tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Green Leaf VN - với hơn 400 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới - là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Luôn phục vụ khách hàng với phong thái và ý chí của người tài xế chuyên nghiệp. Chỉ tuyển dụng đầu vào tài xế có khả năng giao tiếp tiếng Anh đàm thoại. Tác phong, đồng phục chỉnh chu trong suốt thời gian phục vụ khách hàng. Các tài xế phải vượt qua chương trình đào tạo nghiêm ngặt về cách thức phục vụ khách hàng

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm: 30195585
Tiểu thuyết
24.01.2009
Dư Hoa
Huynh đệ

45


 


          Tống Cương tiếp tục lang thang trong mùa thu ở đảo Hải Nam, xách kiện hàng kem phồng vú mác Cưỡi Sóng sáng đi tối về. Không có Chu Du bên cạnh, Tống Cương lúng túng không biết làm thế nào. Anh không có dũng khí cởi áo sơ mi để lộ cặp vú giả bên trong. Anh đứng bên cạnh đường phố ánh mắt đờ đẫn, y như một cây gỗ im lặng. Kem phồng vú mác Cưỡi Sóng của anh xếp ngay ngắn trên hộp giấy. Đàn ông đàn bà qua lại ngạc nhiên nhìn anh, nhìn người đàn ông ngực cao vống lên, đứng hết giờ này sang giờ khác, hầu như không nhúc nhích. Một vài chị em khi đi qua cúi xuống, hết nhìn kem phồng vú xếp ngay ngắn trên hộp giấy, lại cầm lên xem kỹ lưỡng. Nhìn cặp vú ngồn ngộn trong làn áo sơ mi của Tống Cương, chị em nào cũng che miệng cười. Chị em xấu hổ không dám hỏi ngực Tống Cương, chỉ cúi đầu nhìn kem phồng vú mác Cưỡi Sóng trong tay hết lần này đến lần khác, lại ngẩng lên nhìn bộ ngực ngồn ngộn của Tống Cương hết lần nọ đến lần kia, thử tìm mối quan hệ giữa hai thứ. Chị em dơ kem phồng vú, thận trọng hỏi Tống Cương:


Anh đã dùng kem này chưa?


 


          Tống Cương lúc này mặt đỏ bừng, theo thói quen quay sang tìm Chu Du, nhưng chung quanh toàn là những khuôn mặt không quen biết, đáng lẽ phải là Chu Du trả lời câu hỏi thay anh, anh phải tự đứng ra trả lời. Anh lo lắng gật gật đầu, mồm khẽ đáp:


Vâng!


 


           Những chị em này chỉ vào ngực Tống Cương, lại chỉ vào kem phồng vú trên tay mình, hỏi tiếp:


Cái kia của anh bôi kem này to ra phải không?


 


          Tống Cương xấu hổ cúi đầu, tiếp tục trả lời:


Vâng!


 


           Bằng dáng vẻ xấu hổ của mình, Tống Cương đã cảm hoá được nhiều chị ẹm. Họ cảm thấy người đàn ông này trông có vẻ thật thà, đáng tin cậy. Thế là sau khi không có những lời khôn khéo ngọt xớt của Chu Du, kem phồng vú mác Cưỡi Sóng của Tống Cương vẫn bán hết lọ này đến lọ khác. Những người đàn ông qua đường, không nói năng hàm xúc tế nhị như đàn bà. Trông thấy bộ ngực phốp pháp của Tống Cương, anh nào anh ấy cứ như ăn phải chất kích thích, ghé sát mắt vào tận ngực Tống Cương như dí sát vào kính hiển vi. Sau khi ngẩng lên họ dơ hai ngón tay chỉ vào ngực Tống Cương, hỏi:


Hai cái của anh là ngực hay là vú?


 


          Theo thói  quen, Tống Cương lại quay sang tìm Chu Du. Chu Du lúc này đã về ngủ trên giường Tô Muội, đã bắt đầu cuộc sống vợ chồng chính thức với Tô Muội. Tống Cương một mình lẻ loi đứng ở nơi chân trời góc bể, mặt đỏ tía tai, nghe những người đàn ông nơi  đất khách quê người xôn xao bàn tán. Anh không biết trả lời câu hỏi ngực và vú như thế nào, may mà có người tự cho là thông minh trả lời giúp.


Có phải thế này không --  Ngừơi đó dơ kem phồng vú trong tay hỏi Tống Cương – hai cái của anh trước kia là ngực, sau khi bôi kem phồng vú  mác Cưỡi Sóng vào, đã trở thành vú?


 


           Trong tiếng cười rộ lên, Tống Cương tiếp tục thẹn thùng xấu hổ. Anh khẽ gật đầu, khẽ trả lời:


Vâng!


 


           Sau khi Chu Du đột ngột bỏ đi, Tống Cương tiếp tục phiêu bạt ở đảo Hải Nam hơn một tháng. Hai vú giả ở ngực anh hình thành màng xen lu lô bắt đầu cứng lại. Tống Cương không biết nguyên nhân tại sao, anh chỉ cảm thấy vú mình dần dần cứng như đá. Cùng lúc đó, bệnh phổi của anh tái phát. Anh vốn đã không ho, sau khi ngừng thuốc, cộng thêm nỗi mệt mỏi do bôn ba lâu dài, Tống Cương thường cảm thấy tức ngực phát hoảng, nửa đêm đang ngủ, thường hay bị cơn ho làm thức giấc. Tống Cương không lo thân thể mình, mà lo cuộc sống sau này. Thấy kem phồng vú trong hộp càng ngày càng ít đi, cuối cùng chỉ còn năm lọ, Tống Cương rầu rĩ trong lòng, không biết bán hết kem phồng vú, còn có thể bán gì. Không có Chu Du, Tống Cương rong ruổi giang hồ không có phương hướng, phảng phất như sau khi rụng khỏi cây, chiếc lá đành phải bay theo gió. Tống Cương lúc này biết thế nào là trơ trọi một mình. Lâm Hồng trên tấm ảnh chụp là kỷ niệm duy nhất làm bạn với anh. Tấm ảnh chụp chung của anh và Lâm Hồng mang theo người, nhưng anh không dám lấy ra. Anh muốn về nhà quá, nhưng số tiền  kiếm được còn  ít lắm, vẫn không thể làm cho Lâm Hồng hết âu lo cuộc sống sau này. Anh đành phải tiếp tục phiêu bạt, như chiếc lá cô đơn.


 


           Tống Cương lúc này đứng trên quảng trường của một thành phố nhỏ nào đó, quảng cáo bán năm lọ kem phồng vú cuối cùng. Một người đàn ông hơn năm mươi tuổi cất giọng khẳn đặc đang rao bán dao. Người đàn ông xếp một hàng trên đất hơn mười loại dụng cụ, có dao baì, dao rựa, dao gọt hoa quả, dao gọt bút chì, còn có cả lưới lê, dao găm, dao phóng. Người đàn ông dơ con dao rựa trong tay nói to:


Dao này đúc bằng thép  vôn phơ ram, chặt được thép các bon, thép không dỉ, thép  làm khuôn, thép đúc và hợp kim ti tan, sắc như nước, không bị mẻ...


 


          Nói rồi, ông ta ngồi xuống biểu diễn, chặt một nhát đứt đôi sợi dây thép to, sau đó đứng dạy, dơ dao rựa  đi  một vòng, hỏi người xem kiểm tra lưỡi dao có bị mẻ hay không?. Sau khi những người vây xem nhao nhao nói không bị mẻ, ông ta lại ngồi xuống,  xắn quần lên,  cầm dao rựa cạo lông chân mình như cạo râu, rồi đứng lên, cầm một nhúm lông chân trong tay, đi một vòng để người xem nhìn cho rõ.


Nhìn thấy chưa?  -- Ông ta nói -- Đây là dao báu trong truyền thuyết thời xưa, gọt sắt như gọt đất, thổi một sợi lông đứt ngay...


 


          Sau đó ông ta bắt đầu giải thích:


Thế nào là thép von phơ ram? Đó là một thứ kim loại cứng nhất, quý nhất thế giới, không chỉ dùng làm dao, mà còn dùng để chế tạo đồng hồ nổi tiếng. Đồng hồ thép von phơ ram còn quý trọng hơn đồng hồ vàng. Y Ba củaTrung Quốc và “hai ni “của Thuỵ Sĩ đều là đồng hồ thép von phơ ram…


 


           Những người vây xem thắc mắc, hỏi:


Thế nào là “hai ni” của Thuỵ Sĩ và Y Ba của Trung Quốc?


“Hai ni” của Thụy Sĩ là đồng hồ đeo tay Jacniht và đồng hồ Rossini, đều là đồng hồ nổi tiếng thế giới.- Người đàn ông lau nước dãi trên mép, nói tiếp  -  Còn đồng hồ Y Ba là đồng hồ nổi tiếng của Trung Quốc.


 


          Chiều hôm ấy, Tống Cương bán được ba lọ kem phồng vú. Đứng ở chỗ xa quảng trường , Tống Cương không nhìn rõ khuôn mặt người đàn ông bán dao, chỉ nghe thấy ông gào khản cổ suốt ba tiếng đồng hồ. Tống Cương đoán ông bán được năm sáu con dao là cùng. Ông bỏ dao  chưa bán vào một túi vải bạt, khoác trên vai kêu leng ka leng keng bước tới. Khi đi qua bên cạnh Tống Cương, ông bị cặp vú phồng to của Tống Cương cuốn hút. Ông ghé đến xem, lại ngẩng lên nhìn Tống Cương, tỏ vẻ hết sức ngạc nhiên,ông hỏi:


Anh rành rành là một người đàn ông…


 


          Tống Cương đã quen lối bàn luận như thế. Anh mỉm cười nhìn ông một cái, quay đầu nhìn ra xa, trong giây lát,  Tống Cương đột nhiên cảm thấy khuôn mặt ông rất quen, khi quay đầu lại, ông cười hì hì bước đi. Con người mà Tống Cương cảm thấy quen mặt đi khoảng mười mét đứng lại, quay người nhìn kỹ Tống Cương, thận trọng hỏi một tiếng:


Tống Cương phải không?


 


          Tống Cương đã nghĩ ra ông là ai, gọi thất thanh:


Ông là Tiểu Quan mài kéo phải không?


 


          Hai người của thị trấn Lưu chúng tôi lưu lạc nơi chân trời góc bể đã gặp nhau ở quê người . Tiểu Quan mài kéo đi đến trước mặt Tống Cương, ngắm nghía Tống Cương y như nhìn lưỡi dao, hết nhìn mặt Tống Cương, lại nhìn cặp vú giả trên ngực anh. Khi nhìn cặp vú giả,  ông định nói lại thôi, khi nhìn vào mặt, ông nói:


Tống Cương, anh già đi.


Ông cũng già đi – Tống Cương đáp.


Hơn mười năm rồi - Tiểu Quan cười, đầy vẻ từng trải bể dâu --  Hơn mười năm nay tôi không gặp người của thị trấn Lưu, không ngờ hôm nay được gặp anh. Anh ra đi đã  bao lâu? 


Hơn một năm – Giọng Tống Cương đầy vẻ thương cảm.


Tại sao anh phải ra đi? -  Tiểu Quan lắc đầu hỏi --  Ra đi làm gì?


Bán sản phẩm bảo vệ sức khoẻ --  Tống Cương ấp a ấp úng trả lời.


 


Ông Tiểu Quan cầm xem hai lọ kem cuối cùng trên hộp giấy, không nhịn nổi, lại nhìn vú giả trên  ngực Tống Cương. Tống Cương đỏ mặt, khẽ bảo Tiểu Quan:


Vú giả đấy.


 


           Ông Tiểu Quan gật đầu tỏ vẻ thông cảm, kéo cánh tay Tống Cương, mời đến nhà ông thuê tạm ngồi nói chuỵên. Tống Cương đút vào túi quần hai lọ kem còn lại, đi theo Tiểu Quan một chặng rất dài, lúc chiều tối đến một nơi đầy người làm thuê  ở ngoài thành phố. Tiểu Quan dẫn Tống Cương đi trên con đường đất đầy ổ gà, hai bên đều là những căn nhà nhỏ sơ sài, trong nhà treo đầy quần áo. Một vài người đàn bà đang nấu cơm trong nhà. Một vài người đàn ông đứng đó hút thuốc lá, uể oải nói chuỵện. Con cái họ chạy nhẩy lung tung, trông đứa nào cũng bẩn thỉu nhếch nhác. Tiểu Quan bảo Tống Cương, gần như mỗi tháng, ông lại thay chỗ ở một lần, nếu không sẽ không bán được dao. Ông bảo ngày mai lại đi chỗ khác. Tiểu Quan dẫn Tống Cương đến trứơc  một căn nhà nhỏ giản dị. Một người đàn bà hơn bốn mươi tuổi da ngăm ngăm đen đang phơi quần áo trước cửa. Tiểu Quan nói với vợ:


Ngày mai đi rồi, giặt quần áo làm gì?


 


           Người đàn bà quay lại nói với Tiểu Quan:


Chính vì ngày mai đi, hôm nay mới giặt quần áo.


 


           Tiểu Quan gắt gỏng, nói:


Sáng sớm mai ô tô đến, quần áo không khô làm thế nào?


 


           Người đàn bà không hề chịu lép trả lời:


Ông đi trước, tôi chờ quần áo khô đi sau.


Mẹ kiếp – Tiểu Quan mắng  --  Đúng là tôi mù mắt lấy phải bà.


Có mà tôi mù lấy phải ông. -  Người đàn bà đốp chát lại.


 


          Tiểu Quan hằm hằm nói với Tống Cương:


Vợ tôi đấy.


 


           Tống Cương cười gật đầu chào chị ta. Chị ta cứ nhìn vào bộ ngực ngồn ngộn của Tống Cương một cách lạ lùng. Tiểu Quan chỉ Tống Cương nói:


Đây là anh Tống Cương, đồng hương của tôi…


 


          Thấy vợ mình cứ nhìn chằm chặp  vào ngực Tống Cương, Tiểu Quan cáu kỉnh bảo:


Nhìn cái gì? Đồ giả đấy, theo nhu cầu để làm ăn buôn bán.


 


          Vợ Tiểu Quan đã hiểu,  chị gật gật đầu, cũng cười với Tống Cương. Tiểu Quan kéo Tống Cương đi vào căn nhà nhỏ hơn mười mét vuông. Bên trong chỉ kê một cái giường đôi, một cái tủ, một cái bàn và bốn cái ghế. Tiểu Quan đặt chiếc túi bạt đựng dao vào góc tường., mời Tống Cương ngồi xuống ghế. Tiểu Quan cũng ngồi xuống, bảo vợ đang ở ngoài:


Mau mau nấu cơm cho chúng tôi...


 


          Chị vợ ở ngoài sân cũng nói:


Không nhìn thấy người ta đang phơi quần áo à?


Mẹ kiếp  --  Tiểu Quan mắng một tiếng, nói tiếp --  Tôi và Tống Cương hơn mười năm không gặp nhau, mau mau đi mua một chai rượu trắng, một con gà, một con cá....


Hư, mau mau đi – Người đàn bà ở ngoài sân nói the thé  -    Ông ra phơi quần áo cho tôi chứ ?


 


           Tiểu Quan  đấm xuống bàn đánh bốp một tiếng, sau khi Tống Cương tỏ vẻ không yên, ông lắc lắc đầu nói:


Đồ đê tiện.


 


           Phơi xong quần áo, người đàn bà ngoài sân cởi tạp dề treo lên  bệ cửa sổ, cũng   mắng chồng một câu:


Ông mới là đồ đê tiện.


Mẹ kiếp  -- Tiểu Quan thấy vợ đã đi, quay lại nói với Tống Cương -  Kệ xác mụ ấy.


 


          Sau đó Tiểu Quan sốt sắng hỏi Tống Cương rất nhiều tên người của thị trấn Lưu, nào Lý Trọc, ông Dư nhổ răng, ông Vương bán kem, anh Đồng thợ rèn, ông Trương thợ may, bà Tô… Tống Cương thong thả kể chuyện về những người này, đồng thời cũng xen kẽ kể chuyện mình. Trong lúc Tống Cương kể, vợ Tiểu Quan đã mua về rượu trắng và  thịt cá. Đặt chai rượu trắng lên bàn, chị mặc tạp dề, nấu cơm trên bếp than ngoài sân. Tiểu Quan mở nắp chai, thấy không có chén, lại quát vợ:


Chén đâu? Mẹ kiếp, mau mau lấy chén vào đây.


Ông không có tay à? – Vợ Tiểu Quan ở ngoài sân nói to -  Ông tự đi mà lấy.


Mẹ kiếp!


 


          Tiểu Quan mồm chửi, chân đứng dạy, tìm hai cái cốc, rót rượu ra, uống một hớp trước, rồi lau mồm, thấy Tống Cương không cầm cốc, liền giục:


Uống đi.


 


          Tống Cương lắc lắc đầu trả lời:


Tôi không biết uống rượu.


Uống! -  Tiểu Quan nói như ra lệnh.


 


           Nói rồi ông nâng chén chờ Tống Cương. Anh đành phải nâng chén chạm một cái với Tiểu Quan, nhấm một ngụm nhỏ. Rượu trắng bỏng rát uống vào khiến Tống Cương ho sù sụ. Tối nay lần đầu tiên Tống Cương uống rượu trắng, Tiểu Quan uống bảy lạng, Tống Cương uống ba lạng. Hai người vừa uống vừa nói chuyện, chuyện của hai người như nước sông chảy cuồn cuộn. Nghe kể Lý Trọc giầu nứt đố đổ vách, ông Dư nhổ răng và ông Vương bán kem đi theo Lý Trọc cũng giầu lên, anh Đồng thợ rèn cũng tự giầu lên, ông Trương thợ may và bà Tô, đời sống cũng càng ngày càng khấm khá, Tiểu Quan vất vả trầy trật không trách móc, không đố kỵ, ông bình tĩnh gật đầu, bình tĩnh mỉm cười. Sau đó Tống Cương thận trọng nói đến bố Tiểu Quan. Anh bảo đã mấy năm không gặp cụ, nghe nói cụ ốm, suốt ngày nằm trên giường. Đuôi mắt ông Tiểu Quan rơm rớm ướt. Ông nhớ lại ngày nào mình hăng hái dứt áo đi khỏi thị trấn Lưu, bố ông chống gậy theo sau, cứ con ơi, con ơi  gọi từng tiếng. Ông lau nước mắt bảo:


Không nói nữa, tôi không còn mặt mũi nào về gặp bố.


 


          Tống Cương kể đến mình thất nghiệp, mất việc làm như thế nào, chạy khắp nơi tìm việc ra sao, phổi bị hỏng như thế nào, laị theo Chu Du bỏ nhà đi giang hồ ra sao. Hiện tại Chu Du đã về thị trấn Lưu, một mình anh còn xiêu bạt bốn phương, còn Lâm Hồng sống một mình lẻ loi ở thị trấn Lưu ngày ngày ngóng anh về. Tiểu Quan cứ thở dài thườn thượt, xúc cảnh sinh tình, ông lẩm bà lẩm bẩm:


Tôi biết một mình bỏ nhà ra đi khó khăn biết chừng nào. Tôi ra đi đã hơn mười năm, nếu biết mình ra đi kiểu này, thà hồi đó cứ  ở quách một xó nhà còn hơn.


 


          Tống Cương đau khổ cúi đầu, cũng lẩm bà lẩm bẩm:


Nếu em biết thế này, cũng không bỏ đi.


Đấy là số phận. Số tôi và số cậu không làm ra tiền của.  – Tiểu Quan đồng tình nhìn Tống Cương-- Ông già tôi  thường nói, số chỉ có tám đấu gạo, có đi khắp thiên hạ cũng không đầy một thùng.


 


          Tống Cương uống một hớp to rượu trắng, anh bị  ho sặc sụa. Tiểu Quan cũng uống một hớp to rượu trắng, thấy Tống Cương  đỡ ho dần, ông xúc động giục Tống Cương:


Về đi, ở thị trấn Lưu anh còn có Lâm Hồng.


 


           Ông Tiểu Quan bảo Tống Cương, trong hai năm lúc mới ra đi, gần như ngày nào ông cũng nghĩ phải trở về thị trấn Lưu, nhưng về thì xấu hổ, sau bốn năm năm ông không về được nữa. Ông nói:


Anh mới đi hơn một năm, anh còn về được, để vài năm nữa, anh không còn hy vọng về nữa đâu.


 


           Trong khi hai người uống rượu nói những chuỵên buồn lòng, vợ ông Tiểu Quan đã nấu xong cơm tối. Chị ăn vội ăn vàng, rồi bắt đầu chỉnh lý hành trang, chị cứ ra ra vào vào trong nhà, không hề quan tâm đến câu chuyện của hai người. Sau khi xếp gọn toàn bộ đồ đạc vào góc nhà, đã hơn mười một giờ đêm, chị im lặng lên giường, đắp chăn ngủ. Tống Cương đứng dạy chào tạm biệt. Anh bảo đã muộn lắm, anh phải về gian nhà trọ của mình . Ông Tiểu Quan kéo tay Tống Cương không cho đi. Buồn thương vô hạn, ông nói:


Hơn mười năm tôi không gặp người thị trấn Lưu, không biết lần sau có còn gặp lại.


 


          Tống Cương lại ngồi xuống, anh một lời, tôi một câu, hai người tiếp tục trao đổi với nhau những chuyện thương tâm. Tiểu Quan dời thị trấn Lưu đến đảo Hải Nam, cũng làm công nhân bốc vác khốn khổ một năm như Tống Cương ở thị trấn Lưu, ông lại đi Quảng Đông và Phúc Kiến, làm mấy năm trên công trường kiến trúc, theo năm tên cai đầu dài. Năm tên cai đầu dài đến cuối năm phát lương đều bỏ chạy, sau đó ông mới chuyển sang rao bán dao như hiện nay. Ông Tiểu Quan gượng cười bảo, ở thị trấn Lưu ông mài dao, sau khi bỏ đi, ông bán dao, cả đời đều là cái số “con dao”. Sau đó hai người nhớ lại mọi chuyện thời còn bé. Hai người bắt đầu cười hềnh hệch. Tiểu Quan trở nên vui vẻ, quay đầu nhìn bà xã đang ngủ, ông cười đầy vẻ an ủi, ông bảo, mình bỏ nhà ra đi hơn mười năm, không gặp vận tiền của, nhưng lại gặp vận đào hoa. Cười hì hì, ông nói, mình đã tìm được một người đàn bà tử tế.Ông bảo:


     -    Ở thị trấn Lưu tôi không tìm được người đàn bà tốt như thế này.


 


          Sau đó Tiểu Quan kể chuyện hôn nhân của hai người. Mười ba năm trước, khi rao bán dao ở Phúc Kiến, ông gặp người vợ hiện nay. Lúc ấy chị ngồi một mình ở bờ sông, vừa giặt quần áo, vừa lau nước mắt. Cảnh tượng này đã khiến ông đột nhiên đau khổ, đứng một chỗ, ông nhìn chị lâu lắm, chị không phát hiện ra ông, cũng không nghe thấy tiếng thở dài  thườn thượt của ông. Chị đang chìm đắm trong đau buồn của mình, tiếp tục lau nước mắt, tiếp tục giặt quần áo. Ông đành phải quay người bỏ đi. Mấy năm sống cô đơn khiến trái tim ông đau khổ lạnh lùng. Ông không gạt nôỉ cái bóng đằng sau buồn thương của chị.  Đi đã mấy dặm đường, ông vẫn quay trở lại. Trở lại bên sông, chị vẫn ngồi đó vừa khóc, vừa giặt quần áo. Đi xuống bậc bờ sông, ông ngồi xuống cạnh chị. Hai người bắt đầu nói chuyện. Tiểu Quan biết bố mẹ chị đều đã mất, chồng chị cũng đi theo người đàn bà khác. Chị cũng biết Tiểu Quan, biết ông ngày đó đi khỏi thị trấn Lưu với lời thề son sắt như thế nào, sau khi bị dồn vào bước đường cùng, phải sống khốn khổ khốn nạn như thế nào. Cùng là người sa cơ lỡ vận nơi chân trời góc bể, gặp nhau đâu phải đã từng quen nhau, Tiểu Quan chân thành  nói với chị:


Đi với anh nhé, anh sẽ trông nom chăm sóc em.


 


          Lúc này chị đã giặt xong quần áo, lẽ ra chị đã định đứng dạy, nghe những lời tâm sự của Tiểu Quan, chị lại ngồi tiếp, bần thần nhìn mặt sông một lúc, mới bưng chậu quần áo đứng dạy bước lên bậc sông. Tiểu Quan đi theo về đến cửa nhà chị, nhìn chị phơi quần áo trên sợi dây thừng, Tiểu Quan lại nói một lần nữa:


Đi với anh nhé!


 


          Chị đờ đẫn nhìn Tiểu Quan,  nói một câu ngớ ngẩn:


Quần áo của em còn chưa khô.


 


          Tiểu Quan gật đầu nói:


Quần áo khô anh lại đến.


 


          Nói rồi Tiểu Quan quay người đi. Tối hôm ấy Tiểu Quan ngủ trọ trên thị trấn nhỏ của Phúc Kiến. Sáng sớm hôm sau, khi Tiểu Quan bước đến  trước cửa nhà chị, đã thấy chị chuẩn bị hành lý đâu vào đấy, một cái va ly rất to, đứng ở cửa chờ anh. Tiểu Quan biết chị đã đồng ý. Đi đến trước mặt chị, Tiểu Quan hỏi một câu:


Quần áo khô chưa?


Khô rồi – Chị gật đầu.


Đi thôi. – Tiểu Quan vung tay giục.


 


          Chị kéo chiếc va ly to đi theo Tiểu Quan đến nơi đất khách quê người. Từ đó rong ruổi  trên giang hồ, bắt đầu cuộc đời gian nan khác.


 


            Khi ông Tiểu Quan kể hết chuyện hôn nhân của mình, trời đã tang tảng sáng. Sau khi thức dậy xuống khỏi giường, vợ Tiểu Quan thấy hai người vẫn đang nói chuyện, chị không hề tỏ ra ngạc nhiên. Chị tắt điện, ra khỏi cửa. Một lúc sau, chị mua về mười cái bánh bao to hơi nóng đang bốc lên nghi ngút. Khi Tiểu Quan và Tống Cương ăn bánh bao, chị thu quần áo  đã phơi khô ở ngoài cửa, trải ra giường, thoăn thoắt gấp lại tử tế, bỏ vào chiếc va ly to. Cầm một chiếc bánh bao, chị vừa ăn, vừa  kiểm tra xem còn quên thứ gì trong nhà chưa mang theo. Ông Tiểu Quan ăn một hơi bốn chiếc bánh bao. Tống Cương chỉ ăn một cái, rồi bảo không ăn được nữa. Vợ Tiểu Quan bỏ bốn chiếc bánh bao còn lại vào túi, lại cẩn thận cho vào một chiếc túi du lịch to đùng. Sau đó chị đeo lên lưng một chiếc ba lô to, tay phải xách chiếc túi du lịch to, tay trái xách chiếc va ly to đi ra, đứng ở ngoài cửa chờ Tiêủ  Quan. Ông Tiểu Quan đeo túi dao lên người, tay phải kéo một chiếc va ly khác cũng đi ra. Đi ra ngoài nhà, ông Tiểu Quan dơ tay trái vỗ mạnh vai Tống Cương, bảo:


Tống Cương, về đi! Anh hãy nghe tôi, trở về thị trấn Lưu,  kéo dài vài năm nữa sẽ không về nổi đâu.


 


          Tống cương gật gật đầu, cũng vỗ vai Tiểu Quan nói:


Tôi biết rồi.


 


Vợ ông Tiểu Quan mỉm cười chào Tống Cương. Tống Cương cũng mỉm cười chào lại. Tống Cương đứng nhìn hai vợ chồng hoạn nạn đi về hướng mặt trời mọc.Sau khi vợ Tiểu Quan đeo chiếc ba lô to trên lưng, Tống Cương không trông thấy bóng đằng sau chị, chỉ nhìn thấy tay trái chị kéo chiếc va ly to, tay phải chị xách chiếc túi du lịch to. Khi hai vợ chồng đi, lại to tiếng cãi nhau. Ông Tiểu Quan đeo túi dao, tay trái kéo một chiếc va ly nhỏ hơn nhiều. Ông định tranh chiếc túi du lịch to đùng trên tay phải vợ, chị cứ nhất quyết không buông. Ông lại giằng chiếc va ly to ở tay trái vợ, chị cũng không chịu. Hai vợ chồng cứ hục hà hục hặc. Ông Tiểu Quan phải gắt lên:


Mẹ kiếp, tôi vẫn  còn một tay không đây này.


Tay ông ư? Hừ –  Chị nói the thé – Vừa bệnh phong thấp, vừa viêm quanh vai.


Mẹ kiếp  -- Ông Tiểu Quan tiếp tục mắng -  Đúng là tôi mù mắt lấy phải bà. 


    tôi    mắt  mới  lấy ông.--  Chị vợ mắng trả.


(còn tiếp)


Nguồn: Huynh Đệ. Tiểu thuyết của Dư Hoa. Vũ Công Hoan dịch. Dịch giả gửi trieuxuan.info.


 

Mục lục:
1.
2.
3.
4.
5.
6.
7.
8.
9.
10.
11.
12.
13.
14.
15.
16.
17.
18.
19.
20.
21.
22.
23.
24.
25.
26.
27.
28.
29.
30.
31.
32.
33.
34.
35.
36.
37.
38.
39.
40.
41.
42.
43.
44.
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Tiêu sơn tráng sĩ - Khái Hưng 07.11.2019
Thầy lang - TADEUSZ DOLEGA - Mostowicz 07.11.2019
Sodoma & Gomora - Vlastimil Podracký 05.11.2019
Nhân mạng cuối cùng và đồng loại - Vlastimil Podracký 05.11.2019
Hiểm họa sắc vàng - Vlastimil Podracký 05.11.2019
Cơ may thứ hai - Constant Virgil Gheorghiu 05.11.2019
Những lớp sóng - Virginia Woolf 25.10.2019
Bảy đêm huyền thoại - Vũ Bằng 19.10.2019
Báu vật của đời - Mạc Ngôn 19.10.2019
Trả giá - Triệu Xuân 26.09.2019
xem thêm »