tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Green Leaf VN - với hơn 400 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới - là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Luôn phục vụ khách hàng với phong thái và ý chí của người tài xế chuyên nghiệp. Chỉ tuyển dụng đầu vào tài xế có khả năng giao tiếp tiếng Anh đàm thoại. Tác phong, đồng phục chỉnh chu trong suốt thời gian phục vụ khách hàng. Các tài xế phải vượt qua chương trình đào tạo nghiêm ngặt về cách thức phục vụ khách hàng

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm: 30195845
Tiểu thuyết
02.01.2009
Dư Hoa
Huynh đệ

   23


 


           Sự nghiệp buôn bán rác thải của Lý Trọc càng ngày càng ăn nên làm ra. Một năm sau anh ta làm hộ chiếu, có kèm theo thị thực của Nhật Bản. Lý Trọc sẽ nghiễm nhiên sang Nhật Bản, bàn bạc với người Nhật Bản nghiệp vụ sử lý rác thải quốc tế.  Trước khi ra nước ngoài, Lý Trọc đích thân đi tìm các anh Đồng, Quan và các ông Trương, Vương, Dư, hỏi xem họ có muốn góp cổ phần lần nữa không? Lý Trọc bây giờ không thiếu tiền. Thấy mình sắp sửa giầu thành con tàu dầu vạn tấn, Lý Trọc nghĩ đến năm bạn góp vốn trước kia, cảm thấy nên tạo cho họ một cơ hội, để họ bước lên con đường cùng giầu có theo bước chân của mình.


 


           Lý Trọc mặc bộ quần áo rách đi đến cửa hiệu lò rèn của anh Đồng, khác với cầm tấm bản đồ thế giới lần trước, lần này Lý Trọc cầm hộ chiếu  của mình trong tay, nói với anh Đồng đang rèn sắt mồ hôi nhễ nhại.


Anh Đồng ơi, anh chưa nhìn thấy hộ chiếu đâu nhỉ?


 


           Anh Đồng lúc này mới chỉ nghe nói đến hộ chiếu, chứ chưa nhìn thấy. Hai tay anh chùi vào tạp dề, nhận hộ chiếu của Lý Trọc xem đi xem lại, vẻ mặt tỏ ra hâm mộ, khi mở ra xem bỗng ngạc nhiên kêu lên:


Ô! Trong này có dán một tờ giấy nước ngoài?


Đây là thị thực của Nhật Bản.


 


          Lý Trọc đắc ý nhận lại hộ chiếu, cẩn thận bỏ vào túi áo rách của mình, ngồi xuống chiếc ghế băng hồi nhỏ cậu nghịch trò quan hệ nam nữ. Bắc chân chữ ngũ, anh ta diễn tả một cách hùng hồn viễn cảnh rộng lớn của sự nghiệp sử lý rác thải của mình. Anh ta nói một đất nước Trung Quốc không thể thoả mãn nhu cầu nghiệp vụ của anh ta. Không biết một thế giới liệu có thoả mãn được anh ta hay không? Anh ta sang Nhật Bản mua trước đã... Anh Đồng hỏi Lý Trọc:


Mua cái gì?


Mua rác thải --  Lý Trọc nói -  Tôi bắt đầu buôn bán rác thải quốc tế.


 


          Sau đó Lý Trọc hỏi anh Đồng có muốn góp vốn lần nữa không? Anh ta bảo mình hiện giờ gia lớn nghiệp lớn, khác hơn bốn năm trước. Hiện nay nếu anh Đồng muốn tham gia, không phải một trăm đồng một suất, mà là một ngàn đồng một suất, cho dù  một ngàn đồng một suất, cũng để cho anh Đồng chọn hời lớn. Nói xong, Lý Trọc nhìn anh Đồng ra vẻ thách thức anh có thích làm hay không?


 


          Nghĩ đến bài học đau đớn lần trước, nhìn Lý Trọc quần áo rách rưới, quả thật anh Đồng không dám chắc. Anh nghĩ bụng, thằng cha khốn nạn, cứ ở lì thị trấn Lưu không đi đâu, thì đúng là đã lầm nên một vài việc. Nhưng nếu hắn ra khỏi thị trấn Lưu, không biết liệu có  rước hoạ lớn vào thân? Anh Đồng lắc lắc đầu, bảo mình không góp cổ phần. Anh nói:


    -   Mình hài lòng với những gì đang có hiện nay, giầu nho nhỏ là được rồi, không cầu mong phát tài lớn.


 


           Lý Trọc cười hì hì đứng dạy, tỏ vẻ “nhân chí nghĩa tận”, khi ra đến cửa , lại móc hộ chiếu, dơ lên bảo anh Đồng:


Tôi bây giờ đã là một chiến sĩ chủ nghĩa quốc tế.


 


           Lý Trọc ra khỏi chỗ anh Đồng thợ rèn, lại lần lượt đến chỗ ông Trương thợ may và Tiểu Quan mài kéo. Ông Trương và Tiểu Quan sau khi nghe Lý Trọc nói về sự nghiệp rác quốc tế, đều tỏ ra ngần ngại không quyết định, hỏi dò xem anh Đồng có góp vốn không? Lý Trọc lắc đầu bảo, anh Đồng vui lòng với mức giầu nho nhỏ, không có chí hướng lớn. Hai vị lập tức bảo, chúng tôi cũng hài lòng với mức giầu vừa phải, cũng không có chí hướng lớn. Lý Trọc nhìn hai bạn góp vốn trước kia một cách đáng thương, gật gật đầu, lẩm bẩm nói một mìmh:


Làm một chiến sĩ chủ nghĩa quốc tế, cần phải có dũng khí.


 


          Chân trước Lý Trọc vừa bước ra khỏi, chân sau của ông Trương và Tiểu Quan đã bước vào cửa hiệu Lò rèn của anh Đồng, hỏi  đến việc góp vốn, anh Đồng chau mày nói:


     -   Chỉ cần Lý Trọc đi ra khỏi thị trấn Lưu,là mình thấy hoang hoảng. Hơn nữa buôn bán rác thải cũng chẳng phải một con đường đúng đắn.


Phải đấy. -- Ông Trương thợ may và Tiểu Quan gật đầu tán thành.


 


          Anh Đồng nhổ toẹt một bãi đỡm xuống đất, nói tiếp:


     -   Hơn bốn năm trước còn là một trăm đồng một suất, bây giờ một ngàn đồng một suất, còn bảo hời cho bọn mình.Vật giá của thằng khốn nạn cũng lên nhanh khiếp quá.


Phải đấy. -- Ông Trương và Tiểu Quan đồng tình.


     -   Ngay đến thời kỳ kháng chiến, vật giá cũng không tăng vọt như vậy. – Anh Đồng tỏ vẻ bực bội – Bây giờ là thời kỳ hoà bình, thằng khốn nạn vẫn muốn  phát tài quốc nạn.


Phải đấy. - Ông Trương thợ may và Tiểu Quan mài kéo nói --  Thằng khốn nạn.


 


           Lý Trọc gặp ông Vương bán kem trên phố, do anh Đồng, ông Trương, ông Dư và Tiểu Quan tỏ ra lạnh nhạt, nên Lý Trọc chỉ sơ sơ nhắc đến  việc góp vốn với ông Vương, hoàn toàn có tính chất chiếu lệ. Nghe Lý Trọc nói, ông Vương bán kem sa vào im lặng. Ông cũng nghĩ đến bài học đau đớn lần trước, nhưng ông khác với anh Đồng thợ rèn, ông nghĩ tiếp, nghĩ đến cảnh tượng Lý Trọc mắc nợ trả nợ lần trước, nghĩ đến Lý Trọc bị đẩy vào con đường cùng vẫn tìm ra lối thoát. Tiếp theo ông Vương bắt đầu nghĩ đến cảnh ngộ đáng thương của bản thân, sổ gửi tiết kiệm lúc này đã có một ngàn đồng, nhưng một ngàn đồng  chắc chắn không đủ nuôi thân già suốt đời, thôi thì chẳng thà chơi một canh bạc, thua thì thua, dù sao cũng đã sống già nửa đời người. Đứng nhìn ông Vương bán kem cúi đầu suy nghĩ,  lâu lắm không lên tiếng, Lý Trọc liền giục:


Ông có góp không?


 


          Ông Vương bán kem ngẩng đầu hỏi:


Năm trăm đồng chỉ được một nửa suất phải không?


Nửa suất cũng hời cho ông rồi. – Lý Trọc đáp.


Tôi góp --  Ông Vương nghiến răng nói --  Tôi góp một ngàn.


 


          Lý Trọc ngạc nhiên nhìn ông Vương nói:


      -  Không ngờ ông Vương bán kem laị có chí hướng lớn? Đúng là con người không thể nhìn tướng mạo, cũng như nước biển không thể lấy đấu mà đong.


 


          Sau đó Lý Trọc đến chỗ ông Dư nhổ răng. Lúc này ông Dư đang gặp khủng hoảng về nghề nghiệp. Cục y tế huyện thông báo, những vị thầy lang giang hồ như ông Dư đều phải kiểm ta sát hạch, đạt yêu cầu mới cấp giấy phép hành nghề, không đạt yêu cầu phải huỷ bỏ tư cách hành nghề. Khi Lý Trọc đi tới, ông Dư  đang bê một quyển sách dầy dầy“ nhân thể giải phẫu học”, nhắm mắt đọc thuộc lòng. Ông đọc thuộc nửa câu trên, thì quên nửa câu dưới, mở mắt nhìn rõ nửa câu dưới trong sách, nhắm mắt lại quên nửa câu trên vừa rồi.  Mắt ông Dư cứ nhắm vào mở ra liên tục, giống như luyện mắt.


 


          Lý Trọc bước đến nằm khểnh lên chiếc ghế sợi mây của ông Dư. Khi nhắm mắt ông Dư cứ tưởng khách đến nhổ răng, mở mắt ra trông thấy Lý Trọc, ông Dư gập luôn quyển sách “nhân thể giải phẫu học”, bực tức hỏi Lý Trọc:


Theo cậu trên đời cái gì mất dạy nhất?


Cái gì mất dạy nhất ư? – Lý Trọc không biết.


Thân thể con người mất dạy nhất. -- Ông Dư vỗ quyển sách “ nhân thể giải phẫu học” trong tay nói --  Thân thể con người lành lặn hẳn hoi, chưa kể mọc ra bao nhiêu khí quan, còn mọc ra bao nhiêu là thịt, huyết quản, thần kinh. Dư nhổ răng ta ngần này tuổi đầu, làm sao đọc thuộc được?Cậu bảo có mất dạy hay không?


 


           Lý Trọc gật gật đầu đồng ý:


Mẹ kiếp, đúng là mất dạy.


 


          Ông Dư nhổ răng vô cùng cảm khái, ông bảo mình đi giang hồ hơn ba mươi năm, nhổ không biết bao nhiêu là răng, người người yêu mến, được mệnh danh là người có kỹ năng nhổ răng vào loại số một trong vòng một trăm dặm vuông. Mẹ kiếp, Cục y tế huyện đột nhiên bày ra chuyện kiểm tra sát hạch. Mẹ kiếp , mình khó qua cái ngưỡng cửa này lắm. Ông Dư mắt đỏ hoe, mình một đời tài hoa tên tuổi, rút cuộc lại bị lật thuyền trong cống ngầm, ngã sấp mặt trên cuốn sách “ nhân thể giải phẫu học”. Nhìn dân chúng đi lại trên thị trấn Lưu chúng tôi, ông Dư đau lòng nói:


      -   Người nhổ răng số một trong vòng một trăm dặm vuông mà dân chúng trố mắt nhìn vào, không còn nữa, đã mất hút.


 


         Lý Trọc  cứ cười hềnh hệch suốt. Anh ta đưa tay vỗ vỗ vào mu bàn tay của ông Dư, hỏi ông có muốn góp cổ phần lần nữa không? Ông Dư nheo mắt, cũng toan tính  như mấy vị góp vốn trước, nghĩ đến thất bại lần trước của Lý Trọc, ông Dư cũng không dám chắc. Nhưng nhìn quyển sách “ nhân thể giải phẫu học” trong tay, ông càng không dám chắc. Suy tính trước sau, ông Dư hỏi dò xem bốn vị Đồng, Trương, Quan, Vương có góp vốn lần nữa không? Lý Trọc bảo ba người Đồng Trương Quan không góp, chỉ có một mình  ông Vương bán kem góp vốn. Ông Dư đầy vẻ ngạc nhiên, thầm nghĩ trước kia đã bị mất một lần, mà ông Vương vẫn còn dám góp vốn! Ông Dư lẩm bẩm nói một mình:


Ông Vương bán kem sao lại táo bạo thế?


     -  Người ta có chí hướng lớn – Lý trọc khen ông Vương một câu, sau đó nói --  Ông thử nghĩ, ông Vương là người không có hy vọng gì, đương nhiên hy vọng vào Lý Trọc.


 


          Ông Dư nhổ răng nhìn quyển sách“ nhân thể giải phẫu học” trong tay, nghĩ bụng mình cũng không có hy vọng, nét mặt lập tức trở nên hào phóng, ông dơ hai ngón tay nói:


     -   Dư nhổ răng này cũng có chí hướng lớn, tôi góp hai ngàn đồng, lấy hai suất.


 


           Nói xong ông Dư quăng luôn quyển sách “ nhân thể giải phẫu học” xuống đất, lại còn xéo chân lên, kéo tay Lý Trọc nói một cách xúc động khảng khái:


      -  Dư nhổ răng này cứ bám chặt cậu Lý Trọc. Cậu Lý Trọc buôn bán rác thải đã làm nổi đình đám, nếu không buôn bán rác thải, mà làm thứ khác không biết cậu sẽ  làm ăn đến mức nào, chửa biết chừng làm ra nhà nước cũng nên...


Tôi không quan tâm đến chính quyền. – Lý Trọc xua tay ngắt lời ông Dư.


 


          Ông Dư vẫn đang say sưa, tiếp tục xúc động nói:


      -   Bản đồ thế giới của cậu đâu? Các điểm chấm tròn trên đó vẫn còn chứ? Dư nhổ răng này sau khi đi theo cậu Lý Trọc phát tài to, nhất định phải đi một lượt những điểm chấm tròn đó.


 


          Khi Lý Trọc sải cánh đại bàng dời khỏi thị trấn Lưu lần thứ hai, vẫn ăn bánh bao nhân thịt ở cửa hiệu điểm tâm của bà Tô. Lý Trọc cắn bánh bao, móc túi áo rách của mình lấy hộ chiếu cho bà Tô xem để mở rộng tầm mắt. Bà Tô sửng sốt cầm hộ chiếu của Lý Trọc xem đi xem lại, bà còn so sánh ảnh chụp trên hộ chiếu với Lý Trọc bằng xương bằng thịt trước mắt . Bà Tô nói:


Người trong ảnh  giống cậu lắm.


Thế nào gọi là giống hả bà? – Lý Trọc nói -  Hắn chính là cháu.


 


         Bà Tô tiếp tục ngắm nghía tấm hộ chiếu không muốn dời tay, ngạc nhiên hỏi:


Cầm cái này đi sang Nhật Bản được à?


Đương nhiên --  Lý trọc nói rồi lấy lại hộ chiếu trong tay bà Tô, nói với bà -- Tay bà bám dầu mỡ.


 


          Bà Tô ngường ngượng chùi tay vào tạp dề. Lý Trọc lấy ống tay áo bẩn của mình lau cẩn thận vết dầu trên hộ chiếu. Nhìn bộ quần áo rách  trên người Lý Trọc, Bà Tô hỏi:


Cậu định mặc bộ quần áo này sang Nhật Bản ?


     -   Bà yên tâm, Lý Trọc này không làm mất thể diện dân ta đâu – Lý Trọc phuổi bụi trên  bộ quần áo  rách nói --  Đến Thượng Hái cháu sẽ sắm một bộ quần áo tử tế mặc vào.


 


           Lý Trọc ăn no bánh bao, khi ra khỏi cửa hiệu điểm tâm của bà Tô, chợt nhớ đến bốn năm trước, suýt nữa bà Tô góp vốn, cảm thấy cũng nên tạo cho bà một cơ hội. Lý Trọc đứng lại, nói sơ sơ về việc góp vốn lần này. Bà Tô  chạnh lòng, nghĩ ngay đến chuyện buôn bán mất vốn lần trước. Bà Tô nghĩ bụng lần trước bà không bị mất tiền là bởi vì bà vừa vặn đi chùa thắp hương. Gần đây cửa hiệu điểm tâm của bà ăn nên làm ra, bận mải tíu tít, đã ba tuần nay bà không đi chùa thắp hương. Bà Tô nghĩ bụng, không đi chùa thắp hương, việc này không làm được, bà lắc đầu bảo lần này không tham gia. Lý Trọc gật đầu một cách đáng tiếc, quay người, bước ra bến xe đường dài thị trấn Lưu chúng tôi. Lần thứ hai Lý Trọc hiên ngang sải cánh đại bàng.


 


 


                                                                     24


 


         Lý Trọc sải cánh đại bàng đi thăm Tô ki ô thủ đô Nhật Bản, thăm thành phố cảng O sa ka, thăm Trung tâm công nghiệp lớn nhất, cũng là thành phố cảng lớn Kobe, cũng không bỏ qua đảo lớn thứ hai, cũng là khu hành chính cấp một Hokkaido và Đảo chính của Quần đảo Okinawa. Lý Trọc rong ruổi hơn hai tháng trời, thu mua ba ngàn năm trăm sáu mươi bẩy tấn com lê rác. Những bộ com lê rác này trông vào mới lắm, mặc làm việc còn rất đẹp, ly thẳng tắp và oai như com lê A ma ni do Ytalia may đo mà Lý Trọc mặc sau này. Người Nhật Bản coi những bộ com lê này là phế phẩm là rác thải bán cho Lý Trọc. Lý Trọc thuê một tàu hàng của Trung Quốc, chở com lê rác của Nhật Bản về Thượng Hải. Lý Trọc không dám thuê tàu hàng của Nhật Bản. Anh ta bảo tàu hàng của Nhật Bản đắt quá. Anh ta bảo ngay đến tiền thuê người ở cảng Nhật Bản chuyển com lê rác lên tàu hàng, cũng còn đắt hơn tiền mua ba ngàn năm trăm sáu mươi bảy tấn com lê rác. Khi ở Thượng Hải, Lý Trọc đã đem bán toàn bộ com lê rác của Nhật Bản. Mấy ngày này, vua rác của các địa phương trong cả nước lũ lượt kéo hết về Thượng Hải. Nghe nói họ đã ở kín một khách sạn bốn sao trên Đường Nam Kinh. Các ông vua rác, ông nào cũng đựng tiền trong bao tải đay, xách bao tải đay đến sảnh lớn tiếp khách của khách sạn bốn sao đăng ký chỗ nghỉ, xách bao tải đay chen vào  cầu thang điện, xách bao tải đay đi vào phòng riêng của mình. Cuối cùng tiền trong các  bao tải đay đều chảy hết về chỗ Lý Trọc. Qua đường sắt, đường bộ, đường sông, com lê rác của Lý Trọc đã đi đến các địa phương trong cả nước. Dân chúng các địa phương trong cả nước đều cởi bỏ bộ quần áo Tôn Trung Sơn nhăn nhúm, mặc  vào người bộ com lê rác Lý Trọc chở từ Nhật Bản về.


 


            Đương nhiên Lý Trọc không quên bà con anh em thị trấn Lưu. Anh ta giành riêng năm ngàn bộ com lê rác chở về thị trấn Lưu chúng tôi. Lúc này mặc com lê đã trở thành mốt. Trước khi cưới nhau, con trai con gái  ai ai cũng sắm một bộ com lê, ai cũng đến chỗ ông Trương cắt may. Ông Trương may quần áo kiểu Tôn Trung Sơn đã hơn hai mươi năm, bây giờ thịnh hành mốt com lê, ông Trương  chuyển sang may com lê. Ông Trương bảo giản đơn lắm, đệm vai giống áo Tôn Trung Sơn, sửa lại cổ áo là thành com lê. Thanh niên nam nữ thị trấn Lưu mặc com lê nhà quê do ông Trương may đo, sau hai tháng com lê đã biến dạng, mặc lên người cứ xộc xà xộc xệch. Khi com lê rác của Lý Trọc chở đến thị trấn Lưu, thị trấn Lưu ầm ĩ cả lên. Dân chúng nhao nhao kéo đến Nhà kho , cứ như nhảy xuống sông, nhảy vào đống com lê rác của Lý Trọc, tha hồ chọn cho mình một bộ thật vừa. Dân chúng bảo nhau những bộ com lê này mới toanh như chưa mặc bao giờ, giá cũng rẻ hơn quần áo cũ. Không đầy một tháng năm ngàn bộ com lê Lý Trọc đem về đã tranh nhau mua hết.


 


           Trong thời giân ấy, Công ty thu hồi Lý Ký của Lý Trọc  lúc nào cũng náo nhiệt như quán trà. Sau khi về thị trấn Lưu, Lý Trọc  lại lập tức mặc bộ quần áo rách, phởn phơ ngồi tại chỗ, dân chúng vây quanh suốt ngày, nghe anh ta kể chuyện Nhật Bản hết lần này đến lượt khác, không biết chán. Mỗi khi nói đến giá món ăn ở Nhật Bản, Lý Trọc lại lắc đầu thè lưỡi. Anh ta bảo, ở Nhật Bản sáng sớm uống sữa đậu tương, ăn bánh quẩy, gần bằng ăn một con lợn tại thị trấn Lưu chúng ta. Mà sữa đậu tương ít đến thảm hại, làm gì đầy ăm ằp một bát to  như ở thị trấn Lưu chúng mình. Bát uống sữa đậu tương ở Nhật Bản còn nhỏ hơn cái chén uống trà của thị trấn Lưu chúng ta, còn bánh quẩy thì eo ơi, bé tí tẹo như cái đũa.


 


          Dân chúng nghe xong cảm khái muôn phần, người nào cũng bảo, không thể sang Nhật Bản, có là Chư Bát Giới đi đến đấy cũng sẽ đói thành bạch cốt tinh.


     -  Đúng, không đi được – Lý Trọc vung tay nói – Nhật bản nơi đó sẵn tiền nhưng không có văn hoá.


Nhật Bản không có văn hoá ư? -  Dân chúng không hiểu.


 


          Lý Trọc nhẩy lên, dân chúng lập tức né cho anh ta một lối đi, Lý Trọc đi tới trước tấm bảng đen treo trên tường giành riêng để ghi nợ phế phẩm rác, cầm phấn viết lên bảng đen con số “ 9”, quay người hỏi dân chúng:


Số này gọi là gì?


Gọi là “ 9” – Dân chúng đáp.


Đúng --  Lý Trọc lại viết con số “ 8” vào sau con số “9”. Con số này đọc là gì?


là “8”-  Dân chúng đáp.


Đúng --  Lý Trọc hài lòng gật đầu --  Hai số này đều là chữ số Ả Rập


 


          Lý Trọc vừa nói vừa vứt phấn đi, trở về ngồi ghế cũ, nói:


Người Nhật Bản ngay đến chữ số Ả Rập cũng không biết.


Thật sao? --  Dân chúng ngạc nhiên nhao nhao há mồm.


 


          Lý Trọc ngồi bắc chân chữ ngũ, nói một cách đắc ý:


     -   Lý Trọc này ở Nhật Bản kiếm được tiền, Lý Trọc này muốn tiêu dùng , biết tiêu dùng ở đâu? Đương nhiên đi tiêu dùng ở chỗ sang trọng có nhiều không khí Tây nhất. Chỗ sang trọng có nhiều không khí Tây nhất là ở đâu?  Đương nhiên là  quán rượu. Nhưng Lý Trọc này không biết quán rượu ở đâu? Cũng không biết nói tiếng Nhật Bản. Nói tiếng Trung Quốc, người Nhật Bản trong quán rượu lại không hiểu, làm thế nào?


 


           Lý Trọc chơi trò úm, anh ta vuốt mồm nhìn dân chúng thị trấn Lưu, thưởng thức một lát ánh mắt cấp thiết của dân chúng, mới nói một cách chậm rãi:


      -   Lý Trọc này nhanh trí, nghĩ ngay đến chữ số Ả Rập , người Nhật Bản không biết chữ Trung Quốc, nhưng chắc là biết chữ số Ả Rập ?


 


          Dân chúng xôn xao gật đầu. Lý Trọc nói tiếp:


      -   Tôi viết hai chữ số “98” lên lòng bàn tay. Con số “98” đọc lên là “Tửu ba” là quán rượu, phải không nào?


Đúng – Dân chúng bảo, “98” đọc lên là “Tửu ba ”, là quán rượu.


     -   Lý Trọc này vô cùng không ngờ – Lý  Trọc nói --  Cho mười bảy người Nhật Bản  nhìn “98”, cả mười bảy người Nhật Bản  đều không hiểu, không biết tôi làm gì? Bà con bảo, có phải người Nhật Bản không có văn hoá?


Phải, không có văn hoá. – Dân chúng đồng thanh đáp.


Nhưng họ sẵn tiền. –  Cuối cùng LýTrọc nói.


 


 


(còn tiếp)


Nguồn: Huynh Đệ. Tiểu thuyết của Dư Hoa. Vũ Công Hoan dịch. Dịch giả gửi trieuxuan.info.

Mục lục:
1.
2.
3.
4.
5.
6.
7.
8.
9.
10.
11.
12.
13.
14.
15.
16.
17.
18.
19.
20.
21.
22.
23.
24.
25.
26.
27.
28.
29.
30.
31.
32.
33.
34.
35.
36.
37.
38.
39.
40.
41.
42.
43.
44.
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Chiến tranh và Hòa bình - Liep Nicôlaievich Tônxtoi 18.11.2019
Cơ may thứ hai - Constant Virgil Gheorghiu 18.11.2019
Hiểm họa sắc vàng - Vlastimil Podracký 18.11.2019
Nhân mạng cuối cùng và đồng loại - Vlastimil Podracký 18.11.2019
Sodoma & Gomora - Vlastimil Podracký 18.11.2019
Tiêu sơn tráng sĩ - Khái Hưng 07.11.2019
Thầy lang - TADEUSZ DOLEGA - Mostowicz 07.11.2019
Những lớp sóng - Virginia Woolf 25.10.2019
Bảy đêm huyền thoại - Vũ Bằng 19.10.2019
Báu vật của đời - Mạc Ngôn 19.10.2019
xem thêm »