tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Green Leaf VN - với hơn 400 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới - là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Luôn phục vụ khách hàng với phong thái và ý chí của người tài xế chuyên nghiệp. Chỉ tuyển dụng đầu vào tài xế có khả năng giao tiếp tiếng Anh đàm thoại. Tác phong, đồng phục chỉnh chu trong suốt thời gian phục vụ khách hàng. Các tài xế phải vượt qua chương trình đào tạo nghiêm ngặt về cách thức phục vụ khách hàng

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm: 30192129
Tiểu thuyết
28.12.2008
Dư Hoa
Huynh đệ

12


 


           Con đường đi đến có thu nhập bình quân đầu người cao nhất toàn huyện của Lý Trọc bắt đầu từ Xưởng phúc lợi của thị trấn Lưu chúng tôi. Tái ông mất ngựa, an tri phi phúc? Lý Trọc ngã lộn cổ về tình yêu ở chỗ Lâm Hồng, quay người một phát, đã liên tục tạo ra kỳ tích về lợi nhuận ở Xưởng phúc lợi. Lúc này, cải cách mở cửa đã bước vào những năm tháng toàn  dân kinh doanh buôn bán.  Nghĩ trước nghĩ sau, Lý Trọc càng ngày càng cảm thấy mình là một thiên tài kinh doanh buôn bán. Mình cầm đầu hai thằng thọt, ba thằng ngố, bốn thằng mù, năm thằng điếc, đều đã có thể giầu tới mức chảy mỡ ra rồi. Nếu sau khi cầm đầu năm mươi kỹ sư, bốn mươi thạc sĩ, ba mươi tiến sĩ, hai mươi bác học, còn không trở thành một tàu dầu vạn tấn hay sao?


 


            Một khi nóng đầu lên, Lý Trọc lập tức ra lệnh cho mười bốn trung thần thọt ngố mù điếc dưới quyền, bỏ công việc trên tay, y như động đất, y như cháy nhà, triệu tập một cuộc họp khẩn cấp nhất xưa nay chưa từng có trong lịch sử Xưởng phúc lợi. Vừa nãy anh ta còn gọi điện thoại liên hệ một cuộc làm ăn.  Bỏ điện thoại xuống, anh ta quyết định từ chức. Lý Trọc phát biểu một bài diễn văn khảng khái dài một tiếng đồng hồ, trong đó dùng năm mươi chín phút ca ngợi công đức của mình. Phút cuối cùng, trước tiên bổ nhiệm hai anh chàng thọt làm xưởng trưởng, xưởng phó Xưởng phúc lợi, sau đó với giọng đau buồn và nuối tiếc, anh ta tuyên bố: Toàn thể công nhân viên chức Xưởng phúc lợi tiếp nhận xin từ chức của xưởng trưởng Lý Trọc. Sau cùng, hai mắt đẫm lệ nóng hổi , Lý Trọc nói:


Cám ơn!


 


           Nói xong hai chữ cảm ơn, Lý Trọc quay người đi luôn. Mười bốn trung thần thọt ngố mù điếc ngồi im không động đậy. Ba thằng dở hơi cười khà khà hoàn toàn không hiểu Lý Trọc nói những gì. Sau khi Lý Trọc bỏ đi, ba thằng dở hơi vẫn cười khà khà. Năm anh chàng điếc chỉ trông thấy hai làn môi dầy của Lý Trọc mấp ma mấp máy, thấy môi anh ta đột nhiên ngậm vào, quay người đi luôn, cứ tưởng anh ta buồn tiểu tiện quá đi ra nhà vệ sinh. Năm anh điếc vẫn ngồi nghiêm chỉnh, chờ Lý Trọc trở về tiếp tục mấp máy đôi môi dầy của anh ta. Hai anh chàng thọt, anh nọ nhìn anh kia, không biết là chuyện gì. Năm năm trước, Lý Trọc cũng triệu tập đại hội công nhân viên chức Xưởng phúc lợi như thế này, đột nhiên tấn công tước bỏ chức vụ xưởng trưởng xưởng phó của hai anh thọt, tự đưa mình lên làm xưởng trưởng. Bây giờ anh ta lại đột nhiên tấn công tước chức mình, lại trả hai anh chàng thọt chức vụ cũ. Bốn anh mù cứ trợn những cặp mắt tối om của mình lên. Bốn anh mù đầu óc minh mẫn hơn nhiều mười anh chàng thọt ngố điếc. Họ tỉnh ngộ ra trước, biết Lý Trọc đã ra đi là đi hẳn. Có một anh mù cười hì hì. Ba anh kia cũng cười theo. Ba anh dở hơi vốn đã cười khà khà, thấy bốn anh mù cũng khà khà, ba anh này quyết không chịu lép , thả sức cười to hơn. Năm anh điếc không nghe thấy cười, nhưng nhìn thấy cười, cứ tưởng khi đi tiểu gấp , Lý Trọc nói đùa câu gì. Cả năm anh điếc đều há mồm, hai anh cười ra tiếng, ba anh cười ra khẩu hình. Hai anh chàng thọt vừa phục hồi chức xưởng trưởng xưởng phó lúc này đã kịp phản ứng, biết Lý Trọc bỏ việc không làm nữa.Nhưng không biết tại sao mọi người vui vẻ thế. Thọt xưởng trưởng nói: Lý xưởng trưởng ngày thường hậu đãi anh em, nay từ chức bỏ đi, anh em không nên vui như thế. Thọt xưởng phó gật đầu lia lịa, bảo Thọt xưởng trưởng nói đúng, nói ra tiếng nói từ trái tim thọt xưởng phó. Bốn anh mù vừa cười vừa nói, Lý xưởng trưởng đang tốt lành hẳn hoi, tại sao lại từ chức ra đi, hay là thăng quan, lên chức Cục dân chính?  Các anh mù nói:


Lý xưởng trưởng đã lên làm Lý cục trưởng.


Có lý – Hai anh thọt chợt hiểu ra.


 


         Cục trưởng Cục dân chính ĐàoThanh một tháng sau mới biết Lý Trọc thôi việc bỏ đi. Lúc đó mười bốn anh em thọt ngố mù điếc, đã làm xong chuyến hàng cuối cùng Lý Trọc ký hợp đồng. Hàng cũ đã hoàn thành, hàng mới không có nữa. Hai anh thọt dọn về phòng làm việc của xưởng trưởng, làm lại nghề cũ, tìm bàn cờ tướng, ngồi hai đầu bàn chơi cờ, vừa hoãn nước cờ, vừa chỉ vào mũi chửi nhau. Mười hai anh còn lại, không có việc làm trong phân xưởng, ba anh dở hơi tiếp tục cười khà khà, bốn anh mù và năm anh điếc đua nhau ngáp ngủ.


 


           Mười bốn trung thần chơi dài, bắt đầu nhớ Lý xưởng trưởng. Theo đề nghị của bốn anh mù, được hai anh thọt cho phép, mười bốn trung thần của Xưởng phúc lợi tổ chức thành một đội ngũ ô hợp, rời rạc kéo vào sân Cục dân chính, rời rạc gọi:


Lý cục trưởng! Lý cục trưởng! Chúng tôi đến thăm thủ trưởng!


 


           Ông Đào Thanh đang chủ trì hội nghị Cục dân chính, qua cửa sổ nhìn thấy  mười bốn anh thọt ngố mù điếc, vừa nói vừa gọi trong sân. Ông Đào Thanh đang đọc văn kiện quan trọng của Trung ương. Tiếng gọi léo nhéo trong sân khiến ông hết sức giận giữ. Đặt văn kiện đóng dấu đỏ xuống bàn, ông bực tức nói:


Tay Lý Trọc không ra cái gì cả, lại chuyển Xưởng phúc lợi lên Cục dân chính.


 


          Đào cục trưởng nói rồi vẫy tay bảo một trưởng phòng ngồi bên cạnh ra đuổi bọn kia. Sau khi ra sân, ông trưởng phòng còn tức bực hơn Cục trưởng. Quắc mắt rướn mày, ông trưởng phòng quát mắng:


Làm cái gì? Làm cái gì? Chúng tôi đang học tập văn kiện của Trung Ương.


 


           Hai anh thọt đã từng làm lãnh đạo, biết tầm quan trọng của học tập văn kiện Trung ương, sợ tới mức không dám lên tiếng . Bốn anh mù không trông thấy gì., đương nhiên không coi trọng văn kiện Trung ương. Nghe xong lời mắng của ông trưởng phòng, bốn anh mù không phục hỏi:


Ông là ai? Nói chuyện với chúng tôi, ngay đến Lý cục trưởng cũng không gắt gỏng với chúng tôi như thế.


 


           Trông bốn anh mù chống bốn cái gậy tre, nói năng ra vẻ ta đây, ông trưởng phòng điên tiết quát:


Đi ra! Đi ra hết cho ta!


 Ông vào đi! Ông vào đi cho chúng tôi nhờ!! – Các anh mù cũng quát lại. Các anh bảo -  Ông vào nói với Lý cục trưởng, toàn thể công nhân viên Xưởng phúc lợi nhớ Lý cục trưởng, đến thăm anh ấy.


Lý Cục trưởng nào? -- Ông trưởng phòng chẳng hiểu ra làm sao,nói tiếp – Ở đây không có Lý cục trưởng, ở đây chỉ có Đào cục trưởng.


Ông nói mò.  --  Bốn anh mù đốp chát lại.


 


            Ông trưởng phòng nhăn nhó, nghĩ bụng, đúng là thằng mù nói mò. Lúc này Đào cục trưởng đã ra. Vẻ mặt giận giữ, chưa nhìn thấy Lý Trọc, ông Đào Thanh đã nói với mười bốn anh chàng thọt ngố mù điếc.


Lý Trọc, cậu lại đây.


 


          Bốn anh mù không biết ông đến sau vừa nói là ai, tiếp tục nói một cách không biết trời cao đất dầy -- Ông là ai, lại dám gọi Lý cục trưởng như thế?


Lý cục trưởng cái gì? - Ông Đào Thanh cũng tỏ vẻ không sao hiểu nổi.


Hư, ngay đến Lý cục trưởng cũng không biết. – Các anh mù hư hư nói – Tức là Lý xưởng trưởng Xưởng phúc  lợi chúng tôi lên Cục dân chính làm Lý cục trưởng.


 


           Ông Đào Thanh nhìn vị trưởng phòng bên cạnh, không rõ bốn anh mù nói những gì. Ông trưởng phòng lập tức mắng bốn anh mù:


Bố láo bố lếu. Lý Trọc lên làm cục trưởng, Đào cục trưởng của chúng tôi làm gì.


 


           Bốn anh mù câm họng. Bây giờ họ mới  nhớ đến Cục dân chính đã có một ông Đào cục trưởng. Trong bốn anh mù có một người nói phỏng chừng:


Đào cục trưởng có thể lên làm Đào huyện trưởng.


Phải rồi! --  Ba anh mù còn lại vui vẻ nói to.


 


           Ông Đào Thanh vốn tức sẵn vì xấu hổ đã thành giận giữ, nghe thấy mấy anh mù đề bạt mình làm chủ tịch huyện, ông đã bật cười, vui khà khà như ba chàng ngố. Lúc này ông Đào Thanh mới phát hiện Lý Trọc không ở đây. Nhìn thấy hai anh thọt nấp sau lưng năm anh điếc, ông Đào Thanh chỉ hai anh thọt nói:


Hai cậu, lại đây.


 


          Hai anh thọt biết to chuyện, biết Lý xưởng trưởng  thăng quan lên làm  Lý cục trưởng là do mấy anh mù nói mò, hai anh thọt tập tễnh đứng khỏi sau lưng năm anh điếc trong tâm trạng thấp thỏm không yên. Đầu tiên mỗi người tập tễnh đi đến một bên, sau đó cùng quay sang, đứng trước mặt ông Đào Thanh.


 


           Tiếp theo, ông Đào Thanh đã rõ Lý Trọc bỏ việc không làm nữa. Anh ta đã thôi việc một tháng nay, mà không đến cục báo cáo một tiếng. Không hề bàn bạc với anh em trong Xưởng phúc lợi, Lý Trọc đã tuyên bố toàn thể cán bộ công nhân viên nhất trí tiếp nhận xin từ chức của anh ta. Ông Đào Thanh tái mặt, môi run run nói:


Tay Lý Trọc này vô tổ chức, vô kỷ luật, vô lãnh đạo, vô quần chúng ...


 


          Ông cục trưởng Đào Thanh đã hơn mười năm nay không nói tục chửi bậy, không sao nhịn được nữa, đã mở mồm chửi:


Đồ khốn nạn chó má!


 


         Sau khi lệnh cho hai anh thọt dẫn người của Xưởng phúc lợi ra về, quay trở lại văn phòng, ông Đào Thanh bỏ học tập văn kiện Trung ương, họp thảo luận sai lầm nghiêm trọng của Lý Trọc.Ông Đào Thanh đề nghi khai trừ vĩnh viễn Lý Trọc ra khỏi hệ thống dân chính. Cuộc họp công tác của Cục dân chính nhất tri thông qua đề nghị của cục trưởng Đào Thanh, sau đó đánh máy thành văn bản đóng dấu Cục dân chính, chuẩn bị báo cáo uỷ ban nhân dân huyện. Đọc duyệt  lần cuối cùng văn bản đã đánh máy,ông Đào Thanh nói:


         - Đối với tên Lý Trọc coi trời bằng vung, không được dùng hai chữ “từ chức”, dứt khoát phải dùng hai chữ “khai trừ”.


 


                                                                 13


 


Khi bị ông Đào Thanh khai trừ, Lý Trọc ngồi trong  cửa hàng điểm tâm của bà Tô bên cạnh bến ô tô đường dài. Mặt mày hớn hở, Lý Trọc một tay cầm vé ô tô đi Thượng Hải, một tay cầm chiếc bánh bao nhân thịt. Anh ta cắn chiếc bánh bao nóng hôi hổi, tít mắt lại nhai nuốt một cách ngon lành, dương dương đắc ý nói với bà Tô. : Từ nay trở đi anh ta lập nghiệp cho mình. Nhìn vé ô tô trong tay, sau gần một tiếng đồng hồ nữa, anh ta sẽ nhảy lên ô tô đi Thượng Hải. Ngước nhìn chiếc đồng hồ quả lắc treo trên tường cửa hàng điểm tâm, vẻ mặt anh ta tràn đầy trang trọng, mồm cứ mười, chín, tám, bảy, sáu…sôi nổi  đếm ngược thời gian từ mười đến một, như sắp sửa phóng tên lửa, sau đó vung tay nói với bà Tô:


Sau một tiếng đồng hồ, Lý Trọc cháu sẽ sải cánh đại bàng!


 


Sau khi từ chức bằng hình thức tập kích đột ngột, Lý Trọc về nhà đóng cửa lại, bỏ ra nửa ngày và nửa buổi tối, xác định phương hướng tung cánh đại bàng của mình.Dựa vào kinh nghiệm thành công ở Xưởng phúc lợi, Lý Trọc cảm thấy việc dóng dựng cơ nghiệp của mình  trước hết phải bắt đầu từ nghiệp vụ gia công chế biến, sau khi tích luỹ được vốn sẽ tung ra thương hiệu hàng hoá của mình. Nhưng gia công chế biến cái gì? Lý Trọc cũng định làm nghiệp vụ hộp giấy như Xưởng phúc lợi. Nghiệp vụ này anh ta đã thành thục. Sau khi suy nghĩ lâu lắm vẫn nhịn đau cắt bỏ. Nghĩ đến mười bốn trung thần đáng yêu của Xưởng phúc lợi, Lý Trọc cảm thấy không được đi cướp bát cơm manh áo của họ. Cuối cùng Lý Trọc quyết định gia công quần áo. Chỉ cần có trong tay từng hoá đơn đặt hàng của Công ty may mặc Thượng Hải, sự nghiệp của Lý Trọc sẽ từ từ mọc lên như mặt trời buổi sớm.


 


Lý Trọc đang từ từ mọc lên, cầm một tấm bản đồ đi đến cửa hiệu lò rèn của anh Đồng. Anh Đồng thợ rèn lúc này đã là chủ tịch Hội những người làm ăn cá thể thị trấn Lưu chúng tôi. Bản thân Lý Trọc dóng dựng sự nghiệp cần phải có vốn. Anh ta biết không thể vay mượn một xu của Nhà nước. Anh ta nghĩ đến chỗ anh Đồng thợ rèn. Sau khi cải cách mở cửa, những hộ cá thể như anh Đồng thợ rèn đã giầu lên trước. Số tiền gửi ngân hàng của họ càng ngày càng nhiều.Lý Trọc cười khà khà bước vào cửa hiệu thợ rèn của anh Đồng, mồm cứ leo lẻo một câu “Đồng chủ tịch”, hai câu “chủ tịch Đồng” gọi tới mức anh Đồng nở ruột nở gan. Bỏ búa rèn sắt trong tay, anh Đồng dơ tay lau mồ hôi, nói:


Lý xưởng trưởng, đừng gọi mình chủ tịch Đồng, cứ gọi mình là Đồng thợ rèn, ba chữ Đồng thợ rèn nghe ra cũng oai phong khí thế đáo để.


 


Lý Trọc cười ha ha,nói:


Đừng gọi em là Lý xưởng trưởng, cứ gọi em là Lý Trọc, hai chữ Lý Trọc cũng oai phong khí thế ra phết.


 


Sau đó Lý Trọc bảo anh Đồng, anh ta không còn là Lý xưởng trưởng. Anh ta đã thôi việc không làm nữa. Đứng cạnh lò rèn của anh Đồng, Lý Trọc trình bày bản đồ án vĩ đại của mình nước bọt bắn tung toé. Anh ta cứ nhắc đi nhắc lại với anh Đồng, anh ta dẫn dắt mười bốn anh chàng thọt ngố mù điếc, kiếm được mấy chục vạn một năm, nếu dẫn dắt một trăm bốn mươi, một ngàn bốn trăm toàn là người khoẻ mạnh, lành lặn, trong đó lại rải thêm một số kỹ sư, thạc sĩ, tiến sĩ, giáo sư, giống như rắc mì chính lên rau xào,thì không biết sẽ kiếm ra bao nhiêu tiền? Lý Trọc bấm đốt ngón tay, mồm lẩm bẩm tính, tính đến nửa tiếng đồng hồ cũng  không ra kết quả. Anh Đồng chờ toát mồ hôi, sốt ruột hỏi Lý Trọc:


Rút cuộc kiếm được bao nhiêu?


Quả tình tính không ra – Lý Trọc lắc đầu, trợn tròn mắt, nói một cách đầy vẻ lãng mạn --  Trước mắt em, nhìn không còn là tiền nữa, mà là biển cả mênh mông.


 


Sau khi lãng mạn, Lý Trọc lập tức trở lại thực tế, nói thêm một câu:


Dù sao thì cũng không lo ăn, không lo mặc, không lo ví tiền phồng lên.


 


Sau đó giống như một tên cướp trấn lột, Lý Trọc chìa tay về phía anh Đồng nói:


Đem tiền ra đây, một trăm đồng một suất, anh bỏ ra bao nhiêu suất, sau đó sẽ được chia bấy nhiêu suất tiền lãi.


 


Sắc mặt anh Đồng đỏ bừng như lò than hồng. Anh đã bị khiêu khích, kích động bởi những lời nói của Lý Trọc. Tay phải thô khoẻ của anh cứ chùi đi chùi lại trên áo, sau đó dơ ra ba ngón tay, anh Đồng nói:


Mình góp ba mươi suất.


Ba mươi suất là ba ngàn đồng nhân dân tệ  -- Lý Trọc sửng sốt kêu lên. Anh ta hâm mộ nói – Anh lắm tiền thật!


 


Anh Đồng cười hì hì, không cho là thế, anh bảo:


Ba ngàn đồng nhân dân tệ, mình vẫn có thể bỏ ra được.


 


Lúc này, Lý Trọc mới dở tấm bản đồ thế giới nói với anh Đồng thợ rèn, ban đầu gia công quần áo cho Công ty may mặc của Thượng Hải. Khi thời cơ chín muồi, sẽ tạo ta mác quần áo của mình. Tên mác quần áo của mình là“ nhãn đầu trọc”. Anh ta phải làm cho  quần áo nhãn đầu trọc đứng hàng đầu thế giới. Chỉ lên tấm bản đồ thế giới, Lý Trọc nói với anh Đồng:


Chỗ nào có chấm tròn nhỏ trên bản đồ, đều là điểm chuyên bán quần áo nhãn Đầu trọc.


 


Anh Đồng phát hiện vấn đề, hỏi Lý Trọc:


Đều là nhãn Đầu trọc, không có nhãn mác khác ư?


Không --  Lý Trọc nói dứt khoát --  Cần nhãn khác làm gì?


 


Anh Đồng không vui nói:


Mình bỏ ra ba ngàn đồng nhân dân tệ, cũng nên có một nhãn mác của mình chứ?


Có lý – Lý Trọc nghe xong gật đầu lia lịa – Cho anh một cái nhãn Thợ rèn.


 


Lý Trọc nói, rồi dựt dựt vạt áo Tôn Trung Sơn vải ka ky của mình,nói:


Áo ngoài này là nhãn Đầu trọc của em, sống chết gì em cũng không nhường được. Em còn phải thêu nhãn Đầu trọc lên ngực. Quần dài, áo sơ mi, áo lót, quần lót còn lại, anh hãy chọn lấy một.


 


Anh Đồng cảm thấy yêu cầu của Lý Trọc cũng hợp lý. Anh đồng ý chọn số còn lại. Anh không thiết áo lót và quần lót. Anh do dự giữa áo sơ mi và quần dài. Anh thầm nghĩ áo sơ mi là tốt, nhãn còn thêu được ở ngực, nhưng áo sơ mi vẫn còn có một áo ngoài, chỉ để  lộ cổ áo, diện phơi bàyra ít. Anh đã chọn quần dài là “mác Thợ rèn” của anh. Anh Đồng chỉ lên tấm bản đồ thế giới, hỏi Lý Trọc:


Những chỗ chấm tròn nhỏ trên này cũng có mác Thợ rèn chứ?


Đương nhiên --  Lý Trọc vỗ ngực nói – Chỗ nào có nhãn Đầu trọc của em, cũng có mác Thợ rèn của anh.


 


Anh Đồng vui vẻ dơ ngón tay trỏ ra nói:


Vì nhãn thợ rèn của mình, mình lại góp thêm một suẩt, cộng thêm một ngàn đồng nhân dân tệ.


 


Lý Trọc không ngờ ngay một lúc, chỗ anh Đồng thợ rèn đã góp bốn ngàn nhân dân tệ. Đi ra khỏi cửa hiệu thợ rèn, Lý Trọc cười mồm há hốc. Anh Đồng thợ rèn là con dê đầu đàn trong số hộ cá thể thị trấn Lưu chúng tôi. Sức mạnh của tấm gương là vô tận. Nghe nói anh Đồng thợ rèn bỏ ra bốn mươi suất, hơn nữa Lý Trọc là người hùng  đã lập nên thành tích nổi bật ở Xưởng phúc lợi, những  người cùng nghề kinh doanh buôn bán với nhau, ai ai cũng biết, những hộ cá thể khác, ai cũng nêu ra mức góp của mình trước tấm bản đồ thế giới Lý Trọc từ từ dở ra.


 


Sau khi đi khỏi cửa hiệu thợ rèn,  Lý Trọc đến ngay cửa hiệu may. Lý Trọc chỉ mất có mười phút, đã thuyết phục được ông Trương thợ may. Anh ta giành cho ông Trương nhãn áo sơ mi. Những chấm tròn nhỏ trên tấm bản đồ thế giới  khiến ông Trương nhìn hoa cả mắt. Ông Trương cầm một cái kim chỉ đếm mảng châu Âu, chỉ riêng những chấm tròn nhỏ trong một nước nhỏ, ông Trương cũng không đếm xuể. Nghĩ đến áo sơ mi “ mác Thợ may” của mình lừng danh thế giới, ông Trương xúc động dơ ra một ngón tay:


Tôi góp mười suất.


 


Lý Trọc tỏ ra hào phóng, ông Trương góp mười suất tiền, thì được hưởng mười hai suất lãi. Lý Trọc bảo sở dĩ làm như thế là để thể hiện hàm lượng kỹ thuật của ông Trương. Ông Trương là Tổng giám sát kỹ thuật của Công ty may mặc sắp khai trương. Ông Trương phải đào tạo thợ may đo và  nắm chặt khâu chất lượng.


 


Lý Trọc có năm ngàn đồng nhân dân tệ tiền vốn dóng dựng cơ nghiệp, lại cố gắng thuyết phục được Tiểu Quan cửa hiệu mài kéo và ông Dư căng ô vải giấy dầu nhổ răng.


 


Bố Tiểu Quan mấy năm trứơc bị một trận ốm nặng, sau khi sức khoẻ suy sụp, Lão Quan quanh năm tĩnh dưỡng tại nhà. Tiểu Quan bắt đầu thay bố tiếp quản cửa hiệu, theo cách nói của Tiểu Quan là tư lệnh không có quân của cửa hiệu mài kéo. Lý Trọc giành cho Tiểu Quan nhãn mác áo lót. Tiểu Quan rất hài lòng áo lót nhãn “ Cái kéo ” của mình. Anh ta bảo hai dải đeo ở vai của áo lót  trông giống cái kéo lắm. Tiểu Quan đóng góp một suất một ngàn đồng nhân dân tệ.


 


Dời chỗ của Tiểu Quan, Lý Trọc tới lãnh địa của ông Dư nhổ răng. Vẫn như ngày trước, ông Dư nhổ răng căng chiếc ô vải giấy dầu to đùng ở cuối phố. Dưới ô che kê một chiếc bàn.Bên phải bàn vẫn bày một hàng kìm nhổ răng. Bên trái bàn vẫn để mười cái răng sâu đã nhổ. Khi có khách ông ngồi trên ghế đẩu. Khi vắng khách ông nằm khểnh trong chiếc ghế sơị mây. Chiếc ghế sợi mây đã vá chằng vá đụp hơn chục lần. Từng mảng từng mảng vá bằng những sợi mây mới,  nhìn vào  ghế sợi mây y như  một tấm bản đồ thị trấn Lưu. Nhìn cách mạng từ một dòng thác lũ  cuồn cuộn biến thành một dòng suối róc rách, bây giờ dòng suối róc rách cũng không biết chảy về đâu, ông Dư nhổ răng biết cách mạng cũng đã  già, cũng đã về hưu, thầm nghĩ cách mạng sẽ không trở lại nữa. Ông Dư nhổ răng cảm thấy hơn mười cái răng lành nhổ nhầm không bao giờ còn là bảo bối của cách mạng, sau này sẽ trở thành hơn mười điểm hoen ố trong cuộc đời nhổ răng của mình. Thế là trong một đêm tối trăng gió lộng, như một tên ăn trộm ông len lén chuồn ra khỏi nhà, len lén vứt hơn mười chiếc răng lành xuống rãnh nước.


 


Ông Dư nhổ răng lúc này đã ngoài năm mươi tuổi. Sau khi nghe Lý Trọc miêu tả tiền đồ to lớn lâu dài, ông Dư xúc động bật khỏi chiếc ghế mây vá víu mấy tầng của mình trông như tấm bản đồ thị trấn Lưu, ngồi dạy cầm tấm bản đồ thế giới trong tay Lý Trọc, xem đi xem lại không muốn buông tay, ông nói với giọng vô cùng cảm khái:


Dư nhổ răng ta sống già nửa đời người, vẫn chưa ra khỏi ranh giới huyện nhà, chưa được ngắm nhìn phong cảnh nào cả. Nhìn qua nhìn lại đều là những cái mồm há hốc. Dư nhổ răng ta trông mong cả vào Lý Trọc. Sau khi Dư nhổ răng ta đi theo Lý Trọc trở thành phú ông, mẹ kiếp, Dư nhổ răng ta không bao giờ còn thèm nhổ răng nữa, mẹ kiếp, không bao giờ còn thèm nhìn những cái mồm há hốc  nữa. Ta phải đi thăm phong cảnh, ta phải đi du lịch các nơi trên thế giới, đi cho bằng khắp những chấm tròn nhỏ này.


Quả là có chí hướng cao xa! – Lý Trọc dơ ngón tay cái, khen ngợi ông Dư nhổ răng.


 


Ông Dư nhổ răng vẫn đang cơn hăng, nhìn những cái kìm để trên bàn, nói một cách kkinh khỉnh:


Những cái kìm này sẽ vứt ráo, quẳng hết.


Đừng vứt – Lý Trọc xua tay nói – Khi đi tham quan phong cảnh những điểm chấm nhỏ ấy, ông phải mang theo kìm, ngộ nhỡ có ngứa tay, tiện thể nhổ  mấy cái răng cho người da trắng , nhổ mấy cái răng cho dân da đen, ông đã nhổ bao nhiêu răng cho người Trung Quốc, ông đã trở thành phú ông, thì đi nhổ răng cho người nước ngoài.


Có lý – Hai mắt ông Dư sáng lên --  Dư nhổ răng ta đã hơn ba mươi năm hành nghề, rặt nhổ răng cho dân trong huyện mình, ngay đến răng người Thượng Hải đã nhổ cái nào đâu, ta phải nhổ ở mỗi điểm tròn nhỏ trên bản đồ thế giới một cái răng.


Đúng – Lý Trọc kêu lên --  Người khác đọc vạn quyển sách , đi vạn dặm đường, riêng ông đi vạn dặm đường, nhổ răng vạn người.


 


Tiếp theo là vấn đề nhãn mác hàng hoá. Ông Dư nhổ răng rất không hài lòng đối với mác quần lót còn lại. Chỉ tay vào mũi Lý Trọc, ông Dư mắng xơi xơi:


Mẹ kiếp ! Anh cho người ta quần dài, áo sơ mi, áo lót, quần lót giành cho ta, trong mắt anh, chẳng làm gì  có Dư nhổ răng ta.


Cháu xin thề có ông Giời -  Lý Trọc xúc động khảng khái nói --  Lý Trọc cháu tuyệt đối có chú ý đến ông. Cháu đi dọc theo phố đến từng  nhà, ai bảo ông ở mãi cuối phố. Nếu ông ở đầu phố, quần dài, áo sơ mi, áo lót  chẳng phải ông chọn trước đó sao?


 


Ông Dư nhổ răng vẫn không buông tha:


Ta ở cuối phố, thời gian còn dài hơn tuổi anh là đằng khác. Khi anh còn là một thằng lỏi con mất dạy, mỗi ngày đến mấy lần. Bây giờ có lông có cánh rồi, anh không thèm đến nữa. Tại sao anh không đến tìm ta trước? Mẹ kiếp! Anh không đau răng…


 


Sau khi tỏ ra không hài lòng đối với quần lót, ông Dư cũng không hài lòng đối với “mác nhổ răng”. Ông bảo “ không hay”. Lý Trọc liền đề nghị:


Vậy thì gọi là “ quần lót nhãn cái răng?


Nghe cũng chối tai lắm -- Ông Dư đáp.


Thế quần lót nhãn răng có được không?


 


Nghĩ một lát, ông Dư nhổ răng đồng ý. Ông bảo “ Mác răng” cũng được, ta góp mười suất một ngàn đồng nhân dân tệ. Nếu anh để cho ta nhãn áo lót, ta sẽ gớp hai mươi suất.


 


Lý Trọc phất cờ tháng lợi, khua môi múa mếp cả một buổi sáng, đã “ múa ” được bảy ngàn nhân dân tệ. Khi khải hoàn trở về, ông Vương bán kem của thị trấn Lưu chúng tôi cứ lẽo đẽo bám theo sau. Trong thời kỳ cách mạng văn hoá, ông Vương bán kem tuyên bố phải làm một  que kem cách mạng không bao giờ chảy nước, bây giờ ông cũng đã hơn năm mươi tuổi. Khi Lý Trọc dở tấm bản đồ thế giới ở cửa hiệu thợ rèn của anh Đồng, ông Vương bán kem vừa vặn đi qua, ông cũng nghe được những lời thao thao bất tuyệt của Lý Trọc. Anh Đồng thợ rèn góp liền một lèo bốn ngàn đồng nhân dân tệ, khiến ông Vương khiếp vía. Ông lại tiếp tục bám Lý Trọc, thấy ông Trương thợ may, Tiểu Quan mài kéo và ông Dư nhổ răng lại cùng góp ba ngàn đồng nhân dân tệ, ông Vương bán kem cũng sốt ruột như đứng đống lửa như ngồi đống than, nghĩ bụng thời cơ chỉ đến có một lần, để lỡ làn này sẽ không có lần khác. Khi Lý Trọc khệnh khạng đi trên hè phố, ông Vương bám sau, kéo áo Lý Trọc, dơ năm ngón tay nói:


Tôi góp năm suất.


 


Lý Trọc không ngờ, giữa đường tự dưng lòi ra một ông Vương bán kem, cũng bỏ ra được năm trăm đồng. Lý xưởng trưởng mình, tuy tên tuổi lừng lẫy, dù  có dốc hết túi ra, cộng cả tiền xu vào, cũng không góp được năm trăm đồng. Nhìn ông Vương bán kem quần áo rách rưới, Lý Trọc nhếch mép  mắng:


Mẹ kiếp! Bọn có tiền toàn là loại hộ cá thể các người. Cán bộ nhà nước bọn tôi nghèo rớt mồng tơi, hai ống tay áo lép kẹp.


 


Ông Vương bán kem gật đầu khom lưng nói:


Anh cũng là một hộ cá thể, anh sắp giầu chảy mỡ đến nơi rồi.


Không phải chảy mỡ – Lý Trọc sửa lại – mà là một tầu dầu vạn tấn.


Phải rồi, phải rồi. -- Ông Vương bán kem nói phỉnh nịnh --  Cho nên Vương bán kem này đi theo anh.


 


Nhìn thấy năm ngón tay của ông Vương bán kem dơ ra, Lý Trọc lúng túng lắc đầu:


Không được rồi, không còn nhãn mác hàng hoá cho ông, có chiếc quần lót cuối cùng đã để cho ông Dư nhổ răng…


Tôi không cần nhãn mác – Năm ngón tay dơ ra của ông Vương bán kem  xua xua --  Tôi chỉ cần anh chia lãi.


Cũng không được --  Lý Trọc kiên quyết, lắc đầu nói – Lý Trọc tôi xưa nay làm việc luôn công bằng sòng phẳng, anh Đồng thợ rèn, ông Trương thợ may, Tiểu Quan mài kéo, ông Dư nhổ răng đều có nhãn hàng, riêng ông Vương bán kem không có không được.


 


Lý Trọc nói, rồi ngẩng đầu ưỡn ngực bước đi. Lý Trọc nắm bảy ngàn đồng nhân dân tệ trong tay, tỏ ra không hào hứng đối với năm trăm đồng của ông Vương bán kem. Ông Vương bán kem cứ lẽo đẽo theo sau một cách đáng thương, năm ngón tay vẫn chìa ra, như một bàn tay giả. Dọc đường ông Vương bán kem cứ van nài Lý Trọc, chỉ hy vọng sau này có một ít dầu mỡ của mình chảy trong chiếc tàu dầu vạn tấn cuả Lý Trọc. Ông Vương bán kem kể lể khó khăn khốn khổ của mình, kem của ông chỉ bán được trong mùa hè, ba mùa còn lại đành phải đi làm lặt vặt kiếm miếng ăn, nay đã bước sang tuổi già, việc vặt cũng khó tìm. Ông nói đến nỗi sau đó nước mắt lưng tròng. Năm trăm đồng nhân dân tệ là khoản giành dụm cả đời ông. Ông muốn đầu tư vào kế hoạch to lớn của Lý Trọc, để những năm cuối đời được sống sung sướng.


 


Lúc này Lý Trọc đột nhiên nghĩ đến điều gì. Anh ta đứng lại vỗ vỗ đầu mình, kêu lên:


Ồ, vẫn còn tất chưa tính đến.


 


Trong chốc lát, ông Vương kem chưa kịp  phản ứng. Lý Trọc trông thấy năm ngón tay của ông Vương kem vẫn chìa ra, chỉ vào ông nói:


Co tay về, ông hãy co tay về, tôi quyết định nhận năm trăm đồng của ông. Tôi giành cho ông nhãn hàng tất, gọi là tất nhãn Que kem.


 


Ông Vương bán kem mừng quýnh. Tay ông co lại chùi lên ngực hết lần này đến lần khác, nói lia lịa:


Cám ơn, cám ơn...


Khỏi cần cám ơn tôi. – Lý Trọc nói – Phải cám ơn tiền nhân.


Tiền nhân là ai? -  Ông Vương kem không hiểu lời Lý Trọc.


Tiền nhân là ai cũng không biết à? Ông đúng là lẩn thẩn. – Lý Trọc dơ tấm bản đồ thế giới đã cuộn lại đập vào vai ông Vương bán kem nói – Tiền nhân là người phát minh ra tất ông hiểu chưa? Ông thử nghĩ, nếu bậc tiền nhân kia không phát minh ra tất, trên thế giới này làm gì có tất nhãn Que kem, tôi sẽ không nhận tiền của ông, trong tàu dầu vạn tấn của tôi sẽ không có phần  dầu mỡ của ông Vương bán kem.


Phải rồi! -  Ông Vương bán kem đã hiểu ra, chắp hai tay ông nói với Lý Trọc -- Đa tạ tiền nhân.


 


Sau khi huy động được bảy ngàn  năm trăm đồng nhân dân tệ, không chịu dừng chân, Lý Trọc đã đi xem suốt lượt tất cả những ngôi nhà bỏ không của thị trấn Lưu chúng tôi. Nhà xưởng anh ta chọn là một nhà kho trước kia. Nhà kho này đã từng giam ông Tống Phàm Bình, bố anh chàng học sinh trung học để tóc dài đã từng đóng đinh ba phân vào đầu tự tử ở đây. Nhà kho này bỏ không đã nhiều năm. Lý Trọc thuê nhà kho này. Mua một lúc ba mươi chiếc máy khâu, mộ một lúc ba mươi cô gái nông thôn gần đó để ông Trương huấn luyện tay nghề cho họ. Ông Trương bảo nhà kho này lớn quá, có thể bày hai trăm chiếc máy khâu. Lý Trọc dơ ba ngón tay bảo:


Không đầy ba tháng, từ Thượng Hải, tôi sẽ chở về một lượng gia công quần áo chất đống như núi cho mà xem, hai trăm máy khâu dậm hai mươi bốn tiếng đồng hồ cũng không kịp.


 


Lý Trọc bỏ ra một tháng, bố trí toàn bộ công việc đâu vào đấy. Anh ta quyết định đi Thượng Hải. Anh ta bảo bây giờ vạn sự đã sẵn sàng, chỉ còn thiếu gió đông. Anh ta giao cho ông Trương toàn bộ số tiền còn lại sau khi mua máy khâu, yêu cầu ông Trương trả tiền thuê nhà kho và tiền lương của ba mươi cô thợ may đúng kỳ hạn. Quan trọng nhất là việc trong một tuần, ông Trương phải bồi dưỡng huấn luyện xong ba mươi cô gái nông thôn. Anh ta bảo không đầy một tuần, lô vải gia công quần áo đầu tiên của Thượng Hải sẽ chở về thị trấn Lưu. Anh ta bảo, trong thời gian ngắn anh ta không về , anh ta phải xộc đến mọi ngõ ngách cuả Thượng Hải  như một con chó điên, phải kéo tất cả việc gia công quần áo của Thượng Hải về thị trấn Lưu. Anh ta yêu cầu ông Trương phải chú ý những bức điện báo của Cục bưu điện. Kéo được một hợp đồng nào, anh ta sẽ đánh về một bức điện báo..          Cuối cùng, chùi bọt mép đầy mồm, Lý Trọc siết tay ông Trương thật chặt, nói một cách hào phóng:


Mọi việc ở đây giao hết cho ông, tôi phải đi Thượng Hải mượn gió đông.


 


Sau đó Lý trọc ngồi trong cửa hàng điểm tâm của bà Tô. Anh ta không biết lúc này, ông Đào Thanh đã khai trừ mình ra khỏi hệ thống dân chính. Trong túi áo ngực anh ta, bỏ hơn bốn trăm đồng toàn bộ số tiền tích cóp của mình. Đây là tiền ăn, tiền trọ, tiền tàu xe  khi anh ta đi Thượng Hải mượn gió đông. Anh ta  cảm thấy khi chưa tiêu hết số tiền này, thì tiếng máy khâu đã nổi lên dồn dập như sóng  cồn suốt ngày đêm ở thị trấn Lưu. Khi Lý Trọc đi Thượng Hải lần đầu tiên kéo hợp đồng cho Xưởng phúc Lợi, cũng ngồi trong cửa hàng điểm tâm của bà Tô vừa ăn bánh vừa chờ xe. Lần trước anh ta mang theo bức ảnh chụp kỷ niệm toàn gia đình Xưởng phúc lợi. Lần này anh ta đem theo tấm bản đồ thế giới. Khi ăn bánh bao, anh ta cũng dở bản đồ thế giới cho bà Tô xem. Những chấm tròn nhỏ trên bản đồ đã từng làm cho anh Đồng, ông Trương v v xúc động đến nỗi thần kinh sắp sửa trở nên thất thường. Bây giờ đến lượt bà Tô xúc động.


 


Mấy hôm nay, bà Tô đã nghe nói chí hướng rộng lớn của Lý Trọc, đã nghe nói  anh Đồng thợ rèn, ông Trương thợ may, Tiểu Quan mài kéo, ông Dư nhổ răng và ông Vương bán kem đã đi theo chí hướng của Lý Trọc. Bà Tô vẫn cảm thấy trăm nghe không bằng mắt thấy, khi Lý Trọc vừa ăn vừa nói vung thiên địa, bà Tô còn sốt ruột hơn ông Vương bán kem, bà cũng nóng lòng được tham gia. Lý Trọc  lắc đầu không đồng ý cho bà Tô gia nhập. Lý Trọc nói:


Hết nhãn hàng rồi. Áo ngoài là mác Lý Trọc cháu, quần dài là mác Thợ rèn, áo sơ mi là mác Thợ may, áo lót là mác Cái kéo, quần lót là mác Răng, nghĩ mãi mới ra đôi tất, thì  cũng là mác Que kem…


 


Bà Tô bảo, bà không cần mác. Lý Trọc vẫn kiên quyết bảo không có nhãn hàng không ổn. Hai người cứ nói đi nói lại, kéo dài tời hơn mười hợp. Đang ăn bánh bao, Lý Trọc đột nhiên trông thấy bộ ngực phồng lên của bà Tô, mắt sáng lên, anh ta nói to:


Tại sao cháu lại quên bà là một phụ nữ nhỉ? Còn cái xu chiêng nữa.


 


          Nhìn cái bánh bao mới ăn một nửa, Lý Trọc nói:


Mác hàng của bà sẽ là xu chiêng mác Bánh bao thịt. Bà gớp mười lăm suất, cộng thêm mười suất kỹ thuật biếu ông Trương thợ may là  vừa vặn một trăm suất.


 


Bà Tô sung sướng đến mức không cần để ý đến “ xu chiêng mác Bánh bao thịt” nghe có vẻ không nhã nhặn. Hớn hở vô cùng, bà nói:


- Hai hôm trước ta vừa đi chùa thắp hương. May quá, hai hôm trước ta đã thắp hương, hôm nay ta gặp Lý Trọc…


 


Nói xong, bà Tô sốt sắng định về nhà lấy sổ tiết kiệm, ra ngân hàng rút tiền. Lý Trọc bảo không kịp đâu, anh ta sắp lên xe đến nơi rồi. Anh ta cứ ghi vào sổ sách trong đầu trước đã. Bà Tô không yên tâm. Bà lo sau khi Lý Trọc kéo được hợp đồng làm ăn lớn từ Thượng Hải về, Lý Trọc sẽ từ chối, không nhận mười lăm suất của bà. Bà Tô nói:


Tiền ghi nhớ trong đầu không chắc chắn, cứ phải ghi rõ ràng trên giấy mới yên tâm.


 


Nói rồi bà Tô đi ra cửa. Bà bảo Lý Trọc chờ bà đi lấy tiền. Lý Trọc gọi to hai tiếng, bà mới quay về. Lý Trọc nói:


Cháu chờ bà. Xe không chờ cháu.


 


Thấy thời gian không còn bao nhiêu, Lý Trọc cuộn tấm bản đồ thế giới, đi ra khỏi cửa hàng điểm tâm của bà Tô. Bà Tô cứ bám theo ra tận cửa phòng chờ. Nhìn Lý Trọc xếp hàng soát vé, bà Tô nói với Lý trọc:


Cháu Lý Trọc, sau khi về, cháu không được từ chối đấy nhé. Ta đã từng chứng kiến cháu lớn khôn như thế nào.


 


Lúc này Lý Trọc chợt nhớ lại những chuyện đã trải qua thời còn bé, nhớ lại ông Tống phàm Bình bị đánh chết tươi trên bãi đất trống ngoài kia, Lý Trọc và Tống Cương gào khóc một cách đau thương, chính bà Tô đã cho mượn xe bò, cũng chính là bà Tô đã bảo anh Đào Thanh kéo xác Tống Phạm Bình về nhà… Quay người lại, Lý Trọc nhìn bà Tô cảm động nói:


 


Cháu đã nghĩ đến những chuyện lúc còn nhỏ, cháu và Tống Cương ngồi đây chờ mẹ cháu từ Thượng Hải  trở về, chẳng có ai nhòm ngó đến chúng cháu. Chính bà đã cho chúng cháu ăn bánh bao và giục chúng cháu về nhà.


 


Mắt Lý Trọc đỏ hoe, anh ta giơ tay lau nước mắt, đi đến cửa soát vé, quay đầu nói với bà Tô:


            - Xin bà yên tâm, cháu không bao giờ từ chối đâu.


 


(còn tiếp)


Nguồn: Huynh Đệ. Tiểu thuyết của Dư Hoa. Vũ Công Hoan dịch. Dịch giả gửi trieuxuan.info.

Mục lục:
1.
2.
3.
4.
5.
6.
7.
8.
9.
10.
11.
12.
13.
14.
15.
16.
17.
18.
19.
20.
21.
22.
23.
24.
25.
26.
27.
28.
29.
30.
31.
32.
33.
34.
35.
36.
37.
38.
39.
40.
41.
42.
43.
44.
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Tiêu sơn tráng sĩ - Khái Hưng 07.11.2019
Thầy lang - TADEUSZ DOLEGA - Mostowicz 07.11.2019
Sodoma & Gomora - Vlastimil Podracký 05.11.2019
Nhân mạng cuối cùng và đồng loại - Vlastimil Podracký 05.11.2019
Hiểm họa sắc vàng - Vlastimil Podracký 05.11.2019
Cơ may thứ hai - Constant Virgil Gheorghiu 05.11.2019
Những lớp sóng - Virginia Woolf 25.10.2019
Bảy đêm huyền thoại - Vũ Bằng 19.10.2019
Báu vật của đời - Mạc Ngôn 19.10.2019
Trả giá - Triệu Xuân 26.09.2019
xem thêm »