tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Green Leaf VN - với hơn 400 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới - là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Luôn phục vụ khách hàng với phong thái và ý chí của người tài xế chuyên nghiệp. Chỉ tuyển dụng đầu vào tài xế có khả năng giao tiếp tiếng Anh đàm thoại. Tác phong, đồng phục chỉnh chu trong suốt thời gian phục vụ khách hàng. Các tài xế phải vượt qua chương trình đào tạo nghiêm ngặt về cách thức phục vụ khách hàng

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm: 25345993
Tiểu thuyết
31.01.2009
Liep Nicôlaievich Tônxtoi
Chiến tranh và Hòa bình

XXVIII


Khi viên sĩ quan Pháp đã cùng đi với Pie vào phòng trong, Pie tự thấy mình có nhiệm vụ phân trần với viên đại uý một lần nữa rằng mình không phải là người Pháp và muốn bỏ đi, nhưng viên sĩ quan Pháp một mực không nghe, cứ gạt phắt đi. Hắn ta lễ độ, nhã nhặn, hiền lành và thành thực biết ơn người đã cứu mạng cho hắn đến nỗi Pie không nỡ từ chối và đành ngồi lại với hắn ta trong gian phòng khách lớn, gian phòng đầu tiên mà hai người vào. Khi Pie khẳng định rằng chàng không phải là người Pháp, viên đại úy chắc hẳn là không hiểu nổi tại sao người ta lại từ chối một tước vị cao quý như vậy, liền nhún vai nói rằng chàng cứ khăng khăng nhất định bảo mình là người Nga thì thôi, cũng được, nhưng hắn ta thì dù sao cũng vẫn biết ơn chàng trọn đời vì đã cứu mạng hắn.


Giả sử người Pháp này có khả năng hiểu biết ttình cảm của người khác và đoán được những cảm giác của Pie thì có lẽ Pie đã bỏ đi rồi nhưng đằng này hắn không có lấy một chút khả năng thông cảm nào đối với những cái gì không phải là chính bản thân hắn ta và cái vẻ say sưa hồ hởi của hắn đã chinh phục được Pie.


- Dù ông là người Pháp hay là một vị hoàng thân Nga ẩn danh, - người Pháp vừa nói vừa nhìn chiếc áo sơ mi tuy bẩn nhưng rất mịn của Pie và chiếc nhẫn chàng đeo trên ngón tay - tôi cũng đã nhờ ông mà thoát chết và xin ông nhận cho tình bằng hữu của tôi. Một người Pháp không bao giờ quên một lời nhục mạ hay một công ơn. Xin ông vui lòng nhận tình cảm của tôi. Tôi chỉ xin nói có thế thôi[1].


Giọng nói, vẻ mặt và cử chỉ của viên sĩ quan này có một cái gì hiền lành và cao thượng (theo cách quan niệm của người Pháp về chữ này) đến nỗi Pie bất giác mỉm cười đáp lại nụ cười của người Pháp và khi hắn giơ tay ra chàng cũng bắt tay hắn.


- Đại úy Răngban thuộc trung đoàn khinh binh thứ mười ba đã được tuyên dương nhân trận mùng bảy tháng chín[2] - hắn tự giới thiệu với nụ cười tự mãn không sao kiềm chế nổi làm cho môi hắn cong lên dưới bộ ria mép.- Bây giờ xin ông cho tôi được rõ tôi đang được hân hạnh nói chuyện thú vị như thế này với ai, trong khi lẽ ra tôi đã phải nằm ở trạm cứu thương với viên đạn của thằng điên ấy trong người[3].


Pie đáp rằng chàng không thể nói tên họ được và đỏ mặt toan tìm cách bịa ra một cái tên nào đấy và giãi bày những lý do khiến cho chàng không thể nói rõ tên họ, nhưng người Pháp đã hối hả ngắt lời chàng:


- Thôi xin ông miễn cho! Tôi hiểu lý do của ông rồi: ông là một sĩ quan..., sĩ quan cao cấp cũng nên. Ông đã cầm khí giới chống lại chúng tôi. Nhưng đó không phải là việc của tôi. Tôi đã nhờ ông mà thoát chết. Thế là đủ rồi. Tôi là người của ông. Ông là một quý tộc chứ? - Hắn nói thêm, giọng hơi uốn cao lên như muốn hỏi. Pie nghiêng đầu - Xin ông cho tôi biết tên rửa tội? Tôi không dám hỏi gì hơn. Ông Pie à?... Tốt lắm. Tôi chỉ cần biết có thế thôi[4].


Khi thịt cừu, chả trứng, ấm lò, vốtca và rượu vang (chỗ rượu này họ đã lấy ở một hàng rượu Nga mang đến đây) đã được bày ra bàn, Răngban mời Pie dự tiệc này và lập tức tự mình bắt tay vào ăn nhanh và rất ngon miệng, chứng tỏ mình là một người khỏe mạnh và đang đói, hàm răng lực lưỡng nhai ngấu nghiến, luôn luôn chép miệng và trầm trồ: ngon quá, ngon tuyệt[5]. Mặt hắn ta đỏ bừng lên và lấm tấm mồ hôi. Pie cũng đang đói nên vui lòng dự vào bữa ăn. Môren, tên lính cần vụ, bưng lên một soong nước nóng và ngâm chai rượu vang đỏ vào. Ngoài ra hắn lại mang đến một chai Cơvas[6] mà hắn đã lấy ở nhà bếp để nếm thử. Bây giờ quân lính Pháp đã biết đến thứ nước ngọt này và đặt tên cho nó là limonade de cochon (nước chanh của lợn). Môren khen lấy khen để chai limonade de cochon mà hắn đã tìm thấy trong nhà bếp. Nhưng vì viên đại úy đã có mấy chai rượu vang kiếm chác được khi đi lại trong thành Mátxcơva, cho nên hắn nhường chai Cơvas cho Môren và tấn công vào chai Boocđô. Răngban lấy khăn bông cuốn vào cổ chai, rót rượu cho mình và Pie. Khi cơn đói đã dịu bớt và hơi men đã bốc, viên đại úy càng thêm sôi nổi hoạt bát, suốt bữa ăn nói không ngớt miệng.


- Phải, ông Pie thân mến ạ, đối với ông, tôi chịu một cái ơn rất lớn... ông đã cứu tôi thoát khỏi tay cái thằng hóa dại kia... Ông ạ, người tôi ăn từng ấy đạn cũng đã đủ lắm rồi. Đây một viên này (hắn chỉ vào hông) ở Vagram và hai viên nữa ở Xmôlenxk - hắn chỉ cái sẹo trên má. - Lại còn cái chân này nữa, ông cũng thấy đấy, nó chẳng buồn đi cho. Tôi bị vết thương này trong trận đánh lớn hôm mùng bảy trên sông Mátxcơva. Mẹ kiếp, hùng vĩ thật! Phải biết, thật là một trận bão lửa. Các anh đã làm cho chúng tôi vất vả ra trò. Thật tình mà nói, quả các anh có thể tự hào về trận đó. Và mặc dù trong trận ấy tôi đã kiếm được cái này (hắn chỉ vào chiếc huân chương chữ thập) tôi vẫn sẵn sàng chơi lại một trận nữa. Tôi thương hại cho những kẻ nào không được dự trận vừa rồi[7].


- Tôi có dự trận ấy[8] - Pie nói


- Ô, thật à! Thế thì càng tốt - Người Pháp nói tiếp - Các ngài thật là những kẻ địch cừ khôi chứ không phải vừa... Hỏa điểm chính kháng cự dai thật đấy, bố khỉ, quả là các ngài đã bắt chúng tôi trả bằng một giá rất đắt. Cứ như tôi đây, tôi cũng đã xông lên chiến lũy ấy ba lần. Đã ba lần chúng tôi leo được lên mấy khẩu pháo rồi và ba lần các ngài hất bật chúng tôi ra như những thằng người giấy. Ô, thật là đẹp mắt, ông Pie ạ. Lính thủ pháo của các ngài cừ thật. Sáu lần liền tôi đã thấy họ dồn hàng lại đi đều như duyệt binh. Kền thật! Quốc vương thành Náp của chúng tôi rất biết người biết của, ngài đã thốt lên: cừ quá!... À! À! Ra ông cũng là quân nhân như chúng tôi à? - Hắn nói sau một phút im lặng. - Càng tốt, càng tốt ông Pie ạ. Rất đáng sợ khi ra trận... rất lịch thiệp với mỹ nhân - hắn mỉm cười nháy mắt. - Người Pháp là thế đấy, có phải không, hở ông Pie?[9].


Viên đại úy cởi mở, vui vẻ một cách ngây thơ và hồn hậu, lại có vẻ tự mãn một cách thật thà đến nỗi Pie suýt nháy mắt theo, trong khi đang vui vẻ nhìn hắn. Hình như chữ "lịch thiệp với phụ nữ" (galant) khiến cho viên đại úy sực nhớ đến tình trạng thành Mátxcơva.


- À này, ông ạ, có đúng là bao nhiêu phụ nữ đều đã bỏ đi cả rồi không? Lạ thật! Họ sợ cái gì kia chứ?[10].


- Ví phỏng quân Nga tiến vào Pari thì phụ nữ Pháp dễ thường không bỏ đi hay sao? [11]- Pie nói.


- Ha... ha... ha!... - người Pháp vui vẻ phá lên cười, tiếng cười của những người thịnh huyết, vừa cười vừa vỗ vỗ lên vai Pie - Chà! Câu trả lời chúa thật. Pari ấy à?... nhưng mà Pari...Pari...[12]


- Pari thủ đô của thế giới...[13] - Pie đỡ lời hắn.


Viên đại úy đưa mắt nhìn Pie. Hắn có thói quen đang giữa chừng câu chuyện bỗng ngừng bặt và nhìn chằm chặp vào người tiếp chuyện với đôi mắt tươi cười và thân mật.


- Ấy đấy, giá ông không nói với tôi rằng ông là người Nga, thì tôi đã tin chắc ông là dân Pari rồi. Ông có một cái gì... tôi chả biết nói thế nào... một cái gì nó...[14] - nói xong lời tán dương này, hắn lại im lặng đưa mắt nhìn Pie.


- Tôi trước có ở Pari, tôi đã ở mấy năm[15]. - Pie nói.


- Ô, thảo nào! Pari... Làm người mà không biết Pari thì chẳng khác nào một thằng mọi. Một người Pari thì dù cách xa hai dặm cũng đánh hơi thấy được. Pari tức là Tanma[16], là Đuysênoa[17], là Pôchie[18], là trường Xoócbon[19], là các đại lộ, - và nhận thấy các đại lộ này không được tương xứng với các thứ kia, hắn vội vã nói thêm: - Trên đời này chỉ có một Pari mà thôi. Ông đã từng ở Pari nhưng vẫn là người Nga. Ấy thế nhưng tôi vẫn quý trọng ông như thường[20].


Vì ảnh hưởng của mấy cốc rượu vừa uống và sau những ngày sống cô độc với tư tưởng đen tối của mình, Pie bất giác thấy thích thú trong khi ngồi nói chuyện với con ngưòi vui tính và thật thà này.


- Trở lại chuyện các cô, các bà ở đây ấy mà, nghe đồn là họ đẹp lắm thì phải. Ai đời tự dưng lại đi rúc vào các thảo nguyên khi mà quân đội Pháp đang ở Mátxcơva. Họ đã lỡ một dịp may thật là hiếm có. Bọn mugích thì chả nói làm gì, chứ như các ông, các bà là người văn minh lẽ ra phải hiểu chúng tôi hơn mới phải. Chúng tôi đã chiếm Viên, Béclanh, Mađrít, Náp, Rôm, Vácxôvi, tất cả các thủ đô trên thế giới... Người ta sợ chúng tôi, nhưng cũng yêu mến chúng tôi. Hiểu biết chúng tôi cũng thú vị lắm chứ. Hơn nữa Hoàng đế...[21]


Pie ngắt lời hắn.


- Hoàng đế... - Pie nhắc lại và gương mặt chàng bỗng lộ vẻ buồn rầu và ngượng ngập. - Liệu hoàng đế có...[22]


- Hoàng đế ấy à? Người chính là độ lượng, là khoan hồng, là công lý, là trật tự, là thiên tài, Hoàng đế là như vậy đấy! Tôi đây là Răngban, tôi xin nói với ông như vậy. Tám năm trước đây, tôi hãy còn là một kẻ thù của Người. Cha tôi là một bá tước lưu vong... Nhưng con người ấy đã chinh phục được tôi. Người đã nắm được tôi. Tôi không sao cưỡng lại được khi thấy cảnh tượng hùng vĩ và quang vinh mà Người đã đem lại cho nước Pháp. Khi tôi đã hiểu ý chí của Người, khi tôi đã thấy được rằng người đang làm cho chúng tôi một chiếc kiệu giường bằng nguyệt quế, ông ạ, tôi tự nhủ: đây là một đấng minh quân và tôi đã đem mình hiến dâng cho Người. Ấy thế đấy! Ồ đúng thế đấy ông bạn ạ, đó là con người vĩ đại nhất của những thế kỷ đã qua và sắp đến[23].


- Hiện nay ngài có ở Mátxcơva không?[24] - Pie hỏi, giọng ấp úng, vẻ mặt như người có lỗi.


Người Pháp nhìn vẻ mặt có lỗi của Pie và mỉm cười.


- Không, mai Người mới ngự vào thành[25] - nói đoạn hắn lại tiếp tục kể chuyện huyên thuyên.


Đang dở chừng câu chuyện thì có mấy người quát tháo ở ngoài cổng, rồi Môren vào bảo với viên đại úy là một đội phiêu kỵ Vuyêctembéc vừa mới đến, cứ muốn buộc ngựa ngay trong sân nhà này, tuy đã có mấy con ngựa của viên đại úy buộc ở đây. Sở dĩ việc đâm ra lôi thôi phần lớn là vì bọn lính phiêu kỵ không biết tiếng Pháp.


Viên đại úy cho gọi viên hạ sĩ quan cao cấp nhất trong bọn vào và lấy giọng nghiêm nghị hỏi hắn thuộc trung đoàn nào, ai chỉ huy, và hắn có quyền gì mà lại dám đến chiếm một chỗ đã có người chiếm từ trước. Tên lính Đức biết tiếng Pháp chẳng được bao lăm. Nghe hai câu hỏi đầu, hắn nói tên trung đoàn và tên sĩ quan chỉ huy của hắn, nhưng đến câu hỏi sau cùng thì hắn chả biết gì cả. Hắn dùng tiếng Đức có chen những chữ Pháp nói sai bét trả lời rằng hắn là tiền trạm của trung đoàn và đã được lệnh của thủ trưởng chiếm lĩnh tất cả các nhà ở khu này. Pie, vốn có biết tiếng Đức, dịch cho viên trung úy nghe những điều tên lính Đức vừa nói và dịch cho tên phiêu kỵ Vuyêctembéc nghe câu trả lời của viên đại úy. Nghe xong, tên lính Đức nhượng bộ và đem quân lính của hắn đi nơi khác. Viên đại úy ra ngoài thềm, cất giọng oang oang ra lệnh này lệnh nọ một lúc.


Khi hắn ta trở vào phòng, Pie vẫn ngồi ở chỗ cũ, hai tay ôm đầu. Gương mặt chàng lộ vẻ đau khổ. Quả nhiên, trong giây phút ấy Pie rất khổ tâm. Khi viên đại úy ra ngoài và Pie ngồi lại một mình, chàng bỗng sực nhớ ra và nhận thức được tình cảnh của mình lúc bấy giờ. Mátxcơva đã bị chiếm và những kẻ chiến thắng diễm phúc kia đang hoành hành, lên mặt chủ nhà và chính họ đang che chở cho chàng; - mặc dù những điều đó rất khó chịu đối với Pie, nhưng giờ phút này cái làm cho chàng đau khổ không phải là những điều đó. Chàng đau khổ là vì thấy rõ mình yếu đuối quá. Vài cốc rượu, dăm ba câu chuyện với con người thật thà kia đã phá tan được cái tâm trạng đăm chiêu và u uất của chàng trong mấy ngày qua, một tâm trạng rất cần thiết cho việc thực hiện những ý định của chàng. Khẩu súng tay, con dao găm, bộ quần áo cải trang đã sẵn sàng, ngày mai Napôlêông sẽ đến. Pie vẫn thấy giết tên bạo tặc kia là một việc hữu ích và đáng trọng chẳng kém trước kia, nhưng bây giờ chàng cảm thấy rằng mình sẽ không làm việc đó. Tại sao? - chàng cũng chẳng biết nữa, nhưng chàng như cảm thấy trước rằng mình sẽ không thực hiện được ý định. Chàng cố kháng cự lại cái ý thức cho rằng mình yếu đuối, nhưng lại thấy lờ mờ rằng mình sẽ không đủ sức khắc phục nó, rằng vừa mới tiếp xúc với một anh cha căng chú kiết nào mà ý chí phục thù, ám sát và hy sinh trước đây của chàng đã đủ tiêu tan như mây khói.


Viên đại úy chân hơi khập khiễng huýt sáo khe khẽ, bước vào phòng.


Những câu chuyện gẫu của người Pháp lúc nãy chàng thấy là ngộ nghĩnh thì bây giờ chàng lại thấy nó khả ố quá. Và điệu hát mà hắn huýt sáo mồm và cả dáng đi, điệu bộ, cả cái cử chỉ vân vê ria mép của hắn bây giờ Pie đều thấy là những điều làm chàng xấu hổ.


"Ta sẽ đi ngay, ta sẽ không nói với hắn một lời nào nữa" - Pie suy nghĩ như vậy, nhưng vẫn ngồi ở chỗ cũ. Một cảm giác yếu đuối kỳ dị như đóng đinh chàng vào chiếc ghế. Chàng muốn đứng dậy bỏ đi nhưng không sao đứng dậy được.


(còn tiếp)


Nguồn: Chiến tranh và Hòa bình, tập 3. Bộ mới, NXB Văn học, 1-2007. Triệu Xuân biên tập. In theo lần xuất bản đầu tiên tại Việt Nam năm 1961 và 1962 của Nhà xuất bản Văn hóa, tiền thân của NXB Văn học. Những người dịch: Cao Xuân Hạo, Nhữ Thành, Trường Xuyên (tức Cao Xuân Huy) và Hoàng Thiếu Sơn.







[1] - Français ou prince russe incognito, je vous dois la vie et je vous offre mon amitié. Un Français n’oubliejamais ni une insulte ni un service. Je vous offre mon amitié. Je ne vous dis que çà.




[2]  - Capitaine Ramballe du 13-ème léger, décoré pour l’affaire du Sept.




[3] - Voudrez-vous me dire à présent à qui j’ai l’honneur de parler aussi agréablement au lieu de rester à l’ambulance avec la balle de ce fou dans le corps.




[4] - De grâce. Je comprends vos raisons. Vous êtes officier... officier supérieur, peut-être. Vous avez porté les armes contre nous. Ce n’est pas mon affaire. Je vous dois la vie. Cela me suis tout à vous. Vous êtes gentilhomme? - Votre nom de baptême, s’il vous plaýn? Je ne demande pas davantage. Mr. Pierre, dites vous.... Parfait. C’est tout ce que je désire savoir.




[5] Excellent, exquis.




[6] Thứ rượu ngọt rất nhẹ làm bằng nước quả ép, vị hơi chua chua.




[7] Oui, mon cher M. Pierre, je vous dois une fière chandelle de m’avoir sauvé... de cet enragé… J’en ai assez, voyez-vous, de balles dans le corps. En voilà une à Wagram et deux à Smolensk. Et cette jambe, comme vous voyez qui ne veut pas marcher. C’est à la grande bataille du 7 à la Moskowa que j’ai reçu çà. Sacré dieu, c’était beau. Il fallait voir çà, c’est un déluge de feu. Vous nous avez taillé une rude besogne: vous pouvez vous en vanter, nom d’un petit bonhomme. Et, ma parole, malgré l’atout que j’y ai gagné, je serais prêt à recommencer. Je plains ceux qui n’ont pas vu çà.




[8] J’y ai été.




[9] - Bah, vraiment! Eh bien, tant mieux. Vous êtes de fins ennemis, tout de même. La grande redoute a été tenace, nom d’une pipe. Et vous nous l’avez fait crânement payer. J’y suis allé trois fois, tel que vous me voyez. Trois fois nous étions sur les canons et trois fois on nous a culbutés comme des capucins de cartes. Oh! C’était beau, M. Pierre. Vos grenadiers ont été superbes, tonnerre de Dieu. Je les ai vus six fois de suite serrer les rangs et marcher comme à la revue. Les beaux homme! Notre roi de Naples, qui s’y connaýt, a crié: bravo! Ah, ah! Soldat comme nous autres! Tant mieux, tant mieux. M. Pierre. Terribles en bataille... galants... avec les belles, voilà les Français. M. Pierre, n’est-ce-pas?




[10] - Apropos, dites-donc, est-ce vrai que toutes les femmes ont quitté Moscou? Une drôle d’idée! Qu’avaient-elles à craindre?




[11] - Est-ce que les dames françaises me quitteraient pas Paris si les Russes y entraient?




[12] Ah, ah, ah!... Ah! Elle est forte celle- là... Paris? Mais Paris... Paris...




[13] Paris la capitale du monde...




[14] - Eh bien, si vous ne m’aviez pas dit que vous êtes Russe, j’aurai parié que vous êtes Parisien. Vous avez ce je ne sais quoi... ce...




[15] - J’ai été à Paris, j’y ai passé des années.




[16] François Joseph Talma - diễn viên bi kịch ưu tú của thời Napôlêông (1763-1826).




[17] Catherine Josephine Duchesnois - nữ diễn viên bi kịch có tiếng (1777-1835).




[18] Robet Joseph Pothier (1699-1772) - nhà luật học, giáo sư và chánh án ở Oóclêăng.




[19] Tên trường thần học cao đẳng ở Pari, thành lập năm 1253, về sau là trường Đại học tổng hợp Pari.




[20] Oh çà se voit bien. Paris!... Un homme qui ne connait pas Paris est un sauvage. Un Parisien, çà se sent à deux lieux. Paris, c’est Talma, la Duchesnois. Potier, la Sorbonne, les boulevards... il n’y a qu’un Paris au monde. Vous avez été à Paris et vous êtes restés Russe. Eh bien, je ne vous en estime pas moins.




[21] - Pour en revenir à vos dames, on les dit bien belles. Quelle fichue idée d’aller s’enterrer dans les steppes, quand l’armée française est à Moscou. Quelle chance elles ont manqué celles-là. Vos moujiks, c’est autre chose, mais vous autres gens civillisés, vous devriez nous mieux connaýtre que çà. Nous avons pris Vienne, Madrid, Naples, Rome, Varsovie, toutes les capitales du monde... On nous craint, mais on nous aime. Nous sommes bons à connaýtre. Et puis l’Empereur...




[22] - L’Empereur... Est-ce que l’empereur...




[23] - L’Empereur? C’est la générosité, la clémence, la justice, l’ordre, le génie, voilà l’Empereur! C’est moi, Ramballe, qui vous le dis. Tel que vous me voyez j’étais son ennemi il y a encore huit ans. Mon père a été comte émigré... Mais il m’a vaincu, cet homme. It m’a empoigné. Je n’ai pas pu résister au spectacle de grandeur et de gloire dont il couvrait la France. Quand j’ai compris ce qui’l voulait, quand j’ai vu qu’il nous faisait une litière de lauriers, voyez vous, je me suis dit: voilà un souverain, et je me suis donné à lui. Et voilà! Oh oui, mon cher, c’est le plus grand homme des siècles passés et à venir.




[24] - Est-it à Moscou?




[25] - Non, il fera son entrée demain.



Mục lục:
1.
2.
3.
4.
5.
6.
7.
8.
9.
10.
11.
12.
13.
14.
15.
16.
17.
18.
19.
20.
21.
22.
23.
24.
25.
26.
27.
28.
29.
30.
31.
32.
33.
34.
35.
36.
37.
38.
39.
40.
41.
42.
43.
44.
45.
46.
47.
48.
49.
50.
51.
52.
53.
54.
55.
56.
57.Phần Thứ Mười một
58.
59.
60.
61.
62.
63.
64.
65.
66.
67.
68.
69.
70.
71.
72.
73.
74.
75.
76.
77.Phần Thứ tám
78.
79.
80.Phần Thứ sáu
81.Lời Người biên tập và Lời Giới thiệu của Cao Xuân Hạo
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Đường công danh của Nikodema Dyzmy - TADEUSZ DOLEGA - Mostowicz 11.01.2019
Dòng đời - Nguyễn Trung 07.01.2019
Đông Chu liệt quốc - Phùng Mộng Long 07.01.2019
Trả giá - Triệu Xuân 04.01.2019
Trên sa mạc và trong rừng thẳm - Henryk Sienkiewicz 04.01.2019
Dưới chín tầng trời - Dương Hướng 04.01.2019
Chiến tranh và Hòa bình - Liep Nicôlaievich Tônxtoi 27.12.2018
Bão - Ngũ Hà Miên 22.12.2018
Thầy lang - TADEUSZ DOLEGA - Mostowicz 22.12.2018
Trăm năm cô đơn - G. G. Marquez 06.12.2018
xem thêm »