tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Green Leaf VN - với hơn 400 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới - là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Luôn phục vụ khách hàng với phong thái và ý chí của người tài xế chuyên nghiệp. Chỉ tuyển dụng đầu vào tài xế có khả năng giao tiếp tiếng Anh đàm thoại. Tác phong, đồng phục chỉnh chu trong suốt thời gian phục vụ khách hàng. Các tài xế phải vượt qua chương trình đào tạo nghiêm ngặt về cách thức phục vụ khách hàng

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm: 27790036
Tiểu thuyết
20.08.2018
Triệu Xuân
Sóng lừng (VN. Mafia)

Chương sáu


Một toán bốn chục tên xung kích, được vũ trang đầy đủ vượt biên giới Thái - Lào nhắm thẳng hướng Đông. Đây là một phần hoạt động của chiến dịch “chuyển lửa hồi hương”. Những tên lính xung kích này do Tư Đầy chỉ huy, khi xâm nhập lãnh thổ Việt Nam, sẽ móc nối với bọn phản động trong nước, lập chiến khu trên rừng, bắt đầu sự nghiệp. Đây không phải là lần đầu tiên bọn này mò về nước qua đường bộ. Và cũng như những toán phỉ trước, bốn chục tên xung kích chưa kịp mang lửa về quê nhà, đã bị lực lượng công an biên phòng Lào phối hợp với công an Việt Nam tóm gọn. Sáu tên bị chết, mười bốn tên bị thương. Tư Đầy hạ lệnh cho số còn lại buông súng. Lê Dung tham gia trận chiến đấu này. Nhiệm vụ được giao, Dung đã hoàn thành xuất sắc.


Vừa nghỉ ngơi được một ngày, Dung được lệnh đi báo cáo tại hội nghị mở rộng của Hội đồng An ninh Quốc gia về toàn bộ âm mưu, thủ đoạn của bọn “chuyển lửa hồi hương”.


Nguyễn Thanh được triệu tập đi Hà Nội dự hội nghị này. Trong những ngày dự hội nghị, Tổng Giám đốc Liên hiệp Vận tải nghe được nhiều bản báo cáo. Bản thân anh báo cáo về tình hình an ninh ở đơn vị. Bản báo cáo mà Thanh đặc biệt lưu ý là báo cáo về chiến dịch “chuyển lửa hồi hương” do Lê Dung trình bày. Lê Dung phân tích tính chất nguy hiểm của chiến dịch “Chuyển lửa hồi hương”. Kẻ thù chống phá ta từ bên trong. Nghĩa là, chúng đã và đang nắm được một số cán bộ, đảng viên có chức quyền. Những người này trở thành lực lượng đột phá từ trong gan ruột của chế độ. Lê Dung đề xuất một biện pháp cấp bách: Đảng cần phải thẳng tay nghiêm trị những kẻ có chức quyền thoái hóa, tham nhũng, vì lợi riêng mà hại dân hại nước. Phải thực thi pháp luật không ngoại trừ một ai. Biện pháp “xử lý nội bộ” những năm qua, vô hình chung đã dung dưỡng cho những con sâu dân mọt nước, nghênh ngang tác oai tác quái. Có những phần tử cực kỳ nguy hại, đã phạm nhiều tội tày đình, vẫn được an toàn về hưu hoặc chuyển công tác. Một khi, những kẻ như thế còn chưa bị lôi ra trước vành móng ngựa để nghiêm trị theo đúng pháp luật, thì chúng ta không thể chống phản động bạo loạn, chống tham nhũng, chống buôn lậu có kết quả.


Nguyễn Thanh rất nhất trí với lập luận của Dung. Cùng ngồi trên chuyến bay từ Hà Nội vào Sài Gòn, Dung và Thanh nói với nhau khá nhiều chuyện, ngoại trừ chuyện nghiệp vụ của Dung. Họ rất ít khi có dịp trò chuyện, tâm sự, nhưng mỗi cuộc gặp gỡ hiếm hoi như thế này đều để lại trong mỗi người ấn tượng tốt đẹp về nhau. Họ hẹn nhau ngày hôm sau Lê Dung đến gặp Thanh.


Dung hỏi về Thức. Thanh đáp:


- Không có điều gì để chê trách con người này.


- Nghĩa là chỉ có thể khen ngợi?


- Khen ngợi. Nhưng…


- Nhưng sao?


- Không thể tin cậy được. Anh ta thật thà như thể con buôn.


- Anh ta sống và làm việc tốt. Vậy mà không thể tin được?


- Đúng. Thật thà như thể… con buôn! Còn hơn thế nữa! Anh ta sống bằng nhiều gương mặt. Quá nhiều!


- Giọng anh ta thế nào?


- Cái gì? Giọng nói à?


- Vâng.


- …


- Tổng Giám đốc có nhớ nổi giọng của nhân viên không?


- Làm sao nhớ nổi giọng nói của vài ngàn con người. Nhưng tay này thì tôi nhớ. Anh ta có giọng trầm, đặc Sài Gòn. Gia đình anh ta ba đời sống ở đây mà.


- Tuấn, tài công của chiếc tàu vượt biên bị bắt ở vùng biển gần Côn Đảo, khai rằng: Kẻ gọi điện thoại cho anh ta là người có giọng nói giống Hai Thức.


- Không đủ chứng cớ, nếu chỉ căn cứ vào giọng nói!


- Đúng!


- Đối thủ của anh không tồi phải không?


- Không tồi. Rất cao tay, có nghề mà! Chúng tôi biết rằng cả nhà anh ta chứa hàng lậu, nhưng không bao giờ bắt được!


- Trong báo cáo của anh tại Hội nghị An ninh Quốc gia vừa rồi, anh đã trình bày khá tỉ mỉ tình hình ở Liên hiệp Vận tải - cửa ngõ quan trọng của Sài Gòn và cả nước. Đây là một trong những trọng điểm bảo vệ của ngành an ninh. Thế nhưng, lực lượng chuyên nghiệp không phải lúc nào cũng đủ tai mắt. Vấn đề làm sao để mỗi công nhân, nhân viên ở đơn vị anh là một thám tử nghiệp dư. Tôi rất tán thành với anh về vấn đề này. Những biện pháp bảo vệ tại chỗ của anh nêu ra có thể coi là bài học để các nơi khác áp dụng. Thế nhưng, thật đáng buồn, trong báo cáo của anh, anh lại không nêu bật một thực tế: Kẻ gian lọt vào ngay trong lực lượng bảo vệ an ninh của ta. Thành thử, nhất cử nhất động của ta đều chậm một bước so với chúng.


- Làm cách nào để lột mặt nạ của chúng?


- Rất khó. Chúng không phải con nít. Chúng có thế lực.


- Tôi hiểu ý anh. Anh cần tôi làm gì, cứ nói. Tôi sẵn sàng.


Họ ngồi sát lại với nhau. Trước khi nói với Thanh những điều cần nói, Lê Dung đứng dậy rút trong túi ngực ra một hộp nhỏ và đi khắp phòng. Anh luôn cảnh giác. Biết đâu có kẻ muốn biết anh trao đổi những gì với Nguyễn Thanh trong cuộc gặp này. Chiếc hộp nhỏ mà Dung đang cầm trên tay là thiết bị đặc biệt, do một hãng điện tử nổi tiếng thế giới chế tạo, chuyên dùng cho cảnh sát đặc nhiệm. Máy này phát hiện các loại máy nghe trộm, máy ghi âm, máy ghi hình trộm; phát hiện các loại độc dược trong đồ ăn uống, quần áo, đồ dùng văn phòng, v.v... Khi phát hiện ra đối tượng, nó không chỉ báo cho chủ nhân, mà còn tự động phát ra tín hiệu để vô hiệu hóa các loại máy nghe trộm, ghi âm, ghi hình trộm. Thiếu tướng Ba vừa được cử vào Ủy ban Đặc nhiệm Quốc gia về chống tham nhũng buôn lậu và tạo phản. Ông đã đề nghị cấp trên chuyển giao toàn bộ phòng công tác đặc biệt do ông phụ trách vào ủy ban này, và cử Lê Dung làm trưởng phòng. Chiếc hộp nhỏ được trang bị cho Lê Dung vào dịp ấy. Sau khi biết chắc phòng làm việc của Tổng Giám đốc hiện an toàn, Dung mới bắt đầu vào vấn đề chính.


- Chúng tôi đang đánh một vụ án lớn. Đây là vụ buôn lậu chưa hề có ở Việt Nam.


- Buôn hàng gì? Héroine?


- Không. Uranium!


- Trời đất! Anh nói hết đi.


- Với một khối lượng khổng lồ: một trăm kilôgam! Bọn này thuộc chân rết của một hệ thống buôn lậu quốc tế. Như anh biết đó, đây là loại nguyên liệu cực kỳ nguy hiểm và cần thiết cho công nghiệp chiến tranh. Vì thế, cảnh sát và quân đội toàn thế giới kiểm soát rất chặt. Bọn buôn lậu phải sử dụng đủ mọi phương tiện: đường không, đường biển, đường bộ… để chuyển từ nơi bán đến quốc gia tiêu thụ. Việt Nam chỉ là nơi uranium đi qua. Hiện tại, chúng tôi biết chắc là hàng đã nằm trên lãnh thổ Việt Nam và sẽ rời khỏi Việt Nam trong tuần tới, bằng đường biển…


- Nghĩa là… - Nguyễn Thanh toan nói, lại ngưng bặt.


- Nghĩa là nó sẽ đi qua cửa ngõ do anh phụ trách. Chưa rõ kế hoạch xuống tàu của chúng thế nào, chúng cho hàng đi tàu nào? Bởi thế, phải nhờ đến anh. Anh giúp cho hai việc. Một, anh cho biết kế hoạch tàu vào và tàu nhổ neo trong tuần này, tuần tới và tuần cuối tháng. Những ai lái tàu hoa tiêu, tàu tiếp lương ăn, nước ngọt, xăng dầu. Đặc biệt trong tuần tới là tuần chúng nó đưa hàng xuống tàu. Anh cho biết những ca, kíp lái cần cẩu, lái xe vận tải. Bên hải quan cũng được yêu cầu phối hợp trong vụ này. Lực lượng bảo vệ của anh, lực lượng hải quan và lực lượng cảnh sát tại cổng Liên hiệp Vận tải phải được nắm chắc danh sách. Mục tiêu của những công tác này không phải chỉ là bắt người, mà trước hết, phải bắt được hàng. Bọn chúng rất ranh ma. Chúng có thể xé lẻ hàng, chỉ đưa từng gói nhỏ, nếu thấy lọt êm mới đưa tiếp. Vì thế, ta phải tuyệt đối bí mật, không để bọn chúng nghi ngờ. Nếu thấy động, chúng sẽ lập tức chuyển phương án, và có nguy cơ chúng ta để xổng…


Dung lấy từ trong túi áo ngực ra một tờ giấy nhỏ trao cho Thanh:


- Đây là danh sách những kẻ tình nghi mà ta phải bám sát.


Thanh mở tờ giấy! Đứng đầu danh sách là Nguyễn Thức, thuyền trưởng. Kế đó là bốn nhân vật khác đều ở trong Liên hiệp Vận tải. Ở cơ quan hải quan, đứng đầu danh sách là Trần Hòa, kế đó là Phi Yến. Trần Hòa là con trai Tám Đôn. Phi Yến là con dâu của Tám Đôn. Hai người, anh chồng và em dâu đều làm ở trạm hải quan cửa khẩu, dưới quyền của Đào Bá, viên trưởng phòng vừa bị bọn cướp giết chết trong một đêm mưa ngay trước cửa nhà mình.


Dung lấy ra tờ giấy trao cho Thanh:


- Anh ghi nhớ vào trong óc và giao lại tôi tờ giấy này.


Thanh đọc và hiểu ra những việc mình sẽ phải làm. Anh trao lại Dung tờ giấy, và hỏi:


- Rồi! Còn gì nữa không? Thế mới biết, mỗi nghề có một cái khó riêng. Nãy giờ làm việc với anh mà đầu tôi đã căng thẳng mất rồi!


- Việc thứ hai là Tám Đôn. Anh nhớ Tám Đôn chứ?


- Quên sao được! Anh biết ổng hiện làm gì không?


- Nghe nói ông ta làm chủ một cơ sở nuôi tôm rất lớn. Một vườn cây ăn trái và một biệt thự sát sông Sài Gòn.


- Anh có tin là Tám Đôn chí thú điền viên hưởng lạc không?


- Không! Con người ấy đâu có thúc thủ như vậy!


- Tám Đôn đang tiếp tục các phi vụ làm ăn lớn, chủ yếu là buôn lậu. Tất nhiên là Tám Đôn không hề phải xuất đầu lộ diện. Mặt khác, Tám Đôn và băng của Đôn tiếp tục hốt vàng bằng việc tổ chức vượt biên. Đây không chỉ là chuyện vượt biên đơn thuần nữa. Nó nằm trong một chiến dịch cực kỳ nguy hiểm: “Chuyển lửa hồi hương”. Đối với Công ty tư nhân Duy Nhất, Tám Đôn tiếp tục là cố vấn đặc biệt. Cũng như hai lĩnh vực trên, trong lĩnh vực này, Tám Đôn vẫn không hề xuất đầu lộ diện. Duy có việc chạy chọt cho vợ chồng Kim Tiền đi Nhật là Tám Đôn phải đích thân. Tôi biết, Bộ có hỏi ý kiến anh về việc Kim Tiền xin đi Nhật?


- Vợ chồng Kim Tiền có đến tôi vài lần để gửi hồ sơ, Bộ cũng hỏi ý kiến tôi. Tôi đã trả lời rõ là việc đi Nhật mua tàu, quyền quyết định là ở bên an ninh. Một công ty đang làm ăn nổi đình nổi đám như truyền hình tuyên truyền mà cả hai vợ chồng cùng đi nước ngoài cả tháng trời thì có nên không.


- Thế còn thực lực của công ty này?


- Tôi không tin rằng vợ chồng Kim Tiền có hàng chục triệu đôla như họ khoe khoang. Việc họ xin làm tuyến đường Bình Chánh - Duyên Hải, họ xin xây dựng khu chế xuất, xây dựng cầu qua sông Cửu Long... đều có tính chất quảng cáo cho thanh thế công ty thì đúng hơn là thực sự muốn làm. Riêng việc huy động vốn, họ đang ôm một lượng tiền mặt rất lớn nhưng không biết làm gì. Vụ này, chắc anh rành hơn tôi.


- Như thế, về mặt ngành chức năng nhà nước, anh không tán thành cho Kim Tiền đi Nhật?


- Đúng. Không nên cho cả nhà cùng đi vào lúc này.


- Tôi hiểu ý anh. Anh không tin vào lời Kim Tiền quảng cáo?


- Không! Hiện thời, Kim Tiền đi đâu cũng mang theo hàng chục triệu đồng và chục cây vàng trong chiếc xe Mercedes đời mới. Chiếc xe này mua với giá hai trăm triệu! Nhưng khi đăng ký lưu hành, đã phù phép thành một triệu! Tức là xe phế thải. Với tiền của dân gửi, họ sẵn sàng ban phát, đóng góp, cứu trợ… Chỗ nào cũng thấy Kim Tiền. Mới đây, Hội nghị thành lập Hội những người làm khảo sát thiết kế, Tiền rút trong túi ra sáu triệu đồng để ủng hộ. Tiền được giới thiệu là kỹ sư, được bầu vào ban chấp hành hội! Kim Tiền vung tiền bạc như vỏ hầu vỏ hến. Tiền đâu phải của họ. Chỉ tội những người lương thiện, vì ham lời mà bị gạt.


Ngừng một lát, uống nước, Thanh tiếp:


- Tôi và nhiều anh em trong ngành đã khuyến cáo các cấp thẩm quyền nhiều lần. Vô ích. Xem ra, người ta mê mẩn vì Kim Tiền. Có kẻ mắng tôi là hủ lậu, coi thường dân, quen thói độc quyền bao cấp. Nguyễn Quang, anh chàng tài giỏi, chuyên gia về hương liệu mỹ phẩm, là tổng giám đốc nổi tiếng một thời, từng là đại biểu quốc hội. Nay Quang về làm Phó tổng cho Tiền với cái giá là nhà lầu, xe hơi, lương hai triệu một tháng. Thiếu tá công an Hoàng Cảnh, phạm tội đang nằm Chí Hòa, bỗng nhiên được Tiền lo cho tự do rồi sử dụng làm vệ sĩ riêng. Ở đâu, lúc nào người ta cũng ca ngợi công ty Kim Tiền. Ông phó giám đốc công ty hội chợ đề nghị nhà nước cho Tiền đi Đức dự hội chợ quốc tế về nước hoa! Và lạ thay, nước hoa Duy Nhất được bằng khen!


- Chưa hết đâu! Kim Tiền còn ký hợp đồng thuê luôn một đại đội cảnh sát bảo vệ, áp tải xe chở giấy bạc. Đó là chưa kể lực lượng vệ sĩ riêng do thiếu tá Cảnh đứng đầu. À, anh Thanh đã đến khách sạn Thiên Kim bao giờ chưa?


- Chưa! Nhưng tôi có nghe nói bên trong của nó. Điều này thiên hạ đồn, báo chí phản ánh, không rõ thiệt hư như thế nào. Có cả thiếu tá Ba Hoành thường trực trong khách sạn Thiên Kim phải không?


Thanh châm thuốc, nhìn Dung:


- Anh yêu cầu tôi giúp việc gì?


- Trước hết, nhờ anh nắm lại cho tôi những nhân vật đã được Tám Đôn cho làm lại lý lịch.


- Bọn chúng đi nước ngoài cả rồi! Chỉ còn số ít ở lại.


- Đúng. Tôi biết vậy. Trong khi phần lớn những người di tản là vì sinh kế thì có những kẻ vì thâm thù chế độ Cộng sản. Tất cả những tên được Tám Đôn lo cho ra trại cải tạo hoặc cho làm lại lý lịch đều là những tên có nợ máu với nhân dân. Nay chúng đang điên cuồng chống phá ta ở nước ngoài. Nhiều tên đã tìm cách trở về Việt Nam. Một số tên đã bị bắt. Trong chiến dịch “Chuyển lửa hồi hương”, những tên đầu sỏ là những tên chịu ơn Tám Đôn.


- Vậy tại sao không bắt Tám Đôn?


- Chứng cớ? Anh không quên là Tám Đôn có băng chứ? Hắn không đơn độc. Có nhiều người bảo vệ hắn. Tôi biết rằng có bàn tay của Tám Đôn trong vụ kiện Liên hiệp Vận tải vừa qua.


- A, cái đó thì rõ.


- Hắn muốn diệt anh?


- Đúng vậy.


Lê Dung hiểu khá tường tận cái gọi là vụ án thanh lý hàng tồn đọng tại hệ thống kho do Liên hiệp Vận tải quản lý. Đã hàng chục năm liền, tình trạng thiếu kho bãi gây ảnh hưởng rất lớn đến việc giải phóng tàu. Hàng nhập không có kho để chuyển từ tàu xuống. Hàng xuất kho6ng có khôdẻ làm vị trí tập kết. Tất cả đều phải chờ. Hàng nhập thì chờ cho xe chuyển đi. Hàng xuất cũng phải chờ xe chuyển đến. Thời gian tàu nằm chờ khiến cho Liên hiệp Vận tải bị chủ tàu phạt rất nặng: hai ngàn đôla một ngày. Nếu như có sẵn kho bãi thì đâu có bị phạt. Trong khi đó, các chủ hàng lại để hàng lưu trữ trong hệ thống kho của Liên hiệp Vận tải cả mấy năm trời. Tiền lưu kho rất thấp, không đủ chi phí diệt mối, diệt chuột, chứ nói gì đến chống ẩm, chống dột và bảo vệ. Việc thanh lý hàng tồn đọng ở hệ thống kho còn có ý nghĩa kinh tế: đưa vật tư hàng hóa ra phục vụ sản xuất và đời sống. Có đơn vị để “quên” sắt thép, hóa chất, xi măng trong kho, trong khi nhiều đơn vị không có để dùng. Bởi thế, Tổng Giám đốc Nguyễn Thanh đã đề xuất phương án thanh lý hàng tồn đọng. Việc này mang lại kết quả tốt đẹp. Nhưng… xuất hiện nhiều đơn kiện của một vài chủ hàng. Họ kiện Nguyễn Thanh đã chiếm đoạt một cách hợp pháp tài sản xã hội chủ nghĩa! Thậm chí, có đơn còn tố cáo Nguyễn Thanh đã lấy sắt thép và xi măng trong kho (thuộc quyền sử dụng của chủ hàng) để “cúng” cho thành phố nhằm chạy vào “nhà đỏ”. Vụ kiện này thành to chuyện. Trọng tài kinh tế trung ương đứng về phía nguyên đơn, xử phạt Liên hiệp Vận tải. Nguyễn Thanh tức tốc ra Hà Nội trình bày trực tiếp với Chủ tịch Hội đồng Bộ trưởng. Cuối cùng, đích thân Chủ tịch Hội đồng Bộ trưởng đứng ra xử lý. Nguyễn Thanh thắng. Nhưng anh mất mấy tháng trời mất ăn mất ngủ. Thậm chí, có kẻ đòi bắt giam anh. Tốn kém biết bao thời gian, công sức, tiền bạc, để rồi xác minh là Liên hiệp Vận tải vô tội! Lẽ ra, kẻ vu cáo phải bị nghiêm trị. Nhưng…


- Được. Tôi có thể giúp anh. Tôi sẽ giới thiệu để anh gặp một người đã từng là đệ tử của Tám Đôn. Anh ta nhớ rất nhiều chuyện, nhớ những người đã được Đôn cho làm lại lý lịch.


*


*       *


Tám Đôn đi dự buổi sinh hoạt hàng tuần của câu lạc bộ “Những người kháng chiến cũ”, về tới nhà nằm vật ra đivăng phòng khách. Đầu óc căng thẳng. Đôn muốn được thiếp đi trong giấc ngủ dài để không phải lo nghĩ. Tin vừa nghe được tại câu lạc bộ “Những người kháng chiến cũ”, do đích thân giám đốc câu lạc bộ nói nhỏ với Đôn khiến Đôn bủn rủn cả người: Đại tá Đào Phan, trưởng phòng hải ngoại vừa tự kết thúc cuộc đời ở tuổi sáu mươi hai bằng hai phát đạn vào đầu, để lại vợ và sáu đứa con, bốn đứa cháu nội ngoại và một gia tài kếch sù. Lý do: Đào Phan bị người của ta từ Mỹ gửi hồ sơ về vạch mặt đã ăn hối lộ của những người có hồ sơ xuất cảnh hợp pháp. Tổng số vàng ăn hối lộ chỉ riêng một trăm vụ thống kê được - với đầy đủ chứng cớ - đã lên đến sáu trăm tám chục cây vàng. Khi biết tin đó, Đào Phan biết rằng mình sẽ bị bắt. Phan về nhà đóng chặt cửa lại và… chết. Cảnh sát khám nhà ngay sau đó, ngoài số của nổi toàn đồ ngoại quí ở tám căn phòng trong villa sang trọng vào loại nhất nhì Sài Gòn, người ta đã thu giữ hai ngàn tám mươi sáu lượng vàng và mười lăm ngàn đôla.


Chuyện xảy ra mới rượi, mới ngày hôm qua, khi Tám Đôn đi Vũng Tàu với Thiên Kim. Lần đầu tiên Kim rủ Đôn đi tắm biển. Nàng biểu diễn tài nghệ bơi lội cho Đôn coi, cho Đôn rờ mó tí chút ở dưới nước. Trong khi đó, bạn thân của Đôn, bạn làm ăn trong băng của Đôn ở Sài Gòn tự nổ vào đầu hai phát đạn. Nghe nói trước khi chết, Phan có thư để lại. Chi tiết này khiến Đôn lo sợ đến bủn rủn cả người. Liệu Phan có trung thành với lời thề, hay là hắn khui ra cả lũ để cùng chịu số phận như hắn? Chẳng lẽ hắn lại như vậy? Không có lý nào hắn đã chấp nhận cái chết rồi còn khai ra bạn hữu làm gì. Có thể, lá thư chỉ là lời trăn trối để bảo vệ vợ con trước pháp luật? Cũng có thể là lời sám hối chăng? Nếu hắn khai cả lũ ra thì sao? Bao nhiêu vụ xuất cảnh lẽ ra không được phép? Bao nhiêu vụ cố tình gây khó dễ cho những người được phép ra đi? Tất cả mánh khóe, thủ đoạn chỉ để ăn tiền. Đôn và Phan và một vài nhân vật nữa đã câu kết với nhau làm ăn và trúng mánh. Con số một trăm vụ thống kê được đâu có ăn nhằm gì so với thực tế. Nếu như lá thư tuyệt mệnh kia chỉ là lời trăn trối đơn thuần thì điều Đôn lo sợ nhất chính là: đến lượt mình. Đôn cũng bị người ở hải ngoại gửi hồ sơ về vạch mặt. Hóa ra bao nhiêu thủ đoạn, mánh lới, âm mưu bấy lâu nay thành công dã tràng? Ôi! Vậy thì chó má quá! Đâu có đơn giản như vậy! Phải làm gì chứ? Chẳng lẽ cứ nằm liệt trên đivăng thế này? A, phải rồi, kiểm tra bức thư coi thằng Phan nói gì. Đôn cầm ống nghe lên, quay số. Nửa giờ sau, Ba Hoành có mặt. Nhìn vẻ mặt bơ phờ đầy vẻ lo âu của Tám Đôn, Ba Hoành hỏi:


- Anh Tám bệnh hay sao vậy?


- Không. Chú biết chuyện Đào Phan rồi hỉ?


- Dạ, em biết. Lính của em có mặt tại nhà anh Phan ngay sau đó mà.


- Lá thư của Phan viết gì?


- Không viết gì ngoài sự nhận tội riêng của mình.


Tám Đôn như trút được gánh nặng. Ngồi bật dậy, Đôn đến tủ lạnh lấy đồ uống.


- Chú uống gì, bia hay cô-nhắc?


- Anh cho em bia. Hôm nay trời nóng kinh khiếp.


- Sao, vụ thằng Bá hải quan đến đâu rồi?


- Không tìm ra dấu vết gì, anh Tám à. Đúng là vụ cướp của giết người. Cũng như hàng trăm vụ khác, phải xếp vào hồ sơ tồn đọng vì không tìm ra thủ phạm.


Đôn nghĩ thầm: Thế là êm! Sau khi uống cạn lon bia, Đôn hỏi:


- Có tin gì mới về nó không?


- Anh Tám hỏi ai?


- Còn ai nữa! Thằng Dung!


- Nó được phong quân hàm thiếu tá, phụ trách một phòng của Ủy ban Đặc nhiệm.


- A, hóa ra nó ngon lành hơn chú hỉ? Nó trực thuộc Trung ương!


Câu nói như xát muối vào mặt Ba Hoành. Thực ra, ơn cứu mạng của Dung, Hoành vẫn nhớ. Thế nhưng, từ khi Lê Dung về nước, quyết tâm tìm ra nguyên nhân cái chết của thiếu úy Lữ, thì Hoành hiểu Lê Dung là mối nguy hại cho Tám Đôn và mình. Tuy nhiên, khi giáp mặt nhau, thái độ của Hoành vẫn bình thường, không tỏ ra dấu hiệu gì. Trong những thời khắc, hoàn cảnh có thể được, tỉ như khi Tám Đôn quyết định bắt giam Lê Dung để điều tra về vụ ăn hối lộ, Ba Hoành tỏ ra thông cảm và sẵn lòng giúp đỡ. Về sau này, khi Tám Đôn ra khỏi ngành công an, nhất là khi Lê Dung trở thành người làm việc trực tiếp với thiếu tướng Ba, độc lập với phòng của Hoành thì tình hình khác hẳn. Hoành tìm mọi cách để vô hiệu hóa Lê Dung. Nhưng tiếc thay, chưởng nào tung ra cũng bị Lê Dung bẻ gãy. Đã thế, Hoành cảm giác Dung và ê kíp của Dung luôn bám sát hành tung của mình. Hoành đã chạm trán với trinh sát của Dung tại khách sạn mini Thiên Kim. Khi ấy, Hoành đang “làm chủ” một nữ tiếp viên trong phòng đặc biệt. Không chỉ một lần!


Hoành nói với Tám Đôn phát hiện mới của mình:


- Nó đang tiếp tục bám anh. Anh hãy cẩn thận. Vụ “chuyển lửa hồi hương” đã bị bể kế hoạch từ hải ngoại, vụ đường dây vượt biển qua Úc, đặc biệt là vụ Kim Tiền, tất cả những gì mà truyền hình quảng cáo ầm ĩ cho Công ty Duy Nhất đều không qua mặt được nó. Việc anh đang “chạy” cho vợ chồng Kim Tiền đi Nhật, nó cũng biết. Phải nói rằng thằng này có phương pháp làm việc rất khoa học. Nó học được của bọn thám tử quốc tế.


- Phải khử nó! - Tám Đôn rít lên - Đã đến lúc cho nó đi theo thằng Lữ.


- Không. Làm vậy là ngu ngốc hết sức. Những năm trước, anh đã không khử được nó, thì hiện tại càng không thể. Nó bây giờ là át chủ bài của Ủy ban Đặc nhiệm. Đụng vào nó, chẳng khác gì tự sát. Nó có tai mắt ở khắp nơi. Khi đại tá Phan tự sát, vợ anh ấy gọi điện thoại báo cho cảnh sát. Em tưởng rằng lính của mình là người có mặt đầu tiên tại hiện trường. Nào ngờ… Khi đến nơi thì đã thấy thằng Dung ở đó rồi.


- Vậy lá thư…


- Anh yên tâm. Người của em phát hiện ra lá thư.


- Chắc chắn là chỉ có một thư chứ?


- Chắc chắn!


Tám Đôn lo sợ thật sự, tuy không nói ra. Biết đâu lại có hai thư: một thư như Ba Hoành đã biết, và một thư tố cáo về những người đồng phạm với Phan. Dung cất giữ lá thư này, chỉ để lại lá thư kia thì sao? Phải báo ngay cho Người-Diễn-Thuyết biết sự thể này. Chỉ có ổng mới có đủ áp lực làm êm mọi chuyện. Vụ thiếu úy Lữ và vụ sà lan lash mà ổng còn thu xếp êm xuôi nữa là chuyện này.


Vào những lúc nguy cấp nhất, Tám Đôn đều hướng về Người-Diễn-Thuyết. Đôn phác nhanh trong đầu kế hoạch bay ra Hà Nội. Ba Hoành quan sát gương mặt, sắc thái của Tám Đôn và hiểu rằng trong cái đầu mặc dù thất học kia, biết bao mưu toan đang nung nấu. Về lãnh vực này, sự nhạy bén của Tám Đôn không thua bất cứ một tay tổ nào trong ngành. Khi Đôn hỏi Hoành về lá thư, mặt Đôn tái nhợt, tay cầm lon bia mà như đang nhấc một vật nặng cả trăm ký lô, đôi mắt thất thần nhìn Hoành. Nhưng sau một hai phút, đôi mắt ấy trở về đúng phong độ vốn có của nó: thâm hiểm. Nụ cười hiện ra, Đôn lấy chai rượu Johnnie Walker, rót ra hai ly, đẩy về phía Hoành một ly, rồi đưa lên miệng tợp gọn một hớp cạn ly rượu. Đôn lấy cùi tay quệt giọt rượu nhễu ra ở khóe mép, cúi đầu rót tiếp ly thứ hai. Lại tợp một hớp, cạn ly, lại dùng cùi tay quệt vào mép. Chừng ấy tuổi rồi, qua bao nhiêu chốn sang trọng nhưng Đôn vẫn ăn uống thô tục. Đôn vẫn là đứa trẻ năm xưa: ăn cắp lúa của chú ruột mang ra chợ bán, rồi vào quán nhồi nhét cho đầy bụng, hết sạch tiền mới về. Ba Hoành chạm ly vào ly rượu thứ tư của Đôn. Cả hai uống cạn. Đôn nhướn mắt hỏi:


- Ngon chứ?


- Dạ, ngon… Nhãn đen mà! Số một.


- Chú vẫn uống đều đều chứ?


- Dạ, độ rày em uống bia là chính!


- Bia tổ nặng bụng, mất công đi đái. Uống riết, cái bụng chình ình ra, mấy em nó chê!


Mỗi khi tính toán xong một chuyện, Đôn chuyển từ chuyện này sang chuyện khác rất mau lẹ. Về chuyện ăn uống, Đôn có thể góp chuyện say sưa cả ngày không chán. Hoành biết tính của Đôn, tham ăn, tục uống, và bắt người khác cũng ham ăn uống như mình - có lẽ để khỏi mắc cỡ.


- Em cũng lo vậy.


- Còn gì nữa. Bụng chú mày xệ rồi! Nhưng khoản… kia còn dai sức chứ?


- Dạ.


- Ừ, thế thì tốt. Anh đây nè, hơn chú mày mười mấy tuổi mà… chưa thấy em nào phải thất vọng!


- Anh Tám còn cường tráng bằng mấy bọn trẻ thời này.


- Phải vậy mới đáng sống! Con người, sống không để hưởng lạc thì chết mẹ nó đi cho rồi! A, chuyện vợ con nó ra sao?


- Ai, thằng Dung hả anh Tám?


- Còn thằng nào nữa! Kẻ thù số một của ta mà.


- Nó với con Mai vợ cũ thằng Lữ đã đính hôn.


- Con Mai giáo viên hỉ?


- Dạ. Độ rày nó đỏ da thơm thịt rồi, không tàn tạ như bóng ma khi nó vác đơn đi kiện nữa.


- A… Ba Hoành này… - Đôn toan nói nhưng đột ngột kìm lại.


- Anh Tám nói chi?


- À mà thôi! - Đôn im, không nói nữa. “Để ta tự lo việc này, khỏi phiền chú. Hừ! Đỏ da thơm thịt hỉ? Có lý lắm”.


Đứa ở mang món ăn lên. Đôn bảo Hoành:


- Ăn nhậu cho đã rồi lên lầu, bữa nay anh đãi chú một bộ phim mới. Hết sảy!


Vừa ăn, Đôn vừa tính kế làm nhục vợ sắp cưới của Dung. “Hừ! Tao không giết mày, nhưng tao sẽ làm cho mày chết từng khúc ruột, Dung à. Mày ngu lắm! Dám động đến tao à?”.


(còn tiếp)


Nguồn: Sóng lừng (VN. Mafia). Tiểu thuyết của Triệu Xuân. NXB Giao thông Vận tải, 1991.


www.trieuxuan.info


 








Black Label: nhãn đen, ngon hơn rượu Johnnie Walker mang nhãn đỏ (Red Label). Sau này, hãng cho ra nhiều nhãn hiệu khác như: vàng, xanh lá cây..., nhưng cao cấp là Blue Label.



Mục lục:
1.
2.
3.
4.
5.
6.
7.
8.
9.
10.
11.
12.
13.
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Seo Mỉ - Đỗ Quang Tiến 24.06.2019
Cuốn theo chiều gió - Margaret Munnerlyn Mitchell 22.06.2019
Kim Vân Kiều Truyện - Thanh Tâm Tài Nhân 19.06.2019
Ông cố vấn - Hữu Mai 19.06.2019
Thế giới những ngày qua - Stefan Zweig 19.06.2019
Báu vật của đời - Mạc Ngôn 01.06.2019
Cõi mê - Triệu Xuân 21.05.2019
Chiến tranh và Hòa bình - Liep Nicôlaievich Tônxtoi 21.05.2019
Đông Chu liệt quốc - Phùng Mộng Long 13.05.2019
Đường công danh của Nikodema Dyzmy - TADEUSZ DOLEGA - Mostowicz 09.05.2019
xem thêm »