tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Green Leaf VN - với hơn 400 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới - là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Luôn phục vụ khách hàng với phong thái và ý chí của người tài xế chuyên nghiệp. Chỉ tuyển dụng đầu vào tài xế có khả năng giao tiếp tiếng Anh đàm thoại. Tác phong, đồng phục chỉnh chu trong suốt thời gian phục vụ khách hàng. Các tài xế phải vượt qua chương trình đào tạo nghiêm ngặt về cách thức phục vụ khách hàng

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm: 30191497
Tiểu thuyết
28.01.2009
Dư Hoa
Huynh đệ

48


 


Lý Trọc và Lâm Hồng ngồi xe con Ngựa báu maù trắng về đến thị trấn Lưu, đi vào ngôi nhà hào hoa sang trọng của Lý Trọc trước khi màn đêm buông xuống. Lâm Hồng đã làm phẫu thuật gắn lại màng trinh. Lý Trọc đã bàn bạc xong mấy vụ buôn bán ỏ Bắc Kinh và Đông Bắc.Khi hai người xuống xe, phảng  phất  như vừa  khải hoàn trở về. Vừa bước vào phòng khách, máy điện thoại di động của Lý Trọc đã đổ chuông. Điện thoại của Phó Lưu, báo tin cơm tối đã sắp sẵn, ăn lúc nào cũng được.Lý Trọc tắt máy nói:


Thằng khốn nạn làm việc đâu vào đấy, rất chu toàn.


 


Lý Trọc và Lâm Hồng vứt hành lý vào phòng khách, đi vù vào nhà ăn như đôi én bay. Lúc này trời đã tối hẳn. Lý Trọc bật đèn trần nhà ăn, nhìn thấy bữa cơm tối đã bày sẵn trên bàn. Một chùm hoa hồng để ở giữa mâm. Một chai rượu nho Pháp năm 1985 để trong xô thép không dỉ, nắp chai đã mở, nút bấc cắm trong miệng chai. Lý Trọc và Lâm Hồng ngồi đối mặt nhau. Lý Trọc hết sức hài lòng đối với Phó Lưu. Anh ta nói với Lâm Hồng:


Thằng khốn nạn cũng lãng mạn đáo để.


 


Nhìn chùm hoa hồng và bữa cơm tối trên bàn, Lâm Hồng cười khúc khích. Chị bảo hình như người nước ngoài đang ăn cơm. Lý Trọc lập tức giống như một nhân sĩ ngoại quốc,  thẳng lưng cầm chai rượu nho trong xô, mở nút bấc rót một chút vào ly của mình. Sau khi để chai rượu xuống, anh ta nâng ly rượu lắc lắc nhẹ, lại dơ lên mũi ngửi, rồi mới uống một hớp, khen một câu:


Rượu ngon tuyệt.


 


Sau khi đứng dạy, tay trái để ra sau lưng, tay phải cầm chai rượu rót vào ly của Lâm Hồng trông hết sức phong độ. Ngồi xuống dơ ly rượu của mình lên, anh ta ân cần chờ đợi Lâm Hồng cũng nâng ly. Không nhịn nổi, Lâm Hồng bật cười, anh chàng Lý Trọc lúc nào cũng nói tục chửi bậy đột nhiên trở nên nho nhã lịch sự. Lần đầu tiên Lâm Hồng được chứng kiến, chị cười, hỏi Lý Trọc:


Anh học ở đâu điệu bộ ấy?


Học trong ty vi.


 


Lý Trọc lịch sự trả lời, dơ ly chờ Lâm Hồng dơ ly lên cùng chạm. Lâm Hồng nhấp một hớp nhỏ, đặt ly xuống. Lý Trọc uống một hớp  hết nhẵn rượu trong ly, y như đấu tưủ lượng với người khác. Chó không sửa nổi thói ăn cứt, sau khi đặt ly xuống, Lý Trọc xồn xồn giuc Lâm Hồng một câu thô lỗ:


Xơi mau lên, xơi xong mau mau đi tắm, tắm xong lên giường chờ ta.


 


Cùng thời gian này, Tống Cương đang ngồi trong cửa hàng điểm tâm của Chu Bất Du. Lần đầu tiên trong đời ăn bánh bao nhỏ có ống mút, nước thịt nóng tám chín mươi độ bỏng rát khoang miệng, Tống Cương vẫn hoàn toàn không thấy nóng. Khi anh đứng lên đi ra khỏi cửa hàng điểm tâm, đi đến tuyến đường sắt phía tây thành phố, Lý Trọc đã ăn ngấu ăn nghiến xong bữa cơm tối, vô cùng sốt ruột nôn nóng giục Lâm Hồng ăn nhanh nhanh lên để còn lên giường. Giữa chốn nhân gian, có một người đi đến cái chết, nhưng vẫn quyến luyến vô hạn cuộc sống dưới ráng chiều ửng đỏ, còn hai người kia mải ăn chơi trác táng, nhưng không biết ánh sáng rực rỡ còn lại của mặt trời sắp lặn đẹp đẽ biết chừng nào.


 


Ráng chiều đã tắt, mặt trời đã lặn, chỉ có bóng đêm mù mịt trùm lên thị trấn Lưu chúng tôi, Tống Cương nằm sấp trên đường ray tự sát trong ánh trăng le lói yếu ớt. Giữa lúc này Lâm Hồng đã cởi truồng nằm trên giường của Lý Trọc. Chị chờ Lý Trọc từ trong nhà vệ sinh đi ra. Lý Trọc mè nheo trong nhà vệ sinh rất lâu, anh ta vừa vặn rô bi nê ra, Phó Lưu lại một lần nữa gọi điện thoại đến. Phó Lưu dự đoán giờ này có lẽ Lý Trọc nên có mặt trong  nhà vệ sinh. Anh ta cung kính bẩm báo với Lý Trọc trong điện thoại, có một thứ vũ khí mới quan sát màng trinh để sẵn trong tủ nhà vệ sinh. Trong điện thoại Lý Trọc sốt sắng mắng Phó Lưu một tiếng “ đồ khốn nạn”. Tắm rửa xong Lý Trọc hấp ta hấp tấp lau khô người, cúi xuống mở tủ xem vũ khí mới gì. Không ngờ đó là một cái  đèn soi của thợ mỏ. Đầu tiên Lý Trọc ngẩn tò te, sau đó cứ khen rối rít đồ khốn nạn Phó Lưu.


 


Tựa trên giường, Lâm Hồng nghe thấy Lý Trọc làu bà làu bàu trong nhà vệ sinh, không biết anh ta đang nói gì. Khi Lý Trọc đi ra, Lâm Hồng  bỗng sững người. Lý Trọc cởi truồng, đầu lại đội một cái mũ thợ mỏ, trên mũ có ngọn đèn soi, một chiếc thắt lưng da thắt ở eo, phía sau thắt lưng da đeo một cục pin , một sợi dây điện mắc từ mũ thợ mỏ của anh ta đến thắt lưng da, y như mớ tóc đuôi sam của triều đình nhà Thanh . Thấy Lâm Hồng  ngẩn người tại chỗ, Lý Trọc “tách” một tiếng, bật sáng đèn soi. Một luồng ánh sáng chiếu vào nửa dưới người Lâm Hồng. Lý Trọc dương dương đắc ý bảo, lần này phải thưởng thức cho đã  màng trinh của Lâm Hồng. Giống như một thợ mỏ  đang bò trong hầm lò, Lý Trọc cười hì hì leo lên giường. Lâm Hồng đã vỡ lẽ. Chị ôm bụng cười hơ hớ. Chị không sao tưởng tượng nổi Lý Trọc lại vũ trang bản thân thành kiểu này. Lâm Hồng cười tới mức thở hổn hển, ho thành tiếng. Lý Trọc cáu tiết ngẩng đầu, luồng ánh sáng soi vào ngực Lâm Hồng. Anh ta bảo:


Em đâu có giống gái trinh.


 


 Lâm Hồng vẫn cười ngặt nghẽo, cười chảy cả nước mắt. Chị vừa cười vừa nói:


Buồn cười chết mất thôi,  buồn cười chết mất thôi...


 


Lý Trọc bực mình ngồi bên cạnh. Luồng ánh sáng chiếu lên tường. Anh ta nhìn Lâm Hồng cười. Chờ Lâm Hồng cười cho đã, anh ta cáu gắt, bảo:


Mẹ kiếp, em hoàn toàn giống một con mụ dâm đãng, chứ đâu giống một gái trinh?


 


Lâm Hồng dơ tay bịt mồm, cười nốt mấy tiếng cuối cùng, tỏ vẻ nghiêm chỉnh, hỏi Lý Trọc:


Nên làm như thế nào mới là gái trinh ?


 


 Lý Trọc hướng dẫn chị:


Lần đầu tiên nhìn thấy đàn ông cởi truồng, em nên lập tức che mặt, đúng không?


 


Lâm Hồng cười trộm mấy cái, đưa hai tay che mặt, nhưng hai chân lại dạng tè he. Lý Trọc lại không hài lòng. Anh ta bảo:


Chỉ có con mụ dâm đãng trông thấy đàn ông để truồng mới dạng hai chân, làm gì có thứ gái trinh dạng hai chân.


 


Lâm Hồng khép cặp giò lại. Chị hỏi:


Thế này được chưa?


 


Lý Trọc vẫn tiếp tục chỉ đạo Lâm Hồng:


Còn phải lấy hai tay bịt chỗ ấy, không để đàn ông nhìn.


 


           Lâm Hồng bực, vặn lại:


Anh vừa bắt em hai tay che mặt, lại vừa bắt em hai tay bịt chỗ ấy. Em làm gì có bốn tay?


 


Lý Trọc nghĩ cũng đúng. Anh ta bắt đầu xin ý kiến Lâm Hồng. Anh ta hỏi:


Lần đầu với Tống Cương em làm thế nào?


 


Lâm Hồng đáp:


Nằm trong chăn, tắt điện.


 


 Lý Trọc vội vàng xuống giường tắt hết điện. Lúc này, đèn thợ mỏ trên đầu Lý Trọc  càng  sáng  chói, đến nỗi Lâm Hồng phải nhắm mắt vào. Lâm Hồng bảo Lý Trọc tắt đèn thợ  mỏ, anh ta không chịu. Anh ta bảo, tắt đèn người ta xem thế nào được màng trinh. Anh ta lại hỏi Lâm Hồng:


Tống Cương xem màng trinh của em thế nào?


 


 Lâm Hồng trả lời :


Anh ấy không xem , anh ấy xấu hổ.


Đồ ngốc – Lý Trọc nói – Anh phải xem, không xem phí quá.


 


 Nói rồi Lý Trọc nằm bò lên đùi Lâm Hồng, đòi xem màng trinh của chị. Lâm Hồng bịt chặt hai tay vào chỗ ấy, không cho xem. Anh ta giựt mạnh tay Lâm Hồng, Chị ghé mông sang một bên. Khi anh ta vừa lật bằng mông chị, chị lại bịt tay vào chỗ ấy. Lý Trọc làm đi làm lại mấy lượt đều không thành. Anh ta gắt:


Mẹ kiếp, để người ta xem nào.


 


 Lâm Hồng đáp:


Thì chính anh bảo em bịt hai tay vào mà.


Mẹ kiếp – Lý Trọc nói – Bịt thì bịt, em cũng nên vừa đẩy vừa che, nừa kín nửa hở.


Thôi được – Lâm Hồng bảo -  Thì đây, này thì vừa đẩy vừa che, này thì nửa kín nửa hở.


 


 Lý Trọc gỡ mạnh hai lần, Lâm Hồng đã buông tay. Chị kêu ứ ứ, cặp giò dẫyđạp  mấy cái, phảng phất như  giận dỗi dạng hai chân. Lý Trọc hết sức hài lòng. Anh ta nói:


Hay lắm, diễn hay tuyệt.


 


 Đèn mỏ của Lý Trọc soi một lúc. Lâm Hồng lại giả vờ như xấu hổ lấy hai tay che chỗ ấy. 


 


          Lý Trọc vui sướng kêu lên:


Giống lắm, diễn giống y như thật.


 


 Lâm Hồng lúc này tỏ ra bất mãn đối với Lý Trọc. Chị nói:


Anh đâu có giống trai tân lần đầu tiên? Anh đeo chiếc đèn mỏ, giống như một khách làng chơi sành sỏi. Đàn ông lần đầu cũng nên hơi hơi thèn thẹn, Tống Cương xấu hổ lắm.


 


 Lý Trọc cảm thấy  Lâm Hồng phê bình có lý. Anh ta tắt đèn mỏ, cởi thắt lưng da trên lưng, vứt luôn cả đèn lẫn mũ xuống gầm giường:


Bây giờ tắt đèn nhà ngói cũng như nhà tranh, chúng mình là trai tân chơi gái trinh.


 


Hai người ôm nhau trong bóng tối. Sau khi ôm nhau sờ soạng một lúc, Lý Trọc thọc vào. Lâm Hồng kêu giẫy nảy lên một tiếng. Đây là tiếng kêu đau thật sự. Nghe vậy, Lý Trọc hưng phấn, toàn thân run rẩy. Anh ta và Lâm Hồng chơi đã bao nhiêu lần, lần đầu tiên mới nghe thấy một tiếng kêu như vậy. Tiếp theo Lâm Hồng rên, là tiếng rên đau đớn, cũng là tiếng rên khoái cảm. Toàn thân chị toát mồ hôi. Trong  đau đớn, khoái cảm trỗi dần lên. Chưa bao giờ thân thể chị kích thích đến như vậy. Chị cảm thấy một cách mạnh mẽ sự đau đớn đang thúc đẩy khoái cảm của thân thể, giống như tên lửa thúc đẩy con tàu vũ trụ, sau đó là cao trào ập tới như sóng thần. Khoái cảm dâng lên cuồn cuộn khiến toàn thân chị co rút, chị cứ kêu đến đứt hơi khản tiếng:


Á đau, đau lắm.


 


Giờ phút này, Lý Trọc cảm thấy mình trở về hai mươi năm trước. Lý Trọc từng trải trên sa trường xác thịt, cũng chưa bao giờ kích thích mãnh liệt đến như vậy. Hai thân thể xúc động thúc đẩy lẫn nhau. Khi Lâm Hồng kẹp chặt Lý Trọc, Lý Trọc ghì chặt Lâm Hồng. Khi  thân thể Lâm Hồng bắt đầu run rẩy, thân thể Lý Trọc cũng run rẩy.Khi cao trào ập đến  toàn thân Lâm Hồng dẫy đành đạch, Lý Trọc cũng cảm thấy thân thể mình đang ôm phảng phất như lục địa động đất. Lúc này  cơn hưng phấn  của  Lý Trọc  cao  tới  mức gào thét lên sung sướng.


 


Sau đó hai người nằm vât ra giường như rã rời tê liệt.  Hai traí tim đập thình thịch như điên cuồng. Lâm Hồng thở thoi thóp. Lý Trọc hổn hà hổn hển. Hai người cùng hưởng thụ cao trào điên dại, lên đến đỉnh cao chưa từng có. Bây giờ phảng phất như đang từ từ tụt xuống khỏi đỉnh núi Chu mu lang ma. Bốn phía tuyết trắng phau phau. Cả hai đều cảm thấy thân thể mình nhẹ bẫng như một tờ giấy trắng, bay theo gió, đang  rơi về trái đất.


(còn tiếp)


Nguồn: Huynh Đệ. Tiểu thuyết của Dư Hoa. Vũ Công Hoan dịch. Dịch giả gửi trieuxuan.info.


 

Mục lục:
1.
2.
3.
4.
5.
6.
7.
8.
9.
10.
11.
12.
13.
14.
15.
16.
17.
18.
19.
20.
21.
22.
23.
24.
25.
26.
27.
28.
29.
30.
31.
32.
33.
34.
35.
36.
37.
38.
39.
40.
41.
42.
43.
44.
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Tiêu sơn tráng sĩ - Khái Hưng 07.11.2019
Thầy lang - TADEUSZ DOLEGA - Mostowicz 07.11.2019
Sodoma & Gomora - Vlastimil Podracký 05.11.2019
Nhân mạng cuối cùng và đồng loại - Vlastimil Podracký 05.11.2019
Hiểm họa sắc vàng - Vlastimil Podracký 05.11.2019
Cơ may thứ hai - Constant Virgil Gheorghiu 05.11.2019
Những lớp sóng - Virginia Woolf 25.10.2019
Bảy đêm huyền thoại - Vũ Bằng 19.10.2019
Báu vật của đời - Mạc Ngôn 19.10.2019
Trả giá - Triệu Xuân 26.09.2019
xem thêm »