tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Green Leaf VN - với hơn 400 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới - là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Luôn phục vụ khách hàng với phong thái và ý chí của người tài xế chuyên nghiệp. Chỉ tuyển dụng đầu vào tài xế có khả năng giao tiếp tiếng Anh đàm thoại. Tác phong, đồng phục chỉnh chu trong suốt thời gian phục vụ khách hàng. Các tài xế phải vượt qua chương trình đào tạo nghiêm ngặt về cách thức phục vụ khách hàng

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm: 29462659
Tiểu thuyết
27.01.2009
Liep Nicôlaievich Tônxtoi
Chiến tranh và Hòa bình

47


 


 Sau khi trở về thị trấn Lưu chúng tôi, Tống Cương đã lủi thủi sống im lặng sáu ngày.Trong sáu ngày anh nấu sáu lần cơm. Mỗi ngày anh chỉ ăn một bát. Anh đóng cửa không đi đâu. Chỉ khi nào cần mua thức ăn, anh mới đi ra phố. Anh đã gặp nhiều người quen. Những lời nói ít ỏi nửa kín nửa hở của những người này khiến anh mung lung biết chuyện gì đã sẩy ra giữa Lý Trọc và Lâm Hồng. Trông anh đờ đẫn tê liệt không còn cảm giác. Đến tối ngày thứ bảy, Tống Cương tìm ra quyển ăng bom trong nhà, xem lại từng bức ảnh hai vợ chồng chụp chung, thở dài một tiếng não nùng, rồi gập quyển ăng bom lại. Anh lại tìm ra tấm ảnh chụp kỷ niệm toàn gia đình, bố Tống Phàm Bình, mẹ Lý Lan, người anh em Lý Trọc và mình. Tấm ảnh đen trắng, để lâu năm đã ố vàng. Tống Cương vẫn thở dài một tiếng, kẹp tấm ảnh vào quyển ăng bom, nằm xuống giường nước mắt như mưa.


 


Sau bảy ngày hỗn độn, cuối cùng suy nghĩ của Tống Cương trở nên mạch lạc. Vướng mắc tình cảm giữa Lý Trọc, Lâm Hồng và anh thời bấy giờ còn sờ sờ ra đó. Nhoáng một cái, hai mươi năm đã trôi qua. Bây giờ, cuối cùng Tống Cương đã nhận ra, Lâm Hồng không nên lấy anh. Lâm Hồng nên lấy Lý Trọc.Nghĩ vậy Tống Cương chợt thấy nhẹ người, phảng phất như  cuối cùng hòn đá trong tim đã rơi xuống đất. Anh bỗng thấy nhẹ nhõm cả  người.


 


Sang ngày thứ tám, sau khi tang tảng rạng đông, Tống Cương ngồi trước bàn ăn, cẩn thận viết hai bức thư. Một bức cho Lâm Hồng. Một bức cho Lý Trọc. Anh viết rất vất vả. Rất nhiều câu anh không biết viết có đúng không. Anh đau lòng nghĩ lại lúc hai mươi tuổi, mình đã từng thích đọc sách thích văn học. Anh đã từng viết một truyện ngắn, đọc xong Lý Trọc đã khen rối rít. Ngần nấy năm, đời sống đã đè nặng lên anh đến ngạt thở. Anh không xem sách không đọc báo.Bây giờ  anh đột nhiên phát hiện ngay đến thư mình cũng không viết nổi.


 


Tống Cương ghi nhớ những chữ không biết viết trong đầu, sau đó đeo khẩu trang ra hiệu sách tra tự điển.  Tra xong tự điển, Tống Cương về nhà viết tiếp. Ngay đến một quyển tự điển anh cũng tiếc bỏ tiền mua. Tuy anh đem về cho Lâm Hồng ba vạn đồng, anh cảm thấy cả đời mình vẫn không tạo cho Lâm Hồng một cuộc sống  tử tế. Khoản tiền cuối cùng nhất định phải để lại cho Lâm Hồng. Mấy ngày này anh đi đi lại lại ngoài hiệu sách những mười lần. Nhân viên hiệu sách trông thấy anh cười hì hì. Họ nói sau lưng anh, anh chàng Tống Cương trước đây là người thay thế số một, bây giờ đã trở thành học giả hàng đầu. Ngày nào Tống Cương cũng đến hiệu sách tra tự điển mấy lần. Nhân viên bán sách nhịn không nổi đã nói đùa gọi anh là học giả hàng đầu, sau đó lại gọi anh là tự điển hàng đầu. Nghe vậy Tống Cương chỉ cười không nói gì, cúi xuống cẩn thận  tra những chữ mình không biết. Tống Cương tự điển hàng đầu bỏ ra năm ngày, vừa viết, vừa tra tự điển, vừa sửa câu văn, cuối cùng đã viết xong hai bức thư. Anh chép lại cẩn thận. Sau đó như trút được gánh nặng, anh đứng dạy, ra bưu điện mua hai phong bì và hai con tem, viết họ tên địa chỉ lên phong bì, dán tem tử tế, bỏ hai bức thư vào túi áo ngực.


 


Lúc này Tống Cương cảm thấy dưới nách nỗi lúc một đau, hơn nữa cơn đau hình như càng căng càng chặt. Anh cảm thấy nghi ngờ cơn đau tức như bó chặt, đã từ từ cởi áo ra, cảm thấy áo sơ mi sát thân đã dính chặt vào thịt da dưới nách. Khi cởi áo sơ mi, cứ y như xé da xé thịt, đau đớn khiến toàn thân anh rùng mình. Khi cơn đau đỡ dần, anh dơ cánh tay lên, cúi xuống nhìn vết thương hai bên nách đã mưng mủ, dây đen khâu vết thương  căng bó vết thương sưng tấy. Anh chợt nhớ lẽ ra sau khi mổ sáu ngày phải tháo dây, bây giờ đã sang ngày thứ mười ba, cho nên vết thương cứ trương lên nhức nhối.


 


Tống Cương đứng dạy tìm kéo, cầm gương soi chuẩn bị tháo dây. Nhưng sợ kéo bẩn, anh đã đốt lửa hơ kéo khử trùng năm phút, rồi cầm kéo chịu khó chờ trong mười phút cho nguội hẳn, anh bắt đầu cắt từng tí từng tí sợi dây đen dưới nách, đầu dây đen cắt ra bám đầy lưỡi kéo. Anh cảm thấy trong từng cơn đau nhức dưới nách căng cứng đang được thư dãn dần. Sau khi cắt xong dây, anh  cảm thấy toàn cơ thể đột nhiên đựơc thả lỏng nhẹ bẫng.


 


Lúc chiều tối, Tống Cương gói cẩn thận số tiền đem về vào trong tờ báo cũ, đặt vào dưới gối, cầm chiếc chìà khoá ngắm nghía một lát rồi đặt lên bàn, đeo khẩu trang  đi ra cửa. Khi mở cửa, anh quay lại nhìn nhà mình một lượt, nhìn chìa khoá để trên bàn, anh cảm thấy nhà mình rõ mồn một, nhưng lại không nhìn rõ chiếc chìa khoá trên bàn. Anh khe khẽ đóng cửa. Đóng cửa xong, anh đứng một lát, nghĩ bụng chìa khoá đã để trên bàn, mình không quay về nữa.


 


Tống Cương quay người, đi tạt qua phố vào cửa hàng điểm tâm của Chu Bất Du. Anh chưa bao giờ ăn bánh bao nhỏ có ống mút, bây giờ muốn thưởng thức xem sao. Khi đi vào anh không nhìn thấy Chu Bất Du và Tô Muội. Anh ngó ngó nghiêng nghiêng một lát, cũng không trông thấy bà Tô. Anh không biết Chu Bất Du cũng đã biến Tô Muội và bà Tô thành những người mê phim Hàn Quốc. Vào giờ này từ thứ hai đến thứ sáu,  ba người ngồi ngay ngắn ở trong nhà, chăm chú nhìn lên màn hình ty vi. Tống Cương ngần ngừ đứng một lát ở cửa. Một cô phục vụ lạ mặt ngồi sau quầy thu tiền. Anh đành phải đi đến trước mặt cô phục vụ không quen biết, suy nghĩ rồi hỏi một câu lời không đạt ý:


Ăn thế nào...


 


Cô phục vụ không hiểu lời anh, đã hỏi lại:


Cái gì ăn thế nào?


 


Tống Cương biết mình nói sai, nhưng ngay tức khắc không nghĩ ra cách nói chính xác, anh chỉ vào mấy người đang ăn bánh bao nhỏ có ống mút,nói:


Bánh bao nhỏ có ống mút...


 


Mấy người khách cười hì hì. Một người hỏi anh:


Khi còn bé anh có bú mẹ không?


 


Tống Cương cảm thấy người này trêu mình. Anh đột nhiên trả lời một cách thông minh:


Chúng ta đều bú cả.


Sau khi lớn anh đã từng ăn bánh bao chứ?-  Người kia hỏi tiếp.


Chúng ta đều đã ăn -  Tống Cương tiếp tục trả lời một cách thông minh.


Được -  Người kia nói - Để tôi hướng dẫn cho anh -- Đầu tiên hút hết nước cốt thịt  trong bánh bao, y như bú vú mẹ, sau đó ăn banh bao còn lại như ta vẫn thường ăn bánh bao.


 


Những người ăn cứ ha ha cười không ngớt. Cô phục vụ ngồi trong quầy cũng không nhịn nổi cười. Tống Cương không cười. Trả lời của mình vừa rồi khiến tư duy của anh rõ nét, Anh nói với cô phục vụ:


Tôi hỏi là hỏi bao nhiêu tiền?


 


Cô phục vụ hiểu ra, nhận tiền của Tống Cương, viết phiếu đưa cho anh. Tống Cương cầm vé vẫn đứng trước quầy. Cô phục vụ bảo anh tìm chỗ ngồi xuống đã, bánh còn đang hấp, xin chờ khoảng mười phút. Nhìn mấy người đang cười hì hì, Tống Cương  ngồi xuống trước chiếc bàn cách xa họ. Ánh mắt anh thẫn thờ. Anh ngồi ngay ngắn như một em học sinh tiểu học, chờ bánh bao nhỏ có ống mút của mình.


 


Cuối cùng bánh bao nhỏ có ống mút của anh đã bê tra. Trước hơi nóng đang bốc lên ngùn ngụt, Tống Cương từ từ bỏ khẩu trang, ngậm ống hút vào mồm mút chùn chụt nước thịt bên trong. Mấy người chê cười anh hết sức ngạc nhiên. Nước thịt trong bánh không nóng một trăm độ, cũng phải tám chín mươi độ, vậy mà Tống Cương cứ  mút chùn chụt, y như mút nước lạnh, không hề nóng chút nào. Anh mút xong một cái bánh bao, lại chùn chụt mút chiếc bánh khác, nước cốt trong ba chiếc bánh bao nhỏ, trong chốc lát đã mút hết sạch. Sau đó anh ngẩng đầu nhìn mấy người đang ngạc nhiên. Anh mỉm cười, nụ cười của anh khiến mấy người kia cảm thấy lạnh gáy. Họ cảm thấy hình như ông này mắc bệnh tâm thần. Tống Cương cúi đầu ăn bánh bao. Ăn xong ba chiếc bánh bao nhỏ, Tống Cương đeo khẩu trang, đứng dậy đi ra khỏi cửa hàng điểm tâm. Lúc này mặt trời sắp lặn. Tống Cương đeo khẩu trang đi về hướng tây. Tống Cương không còn cúi đầu đi trên phố lớn như ngày thường. Anh ngẩng lên, hết nhìn sang trái lại nhìn sang phải, nhìn các cửa hàng hai bên phố và người qua lại. Có người gọi tên anh, anh không cúi đầu hấp tấp trả lời, mà vẫy tay chào lại một cách hữu hảo. Khi đi qua tủ kính các cửa hàng, anh cũng dừng lại nhìn kỹ hàng hoá bày bán bên trong. Rất nhiều dân chúng thị trấn Lưu chúng tôi nhìn thấy Tống Cương trong buổi chiều nay, sau này nghĩ lại họ bảo trước kia mỗi lần Tống Cương xuất hiện trên phố lớn anh đều đi vội vã, chỉ có chiều tối nay anh như đang đi dạo phố. Họ nói, Tống Cương cứ nhìn mãi vào hàng hoá bày trong tủ kính của mỗi cửa hàng, đều quay lại nhìn mỗi người đi ngang qua mình, thậm chí cũng tỏ ra hết sức quan tâm đối với những cây ngô đồng ở hai bên đường phố. Anh còn đứng năm sáu phút trước cửa hàng bán loa đài, nghe xong hai bài hát thịnh hành, còn nói với người đi qua bên cạnh trong khẩu trang:


Hai bài hát này hay lắm.


Khi đi qua bưu điện, Tống Cương lấy trong túi áo ngực hai bức thư viết cho Lý Trọc và Lâm Hồng. Sau khi bỏ thư vào thùng, anh còn ngồi xuống nhìn vào bên trong xác định thư của mình đã rơi xuống, anh mới yên tâm đi tiếp về phía mặt trời lặn.


 


Tống Cương đi khỏi thị trấn Lưu chúng tôi, đi đến chỗ đường sắt chạy qua. Anh ngồi trên một hòn đá bên cạnh đường sắt, tháo khẩu trang, sung sướng hít thở không khí trong lành lúc xẩm tối. Nhìn lúa chín trên đồng ruộng xung quanh đang chờ gặt. Một con sông nhỏ ở xa xa chảy qua. Ráng chiều ửng hồng mặt sông. Ráng chiều trên sông khiến anh ngẩng đầu nhìn trời chiều đang tắt dần. Anh cảm thấy bầu trời còn đẹp hơn mặt đất. Mặt trời đỏ ối treo lửng lơ trong ráng chiều, những vỉa mây trôi lấp loáng màu sắc, chồng lên nhau tầng tầng lớp lớp, y như nước thuỷ triều trong biển cả đang dâng lên dào dạt. Anh cảm thấy mình đã nhìn thấy ánh sáng. Ánh sáng lấp lánh đang xen cài trong bầu trời, hơn nữa còn biến ảo khôn lường. Sau đó anh cúi đầu nhìn lại những thửa ruộng bốn xung quanh, bông lúa nào cũng nhuốm đỏ ráng chiều, bày ra trước mặt như những  bông hoa hồng. Anh cảm thấy mình đang ngồi giữa trăm hoa đua nở.


 


Lúc này anh nghe thấy tiếng còi tàu từ xa xa vọng lại. Anh bỏ kính ra lau, sau khi đeo kính lên, anh nhìn thấy một nửa mặt trời đã lặn, đoàn tàu đang từ phía nửa mặt trời lặn lao tới. Anh đứng lên nói, đã đến giờ mình đi khỏi thế gian. Tiếc cặp kính của mình,, sợ bị đoàn tàu đè hỏng, anh đã tháo ra để trên hòn đá vừa ngồi, lại cảm thấy không nổi trội, anh cởi áo sơ mi trải lên hòn đá, rồi mới đặt kính vào. Sau đó anh hít thật sâu một hơi không khí cõi nhân gian. Lại đeo khẩu trang, lúc ấy anh quên khuấy người chết không bao giờ còn hít thở, anh sợ bệnh phổi sẽ lây sang người thu xác chết. Anh bước lên bốn bước, sau đó dơ hai tay nằm sấp trên đường ray. Anh cảm thấy phía dưới nách hai bên tỳ lên đường ray đau đớn vô cùng. Anh bò lên trước để bụng tỳ lên đường ray. Anh thấy dễ chịu hơn nhiều. Đoàn tàu lao tới khiến đường ray dưới thân anh run run. Lại nhớ màu sắc trên bầu trời, anh ngẩng đầu nhìn không trung xa xa, cảm thấy đẹp vô cùng.. Anh ngoái cổ nhìn đồng ruộng như hoa hồng trước mặt, lại lần nữa anh thấy đẹp vô cùng. Giữa lúc này anh đột nhiên mừng rỡ nhìn thấy một con chim biển. Con chim biển đang kêu, vẫy đôi cánh từ xa xa bay tới. Đoàn tàu ầm ầm nghiến qua bụng anh. Cảnh tượng cuối cùng để lại trong mắt anh trước lúc tắt thở là một con chim biển lẻ loi bay liệng trong trăm hoa đua nở.


 


(còn tiếp)


Nguồn: Huynh Đệ. Tiểu thuyết của Dư Hoa. Vũ Công Hoan dịch. Dịch giả gửi trieuxuan.info.

Mục lục:
1.
2.
3.
4.
5.
6.
7.
8.
9.
10.
11.
12.
13.
14.
15.
16.
17.
18.
19.
20.
21.
22.
23.
24.
25.
26.
27.
28.
29.
30.
31.
32.
33.
34.
35.
36.
37.
38.
39.
40.
41.
42.
43.
44.
45.
46.
47.
48.
49.
50.
51.
52.
53.
54.
55.
56.
57.
58.Phần Thứ Mười một
59.
60.
61.
62.
63.
64.
65.
66.
67.
68.
69.
70.
71.
72.
73.
74.
75.
76.
77.
78.Phần Thứ tám
79.
80.
81.Phần Thứ sáu
82.Lời Người biên tập và Lời Giới thiệu của Cao Xuân Hạo
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Đêm thánh nhân - Nguyễn Đình Chính 11.09.2019
Jude - Kẻ vô danh - Thomas Hardy 10.09.2019
Ông cố vấn - Hữu Mai 10.09.2019
Tiêu sơn tráng sĩ - Khái Hưng 05.09.2019
Seo Mỉ - Đỗ Quang Tiến 28.08.2019
Sông Côn mùa lũ - Nguyễn Mộng Giác 23.08.2019
Lâu đài - Franz Kafka 21.08.2019
Trăm năm cô đơn - G. G. Marquez 20.08.2019
Cuốn theo chiều gió - Margaret Munnerlyn Mitchell 20.08.2019
Gia đình Buddenbrook - Thomas Mann 19.08.2019
xem thêm »