tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Green Leaf VN - với hơn 400 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới - là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Luôn phục vụ khách hàng với phong thái và ý chí của người tài xế chuyên nghiệp. Chỉ tuyển dụng đầu vào tài xế có khả năng giao tiếp tiếng Anh đàm thoại. Tác phong, đồng phục chỉnh chu trong suốt thời gian phục vụ khách hàng. Các tài xế phải vượt qua chương trình đào tạo nghiêm ngặt về cách thức phục vụ khách hàng

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm: 29841222
Tiểu thuyết
25.01.2009
Dư Hoa
Huynh đệ

   46


 


Trong lúc mặt trời mọc ở đảo Hải Nam,Tống Cương vẫy tay chào từ biệt vợ chồng ôngTiểu Quan, rồi  laị một ngày nữa, đầu óc hỗn loạn, đứng lẻ loi một mình trên quảng trường gặp ông Tiểu Quan bán nốt hai lọ kem phồng vú cuối cùng.


 


Tống Cương quyết địnhvề nhà. Những lời nói của ông Tiểu Quan khiến Tống Cương vô cùng nhớ Lâm Hồng ở mãi thị trấn Lưu. Anh sợ vài năm nữa, mình cũng không còn tâm tư nào mà trở về như ông Tiểu Quan. Anh ngủ đêm cuối cùng ở nhà trọ nhỏ bé. Hôm sau đến bệnh viện chỉnh hình, lấy vú giả trên ngực ra. Lúc này vú giả của anh đã cứng lại. Khi đứng trước người bệnh im lặng, bác sĩ cứ tưởng nang xen lu lô đã hình thành, anh mới đến làm phẫu thuật tháo bỏ. Bác sĩ hỏi anh có phải định kỳ làm mát sa vú hay không. Tống Cương im lặng lắc đầu. Bác sĩ bảo anh vấn đề là ở chỗ này, vú bị hoá cứng là bởi vì không làm mát sa định kỳ. Sau khi phẫu thuật, bác sĩ giặn anh sáu ngày sau mới được tháo dây, sau đó sốt sắng giới thiệu với anh bệnh viện của mình. Bác sĩ bảo, nếu Tống Cương định làm phẫu thuật thay đổi giới tính, xin cứ đến đây đầu tiên. Tống Cương gật gật đầu, cầm thuốc tiêu viêm đi ra khỏi bệnh viện chỉnh hình.


 


Ngay chiều hôm ấy, Tống Cương đi xe ô tô đến Hải Khẩu. Khi ô tô đi theo đường nhựa ven biển, lại một lần nữa Tống Cương trông thấy chim biển, kết thành bầy bay liệng trên sóng, dưới ánh nắng mặt trời. Nhưng bên tai anh ngợp trong tiếng người ồn ã và tiếng mô tơ ầm ĩ trong xe, anh không nghe thấy tiếng chim biển. Khi anh lên tàu thuỷ tại Hải Khẩu vượt biển về Quảng Châu, trong tiếng sóng cuốn đi, cuối cùng anh đã nghe thấy tiếng chim biển. Lúc đó anh đứng trên boong ở cuối tàu, nhìn chim biển đuổi theo hoa sóng ở cuối tàu, phảng phất như chúng cũng là hoa sóng. Lúc mặt trời lặn, ráng chiều bừng lên, chim biển kết thành từng bày bay đi, dần dần mất hút giữa trời biển bao la như những làn khói bếp.


 


Khi Tống Cương ngồi trên đoàn tầu Quảng Châu đi Thượng Hải, đã không còn chim biển. Tống Cương lại đeo khẩu trang. Anh cảm thấy bệnh phổi của mình càng ngày càng quá ra. Lần nào ho cũng làm cho vết thương dưới nách đau như  rách vỡ. Lúc này Tống Cương có thể lấy ra tấm ảnh chụp kỷ niệm ngọt ngào, Tống Cương trẻ trung, Lâm Hồng trẻ trung, ngay đến chiếc xe đạp mác Vĩnh Cửu cũng trẻ trung. Đã hơn nửa năm trời, anh không lấy tấm ảnh ra. Anh sợ nhìn bức ảnh, anh sẽ thương nhớ rất nhiều ngày, sợ mình sẽ bỏ dở giữa chừng trở về thị trấn Lưu. Bây giờ anh không sợ gì nữa. Mắt anh lúc nào cũng nhìn Lâm Hồng trong tấm ảnh.Thi thoảng anh cũng nhìn nụ cười của mình khi còn trẻ. Nhưng trong đầu anh vẫn có bóng chim biển đang bay liệng.


 


Khi gió thu thổi lá rụng, Tống Cương kéo chiếc va ly đi ra khỏi bến xe đường dài của thị trán Lưu chúng tôi, người đàn ông đeo khẩu trang đã trở về trong hoàng hôn. Anh dẫm lá rơi trên đất, bước chân lạo xạo đi về nhà mình. Tiếng hít thở trong khẩu trang của anh cũng kêu phập phù. Anh xúc động lạ thường, sắp gặp Lâm Hồng đến nơi rồi. Nghĩ vậy khiến anh lên cơn ho dữ dội. Nhưng anh không cảm thấy đau đớn ở vết thương dưới nách. Anh rảo bước trên phố lớn thị trấn Lưu chúng tôi. Ánh điện nê ông sáng choang ử hai bên đường phố và tiếng nhạc xập xình hỗn loạn, thoảng như  mây khói trôi qua. Khi anh nhìn thấy cửa nhà mình hiện ra ở xa xa, nước mắt anh mờ nhoà. Anh bỏ kính ra,  một tay kéo chiếc va ly, một tay lấy vạt áo lau mắt kính.


 


   Tống Cương đã về đến  cửa nhà mình. Khi còn ở trên bến xe đường dài, anh đã cầm chìa khoá trong tay. Hiện giờ chiếc chìa khoá đang ở trong lòng bàn tay kéo va ly. Anh bỏ va ly xuống. Khi xỏ chìa khoá đẫm mồ hôi vào lỗ khoá, anh lương lự một lát, đổi thành  gõ cửa. Anh đã gõ ba tiếng, lại gõ ba tiếng nữa. Anh thở gấp chờ đợi giây phút mừng quýnh Lâm Hồng ra mở cửa. Nhưng trong nhà không có bất cứ động tĩnh nào. Tống Cương đành phải vặn chìa khoá đẩy cửa vào, giọng run run gọi một tiếng:


Lâm Hồng.


 


   Không có tiếng trả lời anh. Anh để va ly xuống, đi vào buồng ngủ, đi vào bếp, đi cả vào buồng vệ sinh, tất cả đều trống không. Anh hoang mang đứng trong phòng khách một lát, sau đó chợt nghĩ có thể vừa hết giờ làm việc, Lâm Hồng đang trên đường đạp xe về. Anh lập tức ra đứng ngoài cửa, nhìn đường phố ửng trong ráng chiều. Trên đường phố người xe đi lại nhộn nhịp. Tống Cương xúc động đứng ở cửa cho mãi đến lúc ráng chiều dần dần tắt hẳn, màn đêm từ từ buông xuống, vẫn không nhìn thấy bóng dáng Lâm Hồng đạp xe về. Trái lại có mấy người đi qua trông thấy Tống Cương, đứng lại  tỏ vẻ nhạc nhiên hỏi:


Tống Cương phải không? Anh về rồi à?


 


 Tống Cương thẫn thờ gật gật đầu. Anh nhìn thấy những khuôn mặt quen thuộc, nhưng trong đầu anh toàn là dáng dấp Lâm Hồng, ngay tức khắc không nhớ ra tên mấy người đó. Tống Cương đứng hơn một tiếng đồng hồ ở cửa nhà mình. Quay sang nhìn cửa hàng điểm tâm bên kia phố, anh ngạc nhiên trông thấy dưới hộp đèn nê ông sáng trắng tên cửa hàng đã thay đổi, không phải là “Cưả hàng điểm tâm Tô Ký”, đã đổi thành “ Cửa hàng điểm tâm Chu Bất Du”. Sau đó anh trông thấy mặt Chu Du lấp ló trong cửa hàng điểm tâm. Tống Cương  bước qua lòng đường, đi sang cửa hàng điểm tâm.


 


 Tống Cương nhìn thấy Tô Muội ngồi sau quầy thu tiền, Chu Du đang nói chuyện với mấy khách ăn điểm tâm. Tống Cương mỉm cười gật đầu chào Tô Muội. Khi nhìn thấy Tống Cương đeo khẩu trang, Tô Muội ngẩn người, trong chốc lát chưa kịp phản ứng. Quay sang tên lừa đảo giang hồ, Tống Cương gọi một tiếng:


Chu Du.


 


 Cũng như Tô Muội, Chu Du ngớ người, tiếp theo đã nhận ra ai. Chu Du sốt sắng reo lên bước đến:


Ô kìa,Tống Cương,  anh đã về rồi à?


 


 Khi đi đến trước mặt Tống Cương, Chu Du chợt nghĩ ra điều gì , liền cải chính:


Hiện giờ tôi đã đổi tên là Chu Bất Du.


 


 Tống Cương nghĩ đến tên cửa hàng đèn nê ông ở ngoài. Anh cười trong khẩu trang. Anh nhìn thấy một bé gái ngồi trong ghế nôi, hỏi Chu Du --- Bây giờ gọi là Chu Bất Du:


Đây là Tô Chu phải không?


 


 Chu Bất Du vui vẻ xua tay, cải chính một lần nữa:


Cháu tên là Chu Tô.


 


 Tô Muội cũng bước đến, nhìn Tống Cương đang ho rũ rượi, chị quan tâm hỏi:


Anh Tống Cương, anh vừa về đấy à? Anh ăn cơm tối chưa?


 


 Y như một ông chủ, Chu Bất Du lập tức bảo cô phục vụ:


     -    Cầm bảng kê món ăn đến đây.


 


 Cô phục vụ cầm bảng kê món ăn đến, Chu Bất Du hất hàm  bảo cô đưa cho Tống Cương, rồi nói với anh:


Tống Cương, bánh điểm tâm ở đây anh  ăn được bao nhiêu cứ việc ăn, không lấy tiền.


 


Tống Cương ho sù sụ,  xua tay trả lời:


Tôi không ăn ở đây, tôi chờ Lâm Hồng về nhà cùng ăn một thể.


Lâm Hồng ư? -  Chu Bất Du tỏ vẻ lạ lùng – Anh khỏi phải chờ làm gì, Lâm Hồng đã theo Lý Trọc đi Thượng Hải.


 


 Nghe nói vậy, Tống Cương chột dạ. Tô Muội lo lắng gàn Chu Bất Du:


Anh không nên ăn nói lung tung.


Ai ăn nói lung tung?-  Chu Bất Du cãi lý – Hàng bao nhiêu người đã nhìn thấy tận mắt.


 


Thấy Tô Muội cứ nháy mắt tơi tới với mình, Chu Bất Du không nói tiếp, nhìn ngực Tống Cương, tỏ ra quan tâm, anh ta cười một cách thần bí, khẽ hỏi:


Anh bỏ đi rồi hả?


 


Tống Cương mơ màng gật gật đầu. Lời nói của Chu Bất Du vừa rồi khiến anh hoang mang. Chu Bất Du kéo Tống Cương ngồi xuống ghế. Ngồi vắt chân chữ ngũ, anh ta hết sức nghênh ngang đắc ý nói:


Sau khi để lại sự nghiệp kinh doanh sản phẩm bảo vệ sức khoẻ cho anh,  tôi đã quan tâm đến nghề ăn uống. Tôi sắp sửa mở hai “Cửa hàng điểm tâm Chu Bất Du” ở thị trấn Lưu. Trong ba năm tới, tôi chuẩn bị mở một trăm cửa hàng liên hoàn toàn Trung Quốc...


 


            Ngồi bên cạnh, Tô Muội ngắt lời chồng:


Hai cửa hàng ở thị trấn Lưu còn chưa mở nữa là.


 


Chu Bất Du lườm vợ một cái, tỉnh bơ, tiếp tục nói với Tống Cương:


Anh biết ai là đối thủ của tôi không? Không phải Lý Trọc, Lý Trọc nhỏ tí tẹo, là Mác đô nan. Tôi sẽ làm cho nhãn mác hàng ăn uống của Chu Bất Du đánh bại hoàn toàn Mác đô nan trên địa bàn của Tổ quốc, làm cho thị trường cổ phiếu của Mác đô nan sụt giá  năm mươi phần trăm.


 


Tô Muội nói một cách bất mãn:


Em nghe thẹn đỏ mặt.


 


 Chu Bất Du lại lườm vợ lần nữa, sau đó cúi nhìn đồng hồ đeo tay, sốt ruột đứng dạy, bảo Tống Cương:


Tống Cương, hôm khác chúng ta bàn tiếp,  bây giờ tôi phải về  nhà xem phim Hàn Quốc.


 


 Sau khi Chu Bất Du ra về, Tống Cương quay người đi khỏi cửa hàng điểm tâm, trở về ngôi nhà trống không của anh. Anh bật sáng tất cả các bóng điện, tháo khẩu trang đứng trong buồng ngủ một lúc, lại vào nhà bếp đứng một lúc, đứng trong buồng vệ sinh một lúc, sau đó ra đứng giữa phòng khách, bắt đầu lên cơn ho rũ rượi, dưới nách đau nhức từng cơn, hình như vết thương khâu chỉ rạn nứt. Tống Cương đau đớn đến nỗi chảy cả nước mắt nước mũi, còng lưng cúi đầu ngồi xuống ghế, hai tay ôm ngực, chờ cơn ho đỡ dần, chỗ vết thương cũng giảm đau nhức. Khi ngẩng lên, thấy hai mắt mờ nhoà, không biết tại sao, anh chớp chớp mấy cái, vẫn không nhìn thấy gì hết. Một lúc sau mới phát hiện nước mắt của những cơn đau làm ướt sũng mắt kính. Anh bỏ kính lấy vạt áo lau mắt kính, sau khi đeo lên, mọi thứ lại rõ nét.


 


Tống Cương đeo khẩu trang, đứng dạy lại đi ra ngoài sân. Anh vẫn nuôi ảo tưởng Lâm Hồng từ xa xa đi tới. Anh  nhìn dòng người mờ mịt trên đường phố. Đèn đường và đèn nê ông đan xen nhấp nháy làm cho phố lớn thị trấn Lưu chúng tôi kỳ quái sặc sỡ. Lúc này nhà thơ Triệu đi đến. Khi đi đến bên Tống Cương, nhà thơ Triệu ngắm nghía chiếc khẩu trang của Tống Cương, lại lùi một bước, gọi một tiếng:


Tống Cương.


 


 Tống Cương khẽ trả lời, ánh mắt đang nhìn dòng người chuyển sang nhìn nhà thơ Triệu. Một lúc sau anh mới nhận ra. Nhà thơ Triệu cười hì hì, nói:


Không cần nhìn mặt anh, cứ nhìn khẩu trang của anh, tôi cũng biết anh là Tống Cương.


 


 Tống Cương gật gật đầu, ho mấy tiếng, cơn đau khiến anh  bất giác đưa hai tay ôm hai bên nách. Nhìn Tống Cương một cách thông cảm, nhà thơ Triệu hỏi:


Anh đang chờ Lâm Hồng phải không?


 


 Tống Cương gật gật đầu, lại lắc lắc đầu, ánh mắt hỗn độn của anh lại lướt sang dòng người mờ mịt. Nhà thơ Triệu khẽ vỗ vai Tống Cương, nói như khuyên nhủ an ủi:


Đợi làm gì nữa, Lâm Hồng đã đi với Lý Trọc.


 


 Toàn thân Tống Cương run run, nhìn nhà thơ Triệu có vẻ xét nét. Nhà thơ Triệu cười một cách bí hiểm, lại vỗ vai Tống Cương một lần nữa, nói:


Rồi đây anh sẽ biết.


 


Nhà thơ Triệu cười một cách thần bí bước lên cầu thang, về nhà mình. Tống Cương vẫn đứng ở cửa. Trong lòng anh rối như tơ vò, không nghĩ ra điều gì. Hai mắt anh thẫn thờ không nhìn rõ gì hết. Mồm anh ho rũ rượi trong khẩu trang. Nhưng anh không cảm thấy đau đớn ở dưới nách. Tống Cương đứng trơ như phỗng bên phố lớn thị trấn Lưu chúng tôi, mãi cho đến lúc người qua lại trên phố lớn bắt đầu thưa dần, đèn nê ông lần lượt tắt, chung quanh vắng lặng, anh mới run rẩy như một ông già, quay người, cúi đầu đi vào nhà mình -  một ngôi nhà không có Lâm Hồng.


 


Tống Cương đã sống qua một đêm gian nan. Anh nằm một mình trên chiếc giường đã từng là của hai người, cảm thấy thân thể mình lạnh giá trong chăn, thậm chỉ cả căn nhà đều giá lạnh. Đầu anh rối mù, lời nói của Chu Bất Du và nhà thơ Triệu  khiến anh  cảm thấy đã sẩy ra chuyện gì, một người là anh em của mình đã từng sống nương tựa vào nhau, một người là vợ anh yêu chân tình suốt đời. Anh không dám nghĩ tiếp, bởi vì anh sợ, anh đã trải qua một đêm mất ngủ, như ngủ mà không phải ngủ.


 


Buổi sáng hôm sau, trong lòng trống rỗng, Tống Cương đeo khẩu trang đi trên phố lớn thị trấn Lưu chúng tôi. Trong lòng, anh không biết mình sẽ đi đâu, nhưng chân anh biết. Bước chân đã dẫn anh đi đến cổng lớn của Công ty Lý Trọc. Khi bước chân dừng lại, anh hoàn toàn không biết tiếp theo nên làm gì. Lúc này anh trông thấy ông Vương bán kem từ phòng thường trực xồng xộc chạy ra, sốt sắng gọi:


Tống Cương, Tống Cương, anh đã về.


 


Sau khi ông Vương bán kem trở thành phú ông của thị trấn Lưu chúng tôi, suốt ngày lông bông trên phố lớn như một kẻ vô công rồi nghề, mấy năm nay ông đã hoàn toàn chán ghét cảnh sống du thủ du thực, bắt đầu đến ngồi ở phòng làm việc Công ty như một phó Tổng giám đốc. Người ta  ai cũng bận túi bụi, còn ông chỉ ngồi chơi xơi nước. Một năm trôi qua, ông cũng hoàn toàn chán ghét cảnh ngồi chơi xơi nước ở phòng làm việc. Ông hăng hái tự nhận làm người gác cổng ở phòng thường trực của Công ty. Như vậy, ít nhất cũng có một số người ra vào nói chuyện với ông. Ông Vương bán kem là cổ đông thứ ba của công ty. Phó Lưu không dám chậm trễ, ra lệnh tháo dỡ phòng thường trực cũ, xây dựng một phòng thường trực hết sức oai vệ, gồm một nhà khách lớn, một buồng ngủ lớn, một nhà bếp lớn, một nhà vệ sinh lớn, trang trí hào hoa sang trọng theo tiêu chuẩn khách sạn năm sao, mùa hè có điều hoà nhiệt độ cỡ trung ương, mùa đông có lò sưởi địa nhiệt, ghế xô pha nhập khẩu Italia, giường đôi nhập khẩu của Đức, tủ nhập khẩu của Pháp,, bàn viết lớn, ghế ông chủ, cần thứ gì có thư nấy. Sau khi vào ở phòng thường trực cấp năm sao, ông Vương bán kem mừng lắm, từ đó trở đi không về nhà. Ông Vương khen Phó Lưu rối rít. Lần nào gặp mặt, ông Vương cũng ca ngợi công đức của Phó Lưu. Phó Lưu nghe vậy hí hửng, nở ruột nở gan. Ông Vương hài lòng nhất là bô đại tiện TOTO, đại tiện xong không phải chùi đít, một dòng nước tự xối rửa sạch trơn, hơn nữa còn sấy khô hậu môn. Phó Lưu còn lắp cho ông Vương năm chảo lớn nhận tín hiệu vô tuyến truyền hình ở nóc nhà Phòng thường trực. Phó Lưu bảo ông Vương, một khi lắp xong năm chảo lớn, xem được tất cả ti vi của các nước giầu hơn Trung Quốc, xem được tất cả ti vi của các nước giầu như Trung Quốc, cũng xem được một số kênh ti vi của những nước nghèo hơn Trung Quốc. Thế là Phòng thường trực của ông Vương bán kem suốt ngày truyền ra các thứ tiếng trên thế giới, y như Liên hợp quốc họp đại hội.


 


 Trong lúc này, ông Dư nhổ răng, người bạn chiến đấu gần gũi nhất của ông Vương bán kem, cũng nâng cấp các cuộc du lịch thế giới. Đối với ông Dư, đi theo Đoàn du lịch và du lịch tự bỏ tiền đã trở thành chuyện cũ rích. Mỗi khi đến một nơi, ông đều thuê một nữ phiên dịch, ông cũng đã ngán ngẩm cảnh núi non, mọi quan tâm của ông dồn cả sang biểu tình thị uy. Ông đã từng tham gia biểu tình thị uy ở mấy chục thành phố của Âu Mỹ. Ông không phân biệt xanh đỏ trắng vàng, biểu tình gì, thị uy gì, chỉ cần gặp là lập tức hăng hái gia nhập. Khi gặp biểu tình của hai phái đối lập, ông gia nhập phái nào người đông thế mạnh. Ông Dư nhổ răng đã biết hô khẩu hiệu biểu tình của mười thứ tiếng. Ông thường xuyên gọi điện cho ông Vương bán kem. Trong lúc ông  nói chuyện bất giác cũng xen vào một vài khẩu hiệu nước ngoài.


 


 Đối với các cuộc biểu tình thị uy ở khắp nơi của ông Dư nhổ răng, ông Vương bán kem lại hiểu thành tham gia đại cách mạng văn hoá ở khắp nơi khắp chốn. Lần nào sau khi ông Dư nói với ông Vương trong điện thoại lại biểu tình thị uy ở thành phố nào đó, ông Vương lập tức gọi điện thoại cho Phó Lưu tín nhiệm nhất của mình báo tin, thành phố nào đó ở nước ngoài đang có cuộc đại cách mạng văn hoá.


 


 Ông Dư nhổ răng hết sức không hài lòng lối hiểu này của ông Vương bán kem. Trong điện thoại đường dài, ông Dư mắng ông Vương:


Anh bạn quê mùa ơi, anh đếch hiểu gì cả, đây là chính trị.


 


Trong điện thoại, ông Dư giải thích tại sao mình say sưa với chính trị như vậy, ông nói với ông Vương:


Đây gọi là no cơm ấm cật dậm dật trong lòng, giầu sang phú quí quay sang yêu chính trị...


 


Lúc đầu ông Vương không phục. Một hôm đột nhiên ông Vương nhìn thấy ông Dư trong một bản tin vô tuyến truyền hình nước ngoài, má bên trái của ông Dư chợt hiện lên trong đội ngũ biểu tình, ông Vương ngạc nhiên cứ há mồm trợn mắt. Từ đó trở đi ông Vương vô cùng sùng kính ông Dư. Khi ông Dư gọi điện về, ông Vương bảo trông thấy ông Vương trong ti vi, ông Vương xúc động nói cứ lắp ba lắp bắp. Ở đầu dây bên kia, ông Dư cũng ngạc nhiên nói lắp ba lắp bắp, kêu lên khá nhiều tiếng a a a như động vật, sau đó lập tức hỏi ông Vương, có ghi lại hình ảnh của ông không? Ông Vương bảo không có máy ca mê ra. Ông Dư đã chửi om sòm trong điện thoại, mắng ông Vương té tát, văng ra liền một lúc bốn thứ đồ, đồ ngu đồ ngốc đồ ngố đồ khốn nạn! Sau đó nói một cách đau lòng, bạn thân mật nhất cuộc đời ông lại không ghi lại những pha hoành tráng ngang ngửa giữa cuộc đời của ông. Ông Vương hết sức xấu hổ, cứ leo lẻo thề thốt, từ nay về sau hễ gặp những pha như thế nhất định ông sẽ ghi lại. Thế là từ đấy, kênh truyền hình của ông Vương bán kem luôn luôn bám sát vết chân của ông Dư nhổ răng. Ông Dư đến nước nào, ông Vương khoá luôn kênh truyền hình của nước đó, chăm chú tận tuỵ tìm những pha quay cảnh tượng biểu tình thị uy, tìm được rồi, lập tức như mèo rình chuột, mắt cứ chăm chắm nhìn vào màn hình không chớp, máy điều khiển từ xa cứ lăm lăm trong tay, chỉ cần thấy ông Dư xuất hiện liền ghi lại.


 


 Khi  ông Vương bán kem trông thấy Tống Cương đứng ngoài cửa, vừa vặn cũng là lúc ông Dư nhổ răng từ Madrid  đáp máy bay đến Tô rôn tô, ông Vương tạm thời không theo dõi ty vi. Nhìn thấy Tống Cương đã lâu lắm ông không nhìn thấy, ông Vương  xông luôn ra kéo Tống Cương vào, bảo Tống Cương ngồi xuống ghế xô pha Italia, bắt đầu thao thao bất tuyệt kể lại những chuyện hiếm người biết đến về ông Dư nhổ răng. Sau đó ông than vãn:


Anh bạn Dư của mình lấy đâu ra lòng can đảm lớn thế, một câu tiếng nước ngoài không biết, cũng dám đi bất cứ nước nào.


 


 Tống Cương lúc này chìm đắm trong hỗn độn, vết thương ở dưới nách cứ đau ê ẩm, cặp mắt trên khẩu trang của anh cứ lưa đi lưa lại trên người ông Vương bán kem, anh không nghe được câu nào ông Vương nói. Tống Cương biết Lý Trọc không ở đây. Lâm Hồng cũng không ở đây. Anh không biết vì sao mình lại đến đây. Anh ngồi ba mươi phút không nói một câu, lại im lặng đứng dạy, đi ra khỏi phòng thường trực sang trọng của ông Vương bán kem. Ông Vương đi sau cứ nói leo lẻo. Ra đến cổng ông Vương đứng lại, tiếp tục nói gì đó, Tống Cương không nghe gì hết. Mắt trống rỗng, anh  nhìn phố lớn cuả thị trấn Lưu chúng tôi, chân nặng chịch, anh lê từng  bước về nhà.


 


 


(còn tiếp)


Nguồn: Huynh Đệ. Tiểu thuyết của Dư Hoa. Vũ Công Hoan dịch. Dịch giả gửi trieuxuan.info.


 


 


 

Mục lục:
1.
2.
3.
4.
5.
6.
7.
8.
9.
10.
11.
12.
13.
14.
15.
16.
17.
18.
19.
20.
21.
22.
23.
24.
25.
26.
27.
28.
29.
30.
31.
32.
33.
34.
35.
36.
37.
38.
39.
40.
41.
42.
43.
44.
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Hiểm họa sắc vàng - Vlastimil Podracký 02.10.2019
Nhân mạng cuối cùng và đồng loại - Vlastimil Podracký 02.10.2019
Sodoma & Gomora - Vlastimil Podracký 02.10.2019
Trả giá - Triệu Xuân 26.09.2019
Thế giới những ngày qua - Stefan Zweig 26.09.2019
Hai mươi năm sau - A. Dumas 26.09.2019
Đêm thánh nhân - Nguyễn Đình Chính 11.09.2019
Jude - Kẻ vô danh - Thomas Hardy 10.09.2019
Ông cố vấn - Hữu Mai 10.09.2019
Tiêu sơn tráng sĩ - Khái Hưng 05.09.2019
xem thêm »