tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Green Leaf VN - với hơn 400 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới - là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Luôn phục vụ khách hàng với phong thái và ý chí của người tài xế chuyên nghiệp. Chỉ tuyển dụng đầu vào tài xế có khả năng giao tiếp tiếng Anh đàm thoại. Tác phong, đồng phục chỉnh chu trong suốt thời gian phục vụ khách hàng. Các tài xế phải vượt qua chương trình đào tạo nghiêm ngặt về cách thức phục vụ khách hàng

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm: 29961458
Tiểu thuyết
30.10.2014
Đỗ Quang Tiến
Làng tề

4


Gà gáy giục.


Tự choàng dậy giữa lúc vừa ngủ thiếp đi. Có lẽ mới chỉ rập bã trầu. Tự bải hoải ngồi lên. Mắt Tự bỗng đổ hào quang. Gian đầu chái quay lông lốc, giường dựng ngược, đầu trúc xuống, người chơi vơi giữa khoảng không. Cái cảm giác bàng hoàng lúc nửa đêm vẫn ám ảnh Tự. Tự lại nằm xuống.


Tiếng gà gáy rời rạc lay động các ngõ xóm. Xóm Giếng lặng đi suốt một đêm, bây giời mới xào xạc lên một chút. Tiếng vo gạo, tiếng rít thuốc, tiếng ho khúc khắc quẩn vào nhau, bừng lên một sức sống quằn quại giữa vầng ánh sáng tù mờ còn đang giá lạnh.


Tự gượng dậy, đi lại bên cửa sổ, chống mảnh liếp lên. Một cơn gió ẩm ướt sương đêm ùa vào, phả bên người. Cơn nóng dịu đi. Tự áp mặt vào song cửa nhìn ra sân.


Ngoài sân, bóng tối còn rớt lại đang nhợt đi. Màu đen sẫm đã biến thành màu xám chì. Bóng rặng rào cúc tần viền một đường xanh đậm khiến mảnh sân càng hẹp lại. Đám bèo tấm màu hoa lý và những cánh hoa súng tím nhạt trên mặt ao trông rõ dần.


Cụ Chữ thức giấc từ lúc còn tối đất. Cụ đang ngồi trên phản, chuốt mấy sợi lạt mây, cạp nốt cái vành rá. Ánh sáng vẩn đục ở khung cửa, hắt vào khuôn mặt xương xương, bóng tối còn động ở hốc má và tròng mắt. Gian nhà yên lặng. Tiếng lưỡi dao siết lên sợi mây ken két.


Bà cụ Chữ đi xuống bếp. Lưng bà cụ lòm khòm, xương vai nhô lên, hai cánh tay cứng quèo rơi thõng bên người, bước chân êm nhẹ. Đến trước cửa sổ, ngỡ Tự còn ngủ, bà cụ cất tiếng gọi:


- Tự ơi Tự!


- Dạ - Tự giật mình vội đáp.


Bà cụ Chữ không ngờ Tự đang đứng ở cửa sổ, cũng giật nẩy người, đứng sững lại. Bà cụ ngước cặp mắt xùm sụp nhìn con gái. Dường như bà cụ định bảo Tự cái gì, nhưng trong lúc thoảng thốt, lại quên khuấy đi. Giây phút sau, bà cụ mới chợt nhớ ra:


- À ... Tự này! Sáng nay, đi cuốc góc ruộng, lúc về, nhớ vơ lấy ít gốc rạ đem về mà đun.


- Vâng.


Bà cụ Chữ bước đi, bước chân vẫn nhẹ bỗng. Bà cụ đã đi khuất. Nhưng cái bóng dáng lạnh lẽo vẫn chập chờn trước Mắt Tự. Bỗng dưng Tự cảm thấy sờ sợ.


Trời hửng sáng. Đàn chim sẻ nỏ mồm vừa đập cánh vừa kêu lách chách ầm ĩ trên đọt cau. Con gà mái đi ở trong chuồng, nhảy xuống sân và cục cục... gọi đàn con. Đàn gà con kêu chiêm chiếp, xoã cánh bay lả tả theo. Rồi chúng chen nhau rúc vào cánh mẹ, thò cái mỏ vàng ngà và hai chấm mắt đen bóng nhìn ra. Mảnh sân trở nên đầm ấm.


Tự cắp rá gạo đi ra cầu ao.


Bóng Tự rọi xuống mặt ao phẳng lặng và trong xanh. Qua một đêm mất ngủ, một đêm lo lắng, nhìn bóng nước. Tự có ấn tượng khuôn mặt mình khác đi nhiều: Mắt quầng thâm, má hóp vào, lưỡng quyền gồ lên. Tự rùng mình. Mới có một đêm! Đêm mai, đêm kia, những đêm sau này nữa, gương mặt Tự sẽ thay đổi đến thế nào? Thầy u Tự, hàng xóm láng giềng trông thấy chắc sẽ nghi ngờ. Lại còn thằng Lý Mực! Mắt hắn như mắt vọ. Khắc ý một tí, hắn hiểu ngay. Tự gai gai khắp người.


Bất giác Tự khoả tay xuống nước. Mặt nước xáo động, trong chớp mắt, xoá nhoà bóng Tự. Nhưng giây lát sau, mặt nước trở lại phẳng lặng và khuôn mặt Tự lại in xuống. Vẫn khuôn mặt gầy võ, đờ đẫn vừa nãy. Tự dúng vội vá gạo xuống nước, xát.


- Sao độn ít khoai thế?


Tự thẳng thốt ngoảnh lại. Bà cụ Chữ đang cầm chiếc quang, đứng ở bờ ao từ lúc nào. Tự không đáp, cúi xuống vo.


- Sao độn ít khoai thế? - Bàcụ Chữ hỏi lại. - Đầu mùa mà còn được có dăm thúng thóc, ăn như thế mấy lúc mà hết?


Tự đáp li nhí trong miệng:


- Ngày mùa cũng phải ăn một vài bữa....


Tự chưa nói hết câu, bà cụ Chữ đã đi vào, vừa đi vừa ca cẩm:


- Giời đất này, sợ lại chả được như cái tao đói ngã người ấy à?


Tự cắp rá gạo đi vào bếp, nhóm lửa, đặt nồi cơm. Gốc rạ ẩm cháy xèo xèo. Từng cuộn khói đặc quánh toả ra gian bếp. Gian bếp bỗng chốc ấm sực hơi lửa và mùi khói cay xè.


Nồi cơm bắt đầu sôi lạch xạch. Tâm trí Tự vẫn để ở ngoài bụi tre. Khắc có đỡ đau không? Nắp hầm che có cẩn thận không? Xung quanh bụi tre có dấu vết gì khả nghi không? Bất giác tự đưa mắt nhìn ra sau nhà. Bỗng Tự rụt vội chân lại. Ngọn lửa đã bò ra cửa bếp, cạnh chân Tự. Tự vừa đẩy nắm rạ vừa ngó lên nhà trên. Cụ Chữ đang lúi húi cạp rá, cặp kính bầu dục trễ xuống mũi. Bà cụ Chữ đang buộc lại cái óc quang để lát nữa gồng gánh đi chợ. Có lẽ không ai để ý đến Tự. Tự yên tâm quay lại nhìn vẩn vơ ngọn lửa rạ khói um đang liếm quanh sườn nồi.


Nồi cơm đã rỗ tổ ong. Tự nhổm lên, ghế xốc, Chợt bà cụ Chữ đi vào bếp, nhìn quanh quất:


- Cái vò đâu hở Tự?


- Vò nào ạ?


- Cái vò vẫn đựng ngô, đựng đỗ ấy? Cả nhà có mỗi cái ấy chứ còn cái nào nữa?


Chết rồi! Cái vò đang đựng nước uống cho Khắc, ở dưới hầm. Tự sực nhớ ra và tim Tự đập mạnh.


- U tìm .... tìm ở đâu đấy.


- Cái vò vẫn để ở đây, còn tìm ở đâu nữa? Cái bếp choèn choèn bằng vũng trâu đái, chứ năm gian bảy gian gì mà lấp liếm đi mất. Bà cụ Chữ có vẻ bực.


Thấy mẹ sắp sửa dây cà ra dây muống như một lần, Tự ấp úng:


- À chết quên... con cho chị ấy mượn rồi.


- Cho ai mượn?


- Chị...chị ở xóm Đình...


- Đi đòi về đây cho tao! Nhát nữa đi chợ đong mấy ống ngô, lấy gì mà đựng? Giá không cần đến, bà con túng nhỡ ai mượn thì mượn, chứ giữ làm gì. Giọng bà cụ Chữ tự nhiên dịu đi.


Tự mừng thầm, ầm ừ cho qua chuyện.


- Vâng. U đi chợ Bình - lâm đấy à?


- Ờ


Dứt lời, bà cụ Chữ quay lên nhà trên.


Vần nồi cơm xong Tự đứng ở cửa bếp trông ra sau vườn. Một lát, Tự bồn chồn đứng không yên. Tự bước ra và ngồi xuống cạnh luống cải, vờ bắt sâu. Bụi tre chỉ cách mảnh vườn độ vài chục bước chân.Tự liếc mắt nhìn. Bụi tre nghiêng ngả, cành lá rủ xuống, ngăn tầm mắt Tự. Tự càng bứt dứt. Bất giác Tự đứng dậy lắng lặng lần ra bụi tre.


Trời tắt gió từ lúc sáng rõ mặt trời. Luỹ tre đứng yên, lá xoã xuống như người con gái đang hong tóc. Sương óng ánh đọng trên cành lá. Nắp hầm đây kia! Đám lá khô ướt sũng phủ trên nắp hầm không khác đám lá khô rải rác ở chân luỹ. Tự đi vòng một lượt. Không có một dấu vết nào lạ mắt. Tự yên bụng toan quay vào. Bất thần có tiếng hỏi.


- Chị Tự làm gì đấy?


Tự quay ngoắt lại. Vá, con lý Mực, làm dõng trong làng, dang đút tay vào túi quân, lừ lừ đi tới như con đom đóm đực.


- Anh Vá đấy à? à, tôi đang xem có còn ít đất nào gieo thêm nắm cải.


Vá tủm tỉm, cặp mắt một mí díp lại như con gà sống cưỡng đang vươn cổ gáy:


- Gieo làm gì cho mất công. Nhà tôi ối cải con ra đấy, mồng giồng, lại mà nhổ. Hai nhà như một, việc cái gì.


Tự lộn ruột. Nhưng thấy Vá không để ý, Tự mừng trong bụng. Tự đánh trống lảng, cất tiếng gọi:


- Ông Điền ơi! Bên ông còn hạt cải củ cho cháu một ít?


Có tiếng đáp ở túp nhà gần đấyvọng ra:


- Ấy, còn một rúm, hôm nọ tôi đưa cả cho chị rồi thôi.