tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH
Khách thăm: 24747762
Tiểu thuyết
08.11.2018
Dương Hướng
Bến không chồng


Chương 24



Thuỷ ái ngại mỗi khi nhìn lên gương mặt buồn rầu khắc khổ của mẹ Nghĩa. Bà uống xong chén nước rồi vào giường nằm. Nghĩa cầm tờ báo lên đọc được mấy dòng lại bỏ xuống nhìn Thuỷ. Trong ánh mắt anh vẫn ánh lên niềm yêu thương. Thuỷ đọc rõ được tâm trạng anh đang khao khát chờ đợi Thuỷ sẽ đẻ cho anh một thằng cu. Từ ngày Hạnh ly hôn với Nghĩa, anh dẫn mẹ lên thị xã ở. Thuỷ đã chấp nhận tình yêu của anh. Đám cưới diễn ra cực kỳ nhanh chóng. Trong căn phòng hạnh phúc, Nghĩa dán lên tường những bức tranh trẻ con thật ngộ nghĩnh. Có lúc Thuỷ không cầm lòng thấy anh ngồi thừ ra ngắm bức tranh đứa bé trai trần truồng đứng đái. Ánh mắt đứa trẻ đen láy, cái miệng nhỏ xíu của nó cười toe toét thích thú ưỡn người cho nước đái cao vồng lên.



- Nay em phải trực đêm sao?



Thuỷ hôn nhẹ lên môi anh, bỗng dưng một nỗi xót thương trào lên trong lòng chị. Thuỷ bóp mạnh bàn tay anh.



- Em đi đây.



Thuỷ xách chiếc túi nhỏ chạy ra phố và nghe rõ nhịp tim mình đập mạnh. Đường phố buổi tối nườm nượp người xe qua lại. Những cặp trai gái thong dong dắt tay nhau trên hè phố mặt mày rạng rỡ. Thuỷ nghe những tiếng cười của họ mới trẻ trung trong sáng làm sao. Cái thời vô tư tươi cười của Thuỷ đã qua lâu lắm rồi. Tới ngã tư Thuỷ sang đường, tý nữa đâm sầm vào một chàng thanh niên đi xe máy. Anh ta phanh kít trước mặt Thuỷ hầm hầm miệng lẩm bẩm chửi câu gì đó rồi rồ máy lao vút đi. Ra tới bến xe, Thuỷ đứng nép vào một góc đưa mắt quan sát cái cảnh nhốn nháo người nằm, người ngồi ngả ngốn trên bến. Trên các cửa bán vé người xếp hàng chờ đợi mua vé với vẻ mệt mỏi. Lần này là lần thứ ba Thuỷ ra đây. Hai lần trước Thuỷ mới đứng chừng năm phút đã bỏ chạy. Nhìn những gã đàn ông mà Thuỷ định làm quen cứ nhăn nhở gớm ghiếc và xa lạ. Mới chỉ định làm quen mà Thuỷ đã bủn rủn cả chân tay. Thế là Thuỷ đành bỏ cuộc chạy một mạch về ôm chầm lấy Nghĩa hôn như điên dại.



- Mua vé đi Hà Nội không ? Năm sọi một vé.



Một gã phe vé đến đứng trước mặt Thuỷ vẻ lỳ lợm.



- Không!



- Thế thì đi đâu?



- Không. Không đi đâu cả! - Thuỷ hét lên.



- Không đi đâu mà lại ra đây. A, hiểu rồi! Mới hành nghề hả?



- Cút đi - Thuỷ nói.



- Dào ơi, già có mõ còn kiêu kỳ. Gã phe vé dẩu môi - Đây nói cho mà biết nhá! Đến những em còn non tơ kia cũng phải qua tay thằng này dắt mối mới kiếm được nhá. Nghề nào nghiệp ấy ăn mảnh một mình là không xong đâu.



Thuỷ bỏ chạy khỏi bến xe. Nỗi tủi nhục đau đớn nhói lên trong lòng Thuỷ. Bỗng dưng Thuỷ lại biến mình thành con đĩ - con đĩ không cần tiền. Thế mới biết làm đĩ cũng cực thật...



Đi khỏi bến xe một đoạn Thuỷ lấy lại bình tĩnh quay lại. Từ chập tối Thuỷ đã để ý đến một người đàn ông ngồi uống nước chè chén trước quầy hàng của một bà già. Trông dáng dấp anh ta khoẻ mạnh, gương mặt giản dị, miệng rộng, hai mắt to, lông mày rậm, Thuỷ cố làm ra vẻ lả lơi đến ngồi cạnh người đàn ông.



- Ông anh đã ăn táo này chưa đấy?  Thuỷ nói, tay nhón mấy quả táo mắt liếc người đàn ông, cười dễ dãi. Táo ngọt hay chua nhỉ?



- Táo ngon lắm đấy. Bà già niềm nở mời Thuỷ.



- Mời ông anh ăn thử hộ quả xem nào. Thuỷ dúi vào tay anh ta quả táo to nhất. Anh ta nhìn Thuỷ ngỡ ngàng.



- Ông anh đi Hà Nội sao?



- Không, tôi vừa ở Hà Nội về đây thì hết xe về  tuyến huyện.



- Em đi Hà Nội. Thuỷ nói đại - Cả đêm mà ngồi đợi thế này thì buồn quá nhỉ.



- Đành chịu vậy thôi, tôi đã đi khắp, chả nhà trọ nào còn giường.



Quá nửa đêm, Thuỷ mới gạ gẫm được anh ta ra vườn hoa. Những chiếc ghế đá vắng teo ướt đẫm sương đêm. Những lùm cây im phắc dưới ánh điện cao áp. Một nỗi kinh hoàng chợt ào đến khi người đàn ông xa lạ nắm lấy tay Thuỷ.



- Có áo không?



- Áo gì?



- Còn cái gì nữa. Thú thật là sướng thì có sướng nhưng đằng này sợ cái  bệnh chết tiệt ấy lắm.



Anh ta kéo Thuỷ ngồi xuống bên vạt cỏ cạnh lùm cây khuất ánh điện. Thuỷ định vùng chạy nhưng anh ta đã kịp dang hai cánh tay khoẻ mạnh xiết chặt lấy tấm thân đang run rẩy của Thuỷ.



- Hoá ra cô em là con nhà lành thế mà tôi cứ ngỡ...Xin lỗi.



Người đàn ông bối rối bỏ chiếc túi bạt từ tối vẫn kè kè đeo trên vai xuống cạnh gốc cây. Toàn thân Thuỷ mềm nhũn, tan rữa ra trong vòng tay anh ta. Từ trong bóng tối nhìn ra khoảng sáng của thành phố mọi cảnh vật như quay cuồng. Thuỷ nhắm mắt lại khi anh ta vật chị ra đám cỏ....



Ngay sau đó, Thuỷ vùng chạy không một lời từ biệt kẻ làm tình với mình. Thuỷ cắm đầu chạy không dám ngoảnh mặt lại. Đường phố vắng không một bóng người. Những ngọn đèn cao áp sáng chói lên trong đêm.



Tiếp những ngày sau đó là nỗi thấp thỏm chờ đợi. Thuỷ nghe ngóng từng giờ xem trong người có gì khác lạ. Năm ngày, mười ngày, hai mươi ngày rồi một tháng qua đi. Nỗi thất vọng đau đớn nhục nhã tiêu diệt sức lực Thuỷ. Chị biết rõ mình không đủ lặp lại lần nữa. Giờ bình tĩnh lại, Thủy mới thấy mình trong nghề y mà ngu thế. Lẽ ra không nên vận động mạnh thì ngay sau đó mình lại hoảng loạn bỏ chạy như con điên thế thị "đậu" làm sao được.



Thuỷ đành phải chấp nhận sự lừa dối chồng, lừa dối gia đình chồng và lừa dối tất cả mọi người để gây lại niềm tin cho cả gia tộc nhà Nghĩa. Chị phải tự kiếm một đứa con. Chuyện kiếm đứa con không khó. Nhưng cái khó là Thuỷ phải dấu kín được chuyện này để Nghĩa tin đó là con mình. Người đàn ông mà Thuỷ cần đến phải hoàn toàn xa lạ không biết Thuỷ là ai. Thuỷ không lạ gì cánh đàn ông thường "quen mui thấy mùi ăn mãi". Thuỷ xác định rõ người đàn ông đó chỉ như kẻ qua đường. Chỉ một lần rồi thôi - thôi vĩnh viễn. Chị không cho phép mình sau này được nhớ tới người đó. Chính vì những ý nghĩ đó đã thúc ép chị ra bến xe nhưng tới giờ phút này Thuỷ lại không thể, không thể làm thế lần nữa. Chị không thể phơi mặt mình giữa chốn ba quân. Giờ đây chị thấy nhục nhã nhơ nhớp hơn cả con điếm. Thuỷ lao vào phòng trực nằm vật ra giường và thấy sợ hãi cả chính mình.



*



Thuỷ nhìn mọi thứ, từ gối chăn, và quần áo trên mắc áo cứ sáng lên dưới ánh điện trong căn phòng Hạnh phúc. Nghĩa lại mới kiếm được bức tranh người mẹ cho con bú về treo trên tường. Nhìn cái miệng bé xíu của đứa trẻ ngậm vú căng đầy của người mẹ, Thuỷ lại tủi thân. Cả sự háo hức của Nghĩa và tâm trạng thấp thỏm chờ đợi của mẹ chồng Thuỷ càng làm Thuỷ khổ tâm hơn.



- Thuỷ! Nghĩa lao vào phòng ôm lấy Thuỷ hôn. Em trông bức tranh anh kiếm về có đẹp không.



Mặc dù đã quyết định nói hết sự thật về anh mà mãi Thuỷ vẫn không sao nói được. Thuỷ thấy tim mình đập mạnh. Chị ôm ghì Nghĩa vào lòng.



- Anh Nghĩa. Thuỷ nói nhanh, em không thể để tình trạng này kéo dài mãi được.



-  Thuỷ, truyện gì thế, em cứ nói.



        - Em đã nói dối anh. Em cố tình nói dối anh.



- Chuyện gì mới được chứ.



- Chuyện...Chuyện em dẫn anh đi bệnh viện khám hồi nọ...chúng mình sẽ xin một đứa con nuôi.



Thuỷ nhìn thoáng thấy mắt Nghĩa dại đi, anh nằm thượt ra giường. Thuỷ vội vã nắm chặt bàn tay anh.



- Không. Đấy không phải tại anh. Tại chiến tranh, tại những năm anh ở chiến trường...



- Nghĩa thấy rùng mình như có một mũi kim đâm nhói vào tim. Anh cảm nhận thấy mình có tội với Hạnh, có tội với Thuỷ. Kết cục người không có khả năng sinh con là anh chứ không phải là Hạnh và Thuỷ.



Chương 25



    Bà Khiên chết vì bệnh tim. Nghĩa đưa mẹ về quê chôn cất bên mộ bố tại cánh mả Rốt. Ngay sau tang mẹ, Nghĩa xin về hưu và đòi ly hôn bằng được với Thuỷ. Anh khăng khăng đòi ly hôn với Thủy cũng giống như Hạnh đã khăng khăng đòi ly hôn với Nghĩa. Trở về mảnh đất tổ tiên, trở về căn nhà xưa hoang vắng trên nền từ đường họ, anh muốn chuộc lại mọi tội lỗi của mình với dòng họ Nguyễn. Anh xoay trần ra quét vôi lại căn nhà, sửa sang lại bàn thờ tổ. Anh xuống ao lấy bùn đổ lên mảnh vườn trước cửa trồng lại mấy khóm chuối, vun lại hàng cau gầy ngoẵng, còi cọc. Những tầu cau sun lại vàng khè. Đêm đêm nằm trơ trọi một mình trong ba gian nhà mái bằng lặng ngắt anh mới nhìn lại bản thân, nhìn lại cảnh làng Đông từ bao năm nay cũng không ít người có cảnh ngộ giống anh. Chú Vạn hồi này hầu như không ra khỏi mảnh vườn ươm. Hôm ra thăm chú Nghĩa sững sờ nhìn lên gương mặt chú gầy xọm đi, tóc bạc trắng như một ông lão. Thành thì suốt đời phải mang bộ mặt dị dạng không vợ con. Cúc ngày xưa đùng đùng đem trả trầu cau Thành đã tưởng sẽ kiếm được đám khác khá hơn, ai ngờ lại vơ bèo vạt tép làm lẽ ông ba Chương. Dâu ngày xưa lem lém vậy, giờ lại lấy cửa phật làm vui. Đến như cái Thắm rực rỡ nhất nhì làng đông bây giờ vẫn vò võ nuôi con một mình. Còn mẹ Hạnh thì gần như câm lặng. Nghĩa nghe mọi người nói, ngay sau ngày Hạnh bỏ làng đi bà Nhân ốm một trận gần chết. Từ ngày Nghĩa về làng, anh băn khoăn mãi không hiểu vì nguyên nhân gì mà Hạnh phải bỏ làng đi. Nghe mọi người đồn Hạnh lên mãi trên Bắc Thái gì đó. Ngày ngày Nghĩa soi gương thấy tóc mình cũng lốm đốm bạc. Nghĩa có ý định ngày chạp tổ năm nay sẽ làm to như năm nào bố mẹ anh đã làm. Anh muốn làm cho tròn bổn phận của người trưởng tộc cuối cùng của gia đình mình đối với dòng họ Nguyễn.



Ôi, ngày ấy ngôi từ đường họ mới uy nghiêm lộng lẫy làm sao, ngày ấy  Hạnh còn là đứa bé con  hiền dịu như con bồ câu nhỏ.



Lúc này đang trong tiết xuân, nghĩa xuống chợ huyện mua mấy giống hoa và mấy loại cây cảnh mà ngày xưa bố thường trồng. Nghĩa ngày một già đi nhưng anh muốn làm cho mảnh đất từ đường họ Nguyễn tươi tốt lại. Nghĩa đang hí hoáy vun cho mấy khóm hoa trước cửa thì thằng cu con nhà Thắm lộc cộc cắp sách chạy vào. Giọng nó líu díu từ ngoài ngõ.



-Bác Nghĩa ơi, bác Nghĩa!



-Có gì mà vui thế hả cháu?



-Bác ơi, cô Hạnh về.



Nghĩa để nguyên cả bàn tay lấm lem bùn đất tóm lấy cổ tay thằng bé.



-Thật thế hả cháu?



-Thật mà! Cháu đi học về gặp cô ấy dắt một em bé bằng này này, xinh ơi là xinh. Em bé lại mặc váy hoa nữa nhé.



Nghĩa bàng hoàng nghe thằng bé báo tin Hạnh về. Anh vội vã rửa chân tay thay quần áo chạy sang nhà Hạnh. Nghĩa sững lại trước cửa nhìn Hạnh đang sụt sùi khóc trước mặt mẹ. Đứa bé gái ngồi lọt trong vòng tay bà Nhân đang khoe chuyện gì đó. Mới chỉ thoáng nhìn vào mặt đứa bé, Nghĩa đã nhận ra nó đúng là con gái Hạnh. Cũng mớ tóc đen nhánh, cũng khuôn mặt tròn với cặp mắt đen lay láy của Hạnh xưa. Vừa thoáng nhìn thấy Nghĩa, Hạnh đã đứng vụt dậy đưa tay gạt nước mắt. Nghĩa thấy ánh mắt của Hạnh lướt trên mái tóc của Nghĩa.



- Anh đấy ư? Hạnh nói. Mời anh ngồi.



- Nghĩa ngồi xuống ghế lặng im không nói được lời nào.



- Mẹ, có phải bố đấy không hả mẹ?



- Đứa bé gái đang ngồi trong lòng bà Nhân chạy lại nắm lấy tay mẹ. Mắt nó đảo liên tục hết nhìn mẹ lại len lén nhìn Nghĩa.



- Không. Không phải bố con đâu. Đây là bác Nghĩa. Bác Nghĩa là thiếu tá quân đội chỉ huy cả đoàn quân ngoài mặt trận. Bác ấy đánh giặc giỏi lắm đó.



Đứa bé xị mặt ra hờn dỗi.



- Thế mà mẹ bảo dẫn con về gặp bố. Mẹ dẫn con đi gặp bố đi mẹ.



- Con hư lắm! Để yên mẹ nói chuyện với bác Nghĩa...



Cuộc gặp lại muộn màng giữa Nghĩa và Hạnh chỉ gợi lại nỗi đau cho cả hai người. Rời nhà Hạnh về, Nghĩa đi lảo đảo như người say nắng. Bao sự kiện cuộc đời lại xới lên trong tâm trí anh. Nghĩa loay hoay cạy miếng cơm cháy đã khô queo trong chiếc xoong con tý, bữa sáng anh quên không đổ nước vào ngâm cho nó rữa ra. Thoáng nghe có tiếng chân bước từ ngoài sân, anh nhìn lên đã thấy thím Xeng bước vào cửa. Nghĩa quẳng chiếc xoong vào trong góc nhà đứng dậy mời thím Xeng ngồi.



- Mời anh sang ông bào gì đấy. Chuyện hệ trọng.



Nghĩa theo thím Xeng sang nhà ông Xung. Ông Xung đang vò đầu bứt tai vật vã trên giường, thấy Nghĩa ông ngồi bật dậy môi mấp máy mãi mới nói thành lời:



- Nghĩa, anh biết tôi gọi anh sang đây làm gì rồi chứ? Con Hạnh nó về, anh biết chưa? Như vậy là mình đã có tội - Cả anh và tôi đều có tội với nó - Giọng lão Xung run run, lão đứng dậy tới ban thờ bê chiếc rương của tổ đưa cho Nghĩa.



- Ngày xưa anh đi, tôi nhận, bây giờ anh về, tôi trao trả lại anh. Thế nào? Anh phải xin lỗi con Hạnh và gọi nó về với anh không thì thiên hạ nó chửi vào mặt cả họ nhà mình. Ôi, ai ngờ người không có con là anh chứ không phải là con Hạnh. Tôi định bàn với anh thế này. Mình đã sai thì sửa - Lão Xung hấp háy cặp mắt nhìn Nghĩa, giọng phấn chấn - Ngày chạp tổ năm nay anh nhân danh trưởng tộc đứng lên tuyên bố trước họ xoá bỏ lời nguyền xưa của cụ tổ. Phải xoá bỏ mọi hận thù. Anh đã là cấp tá thì chắc là anh đủ lý lẽ để thuyết phục mọi người nghe anh. Tôi bây giờ đã già rồi. Già rồi, giờ nghĩ lại mà khiếp sợ.



***



Hạnh dắt con gái ra tới cầu Đá Bạc đứng nhìn dòng sông loang loáng trong trăng. Bến Không Chồng lung linh.



- Nhà bố đâu hả mẹ?



- Kia, sắp đến rồi.



Hạnh thấy rạo rực dắt con đi trên bờ sông. Giây phút này là giây phút thiêng liêng nhất. Cả cuộc đời đi lấy chồng Hạnh khao khát có được đứa con mà không được. Nhưng khổ cho Hạnh lại có thai vào thời kỳ ly hôn với Nghĩa nên phải bỏ làng trốn đi. Mấy năm xa quê Hạnh mới nhận thấy một điều, chị không thể chạy trốn cuộc đời, chạy trốn số phận. Làng Đông là máu thịt của chị, con gái chị phải có bố.



Hạnh chỉ cho con khu vườn ươm có ngôi nhà nhỏ loé sáng ánh đèn dầu. Một luồng gió nhẹ, khu vườn ươm khẽ lao xao trong gió, thoang thoảng mùi đồng quê và hương thơm của củi phi lao, bạch đàn cháy trong bếp lửa. Hạnh dắt con bước vào cửa. Chú Vạn đang ngồi im phắc trên giường như một lão già, tóc trắng phơ. Hạnh nhào vào lòng chú Vạn khóc. Chị khóc mà không hiểu mình khóc vì sung sướng hay vì đau khổ xót thương chú Vạn.



- Mẹ, sao mẹ lại khóc. Bố con đâu hả mẹ?



- Đây... Bố... Bố con đây!



Nguyễn Vạn run lẩy bẩy sững sờ nhìn vào mẹ con Hạnh.



- Hạnh ơi, cháu nói gì vậy?



- Chú không hiểu ư? Hạnh nắm chặt lấy đôi tay nhăn nheo run rẩy của chú Vạn - Chú không hiểu thật ư! Đây chính là con gái của chú đấy, cháu đã mang nó về cho chú. Chả lẽ chú lại không đoán ra vì sao cháu phải bỏ làng ra đi.



Nguyễn Vạn ngồi lặng trên giường như tượng. Hạnh kéo con vào lòng khẽ vuốt vuốt mái tóc nó. Những phút im lặng triền miên... Chú Vạn như chợt tỉnh sau một giấc mơ. Chú đưa tay chộp lấy bàn tay Hạnh.



- Hạnh, tao có tội! Bây giờ tao hiểu ra rồi, hiểu hết mọi nhẽ ở đời... Có những tội ác ghê gớm.



- Chú lảm nhảm gì vậy? Chú không có tội tình chi hết.



- Không, tao có tội. Mày hãy quay về với thằng Nghĩa đi! Nó về hẳn rồi đấy. Nó bỏ con vợ tỉnh rồi...Hãy thương lấy nó.



Hạnh lại ôm lấy chú Vạn, hai bàn tay chị sờ thấy cả những rẽ xương sườn trên thân hình gầy guộc của chú Vạn. Gương mặt chú Vạn thoáng bừng sáng lên lại vụt tắt. Chú nắm lấy tay Hạnh, tay kia vuốt vuốt tóc đứa trẻ.



- Chú, con của chúng ta đấy. Chả lẽ chú lại không vui mừng thấy mình đã có một đứa con sao?



- Hạnh, cháu không hiểu chú, nhưng chú lại hiểu rõ cháu. Đừng thương hại chú. Đời chú chẳng còn gì nữa rồi. Chú già quá rồi mà cháu thì còn trẻ, thằng Nghĩa còn trẻ. Cháu không về với nó là cháu có tội. Ôi con người ta có biết bao nhiêu tội lỗi.



Chú Vạn kéo đứa trẻ vào lòng.



- Ôi con gái của ta đây ư? - Chú Vạn cúi xuống nhìn sát vào mặt con gái. Cả cuộc đời, lần đầu tiên Nguyễn Vạn được gọi con mình. Đứa trẻ tròn mắt nhìn Nguyễn Vạn. Có lẽ nó chưa tin hẳn đây lại là bố nó.



Đêm tĩnh lặng, khu vườn ươm xanh mướt. Bến Không Chồng mùa này nước cạn phơi ra bãi cát trắng, sáng rực lên trong trăng. Bóng trăng chênh chếch chiếu lên thềm nhà. Lúc này Hạnh mới để ý đến đống củi thông đang ngun ngút lửa. Ngọn đèn dầu năm xưa vẫn để trên bậu cửa, Hạnh đưa tay khép lại lại cánh cửa. Đứa trẻ đã ngủ trong lòng chú Vạn.



- Đừng, Hạnh! Chú van cháu, hãy bế con về đi. Về với thằng Nghĩa. Nơi ấy là mồ hôi nước mắt của cả cuộc đời cháu...



- Không bao giờ - Hạnh nói - Cháu sẽ ở đây với chú suốt đời. Chú sợ sao?



Mấy năm xa quê, Hạnh chỉ mơ ước được ở căn nhà nhỏ này. Đây mới chính là niềm vui của đời Hạnh, là tương lai của con Hạnh. Một ước mơ thật giản dị, Hạnh được cầm chiếc chổi rơm quét nhà, được tự tay nhóm lửa nấu cơm cho chú Vạn như ngày xưa. Hạnh vẫn nhớ ngày ấy chú Vạn dạy Hạnh tập nấu cơm. Chú bảo phải thế này này, phải nhúng ngón tay đo mức nước trong xoong để cơm khỏi khô quá hoặc nhão quá. Những kỷ niệm nhỏ mà xa xôi quá nhưng không hiểu sao lúc này vẫn hiện rõ trong tâm trí Hạnh. Hạnh không thể để chú Vạn sống cô độc mãi thế này. Từ ngày đi khỏi làng Đông, Hạnh mới nhận ra một điều con người ta sống trên đời cần cố một mái ấm gia đình. Không có lý khi ta làm cho cuộc đời này tốt đẹp hơn lại là tội lỗi được. Hạnh sẽ chăm chút cho tuổi già của chú Vạn bằng tình cảm sâu nặng của một đứa con đối với cha, người vợ đối với chồng. Nỗi cô đơn của cuộc đời đã làm cho Hạnh nhận ra trên đời này không có ai tốt như chú Vạn và không có ai khổ và cô đơn như chú Vạn.



Hạnh bế đứa bé từ tay chú Vạn đặt xuống giường rồi đứng dậy buông màn. Chú Vạn ngồi ngây đơ giữa giường câm lặng. Hạnh bước lại tắt đèn rồi vào giường ôm ghì lấy chú Vạn. Đã bao năm nay có lẽ đây là đêm đầu tiên Hạnh cảm thấy yên ổn và hạnh phúc trọn vẹn - không lo lắng, không đợi chờ, không khao khát, không ước mơ điều gì hơn...



Hạnh thiếp đi, khi tỉnh dậy, mặt trời đã rọi ánh nắng qua khe cửa. Không hiểu chú Vạn đã dậy đi đâu từ bao giờ. Hạnh gọi con dậy, dắt nó ra Bến Không Chồng rửa mặt, Hạnh chợt nhìn thấy phía cầu Đá người đứng lố nhố ngó nghiêng dưới chân cầu.



Linh cảm thấy điều gì đó, Hạnh dắt con chạy mà hai chân cứ díu lại. Hạnh đã nhận ra Nghĩa, anh lao ào từ trên cầu xuống sông. Hạnh sững lại chân tay bủn rủn khi nhìn thấy cái xác chết được Nghĩa kéo từ dưới sông lên lại chính là chú Vạn. Hạnh dắt con nhào tới quỳ phục xuống bên xác chú Vạn.



***



         



Bao nhiêu năm nay Nguyễn Vạn sống lặng lẽ trong ngôi nhà vườn ươm giờ bỗng dưng cái chết của Nguyễn Vạn làm thức tỉnh mọi người dân làng Đông nghĩ về một điều gì đó. Nghĩa quyết định làm đám tang chú Vạn tại nhà mình.



Tới giờ phát tang, lão Xung đứng trên thềm nhà hấp háy cặp mắt nhìn mọi người đứng kín cả sân. Người làng Đông không ngờ lão Xung bây giờ lại đẹp lão vậy. Có lẽ cái họ Nguyễn mỗi mình lão sống thọ nhất. Lão run run xúc động cầm tấm vải trắng xé roạc một mảnh làm khăn tang quấn lên đầu. Lão thấy trong người lão có gì đó đang biến động dữ dội. Lão rơm rớm nước mắt, lão đang khóc âm thầm mà không rõ vì lẽ gì. Lão không chỉ khóc riêng cho con người bất hạnh nằm trong quan tài kia. Lão đang đau đớn về những điều xa xưa mà không ai nghĩ đến lúc này. Lão thương xót cho cả đời ông cha Nguyễn Vạn, thương xót cho cả hai thằng con lão đã chết oan uổng trong cải cách và thương xót cho chính lão cũng bị giam cầm ngay trong ngôi từ đường họ tộc. Lão cặm môi xé toạc mảnh tang nữa đưa cho Nghĩa đang đứng cạnh lão. Lão lại liếc mắt nhìn thấy Hạnh dắt con đứng sau Nghĩa, lão xé một mảnh tang đưa cho Hạnh.



Hạnh cầm mảnh tang quấn lên đầu con gái, lão Xung thấy gai gai trong người khi bắt gặp ánh mắt của Hạnh đang cháy rực lên nhìn thẳng vào mắt lão. Lão Xung cúi xuống xé vội mảnh tang nữa đưa cho Hạnh. Đứng sau Hạnh là vợ chồng chú Xeng, cô Thao và ba đứa cháu nội lão. Lão xé liền một lúc sáu mảnh đưa cho chú xeng. Lão ngường ngượng chợt nhận ra sáu mảnh tang lão vừa xé lại to hơn. Mặc dù lão không hề chủ bụng mà sao cái cữ tay lão xé chẳng đều chút nào. Tiếp đến là Dâu, hai mẹ con cái Thắm, Cúc và cả những người không phải họ nguyễn cũng đòi để tang Nguyễn Vạn. Lão Xung xé tang mỏi cả tay, lão vắt tấm vải trắng lên cây sào và tuyên bố, ở làng Đông này ai muốn để tang Nguyễn Vạn cứ tự giác đến xé lấy một mảnh.



Không ai để ý thấy bà Nhân đã đứng trước quan tài Nguyễn Vạn từ bao giờ. Bà cứ đứng lặng như thế mãi. Trong túi của bà đã có sẵn mảnh tang cũ, bà lấy ra quấn lên đầu và lại đứng lặng như trước. Trong đời bà đã có ba cái tang - tang chồng, tang hai thằng con trai - Cả ba lần bà chỉ được đứng trước ba cái quan tài giả không có thân xác người thân. Duy có lần này bà mới đứng trước cái quan tài thật. Kẻ đang nằm trong quan tài kia tuy chỉ là người dưng nhưng lại gần gũi thân thiết, hiểu rõ bà hơn cả chồng, cả con bà.



Mọi người ngạc nhiên hơn cả thấy mụ Hơn cũng đòi để tang Nguyễn Vạn. Mụ bước tới tự tay xé lấy hai mảnh tang quấn lên đầu một mảnh, một mảnh mụ đưa cho thằng Tốn.



- Mày đội lên đầu đi - Mụ nói khẽ, không có người ta thì đời mày cũng thối rữa từ lâu rồi con ạ.



Đám tang không hề có tiếng khóc gào thét lên như mọi đám tang khác, nhưng tất cả mọi người ai cũng thấy mình đang khóc - khóc âm thầm lặng lẽ - khóc về nỗi đau nhân tình - khóc cho một linh hồn cô độc. Có lẽ nỗi đau của mọi người hoà nhập vào tiếng kèn của lão Khoái- Tiếng kèn réo rắt tu lên ai oán. Lão Phỏng rỉ tai lão Khi:



- Mẹ kiếp, lão Khoái hôm nay thổi kèn hay vậy, hay hơn cả cha con thằng Lý toét trên làng Hồi.



- Lúc sáng lão ấy bảo chỉ thổi mỗi đám này nữa là nghỉ - Lão Khi nói.



Hạnh dắt con gái đi bên Nghĩa. Giữa tiếng kèn réo rắt bên tai, chị vẫn nghe rõ lời chú Vạn cứ vẳng lên. "Đừng thương hại tao.... Hãy về với thằng Nghĩa...".



Đám tăng ra tới cầu Đá thì rẽ xuống Bến Không Chồng. Hạnh ngước nhìn lên từng gương mặt người làng Đông và hiểu rằng trên đời này chỉ có mỗi mình chị hiểu rõ nguyên nhân dẫn đến cái chết của chú Vạn.



Dòng người làng Đông lặng lẽ đi chầm chậm, chầm chậm đưa Nguyễn Vạn ra cánh mả Rốt. Những vành khăn trắng nhấp nhô sáng rực lên dưới nắng xuân.



                                                                 Hết



Nguồn: Bến không chồng. Tiểu thuyết của Dương Hướng. NXB Hội Nhà văn, 1990.



Tác giả gửi www.trieuxuan.info



 



 


Mục lục:
1.
2.
3.
4.
5.
6.
7.
8.
9.
10.
11.
12.
13.
14.
15.
16.
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Dưới chín tầng trời - Dương Hướng 19.11.2018
Bão - Ngũ Hà Miên 16.11.2018
Bến không chồng - Dương Hướng 08.11.2018
Trở lại cố hương - Thomas Hardy 07.11.2018
Nguyễn Trung Trực - Khúc ca bi tráng - Dương Linh 06.11.2018
Sông Đông êm đềm - Mikhail Solokhov 02.11.2018
Sóng lừng (VN. Mafia) - Triệu Xuân 02.11.2018
Thầy lang - TADEUSZ DOLEGA - Mostowicz 29.10.2018
Trăm năm cô đơn - G. G. Marquez 25.10.2018
Trả giá - Triệu Xuân 24.10.2018
xem thêm »