tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Green Leaf VN - với hơn 400 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới - là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Luôn phục vụ khách hàng với phong thái và ý chí của người tài xế chuyên nghiệp. Chỉ tuyển dụng đầu vào tài xế có khả năng giao tiếp tiếng Anh đàm thoại. Tác phong, đồng phục chỉnh chu trong suốt thời gian phục vụ khách hàng. Các tài xế phải vượt qua chương trình đào tạo nghiêm ngặt về cách thức phục vụ khách hàng

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm: 30492962
Tiểu thuyết
15.02.2015
A. Dumas
Hai mươi năm sau

66. London


 


Khi tiếng vó ngựa đã chìm trong khoảng xa xăm, đ’Actanhăng lội lên bờ và vừa bước dài trên cánh đồng vừa cố sức hướng về phía Luân Đôn. Ba người bạn lặng lẽ đi theo anh cho đến lúc nhờ một khoảng trống rộng hình bán nguyệt ở phía sau, họ trông thấy họ đã rời xa thành phố.


Cuối cùng sau khi biết chắc rằnh mình đã ở khá xa nơi xuất phát để có thể chuyển từ phi nước đại sang nước kiệu, đ’Actanhăng nói:


-  Lần này tôi tin rằng mọi việc đã hỏng bét rồi, và tốt nhất là chúng ta trở về Pháp, Atôx , anh thấy ý kiến ấy thế nào? Liệu có phải thế không?


-  Phải, bạn thân mến ơi, -  Atôx đáp; -  nhưng hôm nọ cậu thốt ra một lời phải lẽ hơn, một lời cao quý và hào hiệp. Cậu nói:  “Chúng ta chết ở đây!” Tôi xin nhắc lại để cậu nhớ lại lời của cậu.


-  Ồ! – Portôx nói, -  cái chết thì có nghĩa lý quái gì, và không phải cái chết nó làm ta lo ngại, bởi vì chúng ta có biết đó là cái gì đâu; nhưng ý nghĩ về sự thất bại nó dày vò tôi. Cứ theo cái chiều mọi sự xoay vần, tôi thấy là chúng ta sẽ phải đi đánh nhau ở Luân Đôn, ở các tỉnh, ở tất cả nước Anh và thật ra đến bước cuối cùng chúng ta không thể tránh khỏi bị thất bại.


-  Chúng ta cần chứng kiến cái bi kịch lớn này đến cùng; -  Atôx nói, -  muốn ra sao thì chúng ta chỉ rời khỏi nước Anh sau khi nó kết thúc, Aramix cậu có nghĩ như tôi không?


-  Hoàn toàn như vậy, bá tước thân mến ạ, vì thú thật với anh rằng tôi chẳng bực mình nếu gặp lại Morđao đâu. Tôi thấy hình như chúng ta có một món nợ phải thanh toán với hắn, và chúng ta không có thói quen rời bỏ các xứ sở mà không trả những loại nợ nần như vậy.


-  A! đấy lại là chuyện khác, -  đ’Actanhăng nói, -  và đó là lý do tôi thấy có thể thừa nhận được. Về phần tôi xin thú nhận là, nếu cần tôi sẽ ở lại Luân Đôn một năm để gặp lại cái tên Morđao đó. Song lẽ chúng ta phải ở nhà một người chắc chắn và làm sao để không gây một sự nghi ngờ nào, vì rằng vào giờ này hẳn ông Cromoen đã cho lùng chúng ta và theo tôi phán đoán, ông Cromoen không đùa đâu. Atôx này anh có biết ở trong thành phố có một cái quán nào có khăn trải bàn trắng tinh, có thịt bò quay vừa chín tới, có rượu vang không làm bằng hublông hoặc đỗ tùng không?


-  Tôi chắc làm được việc ấy đấy, -  Atôx đáp. – đờ Uyntơ đã dẫn chúng tôi đến nhà một người mà ông nói là dân Tây Ban Nha và quốc tịch Anh nhờ những đồng tiền ghinê của những người đồng quốc mới của ông ta. Aramix, cậu thấy thế nào?


-  Chủ trương nghỉ lại ở nhà ông trưởng lão Pêrê tôi thấy là phải lẽ nhất đấy, và tôi tán thành. Chúng ta sẽ gợi lại những chuyện về Đờ Uyntơ mà ông ta có vẻ rất kính trọng; chúng ta nói là chúng ta sẽ đến đấy như những nhà tài tử muốn đi xem xét tình hình; chúng ta sẽ chi tiêu ở đấy mỗi người một ghinê một ngày, và tôi thiết nghĩ rằng với tất cả những sự phòng bị ấy, chúng ta có thể sống khá yên ổn.


-  Cậu quên một điều đấy Aramix ạ, một điều phòng bị khá quan trọng.


-  Điều gì?


-  Thay đổi y phục.


-  Ô hay! – Portôx nói, -  hà cớ gì phải thay đổi y phục? Những y phục mà chúng ta đang mặc thật là vừa ý.


-  Để không bị nhận ra, -  đ’Actanhăng nói, -  quần áo chúng ta có kiểu cắt may và màu sắc hầu như giống nhau, thoạt đầu nó đã tố giác ngay là những người Pháp. Tôi chẳng tội gì bám lấy kiểu cắt may chẽn hoặc màu sắc giày dép của tôi để đến nỗi vì yêu thích nó mà có nguy cơ bị treo cổ ở Tibơn hoặc đi đày ở bên Ấn Độ. Tôi sẽ mua một bộ y phục màu hạt dẻ. Tôi chú ý tất cả những tên thanh giáo ngu ngốc kia đều mê mết cái màu ấy.


-  Nhưng liệu anh có tìm thấy người ấy không? – Aramix hỏi.


-  Ồ, tất nhiên, -  Atôx đáp – ông ta ở phố Đại sảnh xanh, quán rượu  Betfo. Vả lại, tôi có thể nhắm mắt đi trong thành phố ấy chứ.


-  Tôi muốn đã ở ngay tại đó rồi đấy, -  đ’Actanhăng nói, -  ý kiến tôi là ta phải tới Luân Đôn trước khi trời sáng, dù ngựa có ngã quỵ mà chết cũng đành.


-  Nào đi, -  Atôx nói, -  bởi vì nếu tôi không tính toán sai, thì chúng ta chỉ còn cách đó chừng tám đến mười dặm.


Mấy người bạn thúc ngựa đi và quả nhiên khoảng năm giờ sáng họ đã đến Luân Đôn. Qua cửa ô họ bị một trạm gác ngăn lại, nhưng Atôx trả lời bằng tiếng Anh rất cừ rằng họ do đại tá Harixơn phái về báo trước cho người bạn đồng liêu là ông Priđgiơ rằng vua sắp tới. Câu trả lời ấy dẫn đến những câu hỏi han về chuyện bắt vua, và Atôx kể ra những chi tiết rõ ràng và xác thực đến nỗi những tên lính canh nếu có vài điều nghi ngờ thì nó cũng tan biến hết. Thế là cửa ô được mở rộng  cho bốn người bạn với mọi kiểu chúc mừng thanh giáo.


Atôx đã nói đúng:  anh đi thẳng đến tửu quán Betpho, chủ quán nhận ra anh và rất vui mừng thấy anh trở lại với đám bạn đông đảo và sang trọng, ông ta lập tức cho sửa soạn những căn phòng đẹp nhất.


Bốn lữ khách tới Luân Đôn lúc trời chưa sáng mà đã thấy cả thành phố nhộn nhịp. Từ chiều hôm trước đã có tin lan truyền rằng đại tá Harixơn sắp giải vua trở về kinh đô, cho nên nhiều người không ngủ sợ rằng lão Xtiuôt – như họ gọi – tới nơi vào ban đêm và họ sẽ bị lỡ không được xem.


Chủ trương thay đổi y phục được mọi người nhất trí tán thành, trừ sự phản đối yếu ớt của Portôx lúc đầu. Họ bèn đem ra thực hiện. Chủ quán cho mang đến những quần áo đủ loại cứ như là ông định sắm sửa thêm cho tủ quần áo của mình. Atôx lấy một bộ đen tạo cho anh vẻ như một nhà tư sản tử tế. Aramix không muốn rời thanh gươm, chọn một bộ màu xẫm kiểu quân nhân. Portôx mê tít một cái áo chẽn màu đỏ và đôi giày màu xanh. Đ’Actanhăng đã quyết định màu từ trước, nên chỉ còn chọn sắc độ và mặc một bộ màu hạt dẻ trông rất giống một người buôn bán đường nghỉ hưu.


Còn Grimô và Muxcơtông do không mặc áo dấu nên trông như đã cải trang hẳn. Ngoài ra Grimô có dáng điềm đạm, khô khan và cứng nhắc như kiểu một người Anh thận trọng. Muxcơtông thì như một người Anh to bụng, phì nộn và nhàn hạ.


-  Bây giờ ta hãy sang vấn đề chủ yếu, -  đ’Actanhăng nói. – Ta hãy cắt tóc để khỏi bị đám tiện dân chửi bới. Không còn là nhà quý tộc bằng thanh kiếm, ta hãy là người thanh giáo bằng mái tóc. Các cậu biết đấy, đó là điều quan trọng phân biệt kẻ đính kết cùng tôn giáo với chàng công tử.


Về cái điểm quan trọng ấy, Aramix tỏ ra thật là bất phục tùng; anh muốn ra sức giữ lại bộ tóc vốn rất đẹp của mình mà anh chăm chút rất cẩn thận. Atôx đành phải làm gương trước vì anh vốn dửng dưng với tất cả những vấn đề ấy. Portôx không khó khăn lắm, dâng cái đầu mình cho Muxcơtông, hắn thẳng tay đưa kéo vào mái tóc dày và cứng. Đ’Actanhăng tự cắt cho mình một kiểu đầu ngẫu hứng, nó khá giống với một cái mề đay thời Frăngxoa đệ nhất hoặc thời Saclơ IX.


-  Trông chúng ta thật là ghê tởm, -  Atôx nói.


-  Và hình như chúng ta bốc mùi thanh giáo thối tha đến rùng mình, -  Aramix nói theo.


-  Ô, tôi lạnh ở đầu, -  Portôx kêu.


-  Còn tôi, -  đ’Actanhăng nói, -  tôi thấy thèm đi thuyết giáo quá.


-  Giờ đây, -  Atôx nói, -  chúng ta chẳng còn nhận ra nhau nữa; do đó chẳng sợ người khác nhận ra chúng mình, ta hãy đi ra xem vua đến. Nếu ông ta đi suốt đêm thì chẳng còn cách xa Luân Đôn đâu.


Quả thật, bốn người bạn chen lẫn vào đám đông chưa được hai giờ đồng hồ mà đã có tiếng reo hò và náo động lớn báo hiệu Saclơ tới nơi. Người ta cho một cỗ xe đi đón, và từ xa chàng khổng lồ Portôx đứng cao hơn mọi cái đầu, báo tin rằng anh đã nom thấy cỗ xe vua. Đ’Actanhăng đứng kiễng chân, trong khi Atôx và Aramix lắng nghe để tự mình biết xem dư luận chung thế nào. Cỗ xe đi qua, đ’Actanhăng nhận ra Harixơn và Morđao ngồi ở hai bên cửa xe. Còn dân chúng, Atôx và Aramix nghe thấy họ chửi rủa Saclơ thậm tệ.


Atôx trở về chán nản, đ’Actanhăng bảo anh:


-  Bạn thân mến ơi, anh cố chấp một cách vô ích. Tôi cam đoan với anh là tình thế rất xấu. Riêng tôi, tôi gắn mình với nó là vì anh và vì một sự thích thú tài tử về chính trị theo kiểu ngự lâm quân; tôi thấy rất thú vị giật miếng mồi khỏi tay tất cả những kẻ hò hét kia và cười vào mũi họ. Tôi sẽ nghĩ đến chuyện đó.


Ngày hôm sau, khi đứng ở cửa sổ trông ra những khu phố đông người nhất ở khu Xitê, Atôx nghe thấy người ta rao bản nghị án của Nghị viện đưa ra tòa cựu vương Saclơ I bị coi là phạm tội phản bội và lạm dụng quyền hành.


Đ’Actanhăng đứng cạnh anh. Aramix tra một bản đồ, Portôx mê man trong những khoái cảm cuối cùng của một bữa ăn sáng ngon lành.


-  Nghị viện ư? – Atôx kêu, -  không thể nào Nghị viện ra một nghị án như vậy.


-  Nghe này, -  đ’Actanhăng nói, -  tôi ít hiểu tiếng Anh, nhưng chẳng qua tiếng Anh là tiếng Pháp phát âm sai, nên điều tôi nghe Nghị viện nghị án thì có nghĩa là nghị án của Nghị viện chứ gì, nếu không thì Chúa đầy đọa tôi đi, như ở đây họ thường nói.


Vừa lúc ấy chủ quán vào; Atôx ra hiệu cho ông ta đến. Anh hỏi bằng tiếng Anh:


-  Nghị viện ban ra nghị án ấy à?


-  Vâng, thưa milo, Nghị viện thuần khiết.


-  Sao, Nghị viện thuần khiết à? Như vậy là có hai nghị viện ư?


-  Ông bạn ơi? – đ’Actanhăng ngắt lời, -  tôi không nghe được tiếng Anh, nhưng tất cả chúng tôi đây đều hiểu tiếng Tây Ban Nha, xin ông vui lòng nói chuyện với chúng tôi bằng thứ tiếng ấy, nó lại là tiếng của nước ông, do đó chắc hẳn ông thích dùng nó mỗi khi có dịp.


-  A, đúng đấy, -  Aramix nói.


Còn Portôx như chúng tôi đã nói, anh đang tập trung tất cả sự chú ý vào miếng sườn mà anh đang mải gỡ chỗ nạc ra.


-  Ông hỏi gì nhỉ? – Chủ quán hỏi bằng tiếng Tây Ban Nha.


Atôx lại nói bằng tiếng ấy:


-  Tôi hỏi có phải là có hai nghị viện không, một thuần khiết và một không thuần khiết.


-  Ồ! Thật là kỳ lạ! – Portôx nói, anh ngẩng đầu lên và nhìn các bạn với vẻ ngạc nhiên, -  thế là bây giờ tôi hiểu tiếng Anh à? Tôi hiểu ông vừa nói cái gì.


Với vẻ bình tĩnh thông thường Atôx nói:


-  Ấy là vì chúng tôi nói tiếng Tây Ban Nha bạn ạ.


-  À, khỉ thật! – Portôx nói, -  đáng lẽ tôi đã biết thêm một thứ tiếng nữa, bực nhỉ.


-  Thưa ngài, -  chủ quán đáp, -  khi nói Nghị viện thuần khiết, tôi muốn nói cái nghị viện mà ông đại tá Priđgiơ đã thanh lọc rồi.


-  À ra thế – đ’Actanhăng nói, -  dân ở đây sáng tạo thật. Khi trở về Pháp tôi phải mách cái kế ấy cho ông Madaranh và ông chủ giáo. Một người thanh lọc nhân danh triều đình, một người thanh lọc nhân danh dân chúng, kết cục sẽ chẳng còn Nghị viện nữa.


-  Đại tá Priđgiơ là người thế nào? – Aramix hỏi – và ông ta làm cách nào để thanh lọc Nghị viện.


-  Đại tá Priđgiơ trước làm nghề đánh xe, -  chủ quán đáp – Ông ta là một người tài trí khi đánh xe đã nhận xét thấy một điều:  ấy là khi một hòn đá nằm ở trên đường đi thì nhặt hòn đá vứt đi còn nhanh hơn là cố đẩy cho bánh xe trườn qua hòn đá. Bây giờ trong số hai trăm năm mươi thành viên của Nghị viện thì có một trăm chín mươi mốt người cản trở ông ta và có cơ làm đổ cỗ xe chính trị của ông. Giống như xưa kia ông bèn nhặt những hòn đá và quẳng ra khỏi Nghị viện.


Vốn là người trí xảo, đ’Actanhăng rất thận trọng trí xảo ở bất cứ nơi nào gặp nó. Anh reo lên:


-  Hay thật đấy!


-  Những người bị trục xuất ấy có phải thuộc phái Xtiuôt không? – Atôx hỏi.


-  Thưa xê- no, chẳng hoài nghi nữa, và chắc ngài biết rằng họ đã toan cứu vua.


-  Mẹ kiếp! – Portôx trịnh trọng nói, -  họ là đa số.


-  Thế ông cho rằng vua bằng lòng ra trước một tòa án như vậy sao? – Aramix hỏi.


-  Phải bằng lòng chứ, -  người Tây Ban Nha đáp, -  nếu ông ta từ chối, dân chúng sẽ cưỡng bách.


-  Xin cảm ơn tiên sinh Pêrê, -  Atôx nói, -  bây giờ tôi đã biết tình hình đầy đủ.


-  Atôx ơi, -  đ’Actanhăng nói, -  cuối cùng anh đã bắt đầu tin chưa, đó là một mục đích thất bại, và chúng ta sẽ không bao giờ vươn tới ngang tầm của những Harixơn, những Joisơ, những Priđgiơ và những Cromoen.


-  Vua sẽ được giải cứu ở tòa án, -  Atôx nói, -  chính sự im lặng của những người theo ông chỉ rõ một âm mưu.


Đ’Actanhăng nhún vai.


-  Nhưng mà, -  Aramix nói, -  nếu họ dám kết án vua của họ, thì họ sẽ kết án lưu đày hoặc tù là cùng.


Đ’Actanhăng huýt sáo với vẻ ngờ vực


-  Rồi sẽ biết, -  Atôx nói, -  vì chúng ta sẽ đến xem phiên tòa, tôi đoán chừng như vậy.


-  Ông chẳng phải đợi lâu đâu, -  chủ quán nói, -  vì ngày mai bắt đầu xử án rồi.


-  Ái chà! – Atôx nói, -  thế là thủ tục tố tụng được làm xong trước khi vua bị bắt hay sao?


-  Chắc chắn là thế, -  đ’Actanhăng đáp, -  người ta bắt đầu làm hôm vua bị mua bán.


-  Các cậu biết đấy, -  Aramix nói, -  chính ông bạn Morđao của chúng ta đã làm cuộc mua bán; nếu không thì ít ra cũng làm những việc mở đầu cho vụ đó.


-  Các cậu nhớ rằng, -  đ’Actanhăng nói, -  tôi sẽ giết ông Morđao ở bất cứ nơi nào ông ta rơi vào trong tầm tay tôi.


-  Hừ! một tên khốn nạn như vậy! – Atôx kêu.


-  Nhưng chính vì hắn là một tên khốn nạn mà tôi giết nó, -  đ’Actanhăng đáp. – Anh bạn thân mến ơi, tôi đã chiều ý anh khá nhiều rồi nên anh cũng phải rộng lượng với tôi chứ. Vả chăng lần này, dù có vừa lòng anh hay không, tôi cũng tuyên bố với anh rằng cái tên Morđao ấy sẽ chỉ bị giết vì tay tôi mà thôi.


-  Và tôi nữa, -  Portôx nói.


-  Và tôi nữa, -  Aramix nói.


-  Sự nhất trí xúc động! – Đ’Actanhăng reo lên, -  và nó rất thích hợp với những người tư sản hẳn hoi như chúng ta. Ta hãy đi dạo quanh thành phố nào. Ngay Morđao cách bốn bước cũng không thể nhận ra chúng ta trong sương mù như thế này. Ta hãy đi uống một chút sương mù xem sao.


-  Phải đấy, -  Portôx nói, -  thay rượu bia mà.


Và bốn người bạn đi ra, để như người ta thường nói, thở hít không khí của xứ sở sương mù.


 


                                                                  67. XỬ ÁN


 


Ngày hôm sau một toán lính gác đông đảo dẫn Saclơ I đến trước tòa thượng thẩm để xử án.


Dân chúng tràn vào các phố và các ngôi nhà giáp tòa án. Cho nên vừa mới bước đi bốn người bạn đã bị ngăn lại bởi bức tường sống hầu như không thể vượt qua ấy. Vài người trong đám dân chúng xô đẩy Aramix rất dữ dội đến nỗi Portôx phải giơ nắm đấm ghê gớm của anh lên và giáng xuống khuôn mặt trắng bột của một gã làm bánh, nó lập tức thay đổi màu và nhuốm đầy máu, dập nát như một chùm nho chín. Việc đó gây ra náo động; ba người định xông vào Portôx, nhưng hai người bị Aramix và đ’Actanhăng gạt ra, còn người thứ ba bị Portôx ném qua đầu. Mấy người Anh ham mê võ thuật rất phục cách đánh nhanh chóng và dễ dàng ấy và vỗ tay. Thế là Portôx và các bạn mình lúc đầu sợ bị đám đông đánh chết, suýt nữa thì được công kênh chúc mừng. Nhưng bốn lữ khách của chúng ta sợ bất cứ cái gì có thể làm lộ họ nên cố thoát ra khỏi sự hoan hô. Tuy nhiên nhờ cuộc biểu diễn sức mạnh Hecquyn ấy họ dành được một điều, đó là đám đông dãn ra trước họ và họ đạt tới kết quả trước đó một lát, tưởng như không thể thực hiện được, tức là tới được tòa xử án.


Tất cả Luân Đôn chen chúc nhau ở cửa các khán đài. Cho nên khi bốn người bạn lách vào được một khán đài thì đã thấy ba hàng ghế đầu hết chỗ. Đối với những người không muốn mình bị nhận ra thì đó chỉ là một nửa điều không may thôi. Họ bèn đến ngồi ở phía dưới, rất hài lòng là đã tới được đây, trừ Portôx vì muốn khoe cái áo chẽn đỏ và đôi giày xanh nên cứ tiếc là không được ngồi ở hàng ghế đầu.


Các ghế bố trí theo kiểu vòng cung từ thấp lên cao, nên từ chỗ ngồi của mình, bốn người bạn bao quát tất cả cử tọa. Do tình cờ mà các anh vào đúng khán đài ở giữa và ngồi đúng trước mặt cái ghế bành dành cho Saclơ I.


Khoảng mười một giờ sáng vua xuất hiện ở cửa phòng. Ông đi vào giữa đám lính gác, nhưng vẫn đội mũ, vẻ mặt điềm tĩnh và đưa mắt nhìn một cách quả quyết khắp mọi phía y như ông đến để chủ trì một cuộc họp các quần thần chịu khuất phục chứ không phải để trả lời những điều buộc tội của một triều đình phản loạn


Các quan tòa hãnh diện vì có một ông vua để làm nhục, rành rành đang sử dụng cái quyền mà họ đã chiếm đoạt. Cho nên một mõ tòa đến bảo Saclơ I rằng theo tục lệ bị cáo phải bỏ mũ ra trước mặt hắn.


Chẳng nói chẳng rằng, Saclơ I ấn sâu mũ xuống đầu và quay đi chỗ khác, rồi khi mõ tòa rời đi, ông ngồi xuống cái ghế bành đã được để sẵn trước mặt chánh án, và ông vụt vào đôi giày của mình bằng một cái que cầm ở tay.


Pary vẫn đi theo ông, đứng ở phía sau.


Đáng lẽ xem những nghi thức ấy thì đ’Actanhăng nhìn Atôx; gương mặt Atôx phản chiếu tất cả những xúc động của nhà vua mà chính vua do cố sức tự kiềm chế đã xua đuổi khỏi mặt mình. Nỗi xao xuyến ấy của Atôx, con người lạnh lùng và điềm tĩnh, khiến anh hãi hùng. Anh ghé tai bạn và nói:


-  Tôi hy vọng rằng anh noi gương Hoàng thượng và chớ để mình bị giết một cách dại dột ở trong cái cũi này.


-  Yên trí, -  Atôx đáp.


-  A, a! – Đ’Actanhăng nói, hình như người ta lo sợ một cái gì, vì xem này, các điểm gác tăng gấp đôi; trước chỉ có gươm giáo, nay có cả súng ống nữa. Bây giờ có vũ khí cho tất cả mọi người; gươm giáo đối với những thính giả ở dưới sàn, súng ống dành cho chúng ta.


-  Ba mươi, bốn mươi, năm mươi, bảy mươi....Portôx lẩm bẩm đếm những tên lính mới đến.


-  Ê Portôx, cậu quên viên sĩ quan à, -  Aramix nói, -  hình như hắn cũng đáng được đếm ấy chứ!


-  Ôi cha, -  đ’Actanhăng thốt lên.


Và anh tức giận tái người đi, vì nhận ra Morđao, gươm tuốt trần, dẫn toàn lính ngự lâm đứng sau nhà vua, nghĩa là trước mặt khán đài.


-  Liệu hắn có nhận ra chúng ta không? – Đ’Actanhăng nói. – Trường hợp hắn nhận ra, thì tôi sẽ đánh để rút lui ngay. Tôi chẳng thích để người ta áp đặt cho tôi một kiểu chết đâu. Tôi rất muốn được chết theo cách mình chọn. Mà tôi thì không chọn được bắn chết trong một nhà ngục.


-  Không, hắn không nhìn thấy chúng ta đâu, -  Aramix nói. – Hắn chỉ nhìn vua thôi. Hắn nhìn vua bằng con mắt ghê gớm chưa, thằng láo xược. Liệu nó có thù ghét Hoàng thượng bằng thù ghét chúng ta không?


-  Mẹ kiếp, -  Atôx nói, -  chúng ta chỉ tước mất mẹ nó, còn vua tước cả tên họ và tài sản của nó.


-  Đúng đấy, -  Aramix nói, -  nhưng hãy yên lặng nào! ông chánh án đang nói với vua.


Thật vậy, ông chánh án Bratsô gọi kẻ bị cáo uy nghi và nói:


-  Xtiuôt, ông hãy nghe điểm danh các vị thẩm phán và nếu có ý kiến gì thì trình bày với tòa.


Như thể những lời ấy chẳng phải nói với mình, nhà vua quay đầu ra chỗ khác.


Viên chánh án chờ đợi và do chẳng có câu trả lời nào đáp lại, nên có một lát im lặng.


Trong số một trăm sáu mươi ba ủy viên được chỉ định, chỉ có bảy mươi ba người có thể đáp lại cuộc điểm danh, những người khác sợ bị đồng lõa với một hành động như vậy nên tránh mặt.


Không tỏ ra chú ý đến sự vắng mặt của ba phần năm số ủy viên, ông chánh án nói “


-  Tôi tiến hành điểm danh.


Và ông lần lượt đọc tên những ủy viên có mặt và vắng mặt, những người có mặt đáp lại bằng một giọng mạnh mẽ hoặc yếu ớt, tuỳ theo họ có can đảm hay không về quan niệm của mình. Một lát im lặng ngắn ngủi tiếp sau tên những người vắng mặt được nhắc lại hai lần.


Tên của đại tá Fefăx cũng được tiếp theo bằng một lát im lặng nhưng trang trọng nó tố giác sự vắng mặt của những người không muốn cá nhân mình tham gia vào cuộc xét xử này.


-  Đại tá Fefăx có không? – Bratsô nhắc lại.


-  Fefăx à? – Một tiếng nói diễu cợt đáp lại, qua giọng kim ấy, người ta nhận ra là giọng một phụ nữ, -  ông ta quá là khôn ngoan để có mặt ở đây.


Một trận cười vang lên tiếp đón những câu nói ấy thốt ra với sự táo bạo mà những người phụ nữ rút ra từ chính sự yếu đuối của họ, sự yếu đuối ấy tránh cho họ mọi sự trả thù


-  A, tiếng nói của một phụ nữ, -  Aramix kêu lên. – Thực tình tôi sẵn sàng cho đi rất nhiều để nàng ta sẽ trẻ trung và xinh đẹp.


Và anh trèo lên bậc để cố nhìn xem tiếng nói ấy từ đâu phát ra.


-  Xin thề là nàng ta kiều diễm thật! Xem này đ’Actanhăng, mọi người đều nhìn bà ta, và mặc dầu cái nhìn của Bratsô, bà ta chẳng tái mặt đi.


-  Thì chính là Fefăx phu nhân đấy, -  đ’Actanhăng nói, -  Portôx cậu có nhớ không? Chúng ta đã gặp bà ta cùng với chồng ở nhà tướng Cromoen.


Sự yên tĩnh bị cái việc lạ lùng đó làm rộn lên một lát lại trở lại và việc điểm danh tiếp tục.


-  Bọn kỳ quặc này sắp bế mạc phiên họp đấy, khi nhận thấy không đủ số người cần thiết, -  bá tước đờ La Pherơ nói.


-  Atôx, anh không hiểu rõ họ đâu, -  đ’Actanhăng nói. – Hãy chú ý cái cười của Morđao, hãy xem nó nhìn vua kìa. Đó là cái nhìn của một kẻ sợ nạn nhân của hắn trốn thoát chăng? Không, không, đó là cái nhìn của nỗi hằn thù được thỏa mãn, của lòng phục thù chắc chắn được toại nguyện. A, con mãng xà độc địa này, ngày nào mà ta được chọi nhau với mi chỉ bằng mắt thôi cũng là một ngày sung sướng đối với ta.


-  Vua trông đẹp thật! – Portôx nói, -  và xem kìa, là tù binh mà ông ta vẫn ăn vận chỉnh tề. Cái lông cài mũ của ông ta cũng đáng giá ít ra là năm mươi pixtôn; Aramix nhìn xem.


Cuộc điểm danh xong, ông chánh án chuyển sang đọc bản buộc tội.


Atôx tái mặt, anh lại sai lầm một lần nữa trong sự chờ đợi. Mặc dù các thẩm phán không đủ số người, việc xử án vẫn tiến hành, như vậy nhà vua bị kết án từ trước.


Đ’Actanhăng nhún vai bảo Atôx:


-  Tôi đã nói với anh rồi mà. Nhưng anh vẫn hoài nghi. Bây giờ anh hãy giơ cả hai tay ra mà giữ chắc lấy lòng can đảm của mình và lắng nghe, đừng có thất vọng, những việc ghê gớm nho nhỏ mà cái ông mặc áo đen kia sắp nói về vua của mình với đặc quyền đặc lợi ấy.


Thật vậy, chưa bao giờ người ta làm nhục vẻ tôn nghiêm vương giả bằng sự buộc tội độc ác hơn, bằng những lời chửi rủa hèn hạ hơn, bằng điều công kích đẫm máu hơn. Cho đến đây, người ta sẵn lòng ám hại các ông vua, nhưng người ta có lăng nhục thì cũng chỉ lăng nhục những thi hài của họ mà thôi.


Saclơ I lắng nghe bài diễn văn của kẻ buộc tội với một sự chú ý đặc biệt, cho qua những lời chửi rủa, giữ lại những điều bất bình, và khi nỗi hằn thù quá tràn trề, khi kẻ buộc tội tự nhận trước làm đao phủ, vua chỉ đáp lại bằng một nụ cười khinh bỉ. Chung cuộc thì đó là một bản cáo buộc chủ yếu và ghê gớm trong đó vua tìm thấy tất cả những điều khinh suất của mình biến thành âm mưu, những lỗi lầm của mình biến thành trọng tội.


Đ’Actanhăng để mặc dòng thác chửi rủa ấy trôi đi với một niềm khinh thị xứng đáng với nó, anh chỉ dừng cái trí xét đoán đúng đắn của mình ở vài ba điều cáo buộc của kẻ buộc tội.


-  Sự thật là, -  anh nói, -  nếu người ta trừng phạt vua về tội thiếu thận trọng và nhẹ dạ thì cũng là xứng đáng; nhưng hình như cái hình phạt mà ông phải chịu đựng lúc này đây mới thực là tàn nhẫn.


-  Trong mọi trường hợp, -  Aramix nói, -  hình phạt không nhằm vào vua mà vào các tể tướng, bởi vì điều luật đầu tiên của hiến pháp là:  Vua không thể sai lầm.


Portôx chỉ nhìn Morđao và chỉ quan tâm đến hắn. Anh thầm nghĩ:


-  Đối với ta, nếu chỉ để làm rối loạn vẻ trang nghiêm của tình hình, ta sẽ nhảy từ khán đài xuống dưới kia, bằng ba bước nhảy ta sẽ chồm vào Morđao và bóp cổ hắn, ta sẽ cầm hai cẳng chân hắn mà quật chết tất cả lũ ngự lâm quân xấu xa kia chúng học đòi ngự lâm quân Pháp. Trong khi ấy, đ’Actanhăng vốn giàu mưu trí và ứng phó kịp thời có lẽ sẽ tìm ra một kế cứu vua. Ta cần nói điều này với cậu ta.


Còn Atôx, mặt nóng bừng, hai nắm tay quắp lại, môi ứa máu vì răng cắn phải, người đẫm mồ hôi, anh tức giận vì điều lăng nhục muôn thuở của Nghị viện và sự nhẫn nại bền bỉ của vua chúa; và cánh tay vững vàng ấy, trái tim không hề nao núng ấy đang biến thành một bàn tay run rẩy và một cơ thể gai rợn.


Vừa lúc ấy kẻ buộc tội kết thúc bảng cáo trạng của mình bằng câu:


“Bảng cáo trạng này là do chúng tôi làm nhân danh nhân dân nước Anh”.


Nghe câu đó có tiếng rì rầm ở các khán đài và một giọng nói không phải của đàn bà mà một giọng đàn ông, hùng mạnh và giận dữ, vang lên phía sau đ’Actanhăng:


-  Mày nói láo! chín phần mười nhân dân nước Anh ghê tởm những điều mày nói.


Đó là tiếng nói của Atôx, anh không kềm chế được mình, đứng lên giơ tay ra chất vấn kẻ buộc tội công khai.


Nghe tiếng nói ấy, vua, quan tòa, khán giả tất cả mọi người quay lại nhìn phía khán đài có bốn người bạn ngồi. Morđao nhận ra nhà quý tộc và ba người Pháp cũng đứng dậy vẻ mặt tái đi và hăm dọa. Mắt hắn rực sáng lên vì mừng rỡ, hắn vừa mới tìm được những người mà hắn đã mang cả cuộc đời mình ra để tìm kiếm và giết chết. Hắn tức giận vẫy hai chục lính ngự lâm đến gần và chỉ tay lên khán đài nơi có kẻ thù của mình, hắn quát:


-  Bắn lên khán đài kia!


Nhưng nhanh như cắt, đ’Actanhăng nắm lấy ngang mình Atôx, Portôx ôm lấy Aramix, lao vào các hành lanh, nhảy bổ xuống các cầu thang và mất hút trong đám đông. Trong khi ấy, ở trong hội trường, những nòng súng hỏa mai giơ ra đe dọa ba nghìn khán giả, họ hoảng sợ và kêu la ầm ĩ nên ngăn chặn được một cuộc tàn sát đã lấy đà.


Saclơ cũng nhận ra bốn người Pháp; một tay ông đặt lên ngực để nén những nhịp đập dồn dập của con tim, một tay che mắt để khỏi nhìn thấy những người bạn trung thành của mình bị chọc tiết.


Morđao tái đi và run lên vì tức giận, nhảy bổ ra khỏi gian phòng, tay lăm lăm gươm trần cùng với mười kích thủ, sục sạo trong đám dân chúng, hỏi han, căn vặn, thở hổn hển, rồi quay về mà chẳng tìm được ai cả.


Rối loạn khôn tả xiết. Hơn nửa giờ trôi qua mà nói chẳng ai nghe. Các quan tòa tưởng như mỗi khán giả đều sẵn sàng vang ầm lên như sấm. Các khán đài trông những mũi súng hướng về phía mình, vừa sợ hãi vừa tò mò cứ ồn ào và xáo động mãi.


Cuối cùng sự yên lặng được lặp lại.


Bratsô hỏi vua:


-  Ông có nói gì để tự bào chữa không?


Thế là bằng giọng một quan tòa chứ không phải của một bị cáo, Saclơ đứng lên không phải với vẻ khổ nhục mà với vẻ chế ngự, ông nói:


-  Trước khi hỏi tôi, hãy trả lời tôi đã. Ở Niucaxtơn tôi vẫn tự do, tôi đã ký một hiệp ước với hai viện. Tôi đã thực hiện phần của tôi. Còn các ông đáng lẽ phải thực hiện phần của mình, các ông đã mua tôi ở bọn Êcôtxe, không đắt đâu, tôi biết, và điều đó làm vinh dự cho nền kinh tế của chính phủ các ông. Nhưng mua tôi với cái giá của một tên nô lệ, các ông mong rằng tôi không còn là vua nữa chăng? Không đâu. Trả lời các ông là quên mấy điều đó. Cho nên tôi chỉ trả lời các ông khi nào các ông đã xác minh được quyền chất vấn của tôi. Trả lời các ông tức là thừa nhận các ông là quan tòa, mà tôi chỉ thừa nhận các ông là đao phủ của tôi thôi.


Và giữa một sự im lặng chết chóc. Saclơ vẫn đội mũ, bình tĩnh và kiêu kỳ, ngồi xuống ghế. Rồi với niềm kiêu hãnh, ông quay lại nhìn chỗ khán đài lúc nãy có mấy người Pháp xuất hiện và lẩm bẩm:


-  Tiếc rằng mấy người Pháp của mình không ở đây nữa! Họ sẽ thấy rằng người bạn của họ sống xứng đáng được bảo vệ, chết xứng đáng được than khóc.


Song ông đã uổng công dò tìm trong đám đông dày đặc và cầu xin ở Thượng đế những sự hiện diện ngọt ngào và an ủi. Ông chỉ nhìn thấy toàn những bộ mặt ngây dại và sợ sệt; ông cảm thấy mình đang đánh nhau với thù hằn và hung bạo.


Thấy Saclơ quyết định giữ thái độ im lặng đến cùng, ông chánh án nói:


-  Thôi được! Mặc dù ông im lặng, chúng tôi vẫn xét xử ông. Ông bị buộc tội phản nghịch, lạm dụng quyền hành và ám sát. Những nhân chứng sẽ làm chứng. Một phiên tòa sắp tới sẽ hoàn tất những gì mà ông không chịu làm trong phiên họp này.


Saclơ đứng dậy và quay lại trông thấy Pary mặt tái mét, thái dương đẫm mồ hôi.


-  Ơ kìa! Pary thân mến, bác làm sao thế và vì cớ gì mà xúc động dữ vậy?


Nước mắt rưng rưng, giọng van vỉ, Pary nói:


-  Ôi, thưa Hoàng thượng, khi ra khỏi phòng, xin ngài chớ nhìn sang bên trái.


-  Tại sao thế, Pary?


-  Ôi đức vua của tôi ơi, tôi van xin ngài đừng có nhìn.


Saclơ vừa cố nhìn qua hàng rào lính gác đứng sau mình vừa hỏi:


-  Nhưng mà có cái gì cơ chứ? Nói đi.


-  Có đấy ạ. Nhưng mà ngài sẽ không nhìn chứ! Người ta đã đem đặt trên bàn cái lưỡi rìu mà người ta vẫn dùng để xử tội nhân. Trông cái đó thật là gớm ghiếc; ngài chớ có nhìn, tôi van ngài


-  Bọn ngu ngốc! – Saclơ nói, -  dễ thường chúng nó tưởng ta cũng hèn nhát như chúng sao? Bác đã báo trước cho ta như thế là tốt đấy, cảm ơn Pary:


Đã đến lúc phải rút lui, vua đi ra theo bọn lính.


Quả thật ở phía trái cổng lấp lánh ánh sáng ghê rợn của một tấm thảm đỏ trên đó đặt một lưỡi rìu sáng loáng, có cán dài nhẵn bóng bởi tay đao phủ.


Đến trước lưỡi rìu, Saclơ dừng lại và mỉm cười nói:


-  Á à! Thật là một con ngoáo ộp và rất xứng đáng với những kẻ không biết thế nào là một nhà quý tộc – Rồi lấy cái que cầm trong tay, ông vụt lên chiếc rìu và nói tiếp:  -  Hỡi lưỡi rìu của đao phủ, mi chẳng khiến ta sợ hãi đâu; ta quất mi trong khi chờ đợi một cách kiên nhẫn và tin rằng mi sẽ quật trả lại ta.


Rồi nhún vai với dáng ngạo mạn vương giả, ông tiếp tục đi, để lại những bộ mặt kinh ngạc của những kẻ xúm đông lại quanh chiếc bàn, để xem thái độ của vua ra sao khi trông thấy cái lưỡi rìu nó sẽ chặt lìa cái đầu của mình ra khỏi cổ.


-  Pary này, -  vua nói, -  xin Chúa tha tội! Thực ra tất cả lũ người ấy coi ta như một tên lái buôn bông Ấn Độ chứ không phải một nhà quý tộc đã quen trông những gươm kiếm lấp lánh. Dễ thường chúng nghĩ rằng ta không bằng một gã hàng thịt.


Vua ra đến cổng. Một đoàn người dài dằng dặc chạy đến; không kiếm được chỗ trên khán đài họ muốn ít ra cũng được thưởng thức đoạn cuối cùng của quang cảnh đó mà phần thú vị nhất đã bị hụt. Đám người đông nghìn nghịt trong đó rải rác những bộ mặt hằm hè, khiến vua buông một tiếng thở dài:  


-  Biết bao nhiêu là người, -  vua nghĩ, -  mà chẳng có lấy một người bạn tận tâm.


Ông vừa tự nhủ thầm với mình những lời hoài nghi và chán nản ấy thì bỗng nghe một giọng nói lẩm bẩm bên cạnh ông:


-  Kính chào Hoàng thượng sa cơ!


Vua quay ngoắt lại, lệ tràn trong khóe mắt và trong tim.


Đó là một người lính già trong đội ngự vệ của ông, không muốn trông thấy ông vua bị bắt của mình đi qua mà không dâng ông một lễ kính cuối cùng.


Nhưng cùng lúc ấy con người khốn khổ đó bị nện một chuôi gươm xuống đầu ngã gục.


Trong số những kẻ giết người, nhà vua nhận ra đại úy Groxlâu.


-  Chao ôi, -  Saclơ nói, -  một hình phạt thật nặng nề đối với một lỗi nhỏ nhặt.


Rồi, lòng quặn đau, ông lại tiếp tục đi, nhưng chưa được trăm bước thì một kẻ hung hãn ghé đầu vào giữa hai tên lính áp giải và nhổ toẹt vào mặt vua, như xưa kia một tên Do Thái hèn mạt và xấu xa đã nhổ vào mặt Chúa Giêsu.


Những chuỗi cười hô hố và những tiếng rì rầm ảo não đồng thời vang lên.


Đám đông lúc dãn ra, lúc cụm lại rập rờn như mặt biển trong cơn dông, và giữa làn sóng sống động ấy vua hình như trông thất cặp mắt nảy lửa của Atôx.


Saclơ chùi mặt và nói với một nụ cười buồn bã:


-  Tên khốn kiếp! Cho nó một xu nó cũng sẽ làm như vậy đối với bố nó.


Vua không nhầm. Quả thật ông đã trông thấy Atôx và các bạn mình lại chen lấn vào đám đông và bằng cái nhìn cuối cùng hộ tống ông vua tuẫn nạn.


Khi người lính già chào Saclơ, Atôx vui mừng lắm; và khi người lính tội nghiệp ấy tỉnh lại, bác sẽ thấy mười đồng ghinê của nhà quý tộc Pháp nhét vào túi bác. Nhưng lúc tên lăng mạ nhổ vào mặt vua, Atôx sờ tay vào cán dao găm. Đ’Actanhăng vội ngăn lại và nói bằng giọng khàn khàn:


-  Khoan đã cậu!


Chưa bao giờ đ’Actanhăng gọi Atôx hoặc bá tước đờ la Pherơ bằng cậu.


Atôx dừng lại


Đ’Actanhăng tì vào vai Atôx và ra hiệu cho Portôx và Aramix cùng dừng lại. Rồi anh tiến đến đứng đằng sau cái người tay để trần vẫn còn cười về các trò đùa đê tiện của hắn được mấy kẻ hung dữ khác khen ngợi.


Người ấy đi về phía khu Xitê, đ’Actanhăng vẫn vịn vai Atôx đi theo hắn và ra hiệu cho Portôx và Aramix cùng đi.


Người này để cánh tay trần trông giống như một kẻ mổ thịt, cùng với hai tên đồng bọn đi theo một phố dốc và hẻo lánh dẫn xuống bờ sông.


Đ’Actanhăng rời Atôx và đi sau kẻ lăng mạ.


Tới bờ sông ba kẻ kia nhận thấy có người bám sát mình bèn dừng lại và vừa nhìn những người Pháp một cách xấc xược vừa trao đổi với nhau mấy lời diễu cợt.


-  Atôx này, -  đ’Actanhăng nói, -  tôi không biết tiếng Anh nhưng anh biết, vậy anh hãy làm thông ngôn cho tôi.


Nói xong anh bước gấp lên và vượt qua ba người kia. Rồi quay ngoắt lại, đ’Actanhăng bước thẳng đến trước mặt gã mổ thịt, hắn cũng dừng lại. Anh trỏ tay vào ngực hắn và nói với Atôx.


-  Anh hãy nhắc lại với hắn câu này:  “Mày là đồ hèn mạt. Mày đã làm nhục một người không có tự vệ, mày đã bôi bẩn mặt vua của mày, mày phải chết!...”


Atôx mặt tái nhợt và tay bị đ’Actanhăng nắm chặt, dịch lại những lời nói lạ lùng ấy cho gã kia nghe. Nhìn thấy sự sửa soạn ghê gớm ấy và mắt khủng khiếp của đ’Actanhăng, hắn toan tự vệ. Aramix bèn đặt tay lên thanh kiếm, nhưng đ’Actanhăng bảo:


-  Không dùng gươm kiếm, không dùng gươm kiếm! Gươm kiếm là để cho những nhà quý tộc.


Rồi túm lấy cổ gã mổ thịt, anh nói:


-  Portôx, cậu hãy đập chết tên khốn nạn này hộ tôi bằng một quả đấm thôi.


Portôx vung cánh tay khủng khiếp của mình lên làm nó kêu rít trong không khí như một cánh ná và cả một khối nặng nề giáng xuống đầu tên hèn mạt đánh bịch một cái và đập vỡ sọ hắn.


Hắn đổ vật xuống như một con bò dưới một nhát búa tạ.


Những tên đồng bọn muốn kêu, muốn chạy trốn nhưng há miệng mà chẳng ra lời, đôi chân run rẩy như biến đâu mất.


-  Atôx hãy nói với chúng điều này nữa, đ’Actanhăng bảo:  “Sẽ chết như thế này tất cả những kẻ quên rằng một người bị xiềng xích là một người bất khả xâm phạm, một ông vua bị tù đày thì hai lần thay mặt cho Chúa”.


Atôx dịch lại lời đ’Actanhăng.


Hai gã kia miệng câm như hến, tóc dựng ngược lên, nhìn cái xác của bạn chúng ngập trong những vũng máu đen xì. Rồi như lấy lại được tiếng nói và sức lực, chúng bỏ chạy vừa kêu rú lên vừa chắp hai bàn tay lại.


-  Công lý đã thực hiện! – Portôx lau trán và nói.


-  Và bây giờ đây, -  đ’Actanhăng bảo Atôx, -  anh đừng có nghi ngờ gì tôi và hãy yên trí, tôi sẽ đảm nhiệm mọi việc liên quan đến vua.


(còn tiếp)


Nguồn: Hai mươi năm sau. Tiểu thuyết của A. Dumas. Anh Vũ dịch. NXB Văn học in lần thứ ba, 2009.


www.trieuxuan.info

Mục lục:
1.
2.
3.
4.
5.
6.
7.
8.
9.
10.
11.
12.
13.
14.
15.
16.
17.
18.
19.
20.
21.
22.
23.
24.
25.
26.
27.
28.
29.
30.
31.
32.
33.
34.
35.
36.
37.
38.
39.
40.
41.
42.
43.
44.
45.
46.
47.
48.
49.
50.
51.
52.
53.
54.
55.
56.
57.
58.
59.
60.
61.
62.
63.
64.
65.
66.
67.
68.
69.
70.
71.
72.
73.
74.
75.
76.
77.
78.
79.
80.
81.
82.
83.
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Tiêu sơn tráng sĩ - Khái Hưng 10.12.2019
Hiểm họa sắc vàng - Vlastimil Podracký 10.12.2019
Sodoma & Gomora - Vlastimil Podracký 10.12.2019
Cơ may thứ hai - Constant Virgil Gheorghiu 07.12.2019
Nhân mạng cuối cùng và đồng loại - Vlastimil Podracký 07.12.2019
Trăm năm cô đơn - Gabriel Garcia Marquez 06.12.2019
Ông cố vấn - Hữu Mai 05.12.2019
Trên sa mạc và trong rừng thẳm - Henryk Sienkiewicz 05.12.2019
Chiến tranh và Hòa bình - Liep Nicôlaievich Tônxtoi 05.12.2019
Đường công danh của Nikodema Dyzmy - TADEUSZ DOLEGA - Mostowicz 02.12.2019
xem thêm »