tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Green Leaf VN - với hơn 400 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới - là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Luôn phục vụ khách hàng với phong thái và ý chí của người tài xế chuyên nghiệp. Chỉ tuyển dụng đầu vào tài xế có khả năng giao tiếp tiếng Anh đàm thoại. Tác phong, đồng phục chỉnh chu trong suốt thời gian phục vụ khách hàng. Các tài xế phải vượt qua chương trình đào tạo nghiêm ngặt về cách thức phục vụ khách hàng

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm: 29454643
Tiểu thuyết
03.01.2009
Liep Nicôlaievich Tônxtoi
Chiến tranh và Hòa bình

III


Trong khi đó thì Sa hoàng trú ngụ ở Vinna đã được hơn một tháng nay, hết duyệt binh lại đến thao diễn. Việc chuẩn bị chiến tranh chưa có gì xong xuôi cả, mặc dầu mọi người đều dự kiến một cuộc chiến tranh và hoàng đế từ Pêtécbua đến đây cũng là để tiến hành công việc chuẩn bị ấy. Kế hoạch tác chiến chung cũng chưa có. Trong số tất cả những kế hoạch đã được đề xuất không biết nên chọn kế hoạch nào, và nỗi phân vân đó lại càng tăng thêm sau khi hoàng đế lưu trú ở đại bản doanh được một tháng. Trong ba quân đội, mỗi quân đội đều có một viên tổng tư lệnh riêng, vẫn chưa có một thống soái chung cho cả ba, và hoàng đế vẫn không tự đứng ra đảm nhiệm chức vụ này.


Hoàng đế ở Vinna càng lâu thì người ta lại càng ít chuẩn bị cho chiến tranh, vì chờ nó mãi nên đã mệt mỏi. Tất cả những cố gắng của những người xung quanh nhà vua hình như chỉ nhằm làm sao cho ngài quên cuộc chiến tranh sắp tới và tiêu hao ngày tháng một cách thú vị.


Sau nhiều cuộc khiêu vũ và hội hè ở nhà các vương công Ba Lan, ở nhà các triều thần và ở ngay hành cung của hoàng thượng nữa, đến tháng sáu, một trong số các vị tướng Ba Lan làm sĩ quan hành dinh cho nhà vua lại nảy ra ý nghĩ thay mặt tất cả cho các đồng sự tổ chức một bữa tiệc và một vũ hội để hiến ngài. Ý nghĩ đó được mọi người vui vẻ chấp thuận. Nhà vua ngỏ ý chuẩn y. Các vị tướng hành dinh liền đi quyên tiền. Họ mời một thiếu phụ xem chừng có thể làm cho hoàng thượng hài lòng nhất làm nữ chủ nhân buổi vũ hội. Bá tước Benníchxen, vốn có nhiều điền trang trong tỉnh Vinna, đề nghị dùng tòa nhà ở ngoại thành của mình làm nơi mở hội, và người ta ấn định ngày mười ba tháng sáu sẽ có khiêu vũ, yến hội, đi chơi thuyền và đốt pháo ở Dacrét, trong tòa nhà ngoại thành của bá tước Benníchxen.


Hôm Napôlêông ra lệnh vượt sông Nêman và tiền quân của ông ta, sau khi đánh đuổi quân Cô dắc, đã vượt qua biên giới Nga, chính là hôm Alếchxanđrơ dự buổi dạ hội khiêu vũ ở tòa dinh thự của Benníchxen do viên tướng hành dinh tổ chức.


Buổi dạ hội rất vui vẻ và tưng bừng; giới am hiểu nói rằng ít khi thấy có nhiều giai nhân tập họp lại một nơi như thế này. Bá tước phu nhân Bêdukhôva, trong số các mệnh phụ người Nga khác theo nhà vua từ Pêtécbua đến Vinna, cũng có mặt trong buổi vũ hội. Vẻ đẹp hơi nặng nề của nàng, - vẻ đẹp Nga, như người ta vẫn thường gọi, - làm lu mờ các phu nhân Ba Lan thanh tú. Hoàng thượng đã để ý đến nàng và ban tứ mời nàng nhảy một điệu.


Bôris Đrubétskôi, en garçon (như một người chưa vợ) như chàng nói, đã để vợ ở lại Mátxcơva và cũng có mặt trong buổi vũ hội này. Tuy không phải là một viên tướng hành dinh, chàng cũng đã góp một số tiền lớn vào quỹ tổ chức vũ hội. Bây giờ Bôris là một người giàu có, rất được trọng vọng, chàng không đi tìm người che chở nữa, vì đã cùng ngang hàng với những người tai mắt nhất trong những người cùng lứa với chàng.


Đến mười hai giờ đêm, cuộc khiêu vũ vẫn tiếp tục. Êlen không tìm được người bạn nhảy xứng đáng nào khác nên đã tự mình mời Bôris nhảy điệu mađuốcca. Họ làm thành cặp khách nhảy thứ ba. Trong khi điềm nhiên đưa mắt ngắm nghía đôi vai trắng nõn để trần của Êlen lộ ra ngoài tấm áo nhiễu màu thẫm thêu kim tuyến, Bôris nói chuyện về những người quen cũ và đồng thời, tuy chính chàng cũng như người khác đều không để ý đến điều đó, song không giây phút nào ngừng quan sát nhà vua bấy giờ cũng đang ở trong gian phòng lớn. Nhà vua không khiêu vũ; ngài đứng ở gần cửa lớn và thỉnh thoảng giữ vài người dừng lại để nói những lời ôn tồn thân mật mà chỉ có ngài mới nói được.


Điệu mađuốcca mới bắt đầu một lát thì Bôris thấy viên tướng hành dinh Balasốp, một trong những nhân vật thân cận nhất với hoàng thượng, bước lại gần ngài và trái với nghi thức, đứng lại quan sát cạnh nhà vua lúc này đang nói chuyện với một phu nhân Ba Lan. Sau khi nói nốt câu chuyện với vị phu nhân, hoàng thượng đưa mắt nhìn Balasốp có ý hỏi, và hình như đã hiểu rằng sở dĩ Balasốp làm như vậy là vì có những lý do quan trọng buộc ông ta phải thất nghi, ngài khẽ nghiêng đầu xin phép phu nhân và quay sang Balasốp. Balasốp vừa nói được mấy tiếng thì gương mặt của nhà vua lộ vẻ kinh ngạc. Ngài nắm lấy tay Balasốp và cùng với ông ta đi ngang qua gian phòng lớn, vô tình khiến cho những người đang đứng trong phòng dạt ra thành một lối đi rộng mỗi bên đến hai xagien. Bôris nhận thấy Arắctsâyép biến sắc trong khi hoàng thượng đi cùng với Balasốp. Ông ta len lén đưa mắt liếc nhìn nhà vua và với cái mũi đỏ thở phì phì, ông ta tách ra khỏi đám đông như có ý chờ đợi nhà vua nói chuyện với mình (Bôris hiểu rằng Arắctsâyép ganh tị với Balasốp và bất bình vì có một tin tức hẳn là quan trọng, được báo cáo cho hoàng thượng nhưng lại không do mình báo).


Nhưng hoàng thượng và Balasốp không để ý gì đến Arắctsâyép. Hai người đi qua khung cửa đưa ra khu vườn treo đèn sáng trưng. Arắctsâyép, tay giữ gươm và đưa mắt hằn học nhìn quanh, bước theo sau cách hai người vài mươi bước.


Trong khi Bôris tiếp tục nhảy các vũ hình của điệu mađuốcca, chàng cứ băn khoăn không biết Balasốp mang tin gì đến, và không biết làm thế nào để biết được tin này trước người khác.


 Khi nhảy đến một vũ hình trong đó chàng phải chọn lấy các bạn nhảy, Bôris nói thầm với Êlen rằng chàng muốn mời bá tước phu nhân Pôtôtska bấy giờ hình như đã ra ngoài bao lơn, rồi hai chân lướt nhẹ trên sàn gỗ, chàng chạy qua khung cửa dẫn ra vườn. Trông thấy hoàng thượng đang cùng Balasốp bước lên sân thượng, chàng dừng lại. Nhà vua và Balasốp đi về phía cửa ra vào. Bôris, vẻ luống cuống như muốn tránh đi nhưng không kịp, kính cẩn nép mình vào khung cửa và cúi đầu.


Trong sự kích động của một người vừa bị xúc phạm đến bản thân, hoàng thượng kết thúc câu chuyện bằng những lời sau đây:


- Tiến vào nước Nga mà không tuyên chiến gì cả! Ta chỉ giảng hòa khi nào không còn một tên lính địch có khí giới ở trên đất ta nữa.


Bôris có cảm tưởng nhà vua thích thú khi nói ra những lời này. Ngài lấy làm hài lòng về hình thức diễn đạt tư tưởng ấy, nhưng lại không hài lòng khi thấy Bôris nghe được những lời vừa rồi.


- Không được để cho ai biết việc này đấy! - Nhà vua cau mày nói thêm. Bôris hiểu rằng nhà vua muốn ám chỉ mình; chàng nhắm mắt lại và khẽ cúi đầu. Nhà vua lại trở vào phòng lớn và ở lại dự cuộc khiêu vũ khoảng nửa giờ nữa.


Bôris là người đầu tiên biết được tin quân Pháp vượt sông Nêman và nhờ đó đã có dịp chứng tỏ cho một vài nhân vật quan trọng thấy rằng, chàng cũng có khi biết được những điều mà người khác không được biết, nhân đây khiến cho các nhân vật kia càng trọng nể mình hơn nữa.


Tin đột ngột quân Pháp đã vượt sông Nêman lại càng đột ngột hơn nữa vì nó đến sau một tháng chờ đợi uổng công và lại ngay trong một cuộc vũ hội! Phút đầu nhận được tin ấy, hoàng thượng trong cơn phẫn nộ và tức tối đã tìm được cách diễn đạt sau này sẽ nổi tiếng, một cách nói mà bản thân hoàng thượng lấy làm thích thú vì đã diễn đạt được tình cảm của ngài một cách trọn vẹn.


Sau khi rời cuộc vũ hội trở về nhà, hai giờ đêm hôm ấy, nhà vua cho triệu viên bí thư Sisơcốp đến và sai ông ta thảo một bản nhật lệnh cho quân đội và một bản chỉ dụ gửi nguyên soái công tước Xantưcốp; trong bản chỉ dụ này, ngài một mực đòi phải sao lại câu nói của ngài hồi tối, là ngài sẽ không giảng hòa hễ còn một người Pháp có khí giới ở trên đất Nga.


Ngày hôm sau, bức thư dưới đây được thảo ra và gửi cho Napôlêông:


"Thưa nhân huynh bệ hạ. Hôm qua tôi được biết rằng mặc dầu tôi đã hết sức trung thực tôn trọng những điều tôi đã cam kết với Bệ hạ, song quân đội Bệ hạ đã vượt qua biên giới nước Nga, và vừa rồi đây tôi đã nhận được một bức thông điệp của bá tước Lôristôn từ Pêtécbua gửi đến, cho hay rằng sở dĩ có cuộc khởi hấn này là vì Bệ hạ đã tự xem như đang trong tình trạng chiến tranh với tôi ngay khi công tước Curaghin yêu cầu cấp phát hộ chiếu để về nước. Những lý do mà quận công Baxanô đã dựa vào để từ chối cấp phát hộ chiếu không bao giờ lại có thể khiến cho tôi ngờ rằng, việc này có thể dùng làm một duyên cớ để khởi hấn được. Thực vậy, ông đại sứ này không hề được lệnh của tôi về việc đó, như chính ông ta cũng đã tuyên bố, và vừa nhận được tin này tôi đã cho ông ta biết ngay tôi bất bình đối với việc làm của ông ta đến nhường nào, và ra lệnh cho ông ta tiếp tục giữ chức vụ cũ. Nếu Bệ hạ không có ý muốn cho hai dân tộc của chúng ta phải đổ máu vì sự hiểu lầm như vậy và bằng lòng rút quân ra khỏi lãnh thổ Nga, tôi sẽ coi việc vừa xảy ra như không đáng kể, và một sự thỏa thuận giữa hai chúng ta sẽ có thể thực hiện được. Bằng không, thưa Bệ hạ, tôi sẽ phải buộc lòng đánh lui một cuộc tấn công mà về phía tôi không hề làm việc gì để gây ra cả. Đến nay Bệ hạ vẫn còn có thể tránh cho nhân loại những tai ương của một cuộc chiến tranh mới.


Xin có lời, v.v...


(Ký tên) Alếchxanđrơ[1].


IV


Ngày mười ba tháng sáu, hồi hai giờ đêm, hoàng thượng cho gọi Balasốp đến phòng riêng và đưa cho ông ta bức thư này đến trao tận tay cho hoàng đế Pháp. Khi Balasốp ra đi, hoàng thượng còn nhắc lại cho ông ta nghe một lần nữa câu nói của Ngài là sẽ không giảng hòa hễ còn một tên địch vũ trang ở trên đất Nga, và ra lệnh cho ông ta thế nào cũng chuyển câu này đến tai Napôlêông. Hoàng thượng không viết câu này vào bức thư gửi Napôlêông là vì rất tế nhị, ngài đã cảm thấy rằng đem dùng những lời này trong khi đang cố gắng lần cuối để tìm cách hòa giải thì không tiện; tuy vậy ngài vẫn dặn Balasốp thế nào cũng nói lại cho Napôlêông nghe.


Đêm mười ba rạng ngày mười bốn, Balasốp lên đường, có một người lính kèn và hai người Cô dắc theo hộ tống, và đến tảng sáng thì họ tới làng Rưcônty, nơi quân Pháp đóng tiền đồn ở bên này sông Nêman. Balasốp bị lính canh của quân kỵ mã Pháp chặn lại. Một viên hạ sĩ quan phiêu kỵ Pháp mặc quân phục màu huyết dụ và đội mũ lông thấy Balasốp đang tiến lại gần liền quát to ra lệnh đứng lại. Balasốp không đứng lại ngay, cứ cho ngựa đi bước một trên con đường dẫn đến đồn quân Pháp.


Viên hạ sĩ quan cau mày, mồm lẩm bẩm một câu chửi rủa rồi thúc ngựa đến sát Balasốp, tay nắm lấy đốc kiếm và quát viên tướng Nga một cách thô lỗ, hỏi ông ta điếc hay sao mà người ta bảo gì cũng không nghe thấy. Balasốp xưng tên. Viên hạ sĩ quan cho một người lính gọi viên sĩ quan đến.


Không hề để ý đến Balasốp, viên hạ sĩ quan bắt đầu nói chuyện với mấy người lính về những công việc trong đơn vị, và không nhìn viên tướng Nga nữa.


Xưa nay vẫn gần gũi với uy quyền và thế lực tối cao, mới cách đây ba giờ đồng hồ lại vừa được nói chuyện với hoàng thượng, và nói chung là trong công vụ đã quen được tôn kính, đến đây Balasốp rất lấy làm kỳ lạ khi gặp ngay trên đất Nga này một thái độ thù địch và nhất là bất kính của vũ lực thô bạo đối với mình như vậy.


Mặt trời chỉ mới ló ra khỏi mấy lớp mây; không khí mát mẻ và đầy hơi sương. Trên con đường làng, một đàn bò đang đi ra đồng cỏ. Trên cánh đồng, mấy con sơn ca như những cái bọt tung lên mặt nước, lần lượt nối theo nhau bay vút lên và hót ríu rít.


Balasốp đưa mắt nhìn quanh, chờ đợi viên sĩ quan ở trong lán ra. Hai người Cô dắc Nga, người lính kèn và mấy người lính phiêu kỵ Pháp yên lặng, thỉnh thoảng đưa mắt nhìn nhau.


Một viên đại tá phiêu kỵ Pháp, hình như mới ngủ dậy, cưỡi một con ngựa xám béo tốt và rất đẹp từ trong làng đi ra, có hai người lính phiêu kỵ theo sau. Viên sĩ quan, mấy người lính và mấy con ngựa đều có vẻ thỏa mãn và đỏm dáng.


Lúc này là vào đầu thời kỳ của chiến dịch, khi quân đội hẳn còn sạch sẽ tươm tất gần như trong một cuộc duyệt binh thời bình, nhưng lại có thêm vẻ bảnh bao vũ dũng trong cách ăn mặc và cái ý vị vui vẻ và hăng hái vẫn thường thấy mỗi khi mở đầu một chiến dịch.


Viên đại tá Pháp chật vật nén một cái ngáp, nhưng thái độ của ông ta cũng lễ độ, hẳn là ông ta hiểu rõ địa vị quan trọng của Balasốp. Ông ta dẫn Balasốp đang muốn được yết kiến hoàng đế, mà điều này chắc sẽ được thực hiện ngay tức khắc, bởi vì theo chỗ ông ta biết thì đại bản doanh ngự tiền đóng cách đây không xa.


Họ cưỡi ngựa qua làng Rưcônty, qua những trạm túc trực phiêu kỵ, những quân canh và những người lính. Lính Pháp đến chào viên đại tá của họ và tò mò ngắm nghía bộ quân phục Nga. Đoạn họ đi sang phía bên kia làng. Theo lời viên đại tá, đi hai cây số nữa sẽ có một viên sư đoàn trưởng tiếp Balasốp và dẫn ông ta đến đại bản doanh.


Mặt trời đã lên cao và chiếu ánh sáng vui tươi xuống cánh đồng xanh ngắt. Họ vừa đi qua cái quán trên đỉnh dốc thì thấy ở dưới chân dốc phía trước mặt có một tốp người cưỡi ngựa đang đi về phía họ. Người đi trước cưỡi một con ngựa ô thắng yên cương rất sang trọng lấp lánh dưới ánh nắng. Đó là một người cao lớn mặc áo khoác đỏ, đội mũ cắm lông đà điểu, mớ tóc quăn đen láy để dài tận tai, hai chân dài duỗi thẳng về phía trước - tư thế quen thuộc của người Pháp khi cưỡi ngựa. Người ấy phi nước đại về phía Balasốp, mấy chùm lông trên mũ bay phấp phới, những hạt châu ngọc và những chiếc lon vàng trên quân phục lấp lánh dưới ánh mặt trời tháng sáu.


Khi người cưỡi ngựa đeo đầy những vòng bạc xuyến bạc, những dải kim tuyến, những lông chim, vẻ đường hoàng trang trọng như ông tướng dường ấy đến chỉ còn cách Balasốp dăm bước nữa thì Uynne, viên đại tá Pháp, kính cẩn thì thầm: "Quốc vương thành Napoli!"[2]. Thực vậy, đó là Muyara, hồi đó được gọi là quốc vương thành Napoli. Mặc dầu không thể nào hiểu nổi tại sao ông ta lại là quốc vương thành Napoli, họ vẫn gọi ông ta như vậy, và chính bản thân ông ta cũng tin chắc như vậy, cho nên dạo này ông ta ra vẻ chững chạc và quan trọng hơn trước. Ông ta tin chắc rằng mình là một quốc vương thành Napoli đến nỗi trước ngày rời Napoli một hôm, đang cùng vợ đi dạo trong thành phố, khi có mấy người Ý hô to: "Viva il re"[3], ông ta đã mỉm một nụ cười buồn rầu quay lại nói với vợ: "Tội nghiệp, họ không biết là ngày mai ta sẽ rời họ!"[4].


Nhưng mặc dầu ông ta tin chắc rằng mình là quốc vương thành Napoli thật và lấy làm phiền lòng về nỗi buồn của thần dân đang bị ông ta rời bỏ, gần đây, sau khi được lệnh trở về quân đội và nhất là sau buổi gặp gỡ với Napôlêông ở Đantxích, khi ông anh vợ chí tôn của ông ta bảo ông ta rằng: "Tôi cho ông làm vua để trị vì theo cách của tôi chứ không phải theo cách của ông"[5], ông ta đã vui vẻ bắt tay vào cái công việc mà ông vốn quen thuộc, và như một con ngựa được nuôi béo nhưng chưa đến nỗi phì nộn, vừa cảm thấy mình được thắng vào càng xe đã bắt đầu ngứa chân muốn chạy, ông ta ăn mặc thật lòe loẹt và sang trọng, rồi vui vẻ và thỏa mãn phi trên các đường trường Ba Lan, tuy chẳng biết đi đâu và để làm gì.


Trông thấy viên tướng Nga, ông ta hất mái đầu có mớ tóc quăn lõa xõa trên vai với một vẻ long trọng thật xứng với một bậc quốc vương, và đưa mắt nhìn viên đại tá Pháp có ý dò hỏi. Viên đại tá kính cẩn trình cho bệ hạ biết nhiệm vụ của Balasốp, nhưng không sao phát âm được cho đúng tên họ của ông ta.


- De Bal-machève! [6]- quốc vương nói với một thái độ quả quyết làm cho viên đại tá thoát được tình trạng lúng túng, - Rất hân hạnh được làm quen với tướng quân[7] - ngài nói thêm với một cử chỉ ban ơn rất vương giả. Quốc vương vừa bắt đầu nói to và nói nhanh, thì trong khoảnh khắc, tất cả cái vẻ trang trọng đế vương của ngài vụt biến mất, và ngài bất giác chuyển sang cái giọng thân mật xuề xòa mà ngài vẫn quen dùng. Ngài đặt tay lên vai con ngựa của Balasốp.


- Thế nào, tướng quân, hình như sắp chiến tranh đến nơi rồi thì phải[8], - Muyara nói vẻ như lấy làm tiếc về một sự tình mà ông ta không có quyền phê phán.


Thưa bệ hạ, - Balasốp đáp. - Chúa thượng của tôi không muốn chiến tranh, như bệ hạ cũng rõ[9] - Balasốp luôn mồm nói "bệ hạ"[10] một cách quá lộ liễu như thói thường khi người ta nói với một nhân vật chưa lấy gì làm quen với chức tước này.


Mặt Muyara tươi rói lên với một vẻ hả hê ngờ nghệch trong khi nghe Mơxiơ đờ Balasốp[11]. Nhưng đã là bậc đế vương thì cũng phải xử cho ra bậc đế vương[12]: ông ta thấy cần phải bàn bạc với sứ giả của Alếchxanđrơ về chính sự, với tư cách là một quốc vương và là một người đồng minh. Muyara xuống ngựa, nắm lấy cánh tay Balasốp kéo ra một bên, cách khá xa đám tùy tùng đang kính cẩn đứng đợi, rồi bắt đầu đi đi lại lại cố nói năng cho có vẻ quan trọng. Ông ta nhắc lại rằng hoàng đế Napôlêông lấy làm bất bình về yêu sách đòi rút quân ra khỏi nước Phổ, nhất là khi yêu sách này đã được mọi người biết và như vậy là làm cho danh dự nước Pháp bị tổn thương. Balasốp nói rằng trong yêu sách đó không có gì có thể khiến người ta bất bình cả, vì... Nhưng Muyara đã ngắt lời ông ta:


- Thế ra ông cho rằng người gây ra xung đột không phải là hoàng đế Alếchxanđrơ à? - Muyara nói, miệng bỗng nở một nụ cười hiền hậu và ngây thơ.


Balasốp nói rõ tại sao ông cho rằng người gây chiến là Napôlêông.


- Ấy, thưa tướng quân thân mến, - Muyara lại ngắt lời. - Tôi hết lòng mong muốn rằng hai vị hoàng đế sẽ dàn xếp với nhau và cuộc chiến tranh đã nổ ra trái với ý muốn của tôi sẽ chấm dứt càng sớm càng tốt[13], - ông ta nói với giọng nói chuyện của những người đầy tớ muốn duy trì mối quan hệ thân thiết với nhau trong khi chủ họ có chuyên xích mích. Rồi ông ta quay ra hỏi thăm đại công tước, hỏi thăm sức khỏe của ngài và nhắc nhở những kỷ niệm từ hồi họ cùng vui vẻ ở Napoli. Sau đó, như chợt nhớ đến cái cương vị đế vương của mình, Muyara bỗng đứng thẳng người lên, vẻ long trọng, tư thế như khi làm lễ đăng quang, và hoa cánh tay phải lên nói: - Thôi xin tạm biệt tướng quân; xin có lời chúc tướng quân làm nhiệm vụ thành công[14] - nói đoạn, với chiếc áo thêu đỏ và cái ngù lông đà điểu phất phơ trước gió, châu ngọc lấp lánh trên quân phục, ông ta đi về phía đoàn tùy tùng đang kính cẩn đứng đợi.


Balasốp tiếp tục đi, chắc mẩm là chỉ lát nữa sẽ gặp được đích thân Napôlêông theo lời Muyara nói. Nhưng không, đến làng bên ông lại bị lính canh thuộc quân đoàn bộ binh của Đavu chặn lại, cũng như khi đi ngang tiền duyên. Viên sĩ quan phụ tá của Đavu được tin báo của quân sĩ liền ra gặp viên tướng Nga và dẫn ông ta vào làng yết kiến nguyên soái Đavu.


(còn tiếp)


Nguồn: Chiến tranh và Hòa bình. L. Tônxtoi. Tập 2. Bộ mới ba tập. NXB Văn học, 6 - 2007. In theo lần xuất bản đầu tiên năm 1961.







[1] “Monsieur mon frère. J’ai appris hier que malgré la loyauté avec laquelle j’ai maintenu mes engagements envers Votre Majesté, ses troupes ont franchi les frontières de la Russie, et je reçois à l’instant de Pétersbourg une note par laquelle le comte Lauriston, pour cause de cette agression, annonce que Votre Majesté s’est considérée comme en état de guerre avec moi dès le moment où le prince Kourakine a fait la demande de ses passeports. Les motifs sur lesquels le duc de Bassano fondait son refus de les lui délivrer n’auraient jamais pu me faire supposer que cette démarche servirait jamais de prétexte à l’agression. En effet, cet ambassadeur n’y a jamais été autorisé, comme il l’a déclaré lu-même, et aussitôt que j’en fus informé, je lui ai fait connaýtre combien de le désapprouvais en lui donnant l’ordre de rester à son poste. Si Votre Majesté n’est pas intentionnée de verser le sang de nos peuples pour un malentendu de ce genre et qu’Elle consente à retires ses troupes du territoire russe, je ragarderai ce qui s’est passé comme non avenu et un accommodement entre nous sera possible. Dans le cas contraire, Votre Majesté, je me verai foré de repousser une attaque que rien n’a provoquée de ma part. Il dépent encore de Votre Majesté d’éviter à l'humanité les calamités d’une nouvelle guerre.


"Je suis, etc.


(signé) ALÉXANDRE”




[2] “Le Roi de Naples!".




[3] “Quốc vương vạn tuế”.




[4] “Les malheureux, ils ne savent pas que je les quitte demain!”.




[5] “Je vous ai fait Roi pour régner ma manière, et non pas à la vôtre”.




[6] Muyara phát âm sai, Pháp hóa tên họ Balasốp và thêm chữ “đờ” như trong các tên họ quý tộc Pháp.




[7] Charmé de faire votre connaisance.




[8] Eh bien, général, tout est à la guerre, à ce qu’il parait.




[9] Sire, l’Empereur mon maýtre ne désire point la guerre, comme Votre Majesté le voit.




[10] Votre Majesté.




[11] Monsieur de Balachoff




[12] Royauté oblige.




[13] Eh bien, mon cher général, je désire de tout mon cœur que les Empereurs s’arrangent entre eux, et que la guerre commencée malgré moi se termine le plus tôt possible.




[14] Je ne vous retiens plus, général; je souhaite le succès de votre mission.



Mục lục:
1.
2.
3.
4.
5.
6.
7.
8.
9.
10.
11.
12.
13.
14.
15.
16.
17.
18.
19.
20.
21.
22.
23.
24.
25.
26.
27.
28.
29.
30.
31.
32.
33.
34.
35.
36.
37.
38.
39.
40.
41.
42.
43.
44.
45.
46.
47.
48.
49.
50.
51.
52.
53.
54.
55.
56.
57.
58.Phần Thứ Mười một
59.
60.
61.
62.
63.
64.
65.
66.
67.
68.
69.
70.
71.
72.
73.
74.
75.
76.
77.
78.Phần Thứ tám
79.
80.
81.Phần Thứ sáu
82.Lời Người biên tập và Lời Giới thiệu của Cao Xuân Hạo
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Đêm thánh nhân - Nguyễn Đình Chính 11.09.2019
Jude - Kẻ vô danh - Thomas Hardy 10.09.2019
Ông cố vấn - Hữu Mai 10.09.2019
Tiêu sơn tráng sĩ - Khái Hưng 05.09.2019
Seo Mỉ - Đỗ Quang Tiến 28.08.2019
Sông Côn mùa lũ - Nguyễn Mộng Giác 23.08.2019
Lâu đài - Franz Kafka 21.08.2019
Trăm năm cô đơn - G. G. Marquez 20.08.2019
Cuốn theo chiều gió - Margaret Munnerlyn Mitchell 20.08.2019
Gia đình Buddenbrook - Thomas Mann 19.08.2019
xem thêm »