tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Green Leaf VN - với hơn 400 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới - là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Luôn phục vụ khách hàng với phong thái và ý chí của người tài xế chuyên nghiệp. Chỉ tuyển dụng đầu vào tài xế có khả năng giao tiếp tiếng Anh đàm thoại. Tác phong, đồng phục chỉnh chu trong suốt thời gian phục vụ khách hàng. Các tài xế phải vượt qua chương trình đào tạo nghiêm ngặt về cách thức phục vụ khách hàng

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm: 29849904
Tiểu thuyết
05.01.2009
Dư Hoa
Huynh đệ

 


                                                                29


 


           Lúc sắp hết giờ làm việc, Lâm Hồng biết tin chồng bị thương. Sắc mặt xám ngoét, chị hấp ta hấp tấp đạp xe về nhà. Vội vã mở cửa, chị nhìn thấy Tống Cương cong lưng nằm ghé người trên giường tối lờ mờ, mở to mắt nhìn mình im lặng. Lâm Hồng khép cửa, đi đến trước giường ngồi xuống. Chị đau đớn, đưa tay âu yếm vuốt ve mặt Tống Cương. Nhìn Lâm Hồng, Tống Cương xấu hổ nói:


Anh bị vẹo lưng.


 


          Ngay lúc đó Lâm Hồng đã khóc. Chị cúi xuống ôm chồng, khẽ hỏi:


Bác sĩ bảo sao?


 


           Lâm Hồng va vào người Tống Cương. Anh đau tê tái nhắm chặt hai mắt. Lần này anh không rên. Chờ bớt đau, anh mới mở mắt nói với vợ:


Chưa đi bệnh viện.


Tại sao? – Lâm Hồng hỏi một cách căng thẳng.


Anh bị vẹo lưng – Tống Cương nói – Nằm mấy hôm sẽ khỏi.


Không được – Lâm Hồng lắc lắc đầu -  Nhất định phải đi viện.


Hiện giờ anh không động đậy được – Tống Cương nhăn nhó đáp -  Mấy hôm nữa sẽ đi.


 


          Tống Cương nằm trên giường nửa tháng trời, mới xuống đất đi được. Lưng anh vẫn không thể ưỡn thẳng. Tống Cương khom lưng đi theo vợ vào bệnh viện một lần, úp bốn cái giác, dán năm liều cao, tiêu mất mười mấy đồng. Xót ruột quá, Tống Cương nghĩ bụng, cứ thế này mãi, không khéo số tiền bốc vác khổ sở hơn hai tháng trời không đủ chữa vết thương. Tống Cương không đi bệnh viện nữa. Anh cảm thấy đau sái lưng cũng như cảm cúm, chữa cũng khỏi, không chữa cũng khỏi.


 


           Sau hai tháng nghỉ tại nhà, Tống Cương đã có thể ưỡn thẳng lưng. Anh lại đi tìm việc làm. Trong thời gian đó, Tống Cương suốt ngaỳ lấy tay đỡ lưng, tập tà tập tễnh bước trên phố lớn ngõ nhỏ thị trấn Lưu chúng tôi ,tìm công ăn việc làm ở khắp nơi. Nhưng liệu có ai cần đến một kẻ đau lưng? Với tràn đầy niềm tin, sáng sớm Tống Cương ra khỏi nhà. Lúc chiều tối anh xuất hiện ở cửa với bộ mặt nhăn nhó. Nhìn vẻ mặt của chồng, Lâm Hồng biết ngay không có kết quả gì. Chị cố gắng động viên, an ủi anh. Chị bảo chỉ cần dè sẻn, lương của một mình em cũng nuôi sống hai vợ chồng. Đêm nằm trong chăn, Lâm Hồng lấy tay xoa nhẹ sống lưng đau của chồng, bảo anh chỉ cần em còn sống, khỏi cần lo cuộc sống sau này. Tống Cương xúc động nói:


Anh xin lỗi em.


 


           Lâm Hồng lúc này chỉ là vui cười gượng. Xưởng dệt kim mấy năm liền lằm ăn thua lỗ, hiện giờ bắt đầu giảm biên chế. Con ma thuốc lá - Lưu xưởng trưởng  đang có ý định gạ gẫm Lâm Hồng, mấy lần gọi chị lên phòng làm việc, khép kín cửa khẽ nói với Lâm Hồng, trong danh sách hai lần giảm biên chế, đều có tên chị, nhưng ông ta đã gạch đi, sau đó cứ nhìn hau háu vào bộ ngực ngồn ngộn của chị với ánh mắt thèm thuồng. Lưu xưởng trưởng hơn năm mươi tuổi, nghiện thuốc lá đã bốn mươi năm. Hàm răng đen nhẻm, môi cũng thâm sì., hễ  nhìn thấy Lâm Hồng, là nụ cười dâm đãng toe toét nở trên môi, hai túi mắt sị xuống như hai khối u.


 


          Ngồi đối diện với ông ta, Lâm Hồng y như ngồi lên thảm gai. Chị biết tỏng những lời nói bóng gió của ông ta. Gã đàn ông này khiến chị lợm giọng buồn nôn từng cơn, ngồi cách bàn, chị cũng ngửi thấy mùi hôi thuốc là khắp người ông ta. Nhưng nghĩ đến người chồng đau lưng ở nhà đã thất nghiệp, mình không thể mất việc nốt, Lâm Hồng đành phải mỉm cười ngồi yên, thầm nghĩ chỉ mong sao có ai lập tức gõ cửa đi vào.


 


           Lưu xưởng trưởng con ma thuốc lá vung vẩy chiếc bút máy trong tay. Ông ta bảo sẽ dùng cây bút máy này gạch tên Lâm Hồng trong danh sâch những người giảm biên chế. Thấy Lâm Hồng cười không nói gì, con ma thuốc Lưu xưởng trưởng  cúi người về phía trước khe khẽ nói:


Em cũng không nói  được  một tiếng cảm ơn sao?


Cám ơn. – Lâm Hồng mỉm cười nói một tiếng.


 


          Con ma thuốc Lưu xưởng trưởng lấn thêm một bước:


Cảm ơn anh thế nào?


 


           Lâm Hồng tiếp tục mỉm cười nói:


Cảm ơn Lưu xưởng trưởng.


 


          Con ma thuốc Lưu xưởng trưởng gõ bút máy lên bàn, nói ra một vài tên chị em công nhân có tính chất gợi ý, để khỏi bị xoá tên, các cô đã chủ động dẫn xác đến tận cửa ăn nằm với ông ta. Lâm Hồng vẫn mỉm cười. Con ma thuốc Lưu xưởng trưởng hau háu nhìn Lâm Hồng, hỏi chị một lần nữa:


Em định cám ơn anh thế nào?


Cám ơn Lưu xưởng trưởng – Lâm Hồng vẫn nói như thế.


     -   Thế này nhé – Con ma thuốc Lưu xưởng trưởng bỏ chiếc bút máy trong tay xuống, đứng dạy đi vòng qua bàn nói --  Cho anh ôm em một cái như ôm đứa em gái.


 


          Thấy gã vòng qua bàn đi tới, Lâm Hồng lập tức đứng dạy đi ra cửa. Khi mở cửa, chị mỉm cười nói với con ma thuốc Lưu xưởng trưởng:


Em không phải em gái của Lưu xưởng trưởng.


 


          Lâm Hồng mỉm cười đi ra khỏi phòng làm việc của con ma thuốc Lưu xưởng trưởng. Chị nghe thấy tiếng chửi đ. mẹ của gã ở đằng sau. Chị vẫn mỉm cười đi về phân xưởng của mình. Nhưng sau khi hết giờ làm việc, Lâm Hồng đạp xe Vĩnh Cửu cũ về nhà, nghĩ đến cặp mắt hau háu như dièu hâu của con ma thuốc Lưu xưởng trưởng và những lời nói khêu gợi, bóng gió của ông ta, nỗi tủi hổ bỗng trào dâng trong lòng chị.


 


          Mấy lần định nói với Tống Cương chuyện này, nhưng trông thấy nét mặt nhăn nhó và dáng vẻ mệt mỏi của Tống Cương, lời nói đã đến miệng, chị lại nuốt vào. Chị thầm nghĩ, lúc này nói với chồng những điều tủi hổ của mình, đối với Tống Cương chỉ là dội sương lên tuyết. Ngày lại nối ngày trôi qua, Tống Cương vẫn không tìm được việc làm.Lâm Hồng chợt nhớ đến Lý Trọc. Lúc này Lý Trọc càng ngày càng giầu nứt đố đổ vách, công nhân viên các loại dưới quyền đã vượt quá một ngàn người. Một buổi tối, sau khi lưỡng lự một lúc, Lâm Hồng nhắc nhở Tống Cương:


Anh đi tìm Lý Trọc xem.


 


          Tống Cương cúi đầu im lặng, thầm nghĩ ngày đó mình tuyệt tình tuyệt nghĩa cắt đứt quan hệ với Lý Trọc. Bây giờ Lý Trọc đã thành công, đã sẵn tiền, mình lại đến cổng cầu xin anh ta, không làm được chuyện này. Thấy Tống Cương im lặng không nói, Lâm Hồng nói thêm một câu:


Anh ta  sẽ không bỏ rơi anh…


 


           Lúc này Tống Cương ngẩng đầu nói một cách cứng rắn:


Anh đã cắt đứt quan hệ với Lý Trọc.


 


           Trong phút chốc, suýt nữa Lâm Hồng đã buột mồm nói ra nỗi tủi hổ ở chỗ con ma thuốc lá Lưu xưởng trưởng, nhưng chị đã nghiến răng nghiến lợi chịu đựng được, sau đó chị lắc đầu một cách bất lực, không nói gì.


 


            Tống Cương biết mình không làm được việc nặng nhọc. Tìm không ra việc làm, anh bắt đầu suy tính làm vài việc buôn bán vặt. Anh bảo vợ, khi đi lại trên phố tìm công ăn việc làm, anh thường trông thấy một cháu gái từ nông thôn ra, rao bán ngọc lan trắng, lấy dây thép nhỏ xâu thành từng xâu hai bông năm hào.Các cô gái ở thị trấn Lưu mua đeo trước ngực, gài lên mái tóc đuôi sam, trông vào đẹp lắm. Nói đến đây, Tống Cương  cười thèn thẹn. Anh bảo mình đã tìm hiểu rõ, những bông hoa ngọc lan trắng mua từ trong vườn ươm, bình quân  giá thành mỗi bông chỉ có năm xu. Lâm Hồng ngạc nhiên nhìn Tống Cương. Chị rất khó tưởng tượng một người đàn ông cao to như Tống Cương khoác cái làn tre rao bán hoa ngọc lan trắng trên đường phố. Tống Cương nói với vợ một cách chân thành:


Để anh thử xem sao.


 


           Lâm Hồng đồng ý, nghĩ bụng cứ để anh ấy thử xem. Sáng sớm hôm sau, Tống Cương khoác làn tre đi ra khỏi nhà. Trong làn tre đặt một cuộn dây thép nhỏ và một cái kéo nhỏ. Tống Cương đi hơn một tiếng đồng hồ, đến vườn ươm nhà quê. Sau khi mua một số ngọc lan trắng ngậm nụ chờ nở, anh ngồi bệt giữa các loài hoa trong vườn ươm, lấy kéo cắt bỏ lá cành ngọc lan trắng, laị dùng dây thép nhỏ xâu cẩn thận hai bông thành một xâu, sau đó xếp ngay ngắn trong làn, vẻ mặt sung sướng khoác làn tre đi trên đường mòn nhà quê.


 


         Trong ánh nắng, Tống Cương nheo mắt nhìn đường chân trời xa xa. Đi hơn mười phút anh cảm thấy mình đổ mồ hôi. Anh lo lo ánh nắng mặt trời sẽ làm héo những bông hoa ngọc lan trắng đầy đặn. Anh trẽ xuống ruộng màu bên đường, cấu mấy lá bí ngô úp lên ngọc lan trắng. Vẫn không an tâm, anh lại đến ao nước gần đó, vẩy lên một ít nước, sau đó anh an tâm ra đi. Thỉnh thoảng anh cúi đầu nhìn hoa ngọc lan trắng trong làn. Chúng nấp dưới lá bí ngô to rộng. Có mấy lần anh  khẽ vạch lá bí ngô nhìn hoa ngọc lan trắng. Nụ cười của anh phảng phất như nhìn đứa con trong tã lót. Tống Cương cảm thấy lâu lắm mình không vui vẻ như thế này. Đi trên con đường mòn bé nhỏ giữa cánh đồng bao la, hễ gặp ao, anh lại vẩy một lần nước lên hoa ngọc lan trắng trong làn tre.


 


        Khi Tống Cương về đến thị trấn Lưu  trời đã  trưa. Không kịp  ăn cơm trưa, anh đứng giữa phố lớn, bắt đầu bán hoa ngọc lan trắng của mình. Anh cẩn thận cài lá bí ngô vào chung quanh làn tre. Vậy là những bông hoa ngọc lan trắng nằm trong sự bao vây của màu xanh. Tống Cương khoác làn tre đứng dưới cây ngô đồng, mỉm cười nhìn từng người đi qua. Có người để ý đến hoa ngọc lan trắng của anh trong làn, nhìn một cái lại đi. Đã từng có hai cô gái xem đi xem lại hoa ngọc lan trắng của anh khen  những bông hoa trắng nằm giữa lá xanh thật là vừa đẹp vừa đáng yêu. Lúc này đã có cơ hội, mà Tống Cương vẫn chỉ cười nhìn hai cô gái. Các cô đi rồi, Tống Cương  mới hối hận, cảm thấy mình vừa giờ nên rao mấy tiếng. Hai cô gái rất có thể không biết anh bán hoa ngọc lan trắng.


 


          Sau đó một cô bé nông thôn bán ngọc lan trắng đi tới. Tay trái cô bé khoác làn tre, tay phái cô bé cầm một xâu ngọc lan trắng, vừa đi vừa rao.


Ai mua ngọc lan trắng đây!


 


          Tống Cương tay trái khoác làn tre đi theo sau cô bé. Tay phải anh cũng cầm một xâu ngọc lan trắng. Cô bé đi trước rao một tiếng“ ai mua ngọc lan trắng ”, Tống Cương ở đằng sau cũng bẽn lẽn nói một tiếng:


Tôi cũng thế.


 


          Cô bé nhà quê thấy cô gái trẻ đi đến, lập tức bước lên nói:


Chị ơi, chị mua một xâu ngọc lan trắng.


 


          Tống Cương cũng bước đến, lưỡng lự một lát, vẫn nói một câu:


Tôi cũng thế.


 


          Tống Cương đi theo cô bé nhà quê một nửa dẫy phố, nói theo hơn mười lần “ tôi cũng thế”. Cô bé nhà quê cáu gắt:


Chú đừng bám theo cháu.


           Tống Cương đứng lại, bần thần nhìn cô bé. Lúc này ông Vương bán kem vác bụng ha ha cười đi tới. Ông Vương chơi bời lêu lổng cả ngày trên phố lớn, nhìn thấy Tống Cương cầm xâu hoa ngọc lan trắng trong tay không biết rao bán thế nào, chỉ biết bám đít cháu bé nói “ tôi cũng thế”. Ông Vương cười đau cả bụng. Ông bước tới chỉ Tống Cương nói:


Cậu không được bám sau đít người ta...


Tại sao không được bám theo sau? – Tống Cương hỏi.


     -   Tôi xuất thân từ bán kem --  Ông Vương đắc ý nói -  Cậu bám theo sau, người ta đã mua của người đi trước, ai thèm mua của cậu? Việc này giống như câu cá, không thể hai người cùng câu một chỗ, phải tách ra.


 


          Tống Cương hiểu, gật gật đầu.Tay phải cầm xâu ngọc lan trắng, tay trái khoác làn tre, đi ngược chiều cô bé . Lại nghĩ đến điều gì, ông Vương gọi Tống Cương:


     -   Con bé trông thấy cô gái gọi “chị ơi”, cậu không được gọi thế, cậu phải gọi “em ơi”.


 


          Tống Cương ngần ngại rồi nói:


Tôi gọi không nổi.


Thế thì đừng gọi nữa -  Ông Vương lau nước dãi trên mép nói – Dù sao cậu cũng không thể gọi cô gái là “chị”. Cậu đã hơn ba mươi tuổi.


 


          Tống Cương khiêm tốn gật đầu, đang định quay đi, ông Vương lại gọi anh, móc túi lấy hai đồng đưa cho Tống Cương bảo:


Tôi mua hai xâu.


 


          Tống Cương nhận tiền trong tay ông Vương, đưa ra hai xâu ngọc lan trắng, mồm nói rối rít:


Cảm ơn…


     -   Cậu nhớ nhé – Hai tay ông Vương  nhận hai xâu ngọc lan trắng,  để vào mũi ngửi nói -  Vương bán kem ta là người mua ngọc lan trắng của cậu đầu tiên. Sau này nếu cậu buôn bán hoa tươi, Vương ta sẽ đến góp vốn.


 


         Ông Vương tỏ vẻ là một nhà ngân hàng đầu tư, nói với Tống Cương một cách đắc ý:


   -   Ta đã góp vốn buôn bán rác thải thành công, cũng có thể góp vốn buôn bán hoa tươi một lần nữa.


 


         Ông Vương dơ hai xâu ngọc lan trắng lên mũi lên mép, vừa ngửi vừa đi. Ông hít thật  mạnh. Trông cái dáng tham lam không giống ngửi hoa, mà giống như đang ăn hai que kem sữa.


 


          Tống Cương đã biết rao bán ngọc lan trắng. Tuy giọng còn thèn thẹn, nhưng anh vẫn rao lên từng tiếng, từng tiếng. Tiếp theo thực hành sinh hiểu biết, anh biết nên đứng ở cửa hàng bán quần áo. Tại đây có đông các cô gái hơn chỗ khác. Anh không  đi vào trong quấy rầy các cô đang chọn mua quần áo. Anh chịu khó chờ các cô đi ra, sau đó đưa hoa ngọc lan trắng, lễ độ và nhã nhặn, nói:


Mời cô mua một xâu ngọc lan trắng.


 


          Trên khuôn mặt khôi ngô của Tống Cương nở nụ cười cảm động. Các cô gái của thị trấn Lưu chúng tôi thích nụ cười tủm tỉm như thế. Cô nào cô nấy đều mua ngọc lan trắng  thuần khiết trong tay Tống Cương. Có mấy cô biết Tống Cương, biết anh bị trẹo lưng, tỏ ra quan tâm, hỏi thăm sức khoẻ của anh. Tống Cương mỉm cười trả lời, lưng đau đã khỏi hẳn, chỉ có điều không làm được việc nặng. Anh bẽn lẽn nói:


Cho nên tôi đi bán hoa.


 


          Khoác chiếc làn tre, Tống Cương đi khắp các cửa hàng bán quần áo của thị trấn Lưu. Anh phải đứng rất lâu ở trước mỗi cửa hàng quần áo. Mỗi khi bán được một xâu ngọc lan trắng, trên mặt anh đều mỉm cười cảm ơn. Cả ngày không ăn gì, anh cũng không thấy đói. Cừa hàng quần áo này rục rịch đóng cửa, anh sang cửa hàng khác. Anh quên lú thời gian, không biết đã muộn lắm. Bóng anh chập chờn trong ánh đèn và ánh trăng. Ngọc lan trắng trong làn tre bán hết xâu này đến xâu khác. Khi chỉ còn một xâu cuối cùng, cửa hàng quần áo cuối cùng cũng sắp sửa đóng cửa, lúc Tống Cương đang quay người định đi, một cô gái mua rất nhiều quần áo, xách lỉnh kỉnh túi to gói nhỏ  đi đến, nhìn thấy xâu ngọc lan trắng cuối cùng trong làn tre của Tống Cương, cô lấy ví da hỏi Tống  Cương ngọc lan trắng bao nhiêu tiền?


 


           Tống Cương cúi xuống nhìn hai bông ngọc lan trắng cuối cùng trong làn, trả lời một cách đầy vẻ xin lỗi:


Tôi tiếc không bán.


 


          Cô gái nhìn Tống Cương nói một cách nghi hoặc:


Chẳng phải anh bán hoa đó sao?


     -   Vâng tôi bán hoa – Tống Cương ngần ngại nói – Hai bông cuối cùng này giành cho vợ tôi.


 


          Cô gái gật đầu tỏ vẻ đã hiểu. Cô cất ví tiền đi ra. Tống Cương đi theo, nói một cách thành khẩn:


Cô ở đâu? Ngày mai tôi đem  biếu tận nơi, không lấy tiền.


Khỏi cần –  Cô gái đi thẳng không quay đầu lại.


 


          Tống Cương về đến nhà đã hơn mười giờ đêm. Anh nhìn thấy cửa mở. Lâm Hồng  đang đứng đợi trước cửa trong ánh đèn. Nhìn thấy Tống Cương hớn hở đi vào, chị  thở phào nhẹ nhõm, sau đó trách chồng?


Anh đi đâu? Em sốt ruột sắp chết mất.


 


          Tống Cương tươi cười kéo tay vợ, cùng bước vào nhà. Sau khi khép cửa, không kịp ngồi xuống, Tống Cương đã thao thao bất tuyệt kể lại mọi chuyện đã diễn ra trong ngày. Đã lâu lắm Lâm Hồng không thấy chồng vui vẻ như hôm nay. Tay trái Tống Cương vẫn còn khoác chiếc làn tre, vừa nói anh vừa móc ở túi áo ra một nắm tiền lẻ. Khi đếm tiền  anh vẫn còn kể mình rao bán ngọc lan trắng như thế nào.Đếm xong tiền trong tay, anh sung sướng nói với vợ, hôm nay anh kiếm được hai mươi tư đồng năm hào. Khi trao tiền cho vợ, anh nói:


     -   Đáng lẽ anh kiếm được hai mươi lăm đồng, năm hào cuối cùng, anh tiếc không muốn kiếm…


 


          Vừa nói Tống Cương vừa lấy trong làn tre ra hai bông ngọc lan trắng cuối cùng, đặt vào tay vợ, kể lại chuyện cô gái định mua, nhưng tại sao anh không bán. Anh nói với Lâm Hồng:


Hoa này giành cho em, anh tiếc không bán.


Nên bán đi – Lâm Hồng nói – Em cần ngọc lan trắng làm gì...


 


         Trông thấy ngọn lửa nhiệt tình trong mắt Tống Cương vụt tắt, chị không nói tiếp. Chị lấy làn tre trên tay trái Tống Cương, bảo anh mau mau ngồi xuống ăn cơm. Lúc này Tống Cương mới cảm thấy mình đói. Anh bưng bát cơm ăn ngấu ăn nghiến. Lâm Hồng đi đến trước gương, gài hai bông hoa ngọc lan trắng lên mớ tóc đuôi sam, lại để mớ tóc đuôi sam ra trước ngực, ngồi bên cạnh Tống Cương. Chị hy vọng Tống Cương nhìn thấy ngọc lan trắng trên đuôi sam. Tống Cương không nhìn mớ tóc đuôi sam của Lâm Hồng. Anh nhìn thấy nụ cười hạnh phúc trên mặt vợ. Niềm sung sướng của anh cũng lập tức trào dâng, anh lại nói thao thao bất tuyệt, kể lại một lần nữa chuỵện vừa nói. Cuối cùng anh thốt lên, không ngờ công việc nhẹ nhàng như thế, lại kiếm được số tiền xấp xỉ công việc bốc vác. Lúc này Lâm Hồng giả bộ bực tức, chị dẩy chồng một cái nói:


Anh đã nhìn thấy chưa?


 


          Cuối cùng Tống Cương đã trông thấy hai bông ngọc lan trắng trên mớ tóc đuôi sam của vợ. Hai mắt anh bừng sáng. Anh hỏi Lâm Hồng:


Em thích chứ?


Thích. – Lâm Hồng gật gật đầu.


 


          Đêm ấy Tống Cương ngủ một giấc ngon lành. Nghe tiếng ngáy đều đều của Tống Cương, Lâm Hồng cảm thấy lâu lắm anh không bao giờ ngủ yên như vậy. Lâm Hồng cứ thao thức mãi. Chị để  ngọc lan trắng lên gối, ngửi mùi thơm của hoa, cảm động trước tình yêu và sự trung thành  của chồng đối với mình. Lúc này nỗi tủi hổ  do thằng cha máu gái Lưu xưởng trưởng đem lại với chị cũng không là cái gì hết. Sau đó Lâm Hồng lo lắng cho tiền đồ của Tống Cương. Chị cảm thấy không ai bán hoa được cả đời, hơn nữa một người cao to như Tống Cương suốt ngày xách làn tre rao bán ngọc lan trắng, đúng là một công việc mất thể diện, không hay ho gì.


 


          Nỗi lo cuả Lâm Hồng đã trở thành hiện thực rất nhanh. Chị em công nhân trong Xưởng dệt kim nhao nhao bàn tán, suốt ngày suốt buổi chê bai Tống Cương Họ bảo chưa bao giờ thấy đàn ông bán hoa, càng không có ai cao to đẹp trai như Tống Cương bán hoa. Họ bêu riếu, khi Tống Cương rao bán hoa, giọng lý nhí, chẳng hề có chút nào giống đàn ông, giống như một cô bé làm nũng. Họ nói sau lưng Lâm Hồng. Trứơc mặt Lâm Hồng họ cũng nói, nói tới mức Lâm Hồng đỏ bừng mặt. Về nhà không chịu nổi Lâm Hồng bực dọc với Tống Cương.Chị đòi  chồng đừng bán hoa nữa, đừng làm việc mất thể  diện. Tống Cương ngoan cường không chịu. Nhưng lời lãi bán hoa của anh càng ngày càng ít. Rất nhiều cô gái của thị trấn Lưu chúng tôi quen biết Tống Cương, họ không bỏ tiền ra mua hoa, mà xoè tay xin hoa của Tống Cương. Tống Cương ngại ngùng từ chối. Anh lặn lội về tận vườn ươm nhà quê mua hoa, lại tỉ mẩm xâu hai bông thành từng xâu. Kết quả bị các cô nẫng mất từng xâu, từng xâu. Những chị em trong Xưởng dệt kim bôi bác Tống Cương trước mặt Lâm Hồng, nhìn thấy Tống Cương cũng không biết xấu hổ, to tiếng xin một xâu, cài lên mái tóc đuôi sam  trước ngực,  trông thấy Lâm Hồng còn cười khoe:


Hoa này anh Tống Cương nhà cậu tặng mình.


 


          Nghe nói thế, Lâm Hồng quay người đi. Chiều tối về nhà, nhìn thấy chồng, Lâm Hồng đùng đùng giận dỗi. Khép kín cửa, chị hằm hằm giằn giọng, bảo:


Không cho anh đi bán hoa nữa.


 


          Đối với Tống Cương, đây là một đêm dài dằng dặc. Lâm Hồng cảm thấy mệt lắm. Ăn vài miếng cơm, chị đi nàm luôn. Tống Cương cũng ăn rất ít. Anh ngồi cạnh bàn lâu lắm. Nghĩ đi nghĩ lại, anh cảm thấy rao bán ngọc lan trắng quả thật không phải là một lối thoát. Anh buồn rầu hụt hẫng, vừa có chút công ăn việc làm, bây giờ lại mất. Đêm về khuya yên ắng. Tống Cương khe khẽ nằm bên vợ, nghe tiếng vợ thở nhẹ, trong lòng anh cũng dần  dần yên tĩnh. Tống Cương không biết nỗi tủi hổ Lâm Hồng phải chịu đựng ở Xưởng dệt kim, không biết ma thuốc Lưu xưởng trưởng đã động chân động tay đối với vợ mình. Sáng hôm sau thức dạy, Tống Cương thấy Lâm Hồng đã xuống giường, đang đánh răng rửa mặt trong nhà vệ sinh. Anh vội vàng vuột dạy, mặc quần áo tử tế rôì đi ra. Đi đến cừa nhà vệ sinh, Lâm Hồng liếc nhìn anh một cái, mồm đầy bọt thuốc đánh răng không nói gì.Tống Cương bảo:


Em đã không cho anh đi bán hoa.


 


          Nói xong, lưỡng lự một lát, Tống Cương đi ra cửa. Lúc này từ nhà vệ sinh đi ra, Lâm Hồng gọi chồng, hỏi đi đâu. Tống Cương đứng lại, quay đầu bảo:


Đi tìm việc làm.


 


          Cầm khăn mặt trong tay, Lâm Hồng nói:


Anh ăn cơm sáng rồi hãy đi.


Anh không muốn ăn – Tống Cương lắc đầu,  mở cửa.


Đừng đi vội.


          Nói rồi chị lấy tiền bỏ vào túi áo chồng, bảo anh ra phố mua ăn sáng. Khi ngấng lên nhìn nụ cười trên mặt chồng, Lâm Hồng đau lòng, ái ngại cúi đầu. Tống Cương mỉm cười vỗ lưng vợ, quay người mở cửa đi ra. Lâm Hồng đi theo ra cửa nhìn Tống Cương, phảng phất như Tống Cương sắp sửa đi xa. Lâm Hồng khẽ giặn:


Cẩn thận anh nhé!


 


          Tống Cương quay lại gật đầu, đi tiếp. Lâm Hồng lại gọi chồng đứng lại. Chị đột nhiên nói một cách khẩn thiết:


Anh đi tìm Lý Trọc xem.


 


          Tống Cương ngẩn người, sau đó lắc đầu một cách kiên quyết. Anh đáp:


Không tìm Lý Trọc.


 


          Lâm Hồng lại thở dài, nhìn người chồng gan lì ương bướng của mình đi ra phố lớn trong nắng sớm mai. Tống Cương bắt đầu trên con đường dài dằng dặc đi  tìm việc làm mới. Trong một năm tiếp theo, Tống Cương đi sớm về muộn, kiên trì không biết mệt mỏi tìm cơ hội kiếm tiền. Khuôn mặt anh tiều tuỵ đi nhanh chóng. Cứ mỗi  chiều tối anh lê tấm thân mệt lử về đến nhà, lặng lẽ ngồi xuống trước bàn. Lâm Hồng không dám nhìn vào mắt chồng. Chị biết anh lại một ngày trở về  không. Tống Cương đầy vẻ xấu hổ, lẳng lặng ăn cơm, lẳng lặng đi ngủ. Hôm sau mặt trời mọc chiếu vào đánh thức anh, anh laị ra khỏi nhà với ăm ắp  niềm tin. Trong năm này, Tống Cương tìm được một vài việc tạm bợ, ví dụ người gác cổng kẻ coi kho có việc cần đi một ngày, anh làm thay một ngày, kiếm một ngày tiền công. Nhân viên bán hàng ở siêu thị, bán vé xem phim, bán vé ô tô, bán vé tầu thuỷ có việc cần đi một ngày, anh cũng khẩn trương đến nhận thay thế một hôm. Tống Cương đã trở thành người thay thế số một của thị trấn Lưu chúng tôi. Lúc nhiều nhất có tới  những hơn hai mươi công việc chờ Tống Cương đến làm thay.Nhưng cả một năm ngày làm việc của anh vẫn không đầy hai tháng.


 


          Sắc mặt Lâm Hồng càng ngày càng sầu muộn. Chị thường xuyên thở dài, có lúc đâm ra bẳn gắt. Tuy chị thở dài, chị bẳn gắt không phải vì Tống Cương, mà vì  ma thuốc Lưu xưởng trưởng đáng ghét. Nhưng Tống Cương cứ tưởng là do anh. Về đến nhà anh thường hay cúi đầu, càng ngày càng ít nói. Tuy số tiền Tống Cương kiếm được chẳng là bao, nhưng anh trao hết cho Lâm Hồng, không giữ cho mình một xu. Đau xót nhất là khi anh đưa tiền cho vợ. Anh cầm vài ba đồng còm cõi đến đáng thương hại đưa cho vợ. Đây là toàn bộ sự cố gắng của anh. Lâm Hồng lúc đó thường lắc lắc đầu, buồn rầu quay mặt đi, khẽ nói:


Anh giữ mà tiêu.


 


          Nghe lời nói này, lòng Tống Cương đau như dao cắt. Sau hai năm bị trẹo lưng, cuối cùng Tống Cương đã tìm được việc làm lâu dài trong nhà máy xi măng thị trấn Lưu, một năm mười hai tháng đều có việc. Nếu anh còn muốn, có thể  làm thêm cả hai ngày nghỉ cuối tuần. Trên khuôn mặt lúc nào cũng buồn buồn của Tống Cương đã trở lại tươi tỉnh.Niềm tự tin của anh ngồi trên xe đạp mác Vĩnh Cửu năm nào cũng trở về trên nét mặt. Tống Cương đã tìm được việc làm, không về nhà. Anh xúc động đi đến cổng Xưởng dệt kim, chờ Lâm Hồng hết giờ làm việc từ bên trong đi ra. Sau khi chị em công nhân Xưởng dệt kim cưỡi xe đạp các kiểu mới của họ, cả xe đạp điện và xe máy ùa ra như ong vỡ tổ, Lâm Hồng đẩy chiếc xe Vĩnh Cửu cũ rích đi ra sau cùng. Khi Lâm Hồng đi ra,Tống Cương mặt đỏ tưng bừng bước tới, khẽ bảo vợ:


Anh đã có việc lầm.


 


          Thấy vẻ mặt chồng tươi tỉnh, Lâm Hồng chua xót trong lòng. Chị nhường xe cho chồng, còn mình nhẩy lên gác ba ga như trước kia, hai tay ôm eo chồng, áp má vào lưng anh. Tối nay Lâm Hồng đột nhiên phát hiện Tống Cương già khọm đi, trán và đuôi mắt bò đầy nếp nhăn, mái tóc đen dày trước đây, bây giờ đã thưa đi. Chị thương chồng mình. Nằm trên giường, chị xoa bóp lưng cho chồng rất lâu. Đêm nay hai vợ chồng ôm chặt nhau giống như đêm tân hôn. Hạnh phúc qua đi đã trở lại.


 


          Thời gian này Tống Cương  cố gắng làm việc gấp bội. Anh sợ mình lại thất nghiệp. Công việc của Tống Cương ở nhà máy xi măng không ai muốn làm. Đó    việc cho xi măng vào túi, tuy anh đeo khẩu trang, nhưng ngày nào anh cũng hít vào phổi hàng loạt bụi xi măng. Sau hai năm,  phổi anh hỏng hoàn toàn. Lâm Hồng đau đớn đã khóc rất nhiều lần. Tống Cương lại thất nghiệp lần nữa. Anh không vào bệnh viện khám và điều trị. Anh sợ tốn tiền.


 


           Tống Cương trở lại với chức danh làm người thay thế số một. Sau khi hỏng phổi, anh hết sức tự giác không ngủ trên giường. Anh sợ  bệnh phổi của mình lây sang vợ. Anh đòi ngủ trên ghế xô pha. Lâm Hồng không đồng ý. Chị bảo Tống Cương không muốn ngủ chung với vợ trên giường, chị sẽ ngủ trên ghế xô pha. Không còn cách nào khác, Tống Cương đành phải ngủ bên chân Lâm Hồng. Thỉnh thoảng có việc cần Tống Cương đi làm thay một ngày, Tống Cương cũng đeo khẩu trang ra khỏi nhà. Anh không muốn bệnh phổi lây sang người khác. Cho dù là mùa hè oi bức, anh cũng đeo khẩu trang đi ra ngoài.Tống Cương là người duy nhất của thị trấn Lưu chúng tôi đeo khẩu trang bốn mùa.Chỉ cần trông thấy một người đeo khẩu trang đang chầm chậm đi đến, bọn trẻ choai choai của thị trấn Lưu chúng tôi đều biết người đó là ai. Chúng bảo:


Người thay thế số một đã đến.


 


 


 


                                                                 30


 


           Lý Trọc đã không còn thì giờ quan tâm đến Tống Cương. Anh ta dơ hai ngón tay bảo, ban ngày kiếm tiền, ban đêm kiếm đàn bà. Anh ta bảo mình bận chết đi được. Ngoài tiền và đàn bà, không biết cái gì khác. Lý Trọc vẫn luôn luôn không lấy vợ, số đàn bà ngủ với anh ta không sao đếm xuể, ngay đến bản thân anh ta cũng không nhớ hết. Có người hỏi anh ta rút cuộc đã ăn nằm với bao nhiêu cô gái? Anh ta nghĩ đi nghĩ lại, tính tới tính lui, cuối cùng nói một cách không thể không đáng tiếc:


Số lượng không nhiều hơn công nhân viên làm thuê của mình.


 


          Lý Trọc không chỉ chơi gái của thị trấn Lưu chúng tôi, mà còn chơi gái lung tung khắp các địa phương trong cả nước, chơi cả con gái Đài Loan, Ma Cao, Hồng Kông và kiều bào nước ngoài. Ngay đến con gái nước ngoài, anh ta cũng chơi hơn chục cô.Tại thị trấn Lưu chúng tôi, đàn bà ăn ngủ lén lút, công khai với Lý Trọc loại nào cũng có. Thôi thì cao lùn, gầy béo, đẹp xấu, trẻ già, kiểu nào cũng xơi.Dân chúng thị trấn Lưu bảo,Lý Trọc có tấm lòng rộng mở, chỉ cần kẻ dẫn xác đến là đàn bà, anh ta không từ chối. Thậm chí dắt lên giường anh ta một con lợn nái, anh ta cũng chơi luôn.Có một số chị em lén lút ngủ với anh ta, lén lút lấy tiền của anh ta. Còn có một số chị em khác sau khi ngủ với anh ta, sau khi cầm tiền của anh ta, còn rêu rao ở khắp nơi. Họ không chỉ khoe mình đã ngủ với Lý Trọc, mà còn khoe cách chơi đàn bà của Lý Trọc. Họ bảo Lý Trọc lợi hại ghê gớm như thế nào.Họ bảo Lý Trọc quả thật không phải là người, quả thật là một con vật. Họ kể một khi đã lên giường là Lý Trọc cứ phầm phập phầm phập như máy khâu, cứ oành oành oành như bắn súng máy không dứt. Biết bao nhiêu cô gái bị anh ta chơi hai chân dẫy lên đành đạch như chuột rút.Biết bao nhiêu cô gái sau khi tụt xuống khỏi giường anh ta, giống  như  chạy trốn khỏi cõi chết.


 


            Chuyện chơi bời trác táng của Lý Trọc còn nhiều hơn khói đạn trên chiến trường.Trong những cô gái ngủ với anh ta có vài cô muốn chiếm hữu lâu dài của cải của anh ta. Người đầu tiên làm việc này là một cô ngót hai mươi tuổi, từ nhà quê ra thị trấn Lưu làm thuê. Cô ta bế đứa con mới đẻ của mình xông vào phòng làm việc của Lý Trọc. Vẻ mặt tràn đầy hạnh phúc, cô ta hỏi Lý Trọc nên đặt tên cho đứa con là gì? Lý Trọc trố mắt nhìn cô gái, không nhận ra cô là ai? Đầy vẻ nghi hoặc, Lý Trọc hỏi cô :


Việc này có liên quan chó gì với ta?


 


          Cô gái gào khóc ngay tại chỗ. Cô ta bảo trên đời làm gì có chuyện bố không nhận con trai mình đẻ ra. Lý Trọc nhìn đi nhìn lại cô gái, nghĩ đi nghĩ lại, nghĩ mãi cũng không  sao  nghĩ ra mình đã từng ăn nằm với cô ta. Anh hỏi cô:


Có thật cô đã ngủ với ta?


     -   Sao lại không? -  Cô gái bế con xông đến trước mặt Lý Trọc, bảo anh ta nhìn cho kỹ, vừa khóc vừa nói -  Anh nhìn xem, anh nhìn xem, mắt giống anh, lông mày giống anh, mũi giống anh, mồm giống anh, trán giống anh, cằm giống anh...


 


            Lý Trọc đưa mắt nhìn đứa trẻ hai cái, cảm thấy ngoài giống một đứa trẻ con, không giống cái gì khác.Cô gái lại mở tã lót, bảo Lý Trọc:


Chim nó cũng giống anh y hệt.


 


           Lý Trọc nổi giận đùng đùng. Cô gái này láo, dám đánh lộn sòng, coi con chim to tổ bố của Lý Trọc ngang bằng con chim bé như hạt đậu tương của thằng bé. Lý Trọc quát một tiếng, mấy tay chân cuả anh ta lôi xềnh xệch cô gái ăn vạ vừa kêu vừa khóc ra ngoài.


 


           Cô này cũng gớm, bắt đầu biểu tình thị uy trước cổng công ty của Lý Trọc. Ngày nào cô cũng bế con ngồi ở đó. Cô khóc khóc mếu mếu, kể lể với mọi người qua đường và dân chúng vây xem. Cô bảo lương tâm của Lý Trọc bị chó nó tha, bị sói nó xơi, bị hổ nó cắn nát, bị sư tử nó ỉa ra thành cứt. Mấy hôm sau, lại một cô khác bế con đến tham gia. Cô ta bảo đứa trẻ bế trên tay là con gái đẻ của Lý Trọc. Cô gái này cũng nước mắt nước mũi xụt xùi. Cô ta bảo, lúc ấy Lý Trọc đã ngon ngọt đánh lừa mình lên giường như thế nào, làm cô phễnh bụng ra sao. Cô này khóc còn bi thương hơn cô trước. Cô kể khi cô sinh con gái, Lý Trọc không thèm đến thăm cô. Tiếp theo là cô gái thứ ba. Tay cô dắt một cậu bé bốn năm tuổi. Trái lại cô này không khóc, cô bình tĩnh hơn hai cô trước. Cô thẳng thắn tố cáo Lý Trọc. Cô bảo, dạo ấy Lý Trọc chỉ non thề biển, hứa sẽ lấy cô, sẽ sống đến bạc đầu, cô mới leo lên cái giườg chết rấp của Lý Trọc, mới có cái giống lạc loài Lý Trọc. Chỉ vào đứa con trai cô bảo, nếu theo tuổi, con trai cô phải là Thái tử của gia đình Lý Trọc. Cô này vừa dứt lời, cô thứ tư xồng xộc đi đến, tay dắt một cậu bé bảy tám tuổi. Vừa đến cô đã nói, con trai mình mới là Thái tử nhà Lý Trọc.


 


          Những người đàn bà tuyên bố đã từng ăn nằm với Lý Trọc càng ngày kéo đến càng đông. Cuối cùng có những hơn ba mươi người đàn bà tay dắt nách mang hơn ba mươi đứa con, làm tắc nghẽn phố lớn trước cổng công ty của Lý Trọc, khóc hết ngày này đến ngày khác, tố cáo tội ác chơi bời của Lý Trọc hết ngày nọ đến ngày kia. Các cô các chị chí cha chí choé chen nhau ở đó, biến phố lớn trước công ty Lý Trọc thành một cái chợ buôn bán nhỏ. Để tranh giành một chỗ có lợi trước công ty Lý Trọc, vì một hai câu rêu rao tâng bốc bản thân, những người đàn bà này đã đánh chửi nhau, túm tóc nhổ bọt, cào mặt xé quần áo nhau, suốt từ sáng tinh mơ cho đến tối mịt, lúc nào cũng ầm ĩ tiếng chửi mắng của đàn bà và tiếng khóc của trẻ con.


 


            Công nhân viên công ty của Lý Trọc đều phải bỏ việc.Đường phố lớn trước cổng công ty Lý Trọc cũng bị tắc không thể đi lại. Hội trưởng Hội phụ nữ huyện  dẫn toàn thể cán bộ nhân viên đứng ra giàn xếp, làm việc với số chị em này, hết lời khuyên bảo, yêu cầu họ tin ở chính quyền. Chính quyền nhất định xử lý ổn thoả vướng mắc giữa chị em và Lý Trọc, bảo họ về nhà. Họ sống chết không đi. Tập thể chị em này khóc lóc với hội trưởng Hội phụ nữ huyện, yêu cầu Hội phụ nữ đứng ra bảo vệ quyền lợi chính đáng của chị em, yêu cầu Hội phụ nữ  buộc Lý Trọc phải tổ chức lễ cưới với chị em. Hội trưởng Hội phụ nữ huyện khóc dở mếu dở. Bà bảo luật pháp Nhà nước quy định một vợ một chồng, Lý Trọc không thể lấy hơn ba mươi  chị em các vị.


 


            Cục trưởng Cục giao thông gọi điện cho Lý Trọc bảo, phố lớn quan trọng nhất của huyện bị tắc đã một tháng. Tình hình kinh tế toàn huyên vốn đang tốt đẹp, bây giờ  mạch máu giao thông chính bị tắc, kinh tế của cả huyện bị ảnh hưởng rõ rệt. Chủ tịch huyện Đào Thanh cũng gọi điện cho Lý Trọc. Ông bảo Lý Trọc là nhân vật có ảnh hưởng nhất trong huyện. Ông bảo không xử lý êm thấm việc này, không những Lý Trọc tổn thất rất lớn, mà danh dự của cả huyện cũng bị tổn thất. Trong điện thoại, Lý Trọc cười khì khì bảo, cứ để họ gây rối. Chủ tịch huyện Đào Thanh bảo những hơn ba mươi chị em đến gây chuyện, nếu không ngăn chặn sẽ càng ngày càng đông. Lý Trọc nói:


Càng đông càng tốt. Thế mới gọi là rận nhiều không sợ cắn.


 


           Trong số chị em gây chuyện, đúng là có những cô đã từng ăn nằm với Lý Trọc, có những cô quen biết, nhưng chưa trai trên gái dưới bao giờ, có những cô hoàn toàn không quen biết Lý Trọc. Trong số chị em ăn nằm với Lý Trọc, có mấy cô cảm thấy con mình có thể đúng là giống của Lý Trọc. Lòng can đảm và trí hiểu biết của mấy chị em này đương nhiên khác với những chị em kia. Họ bàn nhau, cảm thấy suốt ngày suốt buổi biểu tình ở đây, vừa mệt vừa khát vừa đói, lại không có kết quả, chẳng thà đâm đơn kiện lên Toà án.


 


           Lý Trọc đã trở thành bị cáo. Hôm mở phiên toà, bên trong bên ngoài Toà án dân chúng kéo đến đông nghìn nghịt, như núi người biển người. Lý Trọc mặc com lê đi giầy da nghiêm chỉnh, lại còn gài một bông hoa hồng nhỏ trước ngực. Anh ta vừa tham dự lễ khai trương một công ty con dưới quyền. Anh ta cười khà khà  từ đám đông bước vào Toà án như một chàng rể, sau đó ngồi vào ghế bị cáo giống như chuẩn bị đọc báo cáo. Lý Trọc đã ngồi trong Toà án hai tiếng đồng hồ. Anh ta hào hứng nghe trần thuật của số chị em đâm đơn kiện, nghe say sưa như một đứa trẻ con nghe kể chuyện. Khi những người đàn bà trần thuật khóc khóc mếu mếu kể lại quá khứ tốt đẹp của mình với Lý Trọc, Lý Trọc nghe tới mức vẻ mặt ửng hồng. Anh ta luôn luôn nhếch mép, thốt lên một cách kinh ngạc:


Thật vậy ư? Đúng thế sao?


 


           Sau hai tiếng đồng hồ nghe dẫn chứng, Lý Trọc cảm thấy mình đã mệt, lời trần thuật của những người đàn bà cũng càng ngày càng trùng lặp, nhưng số người trần thuật vẫn chưa đến một nửa. Lý Trọc cảm thấy đã hòm hòm. Anh ta dơ tay xin quan toà cho phát biểu. Được quan toà cho phép, từ trong túi áo trước ngực, Lý Trọc cẩn thận dở ngón đòn sở trường của mình. Đó là sổ bệnh án chứng nhận thắt ống dẫn tinh tại bệnh viện hơn mười năm trước.


 


           Bệnh án thắt ống dẫn tinh đưa lên tận tay quan toà, sau khi xem xong, quan toà ôm bụng cười ngặt cười nghẽo đúng hai phút, sau đó lớn tiếng tuyên bố Lý Trọc vô tội. Quan toà nói, hơn mười năm trước, Lý Trọc đã thắt ống dẫn tinh của mình, anh ta hoàn toàn không có khả năng sinh dục. Dân chúng sững sờ, sau mấy phút im phăng phắc, cả hội trường Toà án nổ ra một trận cười vang dội. Hơn ba mười nguyên cáo, cô nào chị nấy cứ trợn mắt há mồm, họ nhìn nhau , nhìn đi nhìn lại,  người nào  cũng há mồm trợn mắt. Giữa lúc này Quan toà nói với Lý Trọc, anh ta có thể khởi tố những người đàn bà này với tội phỉ báng và tội lừa đảo. Hơn ba mươi đàn bà sắc mặt xám ngoét, có hai người sợ ngất xỉu tại chỗ, có bốn người gào khóc hu hu, có ba người định len lén chuồn vội, bị dân chúng kịp thời phát hiện đẩy trở lại, còn có mấy cô đúng là đã từng ăn ngủ với Lý Trọc lại có suy nghĩ khác. Họ tuyên bố không phục phán quyết của quan toà. Họ bảo sẽ kiện lên trên. Họ nói cho dù đứa con không phải của Lý Trọc, riêng chuyện Lý Trọc ngủ với họ, phá màng trinh còn quý báu hơn tính mạng họ, cũng đủ để họ theo kiện đến cùng. Toà án trung cấp thành phố không xong, thì kiện lên Toà án cao cấp tỉnh. Toà án cao cấp tỉnh không xong, thì kiện lên Toà án tối cao Bắc Kinh. Nhược bằng vẫn không xong, thì kiện lên Toà án quốc tế La Hay.


 


           Dân chúng mượn gío bẻ măng, nói với mấy cô:


      -   Các cô kiện Lý Trọc ngủ với mình, Lý Trọc cũng có thể kiện các cô ngủ với anh ta. Các cô đòi anh ta bồi thường trinh tiết. Anh ta cũng đòi các cô trả lại tấm thân còn trong trắng chất phác của anh ta.


 


            Toà án nhốn nháo ầm ĩ như một trại nuôi gà. Dân chúng đều đứng về phía Lý Trọc, họ vạch mặt bọn đĩ thoã bịp bợm, họ đòi Toà án phải tuyên phạt treo cổ bọn bịp bợm đĩ thoã. Quan toà cứ việc tha hồ đập bàn, tha hồ gào thét  như thế nào cũng vô ích. Sau đó từ ghế bị cáo, Lý Trọc đứng dạy. Anh ta chắp tay cúi lạy dân chúng lia lịa, không khí  mới dần dần lắng xuống. Lý Trọc đã phát biểu. Anh ta nói:


Thưa bà con, cám ơn bà con, cám ơn...


 


          Lý Trọc xúc động lau nước mắt, nói tiếp:


     -   Lý Trọc tôi có sự nghiệp hôm nay, hoàn toàn nhờ có sự ủng hộ nâng đỡ của bà con. Hôm nay tôi xin nói với bà con những lời từ đáy lòng. Lý Trọc tôi đúng là đã ăn ngủ với rất nhiều đàn bà. Nhưng Lý Trọc tôi thảm lắm. Lý Trọc tôi lớn bằng ngần này tuổi đầu, chưa từng thấy một cái màng trinh nào…


 


          Dân chúng thị trấn Lưu cười ngặt cươì nghẽo. Họ ôm bụng khen ầm ĩ.  Lý Trọc vẫy vẫy tay ra hiệu cho mọi người im lặng, nói tiếp:


    -   Tại sao hồi đó tôi thắt ống dẫn tinh? Bởi vì người con gái tôi yêu đã lấy người khác...Từ đó tôi cam chịu thụt lùi, sinh hoạt buông thả, không giữ gìn, ăn nằm với nhiều đàn bà như vậy có ích gì? Người đàn ông buông thả, không giữ gìn ngủ đi ngủ lại, cũng toàn là những người đàn bà buông thả không giữ gìn. Hôm nay tôi mới hiểu ra một đạo lý, nói một câu thô tục, chỉ có ngủ với một người đàn bà còn màng trinh mới thật sự coi là  ăn ngủ với đàn bà. Nói một câu nho nhã, chỉ có ăn ngủ với người đàn bà thật sự yêu bạn, mới thật sự gọi là ăn ngủ với đàn bà. Nhưng không có người đàn bà nào thật sự yêu Lý Trọc tôi. Cho nên Lý Trọc tôi có ăn ngủ với bao nhiêu đàn bà đi chăng nữa, cũng coi như chưa ăn ngủ, vẫn không bằng mình ăn ngủ với mình...


 


           Bà con anh chị em thị trấn Lưu cười đến nỗi thở không ra hơi. Tiếng thở và tiếng cười hô hố trong phiên toà, nổi lên hết đợt này đến đợt khác.Lý Trọc đã trở nên bẳn gắt. Anh ta vung tay nói oang oang:


Chẳng phải tôi đang phát biểu đó  sao....


 


          Sau khi bà con dân chúng thị trấn Lưu dần dần yên tĩnh, Lý Trọc chỉ vào ngực mình chân thành nói:


Những điều tôi nói là từ đáy lòng...


 


          Lý Trọc lau hai mắt ướt rượt, tiếp tục bày tỏ chân tình của mình:


     -   Nói thật với bà con anh chị em, Lý Trọc tôi không biết nói chuyện tình yêu. Tôi đã từng tỏ tình với mấy cô gái tử tế đều không thành công. Tại sao? Bởi vì tôi đã là một  kẻ du đãng...


 


           Lý Trọc bắt đầu nói lý lẽ:


      -   Khi tỏ tình, các cô gái thường  có những điều dấm dẳng nho nhỏ. Lúc này tôi điên tiết nổi đoá, không nhịn nổi tôi đã chửi bậy, tôi quát cô gái: Mẹ kiếp, thái độ của cô thế à? Mấy lần quát như thế, các cô gái tốt, con nhà tử tế  đều chạy sạch.


 


          Lý Trọc ngừng một lát, sau đó cười gượng nói:


     -   Tại sao vậy? Bởi vì tôi đã quen  trả tiền ăn ngủ với đàn bà. Cầm tiền của tôi, người đàn bà  ăn ngủ với tôi đương nhiên có thái độ tốt. Tôi ăn ngủ với đàn bà giống như  chuyện buôn bán, không hề có một chút tình yêu. Lý Trọc tôi đã không còn tôn trọng đàn bà. Không tôn trọng đàn bà, cũng sẽ không tôn trọng tình yêu. Lý Trọc tôi thảm thế đấy!


 


            Trong tiếng cười như vỡ chợ của dân chúng,  Lý Trọc đã kết thúc lời phát biểu của mình. Anh ta lau nước mắt, chùi nước dãi, sau đó dơ tay chỉ hơn ba mươi nguyên cáo, nói một cách rộng lượng:


       -   Các cô cũng khó khăn lắm, các cô đã làm ầm ĩ trước cổng công ty tôi một tháng nay, cứ coi như các cô đã làm việc ở chỗ tôi một tháng...


 


          Lý Trọc quay lại bảo một người dưới quyền:


    -   Hãy báo cho kế toán trưởng, phát cho mỗi người một ngàn đồng, coi như một tháng lương.


 


          Dân chúng vỗ tay hoan hô. Các nguyên cáo cũng xôn xao thở phào nhẹ nhõm, thầm nghĩ, tuy bắt trộm gà không thành, nhưng cũng không mất một nắm gạo, mà cuối cùng  còn kiếm được một nắm tiền. Lý Trọc mặt mày hớn hở đi ra khỏi toà án trong tiếng hoan hô của dân chúng. Trước khi chui vào xe con San ta na của mình, anh ta còn quay người vẫy chaò bà con đang hoan hô, Sau khi vào trong xe, anh ta còn quay kính cửa sổ xe xuống, lúc xe chạy, anh ta vẫn vẫy tay với dân chúng.


 


          Sau sự kiện này, Lý Trọc càng yêu quý quyển bệnh án  thắt ống dẫn tinh của mình. May mà hồi ấy tức khí đi thắt ống dẫn tinh, mới gỡ được mối bòng bong khủng khiếp cho mình hôm nay, nghĩ bụng, trên thế giớ này rất nhiều chuyện hay đều là đánh lừa mà trúng. Anh ta cẩn thận xé tờ chứng nhận này khỏi quyển sổ bệnh án, mời thợ trang trí bồi dán đóng khung tử tế, treo vào giữa những bức tranh của Tề Bạch Thạch và Trương Đại Thiên mình sưu tầm cất giữ.


 


          Dân chúng thị trấn Lưu chúng tôi sôi nổi bàn tán, ai cũng cảm thấy Lý Trọc hồi đó thắt ống dân tinh đúng là một việc làm sáng suốt. Thử nghĩ, nếu hồi đó Lý Trọc không thắt ống dẫn tinh, không biết sẽ có bao nhiêu Lý Trọc con luồn đi lách lại trong các phố to ngõ nhỏ của thị trấn Lưu chúng tôi, hơn nữa, trong này còn có cả  mấy Lý Trọc be bé tóc vàng mắt xanh mũi lõ.


 


          Sau đó dân chúng cứ  tưởng tượng,suy diễn lung tung, bắt đầu bịa ra những chuyện trước khi Lý Trọc thắt ống dẫn tinh. Họ kể việc Lý Trọc thắt ống dẫn tinh sau khi thất tình ngày nào, rất ly kỳ giật gân. Nào là Lý Trọc lấy dây thừng bện  cỏ buộc vào cổ, treo mình lên một cành cây, kết quả dây thừng không chắc đã bị đứt, cành cây không chịu nổi cũng bị gẫy. Lý Trọc rơi xuống mồm gặm bùn. Tiếp đó Lý Trọc nhẩy xuống sông tự vẫn, nhẩy xuống sông rồi, mới nghĩ đến mình biết bơi, lại chết không thành. Từ dưới sông lội lên, Lý Trọc nói một tiếng: Đ. mẹ, không chết nữa. Về đến nhà cởi quần ra, móc chim để lên thớt, dơ con dao bài  đang định phập một nhát, đột nhiên buồn đi tiểu. Đi tiểu xong quay về, thấy tiêng tiếc con chim của mình. Anh ta đi tìm một con dao gọt bút chì, chuẩn bị xẻo hai hòn dái của mình. Kết quả hai hòn dái khiếp quá co lại thành một hòn. Thấy thế, Lý Trọc thương chúng quá,đúng là không nỡ lòng nào ra tay. Sau đó anh ta mới đi vào bệnh viện, nhờ bác sĩ làm phẫu thuật thắt ống dẫn tinh cho mình.


 


          Chuyện Lý Trọc thắt ống dẫn tinh hơn mười năm trước, sau khi phơi bày ra ánh sáng, dân chúng thị trấn Lưu chúng tôi lại một lần nữa chú ý đến Lâm Hồng. Họ cứ chỉ chỉ chỏ chỏ vào Lâm Hồng. Bao nhiêu người tiếc cho chị. Bao nhiêu người lắc đầu chọ chị. Một vài chị em trong dân chúng, vui mừng trên đau khổ của người khác. Họ bảo Lâm Hồng mặt mũi thông minh, bụng dạ ngu  dốt. Họ bảo, đấy gọi là hồng nhan bạc  mệnh. Một vài đàn ông trong dân chúng biện hộ cho Lâm Hồng. Họ bảo, chẳng anh đếch nào biết trước được mệnh mình, ngay cả đến thày bói, cũng chỉ bói được số phận ngươì khác, chứ có bói được số phận mình cóc đâu. Họ bảo nếu ai ai cũng sáng suốt biết trước, thì Hoàng đế ngày xưa đâu có mất giang sơn., Lâm Hồng bây giờ cũng  chẳng mất Lý Trọc. 


(còn tiếp)


Nguồn: Huynh Đệ. Tiểu thuyết của Dư Hoa. Vũ Công Hoan dịch. Dịch giả gửi trieuxuan.info.

Mục lục:
1.
2.
3.
4.
5.
6.
7.
8.
9.
10.
11.
12.
13.
14.
15.
16.
17.
18.
19.
20.
21.
22.
23.
24.
25.
26.
27.
28.
29.
30.
31.
32.
33.
34.
35.
36.
37.
38.
39.
40.
41.
42.
43.
44.
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Hiểm họa sắc vàng - Vlastimil Podracký 02.10.2019
Nhân mạng cuối cùng và đồng loại - Vlastimil Podracký 02.10.2019
Sodoma & Gomora - Vlastimil Podracký 02.10.2019
Trả giá - Triệu Xuân 26.09.2019
Thế giới những ngày qua - Stefan Zweig 26.09.2019
Hai mươi năm sau - A. Dumas 26.09.2019
Đêm thánh nhân - Nguyễn Đình Chính 11.09.2019
Jude - Kẻ vô danh - Thomas Hardy 10.09.2019
Ông cố vấn - Hữu Mai 10.09.2019
Tiêu sơn tráng sĩ - Khái Hưng 05.09.2019
xem thêm »