tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH
Khách thăm: 24356477
Những bài báo
09.08.2016
Nguyễn Hồng Lam
"In Side The Dark" – Tản văn có giết chết văn chương đích thực?



Bình thường, mặt ta hoặc sôi nổi, hoặc…nhăn nhó. Những lúc lòng gợn sóng hoặc bão tố, mặt bình thản, chỉ là im lặng nhiều hơn. Chán thì không buồn nói. Vài ba người tinh ý, hoặc tỏ quan tâm thường hỏi: “Sao anh/em/ông/mày/ku…buồn vậy?”. Một câu rất vớ vẩn. Ban đầu, ta thường hay trả lời qua chuyện: “không có gì”, hoặc “tự nhiên buồn buồn vậy thôi”. Câu trả lời cũng vớ vẩn luôn. Tâm trạng luôn có nguyên nhân. Vui, tôi đã chia sẻ. Còn buồn, nó là của riêng tôi. Chỉ có ai đó khiến ta buồn và chính ta hiểu điều đó. Buồn không phải bệnh, nhưng dễ lây, ta không muốn chia sẻ.


Ngày xửa ngày xưa, hình như là hôm qua, đã từng có khi mặt ta bình thản, có ai đó lại gần, không nói gì, chỉ nắm tay ta bóp nhẹ. Cũng có khi ai đó chìa ra một cái gì đó. Nhỏ xíu thôi, một cánh hoa dại li ti, một cọng lá thông kim chẳng hạn, mà cũng đủ pha loãng muộn phiền. Bởi ai đó không tham vọng đặt ra câu hỏi, chỉ chân thành chia sẻ. Trong vô ngôn, ta tìm ra tri kỷ…


Năm tháng dài ra, một vài tri kỷ hiếm hoi lặng lẽ đi đâu đó, sống đâu đó, bận rộn và có khi…bình thản với cuộc đời riêng của họ.


Người để mình có thể bóp chặt tay im lặng hoặc chìa ra cái gì đó nhỏ xíu đủ để pha loãng muộn phiền cũng vắng thưa dần.


Ở lại quanh ta toàn những câu hỏi bâng quơ. Hỏi, chủ yếu vì không biết mình có liên quan gì không? Hỏi mà bằng lòng với mọi kiểu trả lời. Hỏi chưa dứt câu người hỏi có khi đã khuất dạng. Của cấp trên, cấp dưới, khách khứa, bạn cùng cơ quan, bạn nhậu, thằng lưu manh và cô gái đứng đường….đều na ná.


Và ta im lặng.


Sau im lặng sẽ là im lặng.


Nghe tiếng chân chuột chạy sột soạt trong thùng rác còn thấy được chia sẻ nhiều hơn, nhiều điều đáng để nghĩ hơn.


Chỉ mong đừng ai hỏi tại sao.


Nỗi buồn nào cũng có nguyên nhân. Nhưng niềm vui là của chung, nỗi buồn là của riêng mình.


Và của ai đó hiếm hoi lâu rồi không gặp…


Lâu rồi…


NHL/facebook


bản để in
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Chuyện làng Văn: Xuân Đài viết về Tuân Nguyễn - Xuân Đài 22.10.2018
Xuân Đài và niềm tin vào giá trị con người - Huy Thắng 22.10.2018
Chân dung tác giả “Thi sỹ máy” – nhà văn Như Mai - Nhiều tác giả 22.10.2018
Bên trời thêm một người sang - Nguyễn Ngọc Tư 22.10.2018
Hồi kết thê thảm Trung Quốc thâu tóm rượu vang Bordeaux - Tư liệu 22.10.2018
Diễn từ của Nhà văn Nguyễn Ngọc Tư nhận giải ở Đức: Từ những thì thầm - Nguyễn Ngọc Tư 19.10.2018
Đại hội triết học thế giới lần thứ XXIV - Hồ Sỹ Quý 19.10.2018
“Thi sĩ máy” - Kỷ niệm xa xưa của "Anh lão đa tình" - Trương Thiếu Huyền 18.10.2018
Một con người thích con người - Hữu Quỳnh 18.10.2018
Thi nhân Ngô Như Mai: Hòn than vẫn cháy dạ này như xưa - Kiều Mai Sơn 17.10.2018
xem thêm »