tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Green Leaf VN - với hơn 400 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới - là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Luôn phục vụ khách hàng với phong thái và ý chí của người tài xế chuyên nghiệp. Chỉ tuyển dụng đầu vào tài xế có khả năng giao tiếp tiếng Anh đàm thoại. Tác phong, đồng phục chỉnh chu trong suốt thời gian phục vụ khách hàng. Các tài xế phải vượt qua chương trình đào tạo nghiêm ngặt về cách thức phục vụ khách hàng

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm: 30191482
Tiểu thuyết
03.01.2009
Dư Hoa
Huynh đệ

 25


 


           Những người có chức danh có máu mặt ở thị trấn Lưu chúng tôi đều mặc com lê rác của Lý Trọc nhập về. Những người không có chức danh, không có máu mặt cũng mặc com lê rác. Sau khi mặc lên người bộ com lê rác ly thẳng tắp, đám đàn ông thị trấn Lưu chúng tôi lời nói cử chỉ tỏ ra hết sức đắc ý. Anh nào cũng bảo mình trông giống nguyên thủ nước ngoài. Nghe nói thế, Lý Trọc cười hì hì liên tục, bảo mình thật là công đức khôn lường, khiến cho thị trấn Lưu ngay một lúc xuất hiện mấy ngàn vị nguyên thủ nước ngoài. Trong khi đó  cánh đàn bà của thị trấn Lưu chúng tôi vẫn mặc bộ quần áo quê mùa. Cánh nam giới trêu họ là đặc sản nhà quê. Sau khi trêu, các vị đứng trước tấm kính cửa hàng ngắm nghía cái dáng lờ mờ người mặc com lê, chân đi dầy cộp của mình, nhao nhao nói, sớm  biết có cái oách của một nguyên thủ nước ngoài như hôm nay, hồi ấy việc quái gì phải lấy thứ  đặc sản nhà quê. Trong số đàn ông của thị trấn Lưu, chỉ có một mình Lý Trọc không mặc com lê. Lý Trọc nghĩ bụng, com lê có tốt đến mấy đi chăng nữa, cũng là com lê rác. Bộ quần áo rách mình mặc trên người dù có rách thế nào đi chăng nữa, cũng là quần áo của mình. Trong lòng nghĩ như  vậy, nhưng Lý Trọc không nói ra mồm. Dân chúng hỏi tại sao anh  còn ăn mặc rách rưới như vậy, Lý Trọc khiêm tốn trả lời:


Tôi buôn bán rác thải, đương nhiên sẽ mặc quần áo rách.


 


          Trên những bộ quần áo rác của Nhật bản, đều có đánh dấu họ tộc, đánh dấu ở trên túi mé trong trước ngực. Khi dân chúng thị trấn Lưu vừa mặc quần áo rác, tỏ ra rất hiếu kỳ đối với họ tộc trên quần áo, suốt ngày đứng trên phố, lật ra xem của nhau, mặc quần áo nhà ai, dòng họ nào, sau đó  cứ  hỉ hỉ hả hả cười hoài.


 


           Lúc bấy giờ nhà văn Lưu và nhà thơ Triệu vẫn đang trong giấc mộng ban ngày về văn học. Biết Lý Trọc  chở về một lô com lê Nhật Bản, hai anh lập tức chạy đến  nhà kho của Lý Trọc, chúi đầu vào núi quần áo com lê rác , nhà văn Lưu bỏ ra ba tiếng đồng hồ,  tìm một bộ com lê “San shi ma ” Nhà thơ Triệu cũng không chịu lép, bỏ ra bốn tiếng đồng hồ, tìm được một bộ com lê“ I a u ra ri” Hai đại văn hào của thị trấn Lưu chúng tôi dương dương tự đắc, hễ thấy ai là vạch com lê của mình  để người ta xem hai họ tên ghi bên trong. Hai anh nói với dân chúng vô tri của thị trấn Lưu“ San shi ma” và “I a u ra ri” là hai dòng họ rất giỏi giang, là họ của hai nhà văn vĩ đại nhất của Nhật Bản , một người là San shi ma yu ki phư và một người là I a u ra ri ca oa A bát. Khi nói những câu này, mặt hai anh đỏ tưng bừng, cứ làm như sau khi mặc com lê của hai dòng họ này, hai anh là San shi ma yu ki phư và I a u ra ri ca oa A bát của thị trấn Lưu chúng tôi. Khi hai đại văn hào gặp nhau trên phố, đầu tiên cúi gặp lưng chào nhau, sau  đó hỏi chuyện gia đình. Nhà văn Lưu gật đầu mỉm cười hỏi nhà thơ Triệu:


Gần đây có khoẻ không?


 


          Nhà thơ Triệu cũng gật đầu mỉm cười đáp:


Gần đây cũng khoẻ.


           Nhà văn Lưu hỏi:


Gần đây có bài thơ nào không?


Gần đây không làm thơ -- Nhà thơ Triệu nói – Gần đây cấu tứ tản văn, tiêu đề là “ Tôi ở thị trấn Lưu xinh đẹp”.


Tên hay lắm – Nhà văn Lưu to tiếng tán thưởng --  So với bài nổi tiếng của I a u ru ra ri ca oa A bát “Tôi ở Nhật Bản xinh đẹp” chỉ khác nhau có hai chữ.


 


          Nhà thơ Triệu gật gật đầu một cách mất tự nhiên, hỏi nhà văn Lưu:


Gần đây có truyện ngắn nào không?


Gần đay không viết truyện ngắn – Nhà văn Lưu đáp --  Gần đây cấu tứ truyện dài, tên cũng là “ Chùa Thiên Ninh”.


Tên hay đấy --  Nhà thơ Triệu cũng to tiếng tán thưởng – So với tác phẩm nổi tiếng của San shi ma yu ki phư “Chùa Kim Các” cũng chỉ khác có hai chữ.


 


          Hai đại văn hào của thị trấn Lưu lại cúi gập người chào nhau một lần nữa, sau đó chầm chậm bước, một người đi về hương đông, một người đi về hương tây. Dân chúng thị trấn Lưu hỉ hỉ hả hả nhìn hai người, họ bảo trước đây một tiếng đồng hồ, còn nhìn thấy hai thằng khốn nạn đứng nói chuyện với nhau, sau một tiếng đồng hồ, tại sao lại biến thành“ gần đây” nhỉ? Họ bảo hai thằng cha khốn nạn lành lặn hẳn hoi, khom lưng với nhau làm gì? Một cụ già của thị trấn Lưu lúc còn bé đã từng trông thấy người Nhật Bản, đứng ra giải thích cho mọi người, cụ nói, khi gặp nhau người Nhật Bản khom lưng chào. Có người chỉ cái bóng sau lưng của nhà văn Lưu và nhà thơ Triệu, nói một cách rất không phục:


      -   Hai tay này rõ ràng là đồ  khốn nạn của thị trấn Lưu, chứ đâu phải đồ khốn nạn Nhật Bản.


 


          Ông Dư nhổ răng và ông Vương bán kem hăm hở đi trên phố lớn thị trấn Lưu chúng tôi. Lý Trọc trúng quả đậm com lê rác Nhật bản, hai ông góp cổ phần, nước lên thuyền lên, trong túi cũng rủng rỉnh có tiền. Ông Dư nhổ răng quẳng luôn quyển sách dầy dầy “ nhân thể giải phẫu học”, thu dọn bộ hành trang nhổ răng. Ông bảo dẹp, đếch làm nữa, từ nay trở đi trong vòng trăm dặm vuông chẳng làm gì còn thợ nhổ răng số một. Bà con thị trấn Lưu có ai đau nhức răng sắp chết, Dư này cũng bơ đi. Ông Vương bán kem cũng bước theo bụi trần của ông Dư, bỏ luôn thùng bán kem, tuyên bố mùa hè sang năm chẳng bao giờ trông thấy Vương bán kem này nữa. Bà con thị trấn Lưu dù có khát chết, Vương bán kem này học ông Dư nhổ răng, cũng mặc xác.


 


          Ông Dư nhổ răng mặc com lê dòng họ “Nationan”. Ông Vương bán kem mặc com lê mang dòng họ “ Sanniơ”, nhởn nhơ đi đi lại lại trên phố lớn thị trấn Lưu . Khi hai ông gặp nhau không nín nổi cứ ha ha cả cười, còn hí hửng hơn cóc tía ăn thịt thiên nga. Cười xong, ông Dư vỗ vỗ túi áo mình hỏi ông Vương:


Có tiền rồi chứ?


Có rồi -  Ông Vương cũng vỗ vỗ vào túi áo mình đáp.


 


          Tổng kết một cách tiểu nhân đắc chí, ông Dư  nói:


Đây gọi là một bước đến trời.


 


           Sau đó ông Dư hỏi ông Vương một cách hiếu kỳ, ông mặc com lê của dòng họ nào? Ông Vương ra oai vạch com lê cho ông Dư  nhìn mấy chữ “ Sanniơ”thêu trên túi mé trong. Ông Dư sửng sốt kêu một tiếng:


Ô, của hãng Sanniơ, vua  máy điện.


 


          Ông Vương cười há hốc mồm. Không chịu lép,  ông Dư cũng vạch com lê của mình. Ông Vương liếc nhìn, trông thấy mấy chữ “ Natiônan”, cũng sửng sốt kêu lên một tiếng:


Ô, của hãng Nationan,  ông mặc cũng là vua máy điện.


     -   Đều là Vua máy điện, tôi ông cùng nghành -- Ông Dư vung tay, sau đó lại nói thêm -- Ông tôi vừa cùng nghành, vừa là đối thủ cạnh tranh.


Phải, phải. -- Ông Vương gật đầu lia lịa.


 


           Lúc này Tống Cương mặc com lê rác cũng đi đến. Sau khi cánh đàn ông thị trấn Lưu chúng tôi đều diện com lê, Lâm Hồng cũng chạy đến nhà kho, bỏ ra hai tiếng đồng hồ tìm chọn cho Tống Cương một bộ com lê vừa người. Thân hình thẳng tắp của Tống Cương mặc bộ com lê màu đen ly thẳng tắp, đi ra ngoài đường trông hết sức lịch sự chững chạc. Dân chúng nhìn vào ai cũng khen. Họ bảo Tống Cương mặc com lê trông còn phong lưu hơn cả Tống Ngọc, hào phóng hơn cả Phan An. Họ bảo Tống Cương trời sinh ra đã có số mặc com lê. Nghe dân chúng khen, ông Dư và ông Vương bề ngoài gật đầu, trong bụng không phục. Ông Dư vẫy tay gọi Tống Cương. Tống Cương đến trước mặt hai ông. Ông Dư hỏi Tống Cương:


Anh mặc com lê của dòng họ  nào?


 


          Tống Cương vạch com lê đáp:


Của dòng họ “Fu ku đa”.


 


          Ông Dư nhìn ông Vương, ông Vương nói:


Tôi chưa từng nghe nói.


Tôi cũng chưa từng nghe nói -- Ông Dư đắc ý nói – So với hai hãng “Natiônan” và “ Sanniơ”, quả tình “ Fu ku đa”là vô danh tiểu tốt.


Nhưng -- Ông Dư đề nghị , nếu anh thay một chữ đầu sẽ là hãng “Toyota”, vua xe con.


 


          Tống Cương cười đáp:


Bộ com lê “Fu ku đa” này tôi mặc vừa.


 


          Ông Dư lắc đầu với ông Vương một cách đáng tiếc. Ông Vương cũng lắc đầu. Tuy thân thể và dáng dấp không bằng Tống Cương. Nhưng dòng họ của com lê mặc trên người, hai ông  hơn hẳn Tống Cương. Ông Dư và ông Vương tiếp tục hăng hái bước trên phố lớn, trẽ vào ngõ nhỏ mình ở, đi đến trước cửa hiệu thợ may của ông Trương đứng lại. Lúc này ông Trương cũng mặc bộ com lê rác, ngồi thẫn thờ trên ghế băng giành cho khách thường ngày như mất mát gì đó. Ông Dư và ông Vương đang đứng ở cửa cười đùa. Như kẻ mất hồn, ông Trương thẫn thờ nhìn hai ông. Ông Dư cười hỏi ông Trương:


Ông mặc com lê dòng họ nào?


 


          Ông Trương đã hoàn hồn, nhìn rõ ông Dư và ông Vương ở trước mặt, gượng cười đáp:


     -   Thằng Lý Trọc mất dạy quá, đem về bao nhiêu là quần áo nhập khẩu, không ai đến đây may đo nữa.


 


          Ông Dư không quan tâm đến nỗi khổ của ông Trương, tiếp tục hỏi dồn:


Ông mặc com lê của dòng họ nào?


 


          Ông Trương thở dài một tiếng, xua tay bảo:


Từ nay trở đi những mấy năm, không ai đến tôi may quần áo.


 


          Ông Dư cau có, hỏi rõ to:


Tôi đang hỏi ông, ông mặc com lê thuộc dòng họ nào?


 


          Lúc này ông Trương mới chợt tỉnh, vạch áo cúi nhìn rồi nói:


Của dòng họ “Ha to ya ma”.


 


          Ông Dư và ông Vương nhìn nhau. Ông Vương hỏi ông Trương:


Có phải là Ha to ya ma trong kịch mẫu cách mạng “ chuyện Đèn đỏ ”?


 


           Ông Trương gật gật đầu đáp:


Chính là Ha to ya ma đó.


 


          Ông Trương không mặc com lê loại vô danh tiểu tốt, khiến ông Dư và ông Vương có phần hẫng hụt. Ông Vương hỏi ông Dư:


Ha to ya ma cũng coi như một danh nhân ông nhỉ?


Là danh nhân -- Ông Dư nói -  Nhưng là một nhân vật phản diện.


 


           Ông Dư và ông Vương cảm thấy đã lấy lại sĩ diện ở chỗ ông Trương. Hai người hết sức nghênh ngang tiếp tục đi về phía trước, đi đến trước cửa hiệu mài kéo của Tiểu Quan. Tiểu Quan mua cho mình hai bộ com lê rác. Một bộ màu đen. Một bộ màu tro. Sau khi mặc vào người, anh ta không chịu mài kéo nữa. Đứng ở cửa hiệu, anh ta cứ ngắm ngắm vuốt vuốt, buôỉ sáng diện bộ màu đen, buổi chiều thắng bộ màu tro, hễ gặp ai là thao thao bất tuyệt, vừa nói chuyện, vừa khẽ phủi gầu trên vai. Tay phải phủi vai trái. Tay trái phủi vai phải. Cánh đàn ông thị trấn Lưu mặc com lê rác vào người, anh nào cũng lật áo nhau xem dòng họ. Cử chỉ này lập tức phát triển mạnh mẽ thành phong trào. Lúc này Tiểu Quan mới để ý đến hai bộ com lê của mình đều không phải của gia đình danh nhân. Vì chuyện này, Tiểu Quan đã buồn bực mất mấy ngày, lại sốt ruột vài ngày nữa. Sau đó tự tay tháo bỏ hai gia tộc vô danh ở ngực, thêu vào mấy chữ “ So ni” và Si ti zen”. Anh ta không biết Soni và Si ti zen không phải dòng họ, chỉ biết Soni và Si ti zen là hãng điện gia đình tiếng tăm lừng lẫy. Khi ông Dư và ông Vương hí hửng đi đến, Tiểu Quan mặc com lê “Soni” màu đen, bước ra đón một cách kiêu ngạo, tranh hỏi trước:


Com lê của hai ông dòng họ nào?


Dòng họ “Nationan” -- Ông Dư vạch áo mình cho Tiẻu Quan xem, lại chỉ vào com lê của ông Vương nói -  Của ông ấy là dòng họ “Sanniơ”.


Hay lắm --  Tiểu Quan gật đầu tán thưởng --  Gia cảnh đều rất tốt.


 


          Ông Dư cười hì hì hỏi:


Gia cảnh của cậu thế nào?


Cũng tốt --  Tiểu Quan vạch com lê của mình ra – Dòng họ “soni”


Của cậu cũng là vua máy điện --  Ông Dư nói.


 


          Tiểu Quan dơ ngón tay cái chỉ về phía sau mình, đắc ý nói:


Trong tủ của tôi còn một bộ  dòng họ “Si ti zen”.


 


          Ông Vương ngạc nhiên nói:


Cậu là cùng nghành với chính cậu à?


 


          Ông Dư nói thêm:


Cậu cũng là đối thủ cạnh tranh của chính cậu.


Đúng vậy – Tiểu Quan rát hài lòng lời nói của ông Dư. Anh ta vỗ vai ông Dư nói --  Đây gọi là khiêu chiến với chính mình.


 


          Ông Dư và ông Vương cười khà khà dời khỏi cửa hiệu mài kéo của Tiểu Quan, đi sang cửa hiệu lò rèn của anh Đồng. Anh Đồng mặc bộ com lê màu lam thẫm, bên ngoài mặc chiếc tạp dề có tính chất tiêu chí của mình. Trên tạp dề chi chít những lỗ nhỏ li ti do tia lửa sắt  bắn vào. Anh Đồng mặc com lê rèn sắt, khiến hai ông Vương và Dư lác mắt. Ông Vương khẽ hỏi ông Dư:


Com lê cũng mặc làm việc được sao?


     -  Com lê là quần áo làm việc mà lị – Anh Đồng nghe thấy, nói to, bỏ búa xuống – Xem vô tuyến truyền hình, người nước ngoài ai ai cũng mặc com lê đi lầm việc đó thôi.


     -  Phải -- Ông Dư lập tức dạy bảo ông Vương – Com lê là quần áo làm việc của người nước ngoài.


 


         Ông Vương nhìn bộ com lê của mình, có vẻ mất mát, hụt hẫng. Ông nói:


Thì ra com lê chúng ta mặc đều là quần áo công tác.


 


          Ông Dư không tỏ ra mất mát, hụt hẫng. Ông hỏi anh Đồng:


Com lê của anh dòng họ nào?


 


          Anh Đồng ung dung cởi tạp dề, vạch com lê của mình bảo:


Họ Đồng.


 


          Ông Dư ngạc nhiên hỏi:


Nhật Bản cũng có họ Đồng?


Nhật Bản cũng có họ Đồng cái gì? – Anh Đồng nói -- Đây là họ của tôi.


 


          Ông Dư tỏ ra lẩn thẩn. Ông bảo:


Tôi nom rõ thêu chữ “Đồng” trên đó mà.


     -    Mình tự thêu đấy – Anh Đồng nói một cách kiêu hãnh --  Tôi sai bà xã tháo bỏ dòng họ thêu sẵn đi, thêu họ Trung Quốc của mình vào.


 


          Ông Dư và ông Vương hiểu ra. Ông Dư gật  đầu bảo :


Họ của mình tốt thì có tốt, nhưng không nổi tiếng.


 


          Anh Đồng hư một tiếng trong mũi, mặc tạp dề vào người, bĩu môi bảo:


     -   Bọn các người, hễ mặc quần áo nước ngoài vào là quên béng tổ tông của mình, chẳng hề có chút chí khí nào. Tại sao thời kỳ kháng chiến có nhiều Hán gian thế? Cứ nhìn bộ mặt của các người là biết liền.


 


         Vừa nói, anh Đồng vừa vung búa đập chan chát lên đe. Ông Dư và ông Vương cụt hứng, te taí đi ra khỏi cửa hiệu thợ rèn. Ông Dư bực bội bảo ông Vương:


Mẹ kiếp, hắn có chí khí, hắn đừng có mặc com lê Nhật Bản....


     -   Phải đấy. -- Ông Vương nói --  Đây chẳng phải vừa muốn làm con đĩ, vừa  muốn dựng bia trinh tiết đó sao?


 


          Ông chủ tịch huyện của chúng tôi cũng mặc com lê rác.Trong com lê của ông chủ tịch huyện có thêu chữ “Na ka so ne”. Thủ tướng Nhật Bản thời đó tên là “ Na ka so ne Ya su hi ro”. Nghe nói  com lê Nhật Bản Lý Trọc nhập về, người trong cơ quan uỷ ban huyện mặc vào  trông anh nào anh nấy cũng hay hay là lạ, ông chủ tịch huyện cũng kiếm một bộ. Ông bảo ông Đào Thanh dẫn đến kho Lý Trọc xem thử. Ông chủ tịch huyện chọn được bộ  com lê “ Na ka so ne”. Ông Đào Thanh chọn được bộ com lê “ Ta ke shi ta”. Ông chủ tịch huyện mặc bộ com lê “ zhong céng gen” cảm thấy vừa vô cùng. cứ y như may đo riêng cho ông không bằng. Ông soi gương ngắm đi ngắm lại, thầm nghĩ đúng là không nhìn không biết, càng nhìn càng cảm thấy mình có phần giông giống thủ tướng Nhật “Na ka so ne Ya su hi ro”. Đương nhiên ông chủ tịch huyện không khoe khoang như ông Dư nhổ răng và ông Vương bán kem., không chủ động vạch áo cho người ta nhìn chữ “Na ka so ne:” trên túi áo mé trong của mình. Khi ông chủ tịch huyện cởi áo ra treo lên giá, người ngoài đã vô tình nhìn thấy chữ “ Na ka so ne” mới bỗng dưng cất tiếng:


     -   Thưa chủ tịch huyện, com lê thủ trưởng mặc là com lê của gia đình thủ tướng Nhật Bản!


 


           Trong lòng ông chủ tịch huyện mừng lắm, nhưng nét mặt vẫn thản nhiên. Ông xua xua tay bảo:


Rõ khéo, hoàn toàn là do trùng hợp.


 


           Lúc đó ông Đào Thanh cũng có mặt. Ông Đào Thanh cứ tiếc hoài. Chính ông phát hiện ra bộ com lê “Na ka so ne” đầu tiên. Khi ông đang định cầm lên mặc thử, đã thấy ông chủ tịch huyện trợn mắt với mình, ông Đào Thanh không dám cầm bộ com lê ấy. Ông chủ tịch huyện đã lấy luôn.Ông Đào Thanh tròn xoe mắt nhìn bộ com lê “Na ka so ne” khoác lên người ông chủ tịch huyện. Trong lòng ông Đào Thanh cay cú lắm, nhưng nét mặt vẫn tươi cười, mồm vẫn phải rối rít khen chủ tịch huyện mặc bộ com lê “Na ka so ne” vào, sao mà vừa vặn thể không biết. Để khỏi bộc lộ dã tâm chính trị của mình, ông Đào Thanh đã tiện tay cầm bộ com lê “ Ta ke shi ta” mặc lên người. Từ đó về sau, mỗi buổi sáng thức dạy, ông Đào Thanh mặc bộ com lê âT ke shi ta”vào người đều không bao giờ quên bộ com lê “Na ka so ne”. Không ngờ nửa năm sau, ông  Na ka so ne Ya su hi ro không còn là thủ tướng Nhật Bản. Tên thủ tướng mới của Nhật  Bản là  Ta ke shi ta No bu ru. Lúc này ông chủ tịch huyện cũng điều đi nơi khác. Ông Đào Thanh lên làm chủ tịch huyện. Ông Đào Thanh chủ tịch huyện đứng trước gương ngắm nhìn bộ com lê “Ta ke shi ta” trên người mình, suy nghĩ miên man, xúc động khảng khái muôn phần, ông cứ lẩm bà lẩm bẩm nói một mình:


       -  Thật là ý Trời.


 


 


                                                                26


    


        Sau khi hót được một đống tiền của lô hàng com lê rác, Lý Trọc nghĩ đến anh Tống Cương đầu tiên. Lý Trọc cảm thấy mình đã tu thành chính quả, cảm thấy lúc này nên lôi Tống Cương vào cuộc, hai anh em dắt tay nhau cùng dóng dựng sự nghiệp vĩ đại. Lý Trọc mở hòm lục tủ, tìm chiếc áo len Tống Cương đan cho mình khi được bổ nhiệm làm xưởng trưởng năm nào. Sáng sớm hôm sau mặc vào người, phanh áo rách, để lộ “ con tàu tiền đồ rộng lớn” trên áo len bên trong, nghênh nga nghênh ngang  đi trên phố lớn. Lý Trọc oai vệ đi đến trước cửa gia đình Tống Cương. Từ khi cầm giấy chứng nhận thắt ống dẫn tinh đến nhà Tống Cương lần đầu tiên đến nay, đã rất nhiều năm Lý Trọc không đến. Đứng ngoài cửa, Lý Trọc nhìn thấy bóng Lâm Hồng và Tống Cương lướt qua trước cửa sổ. Hai người mở cửa đi ra. Lý Trọc vui vẻ phanh áo rách của mình, hết sức sốt sắng nói với Tống Cương:


     -   Anh Tống Cương, anh còn nhớ chiếc áo len này chứ? Anh còn nhớ “con tầu tiền đồ rộng lớn” này không? Anh Tống Cương anh đã nói trúng, cuối cùng em đã có sự nghiệp rộng lớn của mình. Anh Tống Cương, em đã là thuyền trưởng của “ con tầu tiền đồ rộng lớn”. Anh Tống Cương, anh hãy đến làm phó cả của “con tàu tiền đồ rộng lớn” ...


 


          Khi mở cửa nhìn thấy Lý Trọc, Tống Cương rất ngạc nhiên. Anh không ngờ vừa sáng bảnh mắt, Lý Trọc đã đứng ở cửa nhà mình. Mấy năm nay hai anh em không nói với nhau câu nào, ngay đến gặp nhau trên phố cũng không đến chục lần. Lần nào anh cũng nhanh chóng đạp xe đi. Khi Lý Trọc nói bô bô “con tàu tiền đồ rộng lớn” gì đó, Tống Cương quay đầu lo lắng nhìn Lâm Hồng. Trái lại Lâm Hồng tỏ vẻ rất tự nhiên. Tống Cương cúi đầu đẩy xe đạp, sau khi bước lên xe, cúi đầu chờ Lâm Hồng ngồi lên gác ba ga. Lâm Hồng né người ngồi lên xe.


 


          Lý Trọc tiếp tục sốt sắng nói:


     -  Anh Tống Cương, cả đêm qua em không ngủ, nghĩ đi nghĩ lại, anh là người trung hậu thật thà dễ mắc lừa, anh không làm nổi công việc khác, anh chỉ quản được tài vụ. Anh Tống Cương, nếu anh đến làm tài vụ, em sẽ một trăm lần, một ngàn lần, một vạn lần yên tâm.


 


          Khi đạp xe đi, Tống Cương mở mồm nói. Anh lạnh lùng nói với Lý Trọc:


Tôi đã nói với cậu từ lâu, cậu nên hết hy vọng.


 


          Nghe Tống Cương nói vậy, Lý Trọc ngớ người ra như thằng ngố, không ngờ Tống Cương lại vô tình vô nghĩa như vậy. Ngẩn tò te một lát, Lý Trọc buột mồm chửi với theo bóng Tống Cương đi xa:


    -   Anh Tống Cương, anh là đồ khốn nạn, mẹ kiếp, anh hãy nghe đây, lần trước là anh cắt đứt tôi, lần này là tôi cắt đứt anh. Từ nay trở đi chúng ta không còn là anh em!


 


         Lý Trọc đau xót, nhìn xe đạp của Tống Cương và Lâm Hồng đang đi, anh ta nói câu cuối cùng:


   -   Anh Tống Cương, anh là đồ khốn nạn, anh quên sạch những chuyện hồi chúng ta còn nhỏ rồi sao?


 


         Lúc đạp xe đi, Tống Cương đã nghe hết những câu Lý Trọc gọi chửi. Câu cuối cùng “anh quên sạch những chuyện hồi chúng ta còn nhỏ rồi sao”, khiến Tống Cương hai tròng mắt đỏ hoe. Tống Cương im lặng đạp xe đi. Lâm Hồng ngồi sau cũng không nói câu nào. Tống Cương cố ý tỏ ra vô tình vô nghĩa với Lý Trọc, hoàn toàn là vì Lâm Hồng. Lâm Hồng không phản ứng, Tống Cương không yên.. Sau khi đạp xe trẽ ngoặt, Tống Cương khẽ gọi mấy tiếng:


Lâm Hồng, Lâm Hồng…


 


           Lâm Hồng dạ một tiếng, khẽ nói:


Lý Trọc cũng có ý định tốt…


 


          Tống Cương càng không yên.Anh nới với Lâm Hồng bằng giọng khàn khàn:


Vừa giờ anh đã nói sai phải không?


Không sai.


 


           Nói rồi Lâm Hồng đưa hai tay ôm chặt eo Tống Cương, áp má vào lưng chồng. Tống Cương đã an tâm, thở phào nhẹ nhõm. Anh nghe Lâm Hồng nói ở sau xe:


     -   Hắn sẵn tiền đến mấy cũng là một đứa bới nhặt đống rác, giỏi giang cái quái gì.! Chúng ta dù sao cũng vẫn là người nhà nước. Hắn không có việc làm nhà nước, sau này thế nào khó nói lắm.


 


          Lý Trọc gặp xúi quẩy ở chỗ Tống Cương, quay đầu nghĩ đến mười bốn trung thần của Xưởng phúc lợi. Anh ta đến Cục dân chính gặp cục trưởng Đào Thanh. Ông Đào Thanh lúc này sắp ngồi vào chiếc ghế chủ tịch huyện, mà ông vẫn chưa biết .Ông đang đau đầu nhức óc vì năm nào Xưởng phúc lợi cũng lỗ vốn. Gặp ông Đào Thanh, Lý Trọc mở mồm nói luôn, muốn mua lại Xưởng phúc lợi. Ông Đào Thanh ngẩn người không biết Lý Trọc nói thật hãy ỡm ờ? Lý Trọc nói bằng giọng điệu cảm động, mười bốn anh chàng thọt ngố mù điếc, tuy không phải người ruột thịt của mình, nhưng cũng thân thiết hơn ruột thịt. Ông Đào Thanh mừng thầm. Xưởng phúc lợi là núm ruột, là gánh nặng lớn nhất của Cục dân chính, có vứt đi cũng không vứt nổi, vậy mà Lý Trọc đã  bỏ tiền ra mua? Hai người bắt tay cưa đứt đục suốt luôn.  Mua xong Xưởng phúc lợi, Lý Trọc tu sửa trang trí lại, đổi tên Xưởng phúc lợi thành “Sở nghiên cứu kinh tế thị trấn Lưu”.Tấm biển ở cửa cũng thay. Chưa được vài hôm, cảm thấy chữ “sở” quê mùa quá. Anh ta đã từng sang Nhật Bản, liền sửa chữ “sở” thành “Com pa ni “hoặc “hãng”. Thế là tấm biển Xưởng phúc lợi lại sửa thành “ Hãng nghiên cứu kinh tế thị trấn Lưu”. Lý Trọc phát cho mười bốn trung thần mỗi người một giấy mời đến làm việc. Thọt xưởng trưởng làm giấm đốc, Thọt xưởng phó làm phó giám đốc. Mười hai chàng còn lại đều là nghiên cứu viên cao cấp, toàn thể  hưởng đãi ngộ hàm giáo sư.  Cầm giấy mời làm việc trong tay, Thọt giám đốc và phó giám đốc vô cùng xúc động, biết từ nay về sau Lý Trọc sẽ nuôi bọn họ. Hai vị  chánh phó giám đốc nước mắt rưng rưng hỏi Lý Trọc:


Lý Xưởng trưởng, chúng tôi nghiên cứu cái gì?


Nghiên cứu cờ tướng --  Lý Trọc nói – Hai cậu còn nghiên cứu được gì?


     -   Biết rồi -  Hai vị gật gật đầu hỏi tiếp – Mười hai nghiên cứu viên cao cấp của hãng nghiên cứu cái gì?


     -   Mười hai nghiên cứu viên cao cấp ư? – Lý Trọc nghĩ rồi bảo – Bốn anh mù nghiên cứu ánh sáng. năm anh điếc nghiên cứu âm thanh, ba anh ngố nghiên cứu cái gì nhỉ? Mẹ kiếp, bắt chúng nó nghiên cứu thuyết tiến hoá.


 


          Lý Trọc bố trí mười bốn trung thần đâu vào đấy, lại bỏ tiền ra mời ở tỉnh về hai thợ làm vườn, thuê người trải thảm cỏ, trồng hoa ngoài cổng trụ sở uỷ ban hyuện, lại còn xây một suối phun nước. Cổng trụ sở uỷ ban huỵên lập tức trở thành điểm phong cảnh du lịch của dân chúng thị trấn Lưu chúng tôi. Cứ đến chiều tối, hoặc cuối tuần, dân chúng thị trấn Lưu,  người già trẻ con dắt nhau đến ngoài cổng trụ sở uỷ ban huyện, đứng trước cảnh đẹp  tấm tắc khen hoài. Khi lãnh đạo cấp trên đến thị sát, thấy núi rác thải trước kia đã biến thành thảm cỏ xanh, hoa tươi và suối phun nước, cũng không thể không đứng lại một lúc, khen ngợi một hồi. Lãnh đạo huyện vui mừng vô cùng, ông chủ tịch huyện mặc com lê “Na ka so ne” đích thân tới thăm Lý Trọc, thay mặt chính quyền và nhân dân toàn huyện cảm ơn Lý Trọc. Lý Trọc không những không tiểu nhân đắc chí, trái lại còn hết sức xấu hổ  nắm tay ông chủ tịch huyện, liên tục xin lỗi ông chủ tịch, chính quyền và nhân dân cả huyện. Anh ta bảo trước kia mình không nên chất các núi rác ở ngoài cổng trụ sở uỷ ban huỵện mới phải. Bây giờ anh ta bỏ tiền trồng cỏ trồng hoa, xây suối phun nước,  chính là để bù vào lỗi lầm của mình trước kia.


 


        Lý Trọc đã trở thành “ người đỏ” trong con mắt của lãnh đạo huyện chúng tôi. Anh ta đã được làm đại biểu hội đồng nhân dân huyện. Nửa năm sau, khi chủ tịch huyện đổi thành ông Đào Thanh mặc com lê “ Ta ke shi ta”, Lý Trọc càng phất to, đã có chân trong thường vụ hội đồng nhân dân huỵện. Sau khi phát tài, Lý Trọc vẫn măc bộ quần áo rách, ngay khi dự họp đại biểu hội đồng nhân dân huyện, Lý Trọc vẫn mặc bộ quần áo rách, giống như thằng ăm mày, bước lên bàn chủ tịch phát biểu ý kiến.  Quả tình không chấp nhận nổi, ông Đào Thanh chủ tịch hyuện khi phát biểu trong đại hội, tiện thể đã nhắc nhở, yêu cầu Lý Trọc chú trọng hình dáng bề ngoài. Chủ tịch huyện Đào Thanh nói xong, Lý Trọc vừa kết thúc phát biểu đi xuống, lại vẫn bộ quần áo rách bước lên bàn chủ tịch. Toàn thể đại biểu cứ tưởng anh ta tỏ thái độ ngay tại chỗ: Từ nay về sau không mặc quần áo rách nữa. Nào ngờ vừa mở mồm đã nói oang oang. Đầu tiên anh ta giải thích tại sao mình ăn mặc rách rưới như thế. Anh ta bảo khi không có tiền phải gian khổ phấn đấu, có tiền rồi càng phải gian khổ phấn đấu. Anh ta chỉ vào bộ quần áo rách của mình nói:


     -   Về xa xưa tôi học gương nằm gai nếm mật của Việt Vương Câu Tiễn thời Xuân Thu, gần hơn tôi học ôn nghèo nhớ khổ của bần nông và trung nông lớp dưới thời kỳ cách mạng văn hoá.


 


          Đến cuối năm, Lý Trọc gọi ông Dư nhổ răng và ông Vương bán kem đến văn phòng Công ty thu hồi của mình. Anh ta bảo, năm nay ăn nên làm ra, chia lợi nhuận cũng khá. Ông Dư góp vốn hai ngàn đồng hai suất. Ông Vương góp vốn một ngàn đồng một suất. Ông Dư được chia hai vạn đồng lợi nhuận. Ông Vương được chia một vạn đồng . Lúc bấy giờ vẫn chưa có loại tiền một trăm đồng, tiền to nhất lúc bấy giờ là mười đồng. Lý Trọc đẩy đến trước mặt ông Dư hai mươi xấp tiền dầy dầy, lại đẩy đến trước mặt ông Vương mười xấp tiền dầy dầy. Hai ông ngỡ ngàng, cứ người nọ nhìn người kia, không dám tin là thật. Lý Trọc ngồi tựa vào ghế cười hì hì, nhìn hai ông giống như đang xem phim.


 


         Ông Dư và ông Vương mồm cứ lầm rà lầm rầm tính đi tính lại, tiền mình góp vốn chưa đầy một năm, bỗng chốc lãi gấp mười lần. Hai ông tiếp tục cười nhăn nhở. Ông Dư nghẹn ngào nói:


Hai ngàn đồng kiếm ra hai vạn đồng, thật là nằm mơ cũng không nghĩ đến.


     -   Không phải kiếm, mà là chia lãi – Lý Trọc sửa lại lời nói của ông Dư,-- Hai ông là cổ đông của tôi, từ nay về sau, năm nào cũng phải chia lãi cho các ông.


 


          Ông Vương hỏi như đang trong mộng du:


Năm nào tôi cũng được một vạn sao?


Không hẳn thế. – Lý Trọc nói -  Sang năm rất có thể ông được chia năm vạn đồng.


 


          Ông Vương run người lên như trúng đạn, suýt nữa ngã khỏi ghế.Ông Dư há mồm trợn mắt hỏi:


Tôi liệu có được chia mươì vạn không?


     -   Đương nhiên – Lý Trọc gật đầu nói --  Ông Vương năm vạn, ông sẽ là mười vạn.


 


          Ông Dư và ông Vương lại một lần nữa tỏ vẻ hoài nghi. Ông nọ nhìn ông kia, thầm nghĩ dưới gầm trời làm gì lại có chuyện béo bở như thế này? Ông Vương thận trọng hỏi ông Dư:


Thật không nhỉ?


 


          Ông Dư hết gật đầu lại lắc đầu:


Không biết.


 


          Lý Trọc ha ha cả cười:


Các ông bóp tay mình một cái, đau là thật, không đau là giả.


 


          Hai ông vội vàng bóp tay mình. Bóp xong tay mình, ông Dư hỏi ông Vương:


Ông có đau không?


 


          Ông Vương lắc đầu một cách căng thẳng:


Không đau.


 


           Ông Dư cũng căng thẳng. Ông nói:


Tôi cũng không đau.


 


          Lý Trọc ôm bụng cười. Anh ta nói:


Ta cười đau cả bụng, các ông bóp tay còn chưa đau hả? Nào, đưa tay đây ta bóp cho.


 


          Ông Dư và ông Vương vội vàng đưa tay cho Lý Trọc. Lý Trọc mỗi tay cầm một ông, bóp thật mạnh. Hai ông cùng một lúc kêu lên:


Ối đau!


 


          Ông Dư cười toe toét nói với ông Vương:


Thật rồi.


 


          Ông Vương càng hí hửng, dơ tay cho ông Dư xem:


Ra cả máu đây này.


 


          Hai cái mồm của ông Dư và ông Vương là những cái loa phát thanh nhân dân của thị trấn Lưu chúng tôi. Sau khi gặt hái bội thu, hai ông hớn hở ra mặt, hễ trông thấy ai là kể bô bô câu truyện phát tài của mình. Người ngoài nghe thấy hâm mộ vô cùng. Riêng anh Đồng thợ rèn, ông Trương thợ may, Tiểu Quan mài kéo lại nhăn nhó, chết cay chết đắng. Trong những ngày này,ông Trương và Tiểu Quan ngày nào cũng găp nhau,oán trách anh Đồng, hối hận khi ấy mình không góp vốn. Hai người lời đi tiếng lại, nói đến mức chính anh Đồng đã ngăn cản mình góp cổ phần. Họ bảo, nếu không có thằng cha Đồng thợ rèn đứng ra ngăn cản, thì bây giờ mình cũng phong lưu chẳng kém gì ông Vương và ông Dư, thậm chí còn phong lưu hơn. Sự việc sẩy ra rồi, hai người mới là Gia Cát Lượng, họ bảo lúc bấy giờ chắc chắn sẽ bán hết gia sản lấy tiền mặt góp toàn bộ vào sự nghiệp rác thải của Lý Trọc. Anh Đồng thợ rèn biết tỏng hai thằng khốn nạn ngày nào cũng chụm đầu ghé tai xì xầm mắng chửi mình. Anh ta giả đò không biết. Ngồi trong cửa hiệu của mình, anh Đồng cũng hối không kịp. Anh thầm nghĩ, lần thứ nhất khi không nên góp cổ phần, mình lại góp. Lần thứ hai khi nên góp vốn, mình lại không góp, đúng là mình có mắt như mù. Ngồi tại chỗ, anh Đồng hết nắm tay lại xoa tay, trút hết giận trong bụng lên mười ngón tay. Người hối hận nữa phải kể đến bà Tô. Khi Lý Trọc sải cánh đại bàng lần thứ hai dời khỏi thị trấn Lưu, đã từng hỏi bà Tô có tham gia hay không. Trông thấy của cải sắp sửa đổ vào cuồn cuộn, Bà Tô nghĩ đến  lâu lắm không đi chùa thắp hương, đã lắc đầu từ chối. Sau đó lần nào nghĩ đến việc này, bà Tô lại than thở, lúc đó nếu vào chùa thắp hương, mình nhất định sẽ tham gia. Gặp ai bà Tô cũng nói:


Không đi chùa thắp hương, là không linh nghiệm.


 


          Sau khi sang Nhật Bản về, Lý Trọc biết sự nghiệp rác thải của mình đã đạt tới đỉnh cao, nếu làm tiếp sẽ đi xuống dốc. Lý Trọc bắt đầu lập nghiệp mới. Đầu tiên anh ta mở một xưởng may đo . Nhớ tình cũ nghĩa xưa, anh ta mời ông Trương thợ may làm xưởng phó kỹ thuật. Ông Trương cảm động rớt nước mắt, đeo cái thước da trước ngực, ông là người đến làm việc đầu tiên và cũng là  người ra về cuối cùng trong ngày, say sưa chăm chỉ nắm khâu chất lượng của phân xưởng. Sau khi xưởng may đo chớm khởi sắc, Lý Trọc lại cố gắng ra tay dóng dựng hai khách sạn và một trung tâm tắm gội, còn làm thêm cả kinh doanh nhà đất. Đến cuối năm thứ hai, khi lại chia lợi nhuận, ông Dư và ông Vương quả nhiên đựơc chia mười vạn và năm vạn tiền lãi. Lần này hai ông không còn sửng sốt khiếp vía nữa. Bộ mặt của hai ông dường như đã nằm trong dự kiến. Khi đến mỗi ông xách một cái túi du lịch. Khi cho tiền vào trong túi du lịch, nét mặt hai ông nhẹ nhõm như đổ gạo vào chum.


 


           Ngồi trên ghế, Lý Trọc nhìn hai ông thong thả đút từng xấp từng xấp tiền vào túi du lịch, tỏ ra hết sức hài lòng. Lý Trọc khen hai ông:


Các ông đã trở nên thành thục.


 


          Ông Dư và ông Vương cười mất tự nhiên, sau đó ngồi im tại chỗ. Lý Trọc cúi đầu suy nghĩ một lát, ngẩng lên nói với hai ông:


    -   Người xưa nói“ buôn đứng bán ngồi”, buôn bán tới khi ngồi xuống mới là buôn bán, mới thật sự là buôn to bán lớn, còn chạy đi chạy lại chỉ là  buôn thúng bán mẹt, bán  hàng rong.


 


          Lý Trọc nói với ông Dư và ông Vương, bây giờ nhà to nghiệp lớn rồi,buôn bán rác thải vẫn còn làm, Xưởng may đo càng ngày càng tuyển nhiều công nhân,  hai khách sạn và một trung tâm tắm gội đang phất lên như diều, lại còn mấy dự án nhà đất, bản thân suốt ngày chạy đi chạy lại như một anh bán hàng rong.ngày nào cũng phải đi kiểm tra các nơi. Lý Trọc bảo, bây giờ còn chạy đi chạy lại được, sau này ngộ nhỡ có những bốn mươi, thậm chí bốn trăm nghành nghề, dù có mua một chiếc máy bay chiến đấu F16 làm công cụ vận tải, anh ta cũng không chạy nổi. Anh ta vốn cứ tưởng mình đã buôn bán lớn, nhưng ngẫm nghĩ kỹ, vẫn còn là một kẻ bán hàng rong. Nói rồi Lý Trọc vung tay đứng dạy, tuyên bố với hai ông cổ đông một cách đanh thép: Anh ta không buôn đứng nữa, mà bán ngồi. Học cách làm thống nhất Trung Quốc của Tần Thuỷ Hoàng, thành lập một Công ty khống chế cổ phần, dồn toàn bộ sản nghiệp vào Công ty khống chế cổ phần. Sau đó anh ta ngồi trong công ty buôn bán, làm việc công bằng phương thức tập trung quyền lực ở trung ương, thỉnh thoảng đi xuống các cơ sở kiểm ra xem xét là được. Thấy hai ông Dư , Vương gật đầu rối rít, Lý Trọc hỏi:


     -   Các ông có biết tại sao Tần Thuỷ Hoàng phải thống nhất Trung Quốc không?


 


          Hai ông nhìn nhau lắc đầu:


Không biết.


Đó là vì  -- Lý Trọc đắc ý nói --  Thằng cha khốn nạn đó muốn làm ăn buôn bán lớn, thằng cha khốn nạn đó không muốn đi buôn , thằng cha khốn nạn đó muốn ngồi bán.


 


           Ông Dư và ông Vương nghe đến nỗi sôi  máu lên. Hai ông hỏi Lý Trọc:


Anh ngồi bán rồi, chúng tôi sẽ là gì?


     -   Các ông sẽ là cổ đông kiêm uỷ viên Hội đồng quản trị của Công ty khống chế cổ phần. -  Lý Trọc chỉ vào mình nói – Tôi là Chủ tịch Hội đồng quản trị kiêm Tổng giám đốc.


 


         Hai ông Dư, Vương nhìn nhau phá lên cười. Ông Vương tươi cười hỏi Lý Trọc:


Chúng tôi có các vi dít uỷ viên Hội đồng quản trị không?


     -   Đương nhiên có -  Lý Trọc bỗng cao hứng nói -  Nếu các ông còn muốn chức vụ gì, có thể xét cho các ông làm phó Tổng giám đốc.


    -   Muốn -- Ông Dư reo lên, bảo ông Vương – Thêm một chức bao giờ cũng hay hơn thiếu một chức.


Phải rồi --  Ông Vương gật gật đầu, lại quay sang hỏi Lý Trọc:


Còn chức vụ gì khác có thể giao cho bọn tôi?


Hết rồi – Lý Trọc bực mình – Đào đâu ra lắm chức vụ giao cho các ông.


 


          Thấy Lý Trọc nổi cáu, ông Dư vội vàng đẩy đẩy ông Vương, trách ông Vương:


Làm người đừng có tham lam quá đáng.


 


          Sau khi ông Vương và ông Dư có hàm uỷ viên Hội đồng quản trị phó Tổng giám đốc, các vi dít tung ra còn nhanh hơn Lý Trọc. Đứng trên phố lớn thị trấn Lưu chúng tôi, hai ông trông thấy ai là chìa luôn các vi dít của mình ra cho, giống như phát tờ rơi  quảng cáo.


 


           Anh Đồng thợ rèn và Tiểu Quan mài kéo cũng nhận được các vi dít của hai ông. Sau khi ông Trương thợ may quay sang dựa vào Lý Trọc, Tiểu Quan không có bạn, đành phải xây dựng tình hữu nghị với anh Đồng thợ rèn. Tiểu Quan cầm trong tay các vi dít của ông Vương và ông Dư, nói với anh Đồng, hai tên khốn nạn  tiểu nhân đắc ý phát các vi dít vung thiên địa, ngay đến chó mèo gà vịt của thị trấn Lưu cũng có các vi dít của họ.


 


         Anh Đồng thợ rèn sáng suốt giỏi giang là người làm giầu theo bụi trần của Lý Trọc sớm nhất của thị trấn Lưu chúng tôi. Thấy đời sống của dân chúng thị trấn Lưu mỗi ngày một khấm khá, thấy nông dân nhà quê càng ngày càng giầu lên, anh Đồng thợ rèn biết tiếp tục đốp đốp chát chát rèn sắt sẽ không có lối ra. Anh bỏ không rèn dao bài cho dân chúng thị trấn Lưu, cũng không rèn cuốc rèn liềm cho bà con nhà quê nữa. Một hôm cửa hiệu thợ rèn của anh tự nhiên biến mất, trở thành một cửa hàng chuyên buôn bán các loại dụng cụ dao kéo.


 


          Anh Đồng không hút thuốc không uống rượu, tươi tỉnh đứng sau quầy hàng. Trông hai tay cầm búa rèn sắt của anh vừa thô vừa vụng, nhưng đếm tiền còn nhẹn hơn cả nhân viên ngân hàng.Anh chấm nước bọt vào ngón tay một cái thật nhanh, đếm tiền cứ thoăn thoắt, thoăn thoắt, có thể bì với máy đếm tiền của ngân hàng.


 


           Khách hàng của Tiểu Quan mài kéo cũng mỗi ngày mỗi giảm. Cửa hàng dụng cụ dao kéo của anh Đồng mở ra, Tiểu Quan càng ít khách. Tiểu Quan bực lắm, cho rằng anh Đồng đập vỡ bát cơm của mình. Từ đó không bao giờ qua lại với anh Đồng. Hai người lại mất tình hữu nghị.


 


           Khi cửa hàng dụng cụ dao kéo của anh Đồng dần dần ăn nên làm ra, cửa hàng mài kéo của Tiểu Quan hoàn toàn sập tiệm, đành phải đóng cửa, suốt ngày lông ba lông bông trên phố. Ông Dư và ông Vương cũng lông ba lông bông, thường xuyên gặp Tiểu Quan trên phố lớn. Ba người lại tụ họp với nhau như trước. Tiểu Quan nghiến răng nghiến lợi chửi rủa anh Đồng. Đầu tiên chửi anh Đồng ngăn cản mình góp vốn với Lý Trọc như thế nào, sau đó mắng anh Đồng cướp khách hàng của mình ra làm sao, buộc anh ta phải đóng cửa hàng mài kéo đã dóng dựng ba đời, khiến anh ta mất việc phải lang thang đầu đường xó chợ.


 


          Ông Dư và ông Vương cám cảnh, hết sức đồng tình với tình cảnh của Tiểu Quan. Ông Vương đề nghị ông Dư :


     -   Hay là đến gặp Tổng giám đốc Lý nói giúp, sắp xếp  cho Tiểu Quan công ăn việc làm?


    -   Việc gì phải Tổng giám đốc Lý - ông Dư nói --  Tôi và ông là phó Tổng giám đốc, công việc khác không dám nói, chứ việc gác cổng, hai chúng ta có thể bố trí cho Tiểu Quan làm được.


    -   Bảo ta gác cổng à? Vớ vẩn – Vừa nghe ông Dư nói thế, Tiểu Quan đã đùng đùng nổi giận – Hồi đó nếu không tính sai, bây giờ ta cũng là phó tổng giám đốc,  danh sách còn xếp  trước cả hai vị là đằng khác.


 


          Nói rồi Tiểu Quan hằm hằm bỏ đi. Ông Vương ngạc nhiên nhìn ông Dư. Ông Dư không cho là thế, xua tay bảo:


Chó cắn Lã Động Tân, không biết lòng người tốt.


 


          Tiểu Quan hết cơn đau, lại nhớ đến nỗi đau, thôi thì đã không sống được ở thị trấn Lưu, tại sao mình không đi xa một chuyến? Nghĩ đến Lý Trọc lần đầu tiên đi ra ngoài, đến Thượng Hải mất cả chì lẫn chài. Lần thứ hai đi chuyến nữa, sang Nhật Bản về, tiền rủng rỉnh giắt đầy thắt lưng. Tiểu Quan nghĩ bụng mình đã ra đi,  nên đi càng xa càng tốt. Tiểu Quan gói ghém hành trang, men theo phố lớn thị trấn Lưu đi ra bến ô tô đường dài.


 


          Lúc này đang xuân ắm hoa nở, lưng đeo ba lô tay xách va ly, Tiểu Quan bước đi một cách đầy vẻ hào hùng.Bố Tiểu Quan chống gậy thất tha thất thểu bước theo sau tiễn con, trông rất tội nghiệp. Khi ra đi, Tiểu Quan gửi lại những lời nói hùng hồn ở dọc đường. Anh ta bảo lần này đi dạo thế giới, còn nhìn xa trông rộng hơn Lý Trọc. Anh ta bảo khi trở về, kiến thức rộng, của cải sẽ nhiều hơn Lý Trọc. Ông bố già không theo kịp bước chân con, khoảng cách càng ngày càng dãn xa. Ông bố già nua, bệnh tật cuốn thân cứ leo lẻo van xin thằng con đừng đi. Ông nói đến rã cả họng:


     -   Số con không phải là kẻ sẵn tiền, người ta ra đi kiếm được tiền, con ra đi không làm ra tiền đâu.


 


         Tiểu Quan bỏ ngoài tai mọi lời van xin của bố. Anh ta hăng hái vẫy tay  chào dân chúng thị trấn Lưu chúng tôi. Dân chúng thị trấn Lưu chúng tôi,cứ tưởng anh ta đi châu Âu nước Mỹ, nhao nhao khen anh ta, hỏi anh ta đi sang nước Mỹ trước, hay sang châu Âu trước? Câu trả lời của Tiểu Quan khiến ai nấy thất vọng to. Anh ta bảo:


Đi đảo Hải Nam trước.


 


          Dân chúng hỏi:


Đảo Hải Nam đâu có xa bằng Nhật Bản.


     -   Không xa bằng Nhật bản, nhưng – Tiểu Quan nói – So với lần đầu tiên Lý Trọc đi Thượng hải vẫn còn xa hơn nhiều.


 


          Tiểu Quan ngồi lên ô tô đường daì đi ra khỏi bến thị trấn Lưu, ông bố già mới tập tà tập tễnh đi đến. Hai tay ông chống gậy, nhìn bụi cuốn mù mịt khi xe chạy qua, ông nói trong nước mắt đầm đìa:


      -   Con trai ơi, số con chỉ có tám đấu gạo, đi khắp thiên hạ cũng không đầy  thùng đâu…


 


          Giữa lúc này, Lý Trọc cũng dời thị trấn Lưu, đi Thượng Hải. Anh ta vẫn mặc bộ quần áo rách, đi ra bến xe đường dài. Đi theo anh ta là một thanh niên xách túi du lịch, giống như người tuỳ tùng của anh ta. Một người dân nhìn thấy, hỏi anh ta, cậu thanh niên đi sau là ai? Lý Trọc trả lời là tài xế của mình. Người dân này cứ cười suốt, gặp ai cũng bảo Lý Trọc thuê một anh lái xe, nhưng chẳng thấy xe đâu. Lý Trọc và tài xế của mình ngồi ô tô đường dài đi Thượng Hải.


 


           Mấy hôm sau Lý Trọc về. Anh ta không ngồi xe khách đường dài. Anh ta mua ở Thượng Hải một chiếc xe con San ta na màu đỏ. Anh ta đã có xe riêng. Tài xế lái xe riêng của Lý Trọc đi vào thị trấn Lưu của chúng tôi, dừng ở trước cửa Công ty bách hoá. Khi Lý Trọc bước ra khỏi xe con san ta na của mình, mặc trên người bộ com lê A ma ni mầu đen Italia. Bộ quần áo rách đã vứt vào thùng rác ở Thượng Hải.


 


           Khi Lý Trọc bước ra khỏi xe con san ta na, dân chúng không ai nhận ra anh ta ngay. Dân chúng đã quen với bộ quần áo ăn mày của Lý Trọc, đột nhiên thay bằng bộ com lê A ma ni, dân chúng thấy lạ quá. Hơn nữa thời bấy giờ ngồi xe con đều là các đồng chí lãnh đạo. Dân chúng xôn xao đoán già đoán non, nhân vật quan trọng mặc com lê đi giầy da là ai? Cảm thấy cái đầu trọc bóng loáng của ông ta nom quen quen, ngay một lúc không nghĩ ra, có thể đã gặp trên vô tuyến truyền hình, liệu có phải lãnh đạo của thành phố đến thăm? Liệu có phải là Lãnh đạo trên tỉnh về thị sát? Giữa lúc dân chúng cảm thấy Lý Trọc có thể là lãnh đạo từ Bắc Kinh về, anh chàng ngố máu gái đeo ở cổ tay chiếc đồng hồ chạy theo giờ  quốc tế bước đến, gọi một tiếng rõ to:


Lý xưởng trưởng.


 


          Dân chúng hết sức sửng sốt. Họ chợt vỡ lẽ:


Thì ra là Lý Trọc!


 


          Có ai đó nói thêm:


Khuôn mặt người này giống mặt Lý Trọc quá! Đúng là giống y hệt.


 


(còn tiếp)


Nguồn: Huynh Đệ. Tiểu thuyết của Dư Hoa. Vũ Công Hoan dịch. Dịch giả gửi trieuxuan.info.

Mục lục:
1.
2.
3.
4.
5.
6.
7.
8.
9.
10.
11.
12.
13.
14.
15.
16.
17.
18.
19.
20.
21.
22.
23.
24.
25.
26.
27.
28.
29.
30.
31.
32.
33.
34.
35.
36.
37.
38.
39.
40.
41.
42.
43.
44.
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Tiêu sơn tráng sĩ - Khái Hưng 07.11.2019
Thầy lang - TADEUSZ DOLEGA - Mostowicz 07.11.2019
Sodoma & Gomora - Vlastimil Podracký 05.11.2019
Nhân mạng cuối cùng và đồng loại - Vlastimil Podracký 05.11.2019
Hiểm họa sắc vàng - Vlastimil Podracký 05.11.2019
Cơ may thứ hai - Constant Virgil Gheorghiu 05.11.2019
Những lớp sóng - Virginia Woolf 25.10.2019
Bảy đêm huyền thoại - Vũ Bằng 19.10.2019
Báu vật của đời - Mạc Ngôn 19.10.2019
Trả giá - Triệu Xuân 26.09.2019
xem thêm »