tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Green Leaf VN - với hơn 400 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới - là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Luôn phục vụ khách hàng với phong thái và ý chí của người tài xế chuyên nghiệp. Chỉ tuyển dụng đầu vào tài xế có khả năng giao tiếp tiếng Anh đàm thoại. Tác phong, đồng phục chỉnh chu trong suốt thời gian phục vụ khách hàng. Các tài xế phải vượt qua chương trình đào tạo nghiêm ngặt về cách thức phục vụ khách hàng

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm: 29972569
Tiểu thuyết
30.12.2008
Dư Hoa
Huynh đệ

    16


 


           Đồng Trương Quan Dư Vương đã nói là làm. Từ đó về sau, hễ gặp Lý Trọc trên phố, là họ ra tay đánh cho một trận. Văn mỗi người mỗi khác, đòn mỗi người mỗi kiểu. Năm người đánh Lý Trọc bằng năm phong cách. Anh Đồng thợ rèn gặp Lý Trọc lập tức vung tay phải cầm búa, tát một cái, tát đến mức khi Lý Trọc ngã dấp ngã dúi người đi, anh Đồng đã sải bước đi luôn mắt vẫn nhìn thẳng.Không bao giờ anh Đồng tát Lý Trọc đến lần thứ hai.Phong cách của anh Đồng là một nhát búa định âm. Ông Trương thợ may gặp Lý Trọc, hận sắt không thành thép, miệng nói “mày mày mày”, vung đi là nắm đấm, khi va vào mặt Lý Trọc đã biến thành một ngón tay, giống như kim máy khâu phầm phập cắm chi chít lên mặt Lý Trọc một chặp rồi kết thúc. Ông Trương ra đòn với phong cách “nhất chỉ thiền”.


 


           Ông Dư nhổ răng là phong cách nghề nghiệp. Lần nào ông  cũng  dơ tay phải nhổ răng, nhằm trúng hàm răng trong mồm Lý Trọc đấm một phát, đấm tới mức mồm miệng Lý Trọc bê bết máu, đấm tới mức trên ngón tay ông Dư đều có dấu vết răng, tay phải nhổ răng của mình cứ dơ lên trước mắt vẩy vẩy như phải bỏng, kêu dãy nẩy ‘ái à’ đau điếng, cứ tưởng Lý Trọc bị ông đấm rụng hết răng ra đất. Nhưng lần sau, khi gặp Lý Trọc, trong mồm hắn vẫn là hàm răng trắng đều tăm tắp. Ông Dư ngạc nhiên bảo Lý Trọc há mồm, thò tay vào đếm một lượt, vẫn không thiếu một chiếc. Cho nên mỗi lần đấm vào răng Lý Trọc, ông Dư nhổ răng thường hay thở dài một tiếng:


Răng chắc lắm!


 


          Tiểu Quan mài kéo ra đòn theo phong cách ‘ba lối dưới”. Anh ta nhằm trúng đũng quần Lý Trọc, hơn nữa còn thanh đông kích tây, trước tiên  đá tới tấp vào hai đùi Lý Trọc, đá tới mức khi  Lý Trọc cúi xuống tránh chân, đã để lộ đũng quần, Tiểu Quan mài kéo dơ chân đá mạnh vào hai hòn dái của Lý Trọc. Lý Trọc bị đá đau choáng váng, tối sầm cả mặt mũi, hai tay ôm hạ bộ lăn qua lăn lại trên mặt đất. Từ đó trở đi, khi lại gặp Tiểu Quan, Lý Trọc lập tức khép chặt hai chân, hai tay một trước một sau ôm chặt đũng quần, để mặc Tiểu Quan đá dọi lung tung như thế nào, cũng phải thà chết bảo vệ hai hòn dái. Tiểu Quan mài kéo hết dọi lại đá vào khe hở hai bắp chân dưới, lại hết đá lại dọi vào khe hở giữa hai đùi, đá dọi toát hết mồ hôi, cũng không tách nổi hai chân khép chặt của Lý Trọc. Tiểu Quan sốt ruột cứ vừa đá vừa dọi vừa nói to:


Dạng ra, dạng ra...


 


          Lý Trọt lắc đầu rối rít, buông tay trái chỉ vào bảo bối của mình trong đũng quần, nói:


Nó đã bị thắt ống dẫn tinh, anh hãy thương nó số khổ, tha cho nó.


 


          Phong cách ra đòn của ông Vương bán kem là dao cùn xẻo thịt. Lần nào gặp Lý Trọc, ông cũng khóc hu hu như bố mẹ vừa mới chết, túm cổ áo Lý Trọc đấm đi đấm lại, đánh tới mức Lý Trọc ngồi xổm xuống đất hai tay ôm đầu. Tay traí ông Vương ấn vai Lý Trọc, đỡ người mình,tay phải đấm hết quả này đến quả khác. Lần nào ông Vương bán kem cũng phải đấm đến một tiếng đồng hồ, giữa chừng có đến hai mươi phút nghỉ thở. Khi nghỉ thở, ông Vương bán kem lau nước mắt nói với đám đông:


Năm trăm đồng! Nó làm tôi mất năm trăm đồng.


 


          Năm chủ nợ bắt đầu đánh từ khi xuân ấm hoa nở cho đến mùa hè nóng nực, đánh Lý Trọc trở thành một thương binh từ chiến trường trở về. Mỗi lần xuất hiện trên phố lớn thị trấn lưu chúng tôi, Lý Trọc không mũi tím mặt sưng, thì cũng thõng cánh tay què chân. Lý Trọc lúc này quần rách áo vá, tóc dài hơn Mác,râu rậm hơn Ăng Ghen. Lý Trọc uy phong lẫm liệt ngày nào không biết đi đâu sạch, nom như thằng ăn mày. Sau khi Lý Trọc tóc dài xoã vai, hai đại văn hào của thị trấn Lưu chúng tôi đã đặt cho anh ta hai biệt hiệu ca sĩ nước ngoài. Nhà văn Lưu gọi anh ta là “Lý Pitors”. Nhà thơ Triệu gọi anh ta là “ Lý Maicơn. Giắc sơn” Dân chúng thị trấn Lưu nghe không hiểu. Họ biết trên thế giới có một ca sĩ tên là Đặng Lệ Quân, không biết còn có ca sĩ tên là Pitors và Mai cơn . Giác sơn. Họ hỏi nhà văn Lưu và nhà thơ Triệu hai người này là ai? Nhà văn Lưu và nhà thơ Triệu cố tình tỏ ra cao sâu quay người đi, nghĩ bụng  những kẻ nông cạn thô thiển ngay đến Pitors để tóc dài và Mai cơn . Giác sơn để tóc dài cũng không biết. Nhà văn Lưu và nhà thơ Triệu tỏ ra không hài lòng sâu sắc đối với sự vô tri của dân chúng thị trấn Lưu, quay người đi là để chứng tỏ “gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn”. Dân chúng đành phải đi hỏi Lý Trọc. Lý Trọc tuy cũng không biết hai người là ai, vẫn sốt sắng trả lời câu hỏi của dân chúng. Anh ta hất hàm nói:


Đều là người nước ngoài.


 


          Trong năm phong cách đánh đòn của năm vị chủ nợ, Lý Trọc sợ nhất là “ ba lối dưới” của Tiểu Quan mài kéo. Cái tát của anh Đồng thợ rèn tuy êm, chuẩn, mạnh, nhưng đó  là một nhát búa buôn bán. Ông Dư nhổ răng sau khi biết độ bền chắc của hàm răng Lý Trọc, nắm đấm táng vào cũng càng ngày càng nhẹ. Lý Trọc thích ứng nhất là phong cách ra đòn “ nhất chỉ thiền” nho nhã của ông Trương thợ may, rồi đến ông Vương bán kem. Ông Vương bán kem tuy ra đòn dai dẳng , nhưng sức ông có hạn, Lý Trọc da thô thịt dầy không sợ. Nào ngờ xuân đi hè đến, đòn lợi hại nhất lại là ông Vương bán kem.  Lúc này ông Vương bán kem khoác thùng kem, tay phải cầm một thanh gỗ, vừa rao bán vừa gõ vào thùng kem. Hễ gặp Lý Trọc là dơ thanh gỗ trong tay vụt túi bụi. Vũ khí truyền thống  của ông Vương bán kem khiến Lý Trọc không sao diễn tả hết nỗi khổ. Thanh gỗ cứng đơ nện vào đầu tóc buông xoã chấm vai của Lý Trọc, khiến anh ta choáng váng. Sau khi Lý Trọc ôm đầu ngồi xổm, ông Vương bán kem ngồi luôn lên thùng kem, vừa than thở năm trăm đồng của ông, vừa vụt thanh gỗ vào đầu Lý Trọc, vừa rao bán kem. Để bảo vệ đầu mình, Lý Trọc đành phải hy sinh hai tay, hai tay của Lý Trọc vừa  đỏ vừa sưng, bị ông Vương bán kem đánh thành một cặp móng lợn kho tầu, anh ta vẫn ôm chặt bảo vệ đầu mình, thầm nghĩ, cái đầu quan trọng nhất , sau này còn phải nhờ vào nó làm ăn buôn bán.


          Trông thấy ông Vương bán kem lấy thanh gỗ đánh Lý Trọc hết lần này đến lần khác, bà Tô đúng là không chịu nổi. Bước đến kéo tay ông Vương, bà  nói:


Ông đánh như thế sẽ báo ứng!


 


          Ông Vương bán kem rụt tay lại, nói với bà Tô một cách đáng thương:


Năm trăm đồng của tôi!


 


          Bà Tô bảo:


Cho dù bao nhiêu tiền, ông cũng không thể đánh về được.


 


          Ông Vương bán kem khoác thùng kem đau khổ đi rồi, nhìn Lý Trọc ngồi xổm hai tay ôm đầu, không nhịn nổi, bà Tô trách Lý Trọc:


      -  Rành rành cậu biết bọn họ đánh mình, vẫn còn suốt ngày suốt buổi rong ruổi trên đường phố, cậu không nấp trong nhà được sao?


 


          Lý Trọc ngẩng đầu nhìn ông Vương bán kem đi xa, hai tay trượt khỏi đầu, đứng dạy bảo bà Tô:


Nấp ru rú ở nhà buồn lắm bà ạ.


 


           Nói xong, anh ta hất mái tóc dài bỏ đi, coi như không có chuyện gì sảy ra. Bà Tô vừa lắc đầu, vừa thở dài nói với Lý Trọc đang đi:


May mà ta đi chùa thắp hương mới không mất tiền, nếu không ta cũng phải đánh cậu mấy cái.


 


           Nhìn cái bóng sau lưng Lý Trọc đang đi, bà Tô lại cảm động thốt lên một lần nữa:


Thắp hương linh nghiệm thật!


 


           Nhà thơ Triệu của thị trấn Lưu chúng tôi chứng kiến tận mắt Lý Trọc bị đánh hết lần này đến lần khác, lần nào Lý Trọc cũng không đánh trả. Thời gian đầu nhà thơ Triệu không rõ nội tình, thấy năm chủ nợ đánh Lý Trọc suốt từ xuân sang hè, đánh Lý Trọc đến nỗi càng ngày càng khiếp nhược, ngay đến ông Vương bán kem còm nhom cũng túm cũng buông Lý Trọc như chơi, đánh liền một tiếng đồng hồ. Nhà thơ Triệu đâm ra bạo phổi, thầm nghĩ, thằng khốn nạn đã từng huyênh hoang tuyên bố phải đánh nhà thơ Triệu ta, đánh cho ra bản sắc của nhân dân lao động, hạ nhục oai phong của ta ở thị trấn Lưu. Thù này không trả còn đâu là người. Nhà thơ Triệu quyết định lấy lại sĩ diện đã mất trước quần chúng thị trấn Lưu.


 


          Hôm nay ông Vương bán kem vừa đánh Lý Trọc. Khoác thùng kem, chân trước ông Vương vừa bước, chân sau nhà thơ Triệu đã đi tới. Nhà thơ Triệu dơ chân đá đá Lý Trọc vẫn đang ôm đầu ngồi xổm trên đất. Nhìn dân chúng đi lại trên phố, anh ta nói oang oang:


      -  Không ngờ mày cũng có ngày hôm nay! Lý Trọc đã trở thành Lý Mai cơn. Giác sơn  bị người ta đánh, đều không dám đánh trả.


 


           Lý Trọc ngẩng lên nhìn nhà thơ Triệu, tỏ vẻ không thèm để ý đến anh ta. Nhà thơ Triệu cứ tưởng Lý Trọc sợ mình, đá thêm mấy cái, ngọng ngạnh nói:


       -  Chẳng phải mày định đánh tao, đánh cho ra bản sắc của nhân dân lao dộng? Tại sao mãi không thấy mày ta tay?


 


           Lý Trọc từ từ đứng lên. Nhà thơ Triệu dẩy mạnh Lý Trọc một cái. Nhìn dân chúng trên phố, nhà thơ Triệu đắc ý nói:


Mày ra tay đi!


 


          Từ phía quần chúng trên phố, nhà thơ Triệu vừa dương dương tự đấc quay đầu lại, đã bị Lý Trọc dáng tới tấp một loạt quả đấm búa bổ. Tay trái sưng vù của Lý Trọc túm chặt áo ngực nhà thơ Triệu. Tay phải sưng vù nắm thành quả đấm nhằm trúng mặt nhà thơ Triệu, đánh một trận dữ dội. Nhà thơ Triệu vẫn chưa kịp phản ứng sẩy ra chuyện gì, đã bị Lý Trọc đánh dập mặt, bê bết máu, máu  mũi


 chảy xuống môi, máu môi chảy xuống cổ. Nhà thơ Triệu đau đớn cứ  ối ối  kêu toáng lên, mới biết Lý Trọc vẫn còn hung hăng sung sức lắm. Hai chân nhà thơ Triệu bủn rủn quỳ xuống. Lý Trọc vẫn không buông tay, cứ tiếp tục dáng những đòn sấm sét. Lý Trọc vừa đánh nhà thơ Triệu, vừa nói sang sảng:


      -  Bọn họ đánh tao. Tao không đánh trả. Bởi vì tao làm mất tiền của họ. Tao không làm mất tiền của mày thằng nhóc ạ. Tao phải đánh cho mày toi mạng.


 


          Nhà thơ Triệu bị Lý Trọc đánh cho tối tăm mặt mũi, vẫn nghe rõ những lời nói sang sảng như đọc thơ của Lý Trọc, nhà thơ Triệu mới biết vì sao Lý Trọc không đánh trả, cũng biết mình sắp sửa đi toi. Nhà thơ Triệu lập tức “ ơ huầy ơ huầy” cất lên những tiếng dô hò trong lao động. Nhà thơ Triệu đã cất lên giọng nói của nhân dân lao động, mà quả đấm của Lý Trọc vẫn tới tấp táng xuống người. Nhà thơ Triệu đành phải vừa kêu “ơ huầy”, vừa nói với Lý Trọc:


Ra rồi, ra rồi.


Ra rồi cái gì? – Lý Trọc không hiểu.


 


          Nhà thơ Triệu trông thấy Lý Trọc thu quả đấm, vội vàng kêu hai tiéng “ơ  huầy”, hai tay ôm chặt bàn tay Lý Trọc đang túm áo ngực, nói:


Nghe thấy chưa, anh đã đánh ra tiếng nói của nhân dân lao động.


 


          Lý Trọc đã hiểu. Anh ta cười hì hì. Anh ta bảo:


Tao đã nghe thấy, nhưng chưa đủ.


 


          Nói rồi, Lý Trọc lại dơ tay phải lên. Nhà thơ Triệu sợ đến nỗi lại cất lên mấy tiếng hò lao động “ơ huầy ơ huầy”, nói với Lý Trọc như van xin:


Chúc mừng anh, chúc mừng anh…


Chúc mừng cài gì? -  Lý Trọc lại không hiểu.


Đúng, đúng, đúng --  Nhà thơ Triệu gật đầu rối rít, nói – Chúc mừng anh đã đánh tôi, đánh cho ra bản sắc của nhân dân lao động.


 


          Nhà thơ Triệu đã thốt ra như thế, cho dù đã dơ quả đấm lên, Lý Trọc cũng không nỡ dáng xuống. Lý Trọc bỏ quả đấm, buông cổ áo nhà thơ Triệu, cười hì hì, vỗ vỗ vai nhà thơ Triệu, bảo:


         - Không khách sáo!


 


           Sau khi bị các vị Đồng, Quan , Trương, Vương, Dư  đánh ba tháng liền, khiếp nhược ba tháng liền, cuối cùng Lý Trọc đã trở lại phong thái oai phong lẫm liệt trên phố lớn thị trấn Lưu chúng tôi. Dân chúng thị trấn Lưu chúng tôi vui cười trông theo nhà thơ Triệu lủi thủi bước đi. Họ nhìn thấy nhà văn Lưu cũng có mặt trong đám đông. Mắt dân chúng nối hai điểm thành một đường, khi nhìn nhà văn Lưu, lúc nhìn Lý Trọc ngồi bệt  trên đất vừa nghỉ vừa thở. Dân chúng xôn xao nhắc lai cảnh tượng Lý Trọc đánh nhà văn Lưu ngày nào. Nhớ cũ đón mới, dân chúng chỉ mong Lý Trọc nhẩy lên, lại đánh nhà văn Lưu, đánh cho ra bản sắc của nhân dân lao động một lần nữa. Dân chúng cứ nhìn  chằm chằm nhà văn Lưu, bàn tán Lý Trọc đang ngồi trên đất. Họ bảo Lý Trọc bữa đói bữa no gầy dộc đi, lại bị năm vị chủ nợ đánh tới mức mũi tím mặt sưng chân què cánh tay thõng xuống, nào ngờ khi ra đòn với nhà thơ Triệu dồi dào sức khoẻ, chẳng khác nào quạ già bắt gà con, như người lớn đánh trẻ con. Dân chúng nhìn nhà văn Lưu tổng kết một câu:


Đúng là lạc đà gầy sắp chết còn to hơn ngựa.


 


          Nhà văn Lưu biết tỏng dân chúng đang nói bóng nói gió, biết dân chúng chỉ sợ thiên hạ không rối ren, biết dân chúng chỉ mong  anh ta lại bị ăn đòn theo vết xe đổ của nhà thơ Triệu. Nhà văn Lưu mặt đỏ tía tai một lát, định quay người đi. Nhưng một khi bỏ đi, sẽ có thêm một truyện cười cho dân chúng thị trấn Lưu trong lúc rỗi rãi ngồi uống trà hút thuốc. Nhà văn Lưu giữ sĩ diện, đành phải trơ mặt đứng tại chỗ. Đầu tiên dân chúng nói khích Lý Trọc. Lý Trọc bụng đói cồn cào, đang réo ùng ục, ngồi trên đất tựa vào cây ngô đồng, nuốt nước bọt cho đỡ đói, bỏ ngoài tai những lời kích động của dân chúng. Sau đó dân chúng lại quay sang nói khích nhà văn Lưu. Họ bảo nhà văn nhà thơ gì mà hèn thế. Tay nhà thơ Triệu vừa giờ trông nét mặt cứ khúm na khúm núm, không bằng một tên Hán gian phản bội, không những làm mất mặt bản thân, mà còn mất mặt cả bố mẹ hắn.


     -   Đừng nói mất mặt bố mẹ hắn – Một quần chúng thừa cơ nói chen vào --  Ngay đến mặt nhà văn Lưu cũng bị nhà thơ Triệu bôi nhọ.


Phải đấy! – Mọi người đồng thanh tán thành.


 


          Mặt nhà văn Lưu lúc xanh đỏ, lúc tím tái. Anh ta nghĩ bụng những  thằng khốn nạn định giật dây khiêu khích  quần chúng đấu quần chúng, mình chớ có mắc lừa, chớ có dại dột chủ động dẫn xác đến tận cửa để Lý Trọc đấm đá. Nhưng dân chúng cứ đổ dồn con mắt nhìn vào mình, không đứng ra nói mấy câu không xong. Tuỳ cơ ứng biến, nhà văn Lưu đã bước lên một bước, to tiếng đồng ý lời nói của quần chúng. Anh ta bảo:


      -  Đúng đấy, những người viết văn làm thơ dưới gầm trời đều bị nhà thơ Triệu bôi nhọ!


 


         Nhà văn Lưu xứng đáng là Văn hào của thị trấn Lưu chúng tôi. Một câu nói của anh ta đã kéo tuồn tuột, tất tuốt xít nhà văn nhà thơ xưa nay ở trong nước ngoài nước làm đệm lưng cho mình. Thấy quần chúng đứng đực mặt ra tại chỗ, nhà văn Lưu biết chỉ một động tác, mình đã xoay chuyển được tình thế. Anh ta dương dương tự đắc, đã nói là cứ thế tuôn ra một mạch không hãm nổi:


       -  Ngay đến ngài Lỗ Tấn cũng mất mặt, còn có cả ngài Đỗ Phủ, ngài Lý Bạch, ngài Khuất Nguyên, ngài Khuất Nguyên yêu nước mà cũng nhẩy xuống sông tự vẫn, đều mất mặt theo nhà thơ Triệu....Còn ở nước ngoài, thì ngài Tônstôi, ngaì Sếch pia, xa hơn nữa là ngài Dan te, ngài Ho meros...Ôi biết bao nhiêu là ngài sáng láng tiếng tăm, đều bị nhà thơ Triệu bôi nhọ!


 


           Dân chúng cứ việc thả sức khà khà cười ngây ngô. Lý Trọc cũng khà khà cười theo. Anh ta hết sức tán thưởng lời nói của nhà văn Triệu. Anh ta vui vẻ nói:


Thật không ngờ, mình đã làm cho biết bao nhiêu ngài danh nhân mất mặt!


 


           Giữa lúc này, Tống Cương cưỡi chiếc xe đạp mác Vĩnh Cửu bóng nhoáng lao tới. Thấy dân chúng làm ùn tắc đường, Tống Cương bấm chuông ra rả, anh đang vội phóng xe đến Xưởng dệt kim đón Lâm Hồng về nhà. Vừa nghe tiếng chuông, Lý Trọc đã biết Tống Cương đến. Anh ta đứng dạy sát cây ngô đồng, gọi Tống Cương:


      -  Anh Tống Cương, anh Tống Cương, cả một ngày em chưa có thứ gì vào bụng… 


 


                                                              17


 


           Lúc này Tống Cương và Lâm Hồng đã chung sống được hơn một năm.Chiếc xe đạp Vĩnh Cửu của họ đã vun vút qua lại trên phố lớn thị trấn Lưu hai năm. Xe đạp của Tống Cương ngày nào cũng lau sạch không bám một hạt bụi, ngày nào cũng sạch như sáng ban mai sau cơn mưa. Ngày nào Lâm Hồng cũng ngồi trên gác ba ga. Hai tay Lâm Hồng ôm eo Tống Cương, áp má vào lưng chồng, dáng vẻ phảng phất như  hoàn toàn yên lòng giống như khi áp má vào gối trong đêm khuya. Trên đường phố lớn, xe đạp mác Vĩnh Cửu của họ hết đi lại về, hết về lại đi, tiếng chuông giòn tan, mưa gió không cản trở. Ông già bà cả thị trấn Lưu chúng tôi trông thấy,  ai ai cũng tấm tắc khen họ đúng là đôi vợ chồng trời xe.


 


          Sau khi Lý Trọc thất thế, Lâm Hồng mừng vui trong lòng. Trước kia hễ nghe nói đến tên Lý Trọc, Lâm Hồng lại nhăn mặt. Bây giờ nghe nói tên đó, Lâm Hồng không nhịn nổi cười thành tiếng. Chị bảo:


Em biết từ lâu, hắn sẽ có ngày hôn nay. Loại người này…


 


          Lâm Hồng hư hư trong mũi mấy tiếng, không nói tiếp, Lý Trọc vết xấu đầy người, nói nhiều chỉ tổ bộc lộ cái dở của mình chứ báu gì. Nói xong, Lâm Hồng ngoái đầu nhìn Tống Cương. Chị hỏi anh:


Phải không anh?


 


           Tống Cương im lặng. Cảnh ngộ của Lý Trọc khiến anh lo lắng ăn ngủ không yên. Tống Cương im lặng, Lâm Hồng có vẻ không vui. Chị thúc thúc chồng:


Nói đi anh!


 


          Tống Cương đành phải gật đầu, nhưng miệng lẩm bẩm:


Khi làm xưởng trưởng, cậu ấy vẫn làm rất tốt…


     -   Xưởng  trưởng – Lâm Hồng nói có vẻ khinh thường – Xưởng trưởng Xưởng phúc lợi cũng coi là xưởng trưởng được sao?


 


           Nhìn vợ xinh đẹp của mình, vì hạnh phúc của bản thân, Tống Cương mỉm cười sung sướng. Lâm Hồng không biết tại sao chồng cười . Chị hỏi:


Anh cười gì thế?


Anh tốt số.


 


            Tống Cương say sưa trong đời sống hạnh phúc của mình. Nhưng đối với  Lý Trọc như hình với bóng, giống như cái bóng của mình dưới ánh nắng mặt trời xua không đi, khiến Tống Cương luôn có cảm giác như một hòn đá đè lên trái tim. Tống Cương thầm trách Lý Trọc, bỏ việc xưởng trưởng ngon nghẻ không làm, tự ý tìm đường buôn bán, kết quả mất cả chì lẫn chài, lại còn nợ chồng nợ chất, bị người ta đánh cho thâm tím mình mẩy.


 


          Một buổi tối, Tống Cương  nằm mơ gặp mẹ Lý Lan. Mới đầu mẹ Lý Lan dắt tay hai anh em đi trên phố lớn thị trấn Lưu, sau đó là cảnh tượng mẹ Lý Lan đang hấp hối. Mẹ Lý Lan kéo tay Tống Cương bảo con phải chăm nom tử tế Lý Trọc. Trong cơn mê, Tống Cương đã khóc, khiến Lâm Hồng thức giấc. Lâm Hồng đánh thức chồng, vội vàng  hỏi anh làm sao? Tống Cương lắc đầu, nghĩ lại cảnh tượng trong mơ, bảo Lâm Hồng, anh mơ gặp mẹ Lý Lan. Lưỡng lự một lát, Tống Cương tiếp tục kể lại giờ phút khiến mình chua xót trong giấc mơ, mẹ Lý Lan kéo tay Tống Cương, giặn anh phải chăm nom chu đáo Lý Trọc. Tống Cương hứa với mẹ, chỉ còn lại bát cơm cuối cùng, sẽ nhường cho Lý Trọc ăn, chỉ còn lại manh áo cuối cùng sẽ nhường cho Lý Trọc mặc.... Lâm Hồng ngáp một cái, ngắt lời Tống Cương:


Bà ấy đâu phải mẹ đẻ anh.


 


          Nghe xong, Tống Cương ngẩn người. Anh muốn tranh cãi mấy câu, nghe thấy tiếng thở đều đều của Lâm Hồng, anh biết vợ đã ngủ, lẳng lặng nuốt lời vào bụng. Lâm Hồng biết lơ mơ về quá khứ của Tống Cương và Lý Trọc thời còn bé. Chị không biết những từng trái ấy đã ghi xương khắc cốt đối với Tống Cương. Chị chỉ biết Tống Cương là chồng mình, đêm nào ngủ cũng ôm mình, đưa chị đi vào giấc ngủ ngon lành.


 


          Sau khi cưới, Lâm Hồng nắm giữ tiền trong nhà. Lâm Hồng cảm thấy con người cao to bề thế như Tống Cương  sẽ đói nhanh hơn người khác, chị chủ động bỏ vào túi áo chồng hai hào và hai lạng tem lương thực, bảo anh đây là tiền chị bồi dưỡng cho chồng, khi nào đói vào cửa hàng điểm tâm mà ăn. Lâm Hồng là con người cẩn thận, ngày nào chị cũng lục túi áo chồng. Nếu tiền và tem lương thực đã dùng, chị sẽ cho thêm. Trong khoảng thời gian rất dài sau khi cưới, Tống Cương không tiêu một xu một lạng tem phiếu. Lần nào sờ vào túi chồng, chị cũng thấy mọi thứ còn nguyên. Có hôm Lâm Hồng đã giận, hỏi chồng tại sao anh không tiêu tiền?


      -  Anh không đói --  Tống Cương cười đáp – Sau khi cưới anh không bao giờ thấy đói.


 


          Lâm Hồng lúc đó cũng cười. Đêm đến nằm trong chăn màn, Lâm Hồng âu yếm vuốt ve ngực chồng, đòi Tống Cương trả lời, tại sao không tiêu tiền? Tống Cương ôm vợ, xúc động kể rất nhiều chuyện. Anh bảo hàng ngày em sẻn ăn sẻn chi, hận chẳng thể bẻ đôi một xu ra mà tiêu, có thứ gì ngon ngon là gắp vào bát anh, khi đi vào cửa hàng không bao giờ nghĩ sắm cho mình, cứ nghĩ anh đang thiếu thứ gì. Nói đến cuối cùng, Tống Cương không nhịn nổi đã thú thực. Anh bảo đúng là mình thường xuyên cảm thấy đói, nhưng vẫn thấy tiếc không muốn tiêu tiền và tem phiếu trong túi áo.


 


          Lâm Hồng bảo, thân thể Tống Cương là của chị, yêu cầu anh thay chị chăm nom  chu đáo sức khoẻ của mình. Chị đòi chồng phải thề, thấy đói dứt khoát phải mua quà ăn. Tống Cương như si như say, Lâm Hồng nói câu nào, anh gật đầu câu ấy, mồm còn nói một tiếng “ừ”. Sau đó Lâm Hồng ngủ say, yên tĩnh như một đứa trẻ. Hơi thở phả nhẹ vào cổ anh. Tống Cương thao thức mãi không ngủ được. Tay trái anh ôm Lâm Hồng, tay phải anh vuốt ve thân thể vợ. Thân thể Lâm Hồng vừa  ấm,vừa trơn nhẵn, giống như ngọn lửa ấm.


 


          Tiếp theo, ngày nào Lâm Hồng cũng sờ thấy tiền và tem phiếu còn nguyên trong túi áo chồng. Lúc đó chị khe khẽ lắc đầu, trách Tống Cương tại sao vẫn không tiêu xu nào? Tống Cương không còn nói mình không đói. Anh thú thật:


Tiếc lắm.


 


           Trong những ngày sau đó, Lâm Hồng đã mấy lần nói với Tống Cương:


Anh hãy đồng ý với em đi.


Tiếc lắm -  Lần nào anh cũng trả lời vợ một cách cố chấp.


 


           Có lần nói câu này, Tống Cương đang ngồi trên xe đạp, đèo Lâm Hồng đến Xưởng dệt kim làm việc. Lâm Hồng ngồi đằng sau ôm anh, áp má vào lưng chồng. Chị bảo anh:


Anh cứ coi như tiêu tiền cho em, được không?


 


           Tống Cương vẫn nói câu“ tiếc lắm”, rồi bấm một hồi chuông kéo dài. Lần này túi áo Tống Cương không có thêm tiền. Anh đã đưa vợ đến Xưởng dệt kim, Trên đường đi đến Xưởng kim khí làm việc, Tống Cương đã gặp Lý Trọc đang đói khủn cả ruột. Lý Trọc đang nhặt từ đất lên đầu mẩu mía bỏ đi, vừa cắn vừa bước đến. Lý Trọc lúc này đang trong cảnh túng quẫn, có bữa nay không có bữa mai, chân đi cà nhắc, cánh tay buông thõng, nhưng vẫn tỏ ra oai phong. Anh ta gặm đầu mẩu mía người ta quẳng đi, vẫn dương dương tự đắc như được ăn của ngon vật lạ vào bậc nhất trong thiên hạ. Trông thấy Tống Cương đạp xe đi đến, anh ta quay ngoắt đi giả vờ không nhìn thấy. Trông thấy điệu bộ bệ rạc của Lý Trọc, Tống Cương tê tái cõi lòng. Anh bóp phanh trước mặt Lý Trọc, móc túi lấy tiền và tem phiếu, nhảy xuống xe, gọi một tiếng:


Lý Trọc.


 


           Lý Trọc nhai mía quay mặt lại, ngó ngó nghiêng nghiêng  rồi  hỏi:


Ai gọi tôi?


Anh gọi em – Tống Cương nói, rồi đưa tiền và tem phiếu cho Lý Trọc --  Em đi mua chiếc bánh bao mà ăn.


 


           Lý Trọc vốn định tiếp tục giả vờ giả vịt, thấy Tống Cương đưa cho tiền và tem phiếu, lập tức nhoẻn miệng cười, chộp luôn, sốt sắng nói:


     -  Anh Tống Cương, em biết, anh không bỏ mặc em, tại sao ?- Lý Trọc tự hỏi tự trả lời – Bởi vì chúng ta là anh em, cho dù trời sập đất lở, chúng ta vẫn là anh em.


 


           Từ đó về sau, chỉ cần trông thấy Tống Cương đạp xe trên phố lớn, Lý Trọc liền vẫy tay gọi Tống Cương đến trước mặt, rất tự nhiên, thẳng thắn móc tiền và tem phiếu trong túi áo Tống Cương, cứ làm như tiền của mình, tạm thời gửi trong túi áo Tống Cương.


 


 


                                                                 18


 


           Hôm nay Lý Trọc đánh nhà thơ Triệu một trận oai phong lẫm liệt, lại làm cho nhà văn Lưu được một phen hú vía. Ngồi dưới cây ngô đồng, anh ta nghe dân chúng xôn xao bàn tán. Khi nuốt nước bọt cho đỡ đói, nghe thấy tiếng chuông xe đạp Vĩnh Cửu của Tống Cương, Lý Trọc biết Tống Cương đã đến, lập tức đứng lên, gọi một cách thẳng thắn:


Anh Tống Cương, anh Tống Cương, cả ngày nay em chưa có thứ gì vào bụng…


 


          Tống Cương nghe thấy tiếng gọi của Lý Trọc, thôi ngay bóp chuông, ngồi trên xe hai chân dẫm đất, xiêu xiêu vẹo vẹo, len lỏi đi giữa đám đông đến trước mặt Lý Trọc. Trông Lý Trọc tơi tả như kẻ ăn mày, Tống Cương lắc lắc đầu, đang định xuống khỏi xe đạp, Lý Trọc đã xua tay bảo:


Khỏi phải xuống, mau mau đưa tiền đây.


 


           Tống Cương ngồi trên xe kiễng hai chân, móc túi lấy hai tờ hai hào, Lý Trọc hớn hở nhận tiền, làm như Tống Cương nợ anh ta. Tống Cương móc túi tìm tem phiếu. Lý Trọc biết Tống Cương cần phải đi gấp đến Xưởng dệt kim đón Lâm Hồng về nhà, anh ta vung tay đuổi Tống Cương như đuổi muỗi:


Đi đi, đi đi.


 


          Tống Cương móc túi lấy tem phiếu đưa cho Lý Trọc. Lý Trọc hất mái tóc dài đầy đầu, nhìn tem phiếu trên tay Tống Cương bảo:


Không cần tem phiếu.


 


          Tống Cương hỏi Lý Trọc:


Em có tem phiếu à?


 


           Lý Trọc xồn xồn đuổi:


Anh mau mau đi, Lâm Hồng đang chờ anh.


 


           Tống Cương gật đầu, bỏ tem phiếu về túi, hai chân rê đất lách khỏi  đám đông. Ra khỏi đám đông, Tống Cương còn ngoái đầu bảo thằng em:


Lý Trọc, anh đi nhé!


 


          Lý Trọc gật gật đầu, nghe thấy tiếng chuông xe đạp  của Tống Cương vang lên, nhìn Tống Cương vù vù lao đi xa, Lý Trọc quay lại nói với dân chúng:


Người anh em của tôi tình cảm yếu đuối lắm.


 


          Cầm hai hào của Tống Cương trong tay, Lý Trọc quay người đi, mái tóc dài bay bay. Dân chúng thị trấn Lưu chúng tôi đưa mắt tiễn anh ta đến khách sạn Nhân Dân, cứ tưởng anh ta vào khách sạn ăn một hơi hai bát mì Dương Xuân. Nào ngờ mắt cứ nhìn thẳng, anh ta đi qua khách sạn Nhân Dân, đi vào hiệu cắt tóc gần đó.


 


          Dân chúng đầy vẻ nhạc nhiên, cứ a a kêu lên, họ bảo tay Lý Trọc đói đến lú lẫn rồi sao? Coi tóc cắt ra là mì sợi à? Có người nòi:


Tóc và mì sợi có phần  giông giống, đều mịn mịn dài dài.


 


           Một người khác nói thêm:


Tóc đàn bà giống mì sợi, tóc đàn ông ngắn quá, không giống tóc, giống râu hơn.


 


           Dân chúng tưởng tượng Lý Trọc coi tóc đàn bà là mì sợi ăn được, người nào người nấy cười hô hố. Nhà văn Lưu thầm nghĩ,  bọn dân đen thật là ngu xuẩn. Anh ta cất tiếng oang oang sửa lại lời nói của dân chúng. Anh ta bảo, Lý Trọc có chết đói cũng không ăn tóc. Anh ta phải  đi cạo cho mình một cái đầu trọc. Nhà văn Lưu bảo Lý Trọc đã đói thành một nhân vật dưới ngòi bút của ngài Lỗ Tấn, Ngay một lúc anh ta không  nhớ ra nhân vật đó. Anh ta nói tay Lý Trọc có tiền không đi xơi một bữa cho no bụng, lại còn nghĩ đến cái đầu trọc của mình. Không kìm nổi, nhà văn Lưu đã nói tục:


Mẹ kiếp, tên Lý Trọc, đúng là một cái đầu trọc long lóc chết cũng không


 hối cải.


 


          Đúng như nhà văn Lưu đã nói, sau khi ra khỏi hiệu cắt tóc, Lý Trọc đã có lại cái đầu trọc truyền thống. Trưa hôm sau, dân chúng thị trấn Lưu chúng tôi nhìn thấy Lý Trọc trở lại với cái đầu bóng loáng đi trên đường phố lớn. Đầu Lý Trọc đã bóng loáng, khuôn mặt sưng tím cũng trở nên hồng hào, như vừa ăn một bát thịt một con cá. Lý Trọc bụng đói meo, tuy điệu bộ ra vẻ thương binh,vẫn chào hỏi người quen bằng giọng nói sang sảng. Anh ta xoa cái bụng đói,  nấc lên mấy tiếng, đi men theo đường phố, phảng phất như vừa ăn một bữa cỗ linh đình. Dân chúng trên phố hỏi Lý Trọc:


Sao nấc liên tục thế? Ăn sơn hào hải vị gì vậy?


Chẳng có cái đếch gì mà ăn. – Lý Trọc xoa cái bụng rỗng không nói – Toàn nấc ra không khí.


 


           Lý Trọc đi thẳng đén Xưởng phúc lợi. Đã hơn bảy tháng nay anh ta không đến Xưởng phúc lợi. Vừa bước vào sân Xưởng phúc lợi, đã nghe thấy hai Thọt xưởng trưởng xưởng phó buột mồm chửi nhau trong phòng làm việc, biết ngay họ vừa chơi cờ, vừa hoãn cờ. Bước đến cửa văn phòng xưởng trưởng, Lý Trọc nấc không khí một cái rõ kêu, hai anh thọt dãi bắn tứ tung, quay đầu nhìn thấy Lý Trọc, lập tức bỏ cờ tấp tểnh chạy ra gọi rối rít:


      -   Lý xưởng trưởng, Lý xưởng trưởng…


 


          Hai Thọt lãnh đạo xưởng, một trái một phải, kéo Lý Trọc bị đánh tổn thương vào phân xưởng bên cạnh. Ba anh dở hơi, bốn anh mù, năm anh điếc đang ngồi thừ, ngủ gà ngủ gật bên trong. Hai anh thọt nói to bảo bọn họ:


Lý xưởng trưởng đã đến!


 


           Lý Trọc bị năm vị Đồng, Trương, Vương, Dư, Quan đánh hơn ba tháng với năm kiểu ra đòn, bây giờ về đến Xưởng phúc lợi, lại về trong niềm huy hoàng của ngày xưa. Mười bốn trung thần vây quanh Lý Trọc, nhìn những vết tím vết sưng trên mặt Lý Trọc một cách hiếu kỳ, kể cả hai tay đỏ tấy như móng lợn kho tầu, cứ “oa oa” gọi “ Lý xưởng trưởng”, tíu tít hỏi anh ta mặt làm sao thế , tay làm sao thế. Ba anh dở hơi sà đến gần nhất, phun nước dãi lên đầy đầu Lý Trọc. Lý Trọc tươi cười lau nước bọt trên đầu, im như thóc, không trả lời câu hỏi khiến anh ta xấu hổ, mà tận hưởng lòng yêu mến và ủng hộ của mười bốn trung thần. Mười bốn trung thần gọi “ Lý xưởng trưởng” đến hơn mười phút. Khi tiếng gọi đã nhạt, Lý Trọc lại nấc không khí. Anh ta nấc không khí liền ba cái. Hai anh thọt lãnh đạo xưởng nhìn Lý Trọc một cách hâm mộ, hỏi:


Lý xưởng trưởng, trưa nay ăn thứ gì ngon thế?


     --  Có thứ gì ngon đâu? – Lý Trọc xua tay bảo mười bốn trung thần đừng gọi, ngẩng lên hỏi hai anh thọt lãnh đạo xưởng – Trong các cậu mũi anh nào tốt nhất?


 


          Xưởng trưởng thọt nhìn xưởng phó què, xưởng phó què nhìn bốn anh mù, nói:


Mũi anh mù tốt nhất.


Anh mù tai thính nhất – Lý Trọc lắc lắc đầu, thò tay chỉ năm anh điếc bảo --  Anh điếc mắt tinh – Lý Trọc vừa nói, vừa chỉ hai anh thọt xưởng trưởng xưởng phó nói --  Hai cậu cánh tay tốt.


 


           Sau đó vẫy tay gọi anh ngố máu gái đứng gần nhất, bảo anh ta thò mũi ngửi ngửi cái nấc không khí của mình. Anh ngố máu gái nhăn nhở cười khà khà dí sát mũi vào mồm Lý Trọc. Lý Trọc nấc không khí một cái, hỏi anh ta:


Ngửi thấy chưa? Trong mồm có mùi thịt hay mùi cá?


 


          Anh ngố máu gái vẫn nhăn nhở cười khà khà, Lý Trọc đành phải lắc lắc đầu tự trả lời:


Không có, không có mùi thịt, cũng không có mùi cá.


 


           Anh ngố máu gái lập tức lắc đầu theo. Lý Trọc  hài lòng vẫy vẫy tay bảo anh ngố máu gái  chĩa mũi vào lần nữa. Lý Trọc lại nấc không khí một cái, hỏi anh ta có ngửi thấy mùi cơm không? Theo thói quen anh ta lắc đầu. Lý Trọc cười thoả mãn, bảo anh ta ngửi không khí. Sau khi anh ngố máu gái hít một hơi không khí, Lý Trọc hỏi anh ta:


Mùi vị có giống nấc của mình không?


 


           Anh ngố máu gái vẫn lắc đều theo thói quen. Lý Trọc không hài lòng.                   Anh ta tự gật đầu nói:


Nấc của mình y hệt không khí.


 


         Thấy Lý Trọc gật đầu, anh ngố máu gái  lập tức gật theo. Lý Trọc lại cười hài lòng. Anh ta nói với toàn bộ trung thần:


   -   Mình nấc toàn không khí là không khí. Tại sao? Cả ngày mình chưa ăn thứ gì, Đâu phải chỉ một ngày, ba tháng nay mình không được ăn bữa nào no. Mình đã nấc không khí ba tháng nay.


 


         Hai Thọt lãnh đạo xưởng kêu lên ngạc nhiên đầu tiên, sau đó đến bốn anh mù.Năm anh điếc không nghe thấy Lý Trọc nói gì , thấy hai anh thọt, bốn anh mù tỏ vẻ ngạc nhiên, cũng ngạc nhiên.Ba anh dở hơi không phản ứng, vẫn đang khà khà cười nhăn nhở. Chộp lấy thời cơ, Lý Trọc dơ hai tay nói:


     -  Các cậu lộn hết túi áo ra xem nào, bỏ hết tiền và tem phiếu của các cậu ra, cho Lý xưởng trưởng của các cậu ăn một bữa tử tế .


 


         Hai Thọt chợt vỡ lẽ, thò tay vào túi áo. Bốn anh mù nghe được lời Lý Trọc, móc tiền và tem phiếu trong túi mình. Năm anh điếc không nghe thấy, nhưng nhìn thấy, biết cũng nên cống hiến tiền và tem phiếu. Khi móc, anh nào cũng  kéo túi ra ngoài. Ba anh dở hơi cười khà khà không động tay. Hai anh thọt móc xong túi mình, liền móc túi ba anh dở hơi, kéo hết túi của ba anh dở hơi ra ngoài, cũng không thấy một xu một lạng tem phiếu. Hai anh thọt cất tiếng chửi:


Mẹ kiếp!


 


          Tiền móc ra trong túi các trung thần đều là tiền xu, tem phiếu móc ra cái nào cũng nhăn nhúm, trao cả vào tay Lý Trọc. Lý Trọc cúi đầu đếm cẩn thận một lượt. Tem phiếu vừa vặn được nửa ki lô gam, tiền được bốn hào tám xu. Lý Trọc ngẩng đầu lên,nuốt nước bọt nói một cách đáng tiếc:


Hết sạch rồi.


 


          Lý Trọc xua tay, nói một cách phóng  khoáng:


Không đủ ăn ba bát mì Tam Tiên, cũng  đủ ăn năm bát mì Dương Xuân.


 


          Sau đó, dưới sự túm tụm theo sau của mười bốn trung thần, Lý Trọc ra khỏi Xưởng phúc lợi, đi đến khách sạn Nhân Dân của thị trấn Lưu chúng tôi. Hai mươi tám túi áo và hai mươi tám túi quần của mười bốn trung thần đều lộn hết ra ngoài, y như vừa bị trấn lột. Nhưng nét mặt anh nào anh nấy dương dương tự đắc như vừa lĩnh lương. Vẫn là hai anh thọt đi hàng trên cùng, ba anh dở hơi khoác tay nhau đi hàng thứ hai, bốn anh mù chọc gậy trúc đi sau cùng. Lý Trọc cộng thêm năm anh điếc, ba người một nhóm, lần lượt đi ở hai đầu, duy trì đội hình. Rút kinh nghiệm đi theo Lý Trọc đến cầu hôn Lâm Hồng một cách rối loạn bung bét trong lần đưa quân áp sát dưới thành Xưởng dệt kim lần trước, lần này đi ra phố theo trật tự có hàng có lối hẳn hoi, trông vuông vắn như đội danh dự.


 


           Họ đi vào khách sạn Nhân Dân một cách oai phong lẫm liệt. Lý Trọc cầm tiền xu trong tay vỗ lên quầy viết phiếu, mớ tem phiếu nhăn nhúm cũng vỗ lên mặt quầy,Thọt xưởng trưởng tranh nói trước:


Năm bát mì Dương Xuân!


Bậy nào --  Lý Trọc liền sửa lại – Không lấy năm bát mì Dương Xuân, lấy một bát mì Tam Tiên và một bát mì Dương Xuân.


 


          Thọt xưởng trưởng hỏi Lý Trọc một cách nghi hoặc:


Chẳng phải anh đã nấc không khí ba tháng?


 


          Lý Trọc lắc đầu nói:


Mẹ kiếp! Ta dù có nấc không khí ba năm, cũng không thể ăn một lúc năm bát mì , nhiều nhất là hai bát, đã chỉ ăn được hai bát, đương nhiên phải ăn một bát mì Tam Tiên.


 


          Thọt xưởng trưởng hiểu ra, một lần nữa anh ta nói to với người viết phiếu trong quầy:


Cho hai bát, một Tiên, một Xuân.


 


          Lý Trọc hết sức hài lòng với câu nói khái quát “ một Tiên một Xuân” của Thọt xưởng trưởng. Anh ta gật đầu khen:


Nói được đấy!


 


          Sau đó Lý Trọc ngồi xuống trước một cái bàn, mười bốn trung thần cũng ngồi xúm quanh trước bàn tròn. Hai anh thọt ngồi hai bên trái phải Lý Trọc. Ngồi thế là thể hiện chức danh của hai người. Ba anh dở hơi và năm anh điếc lần lượt ngồi theo. Bọn họ ngó ngó nghiêng nghiêng, hết nhìn trang trí trong khách sạn, lại nhìn người qua lại trên đường phố bên ngoài. Bốn anh mù ngồi đối diện Lý Trọc. Bốn anh yên tĩnh nhất, tay chống gậy trúc ngẩng mặt cười tít mắt.


 


          Khi nhân viên phục vụ bưng ra hai bát mì sợi, trông thấy một chiếc bàn tròn ngồi những mười lăm người, không biết đưa mì cho ai, Lý Trọc vẫy tay bảo:


Đưa cả đây, đưa cả đây.


 


           Hai bát mì sợi bốc hơi nghi ngút để trước mặt Lý Trọc. Lý Trọc cầm đũa chỉ mì Tâm Tiên và mì Dương Xuân vui vẻ diễn thuyết:


     -  Ăn bát nào trước? Ăn Tiên trước Xuân sau, hay là hay ở chỗ vừa ăn một cái đã ăn thứ ngon nhất, dở là dở ở chỗ, ăn xong Tiên rồi ăn Xuân, không còn thấy vị ngon của Xuân. Đây là kẻ chỉ thấy cái lợi trước mắt. Ăn Xuân trước Tiên sau, hay là hay ở chỗ, đã ăn được vị ngon của Xuân, cũng ăn được vị ngon của Tiên, hơn nữa càng ăn càng ngon. Đây là người có chí hướng cao xa…


 


           Diễn thuyết của Lý Trọc vẫn chưa chấm dứt, đã nghe thấy tiếng nuốt nước bọt ừng ực của mười bốn cái mồm. Lý Trọc nhìn thấy nước dãi của ba nah chàng dở hơi rỏ tong tong từ sáu cái mép, biết ngay nếu mình không ăn nhanh, ba thằng dở hơi sẽ sà đến. Lý Trọc nói to:


Mẹ kiếp, ăn Tiên trước!


 


          Tay trái Lý Trọc giữ bát mì Dương Xuân, tay phải cầm đũa, cả khuôn mặt cúi gằm xuống bát mì Tam Tiên húp  soàn soạt lên nhai, lại còn uống nước dùng.. Lý Trọc cắm đầu cắm cổ  ăn một hơi hết bát mì Tam Tiên mới ngảng lên. Anh ta lau nước mỡ bám đầy mồm và mồ hôi đầy trán, nghe mười bốn trung thần thi nhau  nuốt nước miếng, anh ta bắt đầu hứa với anh em:


Sau này mình có tiền, ngày nào cũng mời các bạn ăn một bát mì Tam Tiên.


 


          Tiếng nuốt nước bọt của mười bốn trung thần nổi lên dạt dào như sóng vỗ. Lý Trọc nghĩ bụng toi rồi, vội vàng cắm đầu cắm cổ ăn một lèo hết bát mì Dương Xuân. Lý Trọc ăn xong bát mì Dương Xuân, tiếng nuốt nước bọt của mười bốn trung thần lắng hẳn xuống. Lý Trọc yên tâm lau mồm. Hai anh thọt, bốn anh mù, và năm anh điếc cũng dơ tay lau mồm. Chỉ có ba anh dở hơi nước dãi vẫn chảy dề dề. Mười bốn trung thần trợn mắt nhìn hai bát không. Lý Trọc đã húp sạch không còn một giọt canh nào trong hai bát. Anh ta lau mỡ quanh mồm, lại lau mồ hôi trên mặt, xúc động đứng lên nói với mười bốn trung thần:


    -  Trời xanh ở trên, trái đất ở dưới, các bạn ở giữa, mình xin thề với Trời với Đất, với các bạn, mình quyết định quay về làm Lý xưởng trưởng của các bạn,


 


        Mười bốn trung thần ngẩn tò te. Bốn anh mù phản ứng đầu tiên, vỗ tay bồm bộp. Hai anh thọt cũng lập tức vỗ theo. Năm anh điếc tuy không biết Lý Trọc nói những gì, thấý Thọt xưởng trưởng xưởng phó vỗ tay, mình cũng nên vỗ. Ba anh dở hơi vỗ tay vuốt đuôi, nước dãi vẫn đang chảy. Tiếng vỗ tay kéo dài đúng năm phút. Lý Trọc đứng tại chỗ ngẩng đầu ưỡn ngực, mỉm cười tiếp nhận tiếng vỗ tay của mười bốn trung thần. Sau đó dưới sự túm tụm của các vị  trung thần, Lý Trọc ra khỏi khách sạn Nhân Dân, đi đến Cục dân chính của ông Đào Thanh. Vẫn giữ nguyên đội hình như khi đến, cả xưởng đi chỉnh tề trên phố lớn thị trấn Lưu chúng tôi. Lý Trọc xoa bụng ợ một phát , thoả mãn đi bên Thọt xưởng trưởng. Nghe thấy  tiếng ợ no  của Lý Trọc, Thọt xưởng trưởng cười hì hì hỏi anh ta:


Không phải nấc không khí đâu nhỉ?


 Không phải!


 


           Lý Trọc nói một cách kiên quyết, lưỡi cuốn trong mồm , nhớ lại cái nất vừa giờ, sung sướng nói với Thọt xưởng trưởng:


Nấc Tiên, nấc mì Tam Tiên.


 


          Dọc đường Lý Trọc vừa đi vừa nấc mì Tam Tiên. Lúc sắp đến Cục dân chính, Lý Trọc cảm thấy vị nấc trong mồm có vẻ thay đổi, sau khi cuộn lưỡi mấy cái, Lý Trọc nói với Thọt xưởng trưởng một cách đáng tiếc:


Mẹ kiếp, mì Tam Tiên ăn trước đã tiêu hoá sạch.


Nhanh thế sao?  -- Thọt xưởng trưởng ngạc nhiên, quay lại nhìn Lý Trọc hỏi --  Vẫn còn nấc phải không?


      -  Bây giờ nấc mì Dương Xuân – Lý Trọc chùi mồm nói – Mì Dương Xuân ăn sau bây giờ bắt đầu tiêu hoá.


 


         Lúc bấy giờ, ông Đào Thanh đang chủ toạ cuộc họp Cục dân chính, đang đọc văn kiện đóng dấu đỏ như nhà sư đọc kinh. Nghe thấy ngoài sân có tiếng người ồn ào, quay đầu nhìn qua cửa sổ thấy đứng đầy các anh thọt ngố mù điếc của Xưởng phúc lợi, ông Đào Thanh bỏ tập văn kiện trong tay, chau mày đi ra khỏi phòng họp Cục dân chính, gặp ngay Lý Trọc tươi cười bước tới. Lý Trọc nấc một cái mì Dương Xuân, hớn hở bắt tay ông Đào Thanh, sốt sắng nói:


Thưa Đào cục trưởng, em đã trở về!


 


          Ông Đào Thanh nhìn Lý Trọc mũi tím mặt sưng, bắt tay Lý Trọc đỏ lòm như móng lợn kho tầu một cách qua loa cho xong chuyện, vẻ mặt nghiêm túc hỏi:


Trở về là thế nào?


Em --  Lý Trọc dơ tay chỉ vào mũi mình đáp – Trở về Xương phúc lợi làm xưởng trưởng!


 


          Lý Trọc vừa dứt lời, bốn anh mù đã dẫn đầu vỗ tay, ba anh dở hơi cũng vỗ tay theo. Năm anh điếc sau khi ngó ngó nghiêng nghiêng cũng bắt đầu vỗ tay. Chỉ có Thọt xưởng trưởng xưởng phó không vỗ tay. Hai anh thọt dơ tay lên lại bỏ xuống. Hai anh Thọt nhác thấy sắc mặt ông Đào Thanh nhăn lại rất khó chịu, không dám vỗ tay. Ông Đào Thanh sa sầm nét mặt nói:


Việc gì phải vỗ tay.


 


          Bốn anh mù ngơ ngơ ngác ngác, tiếng vỗ tay thưa dần. Ba anh dở hơi đang hăng hái, không để ý ông Đào Thanh nói gì. Năm anh điếc không nghe thấy, nhìn các bạn mù đang phân vân do dự, các bạn dở hơi vẫn đang vỗ tay rối rít, hai anh bạn điếc thôi vỗ, ba bạn điếc khác tiếp tục vỗ. Lý Trọc thấy tình hình xấu đi, vội vàng quay người dơ hai tay lên như nhạc trưởng, lại bỏ tay xuống. Tiếng vỗ tay lập tức im bặt. Lý Trọc hài lòng quay lại nói với ông Đào Thanh:


Thôi  vỗ tay rồi ạ.


 


          Ông Đào Thanh nghiêm nghị gật đầu, nói thẳng thừng với Lý Trọc, lần trước cậu tự ý bỏ việc là một sai phạm vô cùng nghiêm trọng, đã bị Cục dân chính khai trừ, cho nên không thể về Xưởng phúc lợi làm việc. Nhìn mười bốn anh thọt ngố mù điếc đứng chỉnh tề trong sân, ông Đào Thanh nói với Lý Trọc:


Xưởng phúc lợi tuy là…


 


Ông Đào Thanh nói dở chừng, bỏ hai chữ “tàn tật”, sửa thành:


     --  Xưởng phúc lợi cũng là đơn vị Nhà nước, không phải gia đình cậu, không phải cậu muốn đi thì đi , muốn về thì về.


     -  Đúng thế --  Lý Trọc gật đầu lia lịa nói tiếp  --  Xưởng Phúc lợi là đơn vị nhà nước, không phải nhà em, Lý Trọc em coi xưởng là nhà, cho nên em trở về.


     -  Không được. -- Ông Đào Thanh nói một cách dứt khoát – Cậu vô tổ chức, coi thường lãnh đạo...


 


          Ông Đào Thanh chưa nói hết, một anh mù đã lên tiếng:


      -  Lý xưởng trưởng tự ý bỏ đi, là coi thường lãnh đạo, Đào cục trưởng không đếm xỉa đến yêu cầu của chúng tôi là coi thường quần chúng.


 


          Nghe vậy, Lý Trọc hì hì cười thành tiếng. Trông thấy ông Đào Thanh nổi giận đùng đùng, anh ta im ngay. Ông Đào Thanh suýt nữa chưỉ bậy, nhìn những con người tàn tật thọt ngố mù điếc, ông đã nén giận . Ông muốn sai hai anh thọt dẫn anh em về, hai anh thọt đang trốn về phía sau. Ông Đào Thanh biết không thể trông mong vào hai anh chàng này. Ông bảo Lý Trọc:


Dẫn anh em về.


 


          Lý Trọc lập tức vẫy tay bảo mười bốn anh thọt ngố mù điếc:


Đi!


 


          Lý Trọc và mười bốn trung thần đi khỏi sân Cục dân chính. Anh ta bảo chưa hết giờ làm việc, sai mười bốn trung thần về xưởng làm việc ngay. Nhìn mười bốn trung thần bước đi một cách lưu luyến rời rạc, trong lòng Lý Trọc đột nhiên cảm thấy đau buồn. Anh ta an ủi các bạn, nói với mọi người:


     -  Lý Trọc này đã nói là làm, như nước té đi không thu lại được. Các bạn hãy yên tâm, mình nhất định sẽ về làm Lý xưởng trưởng của các bạn.


 


         Bốn anh mù khua gậy trúc dò đường nghe Lý Trọc nói như vậy, dừng chân kẹp gậy trúc vào đùi, vỗ tay hoan hô. Hai anh thọt, ba anh ngố, năm anh điếc cũng đứng lại, cùng vỗ tay. Trông thấy các bạn khi vỗ tay quay người lại, hình như lại định đi, Lý Trọc thầm nghĩ, bọn này tình cảm yếu đuối còn hơn cả Tống Cương, vội vàng vẫy tay giục, rồi sải bước cắm đầu cắm cổ đi xăm xăm không quay lại.


 


         Trong mấy ngày sau đó, Lý Trọc tìm gặp bí thư, chủ tịch huyện, tìm gặp Trưởng ban tổ chức huyện, tìm gặp các quan chức to nhỏ trong huyện, tổng cộng có đến mười lăm người, bày tỏ quyết tâm trở lại Xưởng phúc lợi một cách khảng khái và xúc động. Không chờ Lý Trọc nói hết, bí thư chủ tịch huyện và Trưởng ban tổ chức đã sai người tống cổ anh ta đi. Lý Trọc liền thay đổi bộ mặt, tìm gặp mười hai quan chức khác trình bày đi trình bày lại một cách thảm thương. Sau khi nghe Lý Trọc trình bày, mười hai vị quan chức hất cho anh ta mười hai chậu nước lạnh, trả lời cậu ta mười hai chữ “ không được” như đinh đóng cột. Bảo anh ta Nhà nước có thể chế, người đã bỏ đi không trở lại được. Lý Trọc chửi thầm, mẹ kiếp , thể chế cái quái gì, nghĩ bụng, những kẻ khốn nạn trong chính quyền huyện, rượu mời không uống uống rượu phạt. Đã thế thì được rồi, điên tiết lên, Lý Trọc quyết định cho bọn họ uống rượu phạt, bắt đầu biểu tình ngồi. Ngày nào đến giờ làm việc, Lý Trọc cũng đến ngồi lì ở giữa cổng trụ sở uỷ ban huyện, cho đến hết giờ làm việc buổi chiều, anh ta mới cùng những người trong uỷ ban huyện đi về nhà.


 


          Lý Trọc ngồi xếp bằng ở chính giữa cổng uỷ ban huyện, nét mặt tỏ ra lì lợm không chịu thua ai, một người gác cửa muôn người phải tránh lối. Thoạt đầu dân chúng thị trấn Lưu không biết anh ta đang làm gì. Lý Trọc chủ động giải thích với từng người đi qua:


Tôi đang biểu tình ngồi.


 


           Dân chúng cười hì hì. Họ bảo Lý Trọc ngồi đó uy phong lẫm liệt, chẳng hề có chút nào giống biểu tình ngồi, trái lại giống như hiệp khách đòi trả thù rửa hận trong phim chưởng. Dân chúng góp ý với anh ta, biểu tình ngồi nhất định phải ra vẻ đáng thương, nếu làm gẫy một cánh tay, hay cụt một chân càng tốt. Chỉ cần được Đảng và nhân dân đồng tình, anh ta sẽ được trở lại Xưởng phúc lợi. Nghe góp ý của quần chúng, Lý Trọc hất hàm nói:


Khỏi cần.


 


           Lý Trọc quay lại nhìn trụ sở uỷ ban huyện ở sau lưng bảo, mình đã ra vẻ đáng thương tìm gặp mười lăm thằng khốn nạn ở trong kia, so với mười bốn anh em thọt ngố mù điếc của Xưởng phúc lợi còn nhiều hơn một người. Anh ta đã nịnh bợ, nói ngon nói ngọt, bày tỏ quyết tâm, vẫn không ăn thua. Anh ta nói với dân chúng một cách kiên định, không còn cách nào khác, anh ta đành phải biểu tình ngồi, hơn nữa cứ ngồi tiếp, ngồi cho đến khi bể cạn đá mòn, ngồi cho đến khi trái đất huỷ diệt. Nghe lời nói hào hùng của Lý Trọc, dân chúng  đồng thanh khen giỏi. Sau đó hỏi Lý Trọc yêu sách thế nào thì mới thôi biểu tình ngồi. Lý Trọc dơ hai ngón tay trả lời:


       -  Một là cho tôi trở lại Xưởng phúc lợi làm xưởng trưởng, hai là tôi ngồi đến chết.


 


          Lý Trọc quần áo rách rưới, không ăn không uống, khi đi đến uỷ ban huyện  biểu tình ngồi, dọc đường bới nhặt đống rác, như chai nước khoáng, vỏ bia, hộp giấy, báo cũ chất đống ở cổng trụ sở uỷ ban huyện. Những người làm việc ở uỷ ban huyện biết Lý Trọc nhặt đồ cũ, cũng nhặt các loại phế thải như báo cũ hộp giấy đem đến cổng vứt cho anh ta. Anh ta biến bãi trống bên cạnh cổng uỷ ban huyện thành một trạm thu mua phế phẩm. Khi ngồi biểu tình ngồi tại chỗ, trông thấy ai cầm báo đi qua, anh ta liền hỏi đọc xong chưa? Quần chúng bảo đọc rồi, anh ta bảo, vứt cho mình. Khi trông thấy ai uống đồ hộp nước khoáng, anh ta bảo họ, uống xong vứt cho anh ta vỏ chai vỏ hộp. Có lúc nhìn thấy người đi qua mặc quần áo cũ rách, anh ta bảo:


       -  Một người có danh phận như cậu, mặc quần áo cũ rách như thế mất thể diện quá, cởi ra vứt cho tớ.


 


           Lý Trọc muốn trở về Xưởng phúc lợi làm xưởng trưởng đã không thành, trái lại trở thành một kẻ đồng nát.Dân chúng thị trấn Lưu chúng tôi bắt đầu gọi Lý Trọc là Lý đồng nát. Lúc đầu Lý Trọc chỉ là để kiếm miếng ăn, mới bới nhặt đống rác ở dọc đường, nào ngờ về sau vì thế mà thành danh, đã trở thành vua bới đống rác của thị trấn Lưu chúng tôi, không kém gì vua nhòm trộm mông thời còn nhỏ. Trong nhà dân thị trấn Lưu có thứ gì định vứt đi, đều đến cổng uỷ ban huyện nhắn  Lý Trọc đến lấy. Lúc đó  Lý Trọc còn đang biểu tình ngồi. Anh ta tỏ ra hết sức nghiêm túc đối với sự nghiệp biểu tình ngồi của mình. Anh ta cẩn thận ghi lại địa chỉ và bảo họ :


Hết giờ làm việc tôi sẽ đến lấy.


 


(còn tiếp)


Nguồn: Huynh Đệ. Tiểu thuyết của Dư Hoa. Vũ Công Hoan dịch. Dịch giả gửi trieuxuan.info.


 

Mục lục:
1.
2.
3.
4.
5.
6.
7.
8.
9.
10.
11.
12.
13.
14.
15.
16.
17.
18.
19.
20.
21.
22.
23.
24.
25.
26.
27.
28.
29.
30.
31.
32.
33.
34.
35.
36.
37.
38.
39.
40.
41.
42.
43.
44.
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Hiểm họa sắc vàng - Vlastimil Podracký 24.10.2019
Sodoma & Gomora - Vlastimil Podracký 24.10.2019
Cơ may thứ hai - Constant Virgil Gheorghiu 24.10.2019
Nhân mạng cuối cùng và đồng loại - Vlastimil Podracký 24.10.2019
Bảy đêm huyền thoại - Vũ Bằng 19.10.2019
Báu vật của đời - Mạc Ngôn 19.10.2019
Trả giá - Triệu Xuân 26.09.2019
Thế giới những ngày qua - Stefan Zweig 26.09.2019
Hai mươi năm sau - A. Dumas 26.09.2019
Đêm thánh nhân - Nguyễn Đình Chính 11.09.2019
xem thêm »