tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Green Leaf VN - với hơn 400 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới - là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Luôn phục vụ khách hàng với phong thái và ý chí của người tài xế chuyên nghiệp. Chỉ tuyển dụng đầu vào tài xế có khả năng giao tiếp tiếng Anh đàm thoại. Tác phong, đồng phục chỉnh chu trong suốt thời gian phục vụ khách hàng. Các tài xế phải vượt qua chương trình đào tạo nghiêm ngặt về cách thức phục vụ khách hàng

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm: 30191537
Tiểu thuyết
01.01.2009
Dư Hoa
Huynh đệ

     21


 


           Lý Trọc tiếp tục sự nghiệp biểu tình của mình ở cổng trụ sở uỷ ban huyện. Đồ đồng nát các loại ngày nào cũng chất thành một quả núi nhỏ. Lý Trọc không có thì giờ biểu tình ngồi, mà cứ quanh quẩn tại chỗ, phân loại rác rưởi, rồi bán cho các địa phương trong cả nước theo những con đương tiêu thụ khác nhau. Ngồi xếp bằng trên đất, Lý Trọc giành riêng hai tiếng đồng hồ, kỳ cạch với chiếc đồng hồ đeo tay nước ngoài, mồ hôi mồ kê nhẽ nhại, lắp vào ba sợi dây thép nhỏ dài ngắn khác nhau, sau đó hớn hở đeo chiếc đồng hồ lên cổ tay. Trước kia anh ta thích dơ tay phải lên chỉ chỉ chỏ chỏ. Từ khi có chiếc đồng hồ đeo tay ngoại quốc kim không bao giờ chạy, tay trái anh ta trở nên bận rộn, chỉ cần có người đi qua, tay trái  anh ta lại sốt sắng vung vẩy. Không bao lâu, rất nhiều người thị trấn Lưu chúng tôi đều trông thấy chiếc đồng hồ nước ngoài trên tay trái Lý Trọc. Có vài người xúm lại, xem kỹ chiếc đồng hồ  đeo tay nước ngoài, hỏi một cách hiếu kỳ:


Kim đồng hồ bên trong sao giống như dây thép?


 


          Lý Trọc cau có trả lời:


Phàm là kim đồng hồ đều giống dây thép.


 


          Dân chúng lại phát hiện ra sơ hở, họ hỏi:


Thời gian trên đồng hồ không đúng.


     -   Đương nhiên không đúng – Lý Trọc kiêu hãnh nói --  Của tôi là giờ quốc tế, của các anh là giờ Bắc Kinh,  hai cái khác nhau.


 


          Lý Trọc đeo đồng hồ nước ngoài thời gian quốc tế, ra vẻ ta đây được hơn một năm. Một hôm không nhìn thấy chiếc đồng hồ đeo tay nước ngoài. Trên cổ tay Lý Trọc đã thay bằng chiếc đồng hồ mác Kim cương mới tinh trong nước sản xuất, thấy thế, dân chúng bỗng ngạc nhiên hỏi:


Cậu thay đồng hồ đeo tay rồi à?


     -   Thay rồi, thay bằng thời gian Bắc Kinh – Lý Trọc dơ chiếc đồng hồ mới nguyên bóng nhoáng trên cổ tay, nói tiếp --  Thời gian quốc tế, tốt thì có tốt, nhưng không phù hợp tình hình trong nước, cho nên đã thay bằng thời gian Bắc Kinh.


 


          Dân chúng hết sức hâm mộ. Họ hỏi kiếm đâu ra chiếc đồng hồ đeo tay mác Kim Cương mới nguyên? Lý Trọc tức mình móc túi lấy tờ hoá đơn cho mọi người xem. Lý Trọc nói:


Mình bỏ tiền tự mua.


 


          Mọi người vô cùng ngạc nhiên. Một anh chàng bới nhặt đống rác lại có tiền mua được đồng hồ đeo tay mác Kim cương? Trước mặt dân chúng, Lý Trọc phanh luôn chiếc áo ngoài rách rưới của mình để lộ ra túi tiền buộc ở thắt lưng. Anh ta kéo phéc mô tuya mở ví tiền , bên trong có một xấp tiền dầy dầy. Trong tiếng thốt lên ngạc nhiên của dân chúng, Lý Trọc nói một cách thoả mãn:


Trông thấy chưa, trông thấy nhân dân tệ xếp ngay ngắn bên  trong chưa?


 


           Dân chúng người nào kẻ nấy, ai cũng trợn mắt há hốc mồm. Một lát sau có ai đó nhớ đến chiếc đồng hồ nước ngoài của Lý Trọc, đã hỏi một cách lấy lòng:


Vậy chiếc đồng hồ theo giờ quốc tế đâu rồi?


     -   Cho người ta rồi --  Lý Trọc nói --  Cho anh chàng ngố máu gái, một tay dưới quyền trước kia.


 


          Lý Trọc cổ tay đeo đồng hồ chạy theo giờ Bắc Kinh, tiếp tục cố gắng, dựng luôn một mái lều tranh ở ngoài cổng trụ sở uỷ ban huyện. Anh ta mua tre và cỏ tranh, huy động người và vốn dựng lều. Trong mười bốn anh thọt ngố mù điếc của Xưởng phúc lợi có mười ba người đến làm giúp, chỉ có anh chàng ngố máu gái không đến. Bốn anh mù đứng thành một hàng, chuyền tay nhau từng bó cỏ tranh, hai anh ngố chịu trách nhiệm giữ cây tre, hai anh thọt tay khoẻ, chịu trách nhiệm buộc cây tre. Năm anh điếc là quân chủ lực, ba anh ở dưới lấy cỏ tranh làm thành tường, hai anh leo lên lấy cỏ tranh lợp mái. Lý Trọc hoa chân múa tay làm tổng chỉ huy công trường. Họ gọi nhau ơi ới, mồ hôi mồ kê nhễ nhại, làm trong ba hôm xong lều tranh, Lý Trọc mới nghĩ đến chàng ngố máu gái, hỏi Thọt xưởng trưởng. Thọt xưởng trưởng bảo, trước kia đi làm về nhà, ngố máu gái chưa bao giờ đi muộn về sớm. Từ sau khi đeo chiếc đồng hồ chạy theo thời gian quốc tế, anh ta không đến Xưởng phúc lợi lần nào.Thọt xưởng trưởng hỏi Lý Trọc:


Liệu có phải thời gian quốc tế đã làm cho ngố máu gái trở nên hồ đồ?


Chắc chắn là thế rồi -  Lý Trọc cười hì hì bảo -  Đấy gọi là chênh lệch thời gian.


 


          Mười ba trung thần rầm rầm rộ rộ chở giường và bàn ghế từ nhà Lý Trọc đến lều tranh, còn chuyển đến cả chăn, quần áo, chậu rửa mặt, bếp dầu, bát đũa, cốc chén… Lý Trọc dương dương tự đắc vào ở trong lều tranh., đóng trại ở ngoài cổng trụ sở uỷ ban huyện. Không bao lâu, dân chúng thị trấn Lưu nhìn thấy nhân viên Cục bưu điện đến lều tranh lắp máy điện thoại cho Lý Trọc.Đây là chiếc máy điện thoại tư nhân đầu tiên ở thị trấn Lưu chúng tôi. Dân chúng cứ  chà chà luôn mồm chép miệng kháo nhau, thật không ngờ, thật không ngờ! Tiếng chuông điện thoại của Lý Trọc réo từ sáng đến tối, nửa đêm gà gáy vẫn còn réo. Trong uỷ ban huyện ai cũng bảo, điện thoại của Lý Trọc còn kêu gấp nhiều lần điện thoại của ông chủ tịch huyện.


 


          Lý Trọc đã tổ chức buôn bán phế liệu một cách nghiêm chỉnh. Anh ta không còn  lấy không phế phẩm của dân chúng, mà bắt đầu thu mua, bên ngoài cổng uỷ ban huyện, rác chất thành đống như một quả núi lớn. Trong lều tranh của Lý Trọc cũng chất đầy phế phẩm, nói theo cách nói của Lý Trọc, xếp trong lều tranh đều là rác cao cấp. Dân chúng qua đường thường xuyên trông thấy Lý Trọc tươi cười ngồi giữa những thứ rác cao cấp, trông ra vẻ như ngồi giữa hơi vàng khí bạc. Dân chúng còn nhìn thấy, tuần nào cũng có xe tải ở tỉnh ngoài về chở đi những phế phẩm Lý Trọc phân loại. Lý Trọc đứng  trước lều tranh, nhìn xe tải đi xa, ngón tay chấm nước bọt đếm tiền soàn soạt.


 


         Lý Trọc vẫn ăn vận rách rưới, ví tiền buộc ở thắt lưng đã thay bằng một chiếc cặp tiền to. Tiền trong cặp  đã làm phồng cặp lên như bơm hơi. Một quyển sổ nho nhỏ bỏ trong túi áo ngực Lý Trọc. Mở từ phía đầu sổ anh ta ghi nghiệp vụ rác.  Mở từ phía cuối sổ  anh ta ghi các khoản nợ khi dóng dựng Xưởng gia công may mặc trước kia.


 


         Năm vị chủ nợ Đồng Trương Vương Quan Dư đã hết hy vọng từ bao giỡ bao giờ, đã tự nhận xúi quẩy từ lâu lắm . Các vị  thật không ngờ, sau khi Lý Trọc buôn bán rác thải, kiếm ra tiền trả được nợ.


 


          Chiều nay, ông Vương khoác thùng kem đi qua lều tranh của Lý Trọc.Lý Trọc cởi trần chỉ mặc mỗi chiếc quần đùi nhìn thấy ông Vương, vội vôị vàng vàng chạy ra khỏi đống phế phẩm trong lều tranh, bô bô gọi ông Vương. Khoác thùng kem, ông Vương từ từ quay người lại, nhìn thấy Lý Trọc đang vẫy tay gọi mình. Lý Trọc gọi:


Vào đây, vào đây.


 


          Ông Vương bán kem đứng nguyên tại chỗ, không biết Lý Trọc lại định dở trò gì. Lý Trọc bảo muốn trả tiền ông. Ông Vương tưởng mình nghe nhầm, quay đầu nhìn đằng sau xem còn có người nào khác. Không nhịn nổi, Lý Trọc chỉ vào ông Vương nói:


Chính là ông, Lý Trọc tôi còn nợ tiền ông.


 


          Nửa tin nửa ngờ, ông Vương bước đến, đi theo Lý Trọc vào lều tranh, ngồi giữa đống phế phẩm. Lý Trọc mở sổ nợ ra, cúi đầu tính cả vốn lẫn lãi. Ông Vương ngắm nghía lều tranh một cách hiếu kỳ. Bên trong thức ăn đồ uống, thứ gì cũng có, còn có một chiếc quạt điện thổi vù vù vào Lý Trọc. Ông Vương nói một cách hâm mộ:


Cậu dùng  cả quạt điện.


 


           Lý Trọc “vâng” một tiếng, dơ tay ấn  nút quạt điện một cái. Chiếc quạt điện lắc lắc đầu thổi gió, thổi tới mức ông Vương cứ thốt lên lia lịa:


Mát qu,  mát quá…


 


          Lý Trọc tính xong cả vốn lẫn lãi của ông Vương bán kem, ngẩng lên xấu hổ nói:


     -   Hiện nay tôi không có nhiều tiền, đành phải trả từng đợt, tháng nào tôi cũng trả, cố gắng một năm trả hết.


 


           Lý Trọc mở cặp tiền của mình, lấy tiền đếm rõ ràng tử tế, chỗ nhiều bỏ về cặp, chỗ ít đưa trả ông Vương. Khi nhận tiền, hai tay ông Vương run run, môi ông cũng run run. Ông cứ nói liên tục, thật không ngờ, thật không ngờ Lý Trọc đã ghi tiền vào sổ nợ. Ông bảo, tôi đã quên lâu lắm rồi. Ông Vương bán kem  nói rồi mắt đỏ hoe. Ông bảo, có mằm mơ cũng không tưởng tượng nổi năm trăm đồng đã mất lại trở về. Ông chỉ vào số tiền lãi nói:


Lại còn có lãi nữa cơ chứ.


 


          Ông Vương cẩn thận bỏ tiền vào túi, cúi lấy một que kem trong thùng, ông bảo, mình chẳng có thứ gì, chỉ có que kem mời Lý Trọc ăn. Lý Trọc lắc đầu nói:


Lý Trọc tôi không lấy cái kim sợi chỉ của quần chúng.


 


           Ông Vương bảo đây không phải cái kim sợi chỉ của quần chúng, đây là tấm lòng tốt của tôi. Lý Trọc bảo, tấm lòng thì càng không thể ăn. Anh ta bảo ông Vương bán kem bỏ tấm lòng kem về thùng. Lý Trọc nói:


     -   Nhờ ông giúp tôi một việc, báo cho anh Đồng thợ rèn, ông Trương  thợ may, ông Dư nhổ răng, Tiểu Quan mài kéo, Lý Trọc tôi bắt đầu trả nợ theo kỳ hạn.


 


          Lúc chiều tối, anh Đồng thợ rèn, ông Trương thợ may, ông Dư nhổ răng, Tiểu Quan mài kéo và cả ông Vương bán kem đã đến lều tranh của Lý Trọc. Đứng trước lều tranh của Lý Trọc, cả năm người thân mật gọi:


Lý xưởng trưởng, Lý xưởng trưởng...


 


           Lý Trọc vai trần bước ra, xua tay bảo:


Tôi không phải Lý xưởng trưởng. Bây giờ tôi là Lý Rác.


 


           Năm chủ nợ cười hì hì. Anh Đồng thợ rèn nhìn bốn người kia, bốn người kia nhìn cả vào anh Đồng. Anh Đồng biết đến lúc này lại cần mình đứng ra nói thay. Anh vui vẻ hỏi Lý Trọc:


Nghe nói cậu định trả tiền?


Không phải trả tiền, mà là trả nợ --  Lý Trọc sửa lại.


     -   Trả nợ trả tiền cũng thế cả --  Anh Đồng gật đầu rối rít – Nghe nói còn trả cả lãi?


     -   Đương nhiên phải tính lãi – Lý Trọc nói --  Lý Trọc tôi ví như ngân hàng Nhân Dân, các ông ví như người gửi tiền tiết kiệm.


 


          Năm vị Đồng Trương Vương Quan Dư  gật đầu tơi tới bảo phải. Lý Trọc quay đầu nhìn lều tranh của mình bảo, trong này chật quá, không chứa nổi sáu người, ngồi ngoài thanh toán vậy. Nói rồi Lý Trọc ngồi bệt xuống đất, cầm quyển sổ nhỏ, mồm đọc tay tính. Lý Trọc cởi trần, mặc quần đùi bẩn hơn dẻ lau, ngồi bệt xuống đất, khiến năm vị chủ nợ đâm ra do dự, không biết có nên ngồi bệt xuống đất? Các ông hẹn nhau tắm rửa, mặc quần áo sạch sẽ cùng đi. Bốn ông Trương Vương Quan Dư  nhìn cả vào  anh  Đồng. Anh Đồng nghĩ bụng, vì tiền, đừng nói là ngồi bệt xuống đất, dù có ngồi lên đống cứt cũng  phải ngồi . Anh Đồng thợ rèn đã ngồi bệt xuống đất. Bốn người kia cũng ngồi theo. Sáu người ngồi thành một vòng tròn. Lý Trọc tính từng người, trả từng người. Các chủ nợ sau khi cầm tiền, anh Đồng lại thay mặt phát biểu. Anh Đồng trịnh trọng xin lỗi Lý Trọc. Anh bảo dạo ấy lẽ ra không nên dùng chân tay bức nợ, bức đến nỗi Lý Trọc phải thâm tím mặt mày. Cẩn thận nghe từng lời anh Đồng nói, Lý Trọc thủng thẳng cắn từng lời nhai từng chữ:


Không phải bức tôi thâm tím mặt mày, mà là đánh tôi thâm mày tím mặt.


 


           Đồng Trương Vương Quan Dư  cười ngượng ngùng. Anh Đồng lại một lần nữa thay mặt toàn thể chủ nợ nói:


Từ hôm nay trở đi, khi nào cậu muốn đánh chúng tôi, cứ việc đánh. Chúng tôi  tuyệt đối không đánh trả, thời hạn trong vòng một năm.


 


           Bốn người kia nói theo:


Thời hạn trong vòng một năm.


 


          Nghe vậy, Lý Trọc rất buồn.Anh ta bảo:


Các ông đã lấy cái lòng tiểu nhân của mình đo cái bụng quân tử của tôi.


 


           Tin Lý Trọc bắt đầu trả nợ loang rất nhanh khắp thị trấn Lưu chúng tôi. Dân chúng vô cùng cảm động. Ai cũng bảo Lý Trọc là một nhân vật giỏi giang, bảo Lý Trọc chỉ có bới nhặt đống rác cũng trở thành một ông chủ giầu có. Nếu là bới nhặt vàng, chẳng phải đã trở thành người giầu nhất cả nước. Những lời này đã truyền đến tai Lý Trọc, anh ta nói một cách khiêm tốn:


    -   Dân chúng kông kênh tôi thế thôi, tôi chỉ buôn thúng bán mẹt, kiếm miếng cơm thôi mà.


 


         Sau lời nói khiêm tốn, Lý Trọc bỗng dưng nhìn nay nhớ xưa. Ngày đó thôi việc xưởng trưởng, sải cánh đại bàng đi lập Xưởng gia công quần áo, mất cả chì lẫn chài, sau đó nghĩ lại, muốn về Xưởng phúc lợi, không về nổi Xưởng phúc lợi, đành phải biểu tình ngồi, đi bới nhặt đống rác kiếm miếng ăn, không ngờ lại trở thành buôn bán rác. Lý Trọc đã tổng kết bài học kinh nghiệm, nói với dân chúng thị trấn Lưu:


     -   Chuyện làm ăn buôn bán lạ lắm, có lòng đi trồng hoa hoa không nở, vô tình cắm cành liễu liễu thành rừng.


 


 


                                                                       22


 


          Buôn bán phế phẩm rác  thải của Lý Trọc đã nhanh chóng lớn mạnh. Cuối cùng, lãnh đạo huyện chúng tôi, đã nhịn đến mức không thể nào nhịn nổi. Hàng rác rưởi của Lý Trọc chất như núi ở ngoài cổng trụ sở uỷ ban. Họ bấm đốt ngón tay tính thử, Lý Trọc biểu tình ngồi đã gần bốn năm, thu hồi rác phế phẩm cũng đã hơn ba năm. Ban đầu Lý Trọc chỉ chất rác thải thành một trái núi nhỏ ở một bên cổng. Bây giờ ở hai bên cổng, Lý Trọc đã chất thành bốn núi rác to, còn thuê mười công nhân giúp việc, đi làm và hết giờ đều theo hiệu kẻng của uỷ ban huyện. Đầu tiên dân chúng chỉ trông thấy xe tải tỉnh ngoài về chở rác đi. Sau đó xe tải tỉnh ngoài chở rác đến, lại do Lý Trọc bán buôn đến các địa phương trong cả nước. Dân chúng mắt chữ i mồm chữ o, họ bảo  có phải Lý Trọc định làm chủ bang ăn mày toàn Trung Quốc. Lý Trọc lắc đầu bảo mọi người, anh ta là một người làm ăn  buôn bán, không quan tâm đối với quyền lực. Anh ta đã phát triển thị trấn Lưu trở thành một trong những căn cứ tập trung và phân tán rác thải quan trọng nhất  vùng Hoa Đông. Lý Trọc nói:


     -  Đây mới là bước đầu tiên của cuộc vạn lý trường chinh. Bước thứ hai là cả Trung Quốc. Bước thứ ba là cả thế giới. Ngày ấy không còn bao xa. Khi thị trấn Lưu trở thành căn cứ tập trung phân tán rác của toàn thế giới, các bạn thử nghĩ xem, thị trấn Lưu sẽ là “ phong cảnh bên này đẹp tuyệt vời có một không hai” như Mao chủ tịch đã từng nói.


 


        Lãnh đạo trong huyện chúng tôi đều xuất thân là người nghèo. Họ không sợ bẩn, không sợ mùi rác, mùi phế phẩm bay vào phòng làm việc. Họ chỉ sợ lãnh đạo cấp trên xuống kiểm tra, hễ trông thấy bốn núi rác ngoài cổng sẽ sa sầm nét mặt. Lãnh đạo cấp trên vô cùng bực tức. Họ bảo đây đâu phải cơ quan Nhà nước, đây đúng là trung tâm rác thải. Lãnh đạo huyện chúng tôi trời không sợ đất không sợ, chỉ sợ không được thăng quan lên chức. Lãnh đạo cấp trên không vui vẻ, con đường làm quan của lãnh đạo trong huyện sẽ bị ảnh hưởng lớn. Mấy vị lãnh đạo chủ chốt trong huyện đã họp khấn cấp nghiên cứu, nhân lúc Lý Trọc chưa biến thị trấn Lưu thành căn cứ tập trung phân tán rác thải của toàn thế giới, phải mau chóng xử lý, không thì về sau rầy rà to. Lãnh đạo chủ yếu của huyện nhất trí đồng ý, coi việc dọn sạch núi phế phẩm ngoài cổng uỷ ban huyện có tầm quan trọng như là một công trình hình tượng của Huyện để nắm và chỉ đạo. Họ đã nêu ra hai phương án, một là huy động bộ đội biên phòng và cảnh sát dân sự cưỡng bức Lý Trọc xoá sổ núi phế phẩm. Phương án này bị phủ quyết ngay. Từ sau khi Lý Trọc thu nhặt phế phẩm, rác thải kiếm tiền, việc nghĩ đến đầu tiên của anh ta là để trả nợ. Việc này đã khiến Lý Trọc có tín nhiệm rất nhanh rất cao trong quần chúng, còn hơn cả chủ tịch huyện. Lãnh đạo huyện biết dân chúng đã phẫn nộ lên là khó dẹp. Họ bảo đối phó với một mình Lý Trọc không khó, khó là khó ở chỗ sợ một số quần chúng thừa cơ khiêu khích gây chuyện, trút xả bất mãn của bản thân. Thế là họ thông qua phương án thứ hai, có nghĩa là thoả mãn yêu cầu của Lý Trọc, cho anh ta trở lại Xưởng phúc lợi làm việc, để anh ta tiếp tục làm Lý xưởng trưởng như trước kia. Làm thế vừa cứu vãn được một đồng chí, vừa thanh lý được núi phế phẩm ngoài cổng trụ sở uỷ ban huyện.


 


           Cục trưởng Cục dân chính Đào Thanh nhận được  chỉ thị của bí thư chủ tịch  huyện, đến tìm Lý Trọc nói chuỵên. Hơn bốn năm trước ông Đào Thanh khai trừ Lý Trọc. Bây giờ lại đích thân đi mời Lý Trọc về. Khi đi ra khỏi sân Cục dân chính, trong lòng ông Đào Thanh rất buồn bực. Ông Đào Thanh biết Lý Trọc là hạng người nào, không có thang, anh ta muốn trèo lên, cho anh ta thang, anh ta đòi cõng lên. Ông Đào Thanh trù tính trong lòng, cứ cho thằng nhóc một đòn phủ đầu cái đã, sau đó bảo hắn trở lại làm Lý xưởng trưởng.


 


          Ông Đào Thanh đi đến chân bốn núi rác của Lý Trọc. Lý Trọc chỉ huy mười công nhân làm thuê đang xoay trần hăng say làm việc.Ông Đào Thanh đứng sau Lý Trọc một lát. Lý Trọc không phát hiện ra. Ông Đào Thanh đành phải ho lên một tiếng rõ to. Lý Trọc quay người lại. Nhìn thấy Cục trưởng Đào Thanh lãnh đạo cũ trước kia, Lý Trọc lập tức sốt sắng  chào hỏi:


Xin chào Đào cục trưởng. Cục trưởng đến thăm em.


 


          Ông Đào Thanh nghiêm sắc mặt, xua tay nói:


Nhân tiện đi qua ghé xem một lát.


     -   Nhân tiện đi qua ghé xem cũng là thăm – Lý Trọc vui vẻ nói , sau đó nói với  mười công nhân đang làm việc -- Đào cục trưởng, cấp trên cũ lãnh đạo cũ của tôi đến thăm chúng ta. Chúng ta hãy mau mau vỗ tay hoan nghênh.


 


           Mười công nhân bỏ việc đang làm vỗ tay rời rạc. Ông Đào Thanh  chau mày, gật đầu qua quít với anh em làm thuê. Lý Trọc không hài lòng, khe khẽ giục ông Đào Thanh:


     -   Đào cục trưởng, thủ trưởng không nói với họ một câu“ Các đồng chí vất vả nhỉ?”


Không nói nữa -- Đào cục trưởng đáp.


     -   Thôi được --  Lý Trọc gật gật đầu, bảo những người lầm thuê – Các bạn làm việc đi, mình dẫn Đào cục trưởng vào phòng làm việc ngồi một lát.


 


         Lý Trọc ân cần mời Đào cục trưởng vào lều tranh của anh ta. Chiếc ghế duy nhất Lý Trọc nhường cho ông Đào Thanh, còn mình ngồi lên giường. Ngồi giữa đống phế phẩm, ông Đào Thanh nhìn ngó hai bên. Trong lều cần gì có nấy, đúng là chim sẻ tuy bé ngũ tạng đều đủ. Ông Đào Thanh còn nhìn thấy chiếc quạt điện. Ông bảo:


Cậu dùng cả quạt điện kia à.


     -   Dùng hai mùa hè rồi – Lý Trọc đắc ý nói --  Năm tới không dùng nữa, năm tới chuẩn bị lắp điều hoà nhiệt độ.


 


          Ông Đào Thanh nghĩ bụng, thằng khốn nạn cố ý nói thế, hắn định hợm mình , ông chỉ lều tranh  bình thản nói:


Dùng điều hoà nhiệt độ ở đây không thích hợp.


Sao không thích hợp? -- Lý Trọc hỏi.


Lều tranh lọt gió -- Ông Đào Thanh nói – Dùng điều hoà nhiệt độ lãng phí điện.


     -   Chẳng phải nộp thêm một chút tiền điện thôi mà -- Lý Trọc tỏ ra mạnh về gạo bạo vì tiền – Có điều hoà nhiệt độ,  mùa hè trong lều tranh sẽ là khách sạn cao cấp.


 


           Ông Đào Thanh chửi thầm trong bụng một tiếng “ thằng khốn nạn”, đứng dạy đi ra ngoài lều tranh. Lý Trọc bám theo sau, ân cần nói:


Đào cục trưởng, thủ trưởng ngồi thêm lát nữa.


Không ngồi nữa. -- Ông Đào Thanh lắc đầu --  Còn một cuộc họp đang chờ tôi.


 


          Lý Trọc vội vàng nói với những người làm thuê:


Đào cục trưởng sắp  ra về, chúng ta hãy vỗ tay hoan nghênh.


 


          Tiếng vỗ tay của đám người làm thuê lại vang lên lẻ tẻ.. Ông Đào Thanh vẫn gật đầu chào họ  qua quýt. Lý Trọc nói lấy lòng:


Đào cục trưởng, em không tiễn nữa.


 


          Ông Đào Thanh xua xua tay, tỏ vẻ không cần tiễn . Đi được mấy bước, ông Đào Thanh giả vờ chợt nghĩ đến điều gì, ông đứng lại gọi Lý Trọc:


Cậu lại đây.


 


           Lý Trọc lập tức chạy đến. Ông Đào Thanh vỗ vỗ vai Lý Trọc khẽ nói:


Cậu hãy viết một bản kiểm điểm .


Kiểm điểm gì ? Lý Trọc không hiểu --  Tại sao em phải viết kiểm điểm?


Sự việc hơn bốn năm trước -- Ông Đào Thanh nói -  Cậu viết một bản kiểm điểm, nhận lỗi, có thể trở lại làm xưởng trưởng Xưởng phúc lợi.


 


          Lý Trọc chợt hiểu. Anh ta cười hì hì, nói một cách xem thừơng:


Đối với cái ghế xưởng trưởng, em đã không quan tâm từ lâu.


 


          Ông Đào Thanh bụng chửi Lý Trọc “ thằng khốn nạn”, nhưng mồm vẫn nói một cách nghiêm túc:


Đây là một cơ hội, cậu hãy suy nghĩ đi.


     -   Cơ hội ư?  - Lý Trọc thò tay, một hai ba bốn, đếm một  lượt bốn trái núi rác to của mình, nói một cách hào hùng -  Đây mới là cơ hội của em.


 


           Ông Đào Thanh sa sầm nét mặt, nói tiếp:


Tôi khuyên cậu vẫn nên suy nghĩ thêm.


      -   Khỏi cần suy nghĩ --  Lý Trọc nói một cách kiên quyết -  Em bỏ sự nghiệp lớn như thế này không làm, đi làm xưởng trưởng Xưởng phúc lợi cái gì. Làm thế  chẳng phải xui em bỏ dưa hấu nhặt hạt vừng hay sao...


 


           Ông Đào Thanh không có cách nào buộc Lý Trọc quay về Xưởng phúc lợi. Ông chủ tịch huyện bực lắm, phê bình ông Đào Thanh, hồi ấy lẽ ra không nên khai trừ Lý Trọc. Ông chủ tịch huyện nói với ông Đào Thanh:


      -  Hồi ấy anh thả hổ về rừng, bây giờ gây tai hoạ cho nhân dân toàn huỵện.


 


         Ông Đào Thanh xơi một trận mắng của chủ tịch huyện, cứ vâng vâng dạ dạ, Về đến Cục dân chính ông gọi hai trưởng phòng xạc cho một trận thậm tệ. Hai vị trưởng phòng vô cớ bị mắng chẳng hiểu đầu cua tai nheo ra làm sao, không biết mình đã làm gì sai. Sau cơn điên tiết, ông Đào Thanh chẳng thèm hỏi han đến chuyện rác rưởi của Lý Trọc. Lại một tháng đã trôi qua, Lý Trọc không những không dọn đi, trái lại táo tợn hơn, bắt đầu xếp núi rác thứ năm. Ông chủ tịch huyện biết không thể trông mong ông Đào thanh sử lý việc này, liền sai tâm phúc của ông, chánh văn phòng uỷ ban huyện thân chinh đi đối phó với Lý Trọc.


 


           Ông Đào Thanh đã từng có ơn với Lý Trọc, đương nhiên Lý Trọc tôn trọng ông Đào Thanh. Còn vị chánh văn phòng uỷ ban huyện, Lý Trọc không coi ra gì. Khi ông chánh văn phòng đi ra cổng, Lý Trọc đang phân loại phế phẩm. Ông chánh văn phòng cười nói thân mật theo sau Lý Trọc, đi đi lại lại trong bãi núi rác. Lý Trọc vừa sử lý nghiệp vụ rác thải của mình, vừa ứng phó ông chánh văn phòng uỷ ban huyện một cách lạnh nhạt. Thấy thời gian trôi qua từng giây từng phút, Lý Trọc vẫn không tỏ ra thân thiết với mình, ông chánh văn phòng đành phải ngửa bài, bảo Lý Trọc:


Chủ tịch huyện mời  anh đến phòng làm việc của ông.


 


           Lý Trọc lắc đầu đáp:


Tôi hiện nay không có thời gian.


 


          Ông chánh văn phòng vỗ vai Lý Trọc khẽ bảo, chủ tịch huyện, bí thư, phó chủ tịch huyện, phó bí thư  đã nghiên cứu đồng ý anh trở lại làm xưởng trưởng Xưởng phúc lợi. Anh mau mau đi gặp chủ tịch huyện. Ông chánh văn phòng giục Lý Trọc:


Nhanh lên, thời cơ không để mất.


 


           Lý Trọc cứ tỉnh bơ. Không thèm ngẩng đầu lên, anh ta nói:


Ông không thấy tôi đang trăm công ngàn việc đây sao?


 


           Ông chánh văn phòng tiu ngiủ ra về, báo cáo ông chủ tịch huyện những lời Lý Trọc vừa nói. Nghe xong, ông chủ tịch huyện bực lắm. Quăng luôn văn kiện trong tay xuống đất, ông chủ tịch huyện nói:


Hắn mà cũng coi là bận trăm công ngàn việc kia à? Ta mới bận trăm công ngàn việc chớ...


 


         Sau khi giận dữ trong phòng làm việc một chầu, ông chủ tịch huyện đành phải đích thân ra cổng gặp Lý Trọc. Mấy hôm nữa có một ông phó chủ tịch tỉnh về huyện thị sát. Trước khi ông phó chủ tịch tỉnh về, ông chủ tịch huyện phải dẹp bằng xong năm quả núi rác ở cổng. Tuy trong bụng hậm hà hâm hực, nhưng trông thấy Lý Trọc, ông chủ tịch huyện vẫn tươi cười. Ông nói:


Lý Trọc, vẫn đang bận trăm công ngàn việc đấy à?


 


          Thấy ông chủ tịch huyện thân chinh ra gặp, Lý Trọc bỏ việc trong tay, ngẩng lên nói chuyện với ông. Trước mặt ông chủ tịch huyện, anh ta nói chuyện tỏ ra khiêm tốn hơn nhiều. Anh ta nói:


    -   Tôi coi là cái thá gì mà bận trăm công ngàn việc? Ông mới bận trăm công ngàn việc thì có.


 


          Ông chủ tịch huyện cảm thấy mình không thể đứng quá lâu trước núi rác của Lý Trọc, để quần chúng qua lại trông thấy sẽ có ảnh hưởng xấu. Không úp mở, ông nói thẳng với Lý Trọc, huyện đã đồng ý đơn xin của anh ta trở lại Xưởng phúc lợi công tác, với tiền đề là trong thời gian hai ngày, anh ta phải thu dọn sạch sẽ năm núi rác thải. Nghe ông chủ tịch huyện nói thế, Lý Trọc không nói gì, tiếp tục cúi xuống xử lý rác. Ông chủ tịch huyện đứng một bên, chờ Lý Trọc trả lời. Trong lòng ông chủ tịch huyện đang đùng đùng lửa giận, thầm nghĩ tên Lý Trọc quả là không biết điều. Sau một lúc thu dọn rác thải, trông thấy một chai nước khoáng vẫn còn nước, Lý Trọc vặn nắp chai dốc một hơi hết sạch, sau đó chùi mồm hỏi ông chủ tịch huyện, anh ta về làm xưởng trưởng, lương mỗi tháng bao nhiêu?


 


           Ông chủ tịch huyện bảo ông không rõ việc này, ông nói lương cán bộ, Nhà Nước có quy định. Lý Trọc hỏi ông chủ tịch huyện mỗi tháng kiếm được bao nhiêu, ông trả lời một cách hàm hồ vài trăm đồng gì đó. Lý Trọc cười hì hì, chỉ vào mười công nhân làm thuê mồ hôi mồ kê nhễ nhại, Lý Trọc nói với ông chủ tịch huyện:


Tiền họ kiếm được nhiều hơn ông.


 


           Lý Trọc mời ông chủ tịch huyện một cách thiện tâm thiện chí:


Ông chủ tịch huyện, ông đễn chỗ tôi làm việc, mỗi tháng tôi trả ông một ngàn đồng, làm tốt còn có tiền thưởng.


 


          Ông chủ tịch huyện sa sầm nét mặt quay về. Về đến phòng làm việc càng điên tiết. Một lần nữa ông lại điệu chánh văn phòng lên, giao Lý Trọc cho anh ta. Ông bảo, có thể bằng mọi giá, phải thanh lý bằng xong mấy quả  núi phế thải ở cổng trước khi ông phó chủ tịch tỉnh về thị sát.


 


          Sắc mặt xám nghoét, ông chánh văn phòng uỷ ban huyện ra cổng gặp Lý Trọc, nói thẳng thừng:


Nào nói đi, điều kiện như thế nào thì anh chuyển khỏi đây?


 


          Nghe xong lời nói của ông chánh văn phòng, Lý Trọc biết hế hoạch của mình đã chín muồi. Anh ta vung tay nói một cách dứt khoát như đinh đóng cột, anh không về Xưởng phúc lợi làm việc. Lý Trọc quần áo rách rưới, nói vung thiên địa. Anh ta bảo tí chút lương xưởng trưởng không nuôi nổi bản thân. Anh ta hăng máu nói:


Vả lại, ngựa ngoan cũng không ngoái đầu ăn cỏ theo lối cũ.


 


         Giữa lúc ông chánh văn phòng uỷ ban không biết làm thế nào hơn,Lý Trọc liền thay đổi bộ mặt. Anh ta nói chuyện một cách khiêm tốn. Anh ta bảo thu hồi phế phẩm cũng là một sự nghiệp, cũng là xây dựng chủ nghĩa xã hội, cũng phải được sự ủng hộ của chính quyền. Anh ta bảo từ lâu đã có ý định dọn núi rác phế phẩm ra khỏi cổng trụ sở uỷ ban huyện, anh ta cĩng không muốn để lãnh đạo huyện và nhân dân toàn huyện mất thể diện, nhưng khổ một nỗi không có nơi nào khác, cho nên đành phải khốn khổ xoay xở ở đây.


 


          Lý Trọc nói chân tình tha thiết, nói tới mức ông chánh văn phòng gật đầu rối rít. Nhân lúc đang sốt dẻo, anh ta nói Cục nhà đất huyện có mấy nhà mặt phố đang bỏ không, lại còn có một nhà kho anh ta đã từng thuê làm Xưởng may quần áo cũng đang bỏ không. Nhà kho ở nơi vắng vẻ, trước mặt có bãi đất rộng, vừa vặn có thể chất đống rác thải của anh ta. Mấy nhà mặt phố bỏ không có thể cho anh ta mở cửa hàng liên hoàn thu hồi rác phế phẩm. Như thế, nhà và kho bỏ không được sử dụng, mà cổng trụ sở uỷ ban huyện cũng hết những quả núi rác. Cuối cùng Lý Trọc nói:


Như thế là nhất cử lưỡng tiện, trọn vẹn cả hai.


 


          Ông chánh văn phòng uỷ ban  gật  đầu bảo về nghiên cứu. Hơn một tiếng đồng hồ sau, ông chánh văn phòng uỷ ban huyện và ông Cục trưởng Cục nhà đất cùng đến bảo Lý Trọc, huyện đồng ý cho anh ta thuê ba nhà mặt phố bỏ trống với giá thấp, còn nhà kho bỏ không có thể cho anh ta sử dụng miễn phí ba năm với điều kiện trong vòng hai ngày, anh ta phải thu dọn sạch sành sanh năm núi rác hiện nay.


     -   Hai ngày ư? --  Lý Trọc lắc đầu nói --  Hai ngày lâu quá, Mao chủ tịch  nói “ Chỉ tranh một sớm một chiều”, tôi sẽ dọn  sạch trong một ngày.


 


          Lý Trọc nói thế nào làm thế, anh ta thuê một trăm bốn mươi nông dân, cộng thêm mười người thuê sẵn và bản thân, một trăm năm mươi mốt người làm trong một ngày hai mười bốn tiếng đồng hồ, đã dọn sạch năm núi rác thải lù lù trước cổng uỷ ban y như trò ảo thuật, không những quét dọn sạch sẽ, mà còn xếp hai mươi chậu hoa Vạn niên thanh thành hai hàng ngay ngắn ở cổng  trụ sở uỷ ban huyện.  Sáng hôm sau, khi các ông  bí thư chủ tịch huyện đến làm việc, vị nào cũng há mồm trơn mắt, tưởng mình vào nhầm chỗ. Sau khi ngạc nhiên, các vị chức sắc bí thư, phó bí thư, chủ tịch, phó chủ tịch cứ lưu luyến đứng mãi ở ngoài cổng không muốn vào. Lúc này ông chủ tịch huyện tỏ vẻ xúc động, không kìm nổi, nói một câu công bằng sòng phẳng:


Tay Lý Trọc cũng có ưu điểm đấy chứ.


 


          Dân chúng thị trấn Lưu chúng tôi đã quen những núi rác của Lý Trọc, đột nhiên không còn nữa, người ta chạy đi thông báo cho nhau như phát hiện lục địa mới. Họ lần lượt kéo đến cổng trụ sở uỷ ban huyện, đứng lại ngắm nhìn, xôn xao bàn tán, trước kia không để ý, bây giờ mới phát hiện cổng trụ sở uỷ ban huyện phong cảnh đẹp như tranh.


 


          Một tuần sau, Công ty thu hồi Lý Ký của Lý Trọc khai trương. Hai hôm trước, anh Đồng thợ rèn triệu tập ông Trương thợ may, Tiểu Quan mài kéo, ông Dư nhổ răng và ông Vương bán kem đến họp, đưa ra hai quyết định. Một là mọi người góp tiền mua một đống pháo rạ, hai là mọi người gọi hết  bạn bè người thân của mình đến dự. Hôm Công ty thu hồi Lý Ký khai trương, gần một trăm người đã đến chúc mừng. Ngoài ra còn có hơn hai tram dân chúng  vây xem, chen chuc xô đẩy, cười nói hỉ hả. Pháo rạ nổ dòn dã hơn một tiếng đồng hồ. Cảnh tượng tưng bừng náo nhiệt y như lễ hội mùa xuân. Lý Trọc mặt mày rạng rỡ, da dẻ hồng hào, vẫn mặc bộ quần áo rách như ăn mày, nhưng lại cài một bông hoa hồng rõ to mới nguyên ở trước ngực. Đứng trên một chiếc bàn, anh ta xúc động nói lắp ba lắp bắp:


Cảm ơn… cảm ơn… cảm ơn... cảm ơn…  cảm ơn...


 


         Lý Trọc lắp ba lắp bắp nói một lô xích xông những tiếng cảm ơn, rồi cuối cùng cũng coi như đã nói suôn sẻ:


      -  Cho dù trong nhà tổ chức lễ cưới, cũng không đông vui như thế này, cho dù trong nhà có đám tang cũng không đông người như thế này…


 


         Bên dưới nổi lên những tràng vỗ tay như sấm. Lý Trọc vừa mới nói được một câu trôi chảy,  lại xúc động không nói nên lời. Anh ta vừa lau nước mắt, vừa hít mũi, vừa mới lau khô nước mắt, há mồm ra chợt thấy nước mũi nút chặt cổ họng. Anh ta lại hít nước  mũi vào bụng, cuối cùng đã nói thành lời.Anh ta nói ríu rít như chim hót:


       -  Ngày trước có một bài hát bà con chúng ta ai ai cũng đã từng nghe: Trời to đất to không to bằng ân tình của đảng, bố thân mẹ thân không thân bằng Mao chủ tịch, ngàn tốt vạn tốt không tốt bằng chủ nghĩa xã hội, sông sâu biển sâu không sâu bằng tình hữu ái giai cấp...-- Lý Trọc tiếp tục lau nước mắt, tiếp tục hít nước mũi, tiếp tục nói – Tôi sửa bài hát này một chút hát cho bà con nghe… - Lý Trọc nghẹn ngào cất tiếng hát --  Trời to đất to không to bằng ân tình của Đảng và bà con, bố thân mẹ thân không thân bằng Mao chủ tịch và bà con, ngàn tốt vạn tốt không tốt bằng chủ nghĩa xã hội và bà con, sông sâu biển sâu không sâu bằng tình hữu ái giai cấp của bà con....


 


(còn tiếp)


Nguồn: Huynh Đệ. Tiểu thuyết của Dư Hoa. Vũ Công Hoan dịch. Dịch giả gửi trieuxuan.info.

Mục lục:
1.
2.
3.
4.
5.
6.
7.
8.
9.
10.
11.
12.
13.
14.
15.
16.
17.
18.
19.
20.
21.
22.
23.
24.
25.
26.
27.
28.
29.
30.
31.
32.
33.
34.
35.
36.
37.
38.
39.
40.
41.
42.
43.
44.
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Tiêu sơn tráng sĩ - Khái Hưng 07.11.2019
Thầy lang - TADEUSZ DOLEGA - Mostowicz 07.11.2019
Sodoma & Gomora - Vlastimil Podracký 05.11.2019
Nhân mạng cuối cùng và đồng loại - Vlastimil Podracký 05.11.2019
Hiểm họa sắc vàng - Vlastimil Podracký 05.11.2019
Cơ may thứ hai - Constant Virgil Gheorghiu 05.11.2019
Những lớp sóng - Virginia Woolf 25.10.2019
Bảy đêm huyền thoại - Vũ Bằng 19.10.2019
Báu vật của đời - Mạc Ngôn 19.10.2019
Trả giá - Triệu Xuân 26.09.2019
xem thêm »