tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Green Leaf VN - với hơn 400 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới - là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Luôn phục vụ khách hàng với phong thái và ý chí của người tài xế chuyên nghiệp. Chỉ tuyển dụng đầu vào tài xế có khả năng giao tiếp tiếng Anh đàm thoại. Tác phong, đồng phục chỉnh chu trong suốt thời gian phục vụ khách hàng. Các tài xế phải vượt qua chương trình đào tạo nghiêm ngặt về cách thức phục vụ khách hàng

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm: 27130581
Tiểu thuyết
19.01.2009
Liep Nicôlaievich Tônxtoi
Chiến tranh và Hòa bình

VIII


Cuối trận Bôrôđinô, Pie rời trận địa pháo binh của Raiépski chạy xuống lần thứ hai rồi cùng một toán binh sĩ dọc theo khe núi đi về phía Cơnhascôvô. Chàng đi ngang một trạm cứu thương, và khi trông thấy máu và nghe những tiếng kêu rên liền vội vã len vào đám lính đi xa hơn.


Bây giờ Pie thiết tha mong muốn có một điều là làm sao chóng thoát ra khỏi những ấn tượng khủng khiếp mà ngày hôm nay chàng đã trải qua, chóng trở lại với hoàn cảnh sinh hoạt bình thường, về phòng lăn ra ngủ một giấc cho yên. Chỉ trong hoàn cảnh sống bình thường, chàng mới cảm thấy mình có thể hiểu nổi bản thân mình và hiểu tất cả những điều mà chàng đã chứng kiến và thể nghiệm. Nhưng cái hoàn cảnh sinh hoạt bình thường ấy thì chẳng nơi nào có.


Tuy trên con đường chàng đang đi không có tiếng réo của đạn và trái phá nữa, nhưng khắp bốn phía quang cảnh vẫn như trên bãi chiến trường. Vẫn những khuôn mặt ấy. Những khuôn mặt đau khổ, phờ phạc và đôi khi lại thản nhiên một cách kỳ dị, vẫn những vết máu ấy, những chiếc áo capốt của binh sĩ ấy, những tiếng súng trường ấy, tuy nay nghe đã xa, nhưng vẫn làm cho người ta khiếp sợ, đã thế không khí lại nghẹt thở và bụi bặm.


Đi được khoảng ba dặm trên con đường cái Môgiai, chàng ngồi xuống bên vệ đường.


Bóng hoàng hôn đã buông xuống mặt đất và tiếng gầm của đại bác đã ngớt, Pie chống khuỷu tay nằm xuống. Chàng nằm như thế hồi lâu, đưa mắt nhìn theo những bóng đen đang lũ lượt kéo qua trước mặt chàng, trong đêm tối. Chàng cứ có cảm giác như một quả tạc đạn đang bay về phía chàng cùng với tiếng rú ghê rợn. Chàng rùng mình ngồi dậy. Chàng không nhớ rõ chàng ngồi ở đây bao nhiêu lâu. Vào khoảng nửa đêm có ba người lính mang củi khô lại ngồi gần chỗ chàng và bắt đầu nhen lửa.


Họ lướt nhìn Pie, đốt lửa và đặt một cái nồi trên bếp lửa, bẻ bánh mì khô bỏ vào cho thêm mấy miếng mỡ. Mùi thơm dễ chịu của món ăn béo bùi pha lẫn với mùi khói. Pie nhổm dậy và thở dài. Ba người lính bắt đầu ăn, không hề chú ý đến Pie. Họ vừa ăn vừa nói chuyện. Bỗng một người trong ba người lính quay về phía Pie nói:


- Này, đằng ấy là người ở đâu thế hả? - Hẳn trong khi hỏi như vậy người lính muốn ngụ một điều mà Pie cũng đang nghĩ đến: nếu anh muốn ăn thì chúng tôi sẽ cho ăn, nhưng phải nói rõ xem anh có phải là người lương thiện không đã.


- Tôi, tôi ấy à?... - Pie nói. Chàng cảm thấy cần phải hạ bớt cái địa vị xã hội của mình đi chừng nào hay chừng ấy, để cho mấy người lính thấy gần gũi và dễ hiểu mình hơn. - Thật tình tôi là một sĩ quan dân binh, nhưng đơn vị của tôi không có đây. Tôi vừa đi dự trận và lạc mất đội ngũ.


- À ra thế! - một người lính nói.


Một người lính khác lắc đầu.


- Thôi được, có đói thì ăn một ít Cavađát - người lúc nãy nói, đoạn lấy cái muôi gỗ liếm cho sạch rồi đưa cho Pie.


Pie đến ngồi bên đống lửa và bắt đầu ăn. Trong khi chàng cúi lom khom trên cái nồi múc từng môi lớn ăn lấy ăn để, hết muôi này đến muôi khác, ba người lính im lặng nhìn khuôn mặt của chàng chập chờn trong ánh lửa.


- Bây giờ đằng ấy cần đi đâu hả? Nói đi!- Một trong ba người lính lại hỏi.


- Tôi đi Môgiai.


- Thế đằng ấy là một ông lớn à?


- Phải.


- Tên là gì?


- Piốt Kirilôvích.


- Ta đi đi, chúng tôi sẽ dẫn ông đi Môgiai.


Gà đã gáy sáng khi họ đến Môgiai và bắt đầu leo lên cái dốc dẫn vào thành phố, Pie cùng đi với mấy người lính, quên bẵng đi rằng quán trọ của chàng ở dưới chân dốc chàng đã đi quá mất một quãng. Trong tâm trạng bàng hoàng như lúc bấy giờ, Pie không thể nào nhớ ra được, nếu mà không gặp người mã phu của chàng ở giữa dốc: anh ta đi tìm chàng khắp cả thành phố và bây giờ đang trở về quán trọ. Người mã phu nhận ra Pie nhờ trông thấy cái mũ của chàng trăng trắng nhờ nhờ trong đêm tối. Anh ta kêu lên:


- Bẩm ông lớn! Chà, thế mà chúng tôi đã tưởng không sao tìm ra nữa. Làm sao ông lớn lại đi bộ? Ông lớn đi đâu nữa thế, xin mời ông lớn về quán trọ.


- Ờ nhỉ! - Pie nói.


Ba người lính đứng lại.


            - Thế nào, ông tìm ra đơn vị rồi đấy à?- Một người nói.


- Thôi, chào nhé! Chào ông Piốt Kirilôvích, có đúng tên ông như thế không nhỉ? Chào Piốt Kirilôvích nhé! Mấy người kia nói thêm.


- Chào các anh - Pie nói, rồi cùng người mã phu trở về quán trọ.


"Phải cho họ ít nhiều!" - Pie nghĩ thầm, tay móc túi lấy ví tiền. Nhưng có một tiếng nói nào đó ở bên trong nhủ chàng: "Không, không nên..!".


Các phòng trọ đều đã có người thuê cả. Pie đi ra sân, leo lên xe ngựa và trùm áo khoác lên đến đầu.


IX


Pie vừa gối đầu lên chiếc nệm đã thấy mình bắt đầu thiêm thiếp ngủ, nhưng chợt bên tai chàng lại văng vẳng những tiếng súng đì đùng nghe rõ gần như thật, những tiếng rên la, những tiếng trái pháo nổ toác trên mặt đất, đâu đây lại phảng phất mùi máu và mùi thuốc súng, và một cảm giác kinh hãi, hoảng sợ trước cái chết lại tràn vào tâm hồn chàng. Chàng hoảng hốt mở mắt và ló đầu ra ngoài trước áo khoác. Trong sân mọi vật đều im lặng, chỉ riêng ở cổng vào có một người cần vụ đang vừa nói chuyện với bác gác cổng vừa đi đi lại lại, chân giẫm lép bép lên bùn. Phía trên đầu Pie, dưới mái hiên lợp ván tối om, mấy con bồ câu thấy phía dưới có tiếng động sợ hãi xao xác lên một lúc. Khắp sân phảng phất cái mùi hăng hắc của những quán trọ, mùi rơm khô, mùi phân ngựa và mùi hắc ín, một khí vị thanh bình khiến lòng Pie vui tươi trở lại. Giữa hai mái hiên tối sẫm hiện ra một mảng trời trong trẻo đầy sao.


"Tạ ơn thượng đế, bây giờ cảnh tượng đó không còn nữa rồi". - Pie nghĩ và kéo áo trùm lên đầu như cũ.- Ôi, ghê gớm thay sự sợ hãi của con người, và ta đã sợ hãi một cách thật là nhơ nhuốc! Còn họ... Họ thì từ đầu chí cuối luôn luôn vững dạ bình tâm... - chàng tự nhủ. Họ đây là binh sĩ, là những người chiến đấu ở vị trí pháo binh và cả những người đã cho chàng ăn, cả những người đã cầu nguyện trước bức tượng thánh. Họ, những con người xa lạ mà trước đây chàng không hề biết đến, trong tâm trí của chàng họ đã nổi bật hẳn lên tất cả những người khác.


Phải làm lính, phải trở thành một người lính, một người lính thường thôi, Pie nghĩ trong khi chìm dần vào giấc ngủ. - Phải đem hết con người mình thâm nhập vào cuộc sống này, phải thấm nhuần những cái gì đã làm cho họ trở thành những con người như thế. Nhưng làm sao cởi bỏ được tất cả những cái thừa thãi, những cái ma quái, tất cả những gánh nặng của con người bề ngoài? Đã có thời lẽ ra ta có thể như vậy, ta có thể bỏ nhà trốn đi tùy ý. Sau trận đấu súng với Đôlôkhốp, họ có thể bắt ta đi lính. Và trong trí tưởng tượng của chàng lại thoáng hiện ra bữa yến hội ở câu lạc bộ, hôm chàng thách Đôlôkhốp đấu súng, và hình ảnh của vị ân nhân ở Toócgiốc. Và Pie lại thấy hiện ra những gian phòng họp của hội. Buổi họp đó lại diễn ra trong câu lạc bộ Anh. Có một người nào quen thuộc, gần gũi và thân thiết đang ngồi ở cuối bàn. Thì chính là vị ân nhân đây rồi! "Nhưng ân nhân đã chết rồi kia mà? Pie nghĩ bụng,- Phải, đã chết rồi, nhưng người đã sống mà ta không biết. Ta rất lấy làm đau xót rằng người đã chết và rất lấy làm mừng rằng người còn sống"! Một bên bàn có Anatôn, Đôlôkhốp, Nêdơvítski, Đênixốp và những người khác cùng một giuộc với họ (trong giấc chiêm bao hạng người này cũng được xác định rõ rệt trong tâm hồn Pie như hạng người mà chàng gọi là họ), và những người đó cũng như Anatôn và Đôlôkhốp, cao giọng hò hét, hát xướng; nhưng qua tiếng la hét của họ, vẫn nghe rõ giọng nói của vị ân nhân đang thao thao không ngớt. Và tiếng nói của người cũng đầy ý nghĩa và liên tục như tiếng súng ầm ầm trên chiến trường, nhưng nghe rất dễ chịu và mát lòng. Pie không hiểu được những lời nói của vị ân nhân, nhưng chàng biết (trong giấc mơ, phạm trù các ý nghĩa cũng được xác định rất rõ) rằng vị ân nhân đang nói về điều thiện, đang nói rằng có thể trở thành những người như họ. Và khắp bốn phía, họ có những khuôn mặt hiền lành, giản dị và rắn rỏi, đang quây quần chung quanh vị ân nhân. Nhưng tuy họ rất tốt, họ vẫn không nhìn Pie, không biết đến chàng. Pie muốn nói một câu gì cho họ chú ý đến mình. Chàng nhổm dậy, nhưng vừa lúc ấy chàng thấy lạnh ở chân và thấy chân mình hở ra cả.


Chàng ngượng quá, liền lấy tay che chân. Quả thật chân chàng đã thòi ra ngoài chiếc áo khoác mà chàng đã đắp. Trong giây lát Pie đắp chân lại, mở mắt ra và lại trông thấy những mái hiên, những chiếc cột ấy, khoảng sân ấy, nhưng bây giờ mọi vật đã xanh mờ mờ trong ánh bình minh và lấp lánh dưới một làn sương móc giá lạnh.


"Sáng rồi, - Pie nghĩ. - Nhưng không phải thế. Ta còn phải nghe cho hết và phải hiểu những lời của vị ân nhân". Chàng lại trùm chiếc áo choàng lên đầu, nhưng không còn thấy gian phòng họp và vị ân nhân đâu nữa. Chỉ có những ý nghĩ được thể hiện một cách rõ rệt ra thành từ ngữ, không biết do một người nào nói ra hay do bản thân Pie tự nhủ.


Về sau khi nhớ lại những ý kiến này, tuy là những ý nghĩ do những ấn tượng ngày hôm trước gợi lên, Pie vẫn tin chắc rằng đó là lời của một người nào đó ở bên ngoài nói với chàng. Chàng có cảm tưởng là khi tỉnh chàng không bao giờ có thể suy nghĩ và diễn đạt tư tưởng của mình ra như vậy.


"Chiến tranh là một việc hết sức khó khăn, là việc bắt tự do của con người phải phục tùng các đạo luật của Thượng đế, - tiếng nói ấy bảo chàng. - Giản dị tức là phục tùng Thượng đế; không thể lẩn tránh Thượng đế được. Mà họ thì giản dị. Họ không nói, mà chỉ làm. Một lời nói ra là một nén bạc, mà một lời không nói ra một nén vàng. Con người không thể làm chủ một cái gì hết, một khi hãy còn sợ chết. Người nào không sợ chết, thì tất cả đều là sở hữu của người ấy. Giá không có đau khổ thì con người sẽ không biết giới hạn của mình, sẽ không biết bản thân mình. - Pie vẫn tiếp tục nghĩ, hoặc nghe ai nói trong giấc mơ.- Cái khó nhất là làm sao hợp nhất được ý nghĩ của mọi vật trong tâm hồn mình. Hợp nhất tất cả ư?- Pie tự nhủ.- Không, không phải là hợp nhất. Không thể hợp nhất những tư tưởng được, mà phải liên kết tất cả những tư tưởng đó, cái đó mới cần! Phải, phải liên kết, phải liên kết!"- Pie nhắc đi nhắc lại, lòng mừng khấp khởi, cảm thấy rằng chính những lời ấy và chỉ có những lời ấy mới diễn đạt được điều mà chàng muốn diễn đạt và giải quyết được tất cả vấn đề đang giày vò chàng.


- Phải, phải liên kết thôi, đã đến lúc phải liên kết rồi.


- Phải thắng xe[1] thôi, đã đến lúc phải thắng xe rồi ạ, thưa đại nhân. Thưa đại nhân - có tiếng ai nói - phải thắng xe thôi ạ.


Đó là tiếng nói của người mã phu đánh thức Pie dậy. Ánh nắng rọi thẳng vào mặt Pie. Chàng đưa mắt nhìn khoảng sân bẩn thỉu của quán trọ. Ở giữa sân mấy người lính đang cho mấy con ngựa gầy uống nước bên giếng. Mấy chiếc xe tải đang kéo ra cổng. Pie ghê tởm ngoảnh mặt đi và vội nhắm mắt ngả người trên ghế xe như cũ. "Không, ta không muốn thế, ta không muốn và hiểu cái đó, ta muốn hiểu những điều đã mở ra trước mắt ta trong giấc ngủ. Giá chỉ thêm một giây nữa thôi thì ta đã hiểu được hết rồi. Nhưng ta phải làm gì? Liên kết, nhưng làm thế nào liên kết được tất cả?" và Pie kinh hãi cảm thấy tất cả ý nghĩa của những điều mà chàng thấy và nghĩ rằng trong giấc mơ đều đã tiêu tan.


Người mã phu, người đánh xe và người gác cổng kể lại cho Pie hay rằng vừa có một sĩ quan đến báo tin quân Pháp đã tiến đến gần Môgiai và quân ta đang rút lui.


Pie đứng dậy, sai thắng ngựa vào xe và dặn khi nào thắng xong phải cho xe đuổi theo mình, rồi ra khỏi quán đi bộ qua thành phố.


Quân đội đang rời Môgiai, để lại chừng một vạn người bị thương. Họ nằm, ngồi la liệt khắp các sàn nhà, thấp thoáng trong các khung cửa sổ và chen chúc ngoài phố. Quanh những chiếc xe bò chở thương binh đi, người ta kêu la, chửi bới và đấm đá nhau. Cỗ xe song mã lúc bấy giờ đã theo kịp chàng. Pie mời một vị tướng quen biết vừa bị thương lên xe và cùng ông ta đi Mátxcơva. Dọc đường, Pie được tin em vợ mình và công tước Anđrây đã chết.


X


Ngày ba mươi tháng tám, Pie về đến Mátxcơva. Gần trạm gác, chàng gặp một viên sĩ quan phụ tá của bá tước Rastốpsin. Viên sĩ quan nói:


- Thế mà chúng tôi cứ tìm ngài khắp nơi. Bá tước đang cần gặp ngài lắm. Bá tước mời ngài đến ngay có việc rất quan trọng.


Pie không ghé về nhà, gọi một chiếc xe thuê đi đến nhà vị tư lệnh thành phố.


Bá tước Rastốpsin sáng hôm ấy vừa mới ở ngôi biệt thự ngoại thành của ông ta ở Xôcônniki trở về thành phố. Phòng đợi và phòng khách của bá tước chật ních những viên chức được ông ta triệu đến hoặc tự đến để xin lệnh. Vaxintsicốp và Platốp đã có gặp bá tước và ông cho biết rằng không còn cách gì phòng thủ Mátxcơva được nữa, đành phải bỏ kinh thành cho giặc vào. Tuy họ giấu giếm không cho dân cư biết tin này, nhưng các viên chức, các thủ trưởng các cơ quan hành chính đều biết rõ không kém gì Rastốpsin rằng Mátxcơva sẽ lọt vào tay quân địch. Và để trút bỏ trách nhiệm, tất cả những người đó đều đến hỏi quan tư lệnh thành phố xem họ nên xử trí như thế nào đối với những cơ quan được giao cho họ.


Trong khi Pie bước vào phòng tiếp tân, viên tín sứ của quân đội từ phòng bá tước đi ra.


Viên tín sứ khoát tay có vẻ tuyệt vọng đáp lại các câu hỏi và bước ngang qua gian phòng.


Trong khi ngồi đợi ở phòng tiếp khách, Pie đưa mắt mệt mỏi nhìn qua những viên chức hiện ở trong phòng, già có, trẻ con, quan võ có, thượng cấp cũng có mà hạ cấp cũng có. Mọi người có vẻ bất mãn và lo lắng. Pie lại gần một nhóm trong đó có một người quen của chàng.


- Cho tản cư đi rồi gọi về cũng chẳng sao, nhưng trong tình hình này thì chẳng biết đằng nào mà nói nữa.


Một người khác chỉ vào một tờ giấy chữ in đang cầm trong tay nói:


- Thì đây, ông ấy viết thế này đây...


- Đó là chuyện khác. Đối với dân chúng cần phải thế - người thứ nhất đáp lại.


- Giấy gì thế? - Pie hỏi.


- Một bản tuyên cáo mới.


Pie cầm lấy bản tuyên cáo và bắt đầu đọc:


"Để sớm có thể bắt liên lạc với đại quân, đang tiến về phía ngài, Điện hạ tối quang minh đã rút về phía sau Môgiai và đóng ở một địa thế vững mạnh, một nơi mà quân địch khó lòng có thể tấn công ngay được. Bốn mươi tám khẩu đại bác có đủ đạn đã được chuyển về đây cho ngài, và công tước điện hạ có nói rằng ngài sẽ bảo vệ Mátxcơva cho đến giọt máu cuối cùng và dù có phải giao chiến với địch ngay giữa các đường phố cũng không từ. Anh em không nên hoang mang về việc các công sở đóng cửa: cần phải thu xếp công việc, còn chúng tôi thì chúng tôi sẽ xét tội quân gian. Đến khi động dụng, tôi sẽ cần đến những người trai tráng ở thành thị và thôn quê. Tôi sẽ có lời hiệu triệu trước hai ngày, còn bây giờ thì chưa cần, cho nên tôi im lặng. Dùng rìu cũng tốt, dùng gậy nhọn cũng hay, nhưng tốt hơn cả là dùng nạng chĩa đinh ba. Một tên giặc Pháp không nặng hơn một bó lúa mì đen đâu. Ngày mai, sau bữa ăn chiều, tôi sẽ cho rước ảnh Đức Bà Ivécskaia đến nhà thương Êcatêrina. Ta sẽ làm phép cho nước ở đây linh thiêng đặng các thương binh chóng lành. Bản thân tôi thì nay vẫn khỏe mạnh, vừa rồi có bị đau một bên mắt, nhưng nay cả hai đều trông rõ".


Pie nói:


- Tôi có nghe mấy vị nhà binh nói rằng trong thành phố không thể nào chiến đấu được và các vị trí...


- Ừ, thì chính chúng ta đang bàn chuyện ấy đó thôi, - người viên chức lúc nãy nói.


- Thế còn, "vừa rồi có bị đau một bên mắt, nhưng nay cả hai đều thông rõ" nghĩa là thế nào?- Pie hỏi.


- Bá tước vừa bị một cái mụt lẹo - viên sĩ quan phụ tá mỉm cười nói - và ngài rất lo khi tôi thưa với ngài là dân chúng đến hỏi thăm ngài mắc bệnh gì. - Rồi bỗng dưng ông ta mỉm cười nói thêm với Pie: - À, bá tước này, chúng tôi có nghe nói ngài có chuyện rầy rà trong gia đình thì phải? Hình như bá tước phu nhân...


 - Tôi thì chẳng nghe gì cả, - Pie dửng dưng đáp. - Các ngài nghe nói thế nào?


- Thì... ngài cũng biết rằng thiên hạ hay bày đặt... lắm chuyện. Tôi nghe thế nào thì cứ nói thế thôi.


- Thế ngài nghe họ nói thế nào?


- Thì họ bảo là... - viên sĩ quan phụ tá mỉm cười y như lúc nãy - là bá tước phu nhân sắp ra nước ngoài. Chắc là chuyện nhảm nhí...


- Cũng có thể đúng - Pie nói, mắt lơ đễnh nhìn quanh, rồi chỉ một ông già thấp bé mặc chiếc áo dài xanh sạch sẽ, da mặt đỏ hồng, có bộ râu dài và rậm bạc trắng như tuyết, bộ lông mày cũng bạc chẳng kém, chàng hỏi:


- Thế còn ai đây?


- Ông kia ấy à? Ông ta là một ông lái buôn, nghĩa là một ông chủ quán rượu, tên là Vêrêsaghin. Chắc ngài có nghe câu chuyện bản tuyên cáo rồi chứ?


- À, thế ra đây là Vêrêsaghin à? - Pie nói, mắt nhìn khuôn mặt cương quyết và điềm tĩnh của ông lái buôn, tìm xem có vẻ gì là một kẻ gian tặc không. Viên sĩ quan phụ tá nói:


- Không phải ông này đâu. Ông này là cha của người đã viết ra bản tuyên cáo. Con ông ta đang ở trong ngục, có lẽ bị xử nặng lắm.


Một ông già nhỏ bé đeo huân chương bội tinh, và một viên quan người Đức cổ đeo huân chương chữ thập lại gần nhóm người đang nói chuyện. Viên sĩ quan phụ tá kể:


- Câu chuyện rắc rối lắm các vị ạ. Bản tuyên cáo ấy xuất hiện cách đây hai tháng. Người ta báo cho bá tước biết. Bá tước liền ra lệnh điều tra. Thế là Gavrilô Ivaních đi điều tra: thì ra bản tuyên cáo đã chuyển qua đúng sáu mươi ba bàn tay. Hễ tìm ra một người, ông ta lại hỏi: ai đưa cho anh? Người này người nọ. Ông ta lại hỏi đến người ấy: ai đưa cho anh? Và cứ thế mãi cho đến Vêrêsaghin, một anh lái buôn chưa thành nghề, một anh lái buôn rất dễ thương, - viên sĩ quan phụ tá vừa nói vừa mỉm cười. - Người ta hỏi hắn: ai đưa cho anh tờ giấy này? Cái chính là chúng ta muốn biết rõ ai đưa cho hắn: chẳng có ai khác ngoài ông giám đốc bưu vụ cả. Nhưng hình như giữa hai người đã có thỏa thuận trước với nhau thế nào đấy. Anh lái buôn nói: "Chẳng có ai cả, chính tôi viết lấy". Dọa dẫm, hỏi vặn mấy, anh ta cũng cứ một mực: chính tôi viết lấy. Người ta cứ thế mà báo cáo với bá tước. Bá tước ra lệnh gọi anh lái buôn lại. "Ai trao cho anh tờ tuyên cáo?" - "Chính tôi viết ra". Thì các vị cũng biết rõ bá tước rồi đấy. - Viên sĩ quan phụ tá mở một nụ cười kiêu hãnh và vui tươi nói tiếp. - Ngài nổi giận đùng đùng. Các ngài cứ thử nghĩ xem: có đời nhà ai lại xấc xược, dối trá và lì lợm đến thế...


- À! Trong khi đó thì bá tước lại đang cần anh ta vạch mặt chỉ tên Clútsarép kia, tôi hiểu rồi!- Pie nói.


- Đâu có! Có cần gì đâu - viên sĩ quan phụ tá hốt hoảng nói. - Clútsarép thì không có việc này cũng đã lắm tội rồi, chính vì thế cho nên mới bị đày. Nhưng có điều là bá tước rất công phẫn. "Mày làm thế nào mà viết ra được? - Bá tước nói xong lấy một tờ báo Hambuôc để trên bàn. - Đây này. Không phải là mày viết ra, mà là mày dịch ra, mà dịch rất tồi, vì ngu dốt như mày, tiếng Pháp cũng chẳng biết". Thế mà các ngài có biết hắn trả lời thế nào không? Hắn nói: "Không, tôi chẳng đọc báo chí gì cả, chính tôi viết ra" – “À nếu thế thì mày là một tên gian tặc, tao sẽ đưa mày ra tòa án và mày sẽ bị treo cổ. Nói đi, ai đưa cho mày?”- "Tôi không trông thấy báo chí gì cả, tôi tự viết ra". Cứ như thế, bá tước cho gọi cả ông bố hắn đến: hắn vẫn khăng khăng một mực như cũ. Thế là người ta đưa ra tòa và hắn bị đày khổ sai thì phải. Bây giờ ông bố đến xin cho hắn đấy. Cái thằng thật bất trị! Các ngài biết không, cái thằng con cái nhà buôn ấy là một gã ăn diện, hay ve gái, có theo học dăm ba chữ ở đâu ấy rồi cứ tưởng mình là ghê gớm lắm. Thằng cha thế có lạ không chứ? Bố hắn có một quán rượu ở cầu đá gần đây, trong quán có một bức tượng Đức Chúa Trời, tay phải cầm một chiếc hốt và tay trái cầm quả địa cầu. Thế là hắn đem bức ảnh về nhà mấy ngày và cũng làm một bức như thế! Hắn kiếm đâu ra được một thằng thợ vẽ chó chết…


(còn tiếp)


Nguồn: Chiến tranh và Hòa bình, tập 3. Bộ mới, NXB Văn học, 1-2007. Triệu Xuân biên tập. In theo lần xuất bản đầu tiên tại Việt Nam năm 1961 và 1962 của Nhà xuất bản Văn hóa, tiền thân của NXB Văn học. Những người dịch: Cao Xuân Hạo, Nhữ Thành, Trường Xuyên (tức Cao Xuân Huy) và Hoàng Thiếu Sơn.







[1] Trong tiếng Nga chữ “liên kết” và chữ “thắng ngựa vào xe” là một (sopriagat).



Mục lục:
1.
2.
3.
4.
5.
6.
7.
8.
9.
10.
11.
12.
13.
14.
15.
16.
17.
18.
19.
20.
21.
22.
23.
24.
25.
26.
27.
28.
29.
30.
31.
32.
33.
34.
35.
36.
37.
38.
39.
40.
41.
42.
43.
44.
45.
46.
47.
48.
49.
50.
51.
52.
53.
54.
55.
56.
57.Phần Thứ Mười một
58.
59.
60.
61.
62.
63.
64.
65.
66.
67.
68.
69.
70.
71.
72.
73.
74.
75.
76.
77.Phần Thứ tám
78.
79.
80.Phần Thứ sáu
81.Lời Người biên tập và Lời Giới thiệu của Cao Xuân Hạo
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Thế giới những ngày qua - Stefan Zweig 20.05.2019
Báu vật của đời - Mạc Ngôn 20.05.2019
Seo Mỉ - Đỗ Quang Tiến 16.05.2019
Đông Chu liệt quốc - Phùng Mộng Long 13.05.2019
Đường công danh của Nikodema Dyzmy - TADEUSZ DOLEGA - Mostowicz 09.05.2019
Làng tề - Đỗ Quang Tiến 08.05.2019
Kim Vân Kiều Truyện - Thanh Tâm Tài Nhân 07.05.2019
Bảy đêm huyền thoại - Vũ Bằng 06.05.2019
Ông cố vấn - Hữu Mai 06.05.2019
Cuốn theo chiều gió - Margaret Munnerlyn Mitchell 20.04.2019
xem thêm »