tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH
Khách thăm: 24748049
Tiểu thuyết
09.11.2015
Dương Hướng
Dưới chín tầng trời

CHƯƠNG 17


                             Bữa tiệc mừng chiến thắng


 


Tin chiến thắng trên khắp mặt trận dội về. Đã giải phóng Buôn Mê Thuật, thành phố Huế và các tỉnh Nam trung bộ. Vương được phong hàm đại uý-chức vụ đại đội trưởng. Đại đội của Vương hoà cùng đoàn quân từ khắp các ngả đường rừng ùn ùn đổ về quốc lộ một, tiến vào giải phóng thành phố. Những chiếc xe tăng của trung đoàn Hoàng Kỳ Trung được chôn dưới đất, giờ mới chui lên còn lấm lem bùn đất bò lôm ngôm như cua trên đoạn đường tuyến mới mở. Những bánh xích sắt nghiến vào nhau rít lên kin kít. Binh chủng pháo binh oai hùng kéo những khẩu pháo mặt đất loại nặng, nòng đen chũi to như cột đình làng Đoài.


- Hoàng Kỳ Nam này, chúng mình sống đến giờ phút này là yên tâm rồi! Vương quả quyết, chiến thắng lần này chắc ăn rồi, không như Mậu thân sáu tám đâu.


Quả đúng thế, Hoàng Kỳ Nam không hiểu quân ta ở đâu ra mà nhiều thế. Cả lực lượng dân quân du kích, quân bộ đội đia phương lúc này cũng mặc quân phục mới toanh đi tràn cả ra cánh đồng. Những cánh tay phơi phới vẫy chào đoàn quân chiến thắng. Nam và Vương nhận ra người lính nguỵ chân gỗ đã chở Nam và Vương trong cái đêm mò vào thành phố lúc này cũng đang đứng vẫy chào bộ đội.


- Chào ông anh! Vương đến bắt tay anh ta, ông anh có còn giữ được cái nhẫn tôi đưa đêm ấy không? ông cứ giữ lấy làm kỷ niệm. Cánh này xin bái phục tay lai siêu hạng của ông anh đấy. Vương cười rạng rỡ. Người lính nguỵ trố mắt nhìn theo Vương ngỡ ngàng. 


 Những gương mặt sáng ngời của các mẹ, các chị, các em bé đứng tràn ra đường để được đón chào quân giải phóng. Ai cũng háo hức ngỡ ngàng muốn được sờ lên người, được nắm lấy bàn tay của các chiến sỹ quân giải phóng đang rùng rùng tiến vào thành phố. Trên trục đường một, xe kéo pháo, xe chở lính bộ binh, lính công binh cầu phà tiến vào gần thành phố thì bị dồn ứ lại ở đầu cầu. Bọn địch trước lúc tháo chạy đã đổ xăng đốt cầu, lửa cháy ngùn ngụt hai bên thành cầu. Nhìn đội quân nguỵ thất trận tan rã lếch thếch bước liêu xiêu trên đường trông thảm hại. Nhiều tên sợ bộ đội, trút hết quân phục lính nguỵ để trần trùng trục bước đi dưới trời nắng nóng. Có số lính thức thời muốn lập công chuộc tội đã háo hức dùng ghe đò chở bộ đội qua sông khi công binh chưa ghép xong cầu phà. Cánh lính bộ binh qua được sông lại ào lên xe đò, xích lô, xe ngựa rầm rập tiến vào thành phố. Tiếng máy bay gầm rú, tiếng pháo 130 từ các trận địa rít lên nổ ùng ục trên trời. Phía phi trường, từng cột khói đen ùn lên. Đơn vị của Nam và Vương vào tới phi trường, bọn địch đã tháo chạy bỏ lại xe pháo máy bay nằm ngổn ngang. Có vài chiếc máy bay nằm quay ngang giữa đường băng cạnh những xác lính nguỵ chết nằm phơi dưới nắng. Trong các ga ra, có những chiếc máy bay còn nguyên vẹn. Cánh lính trẻ háo hức leo lên máy bay ngồi vào khoang lái tò mò mở các công tắc điện, giả làm phi công.


Vương kéo Nam chạy lăng xăng vớ được chiếc xe máy còn mới tinh, Vương nhẩy phốc lên cầm tay lái. Cả đời Vương chưa bao giờ được ngồi lên chiếc xe máy vậy mà lúc này Vương mày mò nổ được máy cài số, chiếc xe chồm lên lao vút trên đường băng. Nam đứng cười ngây ngất nhìn Vương lái chiếc xe máy chạy quanh phi trường. Lúc đầu còn loạng choạng, sau quen dần, Vương thấy sướng cười hô hố. Cánh lính của các quân binh chủng háo hức đổ vào phi trường nhốn nháo xông vào các khu gia binh, nơi dành riêng cho phi công, các kỹ thuật viên, nhân viên làm việc trong phi trường. Bọn địch cuống cuồng tháo chạy bỏ lại đủ thứ đồ lót phụ nữ, tranh ảnh khoả thân các kiểu trai gái làm tình. Có phòng còn nguyên mâm cơm với các món ăn còn nóng. Những tủ kính trong suốt đựng đồ sành sứ, pha lê bóng lộn, thể hiện rõ lối sống xa hoa trụy lạc đồi bại của chủ nghĩa tư bản. Vương háo hức kéo Nam vào một khu nhà lộng lẫy, trước cửa đề dòng chữ lớn; Trung Tâm Tâm Tý Chiến Phi Trường. Vương và Nam choáng ngợp bởi khung cảnh nơi đây giống như trên thiên đường. Đây là nơi vui chơi giải trí cho các sĩ quan, quan chức cao cấp Mỹ nguỵ: Phòng mát xa, vũ trường, phòng tắm hơi, phòng hội họp. Vương đập khoá mở một căn phòng kéo Nam vào theo. Nam sững người thấy một cô gái trần như nhộng, da trắng hồng nằm phơi mình trên chiếc giường đệm ở tư thế khêu gợi. Vương đờ đẫn đứng nhìn ngỡ cô gái đã chết. Vương tiến lại, đưa tay xoa nhẹ lên thân hình cô gái, nhận ra đây là người con gái bằng cao su, Vương và Nam cười rũ rượi.


- Mẹ kiếp, tư bản có khác! Vương chửi đổng nhẩy bổ vào ôm gọn cô gái cao su vào lòng. Toàn thân vương run lên bần bật. Cả căn phòng sống động sáng bừng lên nhấp nháy đủ sắc mầu xanh đỏ tím vàng. Tiếng nhạc dập dình rộn rạo, tiếng rúc rích cười, tiếng rú rên của cô gái giả. Nam nhìn vào mặt Vương thấy nó đê mê sung sướng thực sự trước người tình cao su. Ôi! Cái thằng rõ là!...Nam lấy sức lôi Vương ra khỏi cơn mê muội. Hai đứa lại mở tiếp căn phòng khác sực mùi cồn thuốc. Trên bàn một cái xác lính Mỹ bụng bị mổ phơi ra một đống gan ruột bốc mùi hôi thối. Dụng cụ y tế dao kéo còn ngổn ngang dính máu.


Lùng sục tìm kiếm trong các phòng suốt mấy tiếng đồng hồ, đến tối lính tráng thằng nào cũng mệt lử. Vương nằm lăn trên chiếc giường đệm xem tranh phụ nữ khoả thân. Bỗng có tiếng nổ lốp đốp, hơi khói xông vào phòng, Nam đẩy cửa nhìn sang căn phòng bên, khói lửa bốc cháy mù mịt. Lính từ các phòng đổ xô ra đường băng đứng nhìn khu nhà lắp ghép bốc cháy ngùn ngụt, lửa sáng cả góc trời. Từng đợt gió thổi thốc lên, tàn lửa bay đỏ rực như pháo hoa trên nền trời đêm. Thỉnh thoảng lại có tiếng nổ bùng lên, lửa tạt theo chiều gió cháy lan hết khu này sang khu khác. Cả phi trường là một biển lửa rừng rực.


Lệnh báo động khẩn cấp từ trung đoàn xuống đề phòng lửa cháy lan sang khu kho bom. Vương tập trung bộ đội kiểm tra quân số, kiểm đếm tiểu đội hai, tìm rõ nguyên nhân khu vực mình quản lý bị bốc cháy đầu tiên. Tiểu đội trưởng tiểu đội hai báo cáo do sơ suất của bộ đội không biết sàn nhà bằng ván gỗ nên kê nồi luộc gà làm lửa cháy thủng một đám sàn, rơi tàn lửa xuống đống chăn màn dưới tầng một.


Đơn vị của Vương buộc phải rời sân bay, chuyển ra phía bờ sông để bảo vệ thành phố. Vương chủ động đề xuất với trung đoàn cho đơn vị tự chọn khu vực đóng quân ở đầu cầu. Đào Vương chọn Trung Tâm chỉ huy đại đội đóng gần dinh thự Đức Cường.


- Điều quan trọng trước tiên phải chuẩn bị lương thực thực phẩm cho những ngày sắp tới. Vương nói nhỏ với Nam, ta rút kinh nghiệm bị đói như mấy năm trước, tranh thủ giữa lúc giao thời xông vào kho lương của địch lấy lương thực, thực phẩm, thịt hộp, mì chính cho lính. Mẹ kiếp có thực mới vực được đạo. Những ngày đói khát trên rừng đã là bài học lớn cho cánh lính chúng mình.


 


                                 ***


 


Đại trưởng Vương chỉnh tề trong bộ quân phục hàm thiếu uý sốt ruột nhìn đồng hồ.


- Gọi ngay Hoàng Kỳ Nam lên đây cho tớ, Vương quát cậu cần vụ.


 Nghe tiếng Vương, Nam vội vã vừa đi vừa cài cúc áo, bước tới trước mặt Vương.


- Còn sớm mà đại trưởng!


- Sớm con khỉ! Phải xác định đây là cuộc gặp mặt quan trọng cậu hiểu chưa. Cậu phải mang hàm hiệu vào cho nó oách.


- Trung sỹ quèn oách gì mà oách! Nam và Vương háo hức bước ra phố. Vương thì thào bên tai Nam.


- Cậu trông con bé có thật giống tớ không? Giọng Vương hơi run run. Cái lần trên chợ gốc mít tớ trông nó chẳng giống tớ tý nào.


- Nó là con gái, giống ông có ma nó nhìn, Nam nói vui, với lại ngày ấy nó còn nhỏ tôi đã nhận ra đôi mắt đích thị là mắt ông.


- Nhưng danh nghĩa, nó vẫn phải là con ông. Vương nói.


- Thế mẹ nó là của ai? Hoàng Kỳ Nam cười nhìn Đào Vương.


- Thì cứ coi như của hai thằng.


- Mọi chuyện hôm nay ông để tôi đạo diễn. Nam nói, ông chỉ giữ vai trò là thủ trưởng, đại diện cho đơn vị đến dự.


- Tuỳ cậu, miễn sao đừng để chuyện gì xảy ra.


Nam bấm chuông cổng ngôi biệt thự Đức Cường, vẫn là người vú già ra mở cổng. Bà nhận ra Nam và Vương, đon đả mời Nam và Vương vào phòng khách. Vẫn căn phòng khách lần trước, anh trai Thương Huyền tiếp Nam và Vương ân cần. Nam nhìn căn phòng lần này đã được bài trí lại, trên tường có treo ảnh Bác Hồ .


- Tôi mong chờ mãi mới có ngày hôm nay, Má chị Thu Cúc nói, con Thu Cúc bảo tôi thế nào hôm nay các cậu cũng đến. Chắc giờ này nó còn bận công việc ở uỷ ban quân quản nên lát nữa mới về. Hai cậu ngồi tôi đi bảo ông bà chủ xuống tiếp hai cậu.


- Cô Thương Huyền có nhà không má?  Nam hỏi.


- Tội nghiệp cô út hai cậu ơi! Vài ngày nay mẹ con cô út ở lỳ trong phòng không ra khỏi nhà. Cô ấy khoá trái cửa, không tiếp bất kỳ ai.


Mẹ chị Thu Cúc bước lên gác gọi ông bà chủ. Nam và Vương ra khu vườn phía bờ sông. Khu vườn rợp bóng cây, nắg lung linh qua kẽ lá. Hai cô gái đang loay hoay kê bàn ghế cắm hoa sắp cỗ trong khuôn viên khu vườn. Ngoài bờ sông là khu vui chơi giải trí, đám thanh thiếu niên đang tập hát bài “Như có bác Hồ trong ngày vui đại thắng”. Dưới ngôi nhà ngang, anh trai Thương Huyền chống nạng thập thễnh đi lại chỉ huy đám nhà bếp sắp cỗ. Thoáng nhìn thấy Nam và Vương đôi mắt anh Đức Thịnh sáng lên. Anh lộc cộc chống nạng đu người bước tới gần Nam và Vương.


- Chào hai chiến sỹ quân giải phóng. Mời hai anh vào phòng khách. Được tiếp các anh hôm nay ba má tôi vui lắm đó.


Ông Đức Cường từ cầu thang lầu hai cười rạng rỡ trong bộ đồ lụa tơ tằm màu vàng nhạt may theo kiểu tây, giản dị mà sang trọng bước xuống. Bà Đức Cường vận áo dài truyền thống màu nâu nền nã lịch sự bước theo sau chồng. Ông Đức Cường thân thiện bắt tay Nam và Vương.


- Chào hai cậu! Nghe kể về hai cậu đã lâu, hôm nay mới được gặp mặt, quả là một cuộc hội ngộ hiếm hoi của thờ đại.


Có tiếng chuông ngoài cổng, má chị Thu Cúc lật đật ra mở cổng. Một đoàn năm người đàn ông và hai người phụ nữ bước vào. Ông bà Đức Cường cười rạng rỡ tự hào ra đón khách. Trong số hai người phụ nữ, Nam nhận ra chị Thu Cúc. Từ bữa gặp chị với Thương Huyền ở cửa hàng Bảy Hường trên chợ Gốc Mít đến nay mới hơn một năm mà trông chị Thu Cúc khác hẳn: từ cách ăn mặc đến dáng điệu đi đứng tỏ ra đầy quyền uy. Chị cười bắt tay Nam và Vương. Ông bà Đức Cường mời mọi người ra bàn tiệc đã bày sẵn trong khuôn viên khu vườn phía tây. Đối với Nam và Vương, đây là một cuộc gặp gỡ đặc biệt. Chị Thu Cúc đứng dậy trịnh trọng:


- Xin phép ông bà Đức Cường cho tôi được giới thiệu, đây là đồng chí Vương, đại đội trưởng và đồng chí Hoàng Kỳ Nam cùng đơn vị bộ đội về tiếp quản thành phố ta. Còn xin giới thiệu với hai đồng chí bộ đội, đoàn cán bộ chúng tôi hôm nay gồm có đồng chí Phan Trọng Tài, chủ tịch uỷ ban quân quản thành phố, là bạn tôi từ thời tôi còn công tác ở đội biệt động. Còn cô Hiên, anh Thanh, anh Sơn công tác bên ngành an ninh. Báo cáo với hai đồng chí quân giải phóng, tôi vừa được cấp trên phân công về nhận nhiệm vụ ở uỷ ban quân quản. Sở dĩ chúng ta có cuộc gặp gỡ  hôm nay là do ông bà Đức Cường đứng ra tổ chức bữa liên hoan mừng chiến thắng. Xin giới thiệu với tất cả các vị, chị Thu Cúc lấy gịong cung kính, ông bà Đức Cường đây là một thương gia yêu nước, trong mấy năm qua đã có công đóng góp nhiều tiền của cho cách mạng. Thay mặt cho Đảng, nhân dân, xin chân thành cảm ơn và biểu dương tinh thần yêu nước của ông bà Đức Cường. Mọi người hãy vỗ tay hoan hô.


 Ông bà Đức Cường cảm động nhìn mọi người. Ông trịnh trọng đứng lên nói:


- Gia đình chúng tôi hôm nay rất hân hạnh được đón tiếp hai anh bộ đội miền Bắc cùng các cán bộ cơ quan đoàn thể của thành phố. Từ lâu tôi cũng đã hiểu câu nói “Nước bình dân thịnh”. Đất nước có hoà bình, thương gia chúng tôi mới làm ăn yên ổn. Để có ngày này, gia đình tôi đã đóng góp phần nào công sức của mình cho cách mạng lúc khó khăn. Vợ chồng chúng tôi bây giờ có một nguyện vọng duy nhất mong chính quyền cách mạng hết sức thông cảm, đó là cháu Thương Huyền nhà tôi. Cũng là do mặc cảm, mấy ngày nay hai mẹ con cháu đóng cửa ở trong nhà không muốn tiếp xúc với ai. Cũng vì hoàn cảnh éo le của cháu, mong các cấp chính quyền giúp đỡ để cháu được sống yên vui trong hoà bình. Còn cậu con trai của tôi đây, trước kia đi lính nguỵ quyền, nhưng chẳng làm gì có hại cho cách mạng cả. Tuy chỉ còn một chân, nhưng nó vẫn chịu khó làm ăn. Bữa tiệc hôm nay do cháu lo chu tất đấy ạ.


- Gia đình chúng tôi hôm nay rất vui được tiếp đón các quý khách, anh con trai Đức Thịnh đứng dậy nói, tôi xin giới thiệu với cả nhà, anh Nam đây chính là ân nhân của gia đình tôi, là người đã cứu tôi và em gái tôi trong trận bom mấy năm trước.


- Đề nghị gia đình ta cho gọi cô Thương Huyền ra chào ân nhân của mình mới phải. Phan Trọng Tài, chủ tịch uỷ ban quân quản đứng dậy nói, thành phố đã được giải phóng rồi, cô Thương Huyền không nên mặc cảm nữa. Chúng tôi biết, cũng vì nhiệm vụ cách mạng nên cô Thương Huyền phải hy sinh bản thân mình sống chung với kẻ thù. Việc này tôi cũng được nghe bà Hai, má đồng chí Thu Cúc báo cáo rồi. Để thư thư, chúng tôi sẽ có trách nhiệm làm rõ mọi chuyện. Tiếc cho cô Thương Huyền đã không kiên nhẫn đến cùng đã bỏ dở công việc giữa chừng chứ không bây giờ cứ gọi là tuyệt vời. Gia đình ta yên tâm, mọi chuyện đã có đồng chí Thu Cúc giúp đỡ  an ủi động viên cô Thương Huyền. Dù sao gia đình đồng chí Thu Cúc với ông bà Đức Cường đây là chỗ gần gũi thân tình nên chúng ta mới có cuộc hội ngộ hôm nay.


-  Xin cảm ơn mọi người, ông Đức Cường đáp lời, chiến thắng lần này sướng nhất thành phố ta gần như còn nguyên vẹn, dân tình ít thương vong, lính ngụy quyền buông súng ngay từ phút đầu.


- Đây là thời vận của đất nước, chẳng đánh địch cũng chạy.Má chị Thu Cúc tỏ ra sâu sắc nói.


- Bây giờ giải phóng rồi, Phan Trọng Tài chủ tịch uỷ ban quân quản nói, nhiệm vụ quan trọng của chúng ta phải tập trung xây dựng chính quyền cách mạng vững mạnh, thanh lọc chính xác đối tượng cho đi học tập cải tạo triệt để.


Hai mẹ con Thương Huyền ngại ngùng theo chị Thu Cúc ra chào khách. Với nét mặt buồn tiều tuỵ, Thương Huyền khẽ cúi chào mọi người rồi ngồi xuống chiếc ghế chị Thu Cúc đã đặt cạnh Vương và Nam. Cô bé Ngọc Lan vô tư sà vào lòng ông bà Đức Cường rồi lại nhẩy tới bên chị Thu Cúc. Bất ngờ bé Ngọc Lan nhận ra Hoàng Kỳ Nam, mắt nó sáng lên.


- Ba Nam về mà không đến với con, bé Ngọc Lan nhào vào lòng Nam. Nó liến láu hỏi Nam đủ chuyện rồi bất ngờ nó ghé sát vào tai Nam thì thầm, Ba không về, má nhớ ba má khóc hoài. Con nói thiệt đó.


- Con có nhận ra ai ngồi cạnh ba đây không? Nam hỏi nhỏ bé Ngọc Lan, chỉ Vương ngồi cạnh. Bé Ngọc Lan cười nhìn Vương.


- Con nhận ra rồi, bác đã dẫn con đi mua kẹo lần con và má lên rừng thăm ba.


- Đúng rôi đó, con sang với bác Vương đi.


Bé Ngọc Lan lại nhà vào lòng Vương. Vương run rẩy ôm nó vào lòng.


- Lần này bác có dẫn con đi mua kẹo nữa không? Con Ngọc Lan làm nũng nói hồn nhiên.


 - Con ngoan nào, đừng làm phiền các bác. Thương Huyền kéo tay con gái đang ngồi trong lòng Vương.


Từ ngoài cổng có chiếc xe zep nhà binh lao vào đỗ trước cửa, Nam bàng hoàng nhận ra cậu cần vụ của Vương và bố Hoàng Kỳ Trung từ trong xe bước ra. Nam chạy tới ôm chầm lấy bố. Nam không sao nén nổi xúc động, nước mắt ứa ra. Đào Vương chạy lại đón bố Nam ngồi xuống cạnh ông bà Đức Cường.


- Xin trân trọng giới thiệu với ông bà Đức Cường và các quý khách, đây là đại tá Hoàng Kỳ Trung, trung đoàn trưởng trung đoàn tăng thiết giáp, và cũng là cha đẻ của đồng chí Hoàng Kỳ Nam đây. Vương trịnh trọng giới thiệu, đại tá Hoàng Kỳ Trung đây, trước chiến dịch chẳng may bị địch bắt, nhưng thật là may mắn tới giờ phút vui mừng này chúng ta lại được đón tiếp đại tá ở đây. Tất cả chúng ta xin nâng cốc chúc mừng đại tá  Hoàng Kỳ Trung từ cõi chết trở về chói lọi. Chúc mừng hai cha con đại tá gặp lại nhau trong không khí vui vẻ này. Tiếng Đào Vương sang sảng.


Nam bàng hoàng nhìn bố. Mới năm nào bố còn khoẻ mạnh vậy, mà nay trông xanh rớt và gầy guộc, đôi mắt trũng sâu thâm  quầng.


- Gia đình chúng tôi hân hạnh được đón tiếp ông đại tá. Ông Đức Cường đứng dậy nói. Xin được nâng cốc chúc sức khoẻ ông và tất cả mọi người trong ngày vui chiến thắng.


 Đại tá Hoàng Kỳ Trung cầm ly rượu trên tay đi chạm cốc chào từng người. Bất ngờ mặt đại tá Hoàng Kỳ Trung tái đi, ông sững sờ nhìn thấy Thương Huyền đứng ngay cạnh mình.


- Xin giới thiệu với ông đại tá, đây là Thương Huyền, cô con gái út của gia đình chúng tôi.


Ông Đức Cường vừa giới thiệu dứt lời, chén rượu trên tay Hoàng Kỳ Trung rớt xuống vỡ tan từng mảnh. Cặp mắt Hoàng Kỳ Trung trừng trừng nhìn Thương Huyền. Bất ngờ ông đập tay xuống bàn, giận dữ như người lên cơn điên, giọng ông run rẩy quát:


- Vừa mới chiến thắng đã lại lả lơi với kẻ thù thế này sao được. Ông Hoàng Kỳ Trung nói và quay ngoắt người bỏ đi không một lời giải thích. Thương Huyền tu lên khóc bỏ chạy lên lầu. Nam cuống cuồng đuổi theo bố, trước ánh mắt sững sờ của mọi người.


- Ông ấy làm sao dận dữ để má cháu phải khóc hả bác? Bé ngọc lan ngơ ngác hỏi Đào Vương.


 


 


 


CHƯƠNG 18


Tình đất tình người


 


Hôm nay là ngày giỗ ông Hoàng Kỳ Bắc, Yến Quyên bước trên con đường mòn ra cánh Mả Rốt thắp hương viếng mộ bố mẹ chồng. Con đường mòn in dấu chân người làng Đoài từ bao đời. Hai mươi năm về làm dâu gia tộc Hoàng Kỳ, Yến Quyên đã bao lần đi trên con đường này- Con đường hằn in trong tâm trí Yến Quyên bao tủi hờn chồng chất cao mãi lên theo năm tháng. Bắt đầu từ cái chết tức tưởi của ông bà Hoàng Kỳ Bắc, sau đến những tháng ngày trông ngóng chồng con đi vào nơi bom đạn chẳng biết sống chết ngày nào.Và giờ đây cái tin Hoàng Kỳ Trung bị địch bắt, Hoàng Kỳ Nam phải vào trại tăng gia sản xuất mãi trong rừng xanh núi đỏ làm Yến Quyên không chịu đựng nổi. Bản thân Yến Quyên giờ lại bị gạt ra khỏi ban chủ nhiệm chỉ vì tính trung thực của mình dám đấu tranh chống lại lối làm ăn sai trái của một số cán bộ trong bam chủ nhiệm. Bao năm lăn lộn với đồng đất làng Đoài, Yến Quyên những mong góp sức mình vào công cuộc đổi mới, lấy lại gia thế cho nhà chồng, chứng minh cho mọi người biết muồn có được bát cơm, người nông dân phải biết yêu đồng đất quê nhà như đời ông bà Hoàng Kỳ Bắc xưa vẫn làm. Hoàng Kỳ Bắc đã bao lần nói với Yến Quyên “Lòng người u mê tăm tối thì đất đai cũng khô cằn.” Phải thấm máu mồ hôi mới thấu hiểu sự tinh tuý của trời đất. Đất tạo nên vị ngọt của mía đường, đất tạo nên hương thơm cơm gạo. Và đất cũng tạo nên cả vị đắng cay của gừng của ớt. Chưa bao giờ Yến Quyên thấy thấm lời răn dậy của ông bà Hoàng Kỳ Bắc như lúc này. Lòng Yến Quyên xót xa, nhìn những tia nắng nóng đang rừng rực thiêu đốt cánh đồng làng Đoài. Hạn hán kéo dài mãi, dòng sông Đình  cạn kiệt. Đồng đất cằn khô nứt nẻ loang lổ màu vàng chua mặn. Những cây lúa héo rụi, báo hiệu lại một vụ mất mùa đói kém. Cây ruối già đầu cánh Mả Rốt thân gốc sần sì trơ ra những cành khô trụi lủi. Bọn chuột đồng  ngày đêm thậm thụt đào khoét quanh gốc ruối những hang hốc như những chiến hào nhằng nhịt. Một vài con quạ lượn lờ sà xuống cây ruối già rống lên những âm thanh nghe rờn rợn. Mắt Yến Quyên nhoà đi, người nóng hầm hập. Giữa đồng đất làng Đoài không bóng người, Yến Quyên nghe trong gió như có tiếng bước chân rập rịch dưới lòng đất tiếng các quan âm binh đi tuần trưa. Tiếng súng trường đội dân quân của Đào Kinh xử bắn Hoàng Kỳ Bắc năm nào váng vất bên tai Yến Quyên. Yến Quyên nhào vào gốc ruối nằm vật ra vạt cỏ nóng rẫy. Toàn thân Yến Quyên như đang bốc cháy, mắt hoa lên nhìn thấy từng đàn chuột đói từ trong hang hốc lũ lượt bò ra tranh ăn với bầy quạ trên cây ruối. Yến Quyên kinh hoàng nghĩ bọn quỷ dữ sẽ lao vào cắn xé thân thể Yến quyên ra từng mảnh. Nghe trong mơ hồ có tiếng người lao xao bên tai, Yến Quyên tỉnh dậy thấy mình nằm trên giường ở trạm xá xã. Bóng Tuyết nhẹ nhàng bê bát cháo đến bên Yến Quyên .


- Mẹ bị cảm nặng rồi! May mà bác Cảo chăn vịt đưa mẹ về. Mẹ dậy ăn bát cháo cho nóng rồi uống thuốc.


Yến Quyên cảm động, cố ngồi dậy ăn hết bát cháo. Người làng Đoài bảo Yến quyên bị ngất xỉu bên gốc ruối ngoài cánh đồng làng Đoài vào giữa giờ Ngọ gặp quan âm binh đi tuần bắt.


Từ ngày Yến Quyên thôi chức chủ nhiệm, Tuyết được bầu vào ban quản trị. Trước sau gì nó cũng là dâu con nhà mình. Yến Quyên  đã nghe cô Cam bóng gió “mẹ chồng với con dâu tương lai sao giống nhau thế! Đàn bà con gái có chút nhan sắc lên nhanh như diều gặp gió” Chờ Yến Quyên ăn xong, Tuyết mang bát đi rửa rồi vào rót nước lấy thuốc cho Yến Quyên uống.


 - Con phải đi họp trên xã, mẹ nằm đây nghỉ cho khoẻ, chiều tối con về đón mẹ. Mẹ đã biết tin chú Đào Kinh nhà cô Cam bỏ nhà đi giờ về trông oách lắm! Chú Kinh mua được bao nhiêu thứ. Tuyết nói rồi vội vã đạp xe đi.


Yến Quyên một mình từ trạm xá dò dẫm về tới ngõ đã nghe tiếng Đào Kinh cười hơ hớ! Mấy đứa con gái nhà bà Cháo và cả cô Lùn đang đứng ngoài cửa hóng hóng hớt nghe chuyện Đào Kinh. 


- Xin chào đồng chí chủ nhiệm. Mời đồng chí vào uống nước cái đã! Vừa nhìn thấy Yến Quyên, Kinh chạy ra sân vồn vã chào mời.


- Tôi bây giờ không còn là chủ nhiệm nữa rồi, Yến Quyên nói, vừa phải đi trạm xá về đang còn ốm đây.


- Mời cô Yến Quyên cứ vào nhà uống nước đã, Kinh nhiệt tình dắt Yến quyên bước lên thềm nhà.


Đào Kinh được dịp thể hiện sự phong lưu của mình trước mặt Yến Quyên và mọi người. Chính Yến Quyên cũng không ngờ Đào Kinh thay đổi nhanh đến thế, áo sơ mi trắng, quần âu mầu hạt dẻ là ly thẳng tắp. Kinh đi giầy mõm ngoé đen bóng, tay đeo chiếc đồng hồ Ra Đô, mắt mang kính Cơn gọng vàng, bút máy kim tinh sáng bóng cài trước ngực trông như một đại gia giàu có. Trên bàn chất đầy thuốc lá Tàu, bánh kẹo đủ loại, ai muốn ăn muốn hút bao nhiêu tuỳ thích. Ông Khi vừa nhai kẹo vừa ngậm thuốc lá phì phèo nói:


- Chú Kinh cứ như người đi tân thế giới về! Cả làng này đã ai được sang Trung Quốc làm ăn như chú Kinh. Đến như Hoàng Kỳ Trung nhà Yến Quyên mang tiếng đi Trung Quốc bao năm đã sắm được gì.


- Các người nói mà không biết nghĩ. Cô Lùn đốp chát, anh Hoàng Kỳ Trung đi theo con đường binh nghiệp chứ có đi buôn đâu mà có tiền.


- Cô Lùn này rõ lạc hậu, Đào Kinh nói, đi buôn là xấu sao? Phi thương bất phú, các cụ ta xa xưa đã nói thế. Phải đi ra khỏi đất làng này mới mở mày mở mặt ra được. Tôi về lần này ai muốn đi làm ăn, tôi sẽ đưa đi lo công việc chu đáo.


 Cái Muôi, cái Thìa nhà bà Cháo há hốc mồm nghe Đào Kinh nói. Xem ra chuyến này chúng nó quyết theo Kinh ra biên giới làm ăn. 


- Giữ chúng ở nhà thì ế chồng suốt đời. Làng này còn thằng đàn ông nào ra hồn đâu. Bà Cháo đồng tình với Kinh.


Cô Cam từ  khi chồng về cứ lăng xăng, hết xuống bếp lại ra vào nước non chào mời khách. Cả đời cô chưa bao giờ được đeo chiếc đồng hồ trên tay. Chiếc đồng hồ Kinh cho, dây vàng choé, ba cái kim cũng mầu vàng, thỉnh thoảng cô Cam lại đưa tay lên xem giờ. Cô tự hào trước ánh mắt thèm thuồng của cái Muôi cái Muỗng cái Thìa nhà bà Cháo. Yến Quyên đứng dậy ra về. Kinh đưa tặng Yến Quyên chiếc túi xách tay nhỏ màu đen trông rõ xinh. Yến Quyên từ chối không nhận.


- Chút quà nhỏ đáng gì, cô đừng ngại, Kinh nói, còn cái này tôi gửi cho Trần Tăng nhờ cô chuyển giúp. Kinh lấy trong túi du lịch ra một khẩu súng lục màu trắng bạc, bấm cò tách một cái, nòng súng phụt ra ngọn lửa xanh lét.


- Đây là bật lửa chứ không phải súng đâu. Kinh cười hô hố, tôi lại thèm đấu súng với Trần Tăng á?


- Trần Tăng bây giờ thăng chức lên tỉnh rồi, Yến Quyên từ chối khéo.


- Cô đưa cho con Tuyết nhờ nó chuyển giúp tôi. Kinh khẽ nheo mày nhíu mắt, tôi vừa nghe nói con Tuyết sắp đi học lớp cán bộ gì đó ở trên tỉnh. Cô Quyên rõ khéo chọn được con dâu tương lai giỏi giang nhất nhì làng Đoài ta đấy. Thằng Đào Vương nhà tôi bao giờ mới lại được như anh Hoàng Kỳ Nam nhà cô.


Yến quyên đành phải nhận món quà từ tay Đào Kinh nhờ gửi cho Trần Tăng.


Về đến nhà, Yến Quyên đã thấy mẹ đẻ từ làng Đông sang.


- Mẹ mang cho con mấy quả cam. Giọng mẹ xót xa, uống thuốc kháng sinh phải ăn cam cho mát con ạ! Mẹ đã bảo con chẳng chịu nghe. Làm thân đàn bà phận mỏng cánh chuồn, đương đầu với gió bão thì chết con ạ. Thôi! Bây giờ không phải lo việc làng việc nước nữa, yên phận làm ăn, giữ gìn sức khoẻ.


- Mẹ! Con chỉ cảm qua loa thôi mà.


 Hai mẹ con đang chuyện thì Tuyết đến. Tuyết chào bà và mẹ, cứ như thể cô đã về làm dâu nhà này từ lâu lắm.


- Thưa bà và mẹ, hôm nay con xin thưa với bà và mẹ, con đã có quyết định đi học lớp chính trị trên tỉnh, bà và mẹ cho phép con đi.


Yến Quyên sững người! Hoá ra mọi chuyện cô Cam nói bóng gió là đúng.


- Thằng Nam còn đi xa! Công việc của con do con quyết định, bà và mẹ chỉ mong con tiến bộ. Yến Quyên dịu dàng nói.


Có bà ngoại sang, Tuyết vui vẻ đon đả đi vo gạo nấu cơm. Yến Quyên ngồi nhìn Tuyết lo lắng, không biết thằng Nam về rồi sẽ ra sao khi con Tuyết lên tỉnh học. Thân gái một mình sống giữa phố phường biết đâu mà lường! Thằng Nam còn biền biệt phương trời nào. Lúc ăn cơm, Yến Quyên đưa cho Tuyết chiếc bật lửa súng.


-  Chú Kinh tặng Trần Tăng cái này nhờ con đưa hộ.


 Tuyết cười rõ tươi, cầm khẩu súng bật xoè một cái, ngọn lửa xanh lét lại phụt ra.


- Ôi tài thế! Tuyết thốt lên thích thú.


 


                                   ***


 


Yến Quyên ốm nằm nhà mấy hôm đã có biết bao chuyện đổi thay. Làng Đoài nhốn nháo chuyện Đào Kinh về đưa cả ba cô con gái nhà bà Cháo, với con Đậu nhà bà Chè, cái Na nhà chú Thoan ra biên giới làm ăn. Cô Cam hồi này lại được dịp vênh vang, đi đâu cũng xắn tay áo rõ cao khoe chiếc đồng hồ vàng choé đeo trên cổ tay. Chẳng hút thuốc lào, nhưng trong túi cô Cam luôn có chiếc bật lửa ga hình cô gái, thỉnh thoảng cô Cam lại bỏ ra xoè một cái thích thú cười nhìn ngọn lửa phụt ra xanh lét. Dạo này cô Cam thường mở đài rõ to nghe ca nhạc. Tối thứ bảy nào cô cũng đặt chiếc đài giữa sân nghe chương trình sân khấu truyền thanh. Cô Cam cố thể hiện cho Yến Quyên, cho dân làng Đoài biết đời cô bây giờ sung sướng hơn khối kẻ khác.


Mấy ngày nay Yến Quyên nóng lòng nghe tin chiến thắng liên tiếp từ chiếc đài cô Cam mở oang oang giữa sân. Bản tin thời sự quân và dân ta đã giải phóng Buôn Mê Thuột, thành phố Huế và các tỉnh Nam Trung bộ. Yến Quyên hiểu cô Cam cũng đang ước ao mong ngày chiến thắng, thằng Vương mà về thì gia đình cô Cam cứ gọi là oai nhất làng này. Thằng Vương lơ ngơ vậy mà khá! Tiến được lên chức đại đội trưởng mà thằng Hoàng Kỳ Nam vẫn lẹt đẹt lính quèn.


Trưa nay cô Cam vừa đi làm đồng về, quăng cái nón xuống thềm, vào nhà mở đài nghe thời sự. Bất chợt cô Cam reo toáng lên:


- Bớ làng nước ơi, Giải phóng Sài Gòn rồi! Quân ta chiến thắng rồi...


Yến Quyên đang dọn cơm nghe tiếng cô Cam reo, chạy ra nhìn cô Cam ngỡ ngàng như không tin vào tai mình. Ngày thường Yến Quyên chỉ lặng lẽ nghe tin tức mà không biểu hiện vui buồn gì trước mắt cô Cam, nhưng cái tin giải phóng miền Nam đến quá bất ngờ làm Yến Quyên quá sung sướng chạy sang ngồi ôm lấy chiếc đài cô Cam để trên chiếc ghế đặt giữa sân. Cô Cam bỏ nhà, xông sang hàng xóm đưa tin chiến thắng.


- Bà con ơi giải phóng Sài Gòn rồi. Tiếng cô Cam vang lên trong lối ngõ. Loáng cái, nhà cô Cam đã chật cứng người vây quanh cái đài nghe tin chiến thắng. Cô Cam sung sướng bóc ra hai gói chuối khô Đào Kinh mang về chiêu đãi cả làng ăn mừng chiến thắng.


- Nay mai thằng Vương nhà tôi về, tôi đãi bà con làng mình bữa cơm rượu đàng hoàng. Cô Cam cười sung sướng.


 


              


 


CHƯƠNG 19


Ngày về


 


Trần Tăng kéo rèm cài chốt cửa, căn phòng trở thành thế giới riêng biệt. Trần Tăng muốn rũ bỏ mọi công việc của một ngày căng thẳng để tận hưởng những giây phút bên cạnh người đẹp. Tuyết thật sống động vừa ngây ngô lạ lẫm lại vừa háo hức liều lĩnh. Trần Tăng ngồi quan sát Tuyết từ ánh mắt đến cử chỉ từ khi Tuyết bước vào căn phòng này. Tuyết ngó nghiêng sờ nắn xem xét từ cái hộp bút, cái chặn giấy trên bàn. Tuyết hé rèm cửa nhìn ra bên ngoài, thị xã sáng rực ánh đèn, mùi hoa sữa thơm ngào ngạt.


- Làm cán bộ như chú Tăng sướng thật đấy! Trần Tăng thong thả đến đứng bên Tuyết, đưa tay vuốt nhẹ mái tóc dài óng mượt của Tuyết.


- Có khát vọng như cháu là tốt, Trần Tăng ngọt ngào mà vẫn nghiêm khắc ân cần nói, nhưng để đạt được những khát vọng của mình thì cháu phải vượt qua biết bao khó khăn đấy. Thế nên ta mới bảo cháu phải đi học.


- Cháu biết! Nếu không được chú giúp đỡ, làm sao cháu được đi học. Cháu chẳng hiểu tại sao cháu với chú lại có thể  như thế này!


- Đồ ngốc ạ, đấy là tình cảm tự nhiên của chú cháu mình. Chú yêu quý cháu! Chú muốn cháu sau này phải trở thành người đàn bà mạnh mẽ, có trình độ học vấn và có cả quyền lực...


- Cháu không hiểu rôi đây anh Nam về sẽ ra sao nữa! Hình như cô Cam mong manh biết được điều gì giữa chú và cháu.


- Với cô Cam, cháu yên tâm! Chú sẽ có cách...Quan trọng bản thân cháu bây giờ phải làm được điều gì vượt trội lên tất cả. Đối với công việc phải tận tuỵ hết mình. Ta hỏi thật, cháu có còn yêu Nam không?


- Đến giờ cháu yêu hay không cũng vậy thôi! Điều quan trọng anh ấy có yêu  cháu không? Vừa trầu cau xong, anh ấy đi biền biệt...


- Thôi chuyện đó để sau, Trần tăng nói, bây giờ phải nghĩ đến tương lai và vẫn phải học và yêu nữa cô cháu ạ! Phải yêu cho hết mình. Thằng Nam nó không yêu thì đã có ta, ta sẽ bù đắp cho cháu. Đời ta cũng chưa yêu ai và cũng chưa được ai yêu nồng nàn như cháu. Bất chợt, Trần Tăng bế Tuyết lên giường...Tuyết để yên cho Trần Tăng bật từng chiếc cúc áo. Tuyết tự nguyện phơi tấm thân nõn nà của mình lồ lộ dưới ánh đèn mầu mờ ảo trước mắt Trần Tăng.


- Cháu là đứa con gái hư thân mất nết phải không chú.


 Nếu như thế này mà bảo là hư thì ta còn hư hơn cháu. Trong cơn hưng phấn Trần Tăng vỗ về- Ta sẽ quyết tâm để cháu trở thành người đàn bà có danh vọng, có quyền lực. Và cháu bằng mọi giá cũng phải biết giữ gìn thanh danh cho ta. Đó là điều ràng buộc quan trọng nhất giữa hai chú cháu mình.


- Cháu thực sự khâm phục bài viết của chú đọc trước hội nghị thi đua toàn tỉnh hôm nọ. Tuyết xúc động nắm bàn tay Trần Tăng đặt lên ngực mình. Cháu không ngờ chú lại hiểu sâu sắc những mặt còn hạn chế lạc hậu ở làng xã hiện nay đến vậy. Bài viết của chú có sức công phá mạnh, dám vạch ra những sai lầm cơ bản có tính quyết định cho thành công hay thất bại của con đường hợp tác xã nông nghiệp và phát triển nông thôn hiện nay. Cháu thấy ai cũng khen chú.


 Trần Tăng tủm tỉm cười. Tuyết đâu biết nội dung bài tham luận đó hoàn toàn là những bức xúc, những kiến nghị của Yến Quyên. Trần Tăng phải công nhận mọi sự thành đạt trên con đường công danh của mình đều nhờ vào sự hiểu biết rất cơ bản của Yến Quyên về con người, về đồng đất làng Đoài, về phong tục tập quan nông thôn. Bao kinh nghiệm thu lượm được trong những năm tháng qua, Trần Tăng muốn truyền lại cho Tuyết, tin ở người con gái làng Đoài đầy tham vọng này sẽ biết cách vươn lên mạnh mẽ. Trần Tăng thấy mình có duyên nợ với đồng đất con người làng Đoài. Chính Trần Tăng là thủ phạm gây ra bao điều oan trái, nhưng chính Trần Tăng cũng lại là người gửi gắm tâm lực hơn cả cho mảnh đất và con người làng Đoài này. Có lẽ tất cả mọi sự khởi nguồn là ở Yến Quyên, nàng làm cho Trần Tăng si mê chính ở tính cao ngạo của nàng. Chính Yến Quyên đã tạo nên con người Trần Tăng. Trần Tăng hiểu, Yến Quyên luôn là niềm khát khao, còn nàng Cam  luôn là sự thoả mãn nhục dục, và Tuyết lại luôn là lòng tham vọng khôn cùng- Cả ba người đàn bà làng Đoài đã tạo nên tính cách Trần Tăng thâm trầm mà dữ dội, đắm đuối và si mê.


 - Tuyết ơi ta muốn đốt cháy cháu thành ngôi sao sáng lung linh trên bầu trời. Trần Tăng cao hứng vùi đầu vào cơ thể mịn mạng của Tuyết.


 


                       ***


 


 Hai bố con Nam ngồi trong chiếc xe zép kiểu nhà binhh bon bon trên đường về làng Đoài. Đồng quê mênh mang, hương lúa thơm ngào ngạt. Lòng Nam xốn xang, bao kỷ niệm thời thơ ấu dội về.


- Mười ngày phép lần này anh nhất quyết phải cưới vợ- Hoàng Kỳ Trung nói, thời gian chờ đợi cũng quá lâu rồi còn gì. Ngày tôi cưới mẹ anh, đến lúc đón dâu mới biết mặt thì đã sao. Con Tuyết là đứa tốt, nó ở nhà mà có chí phấn đấu hơn hẳn anh cái danh hiệu Đảng viên, lại còn giữ chức bí thư xã đoàn. Anh chả bén gót nó còn chê bai nó điểm gì? Hoàng Kỳ Trung ngập ngừng, hay anh đã vướng vào cái cô ả Thương Huyền làm trong sở Mỹ ấy rồi. Anh mà còn vương vấn con đó, tôi sẽ tống anh đi biên giới Căm Pu Chia ngay đợt nghỉ phép này.


Hoàng Kỳ Trung tuyên bố hùng hồn với con trai. Câu chuyện còn bỏ dở bởi chiếc xe đã về đến cầu Đình Đoài, từ trong sân kho hợp tác, mọi người chạy túa ra đường.


- Bố con Hoàng Kỳ Trung về!


Nhận ra hai bố con Nam trên xe, cô Lùn đang rửa cỏ bên bờ sông la toáng lên. Nam cho xe dừng lại. Mọi người vây quanh hai bố con Nam.


- Bố con cháu chào các ông các bà, các cô các bác. Hoàng Kỳ Trung vui vẻ chào mọi người.


- Hai bố con đi chiến trường về mà chả có cái gì sất. Bà Cháo ngó vào trong xe không thấy có gì, nói.


- Chẳng bằng chú Kinh đi làm ăn có mấy năm ngoài biên giới về mua được khối thứ, cái Muôi nói.


Hai bố con Nam vừa về tới ngõ, Yến Quyên hớt hải chạy ra nắm chặt tay Nam xúc động mắt long lanh nhìn hai bố con Nam. Yến Quyên cười mà nước mắt cứ ứa ra. Từ sân kho hợp tác, mọi người kéo nhau vào nhà Nam. Cô Cam vác cái đài ra giữa sân vặn hết cỡ. Giọng hát Thu Hiền ngân lên bài hát “Câu hò bên bờ Hiền Lương” Nam mời mọi người vào nhà uống nước ăn kẹo nghe bố Hoàng Kỳ Trung nói chuyện thời sự.


- Đất nước đã liền một cõi sạch bóng quân thù, giọng Hoàng Kỳ Trung hào hùng, từ nay ta chỉ còn lo mỗi việc cấy cày tha hồ mà sung sướng. Ta đã thắng được thằng Mỹ, một cường quốc mạnh nhất thế giới thì bây giờ đố kẻ thù nào còn dám nhăm nhe...


- Thằng Tình con nhà Tang mới cấp trung sỹ mà mang về được những ba cái khung xe đạp. Hai bố con anh lại chỉ về tay không. Lão Khi mỉa mai ngắt lời Hoàng Kỳ Trung. Hoàng Kỳ Trung thản nhiên nhìn mọi người.


- Thật hổ thẹn thay có số ít người chỉ vì chút vật chất nhỏ nhoi đã đánh mất cả đức tính cao đẹp của người lính cụ Hồ. Hoàng Kỳ Trung nghiêm giọng nhìn lão Khi- Đúng là có kẻ trong chiến tranh bom đạn gian khổ đói khát lại vượt qua được, khi hoà bình mới chỉ nhìn thấy ba cái đồ giẻ rách của chế độ tư bản đã loá mắt. Tôi chúa ghét loại tư tưởng cá nhân chủ nghĩa. Thằng Nam nhà tôi lúc về cũng thó được chiếc khung xe đạp và mấy thứ chiến lợi phẩm của địch vứt lại trong sân bay, tôi bắt vứt bỏ hết, vứt hết.


- Rõ hoài của giời, Lão Sinh nói, anh cứ để nó mang về, anh sợ ảnh hưởng không dùng thì bán rẻ cho chúng tôi chả quý. Mấy cái đồ ấy ở nhà làm gì có.


- Các cụ rõ là mất lập trường giai cấp, kẻ thù chúng không từ thủ đoạn nào đâu. Chúng giết ta bằng súng gươm không được, giờ chúng giết ta bằng tiền của và bằng cả gái đẹp nữa. Nhiều chiến sỹ của chúng ta không chết vì súng đạn lại chết vì gái, chết vì sa ngã đánh mất lập trường giai cấp đấy bà con ạ.


Nhân lúc bố mải mê nói chuyện lập trường giai cấp, Nam ra xe lấy chiếc máy quay đĩa Vương gửi về cho cô Cam. Chiếc máy quay đĩa Nam và Vương mất cả ngày trời hí hoáy đóng được chiếc hòm gỗ để bảo quản và phải giấu mãi dưới gầm xe sợ bố Nam phát hiện. Nhìn chiếc máy quay đĩa, cô Cam cười sung sướng bảo cái Măng rót nước mời Nam uống.


- May quá, làng mình vừa mắc điện xong, cô Cam nói, anh Nam cắm điện cho nó hát thử mấy bài nghe, tôi bóc thư thằng Vương xem nó viết gì nào. Bố cái thằng, thế mà cũng biết thương mẹ và em ở nhà nên gửi cả máy quay đĩa về nữa.


- Anh có mua được cái nào không anh Nam. Cái Măng hỏi.


- Mấy thứ đồ tư bản này, bố anh không cho anh dùng.


 Măng chọn đĩa “Chuyện tình Lan Điệp”đưa cho Nam. Nam cắm điện, mở máy quay đĩa, giọng ca cải lương của ca sỹ Sài Gòn mùi mẫm cất lên.


Lão Khi đang ngồi bên nhà Nam, nghe tiếng hát cải lương liền hò mọi người kéo nhau sang nhà cô Cam.


- Chà chà, máy quay đĩa của Nhật có khác, nghe sướng lỗ tai. Lão khi khen nức nở.


Nam sợ bố mắng, chạy vào trong buồng nhà Vương ngồi.


- Thằng Vương thế mà khá, chưa được về đã có quà cho mẹ, lão Khi nói, Chả bù cho bố con đại tá Hoàng Kỳ Trung mang tiếng cấp to đi bao năm về trên răng dưới cát tút, toàn cho bà con mình ăn no lập trường giai cấp.


- Các người nông nổi lắm! Ông Sinh nhìn lão Khi cười mỉa mai. Ai đâu biết hai bố con Hoàng Kỳ Trung tay không về làng. Người ta chỉ cần một cục vàng đút túi cũng bằng vạn cái khung xe đạp. Ông Sinh vẻ lý sự, từ lâu tôi nghiệm ra rằng, mảnh đất gia tộc Hoàng Kỳ này rõ là lắm lộc nhiều tài và cũng nhiều tai hoạ. Trải qua bao biến động của thời cuộc, gia đình ấy vẫn cứ hơn người. Các ông các bà ngẫm mà xem, ngày xưa Hoàng Kỳ Bắc vẫy vùng thiên hạ, lên xe xuống ngựa đi về vênh vang. Đùng cái, chết không tấm ván chôn. Còn bà vợ lão Kỳ Bắc xưa dám lấy dao bổ cau rạch bụng mình ra cho thiên hạ sáng mắt. Rõ là gan trời. Tới thời nay thì cha con Hoàng Kỳ Trung lại xình xịch rong ruổi ô tô về làng oai hơn cả thời Hoàng Kỳ Bắc. Hoàng Kỳ Trung giờ còn mang hàm đại tá, rõ là oai phong lẫm liệt. Các ông nên hiểu, một đại tá quân đội, chỉ huy hàng ngàn quân ngoài mặt trận chứ chả như mấy tay cán bộ làng mình mới nho nhe cấp xã đã lại hống hách với dân nghèo.


Lão Sinh khoái chí cười hầng hậc đưa ra những lời lẽ đầy lý sự. Lão hấp háy mắt nhìn cô Cam khiêu khích.


- Cái nhà chị Cam kia nữa, tôi nói cho nhà chị biết nhá, chị đừng tưởng cái thằng chồng chị đi buôn lậu được mấy thứ đĩ điếm đem về loè dân làng Đoài ngu muội.


- Cái nhà ông Sinh rõ ngứa mồm. Cô Cam sầm mặt nhẩy thách lên. Ai động đến nhà ông mà ông ăn nói mất cả lập trường giai cấp. Ông đừng thấy người ta hơn mà nganh ghét. Loại lừng khừng chậm tiến như ông, gió chiều nào che chiều ấy, phải để cho thằng Vương nhà tôi nay mai nó về nó trị cho ông một trận.


- Vâng, tôi biết rồi, lão Sinh mỉa mai, người làng Đoài xưa đã khốn khổ vì thằng chồng Đào Kinh nhà chị mãi rồi. Cũng may nó bị “hạ bệ” sớm chứ để đến giờ dân làng Đoài xách bị đi ăn mày thiên hạ hết.


- Thôi thôi, lạy các ông các bà để cho chúng tôi nghe ca cải lương- Cô Lùn xúyt xoa- chuyện tình Lan Điệp họ yêu nhau như thế, các ông các bà làng mình chỉ giỏi xỏ xiên nhiếc móc nhau.


- Chị Lùn chưa có tình yêu mới hám tình yêu, chứ già này đếch cần mấy lời nỉ non ấy của đám văn nghệ sĩ. Ai còn lạ gì giới văn nghệ sỹ chỉ giỏi thương vay khóc mướn trên sân khấu, chỉ chung tình trong sách vở thôi, ra ngoài đời là chúa lăng nhăng.


Ông Sinh lại cười hềnh hệch chọc tức được cả cô Cam, cô Lùn.


- Lão nói đùa cho vui thôi! Người sướng nhất làng Đoài bây giờ là cô Cam. Nay mai thằng Vương về sắm cho nhà cô cái xe đạp nữa là thành tư bản giàu nhất làng này.


Măng chạy vào trong buồng ngồi cạnh Nam hỏi hết chuyện anh Vương, quay ra khoe chuyện Trần Tăng xin cho Tuyết lên tỉnh học sau này về làm chủ tịch xã. Măng nhìn Nam bằng ánh mắt long lanh. Măng định kể chuyện Tuyết lăng nhăng với bố Trần Tăng nhưng lại sợ ảnh hưởng tới uy tín của bố.


- Chuyến này về anh có cưới chị Tuyết không?


- Anh cũng chưa biết.


- Trong chiến trường anh có nghe anh Vương nhắc đến chị Muôi không? Măng thăm dò. Chị ấy ở nhà ngóng anh ấy hoài mà chả thấy anh ấy thư từ gì về nên chị ấy mới theo bố Kinh em ra biên giới làm ăn rồi. Nghe nói ngoài ấy làm ăn được lắm, may ra  lại kiếm được thằng chồng Trung Quốc nữa thì đổi đời .


Có tiếng mẹ Yến Quyên gọi ngoài cửa, Nam chạy về, bố giận dữ quát:


- Chẳng gì anh cũng đường đường là anh bộ đội cụ Hồ, lại đi tha mấy thứ văn hoá đồ truỵ về đầu độc bà con làng này sao?


-  Đấy là Vương gửi về cho cô Cam chứ có phải của con đâu.


- Bố cấm, anh không được động vào những thứ đó. Các anh chưa được chứng kiến cuộc cách mạng văn hoá của Trung Quốc họ làm triệt để và nghiêm khắc tơí mức nào nên các anh coi thường. Đài báo có không chịu nghe, không chịu đọc tin tức thời sự, cứ  ủ ê nghe những lời sướt mướt khóc than thế kia thì lấy sức đâu mà lao động sản xuất. Vừa mới hoà bình được mấy ngày mà đã có tư tưởng ăn chơi hưởng thụ, Nguy quá! Phải có biện pháp ngăn chặn ngay.


- Thôi, anh mới về nghỉ ngơi cho khoẻ, mẹ Nam nói, chuyện làng xã để sau. Mình hãy lo chuyện trong nhà đã. Chuyến này hai bố con về mình có tính chuyện cưới vợ cho con không? Con Tuyết đã là đảng viên rồi, đang học trên tỉnh, học xong, gì chứ chức chủ nhiệm hợp tác xã, hay chủ tịch, bí thư rồi sẽ vào tay nó đấy.


- Nó phấn đấu được thế là giỏi, bố Hoàng Kỳ Trung nói, anh mang tiếng bao năm lăn lộn chiến trường giờ vẫn lính trơn, đến danh hiệu đảng viên cũng không có thì làm nên trò trống gì được. Vừa mới giải phóng đã bị mấy thứ văn hoá đồi truỵ nó mê hoặc hút hồn mất hết lý trí, quên cả lập trường giai cấp. Mất cảnh giác đến mức mê mẩn cả đứa nó làm gián điệp cho Mỹ mà không biết. Nguy quá! Không học đâu xa, nhìn thằng Vương đấy, bố mẹ nó thế mà nó còn biết phấn đấu vào Đảng, lên được chức thiếu uý rồi. Thật anh  không còn  biết xấu hổ nữa.


- Bố nó đừng trách con làm gì. Trong đợt phép này cưới vợ xong, vào trong ấy, thằng Nam phải cố mà phấn đấu, đời còn dài. Trước tiên phải vào Đảng... Phải có Đảng thì mới mở mặt ra được con ạ.


Yến Quyên nói với con rồi đi nấu cơm. Bữa cơm sum họp sau bao năm cũng phải làm tươm tất. Yến Quyên bắt thịt con gà trống. Con gà trống này mỗi sáng nó vẫn gáy te te báo hiệu một đêm đã qua, một ngày mới lại đến. Từ nay Yến Quyên không còn thấp thỏm chờ mong nữa, không cần nghe tiếng gà gáy nữa. Cả hai bố con Nam đã trở về vẹn nguyên là Yến Quyên mừng. Đất nước đã hoà bình, hai bố con nó có đi nữa Yến Quyen cũng yên lòng.


Bên nhà cô Cam, mọi người vẫn ngồi nghe vở cải lương Lan và Điệp đã đến đoạn Lan cắt tóc đi tu.


Mẹ giục Nam sang cô Lùn mua rượu. Nam thấy cô Lùn sụt sùi khóc, nước mắt ướt nhoè đôi gò má khô gầy. Cô Lùn ngước nhìn Nam ngượng cười gạt nước mắt. Thì ra cô Lùn đang thương thân phận cô Lan, nhân vật trong vở cải lương cô đang nghe. Nam chợt thấy lòng mình nao nao nhìn cô Lùn rót rượu vào chai mà hai tay cứ run run xúc động. Cô Lùn xấu xí vậy mà giầu lòng nhân ái. Cô không thương thân phận mình còm cõm cô đơn lại đi thương cho cái cô Lan và chàng Điệp.


Ăn cơm xong, trời sập tối, mẹ giục Nam và bố sang thăm bà ngoại bên làng Đoài.


- Mẹ xem chiếc áo len này có đẹp Không? Nam khoe, ông bà Đức Cường nơi con đóng quân gửi biếu bà đấy. Còn mấy chiếc khăn voan này con mua biếu mẹ.


- Bố đã bảo anh không được dây dưa với những thành phần phức tạp. Nhà mình đâu cần thứ này, bố giận dữ gằn từng tiếng, sao anh lại nông nổi vậy, đây không phảỉ là tình cảm đơn thuần đâu anh ơi. Đằng sau đó là cả vấn đề quan điểm chính trị, là lập trường giai cấp, anh hiểu chưa.


Nam đành bỏ gói quà lại, cùng bố bước ra cửa. Bên nhà cô Cam tiếng máy quay đĩa lại rên rỉ giọng ca Thanh Tuyền với nhạc phẩm “Diễm xưa” của Trịnh Công Sơn: Mưa vẫn mưa rơi trên tầng tháp cổ...


Ngoài ngõ, mấy bà hàng xóm đang rủ nhau sang nhà cô Cam nghe hát. Nam lái xe đưa bố Trung sang nhà bà ngoại. Xe bon bon qua dốc cầu Đình Đoài. Gió lồng lộng. Anh sáng đèn xe xuyên màn đêm chiếu lên gương mặt háo hức của lũ trẻ làng Đoài. Chúng nhẩy tung tăng chắn đường cười reo.


- Anh Nam ơi chở chúng em đi một vòng. Hoàng Kỳ Trung nhìn lũ trẻ nghiêm giọng:


- Xe quân sự, cấm trẻ con được ngồi.


Bọn trẻ cụt hứng mặt ỉu xìu tránh ra hai bên đường nhìn theo chiếc xe lao đi. Nam thấy thương lũ trẻ. Lũ chúng nó chẳng khác gì Nam và Vương ngày xưa muốn được ngồi lên xe ngựa của ông nội Nam chạy quanh làng. Nam cho xe đỗ xịch trước cửa nhà bà ngoại. Nam đẩy cổng bước vào, khuôn sân gạch mốc rêu. Trong nhà tối thui không một ánh đèn. Mùi gây gây khai nồng lẫn mùi chua mốc của áo quần ít được giặt giũ. Nam xúc động gọi bà. Từ trong bóng tối tiếng bà run rẩy:


- Ai đấy! Tối tăm thế này hỏi bà có việc gì?


- Cháu là Nam về thăm bà đây.


-  Thằng Nam về rồi sao. Ôí giời ơi phúc đức quá! Cháu tôi.


-  Bà không mắc điện sao bà ?


-  Bà làm gì mà phải mắc điện. Để bà thắp đèn.


Bà loạt soạt lần diêm thắp đèn, ánh sáng nhập nhoà chiếu lên gương mặt già nua nhăn nheo của bà. Hai tay bà lập cập run rẩy. Bà bật cháy hết hai que diêm vẫn không thắp sáng được ngọn đèn dầu. Nam đến nắm đôi bàn tay bà. Bà để cháu thắp đèn cho bà. Bố cháu cũng về thăm bà đấy.


Bà sững sờ nhìn bố Nam.


- Cả Trung à? (Bà vẫn gọi bố Nam là Cả Trung)Vậy là Cả Trung cũng về. Cả Trung được về thì cậu Hiền cháu sẽ không bao giờ được về nữa. Kẻ thắng trận được về, kẻ thua trận phải chạy dài bỏ nhà bỏ cửa bỏ làng bỏ nước mà đi. Thằng Hiền sẽ không bao giờ về được nữa rồi. Bà khóc sụt sùi rồi lại lầm rầm nhắc đi nhắc lại mãi cậu Hiền không được về. Căn nhà trong đêm như rộng ra. Tiếng chuột chít chít cắn đuổi nhau chạy trong xó tối. Mặt bố Nam xanh tái mỗi khi nghe nhắc đến cậu Hiền. Bố Nam vẫn chửi cậu Hiền là thằng ác ôn giết người không run tay. Không bao giờ bố tha thứ cho kẻ nợ máu đồng bào chạy theo bọn bán nước hại dân. Mẹ Nam và bà phải chịu nhục chịu khổ vì cậu suốt đời.


- Mẹ còn thương xót cái thằng phản phúc đó làm gì. Con đã phải làm tù binh của nó đấy, bà có hiểu không? Bố Nam nói, bây giờ nó đã chạy sang Mỹ rồi.


- Nó còn sống thật ư? Nó còn sống mà không được về. Nó không được về, không bao giờ được về nữa rồi...


(còn tiếp)


Nguồn: Dưới chín tầng trời. Tiểu thuyết của Dương Hướng. NXB Hội Nhà văn, 2007. Đây là bản gốc, chưa bị cắt bỏ khi xuất bản. Tác giả gửi  www.trieuxuan.info


 


 


 

Mục lục:
1.
2.
3.
4.
5.
6.
7.
8.
9.
10.
11.
12.
13.
14.
15.
16.
17.
18.
19.
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Dưới chín tầng trời - Dương Hướng 19.11.2018
Bão - Ngũ Hà Miên 16.11.2018
Bến không chồng - Dương Hướng 08.11.2018
Trở lại cố hương - Thomas Hardy 07.11.2018
Nguyễn Trung Trực - Khúc ca bi tráng - Dương Linh 06.11.2018
Sông Đông êm đềm - Mikhail Solokhov 02.11.2018
Sóng lừng (VN. Mafia) - Triệu Xuân 02.11.2018
Thầy lang - TADEUSZ DOLEGA - Mostowicz 29.10.2018
Trăm năm cô đơn - G. G. Marquez 25.10.2018
Trả giá - Triệu Xuân 24.10.2018
xem thêm »