tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Green Leaf VN - với hơn 400 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới - là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Luôn phục vụ khách hàng với phong thái và ý chí của người tài xế chuyên nghiệp. Chỉ tuyển dụng đầu vào tài xế có khả năng giao tiếp tiếng Anh đàm thoại. Tác phong, đồng phục chỉnh chu trong suốt thời gian phục vụ khách hàng. Các tài xế phải vượt qua chương trình đào tạo nghiêm ngặt về cách thức phục vụ khách hàng

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm: 30200714
Thơ
14.12.2016
Trần Ngọc
Cõi mênh mông (4)



DƯỚI GIÀN HOA GIẤY


Mỗi ngày làm bốn câu thơ


Dưới giàn hoa giấy mộng mơ nhớ nàng


Vài con chim sẻ bay ngang


Nó nhìn hoa giấy mơ màng giống anh


 


Dưới giàn hoa giấy đẩy đưa


Có đôi bướm trắng say sưa làm tình


Đêm về gối chiếc lạnh thinh


Ngày thời thơ thẩn một mình ngắm hoa


 


Sợ rằng hoa giấy tàn phai


Xác hoa rơi rụng trên hai lối về


Một ảo ảnh một đam mê


Người ta hờ hững, mình thề thủy chung


Sáng nay cây phượng trổ bông


Chen cùng hoa giấy song song khoe màu


Hoa nào cũng đẹp như nhau


Nhìn giàn hoa giấy nao nao nhớ nàng


 


Đêm nằm nghe gió thở than


 Sáng nay thức dậy hoa tàn rụng rơi


Nhìn hoa tan nát tơi bời


Vẫn mang dáng vẻ lả lơi gợi tình


 


Hôm nào em muốn giải khuây


Gót chân vàng ngọc qua đây đứng nhìn


Rực màu hoa giấy lung linh


Gợi cho anh nhớ mối tình phù du


 


Hôm nay chủ nhật buồn tênh


Nhớ em quá nhớ mông mênh nỗi buồn


Hàng cây rủ lá chiều buông


Dưới giàn hoa giấy chỉ thương mình nàng


 


Mưa về biệt thự đìu hiu


Trái tim thổn thức cô liêu chạnh lòng 


Đêm đêm thoi thóp chờ mong


Giọt mưa rỉ rả bềnh bồng nhớ thương


 


Ngày xưa Bùi Giáng đáng thương


Yêu chi kiều nữ Kim Cương hững hờ


Ngày nay Trần Ngọc ngu ngơ


Yêu giàn hoa giấy thẫn thờ đảo điên


 


Sáng nay anh chúc em vui


Nhìn giàn hoa giấy sắc tươi nở đầy


Phải chi em trở về đây


Để anh viết tiếp bài dài thơ yêu


Nhìn giàn hoa giấy ngủ trưa


Vài con bướm lượn đong đưa gợi tình


Lao xao cành lá rung rinh


Con bướm giật mình ngơ ngác bay xa


 


Đêm về hoa giấy ngủ êm


Chúc em mộng đẹp bên thềm yêu thương


Cớ sao ta lại vấn vương


Nhìn giàn hoa giấy nhớ thương một người


 


Nhớ em quằn quại tâm can


Mưa đêm vùi dập cả ngàn cánh hoa


Nhạt nhòa le lói bóng tà


Dưới giàn hoa giấy xót xa bồi hồi


 


Nhớ em nhớ lắm em ơi


Dưới giàn hoa giấy rụng rơi mảnh tình


Tình yêu chẳng lẽ van xin


Thôi đành câm lặng một mình xót xa


 


Một ngày cứ giống mỗi ngày


Tâm tư trầm mặc đọa đày thân ta


Vài cánh hoa giấy rên la


Nghiêng qua, ngả lại xót xa từng hồi


 


Sáng nay làm mấy bài thơ


Nhìn giàn hoa giấy ngẩn ngơ bồi hồi


Ước gì môi lại kề môi


Anh đưa em đến đỉnh đồi yêu thương


Cuộc đời sao lại trớ trêu


Người ta lãnh đạm mình yêu điên rồ


Phải chăng mình quá ngây ngô


Dưới giàn hoa giấy vắt khô lệ tình


 


Chiều nay mây xám mịt mù


Mưa rơi xào xạc âm u nỗi phiền


Lá vàng rơi rụng ngoài hiên


Trái tim thoi thóp ngả nghiêng ánh tà


 


Gió đưa hoa giấy lẳng lơ


Bâng khuâng tiếc nuối giấc mơ đêm rồi


Sáng nay vẫn thấy bồi hồi


Trong mơ anh thấy mềm môi với mình!


 


Bướm nhìn hoa giấy ngẩn ngơ


Xót xa anh viết bài thơ tặng nàng


Nhớ em lòng dạ xốn xang


Thì ra anh đã yêu nàng từ lâu…


 


KHI ANH VỀ


Khi anh về vòng tay ôm nỗi nhớ


Tuổi nào buồn cho kiếp sống đi hoang


Bao nhiêu năm trăn trở buồn xa cách


Ký ức tuổi thơ cuộc sống cơ hàn


 


Khi anh về đường xưa mờ lối cũ


Hàng me xanh rủ ngọn đứng đợi chờ


Để tìm lại dáng ai buồn e ấp!


Nắng chiều buông, gió loạn tóc lơ thơ


 


Khi anh về vầng trăng treo nửa mảnh


Gió thì thầm ru ngủ giấc mơ xưa


Mùi hương cau pha trộn giọt sương khuya


Bao kỷ niệm đong đưa trong tâm khảm


 


Khi anh về thuyền ai trên sông lạnh


Mái chèo khua buốt giá nỗi khát khao


Nơi bến vắng đò xưa sầu vạn kỷ


Nhớ đến ai? Bao cảm xúc dâng trào!


 


Khi anh về còn ai đang đứng đợi


Lối mòn xưa in dấu của thưở nào


Tôi lặng lẽ thẫn thờ xua dĩ vãng


Còn chi đâu đời lắm nỗi thương đau


 


Khi anh về nổi trôi thời quá khứ


Có còn chăng nửa mảnh của thương sầu


Vai áo bạt phiêu lưu mòn sương phủ


Nửa mảnh cuộc đời đã mất từ lâu.


San José, 04-9-2007


NHƯ NHỮNG TỘI ĐỒ


Đêm chệnh choạng vầng trăng phân nửa           


Lơ lửng treo trên nóc của giáo đường


Chúa hỡi Chúa! Con không biết gì về Đạo


Có phải chăng vì thế muốn đau thương


Con rất sợ những người ôm Thánh giá


Họ cầu xin như những kẻ tội đồ


Chúa thánh thiện có nào hay nào biết


Những con chiên khờ khạo đến ngây ngô


Bởi vì thế đêm nay trăng nửa mảnh


Con quỳ xin một góc nhỏ giáo đường


Đêm êm ả chuông nhà thờ yên lặng


Chúa có còn biết nhớ hoặc biết thương


 


Nửa vòng trái đất con đi tìm Chúa


Đất Mỹ xa xôi con đứng nơi đây


Con cứ ngỡ đưa hai tay với đụng


Nhưng để rồi cảm thấy Chúa xa bay...


Tampa florida, ngày 12-08-2007


 


BẼ BÀNG


Anh sẽ về, em ra phi trường đón


Em đứng cô đơn một góc phòng chờ


Bó hoa trên tay bắt đầu trĩu nặng


Giữa chốn đông người cảm thấy bơ vơ


 


Anh xuất hiện như người hùng chiến trận


Nét phong lưu pha lẫn chút bụi đời


Em hối hả định gọi tên anh đấy


Chưa kịp đón chào đã thấy chơi vơi


 


Trời ơi hỡi! thì ra có người đón


Chợt nghĩ rằng mình là kẻ đến sau


Ôi! Tê tái! Em thẫn thờ cô độc


Xót xa ngậm ngùi ôm nỗi đớn đau


 


Em chết lặng, anh đi qua nào biết


Bó hoa hồng che giấu mắt lệ trào


Họ dìu nhau bước lên xe lộng lẫy


Trời hỡi! Bây giờ biết phải làm sao?


 


Em đau đớn hững hờ về chốn cũ


Từng lối hoa rơi rớt dọc lối về


Nơi phố thị sao lòng buồn quạnh quẽ


Thôi hết rồi! Tan nát nỗi đam mê.


Tampa Florida, ngày 08-8-2007 


 


ẢO ẢNH


Một thoáng hồn ta như bất chợt


Bỗng thấy mình khờ dại đến u mê


Chất men cay đưa ta vào ảo giác


Quên hết thời gian lẫn cả lối về


 


Ta thử hỏi có phải mình hoang thưởng


Kiếp phù sinh trần tục giữa mảnh đời


Ta len lỏi mơ tìm trong chập choạng


Ký ức trở về lơ lửng chơi vơi


 


Ta than mãi đường đời không đúng nẻo


Những mảnh tình trôi dạt hững hờ đau


Có những lúc hồn ta trôi sâu thẳm


Cũng lắm khi được ve vuốt ngọt ngào


 


Ta chợt tỉnh… khi cơn men chưa hết


Trước mắt ta phù phiếm cả cuộc đời


Ảo ảnh ấy rụng rơi tan từng mảnh


                        Từng mảnh buồn


                             theo lượn sóng trùng khơi…


Florida, Skyway, ngày 10-08-2007 


 


BÊN DÒNG QUÁ KHỨ


Tặng các con: Phi, Phương, Hương, Thu, Út Dương


1.         Ba ngồi đây,


bên dòng sông lững lờ


trong ngôi biệt thự


Ba mươi sáu năm trôi qua


ba nhớ về quá khứ


Qúa khứ buồn tênh


Lúc đó đứa con đầu đàn của ba


Vừa tròn mười tuổi


Nhìn bầy con còn nhỏ


lòng ba quá xót xa


như những chú chim non,


nằm trong tổ mẹ


 


2. Đất nước sang trang


hòa bình, độc lập


Tháng năm tiếp nối


ba đi học tập


Các con lớn lên


Trong sự thiếu thốn trăm bề


Gia đình phải về quê


bỏ thành phố, hồi hương không luyến tiếc


 


3.         Giờ ba lại ngồi đây


nhớ những tháng ngày


Các con ra đi biền biệt


Chưa có cuộc chia ly nào


buồn đau như thế


Cuộc chia ly mà nước mắt


đọng bờ mi


Ba nghẹn ngào


nhìn các con lần cuối


Đêm đêm nguyện cầu


tràn ngập nỗi phân ly


Các con đã ra đi


Ba không biết


Bên kia bờ đại dương có gì?


Miền đất hứa


Hay thiên đàng ảo mộng


 


Trước mắt ngục tù


Và biển cả mênh mông


Nhưng ba lại đẩy các con đi


Khi tuổi đời còn son trẻ


Những năm tháng ấy,


Ba chơi vơi, tuyệt vọng!



4.         Ba lại ngồi đây


Tóc bạc, mắt mờ


Bao đau đớn phân kỳ


Đã đi qua


Bây giờ ba còn gì?


Còn nỗi cô đơn quằn quại


Với tuổi già


luôn luôn ái ngại


Rồi sẽ có một ngày...


ba cũng lại ra đi


Khi tiếng con chó già


tru trong đêm trường quạnh quẽ


 


5.         Đêm nay,


ba ngồi đây


Nghe dòng thời gian


trôi lặng lẽ


Nghe tiếng đập quạnh hiu của con tim


Con tim già nua


cô đơn và nhạt phai


Một cuộc đời


quá nhiều bể dâu


Đổi thay


cả tình nghĩa vợ chồng


Hơn mấy mươi năm chung sống


bỗng chốc chia lìa


tấm mẳn tào khang


 


6.         Bây giờ... cuộc đời ba


lại sang trang


Bên dòng sông, dòng đời


đầy lá vàng rơi


Đời nổi trôi


theo chiếc lá bềnh bồng


Rồi đây


Ba cũng chập chờn theo chiếc lá


Một con gió đi qua


đẩy ba về dĩ vãng


Dĩ vãng buồn


Lẽ nào để hiện tại buồn hơn!


Biệt thự Hồng Ngọc, 01-01-2011 


(còn tiếp)


Nguồn: Cõi mênh mông. Thơ tuyển của Trần Ngọc. Lời tựa của nhà văn Triệu Xuân. NXB Hội Nhà văn, 01-2017.


www.trieuxuan.info


bản để in
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Chùm thơ Hồng Nhu - Hồng Nhu 14.11.2019
Chùm thơ Václav Hrabě - Václav Hrabě 07.11.2019
Thu phong từ 秋風詞 - Lý Bạch 01.11.2019
Bạch Đằng Giang Phú - Trương Hán Siêu 28.10.2019
Chùm thơ Trương Hán Siêu - Trương Hán Siêu 28.10.2019
Diễn từ cho cuốn sách dí dỏm/ Đôi giày - Con người - Jan Neruda 25.10.2019
Chùm thơ Jan Skácel - Jan Skácel 25.10.2019
Chùm thơ Fráňa Šrámek - Fráňa Šrámek 25.10.2019
Ngậm ngùi/ Cũng phải nói một lần - Vũ Hữu Định 25.10.2019
Họa/ Gởi chút tình thân/ Thời tiết - Vũ Hữu Định 25.10.2019
xem thêm »