tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Green Leaf VN - với hơn 400 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới - là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Luôn phục vụ khách hàng với phong thái và ý chí của người tài xế chuyên nghiệp. Chỉ tuyển dụng đầu vào tài xế có khả năng giao tiếp tiếng Anh đàm thoại. Tác phong, đồng phục chỉnh chu trong suốt thời gian phục vụ khách hàng. Các tài xế phải vượt qua chương trình đào tạo nghiêm ngặt về cách thức phục vụ khách hàng

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm: 29481150
Tiểu thuyết
30.01.2009
Liep Nicôlaievich Tônxtoi
Chiến tranh và Hòa bình

XXVII


Pie đã đinh ninh tự nhủ rằng từ bây giờ cho tới khi hoàn thành ý định chàng sẽ không để lộ tên họ mình ra và cũng sẽ giấu kín không cho ai biết là chàng biết tiếng Pháp. Chàng đứng bên cánh cửa hé mở trong dãy hành lang, định là hễ quân Pháp vào thì sẽ lánh mặt ngay. Nhưng quân Pháp đã vào mà Pie vẫn đứng yên ở cửa: một sự tò mò không sao khắc phục nổi đã giữ chàng lại.


Cả thảy có hai người Pháp. Người thứ nhất là một viên sĩ quan, một người cao lớn, xốc vác và đẹp trai; người kia chắc là một người lính hay một người cần vụ gì đấy, dáng người thấp bé, gầy gò, nước da đen sạm, má hóp, vẻ mặt ngờ nghệch. Viên sĩ quan chống một chiếc can đi khập khiễng bước vào hành lang. Đi vào được mấy bước, viên sĩ quan như đã yên trí rằng đây là một chỗ ở tốt, bèn dừng lại, quay về phía hai người lính đang đứng ở phía ngoài cổng, lớn tiếng sai họ dắt ngựa vào. Làm xong công việc đó, viên sĩ quan đưa tay lên sửa lại bộ ria, khuỷu tay khuỳnh ra trông rất ngang tàng, rồi đưa bàn tay chạm vào vành mũ.


- Chào tất cả! [1]- viên sĩ quan mỉm cười nói, đưa mắt vui vẻ nhìn quanh.


Không ai đáp lại một tiếng. Viên sĩ quan quay sang nhìn Ghêraxim, hỏi:


- Ông là chủ tiệm này phải không?[2].


Ghêraxim sợ sệt và bỡ ngỡ nhìn viên sĩ quan.


- Quắc tia, quắc tia[3], chỗ ở ấy mà - viên sĩ quan nói, miệng mỉm một nụ cười hồn hậu và ra vẻ bề trên, đưa mắt xuống ông già thấp bé. – Người Pháp rất hiền lành. Có quái gì đâu nào! Thôi đừng giận, ông bạn già nhé[4] - viên sĩ quan vừa nói thêm vừa vỗ vai Ghêraxim bấy giờ lặng thinh, có vẻ hoảng sợ.


- Chà! Thế ra trong cửa hiệu này không có ai biết nói tiếng Pháp à? [5]- Người Pháp nói thêm, đưa mắt nhìn quanh và bắt gặp đôi mắt của Pie. Pie vội lảng đi.


Viên sĩ quan lại quay về phía Ghêraxim, bảo hắn ta dẫn hắn đi xem các phòng trong nhà.


- Ông chủ, không có lớ... tôi không hiểu lớ... - Ghêraxim nói, ý chừng lão cho rằng nói trọ trẹ đi như vậy thì người Pháp kia may ra mới hiểu.


Viên sĩ quan Pháp mỉm cười xòe hai bàn tay ra khua khua trước mũi Ghêraxim để tỏ ra rằng hắn ta cũng chẳng hiểu gì nốt, rồi khập khiễng bước về phía cánh cửa có Pie đứng.


Pie đã toan lẩn đi, nhưng ngay lúc ấy chàng chông thấy Maca Alếchxâyêvích tay cầm súng ngắn từ cửa nhà bếp lù lù bước ra. Với cái vẻ tinh quái của một người điên, Maca Alếchxâyêvích đưa mắt nhìn viên sĩ quan Pháp từ đầu đến chân rồi giơ súng lên nhằm.


- Xung phong!!! - Người say rượu quát to và luồn ngón tay vào bấm cò. Viên sĩ quan Pháp nghe tiếng quát giật mình quay lại và cũng ngay lúc ấy Pie đã lao người vào Maca Alếchxâyêvích. Trong khi Pie nắm lấy khẩu súng ngắn và nhấc bổng lên, người say rượu đã bấm trúng cò và một phát súng nổ choáng tai, khói thuốc bao bọc lấy mọi người. Người Pháp tái mặt đi và chạy ra cửa.


Quên mất ý định giấu không cho ai biết mình biết tiếng Pháp, Pie giật khẩu súng ngắn vứt đi và chạy lại gần viên sĩ quan nói với hắn bằng tiếng Pháp:


- Ông không bị thương chứ.[6]


- Hình như không - viên sĩ quan vừa đáp vừa nắn nắn khắp người - nhưng lần này thì suýt nữa toi mạng[7] - hắn nói thêm, tay chỉ vào chỗ vừa bị sứt ở trên tường, rồi đưa mắt nghiêm nghị nhìn Pie, hắn hỏi - Người này là ai?[8]


- Ồ tôi thật vô cùng ân hận về việc xảy ra - Pie nói nhanh, bây giờ chàng đã quên hẳn vai trò của mình.- Đó là một người điên, một người khốn khổ chẳng biết mình làm gì nữa[9].


Viên sĩ quan lại gần Maca Alếchxâyêvích và túm lẩy cổ áo hắn. Maca Alếchxâyêvích, môi trề xuống, người lắc lư dựa vào tường, như người ngủ gật. - Đồ kẻ cướp, mày sẽ biết tay tao - người Pháp bỏ tay ra nói - người Pháp chúng tôi rất khoan hồng sau khi thắng trận, nhưng chúng tôi không dung thứ những kẻ phản trắc[10] - hắn nói thêm, vẻ mặt trang trọng và nghiêm khắc, tay làm một cử chỉ cương quyết trông rất đẹp mắt.


Pie tiếp tục dùng tiếng Pháp xin viên sĩ quan đừng chấp làm gì một kẻ điên rồ say rượu. Người Pháp lặng thinh nghe chàng nói, vẻ mặt lầm lầm vẫn không thay đổi, rồi bỗng mỉm cười ngoảnh về phía Pie, im lặng nhìn chàng một lát. Trên gương mặt tuấn tú của hắn hiện lên một sắc thái dịu dàng rất bi kịch. Hắn chìa tay ra.


- Ông đã cứu sống tôi! Ông là người Pháp[11] - hắn nói.


Đối với mỗi người Pháp, đó là một kết luận chắc chắn không còn phải nghi ngờ gì nữa. Chỉ có một người Pháp mới có hành động cao cả được, mà cứu sống hắn, là M. Răngban, đại úy của trung đoàn khinh binh thứ mười ba[12], chắc chắn phải là hành động cao cả nhất.


Nhưng mặc dù cái kết luận ấy thật không còn có thể nghi ngờ gì nữa, viên sĩ quan một mực tin chắc như vậy, Pie vẫn thấy cần làm cho hắn ta vỡ mộng.


- Tôi là người Nga[13] - chàng nói nhanh.


- Ô chà chà, thôi xin ông - người Pháp vừa nói vừa giơ ngón tay lên khua khua trước mũi. - Chốc nữa ông kể cho tôi nghe đầu đuôi câu chuyện nhé. Rất sung sướng được gặp một người đồng bang. Thế nào! Bây giờ ta xử trí người này ra sao?[14] - hắn nói thêm với Pie, giọng đã thân mật như chỗ anh em.


Dù Pie không phải là người Pháp thì một khi đã được nhận cái danh hiệu cao cả nhất trên đời này, chàng ta cũng không thể nào khước từ nó được - giọng nói và vẻ mặt của viên sĩ quan Pháp biểu lộ rõ ràng ý nghĩ đó.


Pie phân trần một lần nữa cho nên viên sĩ quan hiểu Maca Alếchxâyêvích là người thế nào, chàng cắt nghĩa rằng ngay trước khi họ đến, con người điên rồ và say rượu ấy đã lôi ở đâu ra một khẩu súng có nạp đạn, người nhà chưa kịp lấy lại thì họ đã vào và chàng yêu cầu viên sĩ quan đừng trừng trị hành động đó. Người Pháp ưỡn ngực ra và dang tay làm một cử chỉ đế vương


- Ông đã cứu sống tôi, Ông là người Pháp, ông xin ân xá cho tên này? Tôi xin chiều ông. Quân bay, đem tên kia đi![15] - Người Pháp nói nhanh, giọng cương quyết. Hắn khoác tay Pie người đã được hắn phong là người Pháp vì đã cứu hắn thoát chết và cùng đi với Pie vào phòng trong.


Những người lính đợi ở ngoài sân nghe tiếng súng nổ chạy vào phòng ngoài hỏi xem có việc gì xảy ra, ra vẻ sẵn sàng trừng trị những kẻ thủ phạm, nhưng viên sĩ quan nghiêm nghị cản họ lại, nói:


- Khi nào ta cần đến các chú, ta sẽ cho gọi[16].


Mấy người lính lui ra. Người lính cần vụ, lúc bấy giờ đã có đủ thì giờ vào thăm nhà bếp, lại gần viên sĩ quan nói:


- Thưa đại úy, trong nhà bếp có xúp và có đùi cừu ạ. Có phải dọn lên hầu ngài không ạ?


- Có, cả rượu vang nữa nhé[17] - viên đại úy nói.


(còn tiếp)


Nguồn: Chiến tranh và Hòa bình, tập 3. Bộ mới, NXB Văn học, 1-2007. Triệu Xuân biên tập. In theo lần xuất bản đầu tiên tại Việt Nam năm 1961 và 1962 của Nhà xuất bản Văn hóa, tiền thân của NXB Văn học. Những người dịch: Cao Xuân Hạo, Nhữ Thành, Trường Xuyên (tức Cao Xuân Huy) và Hoàng Thiếu Sơn.


 


 







[1] - Bonjour, la compagnie.




[2] - Vous êtes le bourgeois?




[3] Tức quartier (tiếng Đức) hay kvartira (tiếng Nga) đều có nghĩa là chỗ ở.




[4] Quartire, quartire, logement. - Les Français sont des bons enfants. Que diable, voyons! Ne nous fâchons pas mon vieux.




[5] - A  çà! Dites donc, on ne parle donc pas français dans cette boutique?




[6] - Vous n’êtes pas blessé?




[7] - Je crois que non, - mais l’ai manqué belle cette fois-ci.




[8] - Quel est cet homme?




[9] Ah, je suis vraiment au désespoir de ce qui vient d’arriver. - C’est un fou, un malheureux qui ne savait pas ce qu’il faisait.




[10] - Brigand, tu me le payeras - Nous autres, nous sommes cléments apès la victoire, mais nous ne pardonnons pas aux traýtres.




[11] - Vous m’avez sauvé la vie! Vous êtes Français.




[12] Mr. Ramballe, capitaine du 13-ème léger.




[13] Je suis Russe.




[14] A. d’autres. Tout à l’heure vous allez me conter tout çà. Charrmé de rencontrer un compatriote. Eh bien! Qu’allons nous faire de cet homme?




[15] Vous m’avez sauvé la vie. Vous êtes Français. Vous demandez sa grâce? Je vous l’accorde. Qu’on emmène cet homme!




[16] - On vous demandera quand on aura besoin de vous.




[17] Capitaine, ils ont de Ia soupe et du gigot de mouton dans la cuisine. Faut-il vous lapporter? - Oui, et le vin.



Mục lục:
1.
2.
3.
4.
5.
6.
7.
8.
9.
10.
11.
12.
13.
14.
15.
16.
17.
18.
19.
20.
21.
22.
23.
24.
25.
26.
27.
28.
29.
30.
31.
32.
33.
34.
35.
36.
37.
38.
39.
40.
41.
42.
43.
44.
45.
46.
47.
48.
49.
50.
51.
52.
53.
54.
55.
56.
57.
58.Phần Thứ Mười một
59.
60.
61.
62.
63.
64.
65.
66.
67.
68.
69.
70.
71.
72.
73.
74.
75.
76.
77.
78.Phần Thứ tám
79.
80.
81.Phần Thứ sáu
82.Lời Người biên tập và Lời Giới thiệu của Cao Xuân Hạo
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Đêm thánh nhân - Nguyễn Đình Chính 11.09.2019
Jude - Kẻ vô danh - Thomas Hardy 10.09.2019
Ông cố vấn - Hữu Mai 10.09.2019
Tiêu sơn tráng sĩ - Khái Hưng 05.09.2019
Seo Mỉ - Đỗ Quang Tiến 28.08.2019
Sông Côn mùa lũ - Nguyễn Mộng Giác 23.08.2019
Lâu đài - Franz Kafka 21.08.2019
Trăm năm cô đơn - G. G. Marquez 20.08.2019
Cuốn theo chiều gió - Margaret Munnerlyn Mitchell 20.08.2019
Gia đình Buddenbrook - Thomas Mann 19.08.2019
xem thêm »