tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Green Leaf VN - với hơn 400 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới - là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Luôn phục vụ khách hàng với phong thái và ý chí của người tài xế chuyên nghiệp. Chỉ tuyển dụng đầu vào tài xế có khả năng giao tiếp tiếng Anh đàm thoại. Tác phong, đồng phục chỉnh chu trong suốt thời gian phục vụ khách hàng. Các tài xế phải vượt qua chương trình đào tạo nghiêm ngặt về cách thức phục vụ khách hàng

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm: 29377756
Tiểu thuyết
01.01.2009
Liep Nicôlaievich Tônxtoi
Chiến tranh và Hòa bình

XX


Pie không ở lại ăn bữa chiều. Chàng lập tức ra khỏi phòng và bổ đi tìm Anatôn khắp thành phố. Bây giờ hễ nghĩ đến Anatôn là máu chàng lại sùng sục dồn lên tim và chàng thấy nghẹn thở. Ở bãi trượt dốc[1], ở các ổ chứa của người Txưgan, ở nhà Cômôninô - đều không thấy Anatôn đâu cả. Pie đến câu lạc bộ. Trong câu lạc bộ vẫn như mọi ngày: khách khứa đến ăn vẫn ngồi túm năm tụm ba, chào hỏi Pie và nói chuyện với chàng về những tin tức trong thành phố. Một người hầu chào Pie; vốn biết rõ những người quen và những thói quen của chàng, hắn cho chàng biết rằng ghế của chàng vẫn dành sẵn bên phòng ăn nhỏ, rằng công tước Mikhail Dakharich đang ở trong phòng đọc sách, còn Paven Timôphâyvích thì chưa đến. Trong khi đang nói chuyện về thời tiết, một người quen của Pie hỏi chàng có nghe nói gì về chuyện Curaghin bắt cóc cô Rôstôva không: Hiện nay trong thành phố người ta đang kháo nhau như vậy, không biết có đúng không? Pie cười lớn nói rằng đó là chuyện bịa, vì chàng vừa mới ở nhà gia đình Rôstốp ra. Gặp ai chàng cũng hỏi Anatôn. Có người bảo chàng là Anatôn chưa đến, một người khác nói là hôm nay Anatôn sẽ đến ăn chiều ở đây. Pie thấy có một ấn tượng lạ lùng khi nhìn đám người điềm tĩnh, thản nhiên kia, không hề hay biết những điều đang diễn ra trong lòng chàng. Pie bước qua phòng khách, đợi cho mọi người đến đông đủ; không thấy Anatôn đâu, chàng không ăn bữa chiều nữa và trở về nhà.


Anatôn hôm ấy ăn chiều ở nhà Đôlôkhốp và bàn bạc với chàng ta xem bây giờ nên cứu vãn việc thất bại vừa qua như thế nào. Hắn thấy nhất thiết phải gặp lại Natasa. Đến tối, hắn đến nhà chị để tính cách dàn xếp cuộc gặp mặt này.


Sau khi hoài công đi khắp Mátxcơva, Pie trở về nhà. Người hầu phòng thưa với chàng là có công tước Anatôn Vaxiliêvích đến thăm bá tước phu nhân. Phòng khách của bá tước phu nhân bây giờ đang tấp nập khách khứa.


Từ khi đến Mátxcơva chàng chưa gặp Êlen lần nào. Chàng không chào vợ (giờ phút này chàng căm ghét vợ hơn bao giờ hết), chàng đi thẳng vào phòng khách và trông thấy Anatôn, liền lại gần hắn ta.


- A, Pie[2], - bá tước phu nhân đến gần chàng nói, - anh không biết Anatôn của chúng ta đang lâm vào một tình cảnh như thế nào... - Êlen dừng lại, nhìn mái đầu cúi gằm xuống, đôi mắt sáng quắc, dáng đi quả quyết của Pie, nàng đã thấy lộ rõ cái sức mạnh và sự phẫn nộ ghê gớm mà nàng đã từng biết và đã từng chịu đựng sau cuộc đấu súng với Đôlôkhốp. Pie bảo vợ:


- Các người đi đến đâu là gieo rắc trụy lạc và tội ác ở đấy. - Rồi chàng nói bằng tiếng Pháp: - Anatôn, cậu đi với tôi, tôi có chuyện cần nói với cậu.


Anatôn đưa mắt nhìn chị rồi ngoan ngoãn đứng dậy, sẵn sàng theo Pie.


Pie nắm lấy cánh tay hắn, kéo theo mình và bước ra khỏi phòng.


- Nếu trong phòng khách của tôi mà ông dám[3]... - Êlen nói thì thào; nhưng Pie không đáp, đi thẳng ra khỏi phòng.


Anatôn theo sau chàng với dáng đi hiên ngang thường ngày, nhưng trên gương mặt hắn lộ vẻ lo lắng.


Trở về phòng làm việc, Pie đóng cửa lại và nói với Anatôn, không nhìn vào mặt hắn:


- Cậu hứa với bá tước tiểu thư Rôstôva là sẽ cưới cô ta phải không? Cậu muốn đem cô ta đi trốn à?


- Anh bạn ạ, - Anatôn đáp bằng tiếng Pháp (suốt buổi nói chuyện, hai người đều nói với nhau bằng tiếng Pháp), - thiết tưởng tôi không có bổn phận phải trả lời những câu hỏi đặt ra với một giọng như vậy.


Gương mặt Pie, nãy giờ đã tái xanh, nay lại càng biến sắc đi vì tức giận. Chàng đưa bàn tay to béo nắm lấy cổ áo quân phục của Anatôn và lay mạnh từ bên này sang bên kia một hồi cho đến khi mặt của Anatôn đã đủ lộ vẻ hoảng sợ.


- Thì tôi đã bảo là tôi có chuyện cần nói với cậu... - Pie nhắc lại.


- Ơ kìa, hay nhỉ... Hả? - Anatôn vừa nói vừa sờ chiếc khuy cổ bị đứt đã kéo rách luôn cả một mảnh áo.


- Cậu là một thằng khốn nạn, một thằng đốn mạt và tôi không hiểu tại sao tôi lại không nếm thử cái thú được đập vỡ sọ cậu ra bằng cái này, - Pie nói kiểu cách như vậy chỉ vì chàng nói bằng tiếng Pháp. Chàng nắm lấy một cái chặn giấy rất nặng, giơ lên với một dáng vẻ đe dọa rồi vội vã đặt nó xuống bàn.


- Cậu có hứa là sẽ lấy tiểu thư phải không?


- Tôi, tôi... tôi không nghĩ đến việc đó; vả lại tôi chưa bao giờ hứa, là vì...


Pie ngắt lời hắn:


- Cậu có giữ thư từ gì của cô ấy không? Có thư không? - Pie vừa nhắc lại vừa tiến về phía Anatôn.


Anatôn nhìn chàng và lập tức thọc tay vào túi lấy chiếc ví.


Pie cầm lấy bức thư Anatôn đưa ra và đẩy chiếc bàn bấy giờ đứng chặn lối đi của chàng sang một bên, rồi gieo mình xuống đi văng.


- Tôi sẽ không hành hung cậu đâu, cậu đừng sợ.[4] - Pie nói để đáp lại cử chỉ hoảng hốt của Anatôn. - Thư từ là một… - Pie nói như đang nhẩm lại một bài học. Rồi sau phút im lặng, chàng đứng dậy và bắt đầu đi đi lại lại. Chàng nói: - Hai là ngày mai cậu phải đi khỏi Mátxcơva.


- Nhưng làm thế nào mà...


- Ba là... - Pie không thèm nghe, cứ nói tiếp, - cậu không bao giờ được nói hở ra một tí gì về câu chuyện giữa cậu với bá tước tiểu thư. Cái đó thì tôi biết là tôi cũng chẳng cấm cậu được, nhưng nếu cậu còn một chút lương tâm nào... - Pie im lặng đi lại mấy vòng nữa trong phòng. Anatôn ngồi cạnh bàn và cau mày, cắn môi.


- Dù sao cậu cũng không thể hiểu rằng ngoài khoái lạc của cậu ra còn có hạnh phúc, còn có sự yên tĩnh của những người khác, rằng chỉ vì muốn vui chơi mà cậu đã làm hỏng cả một đời người. Cậu muốn chơi bời thì hãy chơi bời với những thứ đàn bà như vợ tôi ấy, với những người như thế cậu chơi như thế là rất phải, họ biết rõ cậu muốn gì ở họ. Họ cũng có đủ kinh nghiệm trụy lạc để đối phó với cậu; nhưng hứa với một người con gái là sẽ lấy người ta... lừa đảo, ăn cắp... Sao cậu lại không hiểu rằng, việc ấy cũng đê hèn như đánh một ông già hay một đứa trẻ!...


Pie im lặng nhìn Anatôn. Bấy giờ khóe mắt chàng không còn vẻ giận dữ nữa, mà lại có ý dò hỏi.


- Cái đó thì tôi không biết. Hả? - Anatôn nói. Hắn đã dần dần trở lại mạnh dạn khi thấy Pie nén được cơn giận. - Cái đó thì tôi không biết và không muốn biết, - hắn nói, mắt không nhìn vào Pie, hàm dưới hơi rung rung, - nhưng anh vừa nói với tôi những chữ đê hèn, vân vân; đó là một điều mà tôi, với tư cách là một người có danh dự[5], không cho phép ai làm.


Pie ngạc nhiên nhìn Anatôn, không hiểu hắn muốn cái gì. Anatôn nói tiếp:


- Tuy trong khi anh nói chỉ có hai chúng ta ở đây, nhưng tôi không thể...


- Thế nào, cậu đòi tôi xin lỗi hẳn?[6] - Pie hỏi, giọng ngạo nghễ.


- Ít nhất anh cũng cần phải thủ tiêu những lời nói đó. Hả? Nếu anh muốn tôi làm theo ý muốn của anh. Hả?


- Thì thủ tiêu, thủ tiêu, - Pie nói, - và tôi có lời xin lỗi cậu. - Pie bất giác nhìn vào cái khuy đứt của Anatôn. - Và nếu cậu cần tiền đi đường...


Anatôn mỉm cười. Cái nụ cười rụt rè, đê tiện này Pie đã rất nhiều lần trông thấy ở Êlen. Nó làm cho chàng phát tởm lên.


- Ồ, thật là một nòi giống đê tiện vô lương tâm hết sức! - Chàng nói, đoạn bỏ ra ngoài.


Ngày hôm sau, Anatôn lên đường đi Pêtécbua.


XXI


Pie đến gặp bà Maria Đimitriépna để báo cho bà biết là những điều bà dặn đã làm xong: Curaghin đã bị chàng tống cổ khỏi Mátxcơva. Hôm ấy cả nhà đang nhốn nháo lo sợ. Natasa mệt nặng, và Maria Đimitriépna nói nhỏ với chàng là sau khi biết Anatôn đã có vợ, ngay đêm ấy Natasa đã bí mật đi lấy thạch tín để tự tử. Uống được một ít, nàng sợ quá đánh thức Xônhia dậy và cho Xônhia biết việc mình vừa làm. Người ta đã kịp thời tìm cách giải độc và bây giờ thì cơn nguy đã qua; nhưng Natasa còn yếu lắm, chưa thể nghĩ đến việc đưa nàng về thôn quê được, nên đã cho người đi mời bá tước phu nhân. Pie gặp lão bá tước, vẻ bàng hoàng ngơ ngác, và gặp Xônhia, mắt sưng húp vì khóc nhiều, nhưng chàng không gặp được Natasa.


Hôm ấy Pie ăn chiều ở câu lạc bộ. Chung quanh chàng chỗ nào cũng nghe bàn tán về âm mưu bắt cóc cô Rôstốpa. Chàng kiên nhẫn ra sức cải chính những tin đồn đó, quả quyết với mọi người rằng không hề có chuyện gì như thế, có chăng chỉ là em vợ chàng đến cầu hôn cô Rôstốpa và bị cự tuyệt, thế thôi. Pie thấy mình có nhiệm vụ phải giấu kín việc này và khôi phục thanh danh cho Natasa.


Chàng lo sợ chờ đợi công tước Anđrây trở về và ngày nào cũng ghé qua nhà lão công tước hỏi thăm.


Công tước Nicôlai Anđrâyêvích, qua cô Buariên, đã biết tất cả những tin đồn đang lan tràn trong thành phố, và đã đọc thư gửi nữ công tước Maria, trong đó Natasa cự tuyệt vị hôn phu. Ông có vẻ vui hơn ngày thường và rất nóng lòng chờ con trai trở về.


Anatôn đi được mấy hôm thì Pie nhận được một mảnh giấy của công tước Anđrây gửi lại, báo cho chàng biết mình đã về và mời Pie lại nhà.


Công tước Anđrây vừa về đến Mátxcơva thì ngay phút đầu cha chàng đã đưa cho chàng bức thư cự tuyệt của Natasa gửi nữ công tước Maria, (bức thư này cô Buariên đã lấy cắp được của nữ công tước Maria và đưa lại cho lão công tước), và được nghe cha kể lại những câu chuyện về vụ bắt cóc Natasa, có thêm thắt khá nhiều.


Công tước Anđrây về buổi tối hôm ấy thì hôm sau Pie đến. Pie chắc mẩm là cũng sẽ thấy công tước Anđrây ở trong một trạng thái như Natasa, cho nên chàng rất ngạc nhiên khi đi vào phòng khách, chàng nghe trong phòng làm việc có tiếng nói rất to của công tước Anđrây đang hăm hở bàn về một vụ âm mưu gì đó ở Pêtécbua. Thỉnh thoảng có tiếng lão công tước và tiếng một người nào khác nữa ngắt lời công tước Anđrây. Nữ công tước Maria ra đón Pie. Nàng thở dài, đưa mắt chỉ khung cửa dẫn vào phòng làm việc, nơi đang có công tước Anđrây. Hình như nàng muốn tỏ lòng thông cảm với nỗi buồn của anh nàng, nhưng trông nét mặt của nữ công tước Maria, Pie thấy rõ là nàng mừng về việc đã xảy ra và nàng cũng mừng về thái độ của anh nàng khi tiếp được tin người yêu phản bội. Nàng nói:


- Anh ấy bảo là anh ấy không lấy làm lạ về việc vừa qua; tôi biết rằng lòng tự trọng của Anđrây không cho phép anh ấy để lộ tình cảm của mình, nhưng dù sao anh ấy đã chịu đựng việc đó một cách dễ dàng hơn là tôi tưởng. Hẳn là cơ sự phải như thế...


- Nhưng chả nhẽ thế là thôi hẳn rồi hay sao? - Pie nói.


Nữ công tước Maria ngạc nhiên nhìn chàng. Nàng cũng không hiểu nổi tại sao lại còn có thể hỏi điều đó nữa. Pie vào phòng giấy. Công tước Anđrây người đổi khác khá nhiều, trông rõ ràng là khỏe mạnh hơn, nhưng có một nếp nhăn mới chạy dọc xuống giữa đôi lông mày. Chàng mặc thường phục đứng trước mặt cha chàng và công tước Mêsécski, và đang tranh luận rất hăng, vừa nói vừa giơ tay làm những cử chỉ cương quyết.


Họ đang bàn về Xpêranski, vì bấy giờ tin ông bị đày đột ngột và tin đồn nhảm là ông ta phản bội vừa mới về đến Mátxcơva.


Công tước Anđrây nói:


- Tất cả những người mới tháng trước đây vừa ca ngợi ông ta thì bây giờ lại phê phán và buộc tội ông ta, ngay cả những người không đủ sức hiểu được những ý định của ông ta cũng thế. Phê phán một người đang sa cơ và đổ tội của người khác lên đầu thì họ rất dễ; nhưng tôi xin nói rằng, nếu dưới triều đại này mà có làm được việc gì tốt là đều do ông ta cả, do mỗi một mình ông ta làm ra cả... - Trông thấy Pie, chàng ngừng lại. Những thớ thịt trên mặt chàng khẽ rung động, và vẻ mặt chàng lập tức sa sầm xuống. Chàng nói thêm: - Rồi hậu thế sẽ đánh giá công lao của ông ta một cách công bằng hơn. - Đoạn quay sang Pie, chàng nói tiếp ngay, giọng phấn chấn, những nếp nhăn mới xuất hiện trên trán hằn xuống sâu hơn nữa:


- Sao, cậu dạo này thế nào? Cậu cứ béo ra mãi. - Nghe Pie hỏi thăm sức khoẻ, chàng nói: - Vâng, tôi rất khoẻ. - Rồi cười nhạt. Pie thấy rõ rằng tiếng cười nhạt đó muốn nói: "Phải, tôi khỏe, nhưng có ai cần đến sức khỏe của tôi đâu". Sau khi nói với Pie mấy câu về đoạn đường xấu kinh khủng từ biên giới Ba Lan trở đi, về chuyện chàng gặp mấy người quen của Pie ở Thụy Sĩ, về ông Đêxan mà chàng đưa từ nước ngoài về để dạy con, công tước Anđrây lại hăng hái xen vào câu chuyện giữa hai ông già bấy giờ đang tiếp tục bàn về Xpêranski.


- Nếu quả có chuyện phản phúc và có những bằng chứng tỏ ra rằng ông ta có liên hệ bí mật với Napôlêông thì người ta đã công bố cho toàn dân biết rồi. - Công tước Anđrây nói, giọng nóng nảy và hấp tấp. - Riêng tôi, xưa nay chẳng ưa gì Xpêranski, nhưng tôi yêu lẽ công bằng.


Bây giờ Pie đã nhận rõ là bạn chàng đang có một nhu cầu mà chàng quá quen thuộc: Công tước Anđrây đang cần tranh cãi một cách say sưa về một việc xa lạ đối với chàng, chỉ cốt sao lấn át được những ý nghĩ thầm kín đang làm cho chàng quá khổ tâm.


Khi công tước Messerxki đi rồi, công tước Anđrây nắm lấy cánh tay Pie và mời bạn vào căn phòng dành cho chàng. Trong phòng thấy có một chiếc giường mới đặt, mấy chiếc vali, và mấy chiếc hòm mở toang. Công tước Anđrây lại gần một chiếc va-ly lấy ra một cái tráp. Chàng lấy trong tráp ra một gói giấy. Những việc đó chàng làm rất nhanh và không nói một câu. Chàng đứng dậy và đằng hắng mấy cái. Vẻ mặt chàng u tối, hai môi mím chặt.


- Cậu thứ lỗi cho tôi, nếu tôi làm phiền cậu...


Pie hiểu rằng công tước Anđrây muốn nói về Natasa, và khuôn mặt rộng của chàng tỏ vẻ ái ngại và thông cảm. Vẻ mặt đó của Pie khiến công tước Anđrây tức giận; chàng nói tiếp, giọng sang sảng có vẻ quả quyết và nghe rất khó chịu:


- Tôi đã nhận được lời cự tuyệt của bá tước tiểu thư Rôstôva, và tôi có nghe đồn là ông em vợ của cậu có ngỏ ý cầu hôn cô ta, hay việc gì đại loại như thế. Việc đó có đúng không?


- Cũng đúng mà cũng không. - Pie mở đầu, nhưng công tước Anđrây đã ngắt lời chàng.


- Đây là những bức thư và bức chân dung của tiểu thư, - chàng nói, đoạn lấy gói thư trên bàn trao cho Pie. - Cậu trả hộ cho bá tước tiểu thư... nếu cậu gặp.


- Cô ấy đang mệt nặng. - Pie nói.


- Thế ra cô ấy vẫn ở đây? - Công tước Anđrây nói. - Còn công tước Curaghin? - Chàng hỏi nhanh.


- Đi từ lâu rồi. Cô ấy vừa suýt chết...


- Tôi rất ái ngại cho bệnh tình của tiểu thư. - Công tước Anđrây nói. Chàng cười nhạt, tiếng cười lạnh lùng, độc ác và khó chịu như tiếng cười của cha chàng. Công tước Anđrây nói tiếp:


- Nhưng thế tức là Curaghin tiên sinh không ban cho bá tước tiểu thư Rôstôva cái hân hạnh được tiên sinh cầu hôn? - Chàng khịt mũi mấy cái.


- Curaghin không thể kết hôn được, vì hắn đã có vợ rồi. - Pie nói.


Công tước Anđrây lại cười một cách khó chịu, giống như cha chàng. Chàng nói:


- Thế bây giờ ông ấy ở đâu, ông em vợ của cậu ấy, tôi có thể biết được không?


- Hắn đi Pêtéc... Thật ra tôi cũng chẳng rõ nữa. - Pie nói.


- Thôi được, cũng chả sao, - công tước Anđrây nói, - cậu nói hộ với bá tước tiểu thư Rôstôva là trước đây cũng như hiện nay, tiểu thư vẫn hoàn toàn tự do, và tôi có lời chúc tiểu thư vạn sự như ý.


Pie cầm lấy gói thư, công tước Anđrây vẻ như đang nghĩ xem có cần nói gì với chàng nữa không, hoặc đợi xem Pie có nói gì với mình nữa không, đưa mắt nhìn chàng không chớp.


Pie nói:


- Anh ạ, anh có nhớ hôm chúng ta tranh luận ở Pêtécbua không, anh có nhớ...?


- Tôi nhớ, - công tước Anđrây đáp vội, - dạo ấy tôi có nói rằng phải tha thứ cho một người đàn bà khi họ lầm lạc, nhưng tôi không nói là tôi có thể tha thứ. Tôi không thể tha thứ được.


- Làm sao có thể so sánh được?...


Công tước Anđrây ngắt lời Pie. Chàng quát, giọng gắt gỏng:


- Phải, phải đến cầu hôn lại, phải tỏ ra độ lượng, vân vân chứ gì?... Phải, làm như vậy rất cao thượng, nhưng tôi không thể giẫm lên vết chân của cái ông ấy[7] được. Nếu cậu muốn giữ tình bạn với tôi thì cậu đừng bao giờ nói đến cô... đến những việc ấy nữa. Thôi, chào cậu. Vậy cậu sẽ chuyển hộ chứ?


Pie đi ra và đến gặp lão công tước và tiểu thư Maria.


Ông già có vẻ linh hoạt hơn ngày thường. Nữ công tước Maria cũng vẫn như mọi khi; nhưng ở phía sau lòng ái ngại cho anh, Pie thấy trong thâm tâm nàng mừng thầm là cuộc hôn nhân của không thành. Nhìn hai người, Pie đã hiểu rõ họ khinh bỉ và căm giận gia đình Rôstốp đến nhường nào, hiểu rằng trước mắt họ thậm chí cũng không thể nhắc đến tên của con người đã có thể đổi công tước Anđrây để lấy bất cứ ai.


Đến bữa ăn trưa, họ nói chuyện về cuộc chiến tranh hiển nhiên là sắp nổ ra. Công tước Anđrây không ngớt miệng tranh luận, khi thì với cha, khi thì với Đêxan, ông gia sư người Thụy Sĩ, và có vẻ hưng phấn hơn thường lệ – sự hưng phấn mà Pie hiểu rất rõ nguyên nhân.


XXII


Ngay tối hôm ấy, Pie đến nhà Rôstốp để làm tròn công việc công tước Anđrây nhờ cậy. Bấy giờ Natasa đang nằm trong phòng riêng, còn bá tước thì đã ra câu lạc bộ. Sau khi trao gói thư cho Xônhia, chàng đến phòng Maria Đimitriépna, vì bà có ý muốn biết thái độ của công tước Anđrây khi được tin này. Mười phút sau Xônhia bước vào phòng Maria Đimitriépna.


- Natasa thiết tha mong được gặp bá tước Piốt Kirilôvích. - Xônhia nói.


- Nhưng làm thế nào bây giờ, đưa anh ấy lên phòng Natasa à? Phòng các cô đã thu dọn gì đâu? - Maria Đimitriépna nói.


- Không ạ, cô ấy đã mặc áo và ra phòng khách rồi.


Maria Đimitriépna chỉ nhún vai.


- Không biết bao giờ bá tước phu nhân mới đến cho, tôi đến chết vì con bé mất. - Bà quay sang Pie, nói tiếp. - Pie ạ, anh liệu chừng đừng nói hết với nó đấy. Mắng nó cũng chẳng đành lòng, khổ thân con bé, tội nghiệp quá.


Natasa gầy gò, gương mặt xanh xao và nghiêm nghị (tuyệt nhiên không có vẻ hổ thẹn như Pie đoán), đang đứng ở giữa phòng khách. Khi Pie hiện ra ở ngưỡng cửa, nàng luống cuống, hẳn là đang phân vân không biết nên ra đón chàng hay cứ đứng đợi.


Pie hấp tấp lại gần nàng. Chàng tưởng là Natasa sẽ đưa tay cho chàng như thường lệ; nhưng nàng bước đến gần sát Pie thì dừng lại, thở khó nhọc, hai tay buông thõng xuống không nhúc nhích, đúng như dáng điệu của nàng khi ra giữa phòng để hát, nhưng thần sắc khác hẳn. Nàng nói rất nhanh:


- Piốts Kirilích, công tước Anđrây trước kia là bạn của anh... mà bây giờ cũng vẫn là bạn của anh. - Nàng nói chữa (nàng cứ có cái cảm tưởng rằng gì cũng đã lùi về quá khứ và bây giờ thì mọi sự đều khác hẳn). - Dạo trước công tước có bảo tôi là nên nhờ đến anh...


Pie lặng thinh nhìn nàng, mũi thở phì phì. Trước đây chàng đã thầm trách móc và cố gắng khinh nàng; nhưng bây giờ chàng thấy thương hại nàng đến nỗi trong lòng chàng không còn có chỗ cho một ý trách móc nào nữa.


- Công tước hiện đang ở đây, anh nói hộ là xin công tước th... tha thứ cho tôi. - Nàng ngừng lại và bắt đầu thở gấp, nhưng không khóc.


Pie nói:


- Vâng... tôi sẽ nói với anh ấy, nhưng... - Chàng không biết nói gì nữa.


Hình như Natasa hoảng sợ khi đoán biết Pie vừa thoáng có ý nghĩ gì. Nàng nói vội:


- Không, tôi biết rằng thế là đã hết. Không, không bao giờ có thể có nữa. Tôi chỉ đau xót vì đã làm khổ công tước. Chỉ xin anh nói với công tước là tôi xin công tước tha thứ, tha thứ cho tôi tất cả... - Toàn thân nàng run bắn lên và nàng ngồi xuống chiếc ghế tựa.


Lòng Pie bỗng dạt dào một niềm thương xót mà chàng chưa bao giờ cảm thấy. Chàng nói:


- Tôi sẽ nói, tôi sẽ nói tất cả với anh ấy một lần nữa, nhưng... tôi chỉ muốn biết một điều…


"Anh muốn biết gì?" - khóe mắt Natasa như muốn hỏi.


- Tôi muốn biết tiểu thư có yêu... - Pie không biết nên gọi Anatôn là gì, và đỏ mặt khi nghĩ đến hắn, - tiểu thư có yêu con người xấu xa đó không?


- Xin anh đừng gọi anh ấy là người xấu xa, - Natasa nói. - Nhưng tôi không biết, tôi không biết gì nữa... - Và nàng lại khóc.


Và lòng Pie lại càng dào dạt niềm thương xót, trìu mến và yêu đương. Chàng cảm thấy nước mắt mình đang trào ra dưới cặp kính trắng, và hy vọng rằng nàng không trông thấy những giọt nước mắt của mình. Chàng nói:


- Thôi, đừng nói đến việc ấy nữa, bạn ạ.


Natasa bỗng nhận thấy giọng nói dịu dàng, trìu mến, thân mật của chàng có một cái gì thật kỳ lạ.


- Đừng nói đến việc ấy nữa, Natasa ạ, tôi sẽ nói hết với anh ấy, nhưng chỉ xin cô một điều - cô hãy xem tôi là một người bạn, và nếu cô cần giúp đỡ, khuyên nhủ hay dù cô chỉ cần thổ lộ với một người nào cho nhẹ bớt - không phải bây giờ đâu, chỉ khi nào cô thấy tâm hồn thanh thản hơn kia - cô hãy nhớ đến tôi. - Chàng cầm tay Natasa và hôn lên tay nàng. - Tôi sẽ rất sung sướng nếu có thể... - Pie bối rối không nói tiếp được nữa.


- Xin anh đừng nói thế, tôi không xứng đáng được nghe những lời ấy! - Natasa kêu lên, và toan ra khỏi phòng, nhưng Pie đã nắm tay nàng giữ lại. Chàng biết rằng mình cần nói thêm với nàng một điều gì nữa. Nhưng khi đã nói ra rồi, chàng lấy làm lạ với chính những lời lẽ của mình.


- Đừng nói thế, đừng nói thế, cả cuộc đời đang ở trước mặt cô. - Pie nói.


- Tôi ấy à? Không! Đối với tôi thì mọi sự đều hỏng hết cả rồi. - Natasa nói, lòng hổ thẹn và tủi nhục.


- Mọi sự đều hỏng cả rồi? - Chàng nhắc lại. - Giá như tôi không phải là tôi, mà là người đẹp đẽ nhất, thông minh nhất, tốt nhất, và giá tôi được tự do, thì ngay giờ phút này tôi đã quỳ xuống xin kết hôn với cô và xin tình yêu của cô.


Lần đầu tiên sau bao nhiêu ngày đau khổ, Natasa mới khóc được những giọt nước mắt cảm kích và xúc động. Nàng ngước mắt nhìn Pie, rồi ra khỏi phòng.


Pie cũng ra theo. Chàng gần như chạy ra phòng áo, cố cầm những giọt nước mắt cảm động và sung sướng đang nghẹn ngào trong cổ. Chàng mặc áo khoác, loay hoay mãi không xỏ được tay vào ống, rồi ngồi lên xe trượt tuyết.


- Bây giờ ngài cho đi đâu ạ? - Người xà ích hỏi.


"Đi đâu? - Pie tự nhủ. - Biết đi đâu bây giờ? Đến câu lạc bộ, hay đến chơi nhà bạn?". Chàng thấy mọi người đều có vẻ thảm hại, nghèo nàn, so với nỗi lòng xúc động chan chứa yêu thương của chàng trong giờ phút vừa qua, so với khóe mắt đầy lòng trìu mến và biết ơn khi nàng nhìn chàng lần cuối cùng qua làn nước mắt.


- Về nhà. - Pie nói.


Mặc dầu trời rét đến mười độ[8], chàng phanh áo khoác lông gấu để hở bộ ngực rộng đang thở phập phồng vì vui sướng.


Trời giá lạnh và quang đãng. Ở phía trên các dãy phố tối mờ mờ, trên các mái nhà đen sẫm là bầu trời tối mịt, đầy sao. Pie chỉ nhìn lên trời nên không thấy cái thấp hèn đáng tủi giận của tất cả những sự vật trên cõi trần gian so với chốn cao cả tuyệt vời nơi tâm hồn chàng đang bay bổng. Khi tiến vào quảng trường Ácbátski, một khoảng trời tối rộng mênh mông và đầy sao mở ra trước mắt Pie. Gần chính giữa bầu trời, phía trên đại lộ Prếtsistenski, có một ngôi sao chổi rất lớn, tứ phía đều có sao bao bọc nhưng khác hẳn các ngôi sao kia vì rất gần mặt đất, ánh sáng trắng ngần rực rỡ, cái đuôi dài chổng lên phía trên. Đó chính là ngôi sao chổi năm 1812, ngôi sao mà người ta bảo là báo hiệu những tai ương khủng khiếp và ngày tận cùng của thế giới. Nhưng nhìn ngôi sao sáng có chiếc đuôi dài lấp lánh ấy, Pie chẳng có cảm giác gì sợ hãi. Trái lại, Pie vui vẻ đưa đôi mắt rớm lệ nhìn ngôi sao sáng dường như đang bay vùn vụt thành một đường vòng cung qua khoảng không gian vô tận, rồi bỗng như một mũi tên cắm xuống đất, dừng lại ở một nơi nó đã chọn trên nền trời đem sẫm, chiếc đuôi hất ngược lên phía trên, tỏa ánh sáng trắng rực rỡ giữa muôn vàn ngôi sao lấp lánh. Pie có cảm tưởng rằng ngôi sao này hoàn toàn ứng hợp với những điều đang diễn ra trong lòng đã chàng, một nỗi lòng êm dịu, tươi mát trở lại và đang nở hoa để đón mừng một cuộc sống mới.


(còn tiếp)


Nguồn: Chiến tranh và Hòa bình. L. Tônxtoi. Tập 2. Bộ mới ba tập. NXB Văn học, 6 - 2007. In theo lần xuất bản đầu tiên năm 1961.







[1] Trượt dốc là một trò chơi được người Pháp gọi là “núi Nga” (montagnes Russes), còn người Nga thì lại gọi là “núi Mỹ” (Armerikanskije gory). Người ta đắp một con đường tuyết lên xuống như làn sóng và cho xe trượt tuyết chạy theo con đường đó.




[2] Ah, Piere!




[3] Si vous premettez dans mon salon...




[4] Je ne serai pas violent, ne craignez rien.




[5] Comme un homme d’honneur.




[6] Một người tự xem là bị xúc phạm thường đòi người đã xúc phạm mình xin lỗi, nếu người này từ chối, người kia sẽ thách đấu súng.




[7] Sur les brisées de ce monsieur.




[8] Theo nhiệt kế Réaumur, dưới zêrô.



Mục lục:
1.
2.
3.
4.
5.
6.
7.
8.
9.
10.
11.
12.
13.
14.
15.
16.
17.
18.
19.
20.
21.
22.
23.
24.
25.
26.
27.
28.
29.
30.
31.
32.
33.
34.
35.
36.
37.
38.
39.
40.
41.
42.
43.
44.
45.
46.
47.
48.
49.
50.
51.
52.
53.
54.
55.
56.
57.
58.Phần Thứ Mười một
59.
60.
61.
62.
63.
64.
65.
66.
67.
68.
69.
70.
71.
72.
73.
74.
75.
76.
77.
78.Phần Thứ tám
79.
80.
81.Phần Thứ sáu
82.Lời Người biên tập và Lời Giới thiệu của Cao Xuân Hạo
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Đêm thánh nhân - Nguyễn Đình Chính 11.09.2019
Jude - Kẻ vô danh - Thomas Hardy 10.09.2019
Ông cố vấn - Hữu Mai 10.09.2019
Tiêu sơn tráng sĩ - Khái Hưng 05.09.2019
Seo Mỉ - Đỗ Quang Tiến 28.08.2019
Sông Côn mùa lũ - Nguyễn Mộng Giác 23.08.2019
Lâu đài - Franz Kafka 21.08.2019
Trăm năm cô đơn - G. G. Marquez 20.08.2019
Cuốn theo chiều gió - Margaret Munnerlyn Mitchell 20.08.2019
Gia đình Buddenbrook - Thomas Mann 19.08.2019
xem thêm »