tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Green Leaf VN - với hơn 400 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới - là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Luôn phục vụ khách hàng với phong thái và ý chí của người tài xế chuyên nghiệp. Chỉ tuyển dụng đầu vào tài xế có khả năng giao tiếp tiếng Anh đàm thoại. Tác phong, đồng phục chỉnh chu trong suốt thời gian phục vụ khách hàng. Các tài xế phải vượt qua chương trình đào tạo nghiêm ngặt về cách thức phục vụ khách hàng

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm: 29849868
Tiểu thuyết
04.01.2009
Dư Hoa
Huynh đệ

   27


 


          Thị trấn Lưu của chúng tôi đã thay đổi long trơì lở đất. Nhà tỉ phú Lý Trọc và ông chủ tịch huyện Đào Thanh ăn ý với nhau, đòi dỡ bỏ thị trấn Lưu cũ, xây thị trấn lưu mới. Dân chúng bảo hai người là quan chức và con buôn câu kết với nhau. Ông Đào Thanh ra văn bản đóng dấu đỏ. Lý Trọc bỏ tiền , tháo bỏ từng dẫy, từng dẫy phố từ đông sang tây, tháo bỏ hoàn toàn thị trấn Lưu cổ kính của chúng tôi xây lại. Suốt năm năm ròng rã, từ sáng đến tối, thị trấn Lưu bụi đất mù mịt. Dân tình nhao nhao trách móc. Họ bảo bụi hít vào phổi còn nhiều hơn khí ô xy. Bụi bám trên cổ còn dày hơn bụi bám trên khăn quàng. Họ bảo tay Lý Trọc là một chiếc máy bay ném bom B – 52, đã ném bom rải thẩm xuống thị trấn Lưu xinh đẹp của chúng tôi. Một số người có học hành của thị trấn Lưu chúng tôi càng đau đầu xót ruột. Họ bảo trong “Tam Quốc diễn nghĩa” có một câu truyện sảy ra ở thị trấn Lưu. Trong “Tây du ký” có một nửa câu truyện sẩy ra ở thị trấn Lưu. Trong “Truyện Thuỷ hử”có hai câu truyện sẩy ra ở thị trấn Lưu. Bây giờ đều bị Lý Trọc dỡ bỏ sạch.


 


        Lý Trọc đã dỡ bỏ thị trấn Lưu cũ, xây dựng thị trấn Lưu mới. Hay nói một cách khác  trong thời gian năm năm, phố lớn rộng thêm ra, ngõ nhỏ cũng rộng thêm ra.Những ngôi nhà gác mới mọc lên san sát. Trên cổ dân chúng không có bụi nữa. Khí ô xy hít vào phổi cũng nhiều lên. Dân chúng vẫn ca cẩm. Họ bảo nhà ở trước kia tuy cũ và nhỏ, nhưng là của nhà nước phân phối cho mình. Nhà ở bây giờ tuy mới và rộng, nhưng phải bỏ tiền ra mua của Lý Trọc. Tục ngữ có câu thỏ khôn không ăn cỏ cạnh ổ, tay Lý Trọc tim đen gan thối, ăn sạch sành sanh cỏ  bên ổ, kiếm chác hết tiền của bà con. Dân chúng thị trấn Lưu tiếp tục ca cẩm. Họ bảo tiền bây giờ không phải là tiền. Một ngàn đồng bây giờ không bằng một trăm đồng trước kia. Người già thị trấn Lưu ca thán đường phố rộng ra, lòng đường đều là ô tô xe đạp, còi bóp toe toe từ sáng đến tối. Đường phố trước kia tuy hẹp, hai người đứng ở hai bên nói chuyện cả ngày cũng không mệt. Bây giờ đứng ở hai bên nói chuyện, chẳng ai nghe thấy ai nói gì. Đứng bên nhau nói chuỵện còn phải hét lên mới nghe rõ. Ngày trước chỉ có một Công ty bách hoá,một cửa hàng bán vải, bây giờ những bảy tám siêu thị, thương trường. Cửa hàng may đo càng mọc lên  san sát như măng mọc sau trận mưa xuân. Trong mặt tiền hai bên đường phố treo đầy rẫy quần áo nam nữ sặc sỡ.


 


         Dân chúng thị trấn Lưu chúng tôi trố mắt nhìn Lý Trọc giầu có lên thành một tàu dầu vạn tấn. Bạn đến khách sạn hào hoa sang trọng nhất của thị trấn Lưu ăn nhậu,  đó là khách sạn của Lý Trọc. Bạn đến nhà tắm oắch nhất tắm rửa, đó là nhà Tắm của Lý Trọc. Bạn đến siêu thị lớn nhất mua hàng, đó là siêu thị của Lý Trọc. Dân chúng thị trấn Lưu ca la vát đeo trước ngực, tất đi trên chân, áo lót quần lót, áo da giầy da, áo len áo choàng, quần âu com lê, đều mang nhãn mác nổi tiếng quốc tế, đều là sản phẩm của Lý Trọc. Lý Trọc là đại lý nghiệp vụ gia công  của hai mươi hãng quần áo nổi tiếng quốc tế. Nhà ở của dân chúng thị trấn Lưu chúng tôi do Lý Trọc khai phá xây dựng. Hoa quả rau xanh cũng do Lý Trọc cung cấp. Lý Trọc còn mua bãi nghĩa địa và lò thiêu xác. Người chết của thị trấn Lưu, dân chúng cũng phải giao cho Lý Trọc. Từ ăn đến mặc, từ ở đến dùng, từ sống đến chết, Lý Trọc phục vụ dân chúng thị trấn Lưu chúng tôi tất tuốt xít, gồm cả một hệ thống liên hoàn.


 


          Không ai biết rút cuộc Lý Trọc buôn bán những gì? Không ai biết rút cuộc mỗi năm anh ta kiếm ra bao nhiêu tiền? Anh ta đã từng vỗ ngực nói, toàn bộ chính quyền huyện khốn nạn, đều sống nhờ vào khoản thuế khốn nạn anh ta nộp. Có người nói nịnh, Lý Trọc là GDP của nhân dân toàn huyện chúng tôi. Nghe nói vậy, Lý Trọc hết sức hài lòng. Anh ta gật đầu bảo:


Tôi đúng là thứ  GDP khốn nạn.


 


          Ông Dư và ông Vương cũng được dây máu ăn phần. Ông Vương háu ăn lười làm suốt ngày nhênh nhang ngoài phố, nhăn nhăn nhó nhó bảo mình không biết tiêu tiền. Ông nói mình vốn phận  nghèo  trời sinh, tiền nhiều đến nỗi đếm không xuể, nhưng ông không biết tiêu thế nào. Còn ông Dư, sau khi có tiền đã mất tăm mất tích. Một năm bốn mùa ông ta rong chơi sơn thuỷ khắp nơi, trong vòng năm năm đi khắp lượt Trung Quốc.Bây giờ ông ta theo đoàn du lịch bắt đầu đi toàn thế giới. Mười bốn anh thọt ngố mù điếc của Xiưởng phúc lợi lắc người một phát thành mười bốn nghiên cứu viên cao cấp, từ đó sống trong nhung lụa, thích ăn thì ăn, thích uống thì uống, thích ngủ thì ngủ.Dân chúng thị trấn Lưu nói, họ là mười bốn con nhà giầu sang quyền quý.


 


           Giữa lúc này Xưởng kim khí của thị trấn Lưu chúng tôi phá sản. Nhà văn Lưu mất việc. Tống Cương cũng mất việc. Nhà văn Lưu trăm mối tơ vò,  không ngờ thế giới biến đổi nhanh như thế. Lý Trọc bới đống rác đã trở thành nhà tỉ phú giầu sú sụ của thị trấn Lưu. Bản thân bưng cái bát sắt,thì thất nghiệp không có lối thoát. Gặp Tống Cương thất nghiệp như mình trên phố, ra vẻ người tài yêu quý người tài, anh ta vỗ vai Tống Cương, đột nhiên nghĩ đến chuyện gì, anh ta nói:


Nói thế nào nhỉ, cậu cũng là  anh em của Lý Trọc...


 


           Được thể, nhà văn Lưu chửi bới Lý Trọc. Anh ta bảo trên đời sao lại có kẻ bất lương như thế, sau khi phát tài, lo chuyện vớ vẩn của người ta, không lo cho người anh em của mình. Không nói đến ông Dư nhổ răng và ông Vương bán kem, cứ lấy ví dụ như mười bốn anh thọt ngố mù điếc của Xưởng phúc lợi, bám theo Lý Trọc cũng sống như mười bốn quý tộc của thị trấn Lưu. Trong khi người anh em của mình, nghèo đến nỗi không có cơm mà ăn. Trái lại Lý Trọc không hỏi han trông nom gì đến, cứ giả vờ không biết, giả vờ không nhìn thấy. Việc bé xé ra to, nhân đà này, Nhà văn Lưu lu loa khích bác thêm:


     -   Lý Trọc và Tống Cương chẳng khác nào rượu thịt nhà Chu để thiu thối, ngoài đường có bộ xương chết cóng.


     -   Tôi không phải bộ xương chết cóng -  Tống Cương nói – Lý Trọc cũng không phải rượu thịt để thiu thối.


 


          Hôm Tống Cương thất nghiệp,  vẫn như ngày thường, chiều tối đạp  xe đến Xưởng dệt kim đón Lâm Hồng. Chiếc xe mác Vĩnh Cửu đã gắn bó với Tống Cương hơn mười năm. Trong hơn mười năm mưa gió không cản trở được Tống Cương đưa đón Lâm Hồng. Lúc này nữ công nhân Xưởng dệt kim đã sắm xe đạp cho mình từ lâu, mà lại là xe đạp mác có tên tuổi của nước ngoài. Rất đông người còn đi xe đạp điện. Trong siêu thị của thị trấn Lưu chúng tôi đã không còn bán loại xe đạp Vĩnh Cửu. Lâm Hồng và Tống Cương tuy đời sống không sung túc, nhưng  trong nhà đã sắm ti vi màu, tủ lạnh, máy giặt từ lâu, mua một chiếc xe đạp mới có đáng kể gì.. Lâm Hồng vẫn không sắm cho mình một chiếc xe đạp, là bởi vì hơn mười năm nay Tống Cương và  chiếc xe đạp mác Vĩnh Cửu của anh ngày nào cũng đưa đón chị một cách trung thành. Lâm Hồng biết xe Vĩnh Cửu đã cũ,kiểu xe cũng đã cũ.Khi nữ công nhân khác đi xe đạp mác mới hơn và xe đạp điện đã đi xa, Lâm Hồng vẫn nhẩy lên gác ba ga xe đạp Vĩnh Cửu, vẫn ôm eo người chồng đi xe đạp , vẫn mỉm cười ngọt ngào. Chị đã không còn niềm sung sướng khi có xe riêng của hơn mười năm trước. Hạnh phúc của chị là sự trung thành son sắt hơn mười năm của người chồng và chiếc xe đạp mác Vĩnh Cửu.


 


          Tống Cương vịn chiếc xe đạp Vĩnh Cửu cũ của mình, đứng ở cổng Xưởng dệt kim. Người đàn ông vừa thất nghiệp khoác ráng chiều tàn, ánh mắt buồn rười rượi, nhìn chị em công nhân đen ngòm trong cửa lan can sắt nhà máy. Tiếng kẻng hết giờ làm việc nổi lên. Sau khi cửa lan can sắt mở, mấy trăm chiếc xe đạp và  xe đạp điện ào ào lao ra cổng như một  cuộc đua xe,  tiếng chuông, tiếng còi vang lên inh ỏi không ngớt.Dòng xe như sóng không lồ đã qua đi, Tống Cương mới  nhìn thấy Lâm Hồng, phảng phất như san hô bị sóng biển bỏ quên trên bãi cát, Lâm Hồng đi một mình lẻ loi trên con đường vắng vẻ của nhà máy.


 


           Tin Xưởng kim khí thị trấn Lưu bị phá sản đóng cửa, đã loang ra toàn thành phố trong chốc lát. Lâm Hồng biết tin lúc buổi chiều. Trong phút chốc chị cảm thấy hẫng hụt và sau đó tâm tình chị không bao giờ trở lại nhẹ nhõm.Không phải chị lo Tống Cương thất nghiệp, chị lo Tống Cương sẽ chịu đựng như thế nào. Ra khỏi cổng nhà máy, Lâm Hồng đi đến bên Tống Cương, ngẩng mặt nhìn chồng đang nhăn nhó. Tống Cương há mồm, chuẩn bị bảo vợ, mình đã thất nghiệp. Lâm Hồng không để chồng nói ra, tranh nói trước:


Em biết rồi.


 


          Nhìn mái tóc chồng có một chiếc lá, Lâm Hồng nghĩ bụng, chắc  anh ấy đạp xe đến đây, đi qua dưới rặng cây, lá cây đã  vương vào đầu. Lâm Hồng dơ tay nhặt lá cây trên đầu chồng, mỉm cười giục anh:


    -    Về nhà đi anh.


 


          Tống Cương  gật đầu quay người  nhẩy lên xe đạp. Lâm Hồng né người ngồi vào gác ba ga. Tống Cương cưỡi xe Vĩnh Cửu cũ của mình, đạp lọc cọc trên phố lớn thị trấn Lưu. Hai tay Lâm Hồng ôm eo chồng, áp mặt vào lưng anh. Tống Cương cảm thấy hai tay vợ ôm eo mình nồng nhiệt hơn ngày thường. Mặt Lâm Hồng áp vào lưng anh thân mật hơn ngày thường. Anh mỉm cười.


 


          Về đến nhà, Lâm Hồng đi vào bếp nấu cơm tối. Tống Cương lật ngửa xe đạp, để trên sân trước cửa, lấy dụng cụ tháo hai bánh ra trước, sau đó tháo hai chiếc bàn đạp và vành đĩa. Tống Cương tháo rời toàn bộ xe, xếp ngay ngắn ra đất. Ngồi xuống chiếc ghế nhỏ, lấy dẻ bắt đầu lau kỹ từng chi tiết của xe đạp . Lúc này trời đã tối, đèn đường đã bật sáng. Lâm Hồng đã nấu xong cơm tối, bước ra cửa gọi chồng vào ăn cơm. Tống Cương lắc đầu bảo không đói. Anh nói với vợ:


Em ăn trước đi.


 


          Lâm Hồng bưng bát cơm, cũng cầm ghế ra cửa ngồi, vừa ăn vừa nhìn chồng ngồi dưới ánh đèn đường. Tống Cương lau chùi các bộ phận xe đạp một cách thành thạo. Chị đã rất quen thuộc cảnh tượng này. Trước kia chị đã từng bảo Tống Cương đối xử với xe đạp y như đối xử với đứa con của mình. Không biết chị đã nói câu này bao nhiêu lần. Lúc này chị lại nói. Tống Cương cười hì hì. Khi lắp các phụ tùng đã lau sạch, anh bảo Lâm Hồng, ngày mai anh đi tìm việc làm mới.. Anh không biết tìm việc mới là việc gì, làm việc lúc nào, nghỉ việc bao giờ. Anh bảo từ nay về sau không đưa đón chị được nữa....Nói đến đay, Tống Cương đứng dạy, ưỡn thẳng lưng có phần nào căng cứng, nói với vợ:


Sau này em tự đạp xe đi làm việc.


Vâng – Lâm Hồng gật gật đầu.


 


          Sau khi lau sạch chiếc xe đạp đã lắp vào, Tống Cương tra dầu máy vào ổ  trục, lấy dẻ lau sạch tay, cưỡi xe đi hai vòng trước sân. Không còn nghe thấy tiếng cọt kẹt, anh mới hài lòng nhẩy xuống. Sau đó anh hạ thấp yên xe, rồi đẩy chiếc xe đạp Vĩnh Cửu cũ kỹ đến trước mặt Lâm Hồng, bảo chị đi thử. Lâm Hồng đã ăn xong cơm. Tay chị đang bưng cơm và thức ăn chuẩn bị cho chồng. Khi Tống Cương nhận cơm và thức ăn, Lâm Hồng nhận xe đạp. Tống Cương ngồi vào chiếc ghế vợ vừa ngồi, vừa ăn cơm, vừa nhìn Lâm Hồng cưỡi lên xe dưới ánh sáng đèn đường. Lâm Hồng đi ba vòng trước mặt chồng. Chị bảo cảm giác rất tốt, đi chiếc xe đạp Vĩnh Cửu đã hơn mười năm giống như đi xe mới. Tống Cương phát hiện có vân đề, anh đứng dạy đặt bát đũa xuống ghế. Sau khi Lâm Hồng xuống xe, Tống Cương lại một lần nữa hạ thấp yên, bảo Lâm Hồng đi thử một lần nữa. Trông thấy Lâm Hồng ngồi trên xe hai chân cùng một lúc kiễng đất, Tống Cương yên tâm  gật gật đầu, anh giặn vợ:


-  Khi em bóp phanh, hai chân nhất định phải chấm đất, như thế em sẽ không ngã.


 


 


                                                                   28


 


          Thời gian này, ngôi nhà cũ của Tống Cương và Lâm Hồng đã bị dỡ bỏ. Hai vợ chồng dọn đến ở gác một của căn hộ mới xây. Cửa hàng điểm tâm của bà Tô cũng từ bến xe chuyển đến, ở ngay trước mặt nhà Lâm Hồng. Nhà thơ Triệu cũng bị giải phóng mặt bằng dọn đến ở gác hai, ngay trên gác của gia đình Lâm Hồng. Nhà thơ Triệu cố ý kê giường ngủ của mình  trên giường ngủ của hai vợ chồng Tống Cương. Lúc đêm khuya thanh vắng, nằm trên giường, nhà thơ Triệu chăm chú lắng nghe những tiếng mây mưa uyên ương nghịch nước, nhưng không nghe thấy gì hết. Nhà thơ Triệu nằm sấp  xuống nền nhà, áp sát tai lên sàn xi măng, cũng không nghe thấy gì. Nhà thơ Triệu nghĩ bụng,  sao trên đời lại có đôi vợ chồng nằm trên giường im thin thít như thế?  Tống Cương và Lâm Hồng cưới nhau đã bao nhiêu năm, vẫn chưa có con. Nhà thơ Triệu cảm thấy vấn đề chắc chắn tại Tống Cương. Anh ta phán đoán nhất định Tống Cương là một người vô sinh. Nhà thơ Triệu xì xầm to nhỏ với nhà văn Lưu suy nghĩ của mình, sau đó bảo:


Hai vợ chồng nhà này đêm ngủ trên giường y như hai cây súng ngắn câm.


 


           Sau khi thất nghiệp, Tống Cương tự tìm lối thoát, đi làm công nhân bốc vác tại bến cảng thị trấn Lưu chúng tôi, bốc vác hàng hoá dưới thuyền lên kho trên bờ, rồi lại bốc vác hàng hoá từ kho trên bờ xuống thuyền. Tống Cương hưởng lương  theo sản phẩm, vác được càng  nhiều bao to, kiếm được càng nhiều tiền. Trên đoạn phố dài hơn một trăm mét từ bến  cảng đến kho,Tống Cương làm quần quật, vác những kiện hàng lớn đi đi về về. Người ta vác chỉ một kiện, Tống Cương thường  vác một mạch hai kiện. Những người già ngồi bên phố nói chuyện, ngày nào cũng nghe thấy tiếng thở cứ hổn hà hổn hển lúc đi, lại hổn hà hổn hển lúc về  của Tống Cương, như kéo bễ lò rèn. Mồ hôi ướt sũng quần áo Tống Cương, nhìn vào y như vừa lội dưới sông lên. Trong giầy đá bóng của Tống Cương cũng đẫm mồ hôi. Khi vác kiện hàng to đi đi lại lại, hai chiếc giầy của Tống Cương cũng kêu ọc ạch, ọc ạch. Mấy người già của thị trấn Lưu lắc đầu bảo:


Cái anh chàng Tống Cương, cần tiền, chứ không cần mạng sống.


 


          Các bạn cửu vạn của Tống Cương vác kiện  hàng to đi về ba bốn lần đã thở rốc, anh nào anh nấy ngồi nghỉ trên bậc đá bờ sông. Họ uống nước, hút thuốc, tán chuyện hàng nửa tiếng đồng hồ, mới vác tiếp. Còn Tống Cương không bao giờ ngồi nghỉ trên bậc đá bờ sông. Anh cứ vác bảy tám lượt, cho đến lúc sắc mặt tái mét, môi run run, người cũng lảo đà lảo đảo, biết mình không gắng gượng được nữa, Tống Cương đặt kiện hàng trên vai xuống thuyền, bước ván cầu lên bờ, trông thấy các bạn ngồi trên bậc đá vẫy tay với mình, anh cảm thấy mình không đủ sức đi đến chõ bậc đá xa mười mét, bước khỏi tấm ván cầu, anh lập tức nằm vật ra đất. Lúc nghỉ, anh nằm thẳng cẳng ra bãi cỏ ướt rượt. Cỏ  xanh len vào giữa cổ áo và cổ anh. Nước sông lùa vào bên cánh tay anh. Anh nhắm hai mắt. Hít thở gấp gáp, khiến ngực anh cứ phập phà phập phồng. Trái tim bên trong  như đấm như thụi vào ngực anh.


          Tống Cương nằm nghỉ trên đất có thể nhanh chóng hồi sức. Mỗi lần Tống Cương nằm thẳng đơ ra đất, các bạn anh ngồi trên bậc đá xa xa  lại cười hì hì, bảo Tống Cương là Tam Lang thục mạng. Tống Cương lúc đó mệt lử không nghe thấy các bạn nói gì. Anh chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng. Hai mắt nhắm nghiền một màu đen kịt, mãi cho đến lúc mí mắt sáng trở lại do ánh nắng mặt trời chiếu vào, ngực thở cũng êm dần. Lúc này anh cũng đã nghỉ được mười phút. Nghe thấy các bạn bốc vác gọi tên mình, anh từ từ bò dậy, nhìn thấy mấy bạn còn ngồi nghỉ vẫy tay với mình, dơ cốc nước lên với mình, còn dơ cả thuốc lá định quăng cho anh. Anh khẽ cười xua xua tay, đi đến trước vòi nước máy của bến cảng, vặn rô bi nê uống ừng ực một bụng nước, sau đó  lại vác hai kiện hàng lớn  hùng hục đi tiếp.


 


          Tống Cương làm cửu vạn hơn hai tháng, kiếm được tiền lương gấp hơn hai lần bạn bè, gấp bốn lần lương bát sắt ở Xưởng kim khí trước kia. Lần đầu tiên Tống Cương đưa tiền lương cho vợ, Lâm Hồng đã sửng sốt. Chị không ngờ Tống Cương bốc vác kiếm được nhiều tiền như vậy. Chị đếm tiền nói với Tống Cương:


Tiền  một tháng anh kiếm được bây giờ còn nhiều hơn bốn tháng trước đây.


 


           Tống Cương mỉm cười đáp:


Thật ra thất nghiệp cũng không có gì là không tốt.


 


           Lâm Hồng biết đây là số tiền anh làm quần quật mới có được. Chị khuyên chồng không nên làm thục mạng. Chị nói:


Tiền nhiều hay ít đều sống được anh ạ.


 


           Mỗi chiều tối về đến nhà, Tống Cương đầu cúi gằm, sắc mặt nhợt nhạt, mệt đến nỗi không có sức nói chuyện, ăn cơm tối xong, gục đầu xuống là ngủ. Tống Cương trước kia ngủ rất  êm, tiếng ngáy đều đều. Tống Cương bây giờ ngủ ngáy long sòng sọc, giữa chừng còn có những tiếng thở dài nặng nề, đã mấy lần làm vợ thức giấc. Lâm Hồng đã thức là không sao ngủ tiếp nổi. Nghe tiếng ngáy loạn xạ và thỉnh thoảng xen lẫn tiếng kêu của Tống Cương, Lâm Hồng lo ngay ngáy, cảm thấy chồng vật vã ngay cả trong giấc ngủ.


 


           Sáng dạy, Tống Cương lại hừng hực sức sống, sắc mặt cũng hồng hào. Lâm Hồng thấy yên tâm. Tống Cương tươi cười ăn sáng , xách hộp cơm trưa, ngẩng mặt đón nắng ban mai, bước đi cứ “huỳnh huỵch, hùynh huỵch”. Lâm Hồng đẩy chiếc xe đạp Vĩnh Cửu cũ rích đi bên chồng. Hai người đi bên nhau khoảng năm mươi mét, dừng chân ở chỗ ngoặt phố. Nhìn Lâm Hồng bước lên xe, Tống Cương giặn vợ đi cẩn thận. Lâm Hồng gật đầu, đạp xe về hướng tây, Tống Cương quay người, đi về hướng đông ra bến cảng.


 


           Tống Cương chỉ bốc vác được hai tháng, tháng thứ ba bị vẹo lưng. Ngay lúc đó Tống Cương vác mỗi bên vai một kiện hàng lớn, vừa bước khỏi ván cầu, có ai đó trên thuyền gọi anh một tiếng. Anh quay lại quá nhanh, nghe thấy thân thể “cục” một tiếng, Tống Cương biết ngay hỏng mất rồi. Anh vứt hai kiện hàng xuống đất, lắc thử người, cảm thấy lưng đau nhói. Hai tay anh ôm lưng, nhăn nhó nhìn hai anh bạn vác kiện hàng lớn bước xuống ván cầu. Trông thấy điệu bộ Tống Cương,  hai người bạn ngạc nhiên, hỏi sao vậy. Tống Cương nhăn nhó đáp:


Có thể gãy xương.


 


           Hai người bạn vội vàng vứt kiện hàng to trên vai, dìu Tống Cương đến ngồi trên bậc đá bờ sông, hỏi anh gẫy xương ở đâu? Tống Cương chỉ vào sau lưng bảo, vừa giờ khi quay người lại, nghe thấy một tiếng “cục” ở bên trong. Hai anh bạn một người bảo Tống Cương dơ hai tay lên, một người bảo Tống Cương lắc lư đầu. Trông thấy Tống Cương dơ hai tay được, đầu cũng lắc được, hai anh bạn yên tâm bảo Tống Cương, sau lưng chỉ có một cột sống, nếu xương cột sống gẫy, nửa người trên sẽ tê liệt. Tống Cương lập tức dơ hai tay lần nữa, lắc lư đầu lần nữa, sau đó anh cũng an tâm. Tay phải giữ lưng, Tống Cương nói:


Nghe thấy “cục” một tiếng, mình cứ tưởng gẫy xương.


Bị đau sái – Bạn anh bảo – Khi đau sái cũng có tiếng kêu.


 


           Tống Cương cười hì hì. Các bạn giục Tống Cương về nhà. Anh lắc đầu bảo ngồi bậc đá một lúc. Tống Cương ngồi nghỉ trên bậc đá bờ sông hơn một tiếng đồng hồ. Làm cửu vạn được hơn hai tháng, lần đầu tiên Tống Cương ngồi ở chỗ các bạn nghỉ. Trên bậc đá vứt đầy đầu mẩu thuốc. Mười mấy chiếc cốc sứ trắng xếp ngay ngắn trên bậc đá. Trên mỗi chiếc cốc đều viết tên từng người  bằng sơn đỏ. Tống Cương cười. Anh cảm thấy ngày mai mình cũng nên đem theo một cốc uống nước, cũng nên là cốc trắng,  trong kho có một hộp sơn đỏ, chỉ cần lấy một cành cây chấm sơn đỏ  là viết được tên mình lên cốc sứ trắng.


 


           Tống Cương ngồi hơn một tiếng đồng hồ bên bờ sông nước chảy dập dờn, nhìn chúng bạn cứ dô huầy dô huầy hò lao động, vác những kiện hàng to đi đi lại lại nhộn nhịp sôi nổi. Không nhịn nổi, anh đứng dạy vặn vặn lưng, cảm thấy không đau nhói như lúc nãy. Anh cảm thấy mình không sao, bước lên ván cầu, đi xuống khoang thuyền, nghĩ đến mình vừa bị vẹo đau, do dự một lát, anh không vác hai kiện hàng to, chỉ ghé vai vác một kiện. Vừa vác được kiện hàng to lên vai, khi  cố rướn thẳng lưng, anh kêu lên một tiếng đau đớn, rồi ngã sấp mặt xuống. Kiện hàng lớn đè lên đầu và vai anh.


 


           Mấy người bạn bê kiện hàng ra, khi kéo Tống Cương dạy, cơn đau dữ dội khiến Tống Cương kêu rú lên. Thân thể anh cong như một con tôm. Hai người bạn cẩn thận bế anh lên, bám vào lưng một bạn khác. Người bạn kia cõng Tống Cương lên khỏi khoang thuyền. Khi bước xuống tấm ván cầu, Tống Cương vẫn còn kêu rú lên đau đớn. Anh em bạn biết Tống Cương bị đau rất nặng,họ kéo đến một chiếc xe bò, đặt Tống Cương lên xe. Tống Cương đau đớn réo lên như lợn bị chọc tiết. Bạn cửu vạn kéo xe bò lọc cọc đi trên đường phố lát đá tấm. Nằm co ro trong xe bò, Tống Cương rên liên tục. Xe bò xóc một cái, Tống Cương lại rên một tiếng rất dài.Tống Cương biết các bạn chở anh đến bệnh viện. Sau khi xe bò đi ra phố lớn, Tống Cương vừa rên vừa nói:


Không đi bệnh viện, mình phải về nhà.


 


          Mấy người bạn nhìn nhau, kéo xe bò đi về nhà Tống Cương.


 


         Chiều hôm ấy, trên phố lớn thị trấn Lưu chúng tôi, Tống Cương nằm trong xe bò gặp Lý Trọc ngồi trong xe con. Tống Cương đau đớn khó chịu nổi, đã trông thấy người anh em thuở trước, còn Lý Trọc không nhìn thấy Tống Cương. Anh ta ngồi trong xe con San ta na màu đỏ, cánh tay đang ôm một cô em tỉnh ngoài diêm dúa loè loẹt, cười ha hả. Khi xe con San ta na đi lướt qua trước xe bò, Tống Cương há mồm, nhưng không nói ra lời. Anh chỉ gọi thầm trong lòng một tiếng:


Lý Trọc.


 


 


(còn tiếp)


Nguồn: Huynh Đệ. Tiểu thuyết của Dư Hoa. Vũ Công Hoan dịch. Dịch giả gửi trieuxuan.info.

Mục lục:
1.
2.
3.
4.
5.
6.
7.
8.
9.
10.
11.
12.
13.
14.
15.
16.
17.
18.
19.
20.
21.
22.
23.
24.
25.
26.
27.
28.
29.
30.
31.
32.
33.
34.
35.
36.
37.
38.
39.
40.
41.
42.
43.
44.
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Hiểm họa sắc vàng - Vlastimil Podracký 02.10.2019
Nhân mạng cuối cùng và đồng loại - Vlastimil Podracký 02.10.2019
Sodoma & Gomora - Vlastimil Podracký 02.10.2019
Trả giá - Triệu Xuân 26.09.2019
Thế giới những ngày qua - Stefan Zweig 26.09.2019
Hai mươi năm sau - A. Dumas 26.09.2019
Đêm thánh nhân - Nguyễn Đình Chính 11.09.2019
Jude - Kẻ vô danh - Thomas Hardy 10.09.2019
Ông cố vấn - Hữu Mai 10.09.2019
Tiêu sơn tráng sĩ - Khái Hưng 05.09.2019
xem thêm »