đối với Natasa và trong khi ôn lại những bức tranh của mối tình này, chàng thầm so sánh những cảnh ấy với những câu chuyện của Răngban. Lắng nghe chuyện đấu tranh giữa tình yêu và bổn phận, Pie thấy hiện ra trước mắt cuộc gặp gỡ vừa rồi giữa chàng với người mà chàng yêu dấu ở gần tháp Xukharép. Hôm ấy, cuộc gặp gỡ không có ảnh hưởng gì trong lòng chàng; thậm chí chàng cũng không có lần nào nhớ lại cuộc gặp gỡ đó. Nhưng bấy giờ chàng lại có cảm tưởng rằng cuộc gặp gỡ vừa qua có một cái gì đầy ý nghĩa và rất nên thơ.


"Anh Piốt Kirilích, anh lại đây, tôi nhận ra anh rồi" - câu nói của Natasa như còn văng vẳng bên tai chàng, và đôi mắt, nụ cười, chiếc mũ chụp đi đường trường, món tóc xổ ra ngoài vành mũ hiện rõ cả trước mắt chàng... và chàng thấy tất cả những thứ đó có một cái gì cảm động lạ thường khiến lòng chàng lại dịu hẳn đi.


Kể xong câu chuyện về cô gái Ba Lan kiều diễm, viên đại úy hỏi Pie xem chàng đã bao giờ có cái cảm giác của kẻ tự hy sinh vì tình yêu và lòng ghen ghét đối với người chồng hợp pháp như vậy chưa.


Được câu hỏi này khích lệ, Pie ngẩng đầu lên và thấy cần phải nói rõ những ý nghĩ đang khiến chàng bận tâm, chàng bắt đầu giãi bày rằng mình có một quan niệm hơi khác về tình yêu đối với phụ nữ. Chàng nói rằng suốt đời chàng chỉ yêu có một người đàn bà, nhưng người đàn bà ấy không bao giờ có thể là vợ chàng.


- Chà![24] - Viên đại úy nói.


Sau đó Pie phân trần rằng chàng đã yêu người đàn bà ấy từ thời còn niên thiếu vì nàng còn trẻ quá, còn chàng thì khi ấy chỉ là một đứa con bất hợp pháp chẳng có tên họ. Rồi về sau, khi chàng đã có tên họ và của cải, chàng cũng vẫn không dám nghĩ đến nàng, vì chàng yêu nàng quá, chàng đặt nàng cao hơn tất cả và do đó, lại càng quá cao đối với bản thân chàng. Kể đến chỗ này, Pie hỏi viên đại úy có hiểu điều đó không.


Viên đại úy làm một cử chỉ dù hắn ta hiểu chăng nữa cũng xin Pie cứ kể tiếp cho.


- Tình yêu lý tưởng, mây mù...[25] - hắn lẩm bẩm. Không biết vì hơi men, hay vì đang cần thổ lộ, hay vì nghĩ rằng người này hiện không biết và sẽ không bao giờ biết được một nhân vật nào trong câu chuyện mình kể, hay vì tất cả những thứ đó gộp lại, Pie nói rất tự do, chẳng giữ gìn gì cả, đôi mắt mơ mộng nhìn vào cõi xa xăm, miệng dấp dính, Pie lè nhè kể lại tất cả chuyện đời của mình: cuộc hôn nhân của chàng, chuyện Natasa yêu người bạn tốt nhất của chàng, chuyện nàng phản bội người yêu và tất cả những mối quan hệ đơn giản giữa chàng và nàng. Được những câu hỏi của Răngban khích lệ thêm, chàng nói luôn cả những điều mà lúc đầu chàng đã giấu giếm - địa vị của chàng trong xã hội và thậm chí cả tên họ chàng nữa.


Trong câu chuyện của Pie kể, điều khiến cho viên đại úy kinh ngạc hơn cả là Pie rất giàu, chàng có hai tòa lâu đài ở Mátxcơva mà lại ở lại trong thành phố, giấu kín tên họ và tung tích.


Đêm đã khuya khi họ cùng nhau bước ra phố. Đêm hôm ấy trời ấm áp và sáng sủa. Về phía bên trái ngôi nhà, trên trời hừng lên một ánh sáng mờ mờ - ánh lửa của đám cháy đầu tiên ở Mátxcơva, bùng lên ở phố Pêtrốpca. Về bên phải, vầng trăng lưỡi liềm treo cao trên nền trời và ở phía đối diện với mặt trăng lơ lửng ngôi sao chổi vốn gắn bó với tình yêu của Pie trong lòng chàng. Bên cổng, bác Ghêraxim, bà nấu bếp cùng đứng với hai người lính Pháp. Họ đang cười cười nói nói, mỗi đằng một thứ tiếng, chẳng hiểu nhau tí gì cả. Họ nhìn cái ráng đỏ chập chờn trên thành phố.


Một vụ cháy nhỏ ở xa trong một thành phố rộng lớn thì chẳng có gì là đáng sợ cả.


Nhìn bầu trời cao đầy sao, nhìn vầng trăng, ngôi sao chổi và ánh lửa mờ mờ, Pie thấy lòng vui khấp khởi và đồng thời dịu lại. "Đấy, thế này cũng tốt quá rồi, còn cần gì hơn nữa?"- chàng thầm nghĩ. Và đột nhiên sực nhớ lại ý định của mình, chàng chợt thấy choáng váng khó ở, đến nỗi chàng phải dựa vào hàng rào cho khỏi ngã.


Không cáo từ người bạn mới, Pie loạng choạng rời cổng bước vào phòng, ngả lưng trên đi văng và lập tức ngủ thiếp đi.


(còn tiếp)


Nguồn: Chiến tranh và Hòa bình, tập 3. Bộ mới, NXB Văn học, 1-2007. Triệu Xuân biên tập. In theo lần xuất bản đầu tiên tại Việt Nam năm 1961 và 1962 của Nhà xuất bản Văn hóa, tiền thân của NXB Văn học. Những người dịch: Cao Xuân Hạo, Nhữ Thành, Trường Xuyên (tức Cao Xuân Huy) và Hoàng Thiếu Sơn.


 


 







[1] - Charmant, le colonel de ces Wurtembourgeois. C’est un Allemand; mais brave graçon, s’irl en fut. Mais Allemand.




[2] - A propos, vous savez donc I’allemand, vous?




[3] - Comment dites vous asile en allemand?




[4] - Asile? Asile en allemand - Unterkunft.




[5] - Comment dites vous?




[6] - Onterkoff. Les Allemand sont de fières bêres. N’est-ce pas, M.Pierre?




[7] - Eh bien, encore une bouteille de ce bordeau Moscovite, n’est-ce pas? Morel, va nous chauffer encore une petite bouteille. More!




[8] - Eh bien, nous sommes trites. Vous aurai-je fait de la peine? Non vrai, avez-vous quelque chose contre moi?... Peut-être rapport à la situation?




[9] - Parole d’honneur, sans parler de ce que je vous dois, j’ai de l’amitié pour vous. Puis-je faire quelque chose pour vous? Disposez de moi. C’est à la vie et à la mort. C’est la main sur le coeur que je vous le dis.




[10] - Merci.




[11] - Ah, dans ce cas je bois à notre amitié!




[12] - Oui, mon cher ami, voilà les caprices de fortune. Qui m’aurait dit que je serai soldat et capitaine de deragon au service de Bonaparte, comme nous l’appelions jadis. Et cependant me voilà à Moscou avec rui. Il faut vous dire, mon cher, que notre nom est l’un des plus anciens de la France.




[13] “Ma pauvre mère”.




[14] - Mais tout cela n’est que la mise en scène de la vie, le fond c’est l’amour! L’amour! N’est-ce-pas, M. Pierre?... Encore un verre.




[15] - Oh. Les femmes, les femmes.




[16] L’amour.




[17] L’amour des charretiers.




[18] La mour des nigauds




[19] Souvenirs d’Allemagne.




[20] Les maris mangent de la choux croute.




[21] Les Jeunes filles sont trop blondes.




[22] Parisienne de coeur.




[23] “Je vous ai sauvé lavie et je sauve votre honneur!”.




[24] - Tiens!




[25] L’amour platonique, les nuages.



Mục lục:
1.
2.
3.
4.
5.
6.
7.
8.
9.
10.
11.
12.
13.
14.
15.
16.
17.
18.
19.
20.
21.
22.
23.
24.
25.
26.
27.
28.
29.
30.
31.
32.
33.
34.
35.
36.
37.
38.
39.
40.
41.
42.
43.
44.
45.
46.
47.
48.
49.
50.
51.
52.
53.
54.
55.
56.
57.
58.Phần Thứ Mười một
59.
60.
61.
62.
63.
64.
65.
66.
67.
68.
69.
70.
71.
72.
73.
74.
75.
76.
77.
78.Phần Thứ tám
79.
80.
81.Phần Thứ sáu
82.Lời Người biên tập và Lời Giới thiệu của Cao Xuân Hạo
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Đêm thánh nhân - Nguyễn Đình Chính 11.09.2019
Jude - Kẻ vô danh - Thomas Hardy 10.09.2019
Ông cố vấn - Hữu Mai 10.09.2019
Tiêu sơn tráng sĩ - Khái Hưng 05.09.2019
Seo Mỉ - Đỗ Quang Tiến 28.08.2019
Sông Côn mùa lũ - Nguyễn Mộng Giác 23.08.2019
Lâu đài - Franz Kafka 21.08.2019
Trăm năm cô đơn - G. G. Marquez 20.08.2019
Cuốn theo chiều gió - Margaret Munnerlyn Mitchell 20.08.2019
Gia đình Buddenbrook - Thomas Mann 19.08.2019
xem thêm »