tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Green Leaf VN - với hơn 400 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới - là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Luôn phục vụ khách hàng với phong thái và ý chí của người tài xế chuyên nghiệp. Chỉ tuyển dụng đầu vào tài xế có khả năng giao tiếp tiếng Anh đàm thoại. Tác phong, đồng phục chỉnh chu trong suốt thời gian phục vụ khách hàng. Các tài xế phải vượt qua chương trình đào tạo nghiêm ngặt về cách thức phục vụ khách hàng

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm: 30481716
Tiểu thuyết
20.01.2009
Liep Nicôlaievich Tônxtoi
Chiến tranh và Hòa bình

XI


Đang dở chừng câu chuyện mới này thì có người ra gọi Pie vào gặp quan tư lệnh.


Pie vào phòng làm việc của bá tước Rastốpsin. Lúc ấy Rastốpsin đang cau mặt lấy tay xoa trán và dụi mắt. Một người thấp bé đang nói một câu gì, vừa thấy Pie vào thì im bặt và bỏ ra ngoài.


- À! Chào anh chiến sĩ vĩ đại. - Rastốpsin nói khi người kia đã ra ngoài. - Chúng tôi có nghe nói đến những chiến công oanh liệt[1] của anh! Nhưng vấn đề không phải ở chỗ đó. Anh bạn ạ, cái này ta nói riêng với nhau nhé[2], anh là hội viên Tam Điểm phải không?- Bá tước Rastốpsin nói với giọng điệu nghiêm khắc, tưởng chừng đó là một việc xấu xa, nhưng ông ta vẫn sẵn lòng tha thứ. Pie lặng thinh. - Anh bạn ạ, tôi biết rõ lắm[3] nhưng tôi biết rằng anh không ở trong số những kẻ lấy cớ muốn cứu toàn nhân loại để làm hại nước Nga.


- Phải, tôi là hội viên Tam Điểm, - Pie nói.


- Ấy thế, anh bạn nghe tôi nói nhé. Tôi thiết tưởng anh cũng biết rằng ông Spêranski và Macnítski, đã được đưa đi một nơi xứng đáng với họ, Clútsarép và tất cả những kẻ nào lấy cớ muốn xây ngôi đền Xalômôn để cố phá hoại ngôi đền của Tổ quốc mình đều được xử trí như thế. Anh có thể hiểu rằng sở dĩ tôi phải làm như vậy là có lý do và giả sử viên giám đốc bưu vụ ở đây không phải là một con người nguy hiểm thì tôi đã không thể nào đưa hắn đi đày được. Hiện nay tôi đã được biết rằng anh đã cho hắn mượn xe để ra khỏi thành phố và thậm chí lại còn giữ hộ giấy tờ cho hắn nữa. Tôi vốn mến anh và không hề có ý muốn làm hại anh, và bởi vì tuổi anh chỉ bằng nửa tuổi tôi, cho nên tôi xin khuyên anh như một người cha là hãy chấm dứt quan hệ với hạng người đó và bản thân anh thì hãy ra khỏi chỗ này càng sớm càng tốt.


- Thưa bá tước, Clútsarép có tội gì? - Pie hỏi.


- Đó là việc của tôi, anh không việc gì phải hỏi, - Rastốpsin quát.


- Họ buộc tội cho ông ta là đã truyền bá những tờ tuyên cáo cho Napôlêông nhưng đã có chứng cớ gì đâu, - Pie nói, không nhìn Rastốpsin. - Còn Vêrêsaghin…


- Ấy đấy[4], - Rastốpsin bỗng cau mày và ngắt lời Pie, quát to hơn cả lúc nãy. - Vêrêsaghin là một tên gian tặc và là một thằng bán nước, đã đền tội một cách xứng đáng, - Rastốpsin nói với cái giọng điệu hằn học cay cú như người ta thường nói khi nhớ lại một điều sỉ nhục. - Nhưng tôi mời anh đến đây không phải để bàn đến những việc làm của tôi, mà để khuyên răn anh, hay ra lệnh cho anh, anh muốn hiểu thế nào thì hiểu. Tôi yêu cầu anh cắt đứt quan hệ với những người như Clútsarép, và đi khỏi nơi này. Tôi thì tôi sẽ cho họ một bài học, ai cũng thế. - Rồi có lẽ vì chợt nhận thấy mình đã to tiếng với Bêdukhốp tuy anh ta chẳng có tội tình gì, Rastốpsin thân mật cầm tay Pie nói thêm - Chúng ta đang sắp trải qua một quốc nạn, nên tôi không có thì giờ ăn nói nhã nhặn với tất cả những người nào có việc giao dịch. Nhiều khi đầu tôi cứ váng lên ấy! Thế nào, anh bạn, riêng bản thân anh thì hiện nay đang làm gì?[5]


- Có làm gì đâu[6], - Pie đáp, mắt vẫn không nhìn lên và vẻ mặt đăm chiêu vẫn không thay đổi.


Bá tước cau mặt.


- Anh bạn ạ, tôi xin lấy chỗ tình thân mà khuyên anh: anh nên chuồn đi cho sớm, tôi chỉ nói với anh thế thôi. Khôn thì sống, mống thì chết[7]. Thôi chào anh. À quên, - ông ta gọi với theo khi Pie đã ra khỏi phòng. - Có đúng là bá tước phu nhân đã lọt vào nanh vuốt các thánh cha hội Gia tô[8] không thế hả.


Pie lặng thinh không đáp. Chàng ra khỏi nhà Rastốpsin với vẻ mặt cau có, bực tức mà xưa nay chưa ai từng trông thấy.


Chàng về đến nhà thì trời đã sẩm tối. Ở nhà tối hôm ấy có tám người đến tìm chàng: viên thư ký ủy ban, viên đại tá ở tiểu đoàn chàng, viên quản lý, viên quản gia và mấy người đến xin xỏ việc này việc nọ. Người nào cũng có việc cần chàng giải quyết. Pie chẳng hiểu đầu đuôi thế nào, chàng không hề quan tâm đến các công việc đó, và họ hỏi gì chàng cũng chỉ trả lời cốt làm sao tống họ đi nhanh cho rảnh. Cuối cùng khi đã ngồi lại một mình, chàng bóc thư của vợ ra đọc.


"Họ - những người lính trên vị trí pháo; công tước Anđrây đã tử trận... ông già... Giản dị là phục tùng Thượng đế. Cần phải đau khổ... ý nghĩa của mọi sự... cần phải liên kết... vợ ta đi lấy chồng... Cần phải quên đi và hiểu rõ".


Chàng đến cạnh giường, và không cởi áo ngoài, chàng gieo mình xuống giường, và lập tức ngủ thiếp đi.


Sáng hôm sau, khi chàng thức dậy, người quản gia vào báo cáo là có một nhân viên cảnh sát do bá tước Rastốpsin phái đến hỏi xem bá tước Bêdukhốp đã đi chưa, hoặc có ý định đi không.


Khoảng mười người đủ các hạng có việc cần gặp Pie đang đợi chàng trong phòng khách. Pie vội vàng mặc áo ngoài, và đáng lẽ ra gặp những người đang đợi, chàng lại đi ra cửa sau rồi từ đó bước ra cổng.


Kể từ đấy, mãi cho đến sau khi Mátxcơva bị tàn phá, người nhà của Pie đã ra sức tìm kiếm nhưng vẫn không thấy Pie đâu và không biết chàng ở chỗ nào.


XII


Gia đình Rôstốp ở lại Mátxcơva cho đến ngày mồng một tháng chín, tức là còn cách ngày quân địch tiến vào thành có một hôm.


Sau khi Pie vào trung đoàn Cô dắc của Ôbôlenxki và đi đến Bêlaia Txeccôp là nơi thành lập trung đoàn này, bá tước phu nhân có nơm nớp lo sợ. Lần đầu tiên ý nghĩ rằng cả hai đứa con trai của bà đều ở mặt trận, rằng cả hai đều đã đi xa sự che chở của bà, rằng nay mai một trong hai đứa, mà cũng có thể là cả hai, có thể tử trận như ba đứa con một người quen của bà, ý nghĩ ấy đã đến với bá tước phu nhân rõ rệt đến mức tàn nhẫn. Bà cố tìm cách gọi Nicôlai về, bà đã định thân hành đi tìm Pêchia, chạy cho cậu ta một chỗ làm nào ở Pêtécbua nhưng cả hai việc ấy đều không thể thực hiện. Pêchia không thể nào về được, trừ khi nào cả trung đoàn trở về, hoặc giả cậu có rời trung đoàn chăng nữa thì cũng chỉ để thuyên chuyển sang một trung đoàn tham chiến khác. Nicôlai bấy giờ đang đóng quân ở một nơi nào đấy và sau bức thư vừa rồi, trong đó có kể tỉ mỉ về cuộc gặp gỡ với công tước tiểu thư Maria thì không nhận được tin gì của chàng nữa. Đêm đêm, bá tước phu nhân cứ thao thức không ngủ được, và hễ chợp mắt là chiêm bao thấy hai con đã tử trận. Sau khi suy nghĩ và được bạn bè mách bảo rất nhiều, bá tước đã tìm được một phương sách để làm cho phu nhân yên lòng. Ông cho chuyển Pêchia từ trung đoàn của Ôbôlenski sang trung đoàn của Bêdukhốp bấy giờ đang thành lập ở gần Mátxcơva. Mặc dầu Pêchia vẫn tại ngũ, nhưng thuyên chuyển như vậy thì bá tước phu nhân cũng có được một niềm an ủi là ít nhất cũng còn được một đứa con trai ở gần mình, và có thể hy vọng thu xếp thế nào cho thằng Pêchia của bà đừng đi đâu xa và lo cho nó một chức vụ gì mà chẳng bao giờ phải ra trận. Trong khi chỉ có một mình Nicôla[9] ở trong vòng nguy hiểm, bá tước phu nhân có cảm tưởng (thậm chí phu nhân còn lấy làm hối hận về điều đó) là mình quý đứa con trai lớn hơn hết thảy các con. Nhưng đến khi thằng con út - đứa con nghịch ngợm biếng học, cái gì trong nhà cũng làm vỡ làm gãy, ai trong nhà cùng quấy rầy, cái thằng Pêchia hếch mũi ấy, với đôi mắt đen vui vẻ, đôi má hồng hào mơn mởn có lớp lông măng mới chớm mọc, đã dấn thân vào nơi ấy, nơi của những người đàn ông hung dữ, tàn ác chẳng biết tại sao đang đánh nhau và lại lấy việc ấy làm vui - đến khi ấy, người mẹ lại cảm thấy rằng chính nó mới là đứa con mình quý hơn cả, quý hơn các con khác nhiều. Càng đến ngày Pêchia trở về Mátxcơva bao nhiêu bá tước phu nhân lại càng sốt ruột bấy nhiêu. Bà đã bắt đầu nghĩ rằng hạnh phúc đó sẽ không bao giờ đến được. Không những khi thấy Xônhia trước mặt, mà ngay cả khi thấy Natasa hay bá tước Ilya Anđrâyích, bà cũng bực bội nghĩ: "Những người ấy thì ở đây làm gì. Ngoài Pêchia ra, tôi có cần đến ai đâu!".


Cuối tháng tám, gia đình Rôstốp nhận được một bức thư thứ hai của Nicôlai. Thư gửi từ tỉnh Vôrônegiơ là nơi chàng được cử đến để mua ngựa. Bức thư này không làm cho bá tước phu nhân yên lòng. Khi biết rằng một trong hai đứa con trai đã ra ngoài vòng nguy hiểm, bà lại càng lo thêm cho Pêchia.


Mặc dầu ngay từ ngày hai mươi, hầu hết những người quen của gia đình Rôstốp đã rời khỏi Mátxcơva, mặc dầu mọi người đều khuyên nhủ bá tước phu nhân đi cho sớm, bà một mực không chịu nghe theo ai nói đến chuyện đi đứng gì cả, một khi Pêchia, đứa con cưng mà bà yêu quý như điên như dại, vẫn chưa về. Thái độ âu yếm thiết tha một cách bệnh tật của người mẹ không làm cho chàng sĩ quan mười sáu tuổi ấy vừa lòng. Tuy phu nhân giấu không cho cậu ta biết ý định của bà là không để cho cậu đi xa nữa, Pêchia vẫn hiểu những điều dự tính của mẹ, và tự bản năng vẫn sợ mình trở nên mềm yếu như đàn bà trước mặt mẹ (cậu ta tự nhủ như vậy), nên cậu ta đối xử với bá tước phu nhân rất lạnh nhạt, thường hay lánh mặt phu nhân và trong thời gian ở Mátxcơva chỉ gặp gỡ chuyện trò với Natasa, mà xưa nay cậu vẫn quý mến đặc biệt, một tình trìu mến chị em gần giống như tình yêu.


Do cái tính vô tư lự thường lệ của bá tước, mãi đến ngày hai mười tám tháng tám vẫn chưa sửa soạn xong xuôi để ra đi, và những chiếc xe tải ở thôn Riadan và ở điền trang ngoại thành định dùng để chở toàn bộ tài sản ở quê mãi đến ngày ba mươi mới thấy đến.


Từ ngày hai mươi tám đến ba mười mốt tháng tám, cả thành Mátxcơva nhốn nháo và rộn rịp hẳn lên. Ngày nào từ cửa Đôrôgômilốp cũng có hàng nghìn binh sĩ bị thương ở Bôrôđinô được đưa vào khắp thành phố qua những cửa ô khác. Mặc dù có những tờ yết thị của Rastốpsin, hoặc chính vì có những tờ yết thị đó, nhưng tin tức hết sức trái ngược và kỳ quặc cứ truyền đi khắp thành phố. Người thì bảo là đã có lệnh cấm không ai được ra khỏi Mátxcơva; người thì lại bảo là người ta đã dỡ tất cả những tượng thánh ở các nhà thờ rồi, và sẽ cưỡng bức tất cả mọi người phải dọn; người thì nói sau trận Bôrôđinô còn xảy ra một trận nữa, và trong trận này đã đánh tan được quân Pháp, người thì bảo là dân binh Mátxcơva sẽ cùng với các linh mục tiến lên Tri Gôrư, người thì nói rằng Natasa đã được lệnh ở lại, rằng đã bắt được một bọn phản tặc, rằng nông dân đã nổi loạn và cướp bóc những người chạy giặc, vân vân và vân vân. Nhưng người ta nói thế thôi, chứ thật ra những người đi cùng cũng như những người ở lại (tuy lúc bấy giờ chưa có buổi hội đồng ở Phili quyết định bỏ Mátxcơva) - mọi người đều cảm thấy, tuy không nói ra, rằng thế nào Mátxcơva cũng lọt vào tay quân địch và cần phải tháo người tháo của đi cho nhanh. Người ta có cảm tưởng mọi việc đều sẽ đột nhiên thay đổi và sụp đổ. Nhưng mãi đến ngày mồng một tháng chín mọi việc vẫn y nguyên như cũ. Cũng như một phạm nhân khi bị đưa đi hành hình biết rằng mình sắp chết đến nơi rồi, nhưng vẫn đưa mắt nhìn quanh và sửa lại chiếc mũ đội không được chỉnh, Mátxcơva cũng vẫn bất giác tiếp tục cuộc sống quen thuộc, mặc dầu biết rằng giờ chết đã sắp điểm, và lúc ấy tất cả những qui ước sinh hoạt mà người ta đã quen phục tùng đều sẽ đổ vỡ.


Trong vòng ba ngày trước khi Mátxcơva rơi vào tay giặc, cả gia đình Rôstốp luôn luôn lo lắng bận rộn việc này việc nọ. Người chủ gia đình là bá tước Ilya Anđrâyích luôn luôn đi đây đi đó trong thành phố thu thập những tin đồn đại, và khi về nhà thì hối hả ra những mệnh lệnh mơ hồ thu xếp việc chuẩn bị ra đi.


Bá tước phu nhân theo dõi công việc thu xếp đồ đạc, cái gì bà ta cũng không vừa ý, và luôn lẽo đẽo theo sau cậu Pêchia bấy giờ vẫn cứ tránh mặt mẹ, bà ghen với Natasa vì Pêchia cả ngày chỉ ngồi với nàng. Chỉ một mình Xônhia lo toan đến mặt thực tiễn của công việc, tức là việc xếp đồ đạc lên xe. Nhưng suốt thời gian gần đây Xônhia buồn rầu và lặng lẽ khác thường. Bức thư của Nicôlai, trong đó có nhắc đến nữ công tước Maria, đã khiến bá tước phu nhân vui mừng nói ngay trước mặt nàng rằng bà ta cho cuộc gặp gỡ giữa nữ công tước Maria và Nicôla[10] là do Trời xếp đặt trước. Phu nhân nói:


- Khi Bôncônski đính hôn con Natasa tôi chẳng vui mừng gì, nhưng xưa nay tôi vẫn ước mong và cũng tiên cảm thấy rằng Nicôlenka sẽ lấy công tước tiểu thư. Được như thế thì thật tốt quá!


Xônhia cảm thấy rằng như vậy là đúng, rằng Nicôlai chỉ có cách lấy một người vợ giàu thì công việc tiền nong của gia đình Rôstốp mới mong cứu vãn được và nữ công tước Maria là một đám rất tốt. Nhưng nàng thấy tủi lắm. Tuy nàng buồn khổ, hay có lẽ chính vì nàng buồn khổ, Xônhia đã lĩnh lấy tất cả những công việc xếp dọn đồ đạc rất vất vả, và suốt ngày nàng bận rộn với những công việc đó. Cứ mỗi khi cần sai bảo gì người nhà, bá tước và phu nhân lại nhớ đến nàng. Pêchia và Natasa thì ngược lại không những không giúp đỡ cha mẹ mà còn làm vướng và quấy rầy mọi người nữa. Và gần như suốt cả ngày bao giờ trong nhà cũng có tiếng reo, tiếng chân chạy và tiếng cười vô cớ của hai chị em. Hai người cười đùa vui vẻ vậy tuyệt nhiên không phải vì có chuyện gì đáng cho họ vui mừng; nhưng trong tâm hồn họ đang vui, cho nên bất cứ chuyện gì cũng đều là một nguyên nhân khiến họ cười đùa vui vẻ, Pêchia vui bởi vì cậu đang ở nhà, vì cậu vừa ở Bêlaia Txeccôp là một nơi mà chỉ nay mai đã đánh nhau và nhất là vì Natasa cũng đang vui, xưa nay tâm trạng của cậu vẫn phục tùng tâm trạng của chị. Còn Natasa vui là vì nàng đã buồn quá lâu, vì bây giờ chẳng có gì nhắc nàng nhớ lại những nguyên nhân đã khiến nàng buồn, và vì nàng đang khỏe mạnh. Nàng vui cũng lại vì đang có một người thán phục nàng (lòng thán phục của người khác đối với nàng là chất dầu nhờn cần thiết để cho bộ máy chạy được trơn tru). Nhưng cái chính khiến họ vui như vậy là hiện nay chiến tranh đã chuyển đến gần Mátxcơva, là sẽ có đánh nhau ở các cửa ô, người ta sẽ phân phát vũ khí, mọi người đều bỏ đi nơi khác, nói chung là đang diễn ra một việc gì khác thường, và điều đó bao giờ cũng làm cho người ta vui thích, nhất là khi người ta còn trẻ.


XIII


Ngày thứ bảy, ba mươi mốt tháng tám, trong nhà Rôstốp mọi thứ đều như đảo lộn cả lên. Tất cả các cửa đều mở toang, bàn ghế đều bị khuân đi hay xếp ra một chỗ khác, gương soi, tranh ảnh đều được tháo cất. Trong các phòng la liệt các rương hòm; rơm rạ, giấy gói và dây nhợ bừa bãi giữa nền nhà. Những người nông dân và gia nô bước nặng trên sàn gỗ vác đồ đạc ra ngoài. Ngoài sàn ngổn ngang những chiếc xe tải của nông dân, có chiếc đã chất đầy và đã ràng dây, có chiếc hãy còn bỏ không.


Ngoài sân và trong nhà rộn rịp những tiếng nói và tiếng chân đi lại của đám gia đinh và của những người nông dân vừa đánh xe đến. Từ sáng, bá tước đã đi đâu vắng. Bá tước phu nhân nhức đầu vì cảnh ồn ào nhộn nhịp nên phải nằm trong phòng đi văng mới, đầu chườm khăn tẩm giấm, Pêchia không ở nhà (cậu ta đến nhà một người bạn bấy giờ đang cùng cậu bàn cách chuyển từ dân binh sang bộ đội chủ lực). Xônhia đứng trong phòng lớn để trông coi người nhà dọn đồ pha lê và đồ sứ. Natasa ngồi bệt giữa căn buồng tan hoang, giữa những chiếc áo dài, những chiếc khăn choàng, những dải lụa vứt ngổn ngang, đôi mắt đờ đẫn nhìn xuống nền nhà, tay cầm một chiếc áo dài khiêu vũ đã cũ, chính chiếc áo dài nàng đã mặc hôm đi dự vũ hội lần đầu tiên ở Pêtécbua, kiểu áo này đã không còn hợp thời trang nữa.


Natasa thấy ngượng vì trong khi cả nhà đều bận rộn mà nàng thì chẳng làm gì, nên từ sáng nàng đã thử cố bắt tay vào làm việc. Nhưng tâm hồn nàng cứ để đâu đâu, mà tính nàng thì không thể và không biết làm một việc gì mà lại không dồn hết tâm hồn và sức lực vào đó. Nàng đứng một lúc với Xônhia trong khi xếp dọn các đồ dùng bằng sứ, nàng cũng muốn giúp đỡ một tay, nhưng rồi lại bỏ đấy chạy về phòng thu xếp đồ đạc của mình. Lúc đầu, nàng thấy vui vui khi ngồi phân phát áo dài và dải lụa cho các cô hầu gái. Nhưng về sau, khi thấy rằng những thứ còn lại cũng vẫn phải sắp xếp, nàng bắt đầu thấy chán.


- Đunhasa, chị xếp hộ tôi nhé! Chị nhé?


Và khi Đunhasa vui lòng hứa với nàng là sẽ làm tất cả, Natasa ngồi xuống sàn nhà, cầm chiếc áo khiêu vũ ngày trước và suy nghĩ miên man, nhưng những ý nghĩa của nàng hoàn toàn không có liên quan đến những việc lẽ ra bấy giờ phải khiến nàng bận tâm. Tiếng nói chuyện của những người đầy tớ gái ở phòng bên và tiếng chân họ bước vội ra thềm sau đưa nàng trở về cõi thực. Natasa đứng dậy và nhìn ra cửa sổ. Ngoài phố có một đoàn xe rất dài chở đầy thương binh vừa dừng lại.


Những người đầy tớ gái, những người nội bộc, bà quản gia, bà u già, mấy ông đầu bếp, mấy chú xà ích, quản mã, mấy cô phụ bếp đều ra đứng ở cổng xem thương binh.


Natasa trùm chiếc khăn vuông trắng lên đầu, hai tay cầm hai khăn mùi xoa và đi ra đường.


Bà già Mavra Kudơminisna, bà quản gia cũ của gia đình Rôstốp, tách ra khỏi đám gia nhân đứng ở cổng, lại gần một chiếc xe tải trên có phủ một tấm diềm bằng thứ vỏ cây và nói chuyện với một viên sĩ quan trẻ tuổi xanh xao nằm trong xe. Natasa bước mấy bước đến cạnh chiếc xe và rụt rè dừng lại, tay vẫn giữ hai múi khăn, lắng tai nghe xem bà quản gia nói những gì.


- Thế ông chẳng có ai thân thuộc ở Mátxcơva cả à? - Mavra Kudơminisna nói.- Giá ông vào nhà nào mà nằm thì hơn... Hay ông vào nhà tôi cũng được. Chủ nhà sắp đi rồi.


- Không biết họ có cho không, - viên sĩ quan nói, giọng yếu ớt.- Kìa thủ trưởng của tôi kia kìa... bà thử hỏi xem - nói đoạn viên sĩ quan chỉ một ông thiếu tá to béo bấy giờ đang đi ngược trở lại dọc theo đoàn xe.


Natasa đưa mắt hoảng sợ nhìn vào mặt viên sĩ quan bị thương và lập tức đến gặp viên thiếu tá. Nàng hỏi:


- Cho thương binh ghé vào nhà chúng tôi được không?


            Viên thiếu tá mỉm cười đưa tay lên vành lưỡi trai, nháy mắt hỏi:


- Thưa tiểu thư có lòng chiếu cố đến ai ở đây ạ?


Natasa điềm tĩnh nhắc lại câu nói, tuy hai bàn tay nàng vẫn cầm hai đầu múi chiếc khăn vuông, vẻ mặt và dáng điệu của nàng nghiêm trang đến nỗi viên thiếu tá không cười nữa và im lặng suy nghĩ một lát như tự hỏi xem có thể làm như vậy được không và có thể làm đến mức nào, rồi đáp:


- Ồ được chứ, sao lại không, được chứ!


Natasa khẽ cúi đầu rồi quay gót bước nhanh về phía Mavra Kudơminisna đang đứng nói chuyện với viên sĩ quan, vẻ cảm thông và thương xót.


- Được đấy, ông ấy bảo là được!- Natasa nói thầm.


Chiếc xe có diềm của viên sĩ quan được vào sân nhà Rôstốp và mấy chục chiếc xe chở thương binh, theo lời mời của dân phố cũng bắt đầu được đánh vào các sân và đến đỗ trước thềm các nhà ở phố Pôvácskaia. Natasa hình như lấy làm vui thích được giao thiệp với những con người mới lạ trong một hoàn cảnh khác thường. Cùng với bà Maria, nàng cố sức đưa vào sân nhà nàng cho thật nhiều xe chở thương binh.


Mavra Kudơminisna nói:


- Dù sao cũng phải thưa với cụ nhà.


- Không sao, không sao, thì có mất gì đâu nào! Chỉ còn có một ngày nữa, chúng tôi có thể dọn sang bên phòng khách mà ngủ cũng được. Có thể nhường cho họ tất cả các gian của chúng tôi.


- Chà, tiểu thư bày vẽ lắm trò thật! Dù là trong các dãy nhà dọc, trong phòng gia nhân, trong phòng u già cũng phải xin phép.


- Được rồi, tôi sẽ xin.


Natasa chạy vào nhà và kiễng chân đi qua cánh cửa hé mở vào phòng đi văng. Từ trong phòng đưa ra mùi giấm và mùi thuốc giọt Hốpman.


- Mẹ ngủ hở mẹ?


- Ờ, mẹ vừa mê ngủ sợ quá! - Bá tước phu nhân lúc bấy giờ vừa chợp mắt được một lúc, tỉnh dậy nói.


 Natasa quỳ xuống bên cạnh mẹ và ghé mắt vào sát mặt bá tước phu nhân nói:


- Mẹ ạ, mẹ yêu dấu của con, con xin lỗi mẹ nhé, con đã làm mẹ thức giấc, từ rày con sẽ không bao giờ làm như thế nữa, mẹ tha lỗi cho con nhé. Mara Kudơminisna bảo con đến. Ngoài kia có mấy người thương binh, họ mới chở đến, mấy người sĩ quan. Mẹ cho phép mẹ nhé? Họ chẳng có chỗ nào mà ở cả; con biết mẹ sẽ cho phép... - Natasa nói nhanh một hơi không dừng lại thở.


- Sĩ quan nào? Họ cho ai đến? Mẹ chẳng hiểu sao cả. - Bá tước phu nhân nói.


Natasa bật cười, bá tước phu nhân cũng mỉm cười yếu ớt.


- Con biết thế nào mẹ cũng cho... con sẽ bảo họ thế.


Natasa hôn mẹ, đứng dậy và ra ngoài.


Trong phòng lớn nàng gặp bá tước vừa đi thu lượm được mấy tin dữ đem về nhà.


- Nhà ta lề mề thật!- Bá tước bất giác nói một cách bực bội.-Câu lạc bộ thì đóng cửa rồi, cảnh sát thì đang rút lui đi.


- Ba ạ, con mời mấy người bị thương vào nhà, không việc gì chứ ba? - Natasa nói.


- Cố nhiên là không việc gì, - bá tước lơ đễnh trả lời con.- Nhưng việc ấy chả có gì quan trọng, bây giờ thì ba yêu cầu con đừng có lo đi làm những việc vớ vẩn như thế, phải lo giúp đưa đồ đạc lên xe, mai đã đi rồi...


Và bá tước cũng ra lệnh cho người quản gia và các gia nhân như vậy. Đến bữa ăn chiều Pêchia về nhà và cũng kể lại tin tức vừa nghe được.


 Pêchia kể lại rằng hôm nay dân chúng đã đến nhận vũ khí ở điện Cremlanh, rằng tuy trong tờ yết thị của Rastốpsin có nói là ông ta sẽ có lời kêu gọi trước hai ngày, nhưng bây giờ chắc người ta đã thu xếp đến ngày mai và toàn dân sẽ cầm khí giới lên Tri Gôrư, và ở đấy sẽ diễn ra một trận đánh lớn.


Trong khi Pêchia nói, bá tước phu nhân đưa mắt sợ hãi và e dè nhìn khuôn mặt vui mừng, phấn khởi của đứa con trai. Bà biết rằng hễ mình nói một lời nào để xin Pêchia đừng đi đánh trận (bà biết rằng cậu ta rất vui mừng về trận đánh sắp tới này), thì cậu ta sẽ nói một cái gì về các đấng trượng phu, về danh dự, về Tổ quốc - một cái gì rất vô nghĩa, rất đàn ông, rất lì lợm mà bà không sao cãi lại được, và câu chuyện sẽ hỏng bét. Cho nên bà hy vọng có thể thu xếp thế nào để ra đi trước khi xảy ra trận đánh này và lừa cho Pêchia cũng đi theo với tư cách là kẻ bảo vệ và che chở cho bà. Sau bữa ăn chiều bà cho mời bá tước lại và khóc lóc van xin bá tước cho bà đi ngay, đi ngay đêm nay nếu có thể được. Tuy từ trước đến nay bá tước phu nhân không hề có chút sợ hãi về nỗi phải ở lại Mátxcơva, nhưng bây giờ, với cái tính đa mưu không tự giác của người mẹ thương con, bà lại nói rằng mình sẽ khiếp sợ đến chết mất nếu không được đi ngay đêm ấy. Và bây giờ bà đâm ra sợ tất cả, sợ thật sự chứ không phải giả vờ nữa.


(còn tiếp)


Nguồn: Chiến tranh và Hòa bình, tập 3. Bộ mới, NXB Văn học, 1-2007. Triệu Xuân biên tập. In theo lần xuất bản đầu tiên tại Việt Nam năm 1961 và 1962 của Nhà xuất bản Văn hóa, tiền thân của NXB Văn học. Những người dịch: Cao Xuân Hạo, Nhữ Thành, Trường Xuyên (tức Cao Xuân Huy) và Hoàng Thiếu Sơn.


 







[1] Prouesses.




[2] Mon cher, entre nous.




[3] Mon cher, je suis bien informé.




[4] - Nous y voilà.




[5] - Nous sommes à la veille d’un désastre public, et je n’ai pas le temps de dire des gentillesses à tous ceux qui on affaire à moi… Eh bien, mon cher, qu’est-ce que vous faites, vous, personnellement?




[6] - Mais rien.




[7] - Un conseil d’ami, mon cher. Décampez et au plus tôt, c’est tout ce que je vous dis. A bon entendeur salut!




[8] Des saints peres de la Société de Jésus?




[9] Nicolas




[10] Nicolas



Mục lục:
1.
2.
3.
4.
5.
6.
7.
8.
9.
10.
11.
12.
13.
14.
15.
16.
17.
18.
19.
20.
21.
22.
23.
24.
25.
26.
27.
28.
29.
30.
31.
32.
33.
34.
35.
36.
37.
38.
39.
40.
41.
42.
43.
44.
45.
46.
47.
48.
49.
50.
51.
52.
53.
54.
55.
56.
57.
58.
59.
60.
61.Phần Thứ Mười một
62.
63.
64.
65.
66.
67.
68.
69.
70.
71.
72.
73.
74.
75.
76.
77.
78.
79.
80.
81.Phần Thứ tám
82.
83.
84.Phần Thứ sáu
85.Lời Người biên tập và Lời Giới thiệu của Cao Xuân Hạo
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Cơ may thứ hai - Constant Virgil Gheorghiu 07.12.2019
Nhân mạng cuối cùng và đồng loại - Vlastimil Podracký 07.12.2019
Hiểm họa sắc vàng - Vlastimil Podracký 07.12.2019
Sodoma & Gomora - Vlastimil Podracký 07.12.2019
Trăm năm cô đơn - Gabriel Garcia Marquez 06.12.2019
Tiêu sơn tráng sĩ - Khái Hưng 06.12.2019
Ông cố vấn - Hữu Mai 05.12.2019
Trên sa mạc và trong rừng thẳm - Henryk Sienkiewicz 05.12.2019
Chiến tranh và Hòa bình - Liep Nicôlaievich Tônxtoi 05.12.2019
Đường công danh của Nikodema Dyzmy - TADEUSZ DOLEGA - Mostowicz 02.12.2019
xem thêm »