tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Green Leaf VN - với hơn 400 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới - là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Luôn phục vụ khách hàng với phong thái và ý chí của người tài xế chuyên nghiệp. Chỉ tuyển dụng đầu vào tài xế có khả năng giao tiếp tiếng Anh đàm thoại. Tác phong, đồng phục chỉnh chu trong suốt thời gian phục vụ khách hàng. Các tài xế phải vượt qua chương trình đào tạo nghiêm ngặt về cách thức phục vụ khách hàng

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm: 25767779
Thơ
05.01.2016
Chế Lan Viên
Chế Lan Viên viết về Nguyễn Du

KIỀU


Nhà văn Triệu Xuân: Bài này, tôi được đọc theo bản viết tay của tác giả, khi đến thăm nhà thơ Chế Lan Viên -cuối năm 1988- đang nằm điều trị tại BV Chợ Rẫy. Cùng đọc có nhà văn Phan Quang và BS. Trịnh Kim Ảnh -Giám đốc Bệnh viện Chợ Rẫy- bạn của CLV. Về nhà, tôi ghi lại theo trí nhớ. Khi làm Chế lan Viên Toàn tập, NXB Văn học, 2002, rất tiếc là chị Vũ Thị Thường đã không đưa một số bài thơ vào, trong đó có bài tuyệt hay này:


 


Bây giờ đọc Kiều, ta cảm ơn ai?


Chẳng lẽ lại cảm ơn cái mưa bụi tà dương đã làm Du khổ


Cảm ơn con sông Tiền Đường đã đánh đắm cô Kiều xấu số


Cảm ơn vầng trăng sẻ nửa


Và cỏ non xanh tận chân trời


 


Không có Du thế kỷ này đành tay không


Và Du cũng tay không


Nếu không có mưa ấy sông này trăng kia cỏ nọ


Như là đánh mất


Mà không được bù


Như là đánh bất


Mà không được ù


Nên Du mới cảm ơn đời


Ta cảm ơn Du


Cảm ơn nhau rối rít


Hãy xem giữa bốn bể muôn trùng mây trôi nước xiết


Mà ngẫm lại cuộc đời


Quá đỗi phù du!


04-1987


 


LỆ HỒI ÂM


Lệ ta nhỏ trên Kiều ba trăm năm sau


Ích cho Nguyễn ba trăm năm trước


Ông vui thấy ta còn biết khóc


Giữa cuộc đời chưa hết bể dâu


Bất tử hay không, Nguyễn cóc cần


Thiên tài quen sống đời mây cô độc


Tuổi tên là phù vân


Ông chỉ mong ta bền một chữ "tâm"


Nhỏ một giọt sương người bên khóe mắt


Cái Nguyễn chờ là giọt lệ hồi âm.


 


KỶ NIỆM NGUYỄN DU


Nguyễn Du có ngờ không?


Người ta dịch vầng trăng ông


Qua các biên thuỳ ngôn ngữ


Ông có bao giờ nghĩ


Cỏ non thơ ông xanh


Ra ngoài thế kỷ vẫn còn xanh?


Tôi hiểu lắm mỗi thời mỗi khác


Ta suy tư dưới ánh đèn nêông


Ông bên ngọn đèn dầu lạc


Ông thương nhớ màu lam


Nỗi buồn ta ngũ sắc


Xứ này yêu kiểu lục lăng


Xứ khác thèm tam giác


Trái tim nhân loại có đâu nghèo?


Thế nhưng cách thế kỷ ông vẫn chấn thương ta với làn mây bạc


Và câu Kiều đau thì nhân loại cũng đau theo.


Ở đâu chả có chàng Kim


Gió thổi mây bay bất trắc


Cái cầm trong tay đánh mất


Phải đi tìm.


Ở đâu chả có người phần nửa hay ba phần tư hoa râm mái tóc


Ở đâu chả có những cô Kiều


Rêu phủ rêu phong dấu giày hạnh phúc


Đi suốt một đời trong một phút đoàn viên


*


Mua vui được vài trống canh


Ta nhớ ơn người dưới mộ


Chớ bây giờ ai chả thích là người rẫy cỏ


Nhất là cỏ thanh minh


Trên nấm mồ các vị lừng danh!


Những kỷ niệm Nguyễn Du chỉ thoả lòng ta thôi


Chớ ích gì cho ông nữa?


Mái tóc ông hoa râm thì đã hoa râm rồi


Thuốc nào cứu chữa?


Đòi ăn hoa cúc thay cơm trừ bữa


Ta có thương ông thì ông cũng đã chết lâu rồi.


 


CẦM GIẢ CA


I.


Trong hàng trăm người đến nghe cô đàn


Hình như có một con người ấy


Không đủ lụa vàng để thưởng câu hát


Nhưng có giọt lệ rưng rưng trong mắt


Con mắt thẳm sâu nhìn vào mắt cô


Cả đêm hát vui, hình như chỉ có một người ấy buồn


Bao nhiêu người cho cô vàng, chỉ người ấy cho một sự lặng im


và giọt lệ...


 


Riêng cơ nghiệp Tây Sơn tận tiêu vong như thơ người ấy nói


Cuộc vui bên Hồ Kiếm lại diễn ra


Cô đã già rồi. Cô đã già


Khéo ai bày đặt gọi cô vào đêm hát ấy


Bao nhiêu đào hát Thăng Long rực rỡ


Ô hay! Sao trong mắt người ấy chả thấy gì?


Người ấy đảo mắt tìm ai?


Chả lẽ tìm cô!


Tìm ra rồi, người ấy không ngờ


Cô đã hoá bà già


Và người ấy mái tóc thì bạc trắng!


 


II.


Không phải Nguyễn thương cho cô Cầm mà Cầm thương cho Nguyễn


Bữa tiệc bên Hồ Kiếm vàng lụa dọn đi rồi


cơ nghiệp Tây Sơn hoá ra gạch ngói


Con người ấy đi về Hồng Lĩnh hay về đâu?


Có lẽ cả thời đại còn trong đầu thơ ấy


Thế mà hôm nay bỗng hoa râm


Bạc trắng mái đầu


1987


 


 

bản để in
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Năm mới - Đoàn Văn Cừ 10.02.2019
Tết - Đoàn Văn Cừ 10.02.2019
Ngày Xuân chơi đồng quê - Đoàn Văn Cừ 10.02.2019
Đám cưới mùa Xuân - Đoàn Văn Cừ 10.02.2019
Chợ Tết - Đoàn Văn Cừ 10.02.2019
Mưa Xuân - Nguyễn Bính 03.02.2019
Nhạc xuân - Nguyễn Bính 03.02.2019
Di cảo Chế Lan Viên: Hương sen/ Kịch II/ Lừa/ Mèo chuột - Chế Lan Viên 31.01.2019
Di cảo Chế Lan Viên: Hạt gạo/ Họ/ Hái trên trời - Chế Lan Viên 31.01.2019
Di cảo Chế Lan Viên: Giếng - Chế Lan Viên 21.01.2019
xem thêm »