tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Năm 2019, Green Leaf VN có hơn 500 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới, đạt 150 ngàn lượt xuất bãi. Tỷ lệ đón khách thành công, đúng giờ đạt 99.97%.

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm: 30978540
Thơ
04.11.2014
Lưu Quang Vũ
Chùm thơ Lưu Quang Vũ

VIỆT NAM ƠI


Những áo quần rách rưới


Những hàng cây đắm mình vào bóng tối


Chiều mờ sương léo lắt đèn dầu


Lũ trẻ ngồi quanh mâm gỗ


Lèo tèo mì luộc canh rau.


 


Mấy mươi năm vẫn mái tranh này


Dòng sông đen nước cạn


Tiếng loa đầu dốc lạnh


Tin chiến trận miền xa.


 


Những người đi chưa về


Những quả bom những hầm hào sụt lở


Những tên tướng những lời hăm dọa


Người ta định làm gì Người nữa


Việt Nam ơi?


 


Mấy mươi năm đã mấy lớp người


Chia lìa gục ngã


Đã tận cùng nỗi khổ


Người ta còn muốn gì Người nữa


Việt Nam ơi?


 


Người đau thương, tôi gắng gượng mỉm cười


Gắng tin tưởng, nhưng lòng tôi có hạn


Chiều nay lạnh, tôi nghẹn ngào muốn khóc


Xin Người tha thứ, Việt Nam ơi!


 


Tổ quốc là nơi tỏa bóng yên vui


Nơi nghĩ đến lòng ta yên tĩnh nhất


Nhưng nghĩ đến Người lòng tôi rách nát


Xin Người đừng trách giận, Việt Nam ơi!


 


Tôi làm sao sống được nếu xa Người


Như giọt nước đậu vào bụi cỏ


Như châu chấu ôm ghì bông lúa


Người đẩy tôi ra tôi lại bám lấy Người


Không vì thế mà Người khinh tôi chứ


Việt Nam ơi?


 


Không vì tôi đau khổ rã rời


Mà người ghét bỏ?


Xin Người đừng nhìn tôi như kẻ lạ


Xin Người đừng ghẻ lạnh, Việt Nam ơi!


 


Người có triệu chúng tôi, tôi chỉ có một Người


Tất cả sẽ ra sao


Mảnh đất nghèo máu ứa


Người sẽ đi đến đâu


Hả Việt Nam khốn khổ?


Đến bao giờ bông lúa


Là tình yêu của Người?


Đến bao giờ ngày vui


Như chim về bên cửa?


Đến bao giờ Người mới được nghỉ ngơi


Trong nắng ấm và tiếng cười trẻ nhỏ?


Đến bao giờ đến bao giờ nữa


Việt Nam ơi?


 


TIỀNG VIỆT


Tiếng Việt gọi trong hoàng hôn khói sẫm


Cánh đồng xa cò trắng rủ nhau về


Có con nghé trên lưng bùn ướt đẫm


Nghe xạc xào gió thổi giữa cau tre.


 


Tiếng kéo gỗ nhọc nhằn trên bãi nắng


Tiếng gọi đò sông vắng bến lau khuya


Tiếng lụa xé đau lòng thoi sợi trắng


Tiếng dập dồn nước lũ xoáy chân đê.


 


Tiếng cha dặn khi vun cành nhóm lửa


Khi hun thuyền, gieo mạ, lúc đưa nôi


Tiếng mưa dội ào ào trên mái cọ


Nón ai xa thăm thẳm ở bên trời.


 


"Ðá cheo leo trâu trèo trâu trượt"


Ði mòn đàng dứt cỏ đợi người thương


Ðây muối mặn gừng cay lòng khế xót


Ta như chim trong tiếng Việt như rừng.


 


Chưa chữ viết đã vẹn tròn tiếng nói


Vầng trăng cao đêm cá lặn sao mờ


Ôi tiếng Việt như đất cày, như lụa


óng tre ngà và mềm mại như tơ.


 


Tiếng tha thiết nói thường nghe như hát


Kể mọi điều bằng ríu rít âm thanh


Như gió nước không thể nào nắm bắt


Dấu huyền trầm, dấu ngã chênh vênh.


 


Dấu hỏi dựng suốt ngàn đời lửa cháy


Một tiếng vườn rợp bóng lá cành vươn


Nghe mát lịm ở đầu môi tiếng suối


Tiếng heo may gợi nhớ những con đường.


 


Một đảo nhỏ xa xôi ngoài biển rộng


Vẫn tiếng làng tiếng nước của riêng ta


Tiếng chẳng mất khi Loa thành đã mất


Nàng Mỵ Châu quỳ xuống lạy cha già


 


Tiếng thao thức lòng trai ôm ngọc sáng


Dưới cát vùi sóng dập chẳng hề nguôi


Tiếng tủi cực kẻ ăn cầu ngủ quán


Thành Nguyễn Du vằng vặc nỗi thương đời.


 


... Buồm lộng sóng xô, mai về trúc nhớ


Phá cũi lồng vời vợi cánh chim bay


Tiếng nghẹn ngào như đời mẹ đắng cay


Tiếng trong trẻo như hồn dân tộc Việt.


 


Mỗi sớm dậy nghe bốn bề thân thiết


Người qua đường chung tiếng Việt cùng tôi


Như vị muối chung lòng biển mặn


Như dòng sông thương mến chảy muôn đời.


 


Ai thuở trước nói những lời thứ nhất


Còn thô sơ như mảnh đá thay rìu


Ðiều anh nói hôm nay, chiều sẽ tắt


Ai người sau nói tiếp những lời yêu?


 


Ai phiêu bạt nơi chân trời góc biển


Có gọi thầm tiếng Việt mỗi đêm khuya?


Ai ở phía bên kia cầm súng khác


Cùng tôi trong tiếng Việt quay về.


 


Ôi tiếng Việt suốt đời tôi mắc nợ


Quên nỗi mình quên áo mặc cơm ăn


Trời xanh quá, môi tôi hồi hộp quá


Tiếng Việt ơi, tiếng Việt ân tình!


LQV.


Nguồn: Thơ bạn Thơ 4. NXB Hội Nhà văn, 11-2014.

bản để in
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Ba bài thơ của Dương Đức Quảng - Dương Đức Quảng 19.01.2020
Việt Nam ơi - Lưu Quang Vũ 13.01.2020
Cướp - Nguyễn Duy 13.01.2020
Tiếng Việt - Lưu Quang Vũ 13.01.2020
Những đám mây ban sớm - Lưu Quang Vũ 13.01.2020
Ghi chú sau mây/ Tự bạch/ Mỗi ngày/ Thơ ngắn - Hữu Thỉnh 13.01.2020
Cái gốc - Nguyễn Duy 10.01.2020
Thị xã Hải Dương - Trần Mai Hưởng 03.01.2020
Em là tất cả quê hương - Trần Nguyên 31.12.2019
Chùm thơ Hải Đường (2) - Hải Đường 30.12.2019
xem thêm »