tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Green Leaf VN - với hơn 400 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới - là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Luôn phục vụ khách hàng với phong thái và ý chí của người tài xế chuyên nghiệp. Chỉ tuyển dụng đầu vào tài xế có khả năng giao tiếp tiếng Anh đàm thoại. Tác phong, đồng phục chỉnh chu trong suốt thời gian phục vụ khách hàng. Các tài xế phải vượt qua chương trình đào tạo nghiêm ngặt về cách thức phục vụ khách hàng

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm: 27611176
Tiểu thuyết
05.05.2016
Lê Văn Trương
Người anh cả

Mười giờ. Vượng về đến nhà thì thấy Huệ đang ủ rũ, ngồi chờ mình. Thấy Vượng, Huệ nói ngay:


- Hay là mình bỏ em đi, chứ vì em mà để mình phải xích mích với gia đình, em không muốn. Đấy, em đã bảo với mình từ trước cơ mà.


Vượng đặt tay lên vai vợ:


- Thôi im đi, đừng có nói nhảm.


Vượng cảm thấm thía rằng bây giờ Huệ là người cần mình, chứ các em mình thì không cần đến mình nữa.


Chẳng những thế, sự chàng lấy vợ cô đầu làm khó chịu cho các em chàng là khác, bởi đương ở cái địa vị này nay, các em chàng rất sợ những cái tiếng không tốt. Các em chàng không như chàng xưa kia, chỉ nghĩ đến người thân, mà không nghĩ đến mình.


Vượng ngẫm nghĩ một lát, rồi ngồi xuống cạnh vợ:


- Thôi, em đừng lôi thôi mà thương tổn đến cái thai. Em nên tin ở lòng anh thương em, thế là đủ rồi. Các em anh nói gì, làm gì em cứ yên, em chỉ nên biết có anh. Chúng ta dù thế nào cũng là có con với nhau rồi. Chờ lúc nào, em đẻ xong, anh sẽ liệu. Bây giờ, chúng ta hãy cứ nên nhẫn nại. Anh bảo gì em cứ nên nghe, em đừng làm điều gì để cho cô chú ấy có thể phật ý. Anh không muốn có những sự bất hòa trong anh em, cũng như anh không thể là một người bội bạc, em có thể tin chắc ở lòng anh.


Huệ dựa đầu vào vai chồng:


- Thì mình muốn bảo gì em cũng xin nghe. Miễn sao cho mình được yên vui. Nhục nhã, đau khổ em đã chịu quen rồi.


***


Sáng hôm sau, Vượng sắp ăn cơm thì Thịnh đến, đến với một vẻ mặt cau có. Huệ thoáng thấy Thịnh vội chạy vào nhà trong.


- Thím với cụ đâu?


- Ở cả trên Hàng Đẫy. Đáng lẽ thì nhà tôi cũng đến. Nhưng vì nghe tôi nói chuyện, nó không đến nữa vì nó sợ chạm trán với… chị ấy. Anh có làm thế nào không, chứ thế thì mang tiếng chúng tôi lắm. Thế nào, Nhàn nó đã biết chưa?


Vượng lắc đầu. Thịnh nhăn nhó, rồi nói một câu nói như xé ruột Vượng:


- Trước kia, bao nhiêu đám xứng đáng, anh không lấy, bây giờ đi lấy một người như thế là cái nghĩa lý gì?


Vượng nhún vai:


- Trước kia, trước kia…


Chàng đã toan nói trắng ra những lẽ trước kia nó buộc chàng không thể lấy vợ, nhưng không biết ngẫm nghĩ thế nào, chàng lại thôi. Chàng chỉ cười bảo Thịnh:


- Một khi người ta đã có con với anh thì không có gì thay đổi được ý định của anh cả. Nếu thím ấy sợ đến đây mang tiếng cho thím ấy, thì thím ấy có quyền không đến nữa.


Câu nói cương quyết của Vượng làm cho Thịnh phải đấu dịu:


- Em chỉ muốn anh phải nghĩ thương đến các em.


Câu ấy làm cho Vượng mềm lòng:


- Anh tưởng điều ấy chú chẳng cần phải nhắc. Anh xử với chú thế nào, chắc chú đã rõ. Công việc ngày nay là vì người ta trót có con với anh, nên anh không thể chiều chú được.


- Nhưng anh cứ lấy vợ, rồi cho làm lẽ thì sao?


Vượng cười, lặng im.


- Nếu anh cứ nhất quyết như thế, sẽ có lắm sự lôi thôi, mà anh em rồi thì phải… có điều không đẹp đối với nhau. Tôi chắc con Nhàn nó cũng nghĩ như tôi. Anh còn lạ gì cái dư luận của đời bây giờ. Anh thử tưởng tượng một ngày kia giỗ thầy, u chẳng hạn, vợ chồng cô Huyện về đây, nhà tôi về đây, có lẽ ông bà Ký và ông bà nhạc tôi cũng lên đây nữa. Xưng hô thế nào? Bao nhiêu sự khó chịu! Ai thế nào, chứ tôi chắc chú với bác ở nhà quê là không bằng lòng rồi.


- Thì những ngày giỗ, tôi bảo nhà tôi tránh đi chỗ khác.


- Nhưng chả lẽ tránh được mãi? Vả lại, anh cũng phải tính đến cách để gây một địa vị, chả lẽ cứ xơ xác thế này mãi. Lấy một người như thế, anh chỉ có lụn dần đi thôi.


Vượng nhếch mép:


- Tôi không quen nghĩ đến tôi, tôi chỉ nghĩ đến cái bổn phận mà tôi phải làm.


- Thì anh có cái bổn phận đối với chúng tôi.


Vượng cười gằn:


- Cái bổn phận ấy, tôi tưởng tôi đã làm đầy đủ lắm. Thôi, chú đừng nói nữa. Tôi chỉ mong chú thể tình cho tôi. Đời người có nhiều trường hợp ngoắt ngoéo mà một người may mắn như chú không tài nào hiểu được.


Thịnh coi bộ không bằng lòng:


- Giá anh nghe lời ông nhạc tôi có phải đẹp đẽ bao nhiêu không? Nhưng thôi anh nói thế thì cũng tùy anh, chúng tôi không có quyền dòm ngó vào công việc của anh.


***


Vượng biết rằng Thịnh thế nào cũng viết thư cho Nhàn. Mà nhận được thư, thế nào Nhàn cũng lên.


Quả đúng như chàng đoán, năm hôm sau Nhàn lên thật. Bây giờ, Nhàn cũng đã tậu được xe hơi. Thấy Vượng, Nhàn hỏi ngay:


- Chị ấy là cô đầu thật đấy à?


Vượng gật đầu.


- Đối với em, anh muốn lấy ai thì lấy, nhưng đối với nhà chồng em thì…


Vượng cười:


- Can hệ gì đến? Anh tưởng chú ấy đã hiểu anh lắm!


Vượng vốn cưng em gái, không muốn nói với em gái những lời quyết liệt, nên cứ khôi hài:


- Cái chuyện con khỉ như thế, hà tất cô để tâm. Có chú Thịnh bây giờ chú ấy ăn phải đũa ông Nghị kiểu cách thì chú ấy lo tiếng tăm, chứ cô cũng lo như thế ư? Để rồi chú ấy lên đây, anh sẽ nói với chú ấy. Người ta ở đời, những sự lấy vợ như thế là thường, có nghĩa gì. Thế nào, chú ấy đã biết chuyện chưa?


- Em chưa dám nói với nhà em.


- Ồ cái việc cỏn con ấy, có nghĩa quái gì. Có phải chú Thịnh, chú ấy viết thư cho cô để cô lên khuyên anh bỏ người ta đi phải không? Anh bỏ làm sao được, người ta đã có con với anh rồi. Thôi, thế cô và chú Thịnh đừng nhận chị dâu. Mà người ta cũng không dám làm chị dâu một bà Huyện và một quan Huyện đâu.


Vượng nói xong cười ngất. Nhàn cũng cười, Vượng lại nói:


- Người ta cũng biết thân chỉ đáng là một cô ký khổ mà thôi. Đấy cô xem, cô đến mà có dám thò ra đâu? Thôi, cô bằng lòng vậy. Anh cũng biết lòng cô chú mong cho anh thế kia thế khác, nhưng cái số anh nó xoàng thì dù cô chú mong mấy cũng chẳng được.


- Thế nhưng tại làm sao anh lại lấy? Anh…


- Ồ thì cô tính, cô chú đã rõ khi anh buồn, anh đi chơi nhăng. Ai ngờ có con. Thôi đành. Có lẽ số trời định như thế.


- Chúng em thì chả sao, nhưng chỉ sợ trong khi giao thiệp chung đụng với người ngoài, người ta coi thường, coi khinh, thế thôi.


- Cô cứ nói thế, một bà Huyện, ai dám coi thường.


- Nhưng anh cơ chứ?


- Anh chả cần. Anh có địa vị gì mà bảo cần tiếng với tăm. À thế nào, cháu Nga có chơi không?


- Có. Cháu độ này ngoan lắm.


Nhàn muốn nói nhiều, nhưng Vượng cứ khôi hài và đánh trống lảng, thành ra Nhàn không nói gì được. Nhàn hậm hực ra về.


Vượng tiễn em gái ra tận xe:


- Thôi, cô đừng có nghĩ lôi thôi, người ta ở đời mỗi người một phận số. Anh biết cô muốn cho anh khá, nhưng trời không cho anh khá thì cô cũng đến chịu.


Nói xong, Vượng lại cười tít.


***


Cái ngày mà Vượng lo sợ nhất đã đến: ngày giỗ mẹ. Chàng lo nhiều nỗi, chàng lo các em chàng về, rồi có những sự phiền lụy giữa Huệ và các em chàng. Huệ thì chàng biết, không dám nói gì rồi, nhưng các em chàng, thứ nhất là vợ Thịnh. Chàng lại lo ông bà Nghị có thể lên, và ông bà Ký có thể ở quê ra. Chàng lo chú bác chàng sẽ hạch sách chàng. Đó là những điều lo về tinh thần. Còn vật chất? Thì bây giờ chàng nghèo lắm, mà cái giỗ này xoàng lắm thì cũng mất hai chục. Chàng đã dành dụm từ tháng trước, nhưng cũng chỉ mới được có hơn một chục. Chàng phải giật của hai người anh em mới được đủ số tiền.


Sau khi Huệ đã đi mua bán mọi thứ xong rồi, chàng liền bảo:


- Không phải anh thấy các em sang trọng mà anh sợ đâu, nhưng thật là lòng anh không muốn làm phiền lòng chúng nó, vậy em nên thể tình cho anh. Cô Huyện và thím Huyện thì thế nào trưa mai cũng về, vậy sáng mai em nên đến nhà chị em nào ở cho hết ngày kia hãy về.


Huệ buồn rầu nhưng bằng lòng ngay:


- Miễn sao cho anh vui lòng thì thế nào em cũng chịu được. Nhưng em đi rồi thì mai ai làm?


- Được, em đừng lo. Cô và thím ấy về thì rồi có khối người làm.


- Nhưng em không quen ai, biết ở đâu được? Hay anh cho em về quê em vài hôm.


- Về quê thì phải có tiền. Tiều đâu. Đây anh chỉ còn có hai đồng, lỡ còn phải tiêu những cái vặt.


- Thôi thế anh cho em một đồng. Đây về Thanh Oai, một đồng đủ chán.


Sáng hôm sau, Huệ ứa nước mắt mà đi. Vượng cũng ứa nước mắt tiễn nàng.


Vừa may, Huệ đi, lúc tám giờ thì vợ Thịnh và Nhàn về. Hai người chỉ cách nhau chừng nửa giờ. Cả hai không thấy Huệ ở đấy, đều mừng rỡ hiện ra nét mặt. Mỗi người đều đem theo đầy tớ.


Vượng thấy các em cười ngay:


- Gớm anh lo quá. Anh sợ các em mai mới lên thì không ai làm?


Nhàn hỏi ngay:


- Thế… gì đâu?


- Ồ, đi rồi.


- Nếu thế thì may quá. Thầy em đang ở chơi dưới em, trưa mai cũng lên với nhà em.


Vợ Thịnh nói ngay:


- Tôi thì tôi không biết làm, nhưng thằng bếp tôi đem theo thì khéo hết chỗ nói, bác cứ yên tâm.


Vượng nhìn Nhàn:


- Tôi chỉ lo nhà chật quá. Chú Lý vừa viết giấy cho tôi, trưa nay thì thế nào chú cũng đến đấy.


Nhàn thừa một lúc vợ Thịnh không có đấy, liền sẽ hỏi anh:


- Đâu rồi, anh đuổi đi thật rồi à? Như thế là phải lắm.


Vượng cau mày không bằng lòng:


- Anh đã bảo với cô, người ta có con với anh, anh không thể đuổi người ta đi được. Đuổi người ta đi, tức là đuổi con anh đi. Mà anh thì không phải sở khanh. Có cái anh nể các cô chú, nên anh bảo tránh mặt đi. Từ giờ cô đừng hỏi anh về việc ấy nữa. Cô và chú Thịnh chỉ biết độc có một sự ích kỷ mà thôi.


Xưa nay, Vượng không nói với em bằng một giọng gay gắt như thế bao giờ, nay vì chàng đau đớn quá, không nén nổi lòng, mới bật ra những lời phẫn uất như thế. Nhưng vừa nói xong thì chàng đã lại hối, chàng cố cười và nói bông:


- Ví dụ chú ấy phụ cô thì cô có thích không mà cô lại xúi anh phụ người ta.


Nhàn bỗng đỏ bừng mặt:


- Anh lại đem em ví với người ta thế nào được?


Vượng biết em giận vội vàng xin lỗi:


- Thì người ta cũng là người, nhưng…


- Nhưng năm bảy hạng người.


Vượng gật đầu:


- Phải rồi, phải rồi. Nói đùa cô thế thôi.


Ông Lý Quyết đến với đôi gà trống thiến. Thấy các cháu sang cả, ông mừng rỡ:


- Thế này thì mẹ các cháu cũng được vui vẻ ở dưới âm. Lúc thầy các cháu mất đi, chú chỉ lo xảy đàn tan nghé. Anh cả, bây giờ còn anh lấy vợ đi nữa thế là trong nhà đẹp đẽ cả.


Vượng lặng thinh không nói.


Trưa hôm sau, bà Xuân Thái cũng đến. Cũng như ông Lý Quyết, cũng như mọi người, bà khuyên Vượng lấy vợ. Vượng chỉ ừ hữ cho qua. Trông thấy bà Xuân Thái, bao nhiêu kỷ niệm của thuở xưa như sống cả lại ở trong đầu Vượng. Vượng thấy một nỗi chua cay đến với lòng mình. Vượng nhìn mọi người thì thấy mọi người đều vui vẻ, không có một mảy may những khổ cực của lòng mình. Sự nhận xét ấy làm cho Vượng càng ngao ngán, tai chàng như ù, nên chàng không nghe tiếng bà Xuân Thái hỏi mình:


- Thế nào, anh cả, bây giờ anh đã lo liệu cho các cô chú ấy thành đạt cả rồi, anh cũng phải nghĩ đến anh thôi chứ?


Thấy Vượng ngơ ngác không trả lời, Thịnh vội đỡ lời hộ:


- Vâng, anh con cũng chỉ nay mai thôi.


- Hễ hôm nào cưới, phải cho tôi biết để tôi xuống uống rượu mừng đấy.


Cho biết? Vượng không thể cho bà Xuân Thái biết. Biết ra chắc bà cũng không thèm xuống uống rượu.


Ở ai, Vượng cũng nhận thấy một thỏa mãn vì địa vị của mình, người ta có săn sóc đến Vượng, chẳng qua là chiếu lệ. Chàng hy vọng ở ông Lý Quyết một hiểu biết hơn thì ông Lý Quyết càng làm cho chàng thất vọng và đau đớn thêm.


Sau khi khách khứa về rồi, chàng đem chuyện mình nói với ông Lý Quyết để mong ông định đoạt thì ông liền chua chát:


- Ồ, tôi không ngờ anh lại lẩn quẩn đến thế? Thảo nào, trong các anh em, duy có mình anh lẹt đẹt, chẳng làm nên được cái gì to tát cả. Xưa kia, bao nhiêu người thế nọ thế kia cầu anh, anh không lấy, bây giờ anh định rước một con đĩ về nhà. Thầy mẹ anh giá còn sống thì chắc là phải khổ sở lắm. Sao anh lại có thể thế được? Nếu anh nhất quyết như thế thì từ giờ tôi không bao giờ bước chân ra đây nữa.


Vượng phần vì sợ chú, phần bị ức quá, nên không cãi nữa, mà từ đấy chàng cũng không nói gì nữa.


Thịnh thấy thế liền thưa:


- Con cũng đã bảo anh con, nhưng anh con không nghe.


- Nếu thế thì là anh bêu giếu cả gia đình. Tôi không dè anh lại giở chứng đốn đến như thế.


Bị ông Lý Quyết mắng một cách tàn nhẫn và vô lý trước mặt các em, Vượng không cãi, nhưng chàng cảm thấy thấm thía rằng, cái dây liên lạc giữa chàng và các em chàng sẽ rời rụng. Mọi người không ai hiểu chàng cả, họ hiểu độc có cái bề ngoài của cuộc đời.


Nhàn và Thịnh không ai bênh chàng lấy một tiếng. Chẳng những thế, họ còn lấy làm sung sướng nữa. Vợ Thịnh thì cầm cái giũa móng tay chăm chú giũa, như không thèm để ý nghe những câu chuyện ấy.


Tâm thấy thế bèn nói:


- Chú dạy thế con cho là rất phải, nhưng nó chỉ mới phải theo những ước thúc của xã hội thôi. Biết đâu anh cả con không có những lý do khác của lòng?


Vượng nhìn Tâm bằng một cái nhìn cảm ơn, nhưng chàng cũng không chịu phân trần nữa. Phân trần để làm gì, một khi đã sống với nhau ngần ấy ngày mà không hiểu nhau.


Lúc ấy, Vượng thấy thương Huệ một cách sôi nổi. Duy có Huệ là hiểu chàng, thương chàng thôi.


Ông Lý Quyết nghe Tâm nói thế liền nói to:


- Anh Huyện nói như thế là sai. Tôi không biết bây giờ các anh nghĩ thế nào, tôi chỉ biết không gia đình đứng đắn nào có thể chứa chấp được gái giang hồ, thứ nhất anh Vượng lại là con trưởng. Người vợ phải chọn ở những nơi tử tế, chứ một khi đã cắn bậy như thế thì sau này còn hòng gì. À, ra bây giờ tôi mới hiểu. Anh viết giấy về lấy tiền của tôi ra để nuôi đĩ.


Thịnh nghe chú nói thế liền bảo anh:


- Tại sao anh không hỏi em?


Vượng nhếch mép không trả lời. Không muốn phân trần với mọi người, chàng chỉ lặng thinh.


Ông Lý Quyết không thấy chàng nói gì, lại gặn hỏi:


- Tôi cứ theo lẽ phải mà nói như thế, bây giờ anh định thế nào? Anh còn muốn cho tôi ra đây nữa hay thôi? Tôi thì tôi nói trước cho anh biết tôi không thể có người cháu dâu làm đĩ được đâu. Vả lại, anh cũng phải nên nghĩ đến cái địa vị hiện tại của các em anh chứ.


Nhàn và Thịnh đồng thanh:


- Vâng, chúng cháu cũng đã nói mãi với anh chúng cháu như thế.


- Anh phải sợ người ta chê cười các em anh chứ.


Lúc này, Vượng bực lắm rồi, không tài nào nén được nữa, nhưng chàng vẫn cung kính:


- Cháu biết những lời chú vừa nói đều do cái chủ tâm muốn cho cháu hay. Ngày nay, thầy cháu mất đi, thì chú thay thầy cháu dạy bảo các cháu. Nhưng cháu thiển nghĩ thói thường thiên hạ chẳng qua thấy đỏ lửa thì sà vào, mà áo xám thì lảng ra. Vì thế cho nên cái dư luận của họ, cháu cũng không quan tâm cho lắm. Từ trước đến nay, bao giờ cháu cũng chỉ theo lương tâm, không bao giờ suy tính đến sự lợi hại cho riêng mình. Thì bây giờ cũng vẫn cứ theo lương tâm cháu mà cháu làm. Cháu chỉ lo lương tâm cháu trách móc, chứ cháu không tính đến chỗ tiếng tăm với thiên hạ. Người ta đã có con với cháu thì cháu lấy. Được tiếng với thiên hạ mà để cho mình phải khinh mình thì cháu chịu.


- Thế nghĩa là nhất định anh không nghe lời tôi?


- Thế chú bảo cháu bỏ con cháu ư?


- Ai bảo anh bỏ? Anh có thể cho người ta một món tiền, rồi bắt lấy con. Con thì đằng nào chẳng là con anh.


Vượng lặng thinh không nói. Ông Lý Quyết thấy mặt Vượng đầy tức bực, liền đấu dịu:


- Không, chú nói thế, anh nghe chú hay không thì tùy. Anh bây giờ lớn rồi, chú không có quyền đối với anh nữa.


- Sao chú lại nói thế, bao giờ chú cũng có quyền. Chú xem trong mười mấy năm nay, từ ngày thầy cháu mất đi, cháu có làm điều gì cho chú phải trách mắng đâu. Sở dĩ ngày hôm nay, cháu phải để cho chú trách mắng, cháu cũng lấy làm khổ tâm lắm, nhưng tình thế gặp phải cái bước khó xử, cháu nghĩ chỉ có một cách là nghe theo lòng mình.


- Lòng những người mê gái có thể lầm lắm.


Vượng bỗng hoa cả mắt. Chàng thấy muốn khóc, nhưng nước mắt không trào ra mà lại chạy trở vào trong. Chàng nghẹn ngào bảo:


- Cháu thì không bao giờ dám cãi chú, nhưng vừa rồi, chú cho cháu là mê gái thì oan cho cháu. Cháu phải nghĩ đến giọt máu của cháu chứ thật ra thì người này không làm cho cháu say mê bằng những người trước kia. Nhưng thôi nói làm gì nữa, chỉ xin chú rộng lượng xét thì chú sẽ thấy rằng trong cái cử chỉ của cháu có nhiều chỗ khả thủ.


Ông Lý Quyết gật gù cái đầu:


- Phải, tôi biết cái chỗ khả thủ ấy. Chẳng qua là bởi anh già kén kẹn hom đấy thôi.


***


Sau ngày giỗ, Vượng thấy buồn một cái buồn ghê gớm. Rồi một hôm đi làm về, chàng thấy chân tay bải hoải, không tài nào đứng vững được. Chàng không ăn cơm, lên giường nằm ngay. Đêm ấy chàng sốt cả đêm. Nhưng sáng hôm sau, mặc dầu đầu nhức như búa bổ, chàng cũng gượng dậy mặc áo để đi làm.


Huệ thấy thế vội cản:


- Trời ơi, mình nóng lắm, đi làm lỡ trúng gió một cái thì làm thế nào.


Vượng sờ lên trán:


- Ừ, nóng thật!


Chàng ngần ngừ:


- Nhưng không đi thì bị trừ lương, lấy gì mà góp cho người ta? Lại còn mười đồng bạc anh vay hôm giỗ. Thôi không sao. Đi ra ngoài, chắc là nó xong đi.


Chàng lảo đảo dắt xe đạp ra cửa. Huệ chạy theo giữ lại:


- Thôi, có thế nào cũng đành, anh cứ ở nhà, viết giấy cho thằng nhỏ đi xin phép. Hai mẹ con em chỉ trông cậy vào anh.


Đầu gối Vượng đã run, nhưng chàng cố làm ra bộ mạnh khỏe:


- Không sao đâu, anh thấy trong người nhẹ nhõm lắm rồi.


Vượng ra sở chỉ gượng được đến mười giờ. Rồi cơn sốt rét kéo đến dữ dội quá khiến chàng cầm bút không nổi, mắt cứ hoa lên chẳng trông thấy gì cả. Chàng buộc lòng phải vào buổng chủ xin phép nghỉ.


Chủ thấy thế không bằng lòng:


- Công việc bề bộn thế này mà anh nghỉ thì ai làm?


Nhưng trông thấy mặt Vượng đỏ gay, ông lại vội nói:


- Thôi anh nghỉ hôm nay, mai đỡ thì cố mà đi làm nhé.


Ngày mai cũng không đỡ, ngày kia cũng không đỡ, Vượng bị sốt li bì trong nửa tháng trời. Lúc tiền trong nhà đã hết sạch, và có cái gì đáng giá, Huệ đã cầm bán hết rồi thì Vượng tỉnh dậy. Vượng tỉnh dậy trong một sáng mùa xuân cảnh vật đẹp như vẽ.


Huệ thấy Vượng tỉnh, mừng rỡ ôm chầm lấy, Vượng giơ bàn tay gầy trơ xương, vuốt má nàng:


- Anh sốt ghê lắm phải không?


- Anh sốt khiếp lắm, em tưởng là anh nguy. Bây giờ anh thấy trong người thế nào?


- Thấy đỡ. À từ hôm anh sốt, không có ai đến chứ?


- Không. Chỉ có người tùy phái ở sở, ông chủ sai đến hỏi xem anh khỏi chưa.


Vượng toan ngồi dậy, nhưng vì sức yếu quá, chàng lại phải nằm xuống:


- Mình không viết thư cho cô, chú đấy chứ?


- Không. Em định nếu mai kia mà mình không bớt thì em đánh dây thép cho… chú Huyền.


Vượng xua tay:


- Đừng, đừng! Mình có gì cho anh ăn, anh thấy đói cào ruột.


- Em bảo nấu cháo nhé.


- Cháo thì lâu. Có sữa pha cho anh uống.


Thấy vợ lặng thinh, Vượng chợt nhớ ra rằng hôm mình ốm, nhà chỉ còn có năm hào.


- Em hết tiền rồi phải không?


Huệ ứa nước mắt, gật đầu. Vượng không bằng lòng:


- Ồ, tại làm sao em khóc? Em khóc vì chúng ta nghèo phải không?


Huệ úp mặt vào ngực Vượng khóc to:


- Không phải thế. Em khóc vì bây giờ không lấy tiền đâu mà lấy thuốc cho anh nữa.


- Ô, thế mà anh vẫn chẳng chết cơ mà. Thôi nín đi, anh không thích những sự khóc lóc. À thế nào, em làm thế nào mà sống từ hôm nọ đến nay?


- Nhà còn gạo đong từ đầu tháng. Em chỉ phải lấy thuốc cho anh thôi. Quần áo em cầm hết cả rồi, giá bây giờ có chục bạc lấy cho anh mươi thang thuốc nữa thì… Bây giờ, anh lại cần tẩm bổ.


Huệ nói xong lại khóc. Vượng cau mày:


- Kìa, anh đã bảo đừng khóc. Anh không bằng lòng mà. Hôm nay, bao nhiêu rồi nhỉ?


- Hai mươi lăm tây.


- Trời ơi, ra anh ốm trong hai tuần lễ cơ à? Không biết từ nay đến cuối tháng, anh có thể dậy đi làm để lĩnh lương không?


- Khó lòng. Dù thế nào em cũng không cho anh đi đâu. Nhưng từ nay đến hôm ấy… lấy gì…


Vượng giơ tay:


- Im, im.


Chàng ngẫm nghĩ một lát:


- Mình gọi thằng nhỏ lên đây tôi bảo. Bảo nó đi gọi anh loong toong ở sở, rồi nhờ y đi bán cái xe đạp.


- Bán đi thì rồi hôm nào anh lấy gì mà đi làm?


- Ồ đến đâu hay đấy. Chờ lúc ấy sẽ hay. Anh đi bộ có sao.


***


Chiếc xe đạp bán tống bán tháo chỉ được có hai mươi đồng. Người tùy phái nhăn nhó mang đến:


- Giá ông để thư thư con tìm người mua thì cũng được ba bốn chục…


Vượng ngắt lời:


- Thôi không cần, miễn là cho qua lúc này. À ông chủ có hỏi gì tôi không?


- Ông chủ cho con lại xem ông đã khỏi chưa tất cả mấy bận. Công việc không có ông ùn cả lên. Ông chủ nói nếu cuối tháng này, ông không khỏi thì sẽ mượn người khác.


- May ra thì khỏi, bây giờ tôi hết sốt rồi.


- Nhưng ông gầy lắm, đã đi lại thế nào được.


Vượng chép miệng:


- Không đi lại được cũng phải cố mà đi.


Người tùy phái đi rồi, Vượng đưa tiền cho vợ:


- Mình cầm những gì, đem chuộc lại.


Huệ không nghe:


- Ồ cần gì mặc, em có đi đến đâu, chỉ đi lấy thuốc cho mình và để mình tẩm bổ, là mình mạnh khỏe. Mình nằm nhà để em mua sữa và gọi ông lang nhé.


Ba hôm sau, Vượng đã ngồi dậy được ăn trả bữa, nhưng chỉ đi được mấy bước chàng đã thở dốc. Chàng nhìn lên tập lịch lo lắng:


- Thế này thì không biết bao nhiêu ngày nữa mới đi làm được?


- Ít nhất thì cũng nửa tháng nữa.


- Nhưng thế thì bị đuổi. Việc làm độ rày kiếm khó lắm.


- Mặc, cứ chờ mình mạnh khỏe đã, còn người là còn của.


- Đành thế, nhưng tiền nhà, tiền nợ và tiền ăn, lấy vào đâu?


Huệ không muốn cho Vượng đi làm, nhưng nghe Vượng nói thế, nàng cũng không biết tính làm sao. Nàng ngần ngừ một lát:


- Hay mình viết thư xuống hỏi vay cô Huyện, hay chú Huyện ít tiền.


Vượng lườm vợ:


- Đàn bà là chúa tham, từ giờ mình nên bỏ những ý tưởng ấy đi. Người ta chỉ ba lần nghĩ bậy như thế là hết đời. Mình còn bao nhiêu đấy?


- Em còn sáu đồng. Chiều nay ông lang đến còn phải trả ông ấy hai đồng.


- Được rồi, đủ đến hôm ấy. Anh chỉ cần uống mấy thang nữa thôi.


***


Hai vợ chồng đang bàn soạn thì có tiếng ô tô ở cửa. Vượng vội vàng gượng gạo đi ra. Thịnh đẩy cửa bước vào. Trông thấy Vượng xanh và gầy, Thịnh hỏi ngay:


- Anh làm sao đấy?


Vượng vịn tay vào ghế cho khỏi run chân:


- Không. Mệt xoàng. Chú về có việc gì?


Thịnh nghe Vượng nói thế không để ý đến sự gầy yếu của Vượng nữa:


- Tôi về có tí việc. Tôi định… thay sang tri huyện hành chính và nhân thể về lấy nhẫn vòng cho nhà tôi.


Vừa nói, Thịnh vừa móc túi lấy ra một cái hộp. Rồi mở hộp đưa cho Vượng xem:


- Anh nhìn: chữa có một cái cuống như thế này mà họ tính những chục bạc. Đắt quá nhưng vì là bạch kim, chỉ duy có mình hiệu tây là có máy chữa. Thứ này rắn không thể làm bằng tay được.


Chiều lòng em, Vượng cầm lấy xem, rồi đưa trả lại:


- Ừ khó chữa thật, hôm nay chú ở chơi đấy chứ?


- Không, tôi lại thăm anh một tí rồi tôi phải đi ngay. Tôi còn phải đem vòng nhẫn về cho nhà tôi để tối nó đi dự dạ hội. À thế nào, mai dưới ấy có chợ phiên, anh có xuống xem không?


Vượng cảm thấy như có một làn sương nó bao phủ lấy mắt, chàng cố gắng lắm mới mỉm cười được:


- Cám ơn chú, tôi không có thì giờ.


- Mai chủ nhật, anh được nghỉ cơ mà.


- Đành thế, nhưng tôi phải đi làm buổi sáng.


Thịnh nhìn anh:


- Anh làm vừa chứ, không tôi trông thấy anh xanh lắm đấy.


Vượng làm ra bộ ngạc nhiên:


- Thế à? Nhưng tôi không thấy trong người làm sao cả.


- À quên, tôi nhờ anh một việc, anh nhớ giùm cho nhé. Đến mồng ba tây này, nếu tôi và nhà tôi không lên được thì anh làm ơn mua hộ một ít cam và một ít nho tươi gửi xuống cho tôi nhé. Anh nhớ gửi chuyến tàu trưa mới kịp vì mồng năm, tôi phải đãi tiệc…


- Được rồi, nhưng mua độ bao nhiêu?


- Mỗi thứ độ dăm cân. Thôi tôi đi nhé.


Thịnh nói xong đứng dậy ra xe, quên không đưa tiền cho anh.


Thịnh đi rồi, Huệ ở trong nhà đi ra:


- Trời ơi các em mình đối với mình tệ quá. Mình như thế này, mà em mình không biết rằng mình ốm. Em mình lại không biết rằng mình nghèo phải bán cả xe đạp để lấy tiền ăn và uống thuốc nữa. Sao em nghe người ta nói trước kia mình ở với em mình tốt lắm cơ mà?


Vượng quắc mắt:


- Ô hay, mình hư quá nhỉ? Tại sao mình lại ăn nói như thế. Một trăm gia đình, anh em bất hòa đều vì người đàn bà. Đúng quá. Tôi nói thật cho mình từ giờ còn ở với tôi, mình đừng ăn nói thế.


Huệ tức không chịu được:


- Nhưng em thấy thế, bực quá thì em phải nói. Mình xưa kia đối với các cô chú ấy như thế nào mà nay các cô chú ấy đối với mình như thế. Hôm nay lấy đâu ra hơn chục bạc để mua cam và nho mà gửi xuống.


Vượng nghiến răng. Rồi chàng hầm hầm cầm chiếc chén ở trên bàn đập tan xuống sàn:


- Tôi không bao giờ bằng lòng để cho gà mái gáy ở trong nhà nhé.


Huệ thấy thế hoảng sợ, vội vàng đi nhặt những mảnh chén. Vượng lặng lẽ ngồi nhìn nàng. Sau khi nhặt xong, Huệ vừa toan lại gần Vượng để xin lỗi thì Vượng đã du ngay ra:


- Cút đi. Với những người đàn bà thiểu tâm đức như mình thì anh em dễ giết nhau lắm. Mình nên nhớ, đã là kẻ bề trên thì chỉ biết có sự trông xuống, mà chẳng cần đến sự kẻ dưới trông lên. Tôi là anh chúng nó, chứ tôi có phải là bạn chúng nó đâu mà bảo tôi đi so kè về sự chúng nó đối với tôi tốt hay không tốt.


Vượng nói xong, thấy mệt, dựa đầu vào thành ghế. Huệ không dám lại gần và không dám nói gì, chỉ đứng xa ngó.


Thằng nhỏ bưng cơm lên, Vượng ngồi vào ăn, cũng chẳng nói với Huệ một lời. Huệ càng sợ. Sau khi cơm xong, Huệ rót chén nước rồi rón rén lại gần Vượng. Thấy cái điệu bộ ấy, Vượng thương hại:


- Đàn bà các em bụng dạ hẹp hòi lắm. Các em chỉ có một lòng yêu, nhưng lòng yêu ấy lại dựa vào lòng ích kỷ. Việc đời nếu xử theo lòng các em và xét theo con mắt các em thì không còn cái gì là đẹp đẽ nữa. Các em không biết tìm ngay thấy ở trong sự nghèo nàn và nguồn đau đớn những lẽ sống nó làm cho mình quên ngay cái nghèo nàn và đau đớn ấy đi.


Huệ ngồi xuống cạnh Vượng:


- Thôi em xin lỗi mình. Từ giờ em xin nhắm mắt theo mình mà không dám thế nữa.


- Nếu mình còn thế thì mình làm buồn cho anh lắm đó.


(còn tiếp)


Nguồn: Người anh cả. Tiểu thuyết. In trong Lê Văn Trương - Tác phẩm chọn lọc. Nhà văn Triệu Xuân sưu tầm, tuyển chọn, giới thiệu. NXB Văn học, 1-2006.


 


www.trieuxuan.info

Mục lục:
1.
2.
3.
4.
5.
6.
7.
8.
9.
10.
11.
12.
13.
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Ông cố vấn - Hữu Mai 16.06.2019
Thế giới những ngày qua - Stefan Zweig 10.06.2019
Seo Mỉ - Đỗ Quang Tiến 07.06.2019
Báu vật của đời - Mạc Ngôn 01.06.2019
Cõi mê - Triệu Xuân 21.05.2019
Chiến tranh và Hòa bình - Liep Nicôlaievich Tônxtoi 21.05.2019
Đông Chu liệt quốc - Phùng Mộng Long 13.05.2019
Đường công danh của Nikodema Dyzmy - TADEUSZ DOLEGA - Mostowicz 09.05.2019
Làng tề - Đỗ Quang Tiến 08.05.2019
Kim Vân Kiều Truyện - Thanh Tâm Tài Nhân 07.05.2019
xem thêm »