tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH
Khách thăm: 24723247
Tiểu thuyết
22.01.2015
Dương Hướng
Dưới chín tầng trời

CHƯƠNG 11


 


Cuộc gặp mặt bất ngờ


 


Binh chủng tăng thiết giáp lần đầu tiên tham chiến trên địa bàn mới. Trung đoàn trưởng Hoàng Kỳ Trung trực tiếp cùng tổ trinh sát xuống đồng bằng nắm bắt địa hình, thăm dò lực lượng địch chuẩn bị cho chiến dịch sắp tới. Đã mấy đêm Hoàng Kỳ Trung cùng đội trinh sát luồn sâu theo đường14 xuống áp sát căn cứ đóng quân của địch. Người rã rời vì mấy đêm mất ngủ, Hoàng Kỳ Trung cho lính tráng tập kết vào một khu vườn đồi nằm giữa cánh đồng cạnh trục đường14. Ban ngày nằm nghỉ cũng không yên bởi chiếc cán gáo liên tục lượn đi lượn lại trên bầu trời vùng ven. Có nơi nó sà sát ngọn cây nóc nhà chõ loa xuống nheo nhéo giọng con gái nhai đi nhai lại lời kêu gọi bộ đội ra chiêu hồi:" Hỡi anh em chiến binh cộng sản Bắc Kỳ, chính phủ Việt Nam cộng hoà kêu gọi anh em hãy buông súng quay về với chính nghĩa quốc gia..." Tiếp theo là những bài hát nỉ non với giọng ca Chế Linh, Khánh Li ngọt ngào êm dịu đánh thức nỗi nhớ nhà của những người lính ra đi không có ngày trở về. Và bất ngờ, giọng một cô gái trong vắt cất lên.


- Hỡi những người anh mà em yêu quý! Em là em gái Thương Huyền đây, em biết rõ các anh đang phải sống trong những tháng ngày gian khổ, xa cha mẹ xa vợ xa con. Em gởi tặng các anh bài thơ em viết ra từ đáy lòng mình xin các anh giành cho em ít phút lắg nghe.


 Người ra đi con đường máu đỏ


 Để ngàn đời khóc mãi trời xanh


 Mẹ thao thức đêm dài cô quạnh


 Nhớ thương cha năm tháng mỏi mòn


Anh nằm chốn rừng xanh lá đỏ


Núi đồi mây hoa trắng vòng tang


Chị nước mắt một đời goá bụa


Biển mênh mông sâu thẳm nỗi buồn


Em nhớ thương người tình ly biệt


Mãi đợi chờ không hoá vọng phu


Hoàng Kỳ Trung nằm trong khu vườn dầy đặc những cây hồng, cây bồ quân quả còn xanh non. Cậu Sang thiếu úy hái mấy quả bồ quân đưa cho Hoàng Kỳ Trung, ông cắn một miếng thấy chát xít liền đáp xuống đất.


- Thủ trưởng cứ ngủ, để em gác cho. Cậu Sang nói.


Ông lên võng nằm mơ màng. Trời oi nồng, nắng xuyên qua kẽ lá chiếu vào mặt rát bỏng. Ngoài đám ruộng cạnh đường14 có tốp ngươi đang mải mê làm cỏ lúa. Lại vẫn tiếng hát rên rỉ từ chiếc cán gáo vang lên: Người ra đi con đường máu đỏ.


Hoàng Kỳ Trung trằn trọc mãi không ngủ bởi những lời thơ vang lên từ giọng đọc của người con gái có tên Thương Huyền nghe buồn nẫu gan ruột. Ông nghĩ tới Yến Quyên, nghĩ tới phút giây hạnh phúc gặp được con trai Hoàng Kỳ Nam trong hoàn cảnh chiến tranh khốc liệt này quả là chuyện may mắn thần kỳ. Cứ như thể trời đã thương ông nên xếp đặt cho bố con ông được gặp nhau.  Đã nhiều lần ông mơ thấy hai bố con cùng mặc quân phục ngực đầy huân chương kiêu hãnh về làng Đoài. Và lúc này vừa thiếp đi, ông lại mơ thấy gương mặt Yến Quyên rạng rỡ cười với ông. Giấc mơ không đầu không cuối đứt đoạn chắp vá, lúc rõ là mình, lúc lại mơ hồ như không phải mình. Lại có lúc ông thấy thằng Hoàng Kỳ Nam lõng nhõng theo ông ngồi nhong nhong trên xe ngựa chạy quanh làng Đoài. Có lúc ông lại thấy ông và nó ngồi trên xe lội nước bơi qua dòng sông Thu Bồn chảy xiết không sao vào được bờ. Hai bố con ông cứ ngồi mãi trên chiếc xe bị trôi theo dòng sông ra biển. Bất chợt có loạt súng nổ chát chúa, Hoàng Kỳ Trung bừng tỉnh. Ông vùng dậy, nhận ra mình đang nằm trên võng trong khu vườn đầy cây xanh. Ông thoáng thấy bóng thiếu úy Sang và trung sĩ Hà lao xuống bờ mương dẫn nước ngoài đồng. Có tiếng hét thất thanh.


- Thủ trưởng Trung chạy đi! Mình bị địch phục kích rồi.


Hai chiếc trực thăng không biết từ khi nào đã hạ cánh xuống trục đường14. Chúng đổ quân bao vây khu vườn đồi. Hoàng Kỳ Trung chỉ kịp quăng người xuống cạnh gò đất liền bị bọn lính nổ súng bắn chặn trước mặt, đất cày lên tung toé vào mắt vào miệng. Bọn lính xông vào khu vườn hô hét bắn loạn lên. Ông nép mình vào mô đất bắn trả. Phía máng nước, Hoàng Kỳ Trung nghe tiếng súng của thiếu uý Sang và trung sĩ Hà xa dần. Ông đâu biết bọn địch đã vây ráp mai phục khu vườn từ bao giờ. Ông đã bị thương vào cánh tay, máu loang đỏ cả vạt áo mà vẫn không có cảm giác đau. Ông nhảy tới ụ đất trước mặt bắn liên hồi về phía địch. Loạt đạn cuối cùng của ông vừa dứt thì bọn lính hô hét xông lên bắt sống ông. Chúng đưa ông lên chiếc trực thăng đỗ trên trục đường14. Một thằng lính mặt hằm hằm nện cho ông một đòn bằng báng sùng làm ông ngất xỉu. Mãi tới khi chiếc trực thăng rùng rùng cất cánh đưa ông bay thẳng về hướng phi trường ông mới tỉnh và nhận ra trong khoang máy bay còn có ba người nữa cũng bị bắt. Ông nhìn những người bị bắt không nhận thấy ai quen và cũng không biết họ ở đơn vị nào. Chiếc trực thăng hạ cánh xuống sân bay giữa trưa nắng rừng rực. Bọn địch trói ông cùng vời ba ngươi chung một sợi dây dù thành một xâu rồi đẩy ra khỏi máy bay. Hoàng Kỳ Trung cùng ba người  đồng đội đứng trơ giữa trời nắng cháy. Chiếc trực thăng lại rùng rùng cất cánh cuộn lên một luồng gió táp vào vạt cỏ ven đường băng ngả rạp như bị cơn lốc xoáy. Lát sau, lại một chiếc trực thăng hạ cánh xuống đường băng gần chỗ Hoàng Kỳ Trung đứng. Từ trong trực thăng bước ra một viên phi công Mỹ và một cô gái. Dáng điệu ăn mặc của cô gái đầy vẻ kiêu sang không ăn nhập gì với không gian khốc liệt của chiến tranh. Một chiếc xe chuyên dụng từ trong nhà ga lao tới đỗ xịch trước mặt viên phi công và cô gái. Từ trong ca bin tên lái xe rạng rỡ cười.


- Xin chào người đẹp. Tên lái xe gào lên. Mời người đẹp Thương Huyền và cậu Giôn Hall lên xe !


Hoàng Kỳ Trung hai tay bị trói đứng trơ giữa trời nắng nhìn hút theo chiếc xe lao vút trên đường băng đưa cô gái và viên phi công Mỹ về khu gia binh. Lại một chiếc xe chuyên dụng rùng rùng chạy tới đưa Hoàng Kỳ Trung và những người bị bắt về trung tâm phi trường. Ngay lập tức Hoàng Kỳ Trung được đưa vào phòng hỏi cung.


Trong phòng hỏi cung, Hoàng Kỳ Trung ngồi đối đáp trước mặt viên sỹ quan trẻ:


- Họ tên gì ?


- Nguyễn Văn Đang


- Bao nhiêu tuổi ?


- Bốn mươi.


- Sao già thế ?


- Lính trên rừng đói ăn nên già.


- Đơn vị nào ?


- C10 E 569


- Cấp bậc, chức vụ ?


 - Lính trơn.


- Làm gì ?


- Anh nuôi.


- Có biết ai trong số bị bắt lần này ?


- Không.


- Có là đảng viên cộng sản không ?


- Có.


- Có muốn nói điều gì với đồng đội lúc này ?


- Tôi tin cách mạng nhất định thắng lợi.


- Cao cả dữ hè! viên sỹ quan rít lên- Để rồi xem cái khí tiết cách mạng của mày cao tới đâu.


Hoàng Kỳ Trung thừa biết chúng hỏi tra ông chỉ lấy lệ, nên ông cũng trả lời chúng lấy lệ. Nhìn gương mặt tuổi tác và dáng vẻ Hoàng Kỳ Trung, bọn địch đã đặc biệt quan tâm. Chúng nghi ngờ ông giữ chức vụ gì đó quan trọng nên chúng đưa ông vào phòng giam đặc biệt. Hoàng Kỳ Trung nhận ra chính cô gái ở sân bay lúc trước lại là người trực tiêp chăm sóc vết thương cho ông, và cũng là người đã đọc bài thơ tâm lý kêu gọi các chiến binh cộng sản chiêu hồi. Bằng trực giác, Hoàng Kỳ Trung nhận ra  điều gì đó thật khác thường ở cô gái có cái tên “Thương Huyền” nghe thật ấn tượng. Thương Huyền lặng lẽ âm thầm quan tâm săn sóc Hoàng Kỳ Trung một cách khó hiểu. Trước mặt viên cố vấn, cô gái tỏ ra lạnh lùng với Hoàng Kỳ Trung nhưng lúc viên cố vấn đi khỏi, cô gái lại ân cần chăm sóc ông.


- Ông đã bị ngài cố vấn đặc biệt quan tâm rồi đấy. Cô gái nói, từ bây giờ, tôi là người chăm sóc ông, ông phải tuyệt đối nghe theo lời tôi dặn. Mỗi sáng ông phải để tôi rửa vết thương thay băng, ông phải giữ vết thương cho sạch không được để nhiễm trùng.


Qua một đêm trong phòng giam, Hoàng Kỳ Trung đã ngủ một giấc rõ dài và sâu. Tỉnh dậy ông lại nhận ra gương mặt cô gái Thương Huyền và viên cố vấn Mỹ mải mê bàn tính chuyện gì đó bằng tiếng Anh. Một lúc sau, cô gái đưa cho ông một tấm ảnh. Hoàng Kỳ Trung giật mình nhận ra tấm ảnh này ông đã giấu kỹ trong ngăn ví thế mà bọn địch đã mò ra. Người trong ảnh chính là Đỗ Hiền, cậu em vợ ông. Trước lúc đi B Yến Quyên đã đưa cho ông tấm ảnh này, hy vọng ông tìm ra tung tích Đỗ Hiền. Mấy năm trong chiến trường ông đã phải giấu tấm ảnh trong chiếc ví da luôn mang bên mình. Ngày cưới Yến Quyên, Đỗ Hiền đã di cư vào Nam nên Hoàng Kỳ Trung vẫn chưa biết mặt cậu em vợ Đỗ Hiền. Giờ sự thế đã thế này, ông chẳng cần phải giấu.


-  Ngài cố vấn Ben hỏi ông có quan  hệ như thế nào với người trong tấm ảnh này? Cô gái hỏi.


- Đây là cậu em vợ tôi. Hoàng Kỳ Trung đành nói thật.


Viên cố vấn nắm lấy cổ tay Hoàng Kỳ Trung cười đắc ý.


- Ông đã gặp may, ông sẽ được gặp người em vợ của ông, chính là Trung tá Đỗ Hiền của chúng tôi. Cô gái thông báo.


Sự việc đến quá bất ngờ khi cô gái có tên Thương Huyền mang cho Hoàng kỳ Trung bộ đồ mới để ông gặp Đỗ Hiền: chiếc quần âu mầu ghi với chiếc áo sơ my trắng tinh.


- Ông đi tắm thay đồ mới, chín giờ, ông sẽ được gặp đại tá Đỗ Hiền. Cô gái căn dặn rồi bước ra khỏi cửa.


Tắm xong, Hoàng Kỳ Trung hồi hộp ngồi chờ trước chiếc bàn kê sẵn trong phòng hỏi cung. Trên bàn được cô gái Thương Huyền bày sẵn một chai rượu với hai chiếc ly và một lọ hoa dơn trắng muốt. Đúng chín giờ, đại tá Đỗ Hiền bước vào với gương mặt đầy xúc động, đôi mắt mở to nhìn Hoàng Kỳ Trung.


- Trước tiên chúng ta nâng cốc mừng cuộc gặp gỡ bất ngờ này- Đại tá Đỗ Hiền chủ động nâng cốc rượu mời Hoàng Kỳ Trung, tôi là Đỗ Hiền ở làng Đông, em trai của chị Yến Quyên. Nếu đúng anh là chồng chị Yến Quyên, xin phép cho tôi được nhận anh rể.


- Cậu không nhận thì trong lý lịch của tôi từ ngày lấy chị cậu đã phải mang vết nhơ có người em vợ tên là Đỗ Hiền chạy theo kẻ thù của cách mạng.- Hoàng Kỳ Trung nói- Cậu không thể tưởng tượng nhân dân căm thù cậu tới tận xương tủy. Bố mẹ ở nhà, không dám ngẩng mặt nhìn dân làng. Mẹ và chị cậu khóc ròng từng đêm. Khi tôi vào đây, chị đã lén đưa cho tôi tấm ảnh của cậu, hy vọng có ngày gặp cậu. Lẽ ra tôi cố tình không nhận cậu, nhưng tấm ảnh của cậu nằm trong ví của tôi đã nói lên tất cả. Tôi và cậu gặp nhau trong tình cảnh này, không chỉ là nỗi đau thương của riêng gia đình ta mà nó là nỗi đau chung của cả dân tộc, của cả thời đại này.


- Đã ngót hai mươi năm nay tôi không biết tin tức gia đình. Giờ không ngờ lại được nghe anh nói những lời không lấy gì làm hay ho cho lắm. Đại tá Đỗ Hiền ngồi rũ trước mặt Hoàng Kỳ Trung. Bất ngờ Đỗ Hiền căn vặn, trong bản khai của anh bữa qua hình như anh không phải là người cùng quê?


- Lời khai của tôi lúc đầu là không đúng đâu. Giờ tôi không cần phải dấu cậu. Tôi chính là Hoàng Kỳ Trung đây, tên thường gọi hồi còn ở quê là Cả Trung, con ông Hoàng Kỳ Bắc làng Đoài. Cậu đã tin chưa?


- Ai chứ ông Hoàng Kỳ Bắc làng Đoài thì tôi biết! Đỗ Hiền nói, cuộc gặp gỡ giữa anh và tôi trong tình cảnh này quả thật đau lòng. Nhưng anh phải nên hiểu rằng, gần hai mươi năm nay, tôi cũng phải chịu bao nỗi nhọc nhằn mới có được địa vị để đứng vững đôi chân trên mảnh đất này. Chẳng có gì chứng minh ai phải ai trái lúc này, chẳng ai biết đâu là chính nghĩa, đâu là gian tà. Anh chớ vội kết tội tôi là kẻ phản bội tổ quốc. Tôi nói để anh biết, nếu cuộc hành quân Bắc tiến của chúng tôi vừa qua thành công, hai miền Nam Bắc thống nhất một nhà, dưới sự lãnh đạo của chính phủ Việt Nam Cộng Hoà chúng tôi cũng mang lại nền hoà bình, niềm hạnh phúc cho nhân dân, cho dân tộc, cho đất nước này- Đó chẳng phải là niềm khát khao của cả tôi của anh và của cả dân tộc này đó sao? Giọng Đỗ Hiền bỗng xúc động, anh ở ngoài đó có biết đâu gần hai mươi năm qua, không ngày nào tôi không nghĩ đến giây phút được gặp lại bố mẹ, gặp lại chị Yến Quyên, gặp lại người làng mình. Tôi cũng nuôi một niềm tin sắt đá chính phủ Việt Nam Cộng Hoà dưới sự giúp đỡ của người bạn Mỹ, chúng tôi sẽ chiến thắng. Đời tôi không làm được, tới đời con tôi nó sẽ làm. Chẳng giấu gì anh, thằng con trai tôi nay đã là đại úy quân lực Việt Nam Cộng Hoà.


- Thật đáng thương cho những ý nghĩ ngông cuồng của một sĩ quan quân đội nguỵ quyền phải sống nhờ vào quân đội Mỹ mà vẫn còn mơ một giấc mơ hão huyền kéo quân Bắc tiến. Hoàng Kỳ Trung mỉa mai, rồi xem ngài cố vấn người Mỹ của cậu kia còn ở lại đây được đến ngày nào.


- Theo anh thì người Mỹ ở đây đến khi nào? Đỗ Hiền cũng cười kiêu ngạo.


- Tôi biết! Lúc này tôi chỉ là một tù binh đang nằm trong tay cậu, Hoàng Kỳ Trung nghiêm giọng, tôi có nói gì lúc này cậu cũng chẳng tin. Và tôi biết rõ cậu cũng chẳng có quyền gì quyết định số phận tôi lúc này. Tất cả quyền hành vẫn trong tay người Mỹ. Tôi dám chắc viên cố vấn Mỹ cũng chỉ coi cậu là con bài để ông ta khai thác tôi. Nhưng dù sao tôi vẫn là anh rể cậu. Tôi khuyên cậu hãy nghĩ tới ngày Mỹ rút khỏi mảnh đất này. Ngày ấy sẽ không còn xa nữa đâu! Lúc ấy chính phủ Việt Nam Cộng Hoà của cậu chẳng còn hơi sức đâu mà Bắc tiến.


- Lời đồn về sự lạc quan đến mê muội của những người lính Việt Cộng quả không sai. Đỗ Hiền nói, tôi hỏi anh, chủ nghĩa cộng sản giương cao ngọn cờ giải phóng dân tộc chống Mỹ cứu nước, thì chính phủ Việt Nam Cộng Hoà chúng tôi cũng giương cao ngọn cờ độc lập dân tộc thống nhất đất nước. Các anh có bạn Liên Xô, bạn Trung Quốc thì chúng tôi có bạn Mỹ. Người Nga, người Trung Quốc, người Mỹ cũng đều là người nước ngoài, họ có khác gì nhau? Mỗi đất nước đều có con đường đi riêng của mình. No ấm hay đói nghèo đều phụ thuộc vào sự sáng suốt tài ba của người dẫn đường cho dân tộc ấy. Chế độ nào tươi đẹp thì nhân dân sung sướng, chế độ nào u mê tăm tối thì nhân dân khổ. Người dẫn đường của các anh đang giương cao ngọn cờ đánh Mỹ. Nhưng thực chất nước Mỹ vẫn hùng cường. Tôi khẳng định với anh rằng chủ nghĩa tư bản sẽ mãi mãi phát triển còn các anh đang mê muội dẫn dắt con em các anh đi vào chỗ chết. Xương máu con em đồng bào đang đổ xuống rừng Trường Sơn, không chết vì bom đạn thì cũng chết vì đói khát bệnh tật- Đó mới chính là tội ác của những người Cộng Sản các anh. Đồng bào Miền Nam đang sống yên ổn, đón tết vui xuân, các anh bất ngờ tràn vào bắn phá gây bao đau thương mất mát cho dân thường như Mậu Thân 68. Tôi không nói tới sự thua hay thắng, kẻ thua trận chưa hẳn đã sai, kẻ thắng trận chưa chắc đã đúng. Chân lý có ở những điều tốt đẹp thuộc về bất kỳ chế độ nào, xã hội nào mang lại quyền lợi hạnh phúc cho nhân dân. Nền văn minh nhân loại sẽ mãi mãi chứng minh điều đó. Xin lỗi anh! chính anh đã buộc tôi phải nói đến những điều cao xa đó. Thực ra, tôi chỉ muốn nói đến những gì gần gũi nhất, đơn giản nhất, hiển hiện nhất là anh đang phải ngồi đây. Con trai anh đang phải đói khát trên rừng. Và vợ con anh đang phải ngóng trông anh từng ngày, kể cả thằng em vợ của anh đang ngồi đây cũng mong anh sớm trở về sum họp với gia đình.


Hoàng Kỳ Trung muốn chồm lên bóp cổ thằng em vợ. Rõ là cái lon đại tá với chức danh trưởng trung tâm tâm lý chiến phi trường mà quan thầy Mỹ- Thiệu gắn cho Đỗ Hiền quả là sáng suốt.


Cô gái có tên Thương Huyền mang vào hai li nước đặt xuống bàn, lặng lẽ bước ra cửa. Đỗ Hiền gọi giật lại.


- Cô Thương Huyền, xem chừng ông anh tôi còn nhiều điều chưa thấm thía cho lắm. Càng tranh luận càng thấy giữa hai chúng tôi còn có khoảng cách lớn không sao xích lại gần nhau được. Cô hãy chăm sóc ông anh tôi chu đáo. Hy vọng sẽ có ngày anh tôi nhận ra chân lí.


Đỗ Hiền đứng dậy bước nhanh ra cửa. Viên cố vấn lại xuất hiện với nụ cười mãn nguyện bắt tay Đỗ Hiền.


 


                       ***


 


Nền văn minh hiện đại được áp dụng cả trong công việc tra tấn con người. Nó làm cho ta hãi hùng khiếp sợ mất hết lý trí. Tên đồ tể tra tấn Hoàng Kỳ Trung không thuộc hạng vai u thịt bắp trần trụi như những tên đồ tể của trại tù thời Pháp thuộc. Hắn ăn mặc rất sang trọng, gương mặt hắn thánh thiện, miệng luôn cười ruồi, dáng thanh mảnh đi đứng an nhàn. Hắn không nhiều lời, không hung hăng trước địch thủ. Hắn làm theo lệnh của tên chỉ huy như một cái máy. Hoàng Kỳ Trung ngồi gọn trên ghế điện. Tên đồ tể có vẻ thích thú nói thủ thỉ vào tai Hoàng Kỳ Trung “cười lên nhá!”- tách cái, hắn đưa tay bật công tắc điện, toàn thân Hoàng Kỳ Trung run bần bật. Nhoằng một cái như có ngàn cái lưỡi con rắn độc châm vào da thịt tê buốt, mắt Hoàng Kỳ Trung trợn ngược, ruột gan lộn nhào như có lửa cháy rần rật. Lớp da trên người ông khô rang, đầu óc quay cuồng như có ai đang đục khoét trong cơ thể, xương khớp ông như đang rời ra từng khúc.


 Giây phút kinh hoàng trôi qua, các mạch máu dần dần lưu thông trở lại, Hoàng Kỳ Trung lại nhận ra gương mặt thánh thiện của tên đồ tể với giọng nói ngọt ngào mà nghe cứ lành lạnh sởn da gà.


- Có chịu khai không ?


- Không!


- Cộng quân mở chiến dịch tấn công hướng nào?


- Không biết!


 ...


- Không nói!


 ...


- Không không!... và cuối cùng Hoàng Kỳ Trung không còn sức lực nữa, ông không còn biết gì nữa.


Một ngày nữa... một ngày nữa... và lại một ngày nữa- Mỗi ngày Hoàng Kỳ Trung bị vài lần tra tấn. Mỗi lần một kiểu khác nhau. Có kiểu kim châm mười đầu ngón tay nhoay nhoáy buốt lên tận óc. Có kiểu phải ngồi vào thùng chứa hơi cay nóng rầy phải nhẩy cẫng lên như cào cào bị rang trong chảo lửa.


Qua mỗi lần Hoàng Kỳ Trung bị tra tấn, gương mặt viên cố vấn Ben lại hiện ra thánh thiện, còn gương mặt cô gaí có tên Thương Huyền cứ lunh linh rực rỡ, Hoàng Kỳ Trung không hiểu đấy là thiên thần hay quỷ dữ.


 


 


 


CHƯƠNG 12


Bãi biển Thần Tiên


 


Sự kiện bài báo trên trang nhất tờ Tin Sáng với dòng tít "Cuộc gặp gỡ bất ngờ trong nhà ngục"của nữ ký giả Thương Huyền được dư luận chú ý. Ngài cố vẫn Mỹ và đại tá Đỗ Hiền mở tiệc chiêu đãi khuếch trương thanh thế Thương Huyền với cộng sự. Nhà hàng Mây Tím đêm nay sôi động khác thường. Trong men say, Thương Huyền vẫn nhận ra gương mặt ngài cố vấn trắng hồng nhập nhoà nụ cười phóng túng.


- Tất cả chúng ta, những chiến binh trung thành với chính phủ Việt Nam cộng hoà, một lần nữa nâng cốc chúc mừng nữ ký giả Thương Huyền. Đại tá Đỗ Hiền mãn nguyện nói, cô Thương Huyền đã bất ngờ thành công trên con đường văn bút của mình khiến chúng ta vô cùng khâm phục. Đã lâu lắm bạn đọc cả nước mới được thưởng thức một bài báo xuất sắc mang tầm thời đại. Một tài năng hùng biện với ý tứ ngôn từ sắc lẹm.


Trước mặt ngài cố vấn và đại tá Đỗ Hiền hôm nay Thương Huyền rừng rực như bông hoa trên bàn tiệc. Lâu nay nàng giấu thân phận “gái một con” của mình nghe lời vú nuôi dấn thân vào tận hang ổ kẻ thù. Trung Tâm phi trường là nơi tập trung bộ máy quân sự hiện đại bậc nhất nhì thế giới. Nàng giống như chiếc lá lênh đênh giữa biển khơi mênh mông. Thương Huyền nhận ra mình chưa làm được điều gì đáng kể ngoài mấy cái tin Hoàng Kỳ Trung bị bắt được Thương Huyền thi vị hoá thành bài báo gây tiếng vang cả ở hai phía Việt Nam Cộng Hoà và Mặt Trận Dân Tộc Giải Phóng. Thương Huyền nhận ra xung quanh nàng lúc này có bao ánh mắt hau háu đang nhìn nàng. Họ ngưỡng mộ tài năng của nàng, thèm khát thân thể nở nang quyến rũ của nàng. Thương Huyền vừa tự hào vừa lo sợ. Nàng không đủ bản lĩnh đứng trước một thực tế sống động quay cuồng luôn bủa vây quanh mình. Vào lúc này, con tim đa cảm của nàng lại rạo rực giống cái đêm bom đạn mịt mù nàng nằm gọn trong vòng tay chàng trai quân giải phóng. Giây phút ấy vẫn làm nàng bứt rứt đau đớn mỗi khi cô đơn một mình nghe vẳng lên tiếng khóc của con Ngọc Lan. Nàng thương thân phận mình, thương số kiếp đứa con gái của mình còn bé tý tẹo đã phải rời xa mẹ. Nó chính là con gái của chàng trai giải phóng quân mà tới giờ này nàng đâu có biết anh đang ở nơi nào. Nàng đã viết lá thư gửi chị Thu Cúc tìm chàng nơi rừng núi bạt ngàn trên ấy, chắc gì chàng đã nhận được. Chính nàng cũng không nhận ra chàng đã cưỡng hiếp nàng hay chàng yêu nàng. Giây phút ấy đến với nàng quá bất ngờ vào giữa lúc bom pháo ùng oàng, sự sống và cái chết quá mong manh...


Hương vị của rượu REMY thơm lừng và những lời có cánh của đại tá Đỗ Hiền với nụ cười phóng túng của ngài cố vấn Mỹ lúc này làm nàng phân chấn. Và cả ánh mắt xanh biếc của chàng Hall phi công đẹp trai ngời ngời cũng đang nhìn nàng đắm đuối. Thân thể nàng cũng đang rạo rực khác thường. Đại tá Đỗ Hiền là người dẫn dắt nàng vào đây, ngài cố vấn là bức tường vững chắc che chắn cho nàng, còn chàng phi công đã đưa nàng bay lên trời cao để nàng đọc to lên lời kêu gọi những chiến binh Cộng Sản hãy quay về với chính nghĩa quốc gia. Từ trên cao, ngồi cạnh Hall, Thương Huyền được nhìn ra mênh mông đất trời núi non trùng điệp. Nàng thấy rõ hơn bao giờ hết quê hương mình đang chìm trong bom đạn. Nàng tưởng tượng ra trong số những chiến binh Cộng Sản đang sống dưới tán rừng xanh bạt ngàn có cả chàng trai giải phóng quân của nàng đã nghe được tiếng nói của nàng- tiếng nói của con tim- tiếng nói của tình yêu cuộc sống: "Hỡi các chiến binh Việt Cộng, hãy buông súng quay về với chính nghĩa quốc gia...". Chàng chiến sĩ giải phóng quân làm sao hiểu được tâm trạng của nàng lúc này. Chàng phi công Mỹ, cộng sự của nàng lúc này đối với nàng thật chân tình. Nàng biết trong sâu thẳm chàng Hall rất yêu nàng nhưng chàng sợ ngài cố vấn Ben. Hall có nước da trắng hồng dáng vẻ hào hoa, cư  xử với nàng tận tuỵ mà tinh tế, không bao giờ làm nàng giận. Nàng cũng đang khao khát được yêu, được chiều chuộng, được sống như tất cả bất kỳ người con gái nào trên thế gian này.


Ngài cố vấn Ben thật khéo mời nàng nhẩy điệu van nhẹ nhàng uyển chuyển. Tiếng nhạc ru nàng vào thế giới mộng mơ. Nàng đang mơ màng trong men rượu quay cuồng bên ngài cố vấn Ben. Trong cơn say nàng nghe văng vẳng bên tai tiếng ngài Ben rủ rỉ mời nàng đi đâu đó. Đi đâu thì đi, lên thiên đường hay xuống địa ngục. Đi đâu nàng cũng đi. Nàng đâu biết mình đang dâng hiến tấm thân ngọc ngà cho ngài cố vấn Mỹ. Nàng chỉ mơ hồ nhận ra cái nhìn phóng túng và nụ cười khả ái của ngài cố vấn. Nàng đâu biết mình đang đắm chìm trong tội lỗi. Căn phòng rực rỡ sắc mầu. Nàng nhìn thấy cái mũi cao cao, hàm răng trắng đều tăm tắp và bộ ngực vạm vỡ lông lá lấp đầy thân thể nàng. Thân thể nàng nóng rẫy lên, cuồn cuộn dâng trào. Nàng vùng vẫy trong tuyệt vọng giống như cái lần nàng bị chàng giải phóng quân cưỡng hiếp nàng. Qua cơn cuồng vọng, nàng mới nhận ra rõ ràng gương mặt ngài cố vấn Mỹ chứ không phải chàng giải phóngs quân năm nào đã chiếm đoạt nàng. Sau cơn thác lũ, ngài Ben mãn nguyện vùi đầu vào bầu vú căng tròn của nàng- Bầu vú nàng đã có thời đầy ứ những tia sữa thơm nồng nàng đã phải vắt bỏ đi khi con Ngọc Lan lìa xa nàng. Thương Huyền đau đớn nhận ra thân thể trần trụi của nàng phơi bày trước mặt ngài Ben. Căn phòng sáng rực sắc màu, ga gối nhàu nát, và thân thể nàng cũng nhàu nát. Thế là hết, chẳng còn ước mong, chẳng còn nhớ nhung gặp lại chàng trai giải phóng quân năm nào. Nàng chẳng còn dám si mê nhìn viên phi công Mỹ trẻ trung có con mắt biếc xanh đã đưa nàng bay tít lên trời cao. Lòng nàng trào lên nỗi uất hận muốn cào xé thân hình đầy lông lá đang lừng lững trước mắt nàng. Lời vú nuôi vang vang nhắc nhủ nàng: “Con phải biết hy sinh thân mình để hoàn thành việc lớn". Nàng dằn lòng. Ngài Ben dịu dàng hỏi nàng có thoả mãn không? Nàng nở nụ cười, nước mắt ứa ra nhìn ngài Ben. Ngài Ben xúc động cúi xuống vuốt ve chiêm ngưỡng thân thể trắng ngần của nàng. Ngài Ben bảo nàng là con bồ câu non, thượng đế đã đem đến ban tặng cho ngài...


 


                              ***


 


Từ tiền sảnh của Trung Tâm tâm lý chiến phi trường, Thương Huyền nhận ra hai bố con đại tá Đỗ Hiền và trung uý Đỗ Hoàng từ trong xe bước ra. Ánh mắt đại tá Đỗ Hiền mãn nguyện nhìn Thương Huyền thăm dò.


-  Xin chúc cô Thương Huyền buổi sáng tốt lành! Giọng đại tá ngân lên, cô đã thấy rõ bản chất của cuộc chiến tranh lớn lao này nó nghiệt ngã tới mức nào rồi đấy. Cô đã nghe tin tức buổi sáng chưa? Cộng quân lại vừa đột nhập thị trấn Tiên Sơn gây tổn thất lớn cho đồng bào ta. Mỗi chúng ta giờ đây đều phải có bổn phận làm được gì đó cho Tổ quốc, cho đất mẹ yên bình. Phải biết nén lại tình riêng...


 Đỗ Hoàng lặng lẽ đứng nghe đại tá bố Đỗ Hiền nói, mắt vẫn đau đáu nhìn Thương Huyền. Thương Huyền không chịu nổi cái nhìn của Đỗ Hoàng, nàng quay mặt đi.


- Chính cô đã chứng kiến giây phút tôi gặp người anh rể của tôi rồi đó,  Giọng Đỗ Hiền vẫn vang lên, cô tưởng tôi không biết thương người anh rể điên khùng đó sao? Thương lắm, nhưng cô thấy tôi đã thể hiện bản lĩnh của mình như thế nào? Còn cô, cho dù ngài cố vấn có làm điều gì cô phật ý, cô cũng nên bỏ qua. Chúng ta phải thông cảm cho người bạn lớn.


- Đại tá yên tâm, tôi luôn biết mình phải làm gì ?


- Cảm ơn cô Thương Huyền. Bữa nay cô không phải bay nữa. Chúc cô ngày nghỉ tốt lành. Tôi đang có công chuyện phải làm.


Đại tá bỏ đi, Thương Huyền chào trung uý Đỗ Hoàng rồi bước vội vào hành lang của khu trung tâm tâm lý chiến phi trường. Trung uý Đỗ Hoàng chạy theo níu tay Thương Huyền.


- Từ bữa gặp em, anh phải vô Sài Gòn miết, nay mới gặp lại được em, anh mời em về anh chơi.


- Cảm ơn trung uý. Bữa nay tôi không thể.


Bị Thương Huyền cự tuyệt dứt khoát, Đỗ Hoàng giận dỗi nhảy vào xe lao về khu gia binh trong phi trường. Nắng buổi sớm trải dải trên đường băng. Một chiếc máy bay phản lực đang hạ cánh gầm rú trên bầu trời. Một ngày mới bắt đầu. Thương Huyền thấy người mệt mỏi khác thường, nàng có cảm giác giống cái lần nàng mang thai với chàng trai giải phóng quân năm nào. Thương Huyền lặng lẽ về phòng riêng nằm vật ra giường. Nàng lo sợ, nếu lần này lại có thai, nàng không còn nơi nào để nương thân. Nàng không thể về nhà với vú nuôi, với ba má như lần trước. Nàng không thể để ba má chịu nhục nhã vì nàng. Nàng thấy nôn nao trong người vội chạy vào phòng vệ sinh, đầu óc quay cuồng. Đúng là nàng đã có thai với Ngài cố vấn Mỹ. Cái đêm ăn mừng thành công bài báo của nàng trên tờ Tin Sáng, nàng đã say và bị ngài cố vấn chiếm đoạt. Lại cũng giống như cái đêm với chàng giải phóng quân năm nào, nàng sẽ lại đẻ ra thằng Mỹ con. Chỉ những ý nghĩ ấy nàng thấy mất hết sức lực, mất hết niềm tin. Nàng nằm vùi trên giường suốt cả ngày không ăn không uống. Đêm đến nàng mơ những giấc mơ khủng khiếp. Sáng dậy ăn qua loa, nàng đi làm. Tới Trung Tâm, nàng lại nhìn thấy gương mặt Đỗ Hiền rạng rỡ cười với Hll, viên phi công Mỹ có cặp mắt biếc xanh. Hôm nay nàng lại mong muốn được bay tít lên trời cao với chàng Hall để rũ bỏ mọi thứ bụi bẩn vấy lên tâm hồn nàng.


Nàng đến đứng trước mặt đại tá Đỗ Hiền. Vẫn giọng nói ân tình, vẫn nụ cười rạng rỡ, Đại tá nói :


 - Thật may mắn cho cô, từ nay cô không phải bay nữa. Đây là lệnh của ngài cố vấn.


Nàng nhận ra cái nhìn cảm thông từ cặp mắt biếc xanh của Hall, người cộng sự của nàng, đã đưa nàng bay tít lên trời cao. Nàng hiểu từ nay nàng không còn được bay cùng chàng.


Nàng đi gửi tin mới cho vú nuôi qua hòm thư "chết" thì nhận được mệnh lệnh đặc biệt quan trọng Ngày giờ R nàng phải có nhiệm vụ đưa được ngài cố vấn Mỹ ra bãi biển Thần Tiên. Nàng chưa bao giờ có cảm giác hồi hộp lạ lùng đến vậy. Nàng thấy nghèn nghẹn run rẩy hiểu rõ tầm quan trọng của cái mệnh lệnh nghiệt ngã kinh hoàng kia. Năm tháng qua nàng sống trong nỗi dằn vặt mơ hồ về những gì đã xảy ra, đang xảy ra rồi sẽ ra sao? Giờ bất ngờ nhận được mệnh lệnh rõ ràng, dứt khoát giống như tiếng chuông thức tỉnh ngân vang trong tâm trí nàng. Nàng phải tung lưỡi thần sét kết liễu kẻ vừa hãm hại nàng– kết liễu kẻ vừa mới gieo trong máu thịt nàng một mầm sống mới đang lớn dần lên từng ngày. Nó là con nàng và nàng sẽ trở thành kẻ giết cha nó...


Nàng run rẩy lập cập về tới căn phòng của mình đóng cửa nằm lăn lộn trên giường. Nàng lại hình dung tới cái mệnh lệnh khủng khiếp đối với nàng- mệnh lệnh giết người- giết kẻ vừa mới làm tình với mình- một mệnh lệnh vừa âm thầm vừa dữ dội chỉ một mình nàng biết, một mình nàng thực hiện- một mệnh lệnh sẽ đóng đinh vào cuộc đời nàng một dấu ấn- một nỗi đau nhức nhối suốt đời. Bao ý nghĩ ùa đến tràn ngập tâm trí nàng. Nàng ý thức rõ ràng mình cũng là một con người- Một cử nhân văn khoa- một tiểu thư khuê các- một ký giả nổi danh mà sao lại phải mang nặng số kiếp trầm luân hồng nhan bạc phận đến vậy. Cái mệnh lệnh tới “ngày giờ R” ấy sẽ quyết định thay đổi số phận nàng. Nàng sẽ chính thức là nữ chiến sĩ diệt Mĩ dũng cảm kiên cường. Nàng sẽ đứng vào đội ngũ của chị Thu Cúc, nàng sẽ cùng chung chí hướng với chàng trai giải phóng quân của nàng năm nào. Chàng giải phóng quân đã bất ngờ đi vào đời nàng như cơn lũ quét cuốn phăng tất cả mọi mơ ước đầu đời của nàng...


Có tiếng gõ cửa, nàng bật dậy, gương mặt ngài Ben hiện ra với nụ cười phóng túng đầy tự tin. Toàn thân ớn lạnh, nàng cố cười lễ phép bảo ngài cố vấn bữa nay nàng bị mệt. Thương Huyền ôm chầm lấy ngài cố vấn hẹn ngày... giờ... nàng mong được gặp Ben ở bãi biển Thần Tiên, lúc đó nàng sẽ chính thức tự nguyện dâng hiến cho Ben trọn vẹn. Nàng ghé vào tai ngài cố vấn bảo bữa nay nàng bị "bẩn mình". Ben cười tỏ lòng thương cảm dang đôi tay trắng hồng đầy lông lá ôm xiết lấy nàng làm nàng nghẹn thở. “Ta se theo  em đi bất cứ đâu " (ta sẽ theo em đi bất cứ đâu) ngài cố vấn nói và thơm lên trán nàng. Nàng co người dúi đầu vào bộ ngực đầy lông lá của ngài cố vấn. Đứng trước Ben, nàng như con chim nhỏ trong lòng tay đầy móng vuốt sắc nhọn của quỷ thần sẵn sàng bóp chết nàng bất kỳ lúc nào. Từ nay đến ngày, giờ R... ấy, nàng tính vào đúng ngày thứ bảy tới. Vậy là chỉ bốn ngày nữa. Nghĩ tới ngày ấy, nàng vừa run sợ lại vừa khao khát. Ngày ấy sẽ dẫn nàng đến một chân trời mới. Và chính ngày ấy nàng sẽ suốt đời trở thành kẻ giết người- giết chết cha của đứa con mà nàng đang nuôi nó trong bào thai. Nàng cảm nhận rõ đứa con của kẻ bị kết án tử hình đang quẫy đạp mạnh hơn lúc nào hết trong bụng mình. Thương Huyền ơi, my không được run sợ, không được thối chí. My phải biết nghe lời vú nuôi. Đứa con gái đầu đời của nàng đã phải lìa xa nàng đang ở nơi nào đó cũng đang trông ngóng nàng trở về đón nó, đưa nó đi gặp cha của nó là chàng giải phóng quân năm nào...


 


                            ***


 


Ngày thứ 7 là ngày đặc biệt đối với số phận nàng. Nàng đi bên ngài cố vấn mà người bồng bềnh như bay trên bãi biển ThầnTiên. Biển mênh mông thăm thẳm. Những đợt sóng trào lên cuồn cuộn. Lòng nàng cũng trào lên cuồn cuộn. Mệnh lệnh Thương Huyền đã nhớ như in trong tâm trí “Nếu chim yến bay được thì đến khóm Hoàng Lan ăn mồi. Nếu không bay được thì dẫn bạn tình về tổ ..." Đằng nào cha của đứa con trong bụng nàng cũng nhận tội chết. Nàng phải nhận nhiệm vụ lớn lao này. Chim Yến phải bay. Ba ngày nay, nàng chỉ chờ đợi giây phút này. Nàng phải là chién sĩ dũng cảm. Nàng chỉ việc ngắm trúng bộ ngực đầy lông lá mà bóp cò. Bộ ngực ấy đêm nào đã trùm kín cơ thể nàng."Ông hãy đứng im chờ em chút xíu" Giọng nàng véo von nghe thoáng trong gió biển rì rào. Nàng bối rối chạy trên bãi cát rộn rạo. Bãi cát in dấu chân nàng thành một đường thẳng tới khóm Hoàng Lan. Mùi hương thơm ngát dậy lên, nàng cúi xuống lùa bàn tay vào khóm Hoàng Lan tìm vũ khí. Bàn tay nàng chạm vào khẩu súng lạnh buốt như có luồng điện chạy xiên vào tim nàng. Nàng nhét vội khẩu súng vào túi xách tay, chạy về phía ngài cố vấn. Nàng không nhận biết bằng cách nào nàng đã bóp cò. Nàng bóp cò từ phía sau cái bóng cao lừng lững của ngài cố vấn. Một tiếng nổ đanh gọn vang lên bên tai nàng. Ngài cố vấn chới với ngã sấp mặt xuống bãi cát trước mắt nàng. Nàng chạy lại ném khẩu súng vào khóm Hoàng Lan.


- Bắt lấy nó, có kẻ giết người! Bắt... bắt....Nàng hét lên.


 Không biết từ khi nào nàng đã quay lại phủ phục bên xác ngài Ben nằm bất động trên bãi cát. Tấm áo trắng tinh của ngài Ben loang ra vệt máu đỏ thẫm. Nàng mơ hồ nhận ra người từ khắp các ngả vây kín quanh Ben và nàng.


 Nàng nghe váng vất tiếng còi cấp cứu rú lên và chiếc xe cứu thương bật đèn tín hiệu loang loáng lao tới đưa xác ngài cố vấn và nàng về phi trường. Nàng nhận ra gương mặt đại tá Đỗ Hiền thất thần. Đám tùy tùng tùng của đại tá Đỗ Hiền chạy loạn lên.


Lại một lần nữa tên tuổi nữ ký giả Thương Huyền xuất hiện trên tờ báo Tin Sáng với dòng tít "Bóng ma trên bãi biền Thần Tiên" tường trình chi tiết một tay súng cừ khôi của đội biệt động xuất quỷ nhập thần hạ sát ngài cố vấn Mỹ. Bản án tử hình của mặt trận dân tộc giải phóng Miền Nam Việt Nam còn dán cả vào ngực áo ngài cố vấn Mỹ.


Ngài cố vấn Ben chết, Thương Huyền lại được bay cùng viên phi công Mỹ  có cặp mắt biếc xanh trên bầu trời cao lồng lộng:"Hỡi các chiến binh cộng sản..." Tiếng Thương Huyền lại vang lên trong không trung. Đầu Thương Huyền thỉnh thoáng cũng lại vang lên tiếng nổ đanh gọn. Tiếng nổ đã tạo ra cái lỗ đen hun hút trong trái tim băng giá của nàng. Số phận nghiệt ngã dẫn nàng đến đường cùng. Nàng đã gửi tin cho vú nuôi về tất cả mọi chuyện, trừ cái thai đang lớn dần trong cơ thể, nàng vẫn dấu kìn. Nàng đã phải trao con Ngọc Lan cho kẻ khác nên bây giờ nó vẫn oán hận ám ảnh nàng. Nàng vẫn bị ám ảnh bởi ánh mắt của nó nhìn nàng. Đôi mắt nàng chất chứa lo sợ. Chỉ có chàng phi công cảm thông và hiểu được nỗi lòng nàng đang cô đơn. Nàng mong chàng phi công lại đưa nàng bay lên cao, cao mãi đừng bao giờ hạ cánh nơi trần gian địa ngục này. Nàng sợ hãi khi đêm đến trong căn phòng riêng ở dãy nhà lắp ghép khu gia binh. Đôi mắt mất ngủ buồn lo của nàng không giấu được Hll. Nàng đã phải thú nhận với chàng Hall và đại tá Đỗ Hiền cái thai trong bụng nàng là của ngài cố vấn. Nàng báo tin qua hòm thư cho vú nuôi. “Chim Yến không còn bay...” Cho dù bụng nàng đã to kềnh ra, đứa con trong bụng nàng sắp chào đời nàng vẫn giấu vú nuôi và ba má. Mật hiệu “Chim Yến không còn bay của nàng phát đi, nàng không còn nhận được tin qua hòm thư “chết”. Trong phi trường cách biệt với môi trường sống bên ngoài, nàng trở thành kẻ bơ vơ như con điếm hư hỏng. Nàng không thể ngờ, tổ chức đã coi theo dõi sát từng bước chân nàng trong phi trường. Giờ thì đích thị nàng là con điếm- Điếm cao cấp đánh đu với cả ngài cố vấn Mỹ. Hai lần con điếm có con với hai người đàn ông. Họ lại là kẻ thù của nhau ở hai đầu chiến tuyến. Nàng vừa là nữ chiến sĩ dũng cảm lại vừa là kẻ tội phạm giết cha của đứa con trong bụng mình đang sắp chào đời. Nó giống nàng hay giống Ben mắt xanh mũi lõ. Dù nó giống Ben nó vẫn là con của nàng, của riêng nàng. Ben đã chết rồi- ngài cố vấn đã chết rồi...


Đã sắp đến ngày con nàng chào đời. Nó đòi ra đời để trừng phạt nàng, trừng phạt thế giới này. Thế giới của những người đang sống và cả của người đã chết. Đấy! Nó đang đạp nhoi nhói. Nó ra đời, lớn lên nó sẽ hỏi ba nó là ai? Ai đã giết ba nó? Nó còn có cả con chị nó là Ngọc Lan không biết đang ở đâu, còn sống hay đã chết rồi. Nó sẽ hỏi tại sao má lại không nuôi chị Ngọc Lan?... Cơn đau cuộn lên dữ dội. Căn phòng trắng loá. Những gương mặt người nhập nhoà. Nàng gào thét trong tuyệt vọng. Chúa đã nghe thấy lời nàng. Chúa biết hết. Chúa cứ trừng phạt con đi! Con lạy chúa lòng lành...! Con đã âm thầm chịu đựng nỗi đau đớn này từ lâu lắm. Tiếng khóc trẻ thơ vỡ oà không gian! Mầm sống chào đời. Nàng chìm trong cơn mê phiêu du nơi hoang mạc xa xăm của ký ức. Trận bom năm nào vang rền. Gương mặt chàng giải phóng quân lung linh trong ánh nến. Gương mặt người đàn bà đen nhẻm lặng lẽ đến cướp con Ngọc Lan của nàng đi biền biệt nơi nào. Và cả gương mặt Ben với nụ cười phóng túng và gương mặt tươi rói của đại tá Đỗ Hiền chấp chới. Bãi biển Thần Tiên vang lên tiếng nổ đanh gọn. Ben ngã vùi mặt xuống bãi cát còn in rõ dấu chân của nữ ký giả Thương Huyền. Nàng rùng mình cảm nhận hơi ấm dịu êm của mầm sống khẽ o e cựa quậy bên mình. Nàng mở mắt, ánh sáng chói loà trong căn phòng trắng loá, nàng nhận ra ánh mắt xanh lơ và cái mũi nhô cao rõ là của Ben. Nó giống Ben. Ngoài cửa bỗng xuất hiện gương mặt rạng ngời.


- Tuyệt vời! Thật tuyệt vời! Giọng đại tá Đỗ Hiền ngân vang. Phải cho nó cái tên. Cha nó là Ben, nó là Bin- Ben Bin- Hay đấy. Tình hữu nghị Việt Mỹ ngày càng gắn bó dài lâu. Nhà thương gia Đức Cường lại có thêm chỗ dựa vững chắc. Đại tá Đỗ Hiền vừa nói vừa tung chùm chìa khoá trên tay cười đắc ý. Thương Huyền cảm nhận được trong giọng nói nụ cười của đại tá luôn ẩn giấu điều gì bí hiểm. Quả đúng như linh cảm của Thương Huyền, đằng sau nụ cười của đại tá Đỗ Hiền là gương mặt thất thần của ba má Thương Huyền. Ông bà Đức Cường bất ngờ từ ngoài cửa lao vào. Bà Đức Cường nắm đôi bàn tay run rẩy của con gái. Nàng đau đớn bàng hoàng bởi sự xuất hiện quá bất ngờ của ba má. Nàng thương ba má - một nhà thương gia giàu sang nhất vùng mà không sao làm được gì để con gái mình hạnh phúc. Ông bà Đức Cường hốt hoảng thu dọn đồ đạc vội vã đưa nàng và Bin đi khỏi căng phòng trắng loá lạnh lẽo trong Trung Tâm Tâm lý Chiến phi trường. Má bế thằng Bin, ba dìu nàng ra xe đỗ trước cửa. Chiếc xe đưa nàng và Bin lao vút khỏi phi trường. Những tia nắng lấp loá chạy theo nàng về dinh thự Đức Cường.


 


 


CHƯƠNG 13


Lời cầu xin chúa


 


Căn phòng riêng của nàng từ lâu không có hơi người bốc mùi ẩm mốc. Vú nuôi đang loay hoay dọn quét lau chùi cánh cửa. Từ nay nàng lại bắt đầu chôn vùi tuổi xuân trong căn phòng này giống lần trước nàng sinh con với chàng giải phóng quân. Má đặt Bin xuống giường, chân tay Bin cong lên co đạp và ị cả ra tấm tã lót trắng tinh một bãi vàng nhẫy.


- Con làm ta thất vọng quá! Giọng vú nuôi lạnh lùng, mặt biến sắc.


 Nàng muốn nói với vú nhiều điều nhưng cổ nghèn nghẹn không nói được. Nàng sợ vú và ba má lại bàn cách đưa Bin đi như con Ngọc Lan. Không! Lần này nàng quyết không thể để vú và ba má nàng đưa Bin đi. Bin là con nàng. Nó đang bú dòng sữa của nàng. Con ơi, má sẽ cho con cả cuộc đời má. Má sẽ thực sự làm má của con từ ngày nay. Sẽ chẳng còn thùng thư "chết" sẽ chẳng còn ước mơ gặp chàng giải phóng quân năm nào. Và nàng cũng chẳng còn được bay lên trời cao cùng anh chàng Hall đẹp trai có con mắt biếc xanh, có tấm lòng thương cảm để hát lên những câu hát kêu gọi những chiến binh cộng sản trở về. Nàng biết vú nuôi đã thất vọng về nàng. Vú ngỡ đã nuôi dạy đào tạo được nàng từ một tiểu thư khuê các thành nữ chiến sĩ biệt động dũng cảm- Một “viên đạn vàng" xuyên thủng bất kỳ mục tiêu nào. Ai ngờ viên đạn “vàng" lại tự nổ tan chính mình. Nàng đã làm hỏng mình. Ai đời lại nhẹ dạ để có con với chính kẻ thù. Nàng đã đánh mất hết, mất cuộc đời nàng, mất con Ngọc Lan, mất chàng giải phóng quân, mất luôn cả Ben. Và lúc này đời nàng chỉ còn mỗi mình Bin. Nó đang nằm trong lòng tay nàng đây. Nó đã biết cười mụ. Bà mụ đang dậy nó cười. Bà mụ chỉ dạy trẻ cười. Xưa nay bà mụ không dạy trẻ khóc. Con người ta sinh ra đã biết khóc không cần ai dạy khóc. Nàng chẳng biết dòng dõi tổ tông nhà Bin. Nàng chỉ biết Bin là con nàng. Từ nay nàng phải bám víu vào nó để mà sống. Mãi mãi nó sẽ không biết chính nàng đã giết cha nó. Khẩu súng lạnh băng trong gốc Hoàng Lan thơm ngát đã nằm gọn trong tay nàng. Nàng đã bóp cò từ sau lưng Ben khi Ben đang ngắm nhìn ra biển chờ đón giây phút được ân ái bên nàng. Biển đang trào dâng từng đợt sóng xô vào bến Thần Tiên. Ben cũng không thể ngờ chính nàng lại có thể cầm súng bắn mình. Nàng không chỉ bắn Ben, cha thằng Bin, nàng còn bắn cả vào một thế giới đang điên loạn, bắn vào cả bộ máy chiến tranh khổng lồ của đế quốc Mỹ xâm lược. Lạy chúa lòng lành, người hãy để cho con được sống yên bình trong cõi nhân gian này với đứa con trai của con. Đứa con trai của con vừa ra đời đã phải nhận sự trừng phạt của chúa, bởi tội ác của kẻ đã sinh ra nó.


Có lẽ Chúa đã thấu lời cầu xin của nàng.


Nay Bin đã biết đi, nó đẹp như thiên thần bước những bước chân chập chững trên mặt đất mở tròn cặp mắt xanh trong veo ngơ ngác nhìn đất trời. Căn phòng này luôn mở cửa sổ cho ánh sáng ùa vào. Bin đã biết nhìn ra dóng sông ngoài ô cửa có những con tầu chạy trên mặt nước tạo ra những cánh sóng lăn tăn sáng loá. Nàng dạy Bin tập tọng biết nói khi nó nhìn ra dòng sông, nàng bảo Bin “kia là con tầu" Bin ngúc ngắc đầu cười chỉ tay ra ngoài ô cửa bập bẹ “tầu tầu" Thương Huyền bắt đầu vui với niềm vui vô tư của Bin. Nàng mong muốn dành trọn tình thương chăm nuôi Bin không nhờ đến vú nuôi. Nàng dần thấy bình yên trong giấc ngủ. Đêm đêm nàng không gặp những cơn mê hỗn loạn nữa. Vú nuôi vẫn nhìn nàng bằng cặp mắt u sầu thất vọng. Ba má nàng đánh mất hẳn nụ cười với nàng từ lâu. Nàng muốn phá tan sự nặng nề bao trùm lên ngôi nhà nàng. Thương Huyền dắt Bin vào phòng ông bà Đức Cường và bác Đức Thịnh cho Bin làm quen với thế giới xung quanh. Nàng dạy Bin cúi đầu khoanh tay chào ông bà “Cháu chào ông bà, cháu chào bác Thịnh” Bin chạy lăng xăng cười đùa líu ríu suốt ngày. Thương Huyền nhận ra lúc đầu ông bà còn ngại bởi sự khác biệt của đứa cháu lai Mỹ, nhưng dần ông bà cũng quen. Chính Bin đã khơi dậy niềm vui cho ông bà Đức Cường trong ngôi nhà buồn hiu hoang vắng này.


Bin níu tay ông Đức Cường đòi ông dẫn nó đi chơi. Nó chập chững dò từng bước ra khu vườn giáp bờ sông. Ông Đức Cường dắt nó quay trở vào, nó ngúng nguẩy không chịu, muốn ông cho nó được ra bên ngoài khám phá thế giới mới lạ mà nó chưa biết.


Có tiếng còi xe và tiếng chuông cổng vang rền. Vú nuôi tất tả chạy ra mở cổng. Thương Huyền giật mình nhận ra Đỗ Hiền và chàng Hall từ trong xe bước ra. Đại tá Đỗ Hiền luôn tỏ ra lịch lãm bước tới bắt tay nhà thương gia Đức Cường rồi quay sang cười với Thương Huyền- Tiếng cười đầy ma lực khiến nàng lo sợ. Chàng Hall vẫn nhìn Thương Huyền đau đáu đầy thương cảm.


- Thưa ông bà Đức Cường, đại tá nói, chúng tôi mang tới cho ông bà một tin quan trọng. Hiệp định Pa- ri đã được ký kết. Người bạn Mỹ của chúng ta sẽ về nước để lại giang sơn này cho chúng ta cai quản. Thời cơ đã đến, nó đang đi theo đúng ước nguyện "Độc lập tự cường" của ông. Lần này ông không thể làm ngơ bỏ lỡ cơ hội gánh vác công việc lớn lao xây dựng nước nhà hùng mạnh- Đại tá Đỗ Hiền lại cười, tay quay quay chùm chìa khoá giọng dịu lại- Nhân danh một người bạn, tôi đến để thông báo với gia đình ta, với cô Thương Huyền một tin vui nữa, gia đình ngài cố vấn Ben ở bên Mỹ ngỏ lời mong muốn được đưa cháu Bin về bên đó. Tương lai rộng dài của Bin là ở bên Mỹ. Nước Việt ta còn đang mịt mù khói lửa để Bin ở lại chẳng an toàn chút nào. Cô Thương Huyền được sang Mỹ cũng sẽ là cuộc đổi đời. Tôi chân thành chúc mừng cô.


Thường Huyền bàng hoàng. Nàng nhận ra trong mắt ba má ánh lên nỗi hãi hùng.


- Không bao giờ! Ông Đức Cường nói, con Thương Huyền không được đi đâu hết. Nó không thể xa được chúng tôi.


Giọng ông Đức Cường lạnh lùng nhìn đại tá Đỗ Hiền bằng ánh mắt căm thù rồi lặng lẽ bỏ đi. Không gian chìm trong yên lặng. Bà Đức Cường sụt sùi khóc. Vú nuôi lặng im không ai đoán biết vú đang nghĩ gì. Thương Huyền ôm choàng lấy Bin như sợ nó sắp phải lìa xa thế giới này. Gương mặt đại tá Đỗ Hiền vẫn ngời ngời lịch lãm với nụ cười mãn nguyện.


- Một đời người, số phận may mắn chỉ đến có một lần. Bỏ lỡ nó sẽ không bao giờ còn cơ hội, thưa người đẹp.


- Không. Tôi không đi! Cả Bin cũng không đi.


- Cô không đi cũng được, nhưng còn Bin nó là con trai của ngài cố vấn Ben, Một người con ưu tú của nước Mỹ đã hy sinh vì chính phủ Việt Nam cộng hoà, cô có quyền gì giữ được nó.


Đại tá nháy mắt cho Hall thực thi nhiệm vụ.


- Ôi! Anh Hall, không được đâu, Bin là con tôi. Thương Huyền gào lên. Chàng phi công đẹp trai có cặp mắt biếc xanh vẫn phải dằn lòng thực thi nhiệm vụ lớn lao của mình. Chàng nhìn Thương Huyền, hiểu rõ tâm trạng đau khổ của nàng lúc này.


- Bin dù có đi đến chân trời nào, nó vẫn là con trai của Thương Huyền. Chàng Hall nói lời động viên Thương Huyền. Tôi hứa lời hứa danh dự...


 Thương Huyền chới với chạy theo chiếc xe của đại tá Đỗ Hiền chở Bin lao vút ra khỏi cổmg. Nàng đứng sững giữa trời nắng nóng. Ngoài sông tiếng còi tầu tu lên hồi dài nghe nao lòng. Vú nuôi bình thản đứng bên hè nhìn Thương Huyền như thể vú đã biết trước chuyện này sẽ đến.


- Để nó đi! Nuối tiếc mà chi. Nó là dòng giống của bọn đế quốc sài lang- giọng vú nuôi lạnh lùng...


 


                               ***


 


Mỹ rút quân, khu chợ gốc Mít đông vui như hội. Nơi đây giờ là nơi giao dịch buôn bán công khai của dân cư vùng ven với quân giải phóng. Đã có nơi dựng nhà “hoà hợp" cho quân giải phóng và quân chính phủ ông Thiệu chơi thể thao bóng chuyền, gặp gỡ giao lưu. Đội quân của đơn vị Nam với đơn vị chị Thu Cúc xuống đồng bằng được đi công khai giữa ban ngày qua các điểm đóng quân của địch.


- Mấy cha Việt Cộng đi thưa ra hề! Tàu rà nó nhìn thấy nó "lệnh" là tụi tui buộc phải nổ súng đó nghe. Lính ông Thiệu trên đồi cao chõ loa xuống quát.


 Cung đường từ chợ gốc Mít lên cứ đã xuất hiện chiếc xe ô tô chở hàng do nhà thương gia Đức Cường ủng hộ cách mạng chạy suốt ngày đêm. Bọn “tầu rà” đánh hơi có xe cơ giới chạy trên vùng giáp ranh, chúng ngỡ quân giải phóng sắp đánh lớn liền cho quân nống lên chiếm lại những điểm chốt quan trọng quanh vùng ven. Quầy hàng "Bảy Hường" của nhà Thương gia Đức Cường trở thành điểm trung chuyển hàng hoá của cánh lính chính quy và quân tỉnh đội của chị Thu Cúc. Từ bữa Nam và Vương đột nhập về nhà thương gia Đức Cường gặp má chị Thu Cúc, biết được tin Thương Huyền vào làm trong sở Mỹ, chị Thu Cúc cư xử với Nam tử tế hơn.


- Hiệp định Pa Ri ký rồi, Mỹ cút rồi, chúng ta phải thực hiện tốt chính sách hoà hợp dân tộc. Chị Thu Cúc nói, tình hình yên ả tôi về thăm má tôi mấy ngày, nếu gặp được Thương Huyền tôi sẽ đưa cô ấy lên đây để cho cô cậu gặp mặt nhau.


Lời chị Thu Cúc làm Nam bồn chồn không yên. Chị Thu Cúc về thăm má nay đã ba ngày, vẫn chưa thấy lên. Chị bảo đứa con lai Mỹ của Thương Huyền đã về Mỹ rồi, không còn dây dưa gì với địch nữa. Nam gặp Vương thông báo tin quan trọng để Vương biết. Vương cười lạnh te:


- Loại con gái ăn chơi đàng điếm, có con cả với Mỹ thì tin sao được. Tốt hơn cánh mình nên tránh xa.


Không sao chịu nổi lời nói bội bạc của Vương, nghe tin chị Thu Cúc đã lên, Nam chạy ra chợ gốc Mít. Nắng rừng rực theo từng cơn gió lào thổi thốc vào mặt rát bỏng. Ô cửa gian hàng Bảy Hường thấp thoáng tà áo màu tím Huế lất phất bay. Gương mặt người đàn bà chơi vơi đứng nép bên ô cửa. Chị Thu Cúc từ trong nhà bước ra lạnh lùng khi nhìn thấy Nam tất bật đi tới.


- Không nhận ra nhau phải không? nhìn kỹ coi.


Người phụ nữ cúi xuống ôm đứa trẻ vào lòng ngước ánh mắt nhìn Nam bối rối.


- Thương Huyền phải không? Chẳng hiểu sao Hoàng Kỳ Nam thốt lên thành lời. Thương Huyền nấc lên hờn tủi. Thương Huyền, em đã thay đổi quá nhiều.


Đúng là người con gái đêm nào đây rồi. Gương mặt em kiêu sang là thế, giờ hoang lạnh. Cặp mắt đen huyền long lanh trong ánh nến chập chờn năm nào giờ trông buồn ngẩn ngơ. Đứa trẻ không chịu ngồi yên, nó chạy nhảy ôm cổ Thương Huyền ngúng nguẩy. Giọng nó trong veo.


- Có phải ba Hoàng Kỳ Nam đây hả mẹ?


Nam ôm đứa bé vào lòng. Cơn gió Lào nóng rát lộng lên xoá nhoà khoảng cách khác biệt giữa Nam và Thương Huyền. Nam bị ánh mắt của hai mẹ con Thương Huyền thiêu đốt. Gương mặt đứa bé ám ảnh Nam, nó hao hao hình bóng Vương ngày bé. Nó đúng là con gái Vương thật rồi.


- Anh đã về tìm em, nghe má chị Thu Cúc bảo em đã đi lấy chồng Mỹ.


Thương Huyền ngồi lặng ôm ghì đứa trẻ vào lòng.


- Chẳng lẽ anh không cảm nhận được gì ư? Giọng Thương Huyền nghe xa xăm mơ hồ. Từ sau đêm ấy em đã đợi chờ, đã hy vọng anh trở lại. Đây là bé Ngọc Lan- Con gái anh đấy. Em đã phải bỏ mặc nó cho người ta nuôi. Em ngỡ mình đã để mất nó. Nhưng ông trời đã thương em, cho em tìm lại được nó. Em lặn lội theo chị Thu Cúc lên đây cũng chỉ muốn hai cha con anh được gặp nhau. Anh đã gặp được con rồi giờ có chết em cũng không ân hận. Thương Huyền đẩy con Ngọc Lan về phía Nam- con hãy chào ba đi.


- Con chào ba Nam! Sao ba đi mãi không về để má con nhắc ba hoài- con Ngọc Lan ôm cổ Nam nũng nịu- Từ nay ba về ở hẳn với má con đừng đi nữa nghe ba. Ba đi, đêm nào má con cũng khóc.


Vương từ cửa bước vào ngỡ ngàng nhìn Thương Huyèn, nhìn con Ngọc Lan.


- Đấy là bác Vương, thủ trưởng của ba, Nam nói- Con chào bác Vương đi.


- Cháu chào bác Vương. Con Ngọc Lan nhìn Vương, nó khoanh tay cúi đầu lễ phép chào. Đôi mắt nó mở lớn lấm lét nhìn Vương.


Chị Thu Cúc đôn đảo phân công chị em lo bữa liên hoan mừng Thương Huyền và Nam gặp nhau. Vương hào phóng chi mười hộp thịt tráng bánh xèo. Không khí cửa hàng Bảy Hường xôn xao, kẻ xay bột, người thái rau vui như tết.


- Cô út ở nhà, chả bao giờ được ăn món này. Chị Thu Cúc nói.


Vương thỉnh thoảng lại đứng ngây nhìn trộm mẹ con Thương Huyền.


- Con đến với bác Vương, bác dẫn con ra chợ mua kẹo. Nam ghé vào tai Ngọc Lan nói.


Bé Ngọc Lan được Nam gợi ý hồn nhiên níu tay Vương. Vương dắt con Ngọc Lan ra chợ. Hoàng Kỳ Nam lặng nhìn theo bóng con Ngọc Lan và Vương quấn quýt trong trời chiều. Nắng vẫn rừng rực như đổ lửa. Những cơn gió Lào thổi hơi nóng dậy lên mùi cá Chuồn khô của cánh lính phơi đầy bãi cỏ gần chợ Gốc Mít. Dưới bếp mùi thịt hộp phi hành mỡ làm nhân bánh xèo thơm lừng. Nam ngồi cạnh Thương Huyền bắt gặp ánh mắt ghen tỵ của các cô gái trong đơn vị của chị Thu Cúc.


Thương Huyền vẫn đẹp lạ kỳ, nàng có sức quyến rũ chính ở cặp mắt đen u buồn. Nàng vẫn mặc cảm vì lỗi lầm của mình đã có con với Mỹ. Lát sau Vương dắt con Ngọc Lan hớt hải từ ngoài chợ về, tay nó cầm gói bánh nhẩy tâng tâng. Nhìn mặt Vương đầy căng thẳng, Nam đoán có chuyện gì xảy ra.


- Có lệnh rút quân khẩn cấp.Vương ghé vào tai Nam nói.


Thương Huyền nhìn Nam ngơ ngác không hiểu chuyện gì xảy ra.


- Thương Huyền à, cô phải đưa cháu về ngay. Chị Thu Cúc nói, Cấp trên có lệnh chuyển quân gấp.


Nam nắm bàn tay Thương Huyền run run. Cuộc gặp gỡ với hai mẹ con Thương Huyền quá ngắn ngủi. Bữa liên hoan dang dở, Nam ngẩn ngơ đứng trước hai mẹ con Thương Huyền.


- Anh phải đi! Hẹn gặp lại em ngày chiến thắng.


- Ba không về với má con sao?


- Ba phải đi Ngọc Lan à ?


Nam bối rối chào tạm biệt hai mẹ con Thương Huyền. Hai mẹ con Thương Huyền nhìn hút theo bóng Nam và Vương chạy ngả nghiêng trong trời chiều nắng cháy.


Địch đã nống lên ngã ba Bồng. Có lệnh toàn bộ các quân binh chủng trong quân khu phải di chuyển gấp vị trí đóng quân bởi sự kiện quan trọng đã xảy ra: Cha Nam, đại tá trung đoàn trưởng tăng thiết giáp Hoàng Kỳ Trung bị địch bắt. Cấp trên đề phòng cha Nam phản bội.


Về tới đơn vị, Nam lập tức nhận lệnh điều động về trại tăng gia không được ở đơn vị trực tiếp chiến đấu.


- Tớ đã bảo cậu rồi, dây dưa với đàn bà là chẳng hay ho gì. Vương nói, biết đâu cô ta cũng lại là gián điệp.


(còn tiếp)


Nguồn: Dưới chín tầng trời. Tiểu thuyết của Dương Hướng. NXB Hội Nhà văn, 2007. Đây là bản gốc, chưa bị cắt bỏ khi xuất bản. Tác giả gửi  www.trieuxuan.info


 

Mục lục:
1.
2.
3.
4.
5.
6.
7.
8.
9.
10.
11.
12.
13.
14.
15.
16.
17.
18.
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Dưới chín tầng trời - Dương Hướng 16.11.2018
Bão - Ngũ Hà Miên 16.11.2018
Bến không chồng - Dương Hướng 08.11.2018
Trở lại cố hương - Thomas Hardy 07.11.2018
Nguyễn Trung Trực - Khúc ca bi tráng - Dương Linh 06.11.2018
Sông Đông êm đềm - Mikhail Solokhov 02.11.2018
Sóng lừng (VN. Mafia) - Triệu Xuân 02.11.2018
Thầy lang - TADEUSZ DOLEGA - Mostowicz 29.10.2018
Trăm năm cô đơn - G. G. Marquez 25.10.2018
Trả giá - Triệu Xuân 24.10.2018
xem thêm »