tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Green Leaf VN - với hơn 400 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới - là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Luôn phục vụ khách hàng với phong thái và ý chí của người tài xế chuyên nghiệp. Chỉ tuyển dụng đầu vào tài xế có khả năng giao tiếp tiếng Anh đàm thoại. Tác phong, đồng phục chỉnh chu trong suốt thời gian phục vụ khách hàng. Các tài xế phải vượt qua chương trình đào tạo nghiêm ngặt về cách thức phục vụ khách hàng

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm: 30191502
Tiểu thuyết
29.12.2008
Dư Hoa
Huynh đệ

14


Lý Trọc sải cánh đại bàng đi Thượng Hải, anh Đồng thợ rèn, ông Trương thợ may, Tiểu quan mài kéo, ông Dư nhổ răng, ông Vương bán kem, cứ nghển cổ, ngẩng đầu mà mong ngóng. Năm người này, tối nằm ngủ trên giường, hễ nhắm mắt lại, toàn là những điểm tròn nhỏ trên bản đồ thế giới cứ nhấp nha nhấp nháy như sao trên trời. Trong đầu ông Vương bán kem, ngoài những điểm tròn nhỏ chi chít, còn có một tàu dầu vạn tấn đang cưỡi sóng đạp gió. Trong lòng dạt dào sóng vỗ, còn có cả bà Tô, bà nghĩ, những điểm tròn nhỏ trên bản đồ thế giới cũng là những bài cần ôn lại khi bà đi vào giấc ngủ. Nhưng trong lòng bà vẫn thấy lăn tăn, mười lăm suất đóng góp của bà rốt cuộc vẫn chưa được ghi vào sổ sách. Sau khi Lý Trọc lên xe, bà Tô xách bánh bao nhân thịt vừa hấp khỏi lồng, lần lượt đến thăm năm người góp vốn Đồng, Trương, Quan, Dư, Vương, kể rõ cho năm người biết kết quả đóng góp mười lăm suất cổ phần của bà. Tục ngữ có câu: Há miệng mắc quai. Năm vị Đồng, Trương, Quan, Dư, Vương ăn của bà Tô hai mươi cái bánh bao nhân thịt, năm cái đầu đều gật gật chấp nhận, bà Tô đã yên tâm. Ngộ nhỡ Lý Trọc không giữ lời hứa, năm cái mồm đã từng ăn bánh bao sẽ là những người làm chứng cho bà.


 


            Sau khi Lý Trọc đi, cửa hiệu thợ rèn của anh Đồng đã trở thành nơi tụ họp của những người góp vốn. Trời vừa tối, ông Trương thợ may, Tiểu Quan mài kéo, ông Dư nhổ răng, ông Vương bán kem đã lần lượt kéo đến. Cửa hàng điểm tâm của bà Tô ở mãi bến xe đường dài, bà đến chậm nhất, khi đến, vầng trăng khuyết đã lên cao cao. Sáu người ngồi nói chuyện rôm rả, cười nói oang oang, cứ luôn mồm khen Lý Trọc, lúc nào cũng nhắc đến thành tích lập nghiệp của Lý Trọc ở Xưởng phúc lợi. Càng nói càng bốc đồng, sau khi bốc đồng, sự nghiệp hợp tác làm ăn của họ với Lý Trọc đã có một khởi điểm cao hơn. Anh Đồng nói, buôn bán hiện nay là thiên hạ của người Quảng Đông, cho dù có phải là người Quảng Đông hay không, đã làm ăn buôn bán đều phải biết nói tiếng Quảng Đông. Anh Đồng nói:


 


         -Khi trở về, Tay Lý Trọc này, giống như một nhà buôn Hồng Công, chắc chắn sẽ nói đặc giọng Quảng Đông cho mà xem.


 


          Sau đó nghe ông Trương thợ may báo cáo công việc. Để bồi dưỡng ba mươi cô gái nông thôn, ông Trương đã tạm thời đóng cửa hiệu may của mình. Ông bảo ba mươi cô gái đã ôm chăn nệm đến. Được cái bây giờ đã là tháng tư đầu hạ, được cái nhà kho cũng rộng, các cô đều ngủ trên nền nhà, thành  ba dãy, giống như ba mươi cô bộ đội. Ông Trương bảo ba mươi cô gái này cô thì thông minh cô thì vụng. Cô nào thông minh chỉ ba ngày là nắm được kỹ thuật may.Cô nào vụng có lẽ cũng phải dăm bữa nửa tháng. Anh Đồng thợ rèn bảo, nửa tháng chậm quá, tay Lý Trọc chỉ không đầy một tuần là kéo được lô hàng lớn về, đến lúc ấy không có hàng, ăn nói thế nào với người ta?


 


            Anh Đồng, ông Trương, ông Dư, ông Vương, bà Tô và Tiểu Quan sôi nổi bàn bạc,thấy một tuần đã trôi qua, lại trôi qua một tuần nữa, Lý Trọc đi Thượng Hải vẫn không hề có tin gì, truyện trò giữa sáu người đã ít dần, trong lòng mỗi người cũng tự nhiên nẩy sinh ngờ vực. Ông Vương bán kem là người đầu tiên không nhịn nổi. Ông ta lẩm bà lẩm bẩm:


          -Liệu anh chàng Lý Trọc có bỏ trốn đi không?


          -Láo toét --  Ông Trương thợ may lập tức bác bỏ --  Khi đi  Lý Trọc đã trao toàn bộ số tiền còn lại cho tôi, bỏ chạy là bỏ chạy thế nào?


 


          Anh Đồng thợ rèn gật gật đầu, tán thành ý kiến ông Trương. Anh Đồng nói:


Chuyện buôn bán bao giờ cũng có nhanh có chậm, có nhiều có ít.


Phải rồi! -  Ông Dư nhổ răng cất tiếng ủng hộ --  Có khi một ngày tôi nhổ hơn chục cái răng, có khi vài ngày không nhổ được cái nào.


Mài kéo cũng như vậy -  Tiểu Quan cũng nói --  Có lúc bận túi bụi, có lúc ngồi chơi dài.


 


          Tiếp theo, hai tuần lễ trôi qua, Lý Trọc vẫn biệt vô âm tín. Sáu người góp vốn tối nào cũng tụ họp  ở cửa hiệu thợ rèn. Người đến muộn nhất không phải bà Tô, mà là ông Trương thợ may. Buổi chiều nào ông Trương cũng tràn đầy hy vọng đến Cực bưu điện, hỏi thăm xem có điện báo của Lý Trọc từ Thượng Hải gửi về không. Nửa tiếng đồng hồ trước khi hết giờ àm việc, nhân viên thu phát điện báo của Cục bưu chính thường trông thấy ông Trương thợ may thò đầu vào cười toe toét lấy lòng. Nhân viên thu phát điện báo xua tay chưa nói gì, ông Trương đã lập tức sa sầm nét mặt, biết không có điện báo của Lý Trọc. Khi nhân viên thu phát điện báo vừa mở mồm nói không có điện báo, ông Trương đã quay người ra khỏi Cục bưu điện. Ông Trương chán nản đứng ở cổng Cục bưu điện, cho mãi đến khi hết giờ làm việc, nhân viên trong Cục bưu điện lần lượt ra về và khoá cổng, ông Trương vẫn còn đứng tại đó, giặn người đóng cửa Cục bưu điện, nếu buổi tối có điện báo của ông Trương thợ may, sẽ đem đến cửa hiệu lò rèn của anh Đồng. Sau đó ông thẫn thờ trở về nhà, ăn uống quanh quéo, rồi đến cửa hiệu lò rèn với vẻ mặt buồn rười rượi.


 


            Trong cửa hiệu lò rèn của anh Đồng, sáu người góp vốn  trông trăng ngóng sao, mong ngóng điện báo của Lý Trọc từ Thượng Hải gửi về, trông chờ suốt một tháng năm ngày, anh chàng Lý Trọc giống như đêm đen dơ bàn tay ra không nhìn rõ năm ngón, không một ngôi sao, không một tia sáng trăng, khiến sáu người góp vốn không biết làm thế nào trong đêm tối như mực? Sáu người Đồng, Trương, Quan, Dư, Vương và bà Tô ngồi trong hiệu thợ rèn nhìn nhau, mới đầu người nào cũng tưng bừng náo nức, bây giờ ai cũng cúi đầu im lặng, mỗi người một  nỗi niềm riêng. Không sao nhịn nổi, Tiểu Quan ca cẩm:


Anh chàng Lý Trọc đi Thượng Hải, tại sao như  chiếc bánh bao thịt ném chó, có ném đi không có ném về!


 


           Lần trước, ông Vương bán kem nghi ngờ hay là Lý Trọc bỏ chạy, khiến mọi người phản đối. Lần này Tiểu Quan ca cẩm khiến ai nấy đồng tình. Ông Dư nhổ răng hưởng ứng đầu tiên. Ông nói:


Phải rồi, nhổ một cái răng, mặc dù răng lành hay răng sâu, đều chaỷ máu, Lý Trọc đi Thượng Hải, dù có ký được hợp đồng hay không, cũng nên có tin tức báo về.


Tôi đã nói từ lâu -  Ông Vương bán kem nói --  Liệu anh ta có bỏ chạy không?


Bỏ chạy thì không --  Ông Trương thợ may lắc đầu nói, rồi thở dài một tiếng -  Nhưng cậu ấy không có tin tức gì, cũng thấy khó nghĩ.


 


          Bà Tô nghĩ theo một hướng khác, đột nhiên trở nên căng thẳng, bà Tô hỏi:


Liệu Lý Trọc có sẩy ra tai nạn gì không?


Tai nạn gì? -  Tiểu Quan hỏi.


 


           Bà Tô lần lượt nhìn năm người kia, lưỡng lự hỏi:


Không biết có nên nói ra không?


Nói đi -  Ông Dư nhổ răng sốt ruột giục – Có gì mà không nên nói?


Thượng Hải là một thành phố lớn, xe cộ nhiều, liệu có bị đâm xe, nằm trong bệnh viện không ra nổi? – Bà Tô nói.


 


          Năm người còn lại nghe bà Tô nói vậy đều im lặng, trong lòng lo lo theo hướng bà Tô nêu ra, cảm thấy cũng có  khả năng Lý Trọc bị tai nạn ô tô. Năm người góp vốn ai cũng thầm cầu xin ông Trời phù hộ Lý Trọc, phù hộ Lý Trọc chớ bị tai nạn xe đâm, nếu có bị cũng chỉ sơ sẩy chút ít, toạc da chảy máu sơ sơ, xin chớ đâm mạnh vào Lý Trọc, nhất là không được đâm Lý Trọc thành kẻ tàn tật tổng hợp  què  mù câm điếc ngớ ngẩn.


 


            Một lát sau ông Trương thợ may mở mồm nói, ông bảo tiền thuê nhà kho tháng này đã trả, lương của ba mươi cô gái nông thôn cũng đã trả, lại cộng thêm tiền Lý Trọc mua ba mươi máy khâu, hiện chỉ còn hơn bốn ngàn đồng. Nói xong, ông Trương tỏ vẻ hết sức lo lắng nói thêm một câu:


          - Đây toàn là tiền mồ hôi xương máu của bọn mình.


 


            Lời nói của ông Trương thợ may khiến mọi người ngay ngáy lo âu. Bà Tô cũng run run. Lát sau nghĩ đến mình chưa nộp tiền, bà mới yên tâm. Mọi người đều nhìn anh Đồng thợ rèn. Anh Đồng là chủ tịch hiệp hội những người làm ăn cá thể, lại là người góp nhiều tiền hơn cả. Ai cũng hy vọng anh Đồng cho biết ý kiến. Suốt cả buổi tối anh Đồng không nói gì. Mọi người nhìn vào anh. Anh không nói không xong. Thở dài thườn thượt, anh Đồng nói:


           - Cứ chờ vài hôm nữa.


           Cuối cùng Lý Trọc đã gửi điện báo về. Điện báo của Lý Trọc gửi về thị trấn Lưu lúc chiều tối hôm sau. Lý Trọc không gửi điện báo cho ông Trương. Anh ta gửi cho bà Tô. Trong điện báo chỉ có hai câu. Anh ta bảo xu chiêng mác Bánh bao thịt của bà Tô  nghe không hay, phải sửa thành xu chiêng mác Điểm tâm.


 


           Cầm điện báo của Lý Trọc, bà Tô chạy lon ton đến cửa hiệu thợ rèn. Anh Đồng lầm lì ít nói lâu nay mừng quýnh. Năm vị Đồng, Trương, Vương,  Tiểu,    cầm bức điện báo cứ xem đi xem lại. Năm trái tim  thót lại lâu nay bỗng chốc được thư dãn. Năm khuôn mặt đã đỏ bừng trở lại. Năm người góp vốn cộng thêm bà Tô đã trở lại hăng hái sôi nổi. Họ cười nói oang oang, nhao nhao bàn bạc. Ai cũng bảo Lý Trọc đi lâu như thế mới gửi về một bức điện báo, chắn là đã có một đống hợp đồng làm ăn. Họ khen Lý Trọc hết nhời, cũng mắng Lý Trọc cạn nhẽ. Họ bảo Lý Trọc đúng là một tên khốn nạn không hơn không kém. Tên khốn nạn này doạ bọn họ một phen hết hồn hết vía dài dằng dặc.


 


           Tiếp theo, từ trong bức điện báo, ông Vương bán kem đã phát hiện vấn đề. Mặt ông đang đỏ tưng bừng lập tức tái đi. Ông vẩy vẩy bức điện trong tay nói:


          - Trong bức điện báo này không nói gì đến chuyện làm ăn buôn bán?


          - Phải rồi. -  Sắc mặt Tiểu Quan cũng trắng bợt như mặt ông Vương-  Có nói gì đến làm ăn buôn bán đâu?


 


            Bốn người còn lại cũng vội vàng cầm bức điện báo, lại xem kỹ một lượt . Xem xong người nọ nhìn người kia. Ông Trương là người đầu tiên đứng ra bênh vực Lý Trọc. Ông nói:


           -  Chỉ cần cậu ấy còn muốn đổi tên nhãn hàng cho bà Tô , chứng tỏ  đã thoả thuận xong mấy bản hợp đồng.


            - Ông Trương nói đúng -- Anh Đồng thợ rèn chỉ vào chiếc ghế băng mấy người góp vốn đang ngồi bảo --  Tôi hiểu Lý Trọc, khi còn là một thằng nhóc khốn nạn, ngày nào cũng đến đây nằm sấp  trên chiếc ghế băng này, day lên day xuống  chơi trò quan hệ trai gái. Tên khốn nạn này khác mọi người, làm việc gì cũng muốn ăn một lèo cho béo luôn....


           - Anh Đồng nói đúng -- Ông Dư nhổ răng ngắt lời anh Đồng -- Tên khốn nạn này tham ăn lắm, khẩu vị lớn hơn ai hết. Còn nhớ ngày nào  hắn  đến chỗ tôi mượn ghế mây, mượn xong ghế mây, hắn còn muốn mượn cả ô che vaỉ dầu, suýt nữa mượn nốt cái bàn, khiến cửa hiệu nhổ răng đường đường chính chính của mình phải chịu một ngày làm con chim sẻ bị vặt trụi lông.....


            - Ông Dư nhổ răng nói đúng --  Tiểu Quan mài kéo cũng nhớ lại chuyện cũ --  Tên khốn nạn này từ nhỏ đã biết làm ăn buôn bán, dùng cái mông của Lâm Hồng lừa được tôi một bát mì Tam Tiên. Hắn cứ xuỵt xoạt ăn ngon thơm, còn  mình thèm nhỏ dãi....


           - Các ông nói đều đúng -- Ông Vương bán kem cũng thay đổi lập trường – Tên khốn nạn này to gan hơn trời. Người khác giầu tới mức chẩy mỡ ra là thoả mãn., còn hắn cứ dứt khoát phải giầu thành một tầu dầu vạn tấn....


 


            Thấy năm người góp vốn tràn đầy niềm tin, bà Tô lại lo lắng mười lăm suất của mình. Bà nói:


         -Lý Trọc kéo một đống tướng hợp đồng gia công về, nếu không nhận mười lăm suất của tôi thì làm thế nào? Các ông các anh phải làm chứng cho tôi!


        - Bà khỏi lo – Anh Đồng thợ rèn chỉ vào bức điện trong tay ông Trương thợ may – Bức điện báo này là chứng cứ, còn mạnh hơn nhiều chúng tôi đứng ra làm chứng.


 


           Nghe nói vậy, bà Tô vội vàng cầm bức điện như giật lấy từ tay ông Trương . Áp lên ngực như một của quý, bà Tô vui vẻ nói:


         -May sao mình đã đi chùa thắp hương, Lý Trọc đã gửi điện báo cho mình. Có bức điện báo này, cậu ấy không từ chối mười lăm suất đóng góp của mình. Thắp hương lễ Phật linh nghiệm thật!


 


            Lý Trọc đã gửi về một bức điện báo không hiểu ra sao cả. Bức điện báo giống như mặt trời mọc đỏ rực ở đằng đông, giải phóng năm vị Đồng, Trương, Dư, Vương và Tiểu Quan ra khỏi tăm tối. Sáu vị góp vốn này cũng hớn hở được nửa tháng. Tiếp theo Lý Trọc vẫn biệt vô âm tín. Sáu vị góp vốn hết mong ngày mong đêm, mong từng giờ từng phút, cuối cùng là mong từng giây, cũng không mong thấy một sợi tóc của Lý Trọc. Lý Trọc như hòn đá chìm ở biển lớn Thượng Hải. Từ đó trở đi anh ta không bao giờ còn đánh điện báo về thị trấn Lưu chúng tôi.


 


           Năm vị Đồng, Trương, Dư , Vương, Tiểu Quan và bà Tô lại cúi đầu cụp tai, lại bắt đầu những ngày đêm lo ngay ngáy. Hai tháng đã trôi qua. Ông Trương thợ may trả tiền thuê kho tháng thứ hai và cấp lương tháng thứ hai cho ba mươi cô thợ may. Sau đó ông nói với giọng run run:


         -Tiền mồ hôi xương máu của chúng ta chỉ còn không đến hai ngàn đồng.


 


           Mọi người lại được một trận run khiếp vía. Bà Tô cũng run theo, nghĩ đến suất tiền của mình vẫn chưa góp, bà Tô laị yên tâm. Lý Trọc lúc này đã bị khủng hoảng lòng tin trong sáu người góp vốn. Ông Dư nhổ răng tỏ ra bất mãn đầu tiên. Ông nói:


          -Tên khốn nạn này đâu có giống làm ăn buôn bán với bọn mình? Tên khốn nạn này cứ y như chơi trò bịt mắt bắt dê.


          - Phải! -- Ông Trương lần này cũng hùa theo – Một cái kim vá áo rơi xuống đất cũng còn có tiếng kêu nừa là. Đằng này Lý Trọc không hề có một tin tức gì , quả tình là không nên.


          - Đừng nói là một cái kim --  Tiểu Quan  cũng  điên tiết lắm rồi – Ngay đánh một cái rắm cũng còn có tiếng kêu.


          - Tên khốn nạn này không bằng một cái rắm -- Ông Vương bán kem nói tiếp luôn.


 


           Anh Đồng thợ rèn sa sầm nét mặt, vẫn không lên tiếng. Những người khác ai cũng nhìn anh Đồng với ánh mắt trách móc. Anh Đồng biết tâm tư của mọi người.Họ phảng phất như đang nói: Nếu không phải anh Đồng thợ rèn góp bốn mươi suất bốn ngàn đồng đầu tiên, thì không ai góp theo. Anh Đồng thợ rèn nghĩ bụng: Kể ra, tấm gương có sức mạnh vô cùng, nhưng mẹ kiếp, tấm  gương này đâu phải việc ai cũng làm được. Sáu vị góp vốn  im lặng một lúc, ông Trương thợ may tiếp tục nói giọng run run:


           - Tháng tới, số tiền còn lại không đủ trả tiền thuê kho và tiền lương.


 


             Giọng ông Trương thợ may buồn buồn nặng trĩu. Nói xong, mắt ông cũng buồn thỉu buồn thiu nhìn anh Đồng. Anh Đồng cảm thấy những người khác cũng nhìn vào mắt anh buồn thỉu buồn thiu. Chỉ có ông Dư nhổ răng nhìn mồm anh, hình như định nhổ chiếc răng lành trong mồm anh. Anh Đồng thợ rèn hít một cái thật sâu, nói:


           -Thế này nhé, cho ba mươi cô gái nông thôn về nhà đã, khi nào cần lại gọi lên.


 


            Những người góp vốn khác im lặng, tiếp tục nhìn anh Đồng buồn thỉu buồn thiu. Anh Đồng biết họ đang nghĩ đến khoản tiền thuê kho, biết không ai muốn vứt tiếp số tiền còn lại. Anh Đồng lắc lắc đầu, lại gật gật đầu, nói:


           -Thế này nhé, trả nhà kho lại đã, ngộ nhỡ Lý Trọc kéo hàng về, lại thuê cũng không muộn.


 


          Mấy người góp vốn bắt đầu gật đầu. Ông Trương thợ may đưa ra một vấn đề:


         -Ba mươi máy khâu giải quyết sao đây?


 


           Suy nghĩ một lát, anh Đồng nói:


         - Chia máy khâu theo tỉ lệ góp vốn, phần  của ai người ấy đem về nhà.


 


           Ông Trương thợ may đứng ra giải quyết cho ba mươi cô gái nông thôn về nhà, lại đứng ra trả lại nhà kho, lại đứng ra chia ba mươi máy khâu theo tỉ lệ góp tiền. Bà Tô chưa góp tiền, đương nhiên không có máy khâu. Xử lý mọi việc xong xuôi đâu vào đấy, sáu người góp vốn vẫn tụ họp  ở cửa hiệu lò rèn  vào mỗi buổi tối. Chỉ có điều khi tụ họp với nhau, họ không giống sáu con người sống động. Họ ngồi với nhau lạnh lùng y như sáu con ma. Tối đến cửa hiệu thợ rèn của anh Đồng  cũng im ắng như một nấm mồ.


 


           Lại một tháng nữa qua đi, Lý Trọc vẫn không hề có tin gì. Bà Tô là người đầu tiên không đến cửa hiệu lò rèn, tiếp theo là ông Trương thợ may, Tiểu Quan mài kéo và ông Dư nhổ răng cũng không đến. Chỉ có ông Vương bán kem góp ít tiền nhất theo đuổi đến cùng, tiếp tục có mặt ở cửa hiệu lò rèn vào các buổi tối, ngồi trước anh Đồng nét mặt buồn bã, chốc chốc lại thở dài, chốc chốc lại lau nước mắt, sau đó hỏi anh Đồng một cách hết sức đáng thương:


         -Tiền mồ hôi xương máu của chúng ta mất toi thế hả anh?


        - Không có cách nào khác – Cặp mắt anh Đồng trống rỗng, anh nói -  Khi cần phải xẻo thịt, cũng đành phải xẻo thôi.


 


                                                                   15


 


          Giữa lúc sáu người góp vốn tuyệt vọng, Lý Trọc đã trở về đầy vẻ phong trần. Lý Trọc lúc này xa thị trấn Lưu đã ba tháng mười một ngày. Anh ta ra khỏi bến ô tô đường dài của thị trấn Lưu chúng tôi vào lúc chiều tối, vẫn mặc bộ quần áo như cũ, vẫn một tay xách túi, một tay cầm tấm bản đồ thế giới cuộn lại. Bước vào cửa hiệu điểm tâm của bà Tô, anh ta ngồi trước một chiếc bàn. Bà Tô lại không nhận ra Lý Trọc. Khi ra đi, đầu anh ta trọc lóc sáng loáng. Lúc trở về lại là mái tóc dài, hơn nữa râu ria đầy mặt. Lý Trọc đập tay lên bàn nói to một tiếng:


Bà Tô, cháu đã về!


          Bà Tô giật nẩy mình. Chỉ mái tóc dài của Lý Trọc, bà Tô sửng sốt kêu lên:


Cháu, cháu, sao cháu lại thế này?


     -   Bận sắp chết bà ạ -- Lý Trọc lắc lư cái đầu nói – Ở Thượng Hải cháu bận kinh khủng, không có thời gian cắt tóc.


 


          Hai tay bà Tô nắm trước ngực, nhìn con gái Tô Muội cũng đang ngạc nhiên đứng bên cạnh, bà thận trọng hỏi Lý Trọc:


Thế nào buôn bán có thành không?


     -    Đói sắp chết đến nơi! – Lý Trọc nói với bà Tô -- Cháu đói khủn cả người, bà mau mau lấy cho cháu năm chiếc bánh bao nhân thịt.


 


          Bà Tô vội vàng sai Tô Muội bưng ra cho Lý Trọc năm chiếc bánh bao nhân thịt. Lý Trọc chộp luôn một chiếc tống vào mồm. Giọng ồm ồm, anh ta nói với bà Tô:


         -   Bà báo ngay cho bọn anh Đồng, ra nhà kho họp. Ăn  xong bánh bao cháu sẽ đến.


 


         Vẻ mặt của Lý Trọc khiến bà Tô cảm thấy anh ta đã ký được nhiều hợp đồng làm ăn. Bà gật đầu lia lịa, quay người ra cửa, hấp ta hấp tấp chạy đi. Đi được hai mươi mét, sực nhớ đến nhà kho đã trả lại người ta, bà lại hấp ta hấp tấp quay về. Đứng ở cửa, bà Tô lo lắng nói:


Hay là cứ đến Cửa hiệu thợ rèn của anh Đồng mà họp?


 


           Mồm ngậm đầy bánh bao, Lý Trọc không nói được, đành phải gật đầu liền mấy cái.


 


            Như được Thánh chỉ, bà Tô chạy về ngõ Thành tây của thị trấn Lưu chúng tôi. Chạy đến cửa nhà ông Trương thợ may, bà Tô gọi rõ to:


 Lý Trọc đã về…


 


           Bà Tô gọi liền bốn tiếng đã gọi được  ông Trương, Tiểu Quan và ông Dư cùng đến. Nghe thấy tiếng bà Tô, anh Đồng cũng lao ra cửa. Cả bốn người đứng trước cửa hiệu thợ rèn, nghe bà Tô thở hổn hà hổn hển kể lể Lý Trọc bước vào cửa hiệu điểm tâm với vẻ mặt hồ hởi như thế nào, vỗ bàn nói oang oang ra sao.                        Nghe hết giới thiệu một cách ngắt quãng của bà Tô, anh Đồng ngẫm nghĩ một lát, tươi cười nói:


Thành rồi, việc đã thành rồi!


      -  Chúng ta nghĩ xem -- Anh Đồng nói tiếp --  Nếu việc không thành, Lý Trọc đâu có hung hăng như thế? Liệu còn báo chúng ta đến họp không? Có mà lẳng lặng chuồn, tránh mặt từ lâu rồi.


 


           Ông Trương thợ may, Tiểu Quan mài kéo và ông Dư nhổ răng gật đầu lia lịa, vui mừng chửi toáng lên:


Tên khốn nạn, tên khốn nạn, tên khốn nạn ...


 


          Anh Đồng thợ rèn cười, hỏi bà Tô:


      -  Tên khốn nạn luôn mồm nói giọng Quảng Đông, giống như một nhà buôn Hồng Công chứ bà?


 


          Bà Tô nghĩ kỹ, lắc đầu đáp:


      -  Vẫn luôn luôn nói giọng thị trấn Lưu.


 


          Anh Đồng có phần không tin. Anh bảo:


Thế nào chẳng có mấy câu tiếng Thượng Hải ?


Câu Thượng Hải cũng không – Bà Tô đáp.


Tên khốn nạn không đến nỗi mất gốc --  Anh Đồng khen Lý Trọc một câu.


Tóc anh ta dài lắm, nom y như một ca sĩ -  Bà Tô gật gật đầu nói.


     -   Tôi hiểu rồi – Anh Đồng tỏ ra thông minh – Tên khốn nạn đúng là tim cao hơn Trời, ngay đến nhà buôn Hồng Công cũng không lọt mắt. Anh ta đã học tập nhà buôn nước ngoài. Các ông các bà thử nghĩ, Các Mác và Ăng Ghen  đều là người nước ngoài, đều để tóc dài và râu quai nón.


Đúng rồi – Bà Tô kêu lên --  Mặt anh ta toàn râu là râu.


 


          Bà Tô lúc này là phần tử tích cực. Bà lau mồ hôi trán, bảo còn phải đi thông báo cho ông Vương bán kem một tiếng. Tiểu Quan mài kéo bảo vừa giờ trông thấy ông Vương tay xách chai xì dầu đi khỏi ngõ Thành tây. Bà Tô lập tức vội vàng  chạy ra ngõ phía tây thành phố, chạy đến cửa hàng xì dầu của thị trấn Lưu chúng tôi.


 


            Anh Đồng, ông Trương, ông Dư và Tiểu Quan ngồi trong cừa hiệu thợ rèn. Bốn người phấn khởi mặt đỏ tưng bừng , há mồm cười khà khà, giống như bốn người mắc bệnh thần kinh, cứ đi đi lại lại, va chạm lung tung trong cửa hiệu. Anh Đồng là người đầu tiên bình tĩnh lại. Anh vẫy tay ra hiệu cho ba người kia ngồi cả xuống ghế băng. Anh bảo Lý Trọc chưa biết chúng ta đã trả nhà kho, đã cho ba mươi cô thợ may nông thôn về quê và chia ba mươi chiếc máy khâu.  Anh bảo, biết chuyện này, Lý Trọc có thể sẽ nổi giận đùng đùng, có thể sẽ chửi một lô một lốc những câu bậy bạ trái tai. Anh Đồng bảo với ba vị Trương Quan Dư:


      -   Tay Lý Trọc hễ mở mồm chửi là cứ  tằng tằng nổ ra hàng tràng như súng máy, xin các vị không nên bực tức, xin hết sức bình tĩnh, cứ để anh ta chửi chán chửi chê một trận cho đã. Sau đó hãy giải thích cho anh ta biết cái khó của mình.


--   Anh Đồng nói đúng --  Tiểu Quan nói -- Đừng nói chửi tôi, cứ cho là chửi Lão Quan bố tôi, chửi bố tôi là cái vòi phun máu chó, Tiểu Quan này cũng sẽ không bức tức.


-    Phải rồi -- Ông Dư nhổ răng nói – Chỉ cần Lý Trọc kéo về một khoản làm ăn lớn, dù có chửi mười tám đời tổ tông nhà tôi mười tám lượt, Dư nhổ răng vẫn tươi cười tiếp đón.


 


           Anh Đồng đã yên tâm. Anh nhìn một lượt chung quanh cửa hiệu của mình. Anh bảo trong cửa hiệu không có cái ghế nào ra hồn. Anh chàng Lý Trọc dù sao cũng đã khải hoàn trở về, nên giành cho hắn ngồi một cái ghế tử tế. Anh Đồng vừa dứt lời, ông Dư nhổ răng lập tức ra khỏi cửa, chuyển cái ghế nằm sợi mây của ông đến. Ông Trương và Tiểu Quan trông thấy chiếc ghế sợi mây vá chằng vá đụp của ông Dư, như tấm bản đồ thị trấn Lưu, cứ lắc đầu quầy quậy, bảo chiếc ghế này tồi tàn quá thể. Anh Đồng cũng lắc đầu, cũng bảo tồi tàn quá thể. Ông Dư tỏ vẻ không vui, chỉ vào chiếc ghế cưng của mình, ông nói:


Nhìn vào thì tồi tàn, nằm xuống êm đáo để.


 


          Lúc này bà Tô và ông Vương bán kem hớt hơ hớt hải bước vào. Vừa bước vào bà Tô đã bảo trông thấy Lý Trọc đang nghênh nga nghênh ngang đi đến. Anh Đồng thợ rèn vọi vàng nằm thử xuống chiếc ghế sợi mây kiểm nghiệm xem sao. Sau khi nằm thử, anh Đồng tán thành ý kiến của ông Dư, anh nói:


Cũng êm êm.


 


          Khi anh chàng Lý Trọc tóc dài râu rậm, trông dáng dấp như một nhà buôn nước ngoài bước vào Cửa hiệu thợ rèn, nhìn thấy nụ cười sung sướng trên mặt sáu bạn góp vốn của mình kính cẩn đứng đó, Lý Trọc ha ha cười, nói oang oang:


Lâu lắm mới gặp lại!


 


          Anh Đồng thợ rèn trông thấy Lý Trọc đầy vẻ bụi trần, cung kính mời anh ta ngồi vào chiếc ghế sợ mây. Anh Đồng nói:


Cuối cùng, anh bạn đã trở về, anh bạn vất vả  quá!


 


          Năm người kia cũng nói theo:


Anh bạn vất vả quá!


     -   Không vất vả -- Lý Trọc xua tay nói – Làm ăn buôn bán không được kêu vất vả.


           Anh Đồng và mọi người đều gật đầu rối rít, hì hì cười liên tục. Lý Trọc không ngồi vào ghế mây. Anh ta ngồi luôn lên ghế băng, để cả túi du lịch và bản đồ thế giới lên ghế băng. Anh Đồng và mọi người đều cố tình mời Lý Trọc ngồi vào ghế mây của ông Dư . Lý Trọc lắc đầu xua tay, còn nháy mắt với anh Đồng. Anh ta nói:


Tôi ngồi ghế băng. Kể ra ghế băng còn là người  yêu cũ của tôi.


 


           Anh Đồng phá lên cười. Anh nói với ông Trương, ông Vương, ông Dư, Tiểu Quan và bà Tô:


Tôi đã từng nói, Lý Trọc không mất gốc đâu mà.


 


           Nhìn thấy sáu người bạn góp vốn đều đứng tại chỗ, Lý Trọc bảo mọi người ngồi xuống . Sáu người đều lắc đầu bảo không muốn ngồi, bảo đứng thế này rất tốt. Lý Trọc gật gật đầu, đồng ý để họ đứng. Lý Trọc bác chân chữ ngũ , tựa lưng vào tường, cho mình thoải mái dễ chịu, tỏ vẻ sẵn sàng nghe báo cáo công việc. Lý Trọc nói:


Tôi đi hơn ba tháng. Tình hình ở nhà tiến triển ra sao?


 


           Sáu bạn góp vốn nhìn nhau im như thóc. Sau đó ông Trương, ông Vương, ông Dư, Tiểu Quan và bà Tô  nhìn cả vào anh Đồng. Do dự một lát, anh Đồng bước lên một bước như lên núi dao, ho mấy tiếng, hắng giọng, rồi từ từ trình bày. Anh Đồng  lần lượt nói rõ đầu đuôi sự việc đã diễn ra sau khi Lý Trọc đi. Cuối cùng anh Đồng bảo:


Cũng là do tình hình bức bách buộc chúng tôi phải lầm thế, mong anh bạn  hết sức thông cảm.


 


          Nghe xong trình bày của anh Đồng, Lý Trọc cúi đầu. Sáu bạn góp vốn nhìn Lý Trọc thấp thỏm không yên, thầm nghĩ chỉ cần tên khốn nạn ngẩng đầu lên, chắc chắn sẽ nổi lên một trận chửi mắng khốn nạn om sòm. Sau khi ngẩng đầu, Lý Trọc đã khoan hồng đại lượng, vượt ra khỏi dự kiến của mọi người. Anh ta nói:


Giữ được núi xanh, không sợ hết củi đun.


 


          Cả sáu người thở phào nhẹ nhõm. Sáu trái tim lo ngay ngáy đã yên tâm.  Sáu khuôn mặt căng thẳng sau khi thư dãn đã tươi cười. Anh Đồng thợ rèn hứa với Lý Trọc:


Chỉ trong một ngày, nhà kho sẽ thuê trở lại, ba mươi máy khâu sẽ mang ra. Chỉ cần hai hôm, ba mươi cô gái nông thôn sẽ có mặt.


 


          Lý Trọc gật gật đầu, sau đó bảo:


Không vội.


 


           Không vội là thế nào? Sáu bạn góp vốn há mồm trợn mắt  nhìn Lý Trọc. Lý Trọc ngồi bác chân chữ ngũ trên ghế băng, vẫn tỏ ra thoải mái dễ chịu. Đến giờ phút then chốt, mười con ngươi mắt của năm vị Trương, Quan, Dư, Vương, Tô lập tức nhìn vào một mình anh Đồng theo thói quen, chỉ mong anh Đồng đứng ra nói chuyện. Anh Đồng lại bước lên bước nữa, thận trọng hỏi:


Anh bạn đi hơn ba tháng, tình hình bên Thượng Hải có tiến triển gì không?


Thượng Hải, là một thành phố lớn – Vừa nghe hai tiếng Thượng Hải, Lý Trọc lập tức phấn chấn hẳn lên – Cơ hội kiếm tiền nhiều như lông lợn, nước dãi cũng đổi được vàng…


 


          Ông Trương thợ may thận trọng sửa lại lời nói của Lý Trọc:


Có phải nhiều như lông bò hay không?


     -   Còn ít hơn lông bò một chút – Lý Trọc nói một cách thực sự cầu thị --  Không kém lông lợn mấy cái đâu.


 


          Sáu bạn góp vốn thấy Lý Trọc đột nhiên tươi tỉnh, nhìn nhau mỉm cười an ủi. Lý Trọc tiếp tục khảng khái, xúc động nói:


      -  Thượng Hải, thành phố lớn, cứ đi vài bước lại thấy một nhà ngân hàng. Người đến gửi tiền lấy tiền bên trong xếp thành hàng dài. Máy đếm tiền kêu soàn soạt. Công ty bách hoá cao hàng mấy tầng, lên lên xuống xuống như leo núi. Người bên trong đông nghìn nghịt như trong rạp chiếu bóng. Trên phố lớn càng khỏi phải nói, từ sáng đến tối chen đi  chen lại, chen tới mức loài người không còn giống loài người, chen tới mức mẹ kiếp, như đàn kiến dọn nhà…


 


           Lý Trọc cứ thao thao bất tuyệt kể thành phố lớn Thượng Hải. Nước bọt bắn tung toé ra thị trấn Lưu bé cỏn con, bắn lên mặt anh Đồng thợ rèn. Anh Đồng dơ tay chùi mặt, nhìn năm người kia ai cũng đang khà khà cười nhăn nhở, chẳng ai biết Lý Trọc đã lạc đề ngàn dặm. Anh Đồng thợ rèn đành phải ngắt lời Lý Trọc, một lần nữa thận trọng hỏi:


Anh bạn đã bàn chuyện làm ăn với Công ty may mặc Thượng Hải …


     -  Bàn chứ! – Không chờ anh Đồng nói hết, Lý Trọc đã dương dương đắc ý đếm ngón tay – Bàn với không dưới hai mươi công ty may mặc, trong đó có ba Công ty còn là hãng buôn nước ngoài...


 


          Anh chàng Tiểu Quan sửng sốt kêu lên:


Cho nên cậu giống như Mác - Ăng ghen.


Mác- Ăng ghen cái quái gì? – Lý Trọc không hiểu ý Tiểu Quan.


 


         Ông Trương thợ may đứng ra giải thích:


     -   Cậu để tóc dài râu sồm, chúng tôi đoán cậu bàn bạc buôn bán với nhà buôn nước ngoài, cậu đã học kiểu dáng của người ta.


Kiểu dáng nhà buôn nước ngoài cái quái gì? – Lý Trọc vẫn chưa hiểu.


 


           Anh Đồng lại thấy sắp lạc đề ngàn dặm, lập tức tiếp lời:


      -  Chúng mình muốn nói đến chuyện làm ăn buôn bán, anh bạn  đã bàn bạc thế nào rồi?


      -  Bàn tốt – Lý Trọc đáp --  Đâu chỉ bàn làm ăn buôn bán, ngay đến nhãn mác hàng hoá cũng đã trao đổi thông suốt với họ...


 


           Bà Tô lên tiếng:


Cho nên cậu đã gửi điện baó cho tôi, sửa mác xu chiêng Bánh bao thịt thành mác Điểm tâm phải không?


 


          Lý Trọc nghĩ kỹ lại, mắt sáng lên nói to:      


         -- Đúng, đúng, đúng....


 


          Bà Tô đắc ý nhìn năm người kia. Bốn người Trương, Quan, Dư, Vương  gật đầu rối rít với bà Tô. Anh Đồng nghĩ bụng, mẹ kiếp lại sắp sửa đi lạc đề. Anh vội vàng bảo Lý Trọc:


Anh bạn bàn bạc với hai mươi công ty, đã bàn xong với mấy công ty?


 


           Lúc này Lý Trọc mới “ái à”, thở dài một tiếng buồn rười rượi.  Tiếng thở dài đã lọt vào tai sáu người kia, giống như sáu chậu nước lạnh hắt vào sáu cái đầu đang lên cơn sốt. Sáu sắc mặt vừa hớn hở lên đã sa sầm xuống. Lý Trọc lần lượt nhìn từng người, dơ năm ngón tay nói:


Năm năm trước tôi đi Thượng Hải kéo việc làm cho Xương phúc lợi, chỉ cần đem theo bức ảnh chụp kỷ niệm toàn gia đình Xưởng phúc lợi, cộng thêm lòng chân thành và nhiệt tình của mình, là thuyết phục được từng nhân viên nghiệp vụ của mỗi công ty, kéo về cho Xưởng phúc lợi từng lô từng lô hàng gia công.  Giờ đây, năm năm sau, tôi cầm tấm bản đồ thế giới đi Thượng Hải ký kết hợp đòng làm ăn buôn bán, so với năm năm trước chân thành hơn, nhiệt tình hơn, cũng thông thuộc hơn, nhưng...


 


          Năm ngón tay xoè ra của Lý Trọc chụm lại, biến thành động tác đếm tiền:


Bây giờ thời đại khác rồi, xã hội đã thay đổi, phải dựa vào đút lót hối lộ mới kéo được hợp đồng. Tôi hoàn toàn không ngờ luồng gió tiêu cực, lối làm ăn bất chính lại thổi nhanh đến thế, mạnh đến thế…


 


           Năm ngón tay của Lý Trọc không đếm tiền nữa, lại duỗi thẳng đung đa đung đưa:


Mới có năm năm, luồng gió ấy đã thổi khắp lục địa Tổ Quốc…


 


           Sáu bạn góp vốn nghe tới mức hai mắt đờ đẫn. Anh Đồng thấp thỏm không yên, cất tiếng hỏi:


Anh bạn có đút lót có hối lộ không?


Không – Lý Trọc lắc lắc đầu – Cuối cùng khi tôi phát hiện ra thứ đạo lý cứng rắn này, thì số tiền trong túi tôi chỉ còn đủ mua một chiếc vé ô tô trở về.


Như thế có nghĩa là -- Anh Đồng nói giọng run run – Một hợp đồng anh bạn cũng không thoả thuận đựơc?


 


           Lý Trọc trả lời một cách dứt khoát như đinh đóng cột:


Không thoả thuận được.


 


           Câu trả lời của Lý Trọc phảng phất như một tiếng sét đánh giữa trời quang mây tạnh, đánh đến nỗi sáu cái đầu  choáng váng, im lặng nhìn nhau. Ông Trương thợ may là người phản ứng đầu tiên. Nhìn anh Đồng thợ rèn, toàn thân run run, ông nói:


Tiền mồ hôi xương máu của chúng tôi đã mất như thế sao?


 


           Anh Đồng thợ rèn lúc này cũng mất hết chủ động, nhìn ông Trương thợ may, anh không biết gật đầu hay lắc đầu. Ông Vương bán kem thì khóc hu hu. Vừa khóc hu hu, ông vừa nói:


Đây là số tiền cứu mạng của tôi!


 


          Bà Tô cũng hu hu khóc hai tiếng, sau đó chợt nhớ mình chưa đóng tiền mặt đã nín ngay.Tiểu Quan và ông Dư sợ toát mồ hôi. Hai người hoang mang nhìn Lý  Trọc, lắp ba lắp bắp nói:


Lý Trọc, Lý Trọc, làm sao nhà ngươi để mất như vậy?


Không thể nói mất --  Lý Trọc nhìn sáu khuôn mặt hồn xiêu phách lạc, nói một cách kiên quyết – Thất bại là mẹ thành công, chỉ cần mọi người lại góp cho tôi một trăm suất tiền, tôi lập tức đi Thượng Hải, đút lót cho từng đứa, hối lộ cho từng công ty, bảo đảm sẽ kéo về cho chúng ta từng hợp đồng làm ăn lớn.


 


          Ông Vương bán kem vẫn đang khóc hu hu. Ông lau nước mắt nói với anh Đồng:


Tôi không có tiền.


 


           Anh Đồng nhìn ông Dư và Tiểu Quan đang đầy vẻ sợ hãi, lại nhìn ông Trương toàn thân đang run run, lắc lắc đầu, thở dài thườn thượt nói:


Chúng tôi đâu còn tiền!


Các ông không có tiền ư? --  Lý Trọc đầy vẻ thất vọng, vung tay nói --  Vậy thì tôi cũng bó tay, đành chịu mất, hơn bốn trăm đồng tiền của bản thân tôi cũng mất vào đấy.


 


           Nói xong, Lý Trọc nhìn sáu người bạn góp vốn đang hoang mang không biết làm thế nào, không nhịn nổi cười hai tiếng. Ông Vương bán kem nhìn Lý Trọc, hỏi anh Đồng:


Sao hắn vẫn còn cười được?


Được thua là chuyện thường tình của nhà binh.Bậc đại trượng phu thắng cũng được, thua cũng không sao --- Lý Trọc  dơ tay chỉ sáu người góp vốn – Sáu người các ông mặt mày ủ rũ, mới có một chút mưa gió đã không chịu nổi, giống như sáu tên tù binh...


Mẹ kiếp – Anh Đồng lửa giận ngút trời – Mày mới giống một tên tù binh!


 


          Anh Đồng vung bàn tay phải cầm búa, tát vào mặt Lý Trọc một cái đánh bốp, như búa bổ, Lý Trọc từ ghế băng ngã xuống đất. Anh Đồng gầm lên:


Bố mày bỏ ra bốn ngàn đồng chứ ít à!


 


          Lý Trọc ôm mặt nhảy khỏi nền nhà, bực tức nói:


Làm kiểu gì? Làm kiểu gì?


 


           Sau đó lại ngồi lên ghế băng, lại bác chân chữ ngũ, vừa ra vẻ cần phải làm rõ phải trái với anh Đồng, thì ông Trương, ông Dư và Tiểu Quan, ba cái mồm đã thét lên ba tiếng “ba ngàn đồng”, xô vào đá Lý Trọc một trận túi bụi. Lý Trọc kêu oai oái nhẩy lên ghế băng, ngồi xổm trên ghế băng, còn luôn mồm kêu “ làm kiểu gì”. Ba người Trương, Quan, Dư  cũng  đá chân vào nhau kêu đau đớn. Ông Vương bán kem bi tráng nhất. Ông gào lên ai oán “năm trăm đồng” của tao , rồi lao vào như lấp lỗ châu mai, ôm chặt vai Lý Trọc, há mồm cắn như ăn thịt, dường như ông muốn từ thân Lý Trọc cắn  ra một mảng da thịt trị giá năm trăm đồng nhân dân tệ. Réo lên như con lợn bị chọc tiết, Lý Trọc nhẩy khỏi ghế, vẫy mạnh mấy cái, mới thoát khỏi hàm răng nhọn sắc của ông Vương bán kem. Thấy tình hình bất lợi, Lý Trọc xách túi và bản đồ thế giới chạy ra ngoài cửa hiệu lò rèn. Đứng ở ngoài cửa, Lý Trọc cảm thấy mình đã thoát khỏi miệng hổ, chỉ vào những người trong nhà, Lý Trọc giận giữ nói:


Làm kiểu gì? Làm kiểu gì?  Buôn bán không thành, thì còn nhân nghĩa, chúng ta có thể ngồi lại bàn bạc tử tế với nhau.


 


           Lý Trọc vốn còn muốn  tiếp tục nói lý với mọi người. Trông thấy anh Đồng cầm búa xồng xộc xông ra, Lý Trọc vội vàng nói:


Hôm nay không nói nữa!


 


          Hảo Hán không để thiệt trước mắt, Lý Trọc co  cẳng chạy, chạy nhanh hơn cả chó  cả thỏ. Anh Đồng cầm búa sắt đuổi ra tận đầu ngõ mới đứng lại, gào thét lên với Lý Trọc đang hoảng loạn chạy trốn:


Mẹ kiếp mày nghe đây, từ nay trở đi, hễ gặp lần nào, bố mày lại cho một trận.  Bố mày sẽ cho mày ăn đòn đời đời kiếp kiếp.


 


          Nói xong những lời hùng hồn, anh Đồng thợ rèn quay vê, nghĩ đến bốn ngàn đồng của mình đổ hết xuống sông xuống biển, anh lập tức héo quắt như giống cà chua bị sương muối. Anh cúi đầu cụp tai đi về cửa hiệu lò rèn của mình. Bốn vị Trương, Vương, Dư, Quan nghĩ đến khoản tiền của mình như ném mảnh sành văng trên mặt nước, người nào cũng nước mắt lưng tròng. Trông thấy anh Đồng xách ngược búa bước vào, ông Vương bán kem khóc thành tiếng đầu tiên. Ông Trương thợ may khóc hu hu nói:


Tiền mồ hôi xương máu của chúng ta thế là đã mất sạch rồi sao?


 


          Vừa nói ra câu này, Tiểu Quan và ông Dư đã oà khóc. Anh Đồng vứt chiếc búa xuống cạnh lò than, ngồi vào chiếc ghế sợi mây của ông Dư, dơ nắm đấm thụi vào đầu mình. Anh Đồng coi đầu anh là đầu Lý Trọc, cứ đấm huỳnh huỵch, như đánh trống.


Mình là thằng khốn nạn chó đẻ – Anh Đồng chửi rủa bản thân – Tại sao mình lại cả tin vào tên khốn nạn chó đẻ Lý Trọc!


 


           Tiểu Quan và ông Dư cũng không nhịn nổi, đấm vào đầu mình, cũng không nhịn nổi chửi rủa bản thân thậm tệ:


Mấy người chó đẻ chúng tôi ...


 


           Bà Tô là người duy nhất không mất tiền. Nhìn mấy người bạn góp vốn ai cũng đấm đầu  chửi rủa bản thân, bà Tô cũng khóc. Vừa lau nước mắt, vừa nghẹn ngào, bà nói:


May mà tôi đã đi chùa thắp hương…


 


           Đánh mình đến nỗi đầu choáng mắt hoa, anh Đồng nghiến răng nghiến lợi tuyên thề:


Thằng khốn nạn Lý Trọc, bố mày thề không đánh mày thành thằng què, thằng ngố, thằng mù, thằng điếc, bố mày không là người.


 


          Ông Vương bán kem khóc thảm thương muốn chết.  Nghe lời thề của anh Đồng, ông cũng lau nước mắt, nét mặt “ gió rít căm căm, nước sông lạnh buốt”, phảng phất như đòi Kinh Kha đâm chết vuaTần, ông vung nắm đấm lên thề:


Lão dứt khoát phải  đánh cho hắn thành kẻ tàn tật…


 


           Tiểu Quan và ông Dư cũng hằm hằm thề độc. Tiểu Quan mài kéo thề phải cắt dái Lý Trọc, cắt mũi cắt tai Lý Trọc, cắt ngón tay ngón chân Lý Trọc. Ông Dư nhổ răng thề phải nhổ răng trong mồm Lý Trọc, phải rút xương trong thân thể Lý Trọc. Cho dù đã thề như vậy, các ông vẫn không hả giận, các ông tiếp tục thề độc lại cắt lại nhổ, phải cắt phải nhổ Lý Trọc thành một một quyển đại từ điển tàn tật .


 


           Ông Trương thợ may là một người có văn hoá, ăn nói cũng giống như một chiến sĩ nghĩa dũng quân. Ông bảo mình hận lắm, hận chẳng thể cắt béng đầu Lý Trọc. Để chứng minh lời nói của mình không phải trò đùa, ông Trương bảo dưới gầm giường của mình đang cất dấu một con dao quân dụng Nhật Bản, tuy đã han rỉ, chỉ cần đến chỗ Tiểu Quan mài hai tiếng đồng hồ sẽ sắc sáng loáng, cắt được  cổ Lý Trọc.


 


          Nghe những câu nói  xơi xơi căm giận, những lời thề độc của năm người góp vốn, Bà Tô khiếp vía, sắc mặt xám ngoét. Nghe ông Trương thợ may bảo phải cắt đầu Lý Trọc, bà cứ tưởng thật. Nhìn cánh tay yếu ớt như thư sinh của ông Trương, không nhịn nổi, bà Tô lo lắng hỏi:


Cổ Lý Trọc to bằng bắp đùi, ông cắt được không?


 


           Đầu tiên ông Tương thợ may ngẩn người, sau đó nghĩ kỹ, cảm thấy không dám chắc, ông sửa lại:


Không nhất thiết phải cắt đầu hắn.


 Không cắt được đầu hắn – Tiểu Quan mài kéo nói to – cũng phải cắt hai hòn dái hắn.


 


          Lúc này ông Trương thợ may lắc đầu không đồng ý. Ông nói:


Chuyện bỉ ổi đó, tôi không làm được.


(còn tiếp)


Nguồn: Huynh Đệ. Tiểu thuyết của Dư Hoa. Vũ Công Hoan dịch. Dịch giả gửi trieuxuan.info.

Mục lục:
1.
2.
3.
4.
5.
6.
7.
8.
9.
10.
11.
12.
13.
14.
15.
16.
17.
18.
19.
20.
21.
22.
23.
24.
25.
26.
27.
28.
29.
30.
31.
32.
33.
34.
35.
36.
37.
38.
39.
40.
41.
42.
43.
44.
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Tiêu sơn tráng sĩ - Khái Hưng 07.11.2019
Thầy lang - TADEUSZ DOLEGA - Mostowicz 07.11.2019
Sodoma & Gomora - Vlastimil Podracký 05.11.2019
Nhân mạng cuối cùng và đồng loại - Vlastimil Podracký 05.11.2019
Hiểm họa sắc vàng - Vlastimil Podracký 05.11.2019
Cơ may thứ hai - Constant Virgil Gheorghiu 05.11.2019
Những lớp sóng - Virginia Woolf 25.10.2019
Bảy đêm huyền thoại - Vũ Bằng 19.10.2019
Báu vật của đời - Mạc Ngôn 19.10.2019
Trả giá - Triệu Xuân 26.09.2019
xem thêm »