tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH
Khách thăm: 24748274
Tiểu thuyết
16.08.2016
Dương Hướng
Dưới chín tầng trời



Đám cưới Măng, Trần Tăng chỉ viết vào mảnh giấy mấy chữ đưa xuống văn phòng, mọi việc đâu vào đấy. Thời buổi bao cấp, Măng lại là cửa hàng trưởng cửa hàng ăn uống số1 của thị xã nên khoản chè thuốc thực phẩm cho đám cưới khỏi lo. Trang trí hội trường đã có đội quân của văn phòng uy ban tỉnh đảm trách. Đón khách quê ra đã có nhà khách uỷ ban tha hồ rộng rãi. Trần Tăng chỉ thị cho ông tổng biên tập báo phân công Hoàng Kỳ Nam nhận nhiệm vụ chụp ảnh. Tổng biên tập nói, chẳng gì cậu cũng là đồng hương với cô dâu.


Cô Cam diện áo cánh trắng quần lụa đen Măng mới gửi về biếu mẹ. Cam tung tẩy cầm tập thiếp cưới con gái sang mời Yến Quyên, mời Tuyết và Cô Lùn.


- Cô phải đi với cháu đấy nhá. Cam vắn véo đưa giấy mời cho Yến Quyên.  Tôi bảo Trần Tăng cho xe ôtô đón đưa mình đi về đàng hoàng. Với lại, cô Yến Quyên phải ra tỉnh xem cậu Hoàng Kỳ Nam sống sao, lâu nay không thấy cậu ấy về.


Đưa giấy mời cho Tuyết, cô Cam lại bảo:


- Chị Tuyết phải đi nhá! Chị đại diện cho cánh nhà quê chúng mình ra tỉnh. Với lại ra đấy nhân thể thăm dò thái độ anh Nam nhà chị xem sao? Tôi xem chừng cánh đàn ông ra tỉnh dễ hư hỏng lắm. Cô ngẫm mà xem từ Trần Tăng đến tay Kinh nhà tôi, rồi cả cậu Nam nhà cô cũng giống nhau cả thôi.


- Cô đã đuổi chú ấy đi còn ca thán nỗi gì. Tuyết cười, nhìn cô Cam nói mát.


- Tôi cũng nói cái sự thực nó là thế, chứ kệ thây họ. Phận đàn bà như mình, có thân thì lo, thích gì làm nấy, chiều chuộng họ để rồi họ lại cưỡi lên đầu lên cổ. Chẳng gì chị cũng là cán bộ xã, chuyến này ra ngoài ấy, xem Trần Tăng xử sự thế nào với chị. Còn tay Kinh, bố thằng Vương nghe đâu thiên hạ kháo nhau dạo này làm ăn trúng quả mua được ngôi nhà to lắm ở xóm hoa Kiều. Con mụ người Hoa của lão tút về bên kia rồi nên bây giờ chỉ thân một mình thôi. Tôi biết ngay lão Kinh chỉ vơ bèo vạt tép loại mèo mã gà đồng, nó bỏ đi có thương xót gì lão đâu. Lần này ra phố cũng phải thể hiện cho họ biết cánh nhà quê chúng mình chẳng kém chi. Tôi mặc bộ cánh này được không? Còn cô Yến Quyên mà diện vào bọn gái phố lác mắt. Còn chị Tuyết thì đường đường là chủ tịch xã cơ mà...


Tuyết nhận ra cô Cam vẫn còn ấm ức trong lòng với cả hai người đàn ông là Đào Kinh và Trần Tăng. Họ đã bỏ cô mà đi mấy năm nay. Trần Tăng thì lôi được con Măng ra phố là không còn đoái hoài gì đến cảnh cô Cam phải lủi thủi một mình ở làng.


Còn Tuyết tuy bận mải với công việc làng xã nhưng đêm nằm ôm gối nghĩ đến Hoàng Kỳ Nam lại thấy buồn nẫu gan ruột. Nam với Tuyết lâu nay như mặt Trăng mặt trời. Nhân tiện đám cưới Măng, Tuyết cũng muốn ra phố xem tình hình Nam sống ra sao.


- Cô yên tâm, cháu sẽ đi dự đám cưới em Măng, Tuyết vui vẻ nói để cô Cam yên lòng.


Từ nhà Yến Quyên về, còn một cái thiếp mời dự phòng, Cam quyết định mời Cảo chăn vịt. Chẳng gì Cảo cũng đã cho mình những phút giây sung sướng. Với lại cũng cho Cảo đi ngao du thành phố cho biết. Cả đời Cảo lầm lũi cắm mặt trên đồng đất làng Đoài chả biết phố xá là đâu. Ngày Cam chuyển nhà ra đầu cầu, con Măng lên tỉnh học, đêm đến Cam buồn vẩn vơ hay nghĩ đến hình bóng tay Cảo chăn vịt. Mỗi lần muốn ra với Cảo, Cam lại lấy cớ mang cho Cảo miếng mít thơm, hay nải chuối chín mua ở chợ Hồi làm quà. Hú hí no nê, khi về Cảo lại dúi vào tay Cam chục trứng vịt mới đẻ. Lần nào ra với Cảo là cả đêm hai người thức trắng không ngủ, sáng ra Cam cầm chục trứng vịt về cũng bỏ luôn cả việc đồng áng nằm ngủ vùi tới trưa mới dậy. Thực tình Cam thầm biết ơn người đàn ông lực điền có thân hình săn chắc như Cảo đã làm dịu những cơn khát thèm luôn dâng lên trong lòng Cam. Lần này Cam muốn mời Cảo ra thành phố dự đám cưới con Măng cũng bởi cái tình cái nghĩa thế. Cam hí hửng mang thiếp mời ra lò vịt. Con chó vàng nhận ra Cam, nó vẫy đuôi mừng quýnh. Con chó đã quen hơi, quen tiếng quên béng cú đòn đau ngày nào của Cam. Cam cầm tấm thiếp hồng rực cười lả lơi đưa cho Cảo.


- Đi ra thành phố cho biết đó biết đây chả sướng.


- Sướng cũng không bằng cánh mình với nhau ở đây. Cảo cười tý toét thọc tay vào ngực Cam.


- Nỡm ạ ban ngày ban mặt. Cam lúng liếng gạt tay Cảo ra.


- Nói chơi thôi, đây mà đi để lũ vịt chết đói à? 


- Kiếm người trông hộ không được sao? Cam năn nỉ.


- Tớ bây giờ thân một mình được đằng ấy thương là sướng rồi chẳng cần chi hết.


Cảo nhanh như chớp bế bổng cô Cam vào trong lều. Cam không còn cơ hội nào nhắc đến chuyện thiếp mời đám cưới. Con chó cứ chạy vòng quanh nhà nhìn chủ vật nhau với khách, thi thoảng nó lại hoắng lên sủa ong ỏng. Cam cười rinh rích. Cảo rỉ tai Cam:


- Thi thoảng đằng ấy ra với tớ thế này tớ chả mơ ước gì hơn.


- Rõ là dơ. Cô Cam ngúng ngoảy đấm thùm thụp vào ngực Cảo.


- Không để dành sức lực mấy bữa nữa lên tỉnh gặp tay Kinh sao? Cảo nói.


- Đây thèm vào, loại đàn ông phụ tình. Tay Kinh đừng hòng đụng vào đây nhá. Cũng vì Trần Tăng đang chức đang quyền mình phải giữ gìn cho hắn, cho con Măng nên mới để tay Kinh đứng danh nghĩa làm bố. Cả như đây quên luôn.


- Khổ thân tay Kinh xưa nay vẫn nuôi con tu hú.


- Tay Kinh đáng phải thế.


- Bây giờ sướng nhất lại chính là cô Cam.


- Chứ sao, tôi ở hiền gặp lành thần thánh phù hộ.


- Trần Tăng hồi này đối với cô thế nào?


- Đối với tôi thế nào tôi chả cần. Cô Cam ngúng nguẩy, người ta vênh vang chốn quan trường như thế mình phải giữ cho họ, dù sao Trần Tăng cũng là bố con Măng. Tôi trông cậy vào con Măng sau này chứ hám gì loại đàn ông có quyền có chức như Trần Tăng gái bâu vào như ruồi. Giờ nó thiết gì mình. Tôi là tôi quý cái tình cái nghĩa, cứ như đằng ấy thế này dù phải chăn vịt cũng sướng. Cam thủ thỉ cả đêm với Cảo. Đồng đất làng Đoài nghe âm vang mãi trong lòng Cam.


 


                               ***


 


Từ ngày trốn khỏi làng Đoài, bữa nay Đào Kinh mới thực sự nở mày nở mặt kiêu hãnh trước mụ Cam, trước mọi người. Chẳng gì trong tay Kinh lúc này có khối tiền và vàng. Thắng đậm phi vụ tổ chức cho người vượt biên, Đào Kinh may luôn bộ comlê mầu đen bữa nay mới có dịp thể hiện nom rõ oách. Kinh thể hiện vai ông bố cô dâu hoàn hảo trước quan khách. Kinh tỏ ra tự nhiên đứng ngoắc tay áp má mụ Cam chụp ảnh cùng với con Măng và Hoà.


- Rời khỏi đồng đất làng Đoài trông ông tiến bộ hẳn, cứ như thể giám đốc. Đào Kinh phổng mũi nghe Cam rỉ tai khen .


- Cũng may mà cô đuổi tôi đi nên đời tôi mới đươc thế này. Đào Kinh nói to cố để mọi người nghe thấy.


- Thôi, vừa gặp đã lại thế rồi, Tuyết nói. Cô chú đứng sát vào nhau cười tươi lên để chụp ảnh.


Tuyết cũng cố thể hiện tự nhiên trước ống kính của Hoàng Kỳ Nam. Bữa nay Nam nhân vai “phó nháy” chạy lăng xăng chụp hết cảnh này kiểu nọ. Mấy lần Nam mải mê xô cả vào Tuyết mà anh vẫn không nói gì. Từ bữa Tuyết xé lá đơn xin li hôn đến nay hai vợ chồng chưa lần nào gặp nhau. Tuyết buồn thấy Nam vẫn lạnh nhạt với mình liền đưa mắt tìm Trần Tăng. Trần Tăng đang say sưa chuyện trò cùng Yến Quyên khiến Tuyết bỗng chạnh lòng ghen tức. Trong tiếng nhạc xập xình, ngồi trước bà con hai họ bạn bè con Măng, Kinh vẫn phải lịch sự cười nói vui vẻ. Kinh không ngờ mới có mấy năm mà nàng Cam thay da đổi thịt hẳn, nom mơn mởn đầy sức sống. Có lẽ hạnh phúc nhất lúc này lại là nàng Cam. Cam cười nói mời chào mọi người hồn nhiên. Nhìn vào đôi mắt nàng Cam vẫn long lanh đĩ thõa như ngày nào, càng gợi nên cho Đào Kinh nỗi đau nhức nhối. Tiếng pháo nổ giòn giã một hồi dài, cả hội trường quan khách đông nghẹt. Bánh kẹo thuốc lá bia chai bày kín bàn, khách ăn uống thoả thích. Khách nhà quê ra tấm tắc khen đám cưới này to nhất hàng tỉnh. Hoàng Kỳ Nam phải chụp ảnh từng bàn một để ghi lại đủ gương mặt từng vị khách đến dự. Nam chụp đến kiểu cô dâu chú rể đứng trước nền phông xanh giữa có đôi chim bồ câu với hai chữ cắt lồng vào nhau “Hoà- Măng”, rồi kiểu cô dâu chú rể đứng với bố mẹ chồng, bố mẹ vợ, kiểu hai ông bà thông gia... Có lúc Kinh thừ người ngơ ngơ nhìn Cam quên cả bổn phận của mình trước quan khách. Cô Cam khẽ hích tay vào sườn Kinh một cái, nhắc nhở Kinh phải tự nhiên trước nhiệm vụ của mình.


- Không mấy khi có cuộc hội ngộ này, đề nghị tất cả mọi người đứng vào chụp một kiểu với đồng chí chủ tịch tỉnh. Ông tổng biên tập báo nói, kéo tay từng người đứng vào hàng.


Trần Tăng phấn chấn đứng vào giữa hàng. Phía bên phải Trấn Tăng là Tuyết, đến vợ chồng Kinh Cam, bên trái Trần Tăng là Yến Quyên, cô Lùn.


- Chả mấy khi được chụp ảnh đông đủ thế này. Cô Cam háo hức nói, giá mà Hoàng Kỳ Trung nhà cô Yến Quyên với thằng Vương nhà tôi mà về được thì thật tuyệt vời. Thật là tiếc, trong số người làng Đoài ta ra phố sinh sống bữa nay vắng mặt mấy mẹ con bà Cháo. Tình hình biên giới căng thẳng tôi không biết mấy mẹ con bà ấy giờ phiêu bạt nơi đậu.


- Cậu Nam cũng phải đứng vào đội hình để chụp một kiểu chứ. Tay chánh văn phòng uỷ ban nói và cầm lấy chiếc máy ảnh từ tay Nam.


Cô Cam kéo Nam đứng cạnh Tuyết.


- Cô cậu phải đứng vào đúng chỗ của mình chứ. Cô Cam nói.


Nam buộc phải đứng cạnh Tuyết để cho tay chánh văn phòng uỷ ban chụp kiểu ảnh cuối cùng trong tiệc cưới Măng. Một đám cưới thật đặc biệt to nhất hàng tỉnh, một đám cưới mà tay nhà báo quèn Hoàng Kỳ Nam đã ghi lại được những khoảnh khắc sống động của những gương mặt người làng Đoài.


Rửa xong cả ba cuộn phim, Nam mang về phòng riêng ngồi xem lại toàn bộ những tấm ảnh đã chụp để soạn riêng từng kiểu cho vào phong bao. Lúc này nhìn kỹ những gương mặt người làng Đoài hội tụ đông đủ trong từng tấm ảnh, Nam có cảm giác cứ như thể ông trời cố tình xếp đặt số phận cho từng người. Họ vừa phải níu kéo ràng buộc nhau, lại vừa cả xô đẩy căm thù nhau nữa. Nhưng cho dù thời thế có xoay vần đến đâu họ lại vẫn phải cười vui và chấp nhận- chấp nhận suốt cả đời người với nhau. Nhìn gương mặt Trần Tăng trong ảnh lúc này giống vị cha cố ban phát phước lành cho các con chiên ngoan đạo. Trần Tăng đây- một nhà chính trị tài ba- một chủ tịch tỉnh năng động - một tay đàn ông đa đoan đa tình láu cá khôn vặt và cũng rất lưu manh. Tất cả, tất cả những đức tính vượt trội đó đều có trong dòng máu Trần Tăng, được Trần Tăng điều chỉnh rất hài hoà, giống như một danh hoạ pha mầu rất tài hoa để vẽ lên bức tranh đời mình. Cô Cam trong ảnh cười trông rõ tươi, đầu hơi nghiêng về phía Trần Tăng. Nam hiểu rõ cô Cam tính khí hơi đồng bóng thất thường, lúc yêu lúc ghét. Quý ai thì cô bốc họ lên mây, ghét ai thì coi như chó như mèo. Nói tới cô Cam có người lại khen là giỏi nhất làng, sai khiến được cả Trần Tăng to nhất hàng tỉnh: Con trai đã là sĩ quan quân đội, con gái làm chức cửa hàng trưởng cửa hàng thực phẩm số1 của tỉnh. Kẻ ghét cô Cam lại bảo mụ là con chó cái hứng tình sẵn sàng đi hoang với cả làng. Hoàng Kỳ Nam cầm tấm ảnh Đào Kinh nhận ra sự mỉa mai, Đào Kinh đứng cạnh Cam mà mặt đuồn đuỗn vô hồn. Kinh đứng đây chỉ là thằng bố hờ. Dù Kinh có nuôi con Măng từ bé nhưng giờ cái bóng Trần Tăng lớn quá, lớn tới mức bao trùm lên tất cả. Bao trùm cả nàng Cam, cả Tuyết, cả Kinh. Chả thế mà ông tổng biên tập bảo Nam chuẩn bị mang máy ảnh đi chụp đám cưới Măng theo lời đề nghị của Trần Tăng, Nam phải chấp hành. Danh chính ngôn thuận Tuyết vẫn là vợ Nam, nhưng trong thâm tâm Nam muốn rũ bỏ hết mọi chuyện. Chẳng hiểu sao Nam cầm mãi tấm ảnh nhìn kỹ khuôn mặt Tuyết lúc này, không ngờ Tuyết lại là người đàn bà lạnh lùng nanh nọc đến vậy. Yến Quyên mẹ Nam trong ảnh đứng bên phải Trần Tăng. Yến Quyên xuất hiện trong tấm ảnh như là định mệnh. Mẹ hết lòng yêu bố mà phải chịu nhiều khốn khổ cô đơn khắc khoải suốt cả cuộc đời. Nghĩ về mẹ, Nam thấy mình là kẻ bất hiếu vô dụng không giúp gì được cho mẹ. Nghĩ về mẹ, Nam lại thấy căm thù tất cả, căm thù cả cái duyên trời định. Bố thì cứ đi biền biệt không về. Và cả cái làng Đoài có ai hiểu cho nỗi lòng mẹ. Nhìn những gương mặt trong bức ảnh chụp trong ngày cưới Măng, Hoàng Kỳ Nam thấy lòng se lại.


                            


                               ***


 


Sau đám cưới, được thiên hạ nức nở khen Măng là người phụ nữ đứng đầu hàng tỉnh trên mọi phương diện: Vừa trẻ đẹp, lại là cửa hàng trưởng cửa hàng bách hoá tổng hợp, một chỗ đứng mầu mỡ nhiều người mơ cũng chẳng được trong thời buổi mọi thứ đều khan hiếm. Cán bộ công nhân chia nhau từng cái kim sợi chỉ, một bánh xà phòng, một chiếc khăn mặt phải cắt làm đôi. Măng được mọi người săn đón nhờ vả, xe đưa xe đón như một nữ hoàng. Sẵn có cái thế hậu thuẫn đứng sau bố đẻ Trần Tăng là chủ tịch tỉnh, Măng coi thiên hạ như cỏ rác. Cánh mày râu có chức tước trong các ban ngành của tỉnh lao vào như bầy ruồi vo ve trước bát mật ngọt. Anh chồng mang thân phận lái xe cho bố vợ ghen lồng lộn mà không làm gì nổi Măng. Khôn ra chịu hèn thì sướng, làm phật ý vợ là có ngày đứng đường. Cả tỉnh này ai chả biết Trần Tăng quyền uy lẫy lừng thiên hạ. Canh lái xe láu cá hiểu rõ cảnh “chó chui gầm trạn” của Hoà, hay chọc ghẹo khiến Hoà luôn sống trong cảnh vừa bức bối vừa phải nhẫn nhục chịu đựng. Chịu đựng nhẫn nhục lâu, bản tính Hoà trở nên nhu nhược bất cần. Miễn sao Măng làm được nhiều tiền, ăn gì cũng có, mặc gì cũng chiều. Nhiều lần Măng điên lên tứa tát vào mặt chồng.


- Giữa thời buổi thiên hạ đói rách, vợ chồng  được như thế này, anh còn đòi hỏi gì nữa. Anh tử tế để yên tôi làm ăn thì đời anh còn có hy vọng làm người, anh mà nghe thiên hạ giở trò với tôi, anh đi ăn mày có ngày.


 Mỗi lần Măng nổi đoá lên, Hoà im thít không dám cãi nửa lời. Hoà lẳng lặng ra quán ba cô uống rượu. Nhìn vẻ mặt đưa đám của Hoà, cô chủ quán hiểu ngay anh chàng đang bị vợ o ép. Cô chủ quán cũng thật thạo đời biết làm cho anh chàng Hoà hài lòng.


- Thôi, đã ra đây với chúng em thì tươi cái bản mặt lên, chị ấy không chiều thị chúng em chiều. Chúng em sẽ chiều ông anh hềt mình.


Được lời ngọt ngào, Hoà thấy thoả tấm lòng, có bao nhiêu tiền dốc sạch vào bia rượu, gái non gái già đủ loại. Mọi chuyện của Hoà Măng biết hết nhưng cũng mặc, miễn sao Hoà để cho Măng được tự do, tự do cả trong làm ăn, cả trong tình ái. Măng coi Hoà là bù nhìn trông coi vườn cây đang kỳ tươi tốt rực rỡ nhất của mình. Đôi lúc uống vào quá chén, cái thằng bù nhìn cũng thăng hoa, biến Hoà thành đấng nam nhi đầy dũng khí.


Đang say sưa trong quán ba cô, thằng Tạch lái xe cho chánh văn phòng uỷ ban bỗng vác cái bản mặt khoái chí vào lu loa.


- Chỉ phét lác cái miệng, có giỏi thì về nhà mà xem hàng xóm họ nhìn thấy cô vợ xinh đẹp nết na đang hú hí với nhân tình ở nhà đấy.


Đang trong cơn say bị kích động, Hoà mượn con dao nhọn ở quán Ba Cô hùng hổ về nhà đập cửa rầm rầm.


- Mẹ con đĩ Măng, ông đã phải nhịn nhục làm ngơ để cho mày muốn ngủ với thằng nào thì ngủ nhưng đừng rước giai về nhà này. Mày có còn là con người nữa không hả con vợ lăng loàn kia.


Phía trong cánh cửa tiếng Măng the thé rít lên:


- Anh bảo tôi lăng loàn a? Chính anh mới là thằng đàn ông khốn nạn, suốt ngày rúc vào váy mấy con đĩ ở ngoài cái quán thối tha ấy. Đây nói cho mà biết nhá, mấy lần công an phường bảo với tôi nhưng tôi không muốn anh và mấy con đĩ ấy vào tù nên tôi tha cho mà vẫn không biết điều sao? Rõ là đồ khốn kiếp. Còn ngôi nhà này là tiền tôi mua, anh có quyền gì cấm được tôi. Trong túi rỗng không có một xu đóng góp, chỉ vác dái về ở  con đe lẹt gái này được sao? Khôn hồn tử tế thì đây mở cửa cho mà vào, không thì cút xéo đi.


Lời nói của vợ bên kia cánh cửa như bát nước đá hắt vào mặt khiến Hoà bừng tỉnh.


- Nhưng anh nghe người ta bảo em dẫn giai về nhà, Hoà nói ngọt.


- Đây dẫn trai về nhà đấy, xem anh làm gì nào? Măng tru lên giận dữ, người ta chơi có nơi có chốn có nhà có cửa giường chiếu chăn hoa gối đệm với cán bộ nhà nước có chức có quyền hẳn hoi chứ chả như cái loại suốt ngày dấm dúi như chó giái ở ngoài ổ điếm thì còn sĩ diện với ai? Từ rầy còn giở trò gái này cho ngồi tù rục xương...


 Hoà lảo đảo bước ra phố, tay vẫn nắm chặt con dao mà không biết chém  ai. Ra tới quán ba cô, Hoà chửi đổng:


- Mẹ thằng Tạch rõ mách qué chi xiên xui dại ông, ông mà thấy mặt ông chém chết.


Sáng hôm sau, Hoà buồn tình đến gặp Đào Kinh để trút bầu tâm sự. Đào  Kinh đang hoang mang có tin đồn công an đang điều tra phi vụ Kinh tổ chức cho người vượt biên, nhìn thấy Hoà, Đào Kinh tái mặt, ngỡ Trần Tăng cho Hoà đến báo tin dữ.


- Trần Tăng bảo mày đến phải không? Có chuyện gì nói đi. Mẹ kiếp, Đào Kinh tao mà phải vào tù thì cái ông Trần Tăng, bố vợ yêu quý của anh cũng sẽ vào ngục.


- Bố nói hay thật, con biết sang với bố là thế nào cũng được uống rượu. Bố rót con xin chén. Chà, rượu của bố quả là ngon tuyệt. Hoà nói nịnh khi thấy Đào Kinh đang ngất ngư với chén rượu trên tay, con xem ra trên đời này chỉ có rượu là bạn tri âm nhất. Con biết bố cũng đang uất ức vì bố vợ Trần Tăng con, còn con đây cũng đang uất ức vì vợ con. Vậy là hai bố con ta đều uất ức bởi hai bố con Trần Tăng.


- Con Măng nó làm sao mà anh phải uất ức? Đào Kinh gắt, tôi nói để anh biết, tôi giận là giận thằng bố đẻ Trần Tăng nó chứ không giận nó. Bao năm tôi nuôi nó tôi biết, nó là đứa con gái ngoan, chịu thương chịu khó. Từ ngày nó theo Trần Tăng ra đây với anh, hai thầy trò anh đã làm hỏng nó. Nó hư đốn là tại anh, tại Trần Tăng.


- Bố không thể tưởng tượng cô con gái nuôi của bố đã hư đốn tới mức nào đâu. Hoà than vãn, bề ngoài ai cũng ngỡ nó là người phụ nữ giỏi dang xinh đẹp nhất nhì cái tỉnh này. Bố có biết tối qua nó rước cả giai về nhà mà vẫn già mồm đe doạ con. Con chỉ dám nói chuyện này với bố thôi. Bố phải bảo nó giúp con.


- Anh biết chắc nó rước giai về sao không báo công an?


- Bố rõ ngây thơ, mấy anh công an phường làm gì được cô ấy. Với lại công an họ chẳng dại gì mà dây vào, không khéo cô ấy cho tuột xích liền.


Đào Kinh ngẩn người, thấy Hoà nói đúng. Biết chắc vợ mình ngủ trong nhà với giai mà Thằng Hoà đếch làm gì được. Thời buổi bây gìơ cũng rõ thật là...Chẳng khác chi mấy chục năm về trước, Đào Kinh cũng bắt qủa tang Trần Tăng ngủ với nàng Cam Quýt Mít Dừa ngay trên gường của mình mà có làm đếch gì được đâu. Con Măng bây giờ cũng giống mẹ Cam nó xưa.


- Rõ nghiệp chướng, nghiệp chướng! Đào Kinh rót thêm cho Hoà chén rượu nữa, an ủi, đúng là hai bố con mình cùng cảnh ngộ. Ta cũng đang ngờ chuyện đưa người vượt biên của ta cũng do Trần Tăng âm mưu xếp đặt. Mẹ kiếp, cứ ngỡ đã thoát được con qủy ác độc đó, ai ngờ càng ngày nó càng bủa vây giương móng vuốt ra với mình.


 


                              ***


 


  Kinh đang ngồi trông chờ tin thằng Tráng đưa thuyền sang Hải Phòng giấu thì mấy mẹ con bà Cháo kéo vào khóc hu hu.


- Chú Kinh ơi, mấy mẹ con tôi trắng tay rồi. Bà Cháo khóc than kể lể, nhà cửa chẳng còn, cả ba đứa con gái tôi, con Mây, con Mẫn con Thuần đều mất chồng mất con, giờ chẳng mặt mũi nào trở về làng Đoài nữa.


- Mấy mẹ con bà có thấy tin tức gì cô Mai nhà tôi không? Kinh bồn chồn hỏi.


- Chạy cuống cuồng đi hết cả rồi, bà Cháo nói, nghe đồn tất cả những người Hoa về bên kia đều bị dồn vào một khu riêng biệt, cũng khốn khổ chứ sung sướng gì. Mẹ con tôi từ biên giới vào đây mấy ngày nay bơ vơ, may mà gặp cô Măng nhà chú mới biết chú ở đây. Con Mây con Mẫn con Thuần nhà tôi giờ thành gai goá thế này đây.


- Ơi giời cao đất dày ơi, ới con ơi là con, thằng Trong, thằng Trung của mẹ. Nghe bà Cháo kể lể với Đào Kinh, Mây khóc rống lên như điên, chạy quanh nhà.


- Làm sao mà phải khóc, Đào Kinh gắt lên, nó bỏ mình thì mình lấy chồng khác.


- Cháu đã bị thằng chồng cháu nó lừa rồi chú kinh ơi, Mây nói, tại cháu đã quá tin chồng cháu, đưa hai thằng con cho nó gửi vào bản ai ngờ lần sau lên thăm, cháu chỉ nhận được mẩu giấy vẻn vẹn mấy chữ “ Con chúng mình đã chết, anh chẳng muốn sống nữa! Vĩnh biệt em” Mây lại tu lên khóc.


 - Chị khóc lóc mãi chẳng ích gì, con Mận con Thuần ôm lấy chị Mây an ủi, chúng em cũng có khác gì chị, chồng con nó cũng bỏ về bên kia cả, thôi thì thời vận nó đến mình đành chịu. Quan trọng bây giờ phải lo cuộc sống của chính mình đây này.


- Trước mắt mấy mẹ con cứ ở lại đây đã, Đào Kinh nhìn mấy mẹ con bà Cháo ái ngại nói.


- Chú Kinh giỏi nhỉ, mua được nhà cửa khang trang thế này, bà Cháo nói.


- Giỏi nỗi gì, Đào Kinh than phiền, nhà cửa đây là của một gia đình người Hoa để lại, nghe vợ chồng con Măng nói, công an đang điều tra việc làm ăn phi pháp của tôi, phải vào tù có ngày. Mẹ kiếp đời chó má thật, chị có biết kẻ nào cố tình cho tôi vào tù không? Trần Tăng đấy, thằng bố đẻ con Măng đấy! Nó là con quỷ đội lốt người. Nó ám cả đời tôi, nó ngủ với mụ Cam nhà tôi đẻ ra con Măng. Tôi đã phải chịu đóng vai bố hờ nuôi con Măng cho hắn, thế mà hắn nỡ tìm mọi cách đưa tôi vào tù. Mẹ kiếp, tôi mà phải vào tù tôi sẽ giết hắn.


- Thôi chú Kinh ơi, tôi van chú, bà Cháo nói, người ta có quyền có chức trong tay, mạnh như gia tộc Hoàng Kỳ Bắc, Kỳ Trung còn phải lụi tàn trong tay Trần Tăng nữa là.


- Trước mắt cũng đành nuốt nhục, Đào Kinh thở dài, may mà mấy mẹ con chị vào đây thì ở luôn đây với tôi. Tôi đang lo lỡ tôi có chuyện gì, mẹ con chị trông ngôi nhà này giúp tôi. Đêm nay tôi phải sang Hải Phòng có việc quan trọng, nếu có ai hỏi tôi, chị cứ nói tôi về quê có việc. Thú thực với chị, tình hình căng thẳng tôi lánh tạm ít ngày.


- Chú cứ việc đi, nhà cửa để mẹ con tôi trông cho.


Bà Cháo bảo con Mẫn con Thuần quét dọn nhà cửa. Mây cứ ngơ ngẩn nhìn ngó lên trời. Mấy ngày nay tâm trí con Mây thất thường, nó phát điên mất. Cầu trời cho con Mây mau chóng qua khỏi cơn hoạn nạn này. Bà Cháo lo lắng nhìn con Mây, nhìn trời. Bầu trời âm u bao trùm lên cái xóm nhỏ Hoa Kiều xơ xác.


Đào Kinh bảo bà Cháo nấu nồi cơm nếp, thịt con gà, hôm nay là ngày giỗ đầu ông lão Hoa Kiều, chủ ngôi nhà này. Kinh thực hiện đúng lời cam kết chăm sóc ông cụ cả khi cụ còn sống và khi cụ chết. Kinh dọn quét ban thờ, thắp hương mời hương hồn cụ về chứng giám tấm lòng thành của Kinh. Bà Cháo xới đĩa xôi đặt lên ban thờ. Đĩa xôi nóng bốc hơi quyện mùi hương thơm ngát. Con chó già dẹo dọ từ ngoài sân vào đứng giữa nhà ngửa cổ tru lên mấy tiếng rên rỉ. Con chó cũng biết khóc. Rõ là giống chó trung thành biết nhớ thương chủ cũ. Có tiếng bước chân rậm rịch ngoài ngõ, con chó chợt bừng tỉnh, lao ra cửa. Bằng trực giác bản năng, nó nhận ra đối thủ, nhảy chồm lên xông vào cắn rách ống quần của một trung uý công an dẫn đầu tốp người từ ngõ bước vào. Bị tấn công bất ngờ, viên Trung uý công an đá một cú cật lực, con chó rú lên quỵ xuống, rồi lại vùng lên bất ngờ lao  vào kẻ thù. Người công an rút súng tự vệ. Một tiếng nổ vang lên đanh gọn, con chó trúng đạn quay lơ giữa sân giẫy chết. Một dòng máu ứa ra từ cổ con chó loang đỏ cả khoảng sân nhà. Không gian chợt lặng đi. Đào Kinh đứng sững trước cửa ngỡ ngàng nhìn đoàn người ập vào đứng vây quanh. Mấy mẹ con bà Cháo ôm nhau nhìn mọi người. Trung uý công an dõng dạc đọc lệnh khám nhà và bắt giam khẩn cấp Đào Kinh. Hai tay Đào Kinh bị còng số tám đứng nhìn các nhà chức trách khám nhà, lục soát khắp nơi, kể cả mấy cái túi của mẹ con bà Cháo vừa mang đến cũng bị lục tung ra mà không thấy gì ngoài mấy thứ đồ lót đàn bà. Đôi mắt Đào Kinh thất thần, trước lúc bước ra cửa còn ngoái lại nhìn mấy mẹ con bà Cháo. Kinh bị đưa đi mà không kịp ăn uống gì. Bà Cháo bê vội đĩa xôi, con gà trên ban thờ xuống nhét vào túi khi nghe công an tuyên bố niêm phong toàn bộ căn nhà này. Hương hồn người chết không biết đã kịp về chứng giám cảnh Đào Kinh bị bắt để phù hộ cho Đào Kinh tai qua nạn khỏi. Mấy mẹ con bà Cháo lại dắt díu nhau ra đường bỏ lại sau lưng cái xóm Hoa Kiều hưu hắt.


 


 


CHƯƠNG 26


Người Hùng trở về


 


Ngày đông lạnh giá, gió hun hút qua khe cửa. Từ trong nhà, cô Cam nhìn ra xa xa phía sân kho hợp tác hiện lên cảnh mọi người đang hối hả trục lúa. Người kéo, người cầm gậy mải mê đẩy cái trục đá đi vòng quanh, vòng quanh tưởng như không bao giờ dứt. Một chiếc xe zep bỗng nhiên xuất hiện trên đường làng lao đến đỗ cạnh sân kho. Tất cả mọi người đang đi vòng quanh sân lúa bỗng chạy túa ra như cơn gió vây quanh chiếc xe. Như có điềm giời xui khiến, cô Cam đẩy cửa chạy ra đường. Cô chúi mũi chạy lên dốc cầu Đình Đoài thì gặp chiếc xe từ bên kia dốc cũng đang leo lên cầu. Cô Cam đứng sững giữa cầu. Gió thổi lộng lên reo réo. Chiếc xe vượt qua trước mắt Cam vài chục mét thì phanh kít lại. Có tiếng gọi lạc giọng từ trong xe vang lên.


- Mẹ! Mẹ ơi!


Cô Cam lao tới trước xe nhận ra thằng Vương ngồi trong xe.


- Có phải thằng Vương, con trai của mẹ đã về.


Cô Cam vừa thốt lên reo vui, đã lại nức nở khóc khi nhìn thấy một chân Vương cụt ngủn tới đầu gối. Một đoạn ống quần thừa ra được buộc túm lại gấp lên bắp đùi dau dúm. Cô Cam rã rời, khụy xuống. Hai người lính từ trong xe chạy tới xốc cô Cam lên xe. Chiếc xe lao xuống dốc cầu đưa hai mẹ con cô Cam về nhà. Cả làng kéo đến nhà cô Cam thăm hỏi. Người đã đưa Vương từ đơn vị về lại chính là đại tá Hoàng Kỳ Trung.


- Làng mình rất tự hào được đón người con anh hùng chiến thắng trở về. Hoàng Kỳ Trung nói, xin thưa với bà con làng mình, tôi thay mặt đơn vị, biểu dương tinh thần chiến đấu dũng cảm của đồng chí Vương. Giờ thì đồng chí Đào Vương được ở nhà nghỉ ngơi an dưỡng cho khỏe, sắp tới đơn vị sẽ cho người về đón đồng chí đi báo cáo điển hình toàn quân vào dịp kỷ niệm ngày thành lập quân đội nhân dân 22 tháng 12 tới.


Lời nói của đại tá Hoàng Kỳ Trung biểu dương tinh thần chiến đấu dũng cảm của Đào Vương truyền nhanh khắp xóm thôn. Các ban nghành đoàn thể, thanh thiếu niên lần lượt đến động viên thăm hỏi người anh hùng chiến thắng trở về vẻ vang.


Khi mọi người ra về hết, cô Cam tưởng không chịu nổi. Thần tượng người con anh hùng của cô Cam giờ phải ngồi lặng trên giường nhìn vào mênh mông trời đất qua ô cửa. Ngoài kia là dòng sông làng Đoài, chiếc cầu cong cong và khoảng sân hợp tác xã mới ngày nào Vương và Nam cùng lũ trẻ làng Đoài chơi trò xử tử, ném trứng thối vào hình nộm Ngô tổng thống. Cô Cam thấy cồn cào gan ruột cố gượng dậy mở hé ô cửa sổ. Gió hun hút. Một khoảng trời bao la hiện ra. Những bóng người vẫn mãi mê đi vòng quanh vòng quanh trên sân lúa. Cô Cam dần tĩnh trí lại hỏi ngày tháng Vương bị thương. Cô cứ nhìn chằm chặp vào đôi mắt đỏ vằn của con trai hằn in nỗi khắc khổ. Trong đầu Vương căng ra những câu hỏi lớn cô Cam không sao trả lời nổi.


- Bố đi đâu hả mẹ?


- Đừng nói đến bố Đào Kinh mày làm gì mẹ thêm đau lòng. Cô Cam gắt lên. Đồ bỏ đi. Tù mục xương rồi con ạ.


Nói với con thế nhưng đêm đến cô Cam lại nghĩ vẫn vơ. Gia đình mình đã đến kì mạt vận rồi sao? Kinh bị đi tù, thằng Vương bị cụt chân. Đêm đến Cam lại mơ đến ngôi nhà mình đang ở hình như bên dưới toàn là mồ mả của những kẽ chết đói năm bốn lăm không người nhận. Có lúc Cam lại nghĩ rằng đây là quả báo. Hồi cải cách Kinh đã bắn Hoàng Kỳ Bắc thúc ép bà vợ Hoàng Kỳ Bắc phải tự vẫn bằng cách lấy dao moi gan mổ bụng mình để chứng minh cho dân làng Đoài hiểu tấm lòng ngay thẳng của bà.


Lúc giải lao cánh trục lúa ngoài sân kho hợp tác ào vào nhà động viên Vương. Mấy đứa con gái làng Đoài tếu táo xin tình nguyên lấy Vương làm chồng. Cô Cam xúc động chạy vào trong buồng mang chiếc máy quay đĩa ra mở những bài hát nhạc vàng. Giờ thì cô Cam không còn sợ cô chủ tịch Tuyết tịch thu chiếc máy quay đĩa Vương gửi Nam mang về hồi mới giải phóng. Cô Cam thách đứa nào dám đến dọa nạt cô nữa. Đây là xương máu của con tao đấy. Cô Cam lúc nóng lúc lạnh, lúc vui buồn thất thường. Vương thì lúc nào cũng lặng câm ngẩn ngơ nhìn ra khoảng trời mênh mông ngoài ô cửa.


 


                                 ****


 


Đào Kinh vào tù, ngôi nhà người Hoa để lại nay đã vào tay vợ chồng Măng.


Măng tơn tớn tuyên bố với mọi ngươi: xét trên mọi phương diện, tôi là người có quyền ưu tiên số1 được ở ngôi nhà này hơn bất kỳ ai. Bố tôi vào tù, tôi là con gái, tôi có quyền được ở ngôi nhà này. Nếu nhà nước có tịch thu bán thanh lý, vợ chồng tôi cũng thuộc diện ưu tiên vì chúng tôi đều là người nhà nước, lại chưa có nhà riêng...


 Còn cái lẽ thứ ba ai cũng biết, Măng là con đẻ của Trần Tăng, chồng Măng lại là lái xe cho Trần Tăng thì ai còn dám tranh giành. Từ ngày cưới, hai vợ chồng Măng phải ở căn nhà tập thể lụp sụp nhem nhuốc, nay bỗng dưng có được cơ ngơi khang trang rộng rãi thật sướng. Từ một ngôi nhà người Hoa, nay giấy tờ sang tên Đào Thị Măng do phòng nhà đất cấp có con dấu đỏ chon chót thế này chẳng còn thằng nào con nào dám nhòm ngó. Măng đến ông Pháp Tân xem ngày giờ tốt, mượn hẳn chuyến ô tô tải của công ty thị chính chở đồ đạc dọn về nhà mới. Ngày đầu tiên dọn về nhà mới, Măng lặng lẽ lục lọi khắp ngóc ngách gầm giường góc tủ tìm xem bố Đào Kinh giấu tiền vàng ở đâu. Vợ chồng Măng biết đích xác Đào Kinh còn có nhiều tiền và vàng trong phi vụ đưa người vượt biên bất hợp pháp vừa qua. Suốt cả ngày trời, cả hai vợ chồng đào bới tìm mãi không thấy tiền vàng đâu, Măng lồng lộn lên.


- Tôi đã bảo anh tìm kỹ gian trong buồng xem. Không thấy dấu vết gì thật sao? Hay ở trên mái nhà, hoặc trên ban thờ? Lật hết, dù có phải đào tung mấy gian nhà này lên cũng phải tìm cho bằng được.


Mặc cho Măng đôn đáo, Hoà cứ lơ đãng ngó nghiêng chán nản càng làm vợ nổi đoá.


- Đàn ông phải nhanh nhẹn xông xáo, lớ nga lớ ngớ thế kia thì tìm thấy cái gì. Chỉ sục vào váy mấy con đĩ ngoài quán là giỏi. Măng rít lên, mắt lườm lườm nhìn chồng


Hoà bị vợ mắng, mặt thuỗn ra nhưng không dám cãi, lặng lẽ lỉnh ra ngoài.


- Anh định lỉnh đi đâu đấy? Măng gọi giật lại. Anh định không tìm nữa sao? Hay là biết được ở đâu rồi định thủ tiêu ăn mảnh một mình chắc?


Bị vợ nghi ngờ, Hoà miễn cưỡng vào nhà vùng vằng.


- Cô chỉ đa nghi vớ vẩn, từ lúc về đây tôi đã bước chân ra khỏi cái nhà này khi nào mà thủ tiêu. Cô nghĩ tôi nuốt vào bụng được chắc. Đây túi quần túi áo tôi đây, cô khám đi.


Cuộc tìm kiếm tiền vàng không thấy, cả đêm Măng không ngủ. Sở dĩ Măng cay cú chạy chọt các cửa để có được ngôi nhà này hy vọng tìm thấy số vàng Đào Kinh giấu trong nhà. Chả lẽ công an khám nhà đã tìm thấy tiền nhưng ỉm đi rồi? Hay Đào Kinh gửi mấy mẹ con bà Cháo? Bao câu hỏi Măng tự đặt ra, tự trả lời. Sáng dậy, Măng quyết định vào trại xin gặp bố Đào Kinh.


Đào Kinh cảm động rưng rưng thấy con Măng không ngại tai tiếng tất tả vào tận trại giam thăm bố. Con bé thế mà nghĩa ngọn. Lại còn mang nhiều quà cáp nữa.


- Ôi, bố gầy yếu đi nhiều quá, họ có đánh đập tra tấn bố không? Măng thốt lên thương xót. Từ nay, có ai đánh bố, bố cứ cho con biết, con sẽ bảo bố Trần Tăng trị tội chúng. Con định vào thăm bố ngay từ tháng đầu nhưng họ nói bố còn đang trong giai đoạn điều tra nên không cho ai được gặp. Bố biết không, để gặp được bố hôm nay con phải chạy bao nhiêu cửa họ mới giải quyết đấy. Bố thuộc phạm chính trị nên người ta quản chặt chứ chả như phạm kinh tế. Mục đích bữa nay con phải tìm mọi cách vào thăm bố cũng là để bàn cách lo cho bố nhanh chóng ra khỏi nơi này. Bố thấy rồi đấy, sức bố yếu thế này làm sao chịu nổi vài năm ở đây.


- Còn có cách gì bây giờ? Đào Kinh nôn nóng hỏi.


- Tội trạng bố rành rành, chỉ còn cách chạy bên viện kiểm sát, bên toà án người ta xử nhẹ đi cho. Bớt được ngày nào trong tù, bố đỡ khổ.


- Nếu con lo cho bố được thì bố cảm ơn con. Đào Kinh lại xúc động nói.


- Bố cứ làm như con là người ngoài, ơn huệ gì, bổn phận con phải làm, chỉ có điều lực bất tòng tâm, có thực mới vực đạo. Con nghĩ trong lúc này bố cốt giữ được sinh mạng là chính. Còn người còn của. Người làm ra của chứ của có làm ra người được đâu.


- Măng con, giờ bố mới hiểu lúc nguy nan mới tỏ mặt anh hùng. Bố đã không uổng công bao năm nuôi con trưởng thành. Con phải giúp bố.


Đào Kinh đưa mắt nhìn người công an ngồi phía cuối phòng, ghé vào tai Măng:


- Con về lật cái tủ gỗ lên, tất cả là ở dưới hai hòn gạch.


- Thế thì tuyệt rồi, con sẽ cố gắng lo cho bố ra khỏi nơi này càng sớm càng tốt.


 Măng chạy khỏi trại giam như ma đuổi. Về đến nhà, tranh thủ lúc Hoà đi làm, Măng cài trái cửa, quăng hết mọi thứ trong tủ cho nhẹ bớt, chổng mông đẩy chiếc tủ gỗ xoay ngang ra giữa nhà. Măng lấy mũi dao lật hai viên gạch men, lộ ra lớp ni lông còn nguyên vẹn. Tim Măng đập loạn khi lôi được gói tiền vàng phơi ra trước mặt. Chưa cần đếm vội, Măng thu dọn mọi thứ xếp đặt trở lại đúng vị trí ban đầu để Hoà không biết. Có tiền có vàng trong tay, Măng thấy cuộc đời này tươi đẹp biết bao. Sao số phận lại nuông chiều Măng đến vậy. Từ ngày rời khỏi làng Đoài, được bố đẻ Trần Tăng che chắn lo cho công danh sự nghiệp. Tới lúc này, bao công sức làm ăn lặn lội của Đào Kinh giờ dốc cả vào túi Măng. Thế mới sướng. Giữa thời buổi cả nước khó khăn, bỗng dưng có số tiền lớn trong tay, Măng thấy đầu óc sáng láng, nảy ra bao toan tính làm ăn lớn. Chuyến tầu Sông Xanh lần này đi Nhật về, Măng phải huy động vốn đánh trọn gói toàn bộ số hàng trên tầu. Thời buổi cả nước chuộng hàng Nhật: Từ gói mỳ chính Nhật, dầu cá Nhật, đến xích líp Nhật, xe đạp my ni Nhật, rồi quạt điện, nồi cơm điện, ty vi, tủ lạnh, đầu vidio, xe máy, tất cả đều nhãn mác Nhật Bản. Phải làm một quả lớn mới lãi lớn. Đằng nào cũng mất tiền một lần thuê tầu vận chuyển, tiền bao lót các lực lượng kiểm tra kiểm soát trên biển trên bộ. Ai chứ Đào Thị Măng đã nhúng tay thì chẳng lực lượng nào dám gây khó. Thậm chí còn động viên cổ vũ Măng. Họ cảm thấy cũng là đồng tiền, nhưng nhận từ tay Măng an toàn vui vẻ hơn, không sợ rủi ro bất trắc. Với lợi thế có chỗ dựa vững chắc là Trần Tăng, Măng đi vào các cửa êm như ru. Tuỳ theo từng đối tượng, Măng có cách tiếp cận giao tiếp rất chi là khéo. Măng có thân hình óng ả, nước da trắng mịn, cặp mắt lúng liếng đưa tình rất duyên. Đặc biệt đôi môi Măng thắm đỏ không phải bằng son mà bằng nụ cười tươi rói. Giọng nói của Măng ngọt, mà lại rất chân quê dễ gần. Cánh mày râu “Chết” vì lời ngọt ngào chân quê ấy ở Măng. Nhiều quan chức máu mê chỉ tiếp xúc với Măng một lần đã không cưỡng nổi cái hương sắc thần bí ở Măng mê hoặc. Măng lôi cuốn được lòng người chính là sự tốt bụng của Măng. Cho dù cuộc sống chốn thị thành có xô đẩy cuốn Măng vào mọi trò làm ăn mánh lới mưu mô toan tính, có lúc phải chanh chua ngoa ngắt như một mụ hàng thịt nhưng cái chất quê lại vẫn lồ lộ trong con người Măng. Có lẽ ngày nay cuộc sống qúa nhiều thủ đoạn lọc lừa nên con người muốn tìm cái chân quê làm niềm tin. Đời này cũng rõ nực cười.


Măng vừa đếm tiền vừa tính toán đường đi nước bước trong chuyến làm ăn lớn này. Nói cho cùng, không lo tính làm ăn kiểu này có mà suốt đời nghèo khổ. Đến như bố nuôi Đào Kinh, nghèo hèn vậy, chỉ qua mỗi phi vụ là có bạc triệu. Sở dĩ Đào Kinh thành công trót lọt cuộc tổ chức người vượt biên trái phép cũng là do Trần Tăng bí mật xếp đặt. Rồi Đào Kinh phải vào tù cũng là do Trần Tăng tính toán. Chuyện này chỉ có Măng là hiểu nhưng không bao giờ được mở miệng với ai vì nó dính đến chuyện bí mật an ninh quốc gia đại sự. Nghe đâu trong chuyến vượt biên ấy có cả người của Trần Tăng cài vào. Chuyện chính trị Măng không muốn quan tâm. Giờ có tiền trong tay phải lo làm ăn để đồng tiên đẻ ra gấp trăm gấp ngàn lần mới có cơ hội lo cho bố nuôi Đào Kinh ra khỏi trại tù. Măng biết bố nuôi Đào Kinh tuy từng trải buôn ba nhưng trong lĩnh vực pháp luật quan trường còn ngô nghê lắm. Kế sách chuyến này Măng đặt ra phải vét sạch hàng trên tầu Sông Xanh ngay từ ngoài phao số O trước khi tầu của đoàn Thủ Tục cập mạn. Nếu để tàu vào bến, nhiều đối tượng quấy nhiễu khó xuống hàng. Tầu rời Nhật ngày giờ nào, tới Việt Nam ngày giờ nào Măng đều có nguồn tin chính xác từ Cảng Vụ thông báo trước để Măng lo sắp xếp phương tiện ra nhận hàng. Trên tầu Sông Xanh Măng đã có viên thuyền phó Danh là chỗ tin cậy cả trong làm ăn lẫn aí tình. Quan hệ với Danh có cái sướng, gia đình vợ con Danh ở mãi Nam Định nên mỗi lần tầu cập bến, Măng tiếp Danh ngay tại nhà mà không lo chuyện ghen tuông rình rập. Duy có mỗi lần Măng và Danh đang xoắn xuýt trong cõi tiên thì bị Hoà uống rượu say nghe bọn xấu khích bác nên nổi máu gen vác dao về sinh sự, Măng buộc phải nổi đoá đánh một đòn phủ đầu làm Hoà kinh hãi im thít từ lần ấy. Măng chơi với Danh được lợi cả đôi đường, mỗi lần tầu về, Măng được nhận những món quà quý Danh tặng và được đã đời lăn lóc trong vòng tay khát thèm của Danh sau mỗi chuyến lênh đênh trên biển nhiều ngày. Đã thành quen, mỗi lần tin tầu Sông Xanh sắp cập bến Măng cứ rạo rực trong người mong tới giây phút Danh về. Nỗi háo hức của Măng lộ rõ ra mặt, đến nỗi anh chồng Măng cũng biết. Mỗi lần tầu về, Hoà tự nguyện lánh đi đâu đấy tránh về nhà là thượng sách. Để đổi lấy sự mất mát về tình cảm, Hoà có cả chiếc xe máy Nhật sịn đời 79 để đi. Măng không ngần ngại nói với chồng: Anh còn đòi hỏi gì hơn, đến cỡ cán bộ đầu ngành, chánh phó giám đốc này nọ đã mấy ai có xe máy Nhật mà đi như anh. Quan hệ với Danh, cả hai vợ chồng Măng đều có lợi. Rõ là dân viễn dương có khác, sành điệu trong mọi phương diện: Ăn thứ ngon, mặc đồ sịn, và làm tình cũng khác lạ sống động đầy cảm hứng nghệ thuật chứ chả như anh chàng Hoà lái xe của Măng đơn điệu, nhạt thếch như thợ cày ăn khoai luộc.


 Tầu Sông Xanh sắp về lần này, Măng không chỉ háo hức gặp chàng viễn dương mà còn phấp phỏng toan tính phi vụ làm ăn sao cho trót lọt. Măng hớt hải sang Cảng Vụ xem chính xác giờ nào tầu về tới phao O để Măng cho tầu của mình xuất phát đón lõng ngoài biển. Trên bến đã xuất hiện những gương mặt chủ hàng “tay to” chuyên đánh hàng tầu. Bọn chúng cũng thính như chó săn đánh hơi thấy chuyến tầu Sông Xanh đi Nhật về lần này có khá nhiều hàng. Nhìn thấy bóng người đẹp, bọn chúng nhao nhao níu kéo hỏi Măng đủ chuyện:


- Bà chị ơi, chuyến này cho bọn em ké cửa với.


-Tầu sắp về hay sao mà các giai ra ngóng sớm vậy? Măng hào phóng vui vẻ ban phát nụ cười duyên, lâu nay kẹt quá chẳng quan tâm tới tầu bè hàng hoá chi. Chuyến này tầu về cũng muốn tham gia tý chút cho vui. Các giai biết tính chị rồi, đã bao giờ để cho các giai phàn nàn đâu. Măng buông lời ngọt như mật với các đàn em rồi xách túi vào Cảng Vụ. Tay Thao thuyền trưởng tầu hoa tiêu vừa thoáng thấy Măng đã chạy tới xoắn xuýt mời Măng vào văn phòng đội tầu.


- Trông người đẹp bữa nay càng đẹp hơn. Măng vui vẻ bước theo Thao vào văn phòng đội tầu. Nhân lúc cánh thuyền viên xuống tầu hết, Thao đứng đằng sau tý tớn áp mặt vào sát gáy Măng nhìn xuống cặp vú lồ lộ trong chiếc áo trễ cổ, giọng đá đưa. Người đẹp vẫn còn nợ đây một chuyến đấy nhá. Thao nói và đưa tay nhét vội mảnh giấy ghi ngày giờ tầu tới bến vào ngực áo Măng.


- Đây không quên đâu, có cây thuốc biếu anh em hút cho vui thôi. Măng lấy trong túi ra cây thuốc ba số năm đặt lên bàn. Khi nào có hàng cứ nhận giúp, đây chả để thiệt đâu.


- Thuốc chả thích bằng được người đẹp cho ngắm cái ấy còn sướng hơn.


- Cứ làm tốt, có dịp sẽ cho ngắm đã đời. Măng cười rinh rích đưa tay véo vào đùi Thao rồi vội bước ra ngoài, để mặc anh chàng Thao ngơ ngẩn nhìn theo thèm thuồng.


Măng về đến nhà, biết tầu sắp về nên Hoà kiếm cớ bỏ đi, Hoà vừa dắt chiếc xe máy ra cửa thì bị Măng gọi giật lại.


- Anh để xe đấy vào tôi bàn chuyện này.


Hoà ngồi xuống trước mặt Măng, liên tiếp quay quay chiếc chìa khoá xe máy trên tay rồi bất ngờ quăng ra bàn. Chiếc chìa khoá gắn kèm con thỏ bông có  pin bỗng bật sáng nhấp nháy kêu chin chít mấy tiếng rồi im bặt.


- Chuyến này có nhiều hàng, nhờ anh đứng ra kiểm đếm trước khi đưa vào kho. Lần này tôi mượn được gian kho của thương nghiệp ngoài cầu ba. Mọi chuyện tôi đã bàn với thủ kho rồi, khi nào hàng về anh chỉ việc cầm sổ ra đếm và gi rõ số lượng, chủng loại từng mặt hàng cho chính xác. Bây giờ anh đi ngay ra đó dọn dẹp cùng với thủ kho, nhớ đừng có bép xép với bất kỳ ai.  Anh làm tốt chuyến này, cho anh chơi hẳn bộ dàn loa thùng âm thanh xơ rao. Anh thích chọn bộ nào thì chọn, để riêng ra một góc kho khỏi lẫn.


Chồng dắt xe ra khỏi nhà, Măng vào nhà tắm lột hết áo quần đứng ngắm mình trước gương thấy mình có vẻ gầy đi. Cũng phải thôi mấy ngày nay Măng lo tính ngược xuôi cho phi vụ làm ăn lớn lần này bằng mọi giá phải thắng lợi. Từ khâu bến bãi kho chứa thuê tầu, tới lúc này mọi việc đã được bố trí đâu vào đấy. So với dự kiến ban đầu, phải thay đổi lại thời gian, địa điểm xuống hàng. Phải để đoàn thủ tục làm thủ tục nhập cảnh xong, tầu chạy gần vào cửa lạch để tránh sóng to và có nhiều thời gian móc hàng từ chỗ cất giấu đưa lên mặt boong cho tiện việc kiểm đếm giao nhận. Hả hê về kế hoạch đã định, Măng bóc bánh xà phòng Camay Danh tặng chuyến trước để tằm cho thơm. Mùi thơm lan toả khắp nhà gây cho Măng cảm giác lâng lâng. Nghĩ tới giây phút được gặp Danh, người Măng rạo rực khẽ rên lên sung sướng, ôi chàng viễn dương đẹp trai mạnh mẽ oai hùng của em. Lau khô người, măng nhảy lên giường nằm chờ tới giờ xuất phát.


Khi xách túi tiền ra tới bến, trời đã nhá nhem, Măng bước xuống đò máy ra chiếc tầu tự lực đã neo cách bờ chừng vài trăm mét. Măng trả tiền hậu hĩnh cho chủ đò rồi bước lên tầu.


- Đến giờ rôì, nổ máy xuất phát. Măng ra lệnh rồi bước vào ca bin quăng túi tiền vào trong ngăn tủ của thuyền trưởng luôn để mở dành riêng cho Măng mỗi lần đi đánh hàng. Măng cẩn thận nhét chìa khoá tủ vào túi rồi nằm ra giường thuyền trưởng ngủ một giấc cho khoẻ. Măng cười thầm, vài giờ nữa gặp Danh, thế nào anh chàng cũng sẽ quấy rầy không ngủ được. Chuyến đi này của Danh đã gần tháng trời hai đứa chưa được gần nhau. Măng nghĩ miên man và thiếp đi trong tiếng máy nổ vang rền lẫn tiếng sóng đập mạn tầu ràn rạt. Con tầu lặng lẽ lao đi trong đêm tối. Đang trong cơn mơ màng chợt có bàn tay lạnh ngắt lùa vào ngực Măng. Măng giật mình nghe tiếng nói của tay thuyền trưởng thì thầm:


- Tới nơi rồi, cho sờ tý, nằm thưỡn ra thế này nom đếch chịu nổi.


- Đi làm ăn động vào đấy súi quẩy chết. Măng nói rồi vùng dậy gạt bàn tay thuyền trưởng ra khỏi ngực.


- Súi gì mà súi, đây chỉ dám sờ tý, lát nữa lên tầu to, bọn gấu biển nó lại chả  nghiền nát ra ấy chứ.


- Thôi không đùa nữa, ra ngoài xem nào, có phải Sông Xanh đỗ trong vụng kia không?


- Chính nó.


- Cho gọi anh em vào cả đây, chỉ để hai thuỷ thủ làm dây. Khi cập mạn chỉ mình tôi lên tầu, anh em ngồi dưới chờ khi nào hàng cẩu xuống phải khẩn trương  bốc xếp cẩn thận, toàn là hàng điện tử dễ hỏng, không được va đập mạnh.


Tầu cập mạn, Măng mở khoá ngăn tủ lấy túi tiền, bước ra khỏi ca Bin. Măng lộc cộc gõ đôi guốc cao gót leo từng bậc cầu thang lên tầu Sông Xanh. Danh đứng ở đầu cầu thang đón Măng vào phòng riêng. Cánh cửa vừa sập lại, Danh bế Măng trên tay quay một vòng. Túi tiền trên tăy Măng văng vào thành giường rơi xuống mặt sàn.


- Anh nhớ em vô cùng. Danh thốt lên.


- Em cũng nhớ anh, Măng nói, Công việc nay nhiều, anh phải cho xuống hàng khẩn trương ngay bây giờ mới kịp. Nếu chậm, về bến không bốc hết hàng trước khi trời sáng là hỏng việc. Nghe em đi, xong vụ này về nhà em chiều nghe chưa. Măng ôm Danh vào lòng hôn nhẹ lên môi Danh động viên rồi buông tay đẩy anh đi làm phận sự của mình.


Măng bước ra ngoài boong tầu hồi hộp nhìn những cẩu hàng đang được khẩn trương thả xuống khoang tầu Tự Lực. Công việc xuống hàng diễn ra chừng hai tiếng. Giao tiền xong cho Danh, Măng vội vã xuống tầu áp tải hàng về bến hẹn ngày mai gặp lại Danh tại nhà.


Sáng sớm tầu Sông Xanh đỗ lừng lững trên bến, dân buôn tầu đổ ra đông nghẹt, ngồi vạ vật quanh quán nước trên bến. Đã mấy năm nay thành lệ, mỗi lần có tầu đi nước ngoài về, phố xá, bến bãi rộn rạo, từ cô bán nước, anh xe ôm, đến lão chèo đò dưới bến cũng rạng rỡ mặt mày vì được nâng cao thu nhập gấp trăm lần ngày thường. Đang tán gẫu với nhau trên bến, thấy cánh chèo đò mặt mày buồn thiu vào bờ chửi đổng:


- Mẹ kiếp, chuyến này hỏng ăn rồi, về nghỉ khoẻ.


- Sao thế?


- Tầu sạch trơn chẳng có hàng họ chi hết.


- Định tung tin đểu để ăn mảnh một mình chắc?


- Không tin, cứ ngồi đây mà chầu.


- Vô lý, tầu đi Nhật về mà không có hàng sao?


- Mẹ kiếp, có khi nó đánh sạch ngoài phao rồi cũng nên?


- Thằng nào mà tay to vậy? Ăn cơm cũng phải để cho người ta húp cháo chứ.


- Dám chơi kiểu này, chỉ có Đào Thị Măng.


Từ trong quán nước rộ lên tiếng la ó, chửi thề, đoán già đoán non. Cuối cùng thì đám dân buôn tầu cũng đành thất vọng ra về với tâm trạng đầy nghi hoặc không rõ nguyên nhân tại sao lại có chuyện lạ lùng. Thật vô lý, Tầu đi Nhật về mà không có hàng sao?


 


                        ***


 


Đôi mắt ông tổng biên tập lại rướn lên nhìn Nam vừa thăm dò vừa trách cứ. Ông đoán chắc Nam lại làm chuyện gì không vừa lòng đồng chí chủ tịch tỉnh.


 - Xem ra đồng chí chủ tịch tỉnh có vẻ giận dữ bảo cậu sáng nay phải về ngay làng Đoài.


- Anh yên tâm, tôi không làm gì khó dễ cho anh đâu. Nam cười nhìn tổng biên tập.


- Tôi biết bố mẹ tôi muốn tôi về vì việc gì rồi, thưa tổng biên tập, tôi sẽ về ngay bây giờ. Nam nói và về phòng thu xếp quần áo ra bến đón xe về làng Đoài.


Từ lâu Nam muốn về thăm quê nhưng lại rất sợ phải gặp lại Tuyết trong ngôi nhà mình. Nhìn thấy chiếc xe zep đỗ ngoài đầu ngõ, Nam biết bố Hoàng Kỳ Trung đã về. Nam ngỡ ngàng nhìn mâm cơm bố mẹ đã bày sẵn chờ Nam.


- Công việc nhà báo các anh bận rộn đến thế? Bố nói dỗi.


- Thôi mà ông, con nó vừa về. Mẹ cười xoa dịu, Vương nó về rồi đấy, con sang đón nó qua nhà mình ăn cơm cho vui.


- Vương về rồi hả mẹ, tuyệt quá, nó có khỏe không hả mẹ?


- Mất một chân rồi, nhưng nghị lực tinh thần chắc chắn khỏe hơn anh, bố nói, nó đúng là là một anh hùng. Anh chả bén gót nó đâu.


Không muốn đôi co với bố, Nam hối hả nhẩy lên chiếc xe của bố đi đón Vương. Vừa ngồi trước tay lái, Nam nhìn qua gương thấy Tuyết đứng bên cửa nhìn ra. Nam vào số, chiếc xe từ từ lăn bánh bỏ lại hình bóng Tuyết chỉ còn lại cái đốm trắng nhỏ xíu rồi mất hút trong gương. Vương được báo trước Nam sẽ về, khi chiếc xe của Nam đỗ xịch ngoài cổng Vương đã quần áo chỉnh tề chống nạng đứng chờ Nam ở cửa. Vương cứ đứng lặng, giống như một bức tượng người lính mà Nam đã nhìn thấy ở triển lãm mỹ thuật Tràng Tiền. Nam nhảy xuống xe lao đến nhấc bổng Vương đặt lên giường.


- Ông già tao đã bàn trước với mày những gì rồi hả. Nam hỏi, mọi người đang âm mưu “đánh” tao đúng không. Mày phải nói trước để tao còn biết đường phòng thủ. Nhìn mày mất mát thế này ai không đau lòng. Chiến tranh là thế than vãn chẳng ít gì. Mình vẫn phải sống cái đã. Phải sống đúng với những gì cuộc đời mang lại. Không được giả dối. Tao chỉ biết nói với mày lời chân tình. Bây giờ mày phải nhìn thẳng vào sự thật đừng mơ hồ ảo tưởng.


- Tao chờ mày về để giải oan cho mày. Vương buồn rầu nói, tao tàn phế thế này còn gì mà phải sợ. Chúng mình sẽ công bố bí mật để mọi người biết.


- Tốt rồi, mày nghĩ được thế tao mừng. Chúng mình thỏa thuận thế nhá. Nam ôm Vương vào lòng xúc động. Mẹ Vương từ lúc Nam đến cứ lẩn quẩn ra vào không yên.


- Cô Cam ơi lên cháu thưa với cô câu chuyện hệ trọng.


Mẹ Vương tất bật từ dưới bếp lên kéo ghế ngồi trước mặt Nam và Vương. 


- Lại chuyện cậu với cô Tuyết chứ gì. Giận dỗi gì mà lâu thế? Thôi xí xóa, chín bỏ làm mười đi. Trong chuyện này tôi cũng là người có lỗi với cô cậu.


- Không phải chuyện đó, cháu hỏi thật, cô có muốn Vương lấy vợ ?


- Què quặt ai người ta lấy.


 - Người ta không lấy, nhưng người ta đã đẻ cho Vương nhà mình một cô con gái đẹp như thiên thần rồi. Cháu nói thật đấy! Vương đã được làm bố hơn mười năm nay rồi mà không ai biết đó thôi.


- Cậu chỉ đùa.


- Cháu không đùa đâu.


- Thật đấy mẹ ạ, Vương nói- Chuyện dài lắm, sự thật con đã có đứa con gái với người ta, ngày ấy con sợ không dám nhận. Bây giờ thì con nhận mẹ a. Đúng thế, con phải nhận. Giờ không nhận sau này sẽ không còn cơ hội nào nữa. Vương xúc động nói với Nam. Chuyện này lẽ ra tao đã phải nhận con bé ngay từ ngày ấy, từ bữa liên hoan bánh xèo ở chợ gốc mít ấy. Mẹ ơi con đã có tội, tội vô cùng lớn mẹ ạ. Có lẽ vì thế trời mới trừng phạt cắt đi của con một cẳng chân thế này để cho con phải tỉnh ngộ ra. Giờ thì con đã tỉnh ngộ ra rồi mẹ ạ. Con còn sống được thế này là may rồi mẹ. Nếu ngày ấy con vui vẻ nhận ngay đứa con của mình thì tốt biết bao. Chính vì con mà cô âý đã lao vào con đường tội lỗi, làm gián điệp cho địch.


- Trời đất, lại thế nữa. Cô Cam sửng sốt, sao mà số kiếp con lại nghiệt ngã đến vây.


- Cậu chẳng hiểu gì về Thương Huyền. Nam gắt, cô ấy không tồi tệ như mọi người tưởng đâu.


- Cậu không phải bênh cô ta, Vương cả quyết, bố cậu đã nói hết sự thực về cô ta cho tớ biết rồi.


- Bố Hoàng Kỳ Trung cũng không hiểu, Nam nói, nhưng thôi, chuyện đó tranh luận sau, giờ cô Cam cho Vương sang bên nhà cháu ăn bữa cơm với bố mẹ cháu để chúng cháu bàn câu chuyện.


Nam cõng Vương ra xe. Nắng chiều chiếu lên dòng sông Đình, những cánh bèo tây lập lờ trôi từng mảng ra biển. Chiếc xe lao lên dốc cầu Đình Đoài, Nam nhìn lại thấy cô Cam vẫn đứng lặng trước cổng nhìn theo.


(còn tiếp)


Nguồn: Dưới chín tầng trời. Tiểu thuyết của Dương Hướng. NXB Hội Nhà văn, 2007. Đây là bản gốc, chưa bị cắt bỏ khi xuất bản. Tác giả gửi  www.trieuxuan.info


 


 


Mục lục:
1.
2.
3.
4.
5.
6.
7.
8.
9.
10.
11.
12.
13.
14.
15.
16.
17.
18.
19.
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Dưới chín tầng trời - Dương Hướng 19.11.2018
Bão - Ngũ Hà Miên 16.11.2018
Bến không chồng - Dương Hướng 08.11.2018
Trở lại cố hương - Thomas Hardy 07.11.2018
Nguyễn Trung Trực - Khúc ca bi tráng - Dương Linh 06.11.2018
Sông Đông êm đềm - Mikhail Solokhov 02.11.2018
Sóng lừng (VN. Mafia) - Triệu Xuân 02.11.2018
Thầy lang - TADEUSZ DOLEGA - Mostowicz 29.10.2018
Trăm năm cô đơn - G. G. Marquez 25.10.2018
Trả giá - Triệu Xuân 24.10.2018
xem thêm »