tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Green Leaf VN - với hơn 400 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới - là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Luôn phục vụ khách hàng với phong thái và ý chí của người tài xế chuyên nghiệp. Chỉ tuyển dụng đầu vào tài xế có khả năng giao tiếp tiếng Anh đàm thoại. Tác phong, đồng phục chỉnh chu trong suốt thời gian phục vụ khách hàng. Các tài xế phải vượt qua chương trình đào tạo nghiêm ngặt về cách thức phục vụ khách hàng

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm: 30191831
Tiểu thuyết
23.01.2009
Dư Hoa
Huynh đệ

    43


 


           Xe con Ngựa báu màu trắng và xe con Mét xe đét màu đen từ từ đi trên phố lớn thị trấn Lưu chúng tôi. Khi ráng chiều cuối ngày mất hút ở đằng tây, xe con Ngựa báu màu trắng đỗ lại ở chỗ trẽ ngoặt phố lớn. Lý Trọc nói một tiếng“ trời tối rồi”, mở cửa xe dắt Lâm Hồng  ra khỏi xe con Ngựa báu màu trắng trước mặt.Trong giây lát màn đêm trùm xuống, hai người  chui  vào xe con Mét xê đét màu đen đằng sau, hoà nhập vào trong đại tự nhiên ban đêm. Cầm hoa hồng trong tay, Lâm Hồng lúc này vẫn  chìm sâu trong bàng hoàng, mù mịt, không biết đâu mà lần, thậm chí cũng không biết vừa mới đổi xe con. Vẫn như một thân sĩ, Lý Trọc luôn luôn mỉm cười ngắm nhìn chị.


 


          Trong màn đêm của thị trấn Lưu, xe con  Mét xê đét màu đen đi vào Công ty của Lý Trọc. Lý Trọc nhảy xuống xe, vòng sang bên kia, tự tay mở cửa xe, đón Lâm Hồng từ trong xe bò xuống. Sau đó y như một thân sĩ, Lý Trọc dắt tay Lâm Hồng  đi vào phòng làm việc của mình sáng choang ánh điện. Sau khi đi vào phòng làm việc, Lý Trọc dắt tay Lâm Hồng ngồi xuống ghế xô pha, đắm đuối nhìn Lâm Hồng, nói:


Hôm nay là ngày anh đã chờ em suốt hai mươi năm.


 


          Lâm Hồng ngỡ ngàng nhìn Lý Trọc. Chị cười chẳng bảo đúng cũng không bảo sai. Cầm bông hoa hồng trong tay Lâm Hồng, Lý Trọc vứt lên khay trà trên ghế xô pha, đưa hai tay âu yếm vuốt  má Lâm Hồng. Toàn thân Lâm Hồng run run. Hai tay Lý Trọc trượt xuống đôi vai chị, lại trượt tiếp xuống cánh tay chị. Cuối cùng nắm chặt hai tay chị, chờ đợi thân thể chị dần dần hết run run. Lý Trọc cảm thấy mình có muôn ngàn lời             muốn nói với Lâm Hồng. Nhưng anh ta không nghĩ ra được nên nói những gì. Anh ta lắc đầu, đầy vẻ đau khổ, nói với Lâm Hồng:


Lâm Hồng, xin  em  haỹ thông cảm cho anh...


 


          Lâm Hồng nhìn Lý Trọc một cách khó hiểu, không biết Lý Trọc đòi  chị thông cảm cái gì? Lý Trọc nói một cách đáng thương:


Anh đã không biết tỏ tình, xin em thông cảm...


Thông cảm gì cơ? – Lâm Hồng khẽ hỏi.


Mẹ kiếp --  Lý Trọc chửi mình một tiếng -  Anh không biết tỏ tình , anh chỉ biết làm tình.


 


          Tiếp theo Lý Trọc hoàn toàn là một tên thổ phỉ. Khi Lâm Hồng vẫn nhìn Lý Trọc một cách khó hiểu, không biết anh ta nói những gì, Lý Trọc  bỗng ôm chầm lấy chị, cùng lúc đó thọc luôn một tay vào quần lót chị. Động tác quá nhanh, quá bất chợt y như  tiếng sét đánh ngang tai. Khi Lâm Hồng hiểu rõ chuyện gì đã sảy ra, chị đã bị Lý Trọc đè lên ghế xô pha. Quần chị đã bị tụt đến đùi gối. Hai tay Lâm Hồng giữ chặt quần mình, kêu rối rít:


Đừng, đừng, đừng làm thế…


 


           Như một con dã thú, chưa đầy hai phút, Lý Trọc đã cởi hết quần áo của Lâm Hồng. Sau đó chỉ một phút, thân thể anh ta cũng trần truồng như nhộng. Lâm Hồng dùng cả chân lẫn tay chắn đỡ Lý Trọc thân thể tồng ngồng. Chị van xin, gọi tên chồng:


Anh Tống Cương, anh Tống Cương...


 


            Lý Trọc xọc vào thân thể Lâm Hồng. Mấy năm qua, Lâm Hồng không động chạm đến đàn ông. Khi Lý Trọc chạm vào phát đầu tiên, Lâm Hồng đã giật nẩy người, kêu rú lên một tiếng,  khoái cảm quá ư đột ngột khiến chị sắp ngất đi. Khi Lý Trọc cứ nhấp nhổm liên tục, Lâm Hồng khóc hu hu. Lâu lắm không làm chuyện này, Lâm Hồng giống như củi khô gặp lửa. Chị khóc, không biết khóc do xấu hổ, hay khóc vì sung sướng. Sau hơn mười phút, tiếng khóc của Lâm Hồng chuyển hoá thành tiếng rên. Lý Trọc trên người chị đang cơn hăng điên loạn. Chị quên dần thời gian, hoàn toàn chìm đắm trong co rút dồn dập của xác thịt. Lý Trọc và Lâm Hồng quần nhau hơn một tiếng đồng hồ. Trong hơn một tiếng đồng hồ, Lâm Hồng được hưởng những cao trào xưa nay chưa từng có, mà lại liên tiếp ba lần. Hai lần sau được tiếp nối trên nền tảng cao trào sẵn có, lại trỗi dậy một cao trào mãnh liệt hơn, khiến thân thể Lâm Hồng cứ co dúm, dãy đành đạch như máy nổ Mét xê đét và Ngựa báu, khiến tiếng kêu của chị cứ rú lên ối giời ôi, úi giời ơi như xe Mét xê đét và Ngựa báu rú còi.


 


           Xong việc, Lâm Hồng nằm ngửa trên ghế xô pha, mệt lử không hề nhúc nhích. Lý Trọc nằm sấp trên người chị thở hổn hà hổn hển. Lâm Hồng nghĩ đến mình và Tống Cương xưa nay chưa bao giờ quá hai phút.Khi Tống Cương còn khoẻ lần nào cũng qua quýt cho xong chuyện, sau khi đau yếu, ngay đến qua quýt cho xong chuyện cũng không có. Lâm Hồng sờ nắn người Lý Trọc, thầm nghĩ:


Té ra đàn ông là thế này...


 


          Nằm úp sấp trên người Lâm Hồng mấy phút, tinh thần phấn chấn, Lý Trọc nhổm dậy. Tinh thần phân chấn, Lý Trọc đi vào nhà vệ sinh của phòng làm việc xối rửa một lúc. Sau khi mặc quần áo , trông thấy Lâm Hồng đã lấy quần áo của mình che lên người, anh ta giục Lâm Hồng cũng đi tắm rửa. Nằm trên xô pha, Lâm Hồng không muốn dậy, chị uể oải lắc đầu.


 


           Lý Trọc không nói chuyện với chị nữa. Anh ta ngồi vào ghế sau bàn làm việc, gọi mấy cuộc điện thoại, đều bàn chuyện làm ăn buôn bán. Khi Lý Trọc gọi điện thoại, Lâm Hồng lấy áo che lên người, láng máng nhớ lại mọi chuyện vừa sẩy ra. Đầu rối tinh rối mù, chị hồi tưởng không phương hướng, giống như con thuyền nhỏ tròng trành trên sóng nước. Chị chỉ cảm thấy đột nhiên, phảng phất như tia chớp, đột nhiên sẩy, lại đột nhiên kết thúc. Sau đó chị thấy  ánh đèn chói mắt. Chị nhận ra mình nằm tô hô trên ghế xô pha của Lý Trọc. Lấy quần áo che người, chị lảo đảo đứng dạy, chệnh choạng đi vào nhà vệ sinh tắm rửa. Mặc quần áo vào, chị  cảm thấy mình đã trở lại bình thường. Nhìn mình trong gương sắc mặt chị lập tức đỏ ửng. Chị ngần ngại, hình như không dám đi ra khỏi nhà vệ sinh. Chị không biết đối mặt với Lý Trọc như thế nào.


 


            Lý Trọc lúc này đã gọi xong điện thoại. Đẩy cửa nhà vệ sinh, anh ta nói to đói bụng, dơ tay dắt Lâm Hồng ra khỏi phòng làm việc.Hai người quên lú việc mở màn che tranh chân dung. Lâm Hồng ù ù cạc cạc đi theo Lý Trọc ngồi vào Mét xê đét, đi đến một khách sạn thuộc quyền của Công ty Lý Trọc. Trong một gian thuê bao, lần đầu tiên Lâm Hồng được ăn bào ngư và vây cá. Từ lâu chị đã nghe nói bào ngư và vây cá, biết lương một năm của mình ở Xưởng dệt kim cũng chỉ được ăn vài lần, nhưng chị không cảm nhận ra mùi vị gì.


 


            Lâm Hồng cứ tưởng ăn xong cơm tối sẽ được về nhà. Chị không biết đây mới chỉ là vừa bắt đầu. Ăn cơm xong, Lý Trọc vẫn hăng hái dẫn Lâm Hồng đi đến một hộp đêm dưới quyền Công ty. Lâm Hồng lại ù ù cạc cạc ngồi vào gian thuê bao hát ka ra ô kê. Lý Trọc hăng hái hát một lèo ba bài tình ca. Anh ta bảo Lâm Hồng cũng hát ba bài. Lâm Hồng trả lời chị không biết hát. Lý Trọc ấn chị lên ghế xô pha, lại định cởi quần chị. Lại một lần nữa Lâm Hồng giữ chặt quần, lại một lần nữa Lâm Hồng nói:


Đừng, đừng, đừng làm thế...


 


          Lý Trọc gật đầu rối rít, bảo:


Tụt một ống quần...


 


           Lý Trọc đã tụt một ống quần của Lâm Hồng. Lần này chị không gọi tên Tống Cương. Nằm nghiêng trên ghế xô pha, chị ôm chặt Lý Trọc. Lý Trọc lại nhấp nhổm huỳnh huỵch trên thân chị như phát điện. Lại hơn một tiếng đồng hồ. Nắng hạn đã lâu ngày, Lâm Hồng  vẫn hưởng thụ cao trào ập đến. Lần này không có ba, chỉ có một cao trào. Sau đó hai  chân bủn rủn, chị theo Lý Trọc đi ra khỏi hộp đêm, ù ù cạc cạc đi về nhà Lý Trọc. Hai người tựa vào giường xem xong một bộ phim Hồng Kông. Lúc này đã sắp ba giờ sáng. Ngày thường quen đi ngủ sớm, Lâm Hồng buồn ngủ díp cả mắt. Lý Trọc lật người một phát, đè lên người chị làm tình. Chị không đẩy ra, ngoan ngoãn nghe theo. Lần này không có cao trào, được cái vẫn còn khoái cảm, chỉ có điều về sau cảm thấy âm đạo mỗi lúc một đau. Sau một tiếng đồng hồ, cuối cùng Lý Trọc đã chơi xong, chị nhắm mắt đi vào giấc ngủ. Vừa ngủ được hai tiếng đồng hồ, chị lại bị Lý Trọc đánh thức. Lý Trọc chợt nhớ ra  vẫn chưa mở tấm vải nhung che chân dung của mình. Chị đành phải bò dạy, loạng chà loạng choạng đi theo Lý Trọc ra phòng làm việc. Ra đến phòng làm việc, coi như chị đã tỉnh hẳn . Lần này Lâm Hồng mới nhìn rõ mồn một  phòng làm việc của Lý Trọc oắch đến chừng nào. Chị bước đến trước tranh chân dung khổng lồ, dơ tay dựt tấm nhung Thiên nga màu đỏ to đùng. Chị trông thấy bức chân dung to đến mức chiếm gần hết một mặt tường. Trong tranh chân dung, người khổng lồ Lý Trọc đội trời đạp đất. Anh ta mặc com lê đi giầy da, mỉm cười. Lâm Hồng hết nhìn tranh chân dung, lại nhìn Lý Trọc. Khi chị đang định nói, vẽ y như thật, Lý Trọc đã đè lên người chị lần thứ tư, đè chị nằm lên tấm nhung Thiên nga màu đỏ trên nền nhà. Trong mười tiếng đồng hồ, lần thứ tư anh ta chơi Lâm Hồng. Lần này ngoài đau đớn, Lâm Hồng không có cảm giác gì khác. Lâm Hồng cảm thấy khi làm tình với mình, phảng phất như Lý Trọc đang cầm roi quất vào âm hộ chị, khiến chị có cảm giác  đau rát. Chị nghiến răng nghiến lợi chịu đựng. Chị thường kêu lên những tiếng  á  á, khiến Lý Trọc lầm tưởng chị đang sướng quá kêu lên. Lý Trọc chơi dai dẳng tưởng như không bao giờ chấm dứt. Lần này quá một tiếng đồng hồ, vẫn chưa thấy anh ta có dấu hiệu định thôi. Không nhịn nổi, Lâm Hồng đã thở dài liền mấy tiếng. Lý Trọc hỏi sao lại thở dài, chị mới nói đau đớn quả tình không chịu nổi. Lý Trọc vội vàng dừng lại, nâng mông Lâm Hồng xem âm hộ, chỗ đó vừa đỏ vừa sưng. Trái lại Lý Trọc còn trách chị, trách chị tại sao không nói sớm. Anh ta bảo, nếu biết  chị đau, anh ta tuyệt đối không chơi, cho dù trao  cho anh ta giải thưởng lớn ghi nét, anh ta cũng không chơi chị. Sau đó anh ta cuốn nhung Thiên nga mầu đỏ lên hai người, bảo một tiếng không chơi nữa, ngủ đi. Vừa nói xong, anh ta đã ngáy long sòng sọc. Hai người nằm trên nền nhà ngủ một giấc đến trưa.Cho mãi đến lúc Phó Lưu gõ cửa, họ mới thức.


 


           Lý Trọc quát hai tiếng:


Ai đấy? Việc gì?


 


           Đứng ở bên ngoài, Phó Lưu sợ khiếp vía trả lời, không có việc gì,  chỉ có điều cả buổi sáng không thấy Lý Tổng giám đốc, trong lòng hơi lo lo, đến gõ cửa. Lý Trọc ừ một tiếng, nói to với Phó Lưu:


Ta rất khoẻ, ta còn đang ngủ với Lâm Hồng.


 


           Buổi trưa Lâm Hồng đi khỏi Công ty của Lý Trọc. Lý Trọc sai lái xe Ngựa báu màu trắng chở về tận nhà, Lâm Hồng không muốn. Chị cảm thấy ngồi xe con Ngựa báu vừa rầm rầm rộ rộ, vừa khiến dân chúng thị trấn Lưu chê cười mình. Chị bảo tự đi về. Chị thong thả đi dọc theo phố lớn về nhà. Đi bước nào, âm hộ chị đau ê ẩm bước ấy. Cuối cùng Lâm Hồng đã tin lời đồn của dân chúng. Dân chúng nói, Lý Trọc là một gã đàn ông như súc vật, khi tụt khỏi giường Lý Trọc, người đàn bà nào cũng như từ cõi chết trở về.


 


           Khi Lâm Hồng về đến cửa nhà mình, mấy người hàng xóm rướn mày liếc mắt nhìn chị. Lâm Hồng giả tảng không trông thấy, vào trong nhà đóng cửa ngay. Để nguyên quần áo, Lâm Hồng nằm trên giường, đến tối cũng không dạy. Đầu chị suy nghĩ lung tung. Chị hồi tưởng mãi những sự việc sẩy ra trong một đêm ngắn ngủi, mỗi chi tiết đều xuất hiện trở lại một cách rõ nét. Chị còn nhớ lại hai mươi năm dằng dặc chung sống với Tống Cương. Sau khi Tống Cương bỏ đi hơn một năm, đi đôi với việc Tống Cương sống nơi đất khách quê người, cách trở ngàn trùng, Lâm Hồng cảm thấy quá trình chung sống với Tống Cương cũng trở nên xa vời vợi. Trái lại chỉ một đêm chung sống với Lý Trọc, mọi cái sao mà rõ ràng xác thực đến thế. Khi nghĩ đến Tống Cương, Lâm Hồng đã khóc, nhưng từ đáy lòng, chị đã hiểu, sau khi có một đêm với Lý Trọc, cho dù có bao nhiêu  điều ân hận  và xấu hổ đi chăng nữa, quan hệ giữa chị với Lý Trọc cũng đã bắt đầu.


 


           Chuyện bồ bịch giữa Lý Trọc và Lâm Hồng lập tức loang ra khắp thành phố. Dân chúng cứ tốp năm tốp ba, tụ họp với nhau, xì xà xì xầm. Từ sau ngày ra toà án, Lý Trọc đã liên tiếp gây cho dân chúng thị trấn Lưu bốn cú xốc,  ngay sau vụ kiện cáo, là cuộc thi người đẹp trinh tiết, rồi đến chuyện hoạ sĩ lớn người Nga vẽ chân dung cho anh ta và chuyện mời Lâm Hồng mở màn che tranh chân dung. Bốn lần sửng sốt nối tiếp nhau, đã làm cho đời sống của dân chúng như sóng trào nước xô. Ai cũng cảm thấy cuộc sống mỗi ngày đều tươi mới như mặt trời đang mọc. Chỉ có điều  nằm mơ cũng không ai ngờ tới, cuôí cùng người mở màn che bức tranh chân dung Lý Trọc, không phải Tổng thư ký Liên hợp quốc, mà là Lâm Hồng đã từng là người đẹp của thị trấn Lưu chúng tôi. Đầu tiên dân chúng cứ gào lên than thở, quả tình đây là chuyện hết sức bất ngờ, ít người để ý đến. Sau đó dân chúng quay sang suy nghĩ, ngày xưa Lý Trọc bực mình đi vào bệnh viện thắt ống dẫn tinh, tuyệt nòi nối dõi  tông đường, chẳng phải vì Lâm Hồng là gì. Bây giờ chuyện Lý Trọc mở màn che chân dung chỉ là giả, còn chuyện ngủ với Lâm Hồng mới là thật. Đúng là “Hạng Trang múa kiếm ý tại Bái Công”! Lý Trọc ngủ với Lâm Hồng một giấc long trọng như sét đánh, giống như anh ta đã từng tuyên bố, ngã ở chỗ nào, sẽ đứng dạy từ chỗ ấy. Cuối cùng chí lớn đã được đền đáp. Dân chúng nghĩ như vậy, ai ai cũng trở nên đầy vẻ chín chắn. Họ bảo nhau:


Ngoài dự liệu, trong tình lý.


 


 


                                                                  44


 


         Lý Trọc để Lâm Hồng nghỉ bốn ngày. Thật ra đến tối ngày thứ ba, thân thể Lâm Hồng đã  rạo rực rung động. Chị  cứ trằn trọc mãi, khát khao lúc này Lý Trọc đang đè lên thân mình. Lấy Tống Cương hai mươi năm. Ham muốn tình dục của chị ngủ say hai mươi năm.Bây giờ đã ngoài bốn mươi tuổi, đột nhiên được Lý Trọc đánh thức, ham muốn tình dục của chị bắt đầu trỗi dạy. Cuối cùng chị đã khám phá ra chính mình. Cuối cùng chị đã biết bản thân có ham muốn tình dục mãnh liệt biết chừng nào. Tối ngày thứ tư, khi xe con Mét xê đét màu đen của Lý Trọc đi đến cửa nhà mình, nghe thấy tiếng còi xe, Lâm Hồng xúc động run người. Hai chân run bắn, chị đi ra cửa, chui vào xe Mét xe đét màu đen của Lý Trọc.


 


          Những ngày tiếp theo, ngày nào xe con Mét xê đét và Ngựa báu của Lý Trọc cũng đến đưa đón Lâm Hồng. Khi Ngựa báu đến ban ngày. Lúc Mét xê đét đến ban đêm. Lý Trọc bận trăm công ngàn việc, không phải lúc nào cũng rỗi. Lúc nào rỗi, Lý Trọc ngủ với Lâm Hồng lúc ấy. Lâm Hồng không còn thẹn thùng xấu hổ. Lần nào khi ôm chặt Lý Trọc, Lâm Hồng cũng như định xiết chết anh ta, thậm chí còn chủ động lột quần áo cho Lý Trọc. Lý Trọc không ngờ Lâm Hồng lại mãnh liệt đến thế. Anh ta sửng sốt nói với Lâm Hồng:


Mẹ kiếp, em còn lợi hại hơn anh.


 


          Có bài học kinh nghiệm của đêm đầu tiên, biết mình chịu không nổi những cuộc làm tình liên tiếp của Lý Trọc, chị đã quy ước với anh ta, trong hai mươi bốn tiếng đồng hồ, tốt nhất chỉ làm một lần, nhiều nhất chỉ được hai lần. Lâm Hồng nói một câu khiến Lý Trọc cứ hì hì cười suốt:


Anh hãy để em sống thêm vài năm.


 


          Trong ba tháng sau đó, gần như ngày nào Lâm Hồng và Lý Trọc cũng làm tình, trên giường nhà Lý Trọc, trên ghế xô pha trong phòng làm việc của Lý Trọc, trong gian thuê bao của khách sạn, trong gian thuê bao của Hộp đêm. Có lần lại ở ngay trong xe con Mét xê đét giữa đêm khuya thanh vắng, Lý Trọc bỗng nhiên nổi máu, không muốn về  chơi trên giường nhà mình, cũng không thích làm trên ghế xô pha trong phòng làm việc, anh ta muốn làm ngay trong xe con, sai lái xe tránh mặt, đi vào nhà vệ sinh, cho dù lái xe có mót tiểu tiện, đại tiện hay không, cũng cứ phải vào nhà vệ sinh ngồi ba mươi phút, một tiếng mới quay về. Sau đó hai ngừơi bốn chân bốn tay đan xen vào nhau, vừa rên vừa kêu, chơi liền một tiếng đồng hồ.


 


 


            Lý Trọc và Lâm Hồng sau ba tháng làm tình điên cuồng, đột nhiên cảm thấy không có cảm giác tươi mới. Họ đã áp dụng mọi tư thế, nào trên giường, trên ghế xô pha, trên nền nhà, trong bồn tắm, trong xe con, rồi đứng chơi, ngồi chơi, quỳ chơi, nằm ngửa, nằm sấp, phía trước, đằng sau, bên phải, bên trái, không bỏ sót một tư thế nào. Lâm Hồng đã kêu lên đủ mọi thứ tiếng. Lý Trọc mất đi cảm giác tươi mới, bắt đầu hoài niệm những năm tháng đã qua. Anh ta bắt đầu nói với Lâm Hồng, nếu là hai mươi năm về trước làm tình với em thì tuyệt vời. Lý Trọc bảo Lâm Hồng, thời ấy hễ trời tối, là  Lý Trọc cứ tưởng tưởng  đến ba chỗ trên thân Lâm Hồng thủ dâm tới tấp. Lý Trọc hỏi Lâm Hồng:


Em có biết một năm anh có bao nhiêu ngày thủ dâm vì em không?


Không biết – Lâm Hồng lắc đầu trả lời.


Ba trăm sáu mươi lăm ngày, ngày lễ ngày tết cũng không nghỉ. – Lý Trọc nói.


 


          Sau đó hai mắt sáng quắc, Lý Trọc thốt lên với Lâm Hồng:


Thuở ấy em còn là một gái trinh.


 


          Sau ba lần thốt lên như thế, Lý Trọc quyết định đưa Lâm Hồng đến Bệnh viện lớn Thượng Hải, làm phẫu thuật gắn lại màng trinh. Sau khi Lâm Hồng trở lại làm gái trinh, Lý Trọc đòi Lâm Hồng cho anh ta làm tình một lần thật sự, hơn nữa phải coi cuộc  làm tình này sẩy ra hai mươi năm về trước. Từ sau lần làm tình này, hai người không bao giờ làm tình nữa. Lý Trọc vung tay nói:


Anh sẽ trả em cho Tống Cương!


 


           Lâm Hồng biết giờ chia tay của hai người sắp đến, đột nhiên cảm thấy hẫng hụt. Trong cơn điên cuồng của Lý Trọc, chị đã thoả mãn đầy đủ cơn điên cuồng của bản thân. Trong thời gian này, nội tâm của chị tách khỏi thể xác, mà lại càng ngày càng xa, hình như cách nhau muôn trùng non nước. Trong lòng chị ngày nào cũng nhớ Tống Cương. Thân thể chị ngày nào cũng khát khao Lý Trọc. Chị không biết sau này không có Lý Trọc cường tráng dẻo dai, mình sẽ sống trong những đêm dài đằng đẵng như thế nào. Ham muốn tình dục của Lâm Hồng, giống như ngọn lửa thiêu rừng già, một khi đã bùng cháy không sao đập tắt nổi.


 


           Lâm Hồng đau buồn cảm thấy mình đã không thể quay về với trái tim trong sáng ít ham muốn đã qua. Vì thế chị căm thù bản thân, nhưng chị  lại bất lực, không biết làm thế nào.


 


           Lúc này Lâm Hồng láng máng cảm thấy Tống Cương sắp về. Anh chàng Chu Du dẫn Tống Cương đi, cách đây một tháng, đột nhiên xuất hiện ở cửa hàng điểm tâm của Tô Muội. Lâm Hồng nghe nói và cũng nhìn thấy anh ta. Lúc ấy chị giật mình đánh thót, định đi hỏi tình hình của Tống Cương. Nhưng chiếc xe con Ngựa báu màu trắng của Lý Trọc đã đến, chị mất hết dũng cảm. Sau đó chị nhờ Phó Lưu gặp Chu Du dò hỏi, Lâm Hồng mới biết Tống Cương tạm thời chưa về. Tống Cương còn ở lại đảo Hải Nam tiếp tục buôn bán sản phẩm bảo vệ sức khoẻ. Chu Du bảo Phó Lưu, Tống Cương kiếm tiền to, không thiết về nhà.


 


           Lâm Hồng vẫn thắc thỏm không yên. Ngày nào chị cũng lo Tống Cương về bất thình lình. Nỗi lo này khiến dục vọng trong thân thể chị nguôị lạnh dần, khiến chị nước mắt lưng tròng khi nghĩ đến Tống Cương, khiến chị cảm thấy mình phạm tội. Thế là chị không khát khao Lý Trọc mạnh mẽ như trước nữa. Chị cảm thấy, có ba tháng như vậy với Lý Trọc cũng đã đủ, chờ Tống Cương trở về, chị sẽ yêu quý anh gấp nhiều lần. Chị hiểu Tống Cương. Đây là người đàn ông lương thiện nhất thế giới. Mặc dù chị làm chuỵện gì không xứng đáng với anh, Tống Cương cũng sẽ yêu chị như xưa. Cho nên chị hy vọng chấm dứt quan hệ với Lý Trọc trước khi Tống Cương về. Chị đồng ý  đi Thượng Hải làm phẫu thuật gắn lại màng trinh.


 


            Hôm sau Lý Trọc và Lâm Hồng ngồi xe con Ngựa báu màu trắng đi Thượng Hải, Lý Trọc phải đi Bắc Kinh và Đông Bắc bàn chuyện buôn bán, đã đi là đi liền nửa tháng. Anh ta biết phẫu thuật hàn gắn lại màng trinh chỉ làm trong một tiếng đồng hồ. Anh ta bảo Lâm Hồng chờ mình ở Thượng Hải. Xe con Ngựa trắng và lái xe ở lại Thượng Hải cho Lâm Hồng sử dụng. Lâm Hồng cứ tha hồ  ăn uống chơi bời, đi dạo các cửa hàng, may sắm quần áo trong những ngày còn lại.


 


            Chu Du xuất hiện ở thị trấn Lưu chúng tôi vào tháng mười thu vàng. Giống như lần đầu đến, anh ta cũng xách hai chiếc hộp giấy to từ Bến xe đường dài đi ra.Lần này, đựng trong hộp giấy không phải là màng trinh nhân tạo, mà là đồ chơi trẻ con. Chu Du gọi chiếc xe xích lô, ngồi lên xe với điệu bộ áo gấm về làng. Dọc đường nhìn đàn ông đàn bà của thị trấn Lưu, anh ta nói với người phu xe một cách đáng tiếc:


Vẫn là những con người trước kia, không có gì thay đổi lớn.


 


           Xe xích lô đến cửa hàng điểm tâm của Tô Muội. Sau khi xuống xe, Chu Du trả thêm cho phu xe ba đồng, bảo phu xe bê giúp hai hộp giấy to. Hết sức oai vệ, Chu Du bước vào cửa hàng điểm tâm. Khi nhìn thấy Tô Muội ngồi trong quầy hàng thu tiền, hình như không phải anh ta mất tăm mất tích hơn một năm trời, mà chỉ là đi công tác xa bốn năm ngày mà thôi. Anh ta thân mật hỏi một tiếng:


Mình ơi, anh đã về.


 


           Tô Muôị mặt tái mét như bị sợ hãi, nhìn thấy Chu Du thản nhiên đi về phía mình, toàn thân chị run bắn, đi ra khỏi quầy hàng, tránh vào nhà bếp bên trong. Chu Du mỉm cười quay lại, nhìn chung quanh, trông thấy một vài người ăn bánh bao đang ngạc nhiên há mồm trợn mắt, anh ta hỏi họ với giọng của ông chủ cửa hàng điểm tâm:


Mùi vị ngon đấy chứ?


 


           Sau đó Chu Du đã nhìn thấy Bà Tô  đang sững sờ kinh ngạc. Bà Tô bế đứa trẻ bốn năm tháng tuổi trong tay. Chu Du mỉm cười bước đến trước mặt bà Tô, nói ngọt xớt:


Thưa mẹ, con đã về.


 


          Cũng như con gái, Bà Tô toàn thân run run. Chu Du bế luôn đứa bé trong tay bà Tô đang lúng túng không biết làm thế nào. Anh ta cứ thơm hết má này đến má kia con bé, âu yếm nựng:


    -      Con gái, có nhớ bố không?


 


           Chu Du bảo phu xe mở hai hộp giấy to, xếp lên bàn mọi thứ đồ chơi, rồi đặt con  gái vào giữa đống đồ chơi, cùng chơi đùa với con gái một cách tự nhiên như không có ai bên cạnh.Bà Tô hiền lành thật thà, ngạc nhiên nhìn Chu Du ung dung làm quen với dân chúng trong cửa hàng điểm tâm. Lúc này bà con mới chợt hiểu, thì ra anh chàng này đã làm phễnh bụng Tô Muội. Dân chúng cười hỉ hỉ hả hả, nhao nhao nói chuyện, chỉ con bé  đang chơi trên bàn, hỏi Chu Du:


Con gái anh phải không?


Đương nhiên -  Chu Du trả lời một cách dứt khoát.


 


          Dân chúng người nọ nhìn người kia, lại hỏi Chu Du:


Anh cưới Tô Muội rồi chứ?


Đương nhiên – Chu Du vẫn trả lời một cách dứt khoát.


Bao giờ? – Dân chúng hỏi cho đến củ tỉ.


Trước đây – Chu Du trả lời ngắn gọn.


Trước đây ư? – Dân chúng ngớ ra – Sao chúng tôi không biết?


Sao bà con không biết nhỉ? – Chu Du cũng ngớ ra.


 


          Tên lừa đảo giang hồ vừa đùa với đứa con gái cười khanh khách, vừa nói nhăng nói cuội với moị người, nói đến mức dân chúng người nọ ngớ ra hơn người kia, rút cuộc có người tin lời anh ta. Họ bảo:


Hai người đã lấy nhau thật.


 


          Bà Tô cứ lắc đầu quầy quậy, nghĩ bụng anh chàng Chu Du đúng là nói mù giữa ban ngày. Sau khi Tô Muội tránh vào nhà bếp không đi ra nữa, trời đã tối, vẫn còn nghe thấy Chu Du tán hươu tán vượn với dân chúng thị trấn Lưu trong cửa hàng điểm tâm, chị chẳng còn mặt mũi nào ra gặp người ta. Ra khỏi cửa nhỏ trong nhà bếp, Tô Muội lẳng lặng về nhà.


 


          Đến mười một giờ đêm, cửa hàng điểm tâm đóng cửa dọn dẹp, Chu Du bế đứa con gái đã ngủ, thong thả theo bà Tô về nhà. Dọc đường Chu Du luôn luôn nói chuỵện thân mật với mẹ vợ. Bà Tô cúi đầu im lặng, mấy lần bà định bế cháu ngoại, Chu Du đều khách sáo gạt đi. Anh ta nói:


Để con bế, thưa mẹ!


 


           Chu Du bế con gái đi theo bà Tô về đến nhà. Bà Tô không đóng cửa ngay, ngần ngại nhìn Chu Du, cuối cùng bà vẫn không nhẫn tâm đuổi anh ta. Chu Du ngủ ba ngày trên ghế xô pha trong phòng khách. Trong ba ngày chỉ cần có Chu Du ở  trong nhà, Tô Muội cứ ru rú trong buồng đóng cửa không ra. Chu Du làm như không có chuỵên gì sẩy ra, sáng sớm nào cũng vui vẻ cùng bà Tô ra khỏi nhà đến cửa hàng điểm tâm, mãi đến khuya lại vui vẻ cùng bà Tô đi về nhà. Trong ba ngày, Tô Muội không đi ra cửa hàng điểm tâm. Chị ở nhà với con gái . Chu Du rất biết điều, tuy ba ngày không nhìn thấy con gái, về nhà đêm đã khuya, con gái lại ở trong buồng Tô Muội, anh ta không nói một lời, tự giác ngủ trên ghế Xô pha. Đến tối ngày thứ tư, bà Tô đẩy cửa đi vào buồng con gái, ngồi gần ba mươi phút trên giường Tô Muội, bà chỉ khẽ nói một câu:


Cho dù có bao nhiêu chuyện sai trái, ít nhất chồng con cũng đã biết trở về.


 


          Nằm trên giường, Tô Muội khóc hu hu. Bà Tô thở dài một tiếng, bế cháu ngoại đang ngủ say đi ra ngoài. Bước đến trước mặt Chu Du đang nằm  trên ghế xô pha, Chu Du vuột dậy, định bế con gái trong tay bà ngoại, bà Tô lắc lắc đầu, chỉ vào buồng Tô Muội.


 


          Nhìn thấy cửa buồng Tô Muội khép hờ, Chu Du thơm lên má con gái một cái, đàng hoàng bước vào buồng Tô Muội. Sau khi đóng cửa buồng, giống như đêm nào cũng ngủ trong buồng này, Chu Du bước đến trước giường một cách thuần thục, chui vào trong chăn, ấn công tắc tắt điện. Tô Muội nằm quay mặt vào tường. Anh ta từ từ trở mình nằm nghiêng, rồi ôm chặt Tô Muội. Tô Muội vùng vằng mấy cái, rồi cũng để anh ta ôm. Sau khi ôm Tô Muội, Chu Du không làm động tác tiếp theo. Anh ta chỉ nói một câu sơ sài:


Từ giờ trở đi anh không muốn đi công tác xa.


(còn tiếp)


Nguồn: Huynh Đệ. Tiểu thuyết của Dư Hoa. Vũ Công Hoan dịch. Dịch giả gửi trieuxuan.info.


 


 

Mục lục:
1.
2.
3.
4.
5.
6.
7.
8.
9.
10.
11.
12.
13.
14.
15.
16.
17.
18.
19.
20.
21.
22.
23.
24.
25.
26.
27.
28.
29.
30.
31.
32.
33.
34.
35.
36.
37.
38.
39.
40.
41.
42.
43.
44.
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Tiêu sơn tráng sĩ - Khái Hưng 07.11.2019
Thầy lang - TADEUSZ DOLEGA - Mostowicz 07.11.2019
Sodoma & Gomora - Vlastimil Podracký 05.11.2019
Nhân mạng cuối cùng và đồng loại - Vlastimil Podracký 05.11.2019
Hiểm họa sắc vàng - Vlastimil Podracký 05.11.2019
Cơ may thứ hai - Constant Virgil Gheorghiu 05.11.2019
Những lớp sóng - Virginia Woolf 25.10.2019
Bảy đêm huyền thoại - Vũ Bằng 19.10.2019
Báu vật của đời - Mạc Ngôn 19.10.2019
Trả giá - Triệu Xuân 26.09.2019
xem thêm »