tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Green Leaf VN - với hơn 400 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới - là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Luôn phục vụ khách hàng với phong thái và ý chí của người tài xế chuyên nghiệp. Chỉ tuyển dụng đầu vào tài xế có khả năng giao tiếp tiếng Anh đàm thoại. Tác phong, đồng phục chỉnh chu trong suốt thời gian phục vụ khách hàng. Các tài xế phải vượt qua chương trình đào tạo nghiêm ngặt về cách thức phục vụ khách hàng

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm: 29972510
Tiểu thuyết
31.12.2008
Dư Hoa
Huynh đệ

 


                                                                  19


 


         Lâm Hồng say sưa trong hạnh phúc của mình. Anh chồng đẹp trai giỏi giang của chị cưỡi chiếc xe đạp Vĩnh Cửu bóng loáng, sáng sớm nào cũng đèo chị đến Xưởng dệt kim. Sau khi đi vào cổng xưởng, chị cứ quay lại hết lần này đến lần khác, lần nào cũng nhìn thấy Tống Cương vịn xe đạp đứng đó lưu luyến vẫy tay. Đến chiều tối, ra khỏi cổng xưởng, chị đã trông thấy Tống Cương tươi cười tràn trề hạnh phúc. Lâm Hồng không biết chồng đã dấu mình kín đáo tiếp tế cho Lý Trọc. Khi chị phát hiện ra đã được hơn một tháng.


 


         Lần đầu Lâm Hồng phát hiện túi áo chồng không có tiền và tem phiếu, tự dưng chị mỉm cười, lẳng lặng bỏ vào túi áo Tống Cương hai hào và hai lạng tem phiếu.Đứng bên cạnh, Tống Cương không nói gì, nhìn nụ cười tủm tỉm từ đáy lòng của Lâm Hồng, trong lòng Tống Cương  chợt thấy lo lo.


 


          Lâm Hồng không biết ngày nào Lý Trọc cũng lấy hết tiền và tem phiếu trong túi áo chồng như một thằng ăn cướp. Hết ngày nọ sang ngày kia,Lâm Hồng vẫn đều đặn bỏ thêm tiền và tem phiếu vào túi áo Tống Cương. Thoạt tiên Lâm Hồng  vui mừng, cảm thấy chồng biết chăm lo sức khoẻ bản thân, biết khi nào đói nên mua ăn thứ gì đó. Lâu dần chị cảm thấy là lạ. Trước kia anh ấy tiếc tiêu từng xu từng hào, bây giờ ngày nào tiêu hết ngày ấy, hơn nữa tiền lẻ cũng không còn. Chị nghĩ, dù anh ấy có tiêu gì cũng sẽ có một vài xu lẻ còn lại. Lâm Hồng hoài nghi nhìn chồng. Mắt Tống Cương cứ nhìn đi chỗ khác.Cuối cùng chị hỏi chồng:


Hàng ngày anh ăn thêm thứ gì?


 


           Tống Cương há mồm, nhưng không nói. Lâm Hồng lại hỏi lần nữa. Tống Cương lắc đầu bảo mình không ăn gì. Lâm Hồng ngẩn người. Tống Cương tránh ánh mắt của vợ, lo lắng thú thật:


Đều cho Lý Trọc.


 


           Lâm Hồng đứng giữa nhà im lặng. Lúc này chị mới biết Lý Trọc đã là một kẻ hành khất đi xin ăn. Trước đó chị hoàn toàn quên ắng sự tồn tại của Lý Trọc. Trong thế giới của chị ,chỉ có Tống Cương, không có ai khác. Bây giờ thằng cha khốn nạn lại xộc đến. Lâm Hồng bấm đốt ngón tay tính thử, hơn một tháng bị Lý Trọc lấy mất xấp xỉ sáu đồng bạc, tự dưng chị đau khổ, rơm rớm nước mắt. Mồm chị cứ nhắc đi nhắc lại “ sáu đồng bạc”, chị bảo nếu ăn tiêu dè sẻn, hai vợ chồng sống được một tháng.


 


          Tống Cương cúi đầu ngồi ở mép giường, không nhìn vợ, khẽ bảo:


Lý Trọc là em anh.


     -   Nhưng có phải em ruột anh đâu. – Lâm Hồng nói – Dù là em ruột, thì nó cũng nên nuôi bản thân nó.


      --  Nó là em của anh – Tống Cương không tán thành lời nói của Lâm Hồng, nói tiếp – Sau này nó sẽ nuôi  sống nó. Trước khi mất mẹ đã bảo anh chăm sóc...


Đừng nhắc đến người mẹ kế đó. – Lâm Hồng gắt lên, ngắt lời Tống Cương.


 


          Lời nói của Lâm Hồng khiến Tống Cương đau khổ.Anh cũng gắt lên:


Bà ấy là mẹ anh.


 


          Lâm Hồng ngạc nhiên nhìn Tống Cương. Đây là lần đầu tiên anh nhìn thẳng vào chị nói gay gắt. Lâm Hồng im lặng lắc đầu.Lâm Hồng nói ra hai tiếng “mẹ kế”, Tống Cương đột nhiên gắt lên một cách đau lòng. Sau khi ngạc nhiên, Lâm Hồng cảm thấy mình nói sai. Chị không nói nữa. Thế là cả ngôi nhà trở nên vắng lặng.


 


          Tống Cương cúi đầu ngồi đó. Lúc này những chuyện xa xưa lại tới tấp trở về như hoa tuyết bay lả tả. Sự từng trải chung giữa anh và Lý Trọc phảng phất như một con đường trong mưa tuyết, từ từ kéo dài cho đến tận bây giờ, sau đó đột nhiên mất hút. Tống Cương trăm mối tơ vò, nhưng anh lại mù tịt không biết nghĩ thế nào, hình như tuyết trắng phau phau đã phủ kín lối đi, phủ kín luôn mọi phương hướng. Cho mãi tới lúc anh cúi đầu nhìn thấy hai chân vợ đang đứng ở giữa nhà, mới trở lại trạng thái bình thường. Anh nhìn thấy đôi giầy trên chân vợ là giầy cũ, chiếc quần trên đôi giầy cũng đã cũ. Anh biết áo vợ đang mặc cũng là chiếc áo cũ. Nghĩ đến hàng ngày Lâm Hồng sẻn ăn nhịn mặc, anh xót xa trong lòng. Anh cảm thấy mình không nên dấu Lâm Hồng cho tiền Lý Trọc. Lúc này anh cảm thấy đúng là mình đã sai.


 


           Lâu lắm thấy Tống Cương cứ  cúi đầu không nói một câu, Lâm Hồng lại bực tức, gắt gỏng:


Anh nói đi!


 


           Tống Cương ngẩng lên, nhìn vợ nói một cách thành thật:


Anh sai rồi.


 


           Lâm Hỗng bỗng chốc mềm lòng, nhìn cặp mắt chân thành của chồng, tự dưng chị thở dài. Sau đó chị bắt đầu an ủi anh. Chị nói nhiều, chị bảo  sáu đồng đáng là bao, coi như bị mất cắp. Chị còn nói một câu thành ngữ “ của mất người còn”. Chị bảo, sau này anh không đi lại với Lý Trọc là được. Khi nói, chị lại mở ví lấy hai hào và hai lạng tem phiếu bỏ vào túi áo chồng. Thấy thế, Tống Cương vô cùng xúc động, nói với vợ:


Anh không cần tiền ...


     -  Anh  cần tiền -  Lâm Hồng nhìn Tống Cương nói --  Anh nhất định phải tiêu cho bản thân.


 


         Hôm nay, sau khi nằm xuống giường, hai vợ chồng, tiếp tục hưởng niềm hạnh phúc ngọt ngaò như trước. Tống Cương ôm vợ dạt dào tình thương yêu. Lâm Hồng hưởng thụ tình yêu của chồng đối với mình như dòng suối nhỏ róc rách chảy muôn thuở. Nụ cười tủm tỉm nở trên môi chị. Khi đã đi vào giấc ngủ, nụ cười vẫn còn tươi rói trên mặt chị.


 


          Hôm sau, hết giờ làm việc, Tống Cương đạp xe đến Xưởng dệt kim đón Lâm Hồng. Lý Trọc biểu tình ngồi ở cổng trụ sở uỷ ban huyện đã trông thấy Tống Cương, lập tức nhảy lên gọi anh. Lúc đó Tống Cương bỗng chột dạ, bóp phanh, kiễng hai chân giữ vững xe, nghe thấy tiếng bước chân của Lý Trọc lệt sệt lê tới. Tống Cương đột nhiên sợ cậu em lại một lần nữa sè tay xin tiền. Lý Trọc quả nhiên đã dơ tay, nói oang oang không biết xấu hổ:


Anh Tống Cương, hôm nay em chưa có thứ gì vào bụng…


 


          Đầu Tống Cương kêu ong ong, tay anh thò vào túi theo thói quen, nắm chặt tiền và tem phiếu trong túi, sau đó đỏ mặt lắc đầu bảo Lý Trọc:


Hôm nay không có...


 


          Lý Trọc ngẩn người thất vọng, rụt tay lậi, nuốt nước miếng, buồn bã nói:


Em nuốt nước bọt cả ngày, mẹ kiếp, còn phải tiếp tục nuốt nước bọt cả đêm ...


 


          Lúc này như quỷ thần sai khiến, Tống Cương đã lấy tiền và tem phiếu trong túi đưa cho Lý Trọc đang buồn thỉu buồn thiu. Lý Trọc ngạc nhiên, rồi cười hì hì., nhận tiền xong, văng tục một câu:


Mẹ kiếp, anh cũng biết thích đùa!


 


          Tống Cương nhăn nhó đạp xe đi. Tối đó, lúc Tống Cương lo lắng nhất đã diễn ra trước bữa cơm. Lâm Hồng thò tay vào túi áo chồng,, thấy không có tiền, cũng chẳng có tem. Lần này chị hy vọng sẽ sờ thấy chúng. Khi biết chắc không có gì hết. Đột nhiên chị hoảng hốt. Chị sờ sợ nhìn chồng. Chị hy vọng lần này Tống Cương nói với chị, anh đã tiêu tiền cho mình. Khi Lâm Hồng thò tay vào túi, Tống Cương đã nhắm mắt một cách đau khổ. Mở mắt ra, trông thấy ánh mắt sợ hãi của Lâm Hồng, Tống Cương run run nói:


Anh sai rồi.


 


          Lâm Hồng biết tiền và tem đã vào tay Lý Trọc. Chị nhìn anh một cách tuyệt vọng, điên tiết gắt lên :


Tại sao anh phải làm như thế?


 


          Tống Cương xấu hổ mãi. Anh giải thích đầu đuôi sự việc, nhưng khi nói ra lời, vẫn là câu:


Anh sai rồi.


 


          Lâm Hồng giận dữ, nước mắt lưng tròng. Chị mím môi mím lợi nói:


       -  Tiền hôm qua em đưa cho anh, hôm nay anh đem cho Lý Trọc. Anh không thể chờ vài hôm sau hãy cho hắn được sao? Anh không thể để em vui trước vài hôm được sao?


 


          Tống Cương hận mình. Anh nghiến răng nghiến lợi định nói một câu hận thù bản thân, nhưng khi nói ra vẫn có ba chữ:


Anh sai rồi.


Đừng nói nữa --  Lâm Hồng gắt lên – Em nghe chán rồi, anh chỉ  biết nói ba chữ ấy.


 


          Tống Cương không dám nói nữa. Anh cúi đầu đứng ở góc nhà, giống như bố Tống Phàm Bình bị phê đấu trong cách mạng văn hoá. Lâm Hồng vừa khóc vừa nói. Tống Cương đứng đó không một chút phản ứng. Lâm Hồng vừa bực vừa đau lòng.Chị không thiết nhìn chồng. Nằm trên giường, chị trùm kín chăn. Tống Cương đứng im một lúc, bắt đầu đi lại trong nhà. Lâm Hồng nghe tiếng nồi xoong va chạm, biết chồng đang nấu cơm. Trong nhà tối dần. Tống Cương nấu xong cơm. Bưng cơm canh bày ra mâm, anh lại so đũa tử tế. Lâm Hồng thầm nghĩ, anh ấy nên bước đến gọi chị dậy. Nhưng Tống Cương ngồi cạnh mâm, sau đó lại vắng lặng như chết. Lâm Hồng tức đến mức cứ mím môi mím lợi.Lâu lắm, trong nhà đã tối đen như mực. Tống Cương vẫn ngồi không nhúc nhích, hình như đợi Lâm Hồng thức dậy cùng ăn một thể.


 


           Lâm Hồng biết Tống Cương sẽ ngồi đợi như thế. Nếu chị ngủ cho đến khi trời sáng, Tống Cương cũng sẽ ngồi trên ghế đợi đến sáng. Ngồi tại chỗ, ngay đến ho Tống Cương cũng rất khẽ, y như sợ đánh thức Lâm Hồng. Lâm Hồng bắt đầu thương Tống Cương, bắt đầu nghĩ đến những đức tính tốt của chồng, nghĩ đến tình yêu anh đã giành cho chị, nghĩ đến tính lương thiện và trung thành của anh, nghĩ đến dáng dấp lịch sự đẹp trai của anh…


 


           Khi nghĩ đến dáng dấp lịch sự đẹp trai của chồng, Lâm Hồng tự dưng mím môi cười. Không kìm nổi, chị khẽ gọi một tiếng:


Anh Tống Cương.


 


          Đang ngồi trên ghế, Tống Cương đứng phắt lên. Tiếp theo chị im lặng. Tống Cương do dự một lát, lại ngồi xuống. Lâm Hồng nhìn thấy bóng chồng phản ứng trong đêm tối. Chị lại mím môi cười. Chị khe khẽ gọi:


Anh Tống Cương, anh lại đây.


 


          Tống Cương đến trước giường. Cái bóng cao to của anh cúi xuống. Lâm Hồng tiếp tục khe khẽ nói:


Anh Tống Cương, anh ngồi xuống.


 


         Tống Cương thận trọng ngồi xuống mép giường. Lâm Hồng kéo tay anh giục:


Anh ngồi xuống.


 


          Tống Cương ngồi dịch vào. Lâm Hồng kéo tay chồng để lên ngực. Chị bảo:


Anh Tống Cương, anh lương thiện quá, từ nay về sau em không bao giờ  cho anh tiền nữa.


 


           Tống Cương gật gật đầu trong bóng tối. Lâm Hồng để tay anh lên má,âu yếm hỏi:


Anh giận em không?


 


         Trong bóng tối, Tống Cương lắc lắc đầu:


Không.


 


          Lâm Hồng ngồi dạy, kéo luôn bàn tay kia của chồng, sau đó trìu mến nói với anh:


     -   Em không muốn kể tội Lý Trọc xấu như thế nào, cho dù hắn là người tốt, vợ chồng mình cũng không nuôi nổi. Anh tính xem, mỗi tháng mình được bao nhiêu tiền lương? Sau này chúng mình sẽ có con, chúng mình còn phải nuôi con khôn lớn, không gánh vác  được gánh nặng  Lý Trọc. Lý Trọc không có công ăn việc làm, sau này không sống nổi, sẽ bám níu anh dai dẳng... Anh Tống Cương, em không lo hiện nay, em lo là lo sau này. Anh hãy nghĩ cho con cái chúng mình trong tương lai. Anh dứt khoát phải cắt đứt quan hệ với Lý Trọc...


 


           Tống Cương gật gật đầu trong bóng tối. Lâm Hồng không nhìn rõ. Chị hỏi:


Anh Tống Cương , anh có gật đầu không?


 


           Tống Cương gật đầu đáp:


Anh gật rồi.


 


          Dừng một lát, Lâm Hồng hỏi Tống Cương:


Em nói thế đúng không?


Đúng. – Tống Cương gật đầu.


 


          Bão tố trong đêm qua đi, lại gió lặng sóng êm. Những ngày sau này Tống Cương bắt đầu tránh Lý Trọc. Hết giờ làm việc, khi Tống Cương đạp xe đến Xưởng dệt kim đón Lâm Hồng, sắp sửa phải đi qua cổng trụ sở uỷ ban huyện Lý Trọc biểu tình ngồi, Tống Cương phải đi vòng xa hơn để tránh Lý Trọc, khiến Lâm Hồng thường phải đứng đợi mãi ở cổng Xưởng dệt kim. Trước kia, Lâm Hồng chưa bước khỏi cổng xưởng, Tống Cương đã đứng đợi sẵn. Bây giờ chị cứ phải nghển cổ trông trước trông sau. Chị em trong Xưởng dệt kim đã về hết,Tống Cương mới vội vội vàng vàng đạp xe đến. Một hôm bực quá,, Lâm Hồng sa sầm mặt, ngồi vào gác ba ga, dọc đường  không thèm nói với chồng một tiếng. Về nhà, Lâm Hồng bắt đầu trách Tống Cương. Chị bảo đứng ở cổng xưởng chị lo đứng lo ngồi, cứ lo ngay ngáy anh bị tai nạn dọc đường, thậm chí còn nghĩ đến chuyện  hay là anh đâm xe vào cột điện,vỡ đầu chảy máu. Tống Cương ấp a ấp úng giải thích vì sao mình đến muộn. Anh bảo để tránh Lý Trọc, anh phải đi đường vòng. Nghe chồng nói thế, chị lập tức nói to:


Sợ gì?


 


          Lâm Hồng bảo, loại người như Lý Trọc, ai sợ hắn, hắn càng làm già, càng bắt nạt. Lâm Hồng bảo Tống Cương, từ nay trở đi anh cứ  qua cổng trụ sở ủy ban huyện mà đi. Chị nói:


Anh cứ bơ hắn đi, coi như không có con người ấy.


 


          Tống Cương bảo:


Nếu  cậu ấy gọi anh thì sao?


Anh bỏ ngoài tai – Lâm Hồng bảo – Coi như không quen biết gì hết.


 


                                                                20


 


        Lý Trọc lúc này đã chất mọi thứ đồng nát thành một quả núi nhỏ ở cổng trụ sở uỷ ban huyện. Anh ta đã thay đổi phong cách biểu tình ngồi, chỉ ngồi xếp bằng giữa cổng lúc đi làm và lúc hết giờ làm việc. Thời gian còn lại, ít người qua cổng, anh ta chổng mông, say sưa bới nhặt đống rác không biết mệt. Anh ta chổng mông cao hơn đầu, cứ dở đi dở lại, quay quanh đống rác ba trăm sáu mươi độ, y như đãi cát tìm vàng. Hễ nghe thấy tiếng kẻng báo hiệu hết giờ làm việc của uỷ ban huyện, anh ta lại lập tức nhẩy về  ngồi xếp bằng giữa cổng., vẫn ra dáng một người gác cửa vạn người phải tránh lối . Những người làm việc trong uỷ ban huyện ra về cười hì hì. Họ bảo tên Lý Trọc biểu tình ngồi còn tươi tỉnh hơn ông chủ tịch huyện đọc báo cáo trong đại hội. Lý Trọc tỏ ra rất hài lòng trước những lời nhận xét này.  Với giọng nói sang sảng, anh ta nói với theo người vừa nói câu ấy:


Nhận xét hay tuyệt.


 


          Một tháng nay, Lý Trọc không trông thấy Tống Cương. Khi Tống Cương đạp xe Vĩnh Cửu lại đi qua trước cổng trụ sở uỷ ban huyện, chẳng để ý gì đến đang biểu tình ngồi, Lý Trọc đứng phắt dạy, dơ hai tay, bô bô gọi Tống Cương:


Anh Tống Cương, anh Tống Cương....


 


           Tống Cương giả vờ không nghe thấy Lý Trọc gọi. Nhưng tiếng gọi của Lý Trọc phảng phất như cánh tay níu anh lại. Hai chân đạp xe của Tống Cương không động được nữa.Do dự một lát, Tống Cương quay đầu xe, từ từ đạp đến chỗ Lý Trọc. Tống Cương thấp thỏm không yên. Anh không biết có nên nói với Lý Trọc trong túi không có xu nào. Lý Trọc mừng rỡ bước tới, kéo Tống Cương xuống xe, nói một cách thần bí:


Anh Tống Cương, em phát tài rồi!


 


          Lý Trọc móc túi lấy ra chiếc đồng hồ đeo tay cũ, tay trái ấn đầu Tống Cương để anh nhìn kỹ chiếc đồng hồ. Lý Trọc xúc động nói:


Anh nhìn thấy chữ nước ngoài trên đó rồi chứ? Đây là chiếc đồng hồ đeo tay mác nước ngoài, nó chạy không theo thời gian Bắc Kinh, mà theo giờ quốc tế, em nhặt được trong đống rác.


 


          Tống Cương không nhìn thấy kim trên đồng hồ. Anh hỏi:


Sao không có kim ?


Lắp vào ba sơị dây thép nhỏ sẽ là kim – Lý Trọc nói --  Bỏ chút tiền sửa chữa là chạy được.


 


          Sau đó Lý Trọc bỏ chiếc đồng hồ vào túi Tống Cương, khảng khái nói:


Cho anh.


 


          Tống Cương ngạc nhiên, không ngờ Lý Trọc lại cho mình chiếc đồng hồ cậu ta thích. Tống Cương ngượng ngùng lấy đồng hồ trả Lý Trọc. Anh nói:


Em giữ mà dùng.


Anh cầm lấy – Lý Trọc nói một cách dứt khoát --  Cách đây mười ngày em nhặt được đồng hồ. Em chờ anh mười ngày nay, định cho anh chiếc đồng hồ , tháng này anh đi đâu vậy?


 


           Tống Cương đỏ mặt, không biết nói gì. Lý Trọc cứ tưởng Tống Cương ngại không nhận đồng hồ, đút bằng được vào túi Tống Cương. Lý Trọc bảo:


        -  Ngày nào anh cũng đón Lâm Hồng. Anh cần dùng đồng hồ, em không cần. Mặt trời mọc em ra khỏi cửa đi biểu tình. Mặt trời lặn em về nhà ngủ...


 


           Lý Trọc nói, rồi ngẩng lên, tìm ánh chiều tà. Chỉ tay vào ánh chiều tà xuyên qua lá cây, Lý Trọc sôi nổi  bảo Tống Cương:


Đồng hồ đeo tay của em đó.


 


          Nhìn vẻ mặt nghi hoặc của Tống Cương, Lý Trọc giải thích:


Không phải cây, mà là mặt trời.


 


          Tống Cương cười hì hì. Lý Trọc giục Tống Cương:


Đừng cười nữa, mau mau đi, Lâm Hồng đang chờ anh. 


 


          Tống Cương bước lên xe đạp., hai chân chống đất, quay lại bảo Lý Trọc:


Tháng này em khoẻ chứ?


Khoẻ – Lý Trọc vẫy tay đuổi Tống Cương – Nhanh nhanh đi.


 


          Tống Cương tiếp tục hỏi Lý Trọc:


Tháng này em ăn gì?


Ăn gì à? – Lý Trọc nheo mắt nghĩ, lắc đầu bảo – Quên rồi, dù sao cũng không chết đói.


 


          Tống Cương còn muốn nói, Lý Trọc xồn xồn giục:


Anh Tống Cương, anh yếu đuối xướt mướt lắm.


 


          Lý Trọc đẩy xe đi, đẩy được năm sáu mét, Tống Cương đành phải đạp xe đi. Lý Trọc rụt tay về, nhìn Tống Cương đạp xe đi xa, quay trở lại giữa cổng, vừa ngồi xếp bằng, chợt nghĩ mọi người trong trụ sở uỷ ban đã về hết, Lý Trọc đứng lên có vẻ hụt hẫng, há mồm chửi một tiếng:


Mẹ kiếp!


 


          Đón Lâm Hồng về nhà, Tống Cương do dự rất lâu, vẫn chưa móc chiếc đồng hồ đeo tay Lý Trọc cho ra khỏi túi. Anh định để sau này sẽ nói với Lâm Hồng. Trong túi Tống Cương không có tiền không có tem lương thực, nhưng anh còn có cơm trưa. Thời bấy giờ, bữa nào anh và Lâm Hồng nấu cơm tối cũng nấu thêm một ít, sau khi ăn, bỏ cơm và thức ăn  còn lại vào hai chiếc ăng gô.  Đây là bữa trưa hôm sau của hai người ăn tại xưởng. Trong mấy hôm tránh Lý Trọc, Tống Cương chỉ thi thoảng nghĩ đến Lý Trọc sẽ thế nào. Lúc gặp nhau, lại không  sao xua được tình nghĩa anh em trong lòng. Lý Trọc  nhặt được một chiếc đồng hồ đeo tay nước ngoài, cất giữ mười ngày như một của quý, tặng riêng cho Tống Cương, khiến Tống Cương cứ nghĩ đến là bùi ngùi  cảm động. Bữa trưa hôm sau, Tống Cương nghĩ đến Lý Trọc, liền đạp xe đem ăng gô cơm đến cổng trụ sở uỷ ban huyện. Lý Trọc đang chổng mông cúi đầu hì hục bới tìm trong đống rác. Tống Cương  đạp xe đến sau lưng, Lý Trọc cũng không biết. Tống Cương bóp chuông reng reng, Lý Trọc giật nẩy mình, quay đầu nhìn thấy hộp cơm của Tống Cương, tươi cười hỏi:


Anh Tống Cương, anh biết em đói hả?


 


          Vừa nói, Lý Trọc vừa cầm luôn hộp cơm trong tay Tống Cương, vội vội vàng vàng mở ra, nhìn thấy cơm và thức ăn  trong hộp vẫn còn nguyên. Lý Trọc dừng tay hỏi:


Anh Tống Cương, anh ăn chưa?


Em ăn mau đi, anh không đói – Tống Cương giục.


Không được --  Lý Trọc đưa hộp cơm cho Tống Cương – Chúng mình cùng ăn.


 


          Lý Trọc bới trong đống rác tìm một xấp báo cũ, trải ra đất cho Tống Cương ngồi, còn mình ngồi bệt xuống đất. Hai anh em ngồi sóng đôi trước đống rác.Lý Trọc cầm lại hộp cơm trong tay Tống Cương, Lấy đũa trộn đều cơm và thức ăn trong hộp, rồi laị lấy đũa đào một chiến hào ở giữa,  bảo Tống Cương:


Đây là vĩ tuyến ba mươi tám, một bên là Bắc Triều Tiên, một bên là Nam Triều Tiên.


 


          Vừa nói Lý Trọc, vừa dúi hộp cơm vào tay Tống Cương:


Anh ăn trước đi.


 


          Tống Cương đẩy lại :


Em ăn trước đi.


Em nhường anh ăn trước, anh ăn trước đi – Lý Trọc cau có nói.


 


          Tống Cương không đùn đẩy nữa, tay trái cầm hộp cơm, tay phải cầm đũa ăn. Lý Trọc thò cổ nhìn hộp cơm, bảo Tống Cương:


Anh ăn bên Nam Triểu Tiên.


 


           Tống Cương cười hì hì. Tống Cương ăn chậm rãi. Ngồi bên cạnh, Lý Trọc nuốt nước miếng ừng ực. Nghe tiếng nuốt nước miếng liên tục của Lý Trọc , Tống Cương thôi ăn, đưa hộp cơm cho Lý Trọc:


Em ăn đi.


       -  Anh ăn hết đi đã -- Lý Trọc đẩy hộp cơm lại – Anh có thể ăn nhanh nhanh tí nữa được không. Anh Tống Cương, anh ăn cơm xem ra cũng ẻo lả xướt mướt lắm.


 


           Tống Cương tống hết số cơm và thức ăn còn lại vào mồm. Mồm anh phồng lên như một quả bóng da. Lý Trọc nhận hộp cơm, xì xà xì xụp, ăn ngấu ăn nghiến suất cơm của mình như cỗ máy hút bụi. Lý Trọc đã ăn hết suất cơm, mà Tống Cương vẫn còn nhai trong mồm chưa nuốt hết. Lý Trọc thân mật đấm nhẹ lưng giúp Tống Cương nuốt xuôi cơm. Tống Cương nuốt xong cơm, chùi mồm trước, lau nước mắt sau. Tống Cương chợt nhớ lại lời nói của mẹ Lý Lan trước khi nhắm mắt. Thấy Tống Cương khóc, Lý Trọc ngạc nhiên hỏi:


Anh Tống Cương, Tại sao anh khóc?


Anh nghĩ đến mẹ... Tống Cương đáp.


 


          Lý Trọc ngẩn người.Tống Cương nhìn Lý Trọc nói:


      -  Mẹ không yên tâm về em. Mẹ giặn anh phải chăm lo em. Anh hứa với mẹ, chỉ còn lại bát cơm cuối cùng, nhất định nhường cho em ăn, mẹ lắc đầu bảo, bát cơm cuối cùng hai anh em chia nhau ăn…


 


          Chỉ vào hộp cơm không trên đất, Tống Cương nói:


Vừa giờ chúng ta đã chia nhau ăn.


 


          Hai anh em sống lại những giờ phút thương tâm đã qua. Ngồi ở cổng trụ sở uỷ ban huyện, ngồi trước đống rác như một trái núi nhỏ , hai anh em nhà họ lau nước mắt, nhớ lại lúc còn bé dắt tay nhau đi xuống cầu trước bến xe, trông thấy xác bố Tống Phàm Bình nằm dưới nắng hè gay gắt như thế nào; dắt tay nhau đứng ở lối ra bến xe cho đến lúc mặt trời lặn, màn đêm buông xuống, chờ mẹ Lý Lan từ Thượng Hải trở về…Cảnh tượng cuối cùng là hai anh em kéo xe bò đưa xác mẹ Lý Lan về quê, trả mẹ của hai anh em cho bố.


 


          Sau đó Lý Trọc lau nước mắt, nói với Tống Cương:


Lúc còn bé chúng ta khổ quá.


 


         Tống Cương cũng lau nước mắt, gật đầu nói:


Lúc còn bé anh em mình bị người ta bắt nạt ức hiếp.


Bây giờ tốt rồi – Lý Trọc cười bảo – Bây giờ không ai còn dám bắt nạt ức hiếp chúng ta.


Không tốt – Tống Cương nói – Bây giờ vẫn chưa tốt.


Sao lại chưa tốt? – Lý Trọc quay lại hỏi Tống Cương-  Anh đã cưới Lâm Hồng, còn chưa tốt hay sao?Anh đúng là sống trong hạnh phúc lại không biết hạnh phúc


Anh muốn nói đến em  -- Tống Cương nói.


Em sao nào? – Lý Trọc quay nhìn đống rác sau lưng – Em cũng sống tốt.


Tốt à? – Tống Cương hỏi – Em không có công ăn việc làm.


     -  Ai bảo em không có công ăn việc làm? – Lý Trọc cau có – Công việc của em Em biểu tình ngồi.


 


          Tống Cương lắc đầu lo lắng nói:


Sau này em sẽ thế nào?


     -  Yên tâm – Lý Trọc không cho là thế, nói -  Xe đến trước núi tất có đường, thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng.


 


          Tống Cương vẫn lắc lắc đầu:


Anh lo cho em lắm.


Lo gì?  -- Lý Trọc đáp --  Em đái không lo, anh bưng bô lo cái gì?


 


          Tống Cương lại thở dài, không nói nữa. Lý Trọc hớn hở hỏi chiếc đồng hồ đeo tay nước ngoài, hỏi Tống Cương đem sửa chưa? Tống Cương cầm hộp đựng cơm trên đất, đứng dạy bảo phải về xưởng làm việc. Sau khi bước lên xe đạp, tay trái Tống Cương cầm hộp cơm, tay phải cầm ghi đông đạp đi. Lý Trọc ở đằng sau trông thấy, bỗng reo lên:


Anh Tống Cương, anh biết đi một tay à?


 


           Ngồi trên xe, Tống Cương cười, ngoái lại nói với Lý Trọc:


Một tay đáng kể gì, anh bỏ hai tay vẫn đi tốt.


 


           Nói rồi, Tống Cương dang  hai tay, đạp xe đi như liệng. Lý Trọc đầy vẻ nhạc nhiên, gọi đuổi theo:


Anh Tống Cương , anh giỏi lắm.


 


          Trong hơn một tháng sau đó, buôỉ trưa nào đi làm, Tống Cương cũng đem hộp cơm đến trước mặt Lý Trọc. Hai anh em ngồi trước đống rác,cười nói rôm rả, chia cơm và thức ăn trong hộp ra ăn. Tống Cương không dám nói với Lâm Hồng. Đến bữa tối, bụng đói cồn đói cào, Tống Cương sợ Lâm Hồng sinh nghi, anh vẫn không dám ăn nhiều, hơn nữa còn ăn ít hơn trước.Lâm Hồng thấy chồng ăn ít, lo lắng nhìn Tống Cương, hỏi chồng có phải thời gian gần đây sức khoẻ anh sa sút. Tống Cương cứ ấp a ấp úng, bảo mình ăn ít, nhưng sức vẫn khoẻ, thân thể rất tốt.


 


          Trên đời không có bức tường nào không lọt gió, cái kim bọc dẻ lâu ngày cũng lộ ra, sau hơn một tháng, Lâm Hồng đã biết rõ chân tướng sự việc. Một nữ công nhân Xưởng dệt kim cho Lâm Hồng biết chuỵên này. Hôm kia, chị có việc xin nghỉ, buổi trưa đi qua cổng trụ sở uỷ ban huyện, thấy Tống Cương và Lý Trọc ngồi sóng đôi trên đất, chia cơm và thức ăn trong hộp cùng ăn. Hôm sau chị cười hì hì nói với Lâm Hồng, trông hai anh em ngồi ăn cơm còn thân mật hơn vợ chồng. Lúc đó Lâm Hồng đang bưng hộp cơm, ngồi ăn trưa ở cửa phân xưởng.Nghe nói vậy, mặt chị lập tức biến sắc, bỏ hộp cơm trong tay, chị lao ra khỏi xưởng.


 


          Khi Lâm Hồng đến cổng trụ sở uỷ ban huyện, hai anh em đã ăn xong, đang ngồi nói chuyện thân mật. Lý Trọc đang bô bô nói gì đó. Lâm Hồng sa sầm nét mặt đi đến trước mặt hai người. Lý Trọc nhìn thấy Lâm Hồng trước, lập tức nhẩy lên, sốt sắng chào:


Chị Lâm Hồng, chị đã đến…


 


          Tống Cương tái mặt, Lâm Hồng lạnh lùng nhìn Tống Cương một cái, quay ngoắt đi luôn. Lý Trọc vừa tìm trong đống rác một xấp báo cũ, chuẩn bị mời Lâm Hồng cùng ngồi. Quay lại thấy Lâm Hồng đã bỏ đi, thất vọng nói với chị:


Đã đến đây, chị hãy ngồi một lát đã nào.


 


           Tống Cương lúng túng đứng dạy, thấy Lâm Hồng đi xa, mới nghĩ nên đuổi theo. Anh vội vàng nhảy lên xe đạp, vù vù lao đi.  Sị mặt ra, Lâm Hồng bước đi ở phía trước, nghe thấy xe đạp của Tống Cương đuổi phía sau, khi đến bên chị, nghe thấy Tống Cương nói nhỏ, giục chị ngồi lên gác ba ga. Lâm Hồng cứ tỉnh khô, làm như không nghe thấy, làm như bên chị không có người nào là Tống Cương. Chị ngẩng đầu bước đi, mắt vẫn nhìn thẳng. Tống Cương không dám nói chuyện, nhảy xuống dắt xe, lẳng lặng đi sau Lâm Hồng. Hai người y như không quen biết nhau, lầm lũi đi trên phố lớn thị trấn Lưu chúng tôi.Rất đông dân chúng thị trấn Lưu đều trông thấy, dừng chân nhìn họ một cách hiếu kỳ, biết giữa hai người đang có chuyện. Dân chúng thị trấn Lưu, trời sinh ra đã ưa chuyện mách lẻo. Có người gọi tên Lâm Hồng, chị cũng không trả lời, ngay đến cái gật đầu và mỉm cười cũng không. Cũng có người gọi tên Tống Cương, anh cũng không đáp, nhưng anh còn gật đầu, còn mỉm cười chào lại. Tống Cương mỉm cười trông hết sức cổ quái. Nhà thơ Triệu lúc ấy cũng đang đi trên phố. Nhà thơ Triệu hay kiếm chuyện, anh ta chỉ Tống Cương bảo bà con thị trấn Lưu:


Trông thấy chưa, đấy là cười gượng gạo.


 


           Tống Cương dắt xe đạp  đi theo Lâm Hồng đến tận cổng Xưởng dệt kim. Dọc đường chị không nhìn chồng một cái.Khi đi vào cổng xưởng, chị vẫn không ngoái lại nhìn Tống Cương. Chị cảm thấy Tống Cương đứng lại. Bước chân chị lưỡng lự đôi chút. Trong giây lát, chị đột nhiên mềm lòng. Chị định quay lại nhìn chồng, nhưng chị đã kìm chế được, đi thẳng vào phân xưởng.


 


           Tống Cương đứng ngoài cổng xưởng như kẻ mất hồn. Bóng Lâm Hồng đã mất hút, Tống Cương vẫn đứng đó. Tiếng kẻng làm việc buổi chiều đã dóng dả cất lên, trong cổng Xưởng trống vắng, lòng anh cũng trống trải. Tống Cương đứng lâu lắm mới đẩy xe quay người đi. Tống Cương bần thần quên cả ngồi lên chiếc xe đạp bóng nhoáng. Trên đường về Xưởng kim khí làm việc, anh luôn luôn dắt xe.


 


         Tống Cương đã trải qua một buổi chiều căng thẳng ngột ngạt. Phần lớn thời giờ anh ngồi thẫn thờ ở góc phân xưởng, lúc bâng khuâng như mất mát, khi suy nghĩ kỹ càng. Khi suy nghĩ kỹ càng trong đầu anh không có cái gì hết, đành phải bâng khuâng như mất mát. Cho đến khi tiếng kẻng hết giờ làm việc vang lên, anh mới giật mình bừng tỉnh, chạy ra khỏi phân xưởng, nhẩy lên xe đạp, lao ra khỏi Xưởng kim khí, như xung phong, phóng như bay như biến trên phố lớn thị trấn Lưu chúng tôi. Khi đến cổng Xưởng dệt kim, chị em công nhân bên trong đang lũ lượt ra về. Tống Cương vịn xe đạp đứng tại chỗ. Anh trông thấy Lâm Hồng và mấy công nhân vừa nói chuyện vừa đi ra. Anh chợt mừng rỡ, ngay sau đó lại lo lo, không biết Lâm Hồng có ngồi lên gác ba ga xe đạp không?


 


           Tống Cương không ngờ, Lâm Hồng bước đến trước mặt anh như thường lệ, vẫy tay chào các bạn gái, rồi né người nhẩy lên đèo hàng, phảng phất như không sẩy ra chuyện gì. Đầu tiên Tống Cương ngẩn người, sau đó thở phào nhẹ nhõm, nhẩy lên xe, mặt đỏ bừng, bấm chuông phóng vèo vèo. Tống Cương trở lại hạnh phúc, hạnh phúc khiến anh trần đầy sức lực. Hai chân anh đạp mạnh bê đan. Lâm Hồng ngồi ở sau xe hai tay vốn bám chỗ ngồi, bởi xe phóng nhanh quá, chị đành phải níu áo Tống Cương.


 


           Niềm sung sướng của Tống Cương chỉ được trong chốc lát  như hoa quỳnh nở trong đêm rồi tàn ngay. Về đến nhà Lâm Hồng đóng cửa, lập tức băng giá như đi trên phố lớn buổi trưa. Chị đến trước cửa sổ, kéo rèm che, im lặng nhìn rèm cửa, y như xem phong cảnh bên ngoài. Tống Cương đứng giữa nhà, một lát sau lẩm bẩm nói:


Lâm Hồng, anh sai rồi.