tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Green Leaf VN - với hơn 400 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới - là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Luôn phục vụ khách hàng với phong thái và ý chí của người tài xế chuyên nghiệp. Chỉ tuyển dụng đầu vào tài xế có khả năng giao tiếp tiếng Anh đàm thoại. Tác phong, đồng phục chỉnh chu trong suốt thời gian phục vụ khách hàng. Các tài xế phải vượt qua chương trình đào tạo nghiêm ngặt về cách thức phục vụ khách hàng

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm: 29884033
Tiểu thuyết
27.12.2008
Dư Hoa
Huynh đệ

    10


 


           Tống Cương và Lý Trọc đã tách ra ở riêng. Tống Cương ngại gặp Lý Trọc. Trong giờ làm việc, Tống Cương đã lén bỏ về nhà, cho hết quần áo của mình vào túi du lịch, chia đôi số tiền hai người để chung, cầm suất của mình đi, còn suất kia để trên bàn. Tiền lẻ còn thừa để lại hết cho Lý Trọc, lại đè chiếc chìa khoá Lý Trọc đánh cho mình lên  trên tiền, sau đó đóng cửa, xách chiếc túi du lịch ra khỏi căn nhà đã chung sống với Lý Trọc. Tống Cương dọn vào ở trong khu nhà tập thể của Xưởng kim khí.


 


           Sau hơn một tháng yêu nhau bí mật, Tống Cương và Lâm Hồng quyết định  công khai tình yêu. Đương nhiên đây là quyết định của Lâm Hồng. Lâm Hồng chọn  rạp chiếu bóng. Buổi tối hôm ấy, dân chúng thị trấn Lưu chúng tôi ngạc nhiên trông thấy Lâm Hồng và Tống Cương sóng vai đi vào rạp chiếu bóng. Lâm Hồng cắn hạt dưa cười cười nói nói với Tống Cương, sau khi tìm được ghế của mình, hai người ngồi một hàng song song. Lâm Hồng tiếp tục cắn hạt dưa một cách thản nhiên, say sưa nói chuyện với Tống Cương một cách tự nhiên. Chỉ có Tống Cương khiêm tốn hoà nhã gật đầu chào hỏi những người quen mình. Cánh nam giới thị trấn Lưu chúng tôi anh nào anh ấy ngổn ngang trăm mối tơ vò. Sau khi máy chiếu phim sè sè khởi động, những đàn ông đã cưới vợ và những chàng trai còn sống độc thân, gần như có đến một nửa thời gian nhìn trên màn ảnh, nửa thời gian còn lại cứ nhìn trộm hai người. Kẻ ngồi trứơc thì quay đầu lại, người ngồi hai bên thì quay đầu sang. Anh nào ngồi ghế sau thì nghển cổ. Tan cuộc ra về, đêm hôm đó, khá đông cánh mày râu nhà ta trằn trọc không sao ngủ được. Anh chàng Tống Cương số đỏ khiến họ hâm mộ đến nỗi chết đi sống lại.


 


          Tiếp theo đến lượt Lâm Hồng và Tống Cương thường hay cùng nhau đi trên đường phố. Lâm Hồng dường như đẹp ra. Nụ cười tủm tỉm nhẹ nhõm luôn nở trên môi Ông già bà cả trong thành chỉ Lâm Hồng nói, đây là cô gái ngâm trong thùng mật. Khi đi bên cạnh Lâm Hồng, Tống Cương sung sướng không sao tả nổi, đâm ra lúng túng. Sau mấy tháng trời mà anh vẫn chưa sửa nổi dáng vẻ, bởi được cưng chiều mà trở nên sợ sệt. Những người gìa trong thành bảo, quả thật Tống Cương không giống một  anh  người yêu, bảo anh vẫn thua gã Lý Trọc hùng hùng hổ hổ. Chí ít Lý Trọc cũng giống như một vệ sĩ, còn Tống Cương cùng lắm cũng là một kẻ tuỳ tùng đi theo.


 


          Tống Cương choáng ngợp trong hạnh phúc, đã mua một chiếc xe đạp mác Vĩnh Cửu bóng lộn, gần như tiêu sạch toàn bộ số tiền giành giụm của anh. Chiếc xe đạp Vĩnh Cửu thời đó là gì? Là con ngựa quý Méc xê đét bây giờ, một năm phân phối cho thị trấn Lưu chúng tôi cũng chỉ được ba chiếc. Ngày đó đừng nói không có tiền, cho dù sẵn tiền cũng không mua được xe mác Vĩnh Cửu sáng loáng. Chú ruột Lâm Hồng là giấm đốc Công ty kim khí, chuyên quản việc bán cho những ai ba chiếc xe đạp Vĩnh Cửu phân phối trong năm, là một nhân vật oai phong đáo để, hàng bao nhiêu con người trông thấy ông đều gật đầu khom lưng.                  Để Tống Cương trội hẳn lên ở thị trấn Lưu chúng tôi, Lâm Hông cứ suốt ngày bám níu chú ruột, gần như sắp phải khóc lên, đòi chú mình cho Tống Cương thân yêu của cô mua một chiếc xe mác Vĩnh Cửu. Bố Lâm Hồng cũng bám riết không buông chú em ruột. Mẹ Lâm Hồng cũng  sắp sửa chỉ vào mũi mắng ông chú. Không còn cách nào khác, chú Lâm Hồng phải cắn răng phân phối cho Tống Cương thân yêu của Lâm Hồng chiếc xe đạp  mác Vĩnh Cửu, mà lẽ ra phải giành cho ông trưởng ban chỉ huy quân sự huỵên.


 


         Từ đó Tống Cương mặt mày hớn hở. Cưỡi trên xe đạp mác Vĩnh Cửu, Tống Cương phóng vù vù, xuất quỷ nhập thần trên phố lớn ngõ nhỏ thị trấn Lưu chúng tôi.  Chiếc xe đạp bóng nhoáng lao đến nỗi dân chúng thị trấn Lưu chúng tôi loá mắt. Tống Cương còn luôn luôn bấm chuông. Tiếng chuông dòn tan khiến người nghe không nuốt nước bọt cũng nhỏ rãi. Khi xuống xe, Tống Cương bao giờ cũng lấy búi sợi bông nhét dưới yên xe, lau cẩn thận bụi bám trên xe, cho nên xe mác Vĩnh Cửu của Tống Cương cũng bóng nhoáng một cách vĩnh cửu. Mặc dù mưa gió hay bão tuyết, xe mác Vĩnh Cửu của Tống Cương vẫn không bám một hạt bụi, còn sạch hơn cơ thể anh. Mỗi tháng anh cũng chỉ tắm gội bốn lần, nhưng xe đạp Vĩnh Cửu của anh ngày nào cũng phải lau chùi.


 


           Những ngày ấy, Lâm Hồng cảm thấy mình như một công chúa. Mỗi buổi sáng khi tiếng chuông dòn tan vang lên ngoài cổng nhà mình, Lâm Hồng đã biết xe riêng của mình- chiếc xe đạp mác Vĩnh Cửu bóng loáng- đã đến. Lâm Hồng tươi cười ra khỏi cửa, ngồi nghiêng lên gác ba ga xe Vĩnh Cửu đến Xưởng dệt kim làm việc, thưởng thức những ánh mắt hâm mộ của dân chúng trên dọc đường. Mỗi lần tan tầm Lâm Hồng ra đến cổng nhà máy, anh chàng Tống Cương giỏi giang đẹp trai và chiếc xe đạp mác Vĩnh Cửu sạch bóng đã chờ sẵn ở đó. Cô ngồi lên xe đạp Vĩnh Cửu hạnh phúc, trước mặt là người đàn ông khiến cô hạnh phúc, vừa lên xe cô đã nhắc nhở Tống Cương:


Bóp chuông, mau mau bóp chuông.


 


          Tống Cương nhanh chóng bóp chuông vang lên một chuỗi dài, quay nhìn chị em bạn thợ trong xưởng tụt lại phía sau, tự dưng Lâm Hồng có cảm giác mình đã vượt lên trước. Sau một ngày làm việc mệt mỏi, chúng bạn phải cuốc bộ về nhà, còn mình đã có xe riêng.


 


           Chỉ cần có Lâm Hồng ngồi trên xe, là tiếng chuông cứ vang lên không ngớt. Dọc đường chỉ cần nhìn thấy người quen, là Lâm Hồng giục Tống Cương bóp chuông.Lần nào Tống Cương cũng bóp thật mạnh một hồi chuông dài  bằng dẫy phố. Trong nụ cười tủm tỉm của Lâm Hồng đầy vẻ tự hào. Cô cười và gật đầu chào hỏi những người quen gặp đọc đường.


 


          Lúc này các ông bà già của thị trấn Lưu chúng tôi cảm thấy Tống Cương giống như một người yêu. Họ nhận xét, Tống Cương ngồi trên xe trông y như tướng quân cưỡi ngựa ngày xưa. Từng chuỗi tiếng chuông anh phát ra cứ dòn tan giống như tiếng roi thúc ngựa.


 


          Tống Cương đạp chiếc xe Vĩnh Cửu sạch bóng , đèo Lâm Hồng xinh đẹp, gặp ai cũng bóp chuông, chỉ không bóp chuông khi trông thấy Lý Trọc. Lý Trọc vẫn đầy vẻ ngang tàng, ngẩng đầu ữơn ngực, mắt nhìn thẳng đi đến trước mặt. Lúc này trái lại Tống Cương chợt thấy chột dạ,hoang hoảng quay đi, giống như trẻ con mắc lỗi. Anh ngoeọ hẳn đầu xuống đạp xe, y như mắt mọc ở mang tai. Lâm Hồng thì khác, khi trông thấy Lý Trọc, cô giục Tống Cương khẩn trương bóp chuông. Nhưng tiếng chuông anh phát ra thường rời rạc, tiếng được tiếng mất, không sao reo lên nổi một chuỗi tiếng chuông dòn tan. Lâm Hồng biết Tống Cương thế nào rồi. Cô dơ tay ôm eo Tống Cương, áp sát mặt vào lưng Tống Cương, nhìn Lý Trọc một cách đầy vẻ sung sướng và ngạo mạn. Trông thấy Lý Trọc cố tình ra vẻ bình tĩnh, Lâm Hồng cười khúc khích, nói bóng nói gió, chỉ gà mắng chó:


Anh Tống Cương, anh nhìn kìa, chó ngã xuống ao của nhà nào thế nhỉ?


 


          Nghe Lâm Hồng nói thế, mồm Lý Trọc lẩm bà lẩm bẩm phun ra một tràng dài rặt những lời “đ. mẹ ”, còn dài hơn cả tiếng chuông của Tống Cương. Sau đó  nét mặt đầy vẻ mất mát thầm nghĩ, bạn gái mình cặp kè với người anh em của mình, người anh em của mình  cặp kè với bạn gái mình, mình đã mất ráo, đù mẹ gà bay trứng vỡ,  đù mẹ rổ tre xúc tép, nhấc lên rổ không, chẳng rớ được con nào. Nhìn chiếc xe Vĩnh Cửu của Tống Cương và Lâm Hồng đi xa, Lý Trọc mới lấy lại được lòng tự tin. Anh ta lẩm bẩm nói một mình:


Đời còn dài, đứa nào là chó ngã xuống ao còn khó mà nói được...


 


          Tiếp đó  bắt đầu động viên khích lệ mình, anh ta  nói sùi bọt mép:


Sau này ông sẽ sắm một chiếc xe mác Vĩnh Cửu kiểu siêu hạng, đằng trước ngồi Tây Thi, đằng sau chở Điêu Thuyền, trong lòng ôm Vương Chiêu Quân, lưng cõng Dương Quý Phi. Đem theo “ tứ đại mỹ nữ”cổ đại, đù mẹ, ông sẽ cưỡi hẳn bảy bảy bốn mươi chín ngày, từ đương đại cưỡi đến cổ đại, lại từ cổ đại cưỡi đến đương đại, khoái quá ông còn phải cưỡi đến tương lai cho chúng mày trắng mắt ra...


 


           Sau khi mối tình của Lâm Hồng và Tống Cương công khai, nỗi thấp thỏm tình yêu lớn nhất của thị trấn Lưu chúng tôi, cuối cùng đã công bố, những anh chàng chưa vợ mất hy vọng, đổ tơi tới như con bài đô mi nô. Những anh chàng mất hy vọng này nhao nhao đi tìm các cô gái chưa chồng khác. Thế là con trai con gái bày tỏ tình yêu của thị trấn Lưu chúng tôi  cứ gọi là mọc lên như nấm sau trận mưa xuân, làm cho phố lớn của thị trấn Lưu chúng tôi  chỗ nào cũng dạt dào mật ngọt, khiến ông già bà cả của thị trấn Lưu chúng tôi không sao nhìn kịp. Họ dơ một ngón tay lên bảo:


Hình như đều có cả rồi, anh nào cũng cũng có người yêu...riêng gã Lý Trọc vẫn chưa.


          Dân chúng thị trấn Lưu rất hiếm trông thấy Lý Trọc trên phố lớn. Lý Trọc gầy dộc hẳn đi, như bị ốm nặng.


 


          Cái đêm Tống Cương tự sát không thành, lao ra khỏi nhà một cách sung sướng. Lý Trọc nổi cơn thịnh nộ, chửi mắng om sòm một tiếng đồng hồ, sau đó lăn ra ngủ, ngáy long sòng sọc tám giờ liền. Sáng sớm thức dạy thấy giường Tống Cương vẫn bỏ không, Lý Trọc lục soát trong nhà ngoài sân một lượt, không thấy dấu tích nào về nhà, cứ kêu í í trong mồm. Anh ta không biết Tống Cương đã chờ một đêm ở cổng nhà Lâm Hồng, cứ tưởng Tống Cương lẩn tránh mình. Lý Trọc hắng giọng bảo:


Anh ta tránh được một giờ,  chứ không tránh được cả đời.


 


           Hôm sau vẫn không thấy Tống Cương về. Đến  tối ngồi trước bàn, Lý Trọc nghĩ hết kế này đến kế khác đối phó Tống Cương, nhưng không có kế nào hiểm độc. Lý Trọc đành phải phủ quyết toàn bộ. Cuối cùng Lý Trọc nghĩ ra một kế kích động tình cảm, nghĩa là bá vai Tống Cương  khóc khóc mếu mếu, ôn lại những năm tháng còn bé, nước mắt ròng ròng, người bê bết máu,  hai đứa trẻ bơ vơ không nơi nương tựa, dựa vào nhau mà sống. Lý Trọc chắc mẩm như thế, Tống Cương sẽ xấu hổ cúi đầu,dứt khoát sẽ gắn bó keo sơn, nhường Lâm Hồng cho mình. Lý Trọc dương dương  đắc  ý,  cảm thấy đây mới là một kế hiểm độc, hơn nữa còn là một kế có độ độc cao. Lý Trọc chờ mãi đến khuya, chờ đến nỗi anh ta cứ ngáp lên ngáp xuống liên tục, hai mắt díp lại, Tống Cương vẫn chưa về. Lý Trọc đành phải cười khẩy lên giường nằm ngủ. Trước khi lên giường, Lý Trọc nhìn quanh nhà một lượt, nghĩ bụng, sư chạy được, chạy sao nổi chùa, cho dù Tống Cương có tài năng tày trời, cũng phải về nhà, đến lúc ấy mình sẽ dùng kế đánh vào tình cảm.


 


           Sang ngày thứ ba, Lý Trọc đi làm về nhà, trông thấy tiền và chìa khoá để trên bàn, biết đã to chuyện, biết sư đã bỏ đi không cần chùa nữa. Lý Trọc điên tiết cứ dở đi dở lại rối tinh rối mù trong nhà, chửi một lượt tất cả những từ ngữ khó nghe trong tiếng Trung Quốc, lại chửi hai câu tiếng Nhật Bản học lỏm trong  phim kháng chiến, còn muốn tìm cả mấy câu tiếng Anh . Anh ta không biết một câu tiếng Anh nào, đành phải câm họng ngồi thừ trên giường. Lý Trọc nghĩ bụng, mình đã coi thường Tống Cương. Tống Cương đã đọc một nửa quyển “Binh pháp Tôn Tử” rách nát. Kế kích động tình cảm mình chưa kịp dùng,  Tống Cương đã áp dụng trước kế chuồn là thượng sách trong ba mươi sáu kế.


 


          Đêm nay lần đầu tiên Lý Trọc mất ngủ kể từ khi ra đời. Một tháng sau đó, anh ta luôn luôn chán ăn thiếu ngủ. Anh ta gầy dộc đi và cũng ít nói. Nhưng đi trên phố lớn, anh ta vẫn oai phong lẫm liệt. Anh ta trông thấy Tống Cương mấy lần, lần nào Tống Cương cũng tránh xa. Anh ta cũng nhìn thấy Lâm Hồng vài lần. Lần nào Lâm Hồng cũng đi cùng Tống Cương. Lâm Hồng thân mật nắm tay Tống Cương, khiến anh ta trông thấy mà cay đắng  trong lòng. Sau đấy Tống Cương đi xe đạp mác Vĩnh Cửu, người đẹp Lâm Hồng ngồi trên gác ba ga, vù vù lướt qua  bên cạnh Lý Trọc một cách hết sức phô trương, Lý Trọc đã không phải chỉ đau khổ, mà còn cảm thấy mất hết thể diện.


 


           Dân chúng thị trấn Lưu chúng tôi người nào cũng có trí nhớ tốt, đều nhớ lời Lý Trọc đe doạ khi đánh hai anh chàng xào xáo tình yêu. Lý Trọc tuyên bố, kẻ nào dám tự xưng là bạn trai của Lâm Hồng  anh ta sẽ đánh cho kẻ đó suốt đời không ngóc đầu lên nổi.  Trong dân chúng có một số kẻ xấu, khi găp Lý Trọc trên phố lớn, đã nói với anh ta một cách chua chát:


Lâm Hồng chẳng phải là bạn gái của anh sao? Tại sao chớp mắt một cái  đã trở thành bạn gái của Tống Cương?


 


          Nghe nói vậy, Lý Trọc đau xót hất hàm nói:


Nếu hắn không phải Tống Cương, ta đã giết hắn từ lâu! Xách đầu hắn đi “tiếu ngạo giang hồ ”từ bao giỡ bao giờ. Nhưng Tống Cương là ai?  Tống Cương là người anh em nương tựa vào nhau mà sống của ta, ta đành phải chấp nhận, đành phải cắn vỡ răng nuốt vào bụng.


 


          Tống Cương treo cổ tự sát vì Lâm Hồng, một tháng sau vết máu trên cổ mới hết dấu tích, khiến Lâm Hồng mỗi khi nghĩ đến là mắt đỏ hoe. Lâm Hồng kể tỉ mỉ cho bố mẹ  nghe sự thật việc tự sát của Tống Cương, lại cũng không nhịn nổi, kể lại với mấy bạn gái gần gũi nhất của Xưởng dệt kim. Bố mẹ Lâm Hồng và mấy bạn gái kia lại kẻ với người khác. Cứ thế, một truyền mười, mười truyền trăm, trăm truyền nghìn, câu truyện tự sát của Tống Cương khi lan truyền trên thị trấn Lưu chúng tôi, giống như các tế bào tách ra, vài hôm sau gia đình nào cũng biết.Cánh đàn bà thị trấn Lưu chúng tôi, ngoài hâm mộ đối với Lâm Hồng, các chị các cô về nhà hỏi chồng hiện tại, hoặc chồng sắp  cưới của mình :


Anh có thể  tự sát vì em không?


 


          Cánh mày râu của thị trấn Lưu cay đắng vô cùng. Anh nào ngoài miệng cũng leo lẻo nói một lô một lốc những lời không thật lòng “ có thể”, “có thể”, “có thể”, lại còn ra vẻ ta đây khí phách anh hùng, coi cái chết như không. Chị em này một khi đã hỏi là cứ hỏi xơi xơi không dứt. Anh trả lời nhiều nhất lên tới hơn một trăm lần. Anh trả lời ít nhất cũng tới năm sáu lần. Có một vài anh bị truy bức dữ quá, đành phải chui đầu vào thòng lọng, hay kề dao bài vào cổ, thành khẩn thề thốt:


Chỉ cần em ra lệnh một tiếng là anh chết ngay đứ đừ.


 


          Lúc này nhà thơ Triệu độc thân nhẹ mình, bạn gái trước đi theo người khác, bạn gái sau vẫn chưa có ai, nhà thơ Triệu đang ở thời kỳ trống vắng tình yêu. Anh ta vui mừng trên đau khổ của cánh đàn ông thị trấn Lưu, nghĩ bụng những kẻ bỏ đi ấy chịu khổ là đáng đời. Nhà thơ Triệu tuyên bố, anh ta sẽ không tìm một bạn gái khiến mình tự sát vì cô ấy, chỉ tìm bạn gái vì anh mà cô ấy tự sát. Nhà thơ Triệu nói như đếm của quí trong nhà:


Các người xem Mạnh Khương Nữ, các người  xem Chúc Anh Đài vân vân. Tình yêu chân chính đều là nữ vì nam mà tự sát.


 


           Nhà thơ Triệu cảm thấy mình và Lý Trọc cùng bệnh thương nhau, đều ngã lộn cổ ở chỗ Lâm Hồng. Từ sau ngày nhà văn Lưu bị ăn đòn, nhà thơ Triệu luôn luôn né tránh Lý Trọc. Mấy lần gặp trên phố gần đây, Lý Trọc đều gật đầu với nhà thơ Triệu rồi đi. Nhà thơ Triệu cảm thấy mình đã an toàn. Anh ta bắt đầu sán đến làm quen. Gặp Lý Trọc trên phố lớn, nhà thơ Triệu chào bước đến, sốt sắng hỏi:


Chào Lý xưởng trưởng, gần đây có khoẻ không?


Khoẻ cái con củ bin -  Lý Trọc trả lời một cách xấc xược.


 


          Nhà thơ Triệu cười hì hì, vỗ vai Lý Trọc , nói thao thao bất tuyệt trước  mặt dân chúng qua đường. Anh ta bảo Lý Trọc hoàn toàn  không nên cứu Tống Cương treo cổ tự sát. Tống Cương sống lại đã nẫng mất Lâm Hồng của Lý Trọc. Nếu Tống Cương không sống lại... Nhà thơ Triệu nói:


Cán cân tình yêu chẳng phải đã ngả sang bên cậu?


 


          Nghe nói thế, Lý Trọc rất buồn, thầm nghĩ , tên khốn nạn này lại dám rủa Tống Cương chết. Nhà thơ Triệu vẫn hoàn toàn không để ý đến sắc mặt mỗi lúc một khó chịu của Lý Trọc. Tự coi mình thông minh, anh ta nói tiếp:


Việc này giống như câu truỵên bác nông dân và con rắn. Trông thấy một con rắn rét cóng trên đường, bác nông dân liền ủ nó lên ngực, sau khi ấm lại, nó đã cắn chết bác nông dân…


 


          Cuối cùng  quên hết tất cả, nhà thơ Triệu bảo Lý Trọc:


Cậu là bác nông dân. Tống Cương là con rắn.


 


           Lý Trọc nổi giận đùng đùng, túm áo nhà thơ Triệu, quát:


Mẹ kiếp! Nhà ngươi mới là nông dân. Mẹ kiếp ! Nhà ngươi mới là con rắn!


 


           Nhà thơ Triệu sợ hết hồn, sắc mặt xám ngoét. Mắt nhìn quả đấm cả thị trấn Lưu phải khiếp sợ của Lý Trọc dơ lên, nhà thơ Triệu vôị vàng dơ hai tay ôm nắm đấm của Lý Trọc, hớt hơ hớt hải nói;


Bớt giận, Lý xưởng trưởng, xin anh bớt giận . Tôi nói thế là có ý tốt, là nghĩ cho anh...


 


          Lý Trọc do dự, cảm thấy nhà thơ Triệu hình như có ý tốt, bỏ nắm đấm xuống, buông tay túm áo nhà thơ Triệu, nói cảnh cáo:


Mẹ kiếp, nhà ngươi nghe đây, Tống Cương là người  anh em của ta, cho dù trời long đất lở, Tống Cương vẫn là người anh em của ta. Mẹ kiếp, nếu nhà ngươi còn dám nói xấu Tống Cương một câu, ta sẽ…--- Lý Trọc ngừng một lát, anh ta lưỡng lự giữa hai chữ “ đánh” và “ giết”, sau đó đã dứt khoát chọn chữ “giết”, anh ta nói ---  Ta sẽ giết nhà ngươi.


 


          Nhà thơ Triệu  gật đầu, tỏ vẻ  như đồng ý, quay người đi., nghĩ bụng nhanh nhanh dời khỏi thằng cha thô lỗ này. Nhà thơ Triệu hấp tấp  đi được hơn mười mét, trông thấy dân chúng trên phố đang nhìn mình trêu chọc, anh ta đi chậm lại, giả bộ ta đây ung dung thư thái, đồng thời thở dài nói với dân chúng:


Làm người khó quá.


 


          Nhìn nhà thơ Triệu bỏ đi, Lý Trọc đột nhiên nhớ đến lời hứa đã nói khi đánh nhà văn Lưu ngày nào, lập tức vẫy gọi nhà thơ Triệu:


Quay lại, mẹ kiếp, ta bảo  nhà ngươi quay lại.


 


           Trước đám đông dân chúng thị trấn Lưu, nhà thơ Triệu run rẩy, xấu hổ co cẳng chạy. Để tỏ ra ung dung, anh ta dừng chân, từ từ quay người lại. Lý Trọc tiếp tục vẫy tay gọi anh ta. Với nét mặt thân tình, Lý Trọc nói với nhà thơ Triệu:


Nhanh nhanh lại đây, ta vẫn chưa đánh nhà ngươi, đánh cho ra bản sắc của nhân dân lao động.


 


           Thấy dân chúng tỏ ra khoái chí, thấy mình sắp sửa bị xúi quẩy, trong lúc cấp bách sinh khôn, nhà thơ Triệu vẫy tay bảo:


Để hôm khác.


 


           Nói xong, nhà thơ Triệu chỉ tay lên đầu mình, giải thích với Lý Trọc:


Trong này đột nhiên có linh cảm. Tôi phải về nhà ghi lại linh cảm cái đã, không sẽ lỡ mất.


 


           Nghe nhà thơ Triệu nói linh cảm đã ở trong đầu, Lý Trọc vẩy tay, bảo nhà thơ Triệu cứ yên tâm về.  Dân chúng trên phố hết sức thất vọng, nói với Lý Trọc:


Tại sao anh tha cho hắn?


 


           Nhìn bóng sau lưng của nhà thơ Triệu đi xa, Lý Trọc nói với dân chúng một cách thấu tình đạt lý:


Anh chàng nhà thơ Triệu này không dễ đâu, đầu anh ta có linh cảm, còn khó hơn bụng anh ta có chửa.


 


           Nói xong, Lý Trọc tỏ ra khoan dung sải bước đi liền. Khi đi qua cửa hàng vải, Lâm Hồng say sưa trong hạnh phúc đang đứng bên trong nói chuỵên với cô bán hàng, chọn vải may quần áo cho mình và Tống Cương. Lý Trọc không nhìn thấy Lâm Hồng, cũng không biết Lâm Hồng và Tống Cương sắp cưới.


 


                                                                  11


 


           Hôm chuẩn bị cưới, Lâm Hồng sắp mấy mâm cỗ ở khách sạn Nhân Dân, mời họ hàng và bạn bè hai bên nam nữ đến dự. Trên một trang giấy trắng, Lâm Hồng đã viết hết họ tên người thân bạn bè của bên nữ. Lại đưa cho Tống Cương một tờ giấy trắng, bảo anh  cũng viết người thân bạn bè bên nam. Tống Cương cầm bút trong tay nặng như cử tạ, lâu lắm không viết được một chữ. Ấp a ấp úng, Tống Cương nói, trên đời mình chỉ có một người thân là Lý Trọc. Nghe vậy, Lâm Hồng không vui:


Lẽ nào em không phải người thân của anh?


 


          Tống Cương gật đầu lia lịa, anh bảo ý anh nói không phải thế. Tràn đầy lòng thương yêu, anh nói với Lâm Hồng:


Em là người thân thân nhất của anh.


 


           Lâm Hồng cười sung sướng. Cô nói:


Anh cũng là người thân thân nhất của em.


 


           Tống Cương cầm bút  vẫn không viết được chữ nào. Hết sức cẩn thận, anh hỏi Lâm Hồng, liệu có nên mời Lý Trọc đến dự tiệc cưới? Anh bảo tuy không qua lại với Lý Trọc, nhưng xét cho cùng hai người là anh em. Khi nói những điều này, Tống Cương luôn luôn tuyên bố, nếu Lâm Hồng không đồng ý, anh kiên quyết không mời Lý Trọc. Kết quả Lâm Hồng đã sảng khoái trả lời:


Mời hắn đến.


 


          Nhìn Tống Cương đầy vẻ nghi hoặc, Lâm Hồng cười hì hì, giục:


Viết vào đi.


 


          Sau khi viết Lý Trọc lên giấy trắng, Tống Cương viết lia lịa tên bạn bè trong phân xưởng mình. Cuối cùng do dự một lát, anh viết tên nhà văn Lưu. Sau đó căn cứ vào họ tên của hai tờ giấy, anh viết vào thiếp mời màu đỏ. Gục đầu vào vai Tống Cương, Lâm Hồng xem Tống Cương viết. Từng chữ, từng chữ rất đẹp hiện ra dưới ngòi bút của anh. Lâm Hồng ngạc nhiên khen rối rít:


Ôi, đẹp quá! Chữ anh viết đẹp quá!


 


          Chiều nay, Tống Cương cầm thiếp mời, đạp xe mác Vĩnh Cửu bóng nhoáng đến chỗ trẽ phố lớn, chờ Lý Trọc trên đường đi làm về. Ngồi trên xe đạp, Tống Cương gác một chân lên cây ngô đồng để giữ thăng bằng. Khi Lý Trọc đi qua, Tống Cương không cưỡi xe đạp tránh mặt nữa. Từ xa anh vừa  gọi vừa vẫy tay. Nhiệt tình của Tống Cương khiến Lý Trọc không sao hiểu nổi. Sau khi quay đầu lại nhìn, Lý Trọc cứ tưởng Tống Cương vẫy gọi người khác. Khi đến gần, Lý Trọc nghe thấy Tống Cương gọi tên mình:


Em Lý Trọc.


 


           Lý Trọc chỉ ngón tay vào mũi mình, hỏi Tống Cương:


Anh gọi tôi hả?


 


           Tống Cương sốt sắng gật đầu. Lý Trọc ngẩng lên nhìn mặt trời, hỏi một cách lạ lùng khó hiểu:


Mặt trời không mọc từ đằng tây đấy chứ?


 


           Tống Cương cười ngượng ngiụ. Lý Trọc nhìn Tống Cương ngồi trên xe Vĩnh Cửu, gác chân lên cây ngô đồng, trông hết sức ra dáng. Lý Trọc càng nhìn càng hâm mộ. Anh ta hỏi:


Mẹ kiếp! Trông anh giống như thần tiên trên Trời.


 


          Tống Cương nhảy ngay xuống. Cầm ghi đông xe, cũng mời Lý Trọc lên xe đi, làm một chầu thần tiên trên Trời. Lý Trọc xưa nay chưa đi xe đạp bao giờ, ngay đến gác ba ga xe đạp cũng chưa đặt đít ngồi lên một lần, Nhưng như một tay sành sỏi, anh ta nhấc chân bước qua tuýp ngang, sau khi ngồi trên xe, mới thấy mình vụng quá. Thân anh ta lúc đổ sang trái, khi ngả sang phải. Hai tay nắm chặt ghi đông, giống như nắm bó rạ cứu người chết đuối. Hai tay anh ta cứng đơ  như hai cái gậy. Tống Cương kẹp hai chân vào bánh sau xe, bảo Lý Trọc thư dãn người, giữ thẳng ghi đông. Sau đó Tống Cương đẩy ở đằng sau. Vừa mới bắt đầu thân thể Lý Trọc cứ lắc la lắc lư sang hai bên liên tục. Tống Cương vừa đẩy, vừa đỡ người Lý Trọc, không để em ngã. Dần dần Lý Trọc đã tìm đươc cảm giác cưỡi xe. Người anh ta ngồi trên xe đạp thẳng đơ. Tống Cương ở đằng sau càng đẩy càng nhanh. Lý Trọc hoàn toàn không đạp lên bàn đạp, toàn nhờ Tống Cương đẩy. Tống Cương vừa đẩy vừa chạy thật nhanh, Lý Trọc được nếm thử thế nào là tốc độ.Anh ta cảm thấy mình đang bay trên đường phố thị trấn Lưu. Khoái quá, Lý Trọc cứ  oa oa kêu tướng lên.


Gió mạnh quá! Gió mạnh quá!


 


         Ở đằng sau, Tống Cương vừa chạy vừa đuổi vã mồ hôi,  thở hổn hà hổn hển, đờ mắt ra, sùi bọt mép. Lý Trọc nghe tiếng gió vù vù, quần áo bay phần phật, cái đầu trọc của mình càng dễ chịu, mát rười rượi. Lý Trọc chỉ huy Tống Cương ở đằng sau.


     -     Nhanh, nhanh , nhanh nữa!


 


          Tống Cương đẩy xe chạy hết một dãy phố, không tài nào chạy được nữa, đã từ từ dừng lại, lấy hai chân kẹp bánh sau xe, đỡ Lý Trọc xuống đất. Sau đó anh ngồi xuống thở hồng hộc gần ba mươi phút. Sau khi xuống xe, Lý Trọc  vẫn đang cơn khoái, hai tay vuốt ve chiếc xe Vĩnh Cửu bóng loáng  của Tống Cương, trở về cảm giác nhanh như gió như chớp vừa nãy, sau đó nhìn Tống Cương ngồi trên đất thở phì phò,dồn dập. Bây giờ Lý Trọc mới nhận ra Tống Cương đã đẩy xe chạy hết một dãy phố. Lý Trọc ngồi xuống, khe khẽ đấm lưng cho anh, giống như cần phải giúp Tống Cương hít thở. Anh ta bảo:


     -      Anh Tống Cương, anh giỏi quá thể, anh đúng là một cỗ máy nổ.


          Nói xong Lý Trọc lại thấy tiếc. Anh ta bảo:


Đáng tiếc anh là một cỗ máy giả, nếu anh là một cỗ máy thật, chúng ta sẽ cùng đi Thượng Hải.


 


          Tống Cương vừa thở vừa cười.Anh ôm bụng đứng lên nói:


Lý Trọc, sau này em cũng sẽ có một chiếc xe đạp. Đến khi ấy chúng mình cùng đạp đi Thượng Hải.


 


          Mắt Lý Trọc sáng loáng như chiếc xe mác Vĩnh Cửu của Tống Cương. Anh ta vỗ lên cái đầu trọc lóc của mình,nói:


Đúng,  sau này em cũng có xe đạp, chúng ta cùng đạp đi Thượng Hải.


 


           Lúc này Tống Cương đã trở lại bình thường. Sau khi do dự một lát, Tống Cương hơi lo lo nói:


Lý Trọc này, anh sẽ cưới Lâm Hồng.


 


          Nói rồi, Tống Cương đưa thiếp mời cho Lý Trọc, mời cậu em đi ăn mừng. Vừa rồi, sắc mặt Lý Trọc còn tươi hơn hớn, lập tức sa sầm lại. Anh ta không nhận giấy mời, từ từ quay người đi, đi một mình, vừa đi vừa đau khổ nói:


Gạo sống đã nấu thành cơm chín, còn  ăn  mừng cái chó gì.


 


          Tống Cương ngây người nhìn Lý Trọc bỏ đi. Tình anh em vừa trở lại đã tan biến. Tống Cương dắt xe Vĩnh Cửu đi trong tâm trạng nặng trĩu. Anh quên cả đạp xe. Về đến nhà, Tống Cương để thiếp mời lên bàn. Trông thấy giấy mời gửi Lý Trọc lại trả về, Lâm Hồng hỏi Tống Cương:


Lý Trọc không đến hả anh?


 


          Tống Cương gật gật đầu, lo lắng bảo:


Hình như  Lý Trọc vẫn chưa hết hy vọng.


 


          Lâm Hồng hư một tiếng bảo:


Gạo sống đã nấu thành cơm chín, hắn còn hy vọng cái gì!


 


           Nghe Lâm Hồng nói thế, Tống Cương ngạc nhiên, thầm nghĩ tại sao hai người nói  giống nhau như vậy?


 


           Lâm Hồng và Tống Cương đặt bẩy mâm cỗ ở khách sạn Nhân Dân. Người thân và bạn bè của Lâm Hồng chiếm sáu mâm. Bên Tống Cương chỉ có một mâm. Lý Trọc không đến. Nhà văn Lưu không đến. Ăn cỗ cưới phải biếu phong bì, nhà  văn Lưu tỏ ra coi thường tiệc cưới của Tống Cương. Thật ra anh ta tiếc tiền. Anh ta chìa ngón tay út ra, bảo Tống Cương là loại nhãi nhép, Xưa nay anh ta không ăn cơm của đồ nhãi nhép. Nhưng nhà văn Lưu tỏ ra như bố thí, anh ta sẽ đến thăm nhà mới của Tống Cương. Khi vui động phòng, từ đáy lòng mình,  anh ta sẽ tặng lời chúc phúc. Tống Cương và các bạn thợ cùng phân xưởng đều đến , vừa vặn thành một mâm. Cỗ cưới đông vui bắt đầu vào sáu giờ tối. Mỗi mâm mười món thức ăn một món canh, đủ cả thịt gà,thịt vịt, thịt lợn và cá. Rượu trắng uống hết mười bốn chai. Rượu nếp cái uống hết hai mươi tám chai. Mười một anh ngà ngà say. Bảy anh nửa tỉnh nửa say. Ba anh say hoàn toàn. Ba anh say khướt lần lượt ôm gầm bàn oạ oạ nôn liên tục, khiến bảy anh nửa tỉnh nửa say cũng bị lây nôn theo. Mười một anh ngà ngà say, xúc cảnh sinh tình, há mười một cái mồm, đánh cho mười một chuỗi nấc ngọt bùi cay đắng, làm cho khách  sạn Nhân Dân oách nhất của thị trấn Lưu chúng tôi thời bấy giờ cốc chén bừa bộn,  y như là phân xưởng của nhà máy phân đạm, ngửi thấy toàn mùi phản ứng hoá học, không ngửi thấy mùi thơm thức ăn.


 


           Tối hôm ấy Lý Trọc cũng uống say. Anh ta ngồi trong nhà uống rượu trắng một mình, uống hết nửa lít rượu trắng. Lần đầu tiên anh ta uống say. Sau khi say anh ta khóc hu hu, lại khóc hu hu đi vào giấc ngủ. Sáng ra thức dạy mồm anh ta vẫn còn tiếng hu hu. Bà con hàng xóm đều nghe thấy tiếng khóc thất tình của Lý Trọc. Họ bảo trong tiếng khóc của Lý Trọc có cả bảy loại tình cảm (theo nhà Nho là mừng, giận, buồn, sợ, yêu, ghét, muốn - ND )và sáu loại dục vọng ( theo nhà Phật  là ham muốn về gái gú, ham muốn về tướng mạo hình thù, ham muồn về tư thái uy nghi, ham muốn về  âm thanh ngôn ngữ, ham muốn về tinh tế xảo trá và ham  muốn về tư tưởng- ND) , có lúc như mèo kêu động đực, có khi như lợn bị chọc tiết, có lúc như  trâu bò ăn cỏ rống nghé ọ, ó ọ,  có khi như gà trống gáy sáng ó ò o. Bà con hàng xóm bực lắm. Họ ca thán Lý Trọc làm ầm ĩ suốt đêm không ngủ được, có chợp  mắt cũng mộng mị li bì.


 


           Sau một đêm gào khóc, hôm sau Lý Trọc đi đến bệnh viện làm phẫu thuật thắt ống dẫn tinh. Đầu tiên anh ta đến Xưởng phúc lơị viết giấy giới thiệu. Người xin thắt viết trên giấy giới thiệu là Lý Trọc. Lãnh đạo đơn vị  ký tên đồng ý cũng là Lý Trọc, lại còn đóng dấu nghiêm chỉnh. Cầm giấy giới thiệu trong tay, Lý Trọc đi vào khoa ngoại của Bệnh viện một cách bi tráng. Đặt giấy giới thiệu của đơn vị lên bàn bác sĩ , Lý Trọc nói to:


Tôi đến hưởng ứng kêu gọi của Nhà nước sinh đẻ có kế hoạch.


 


           Đương nhiên bác sĩ biết Lý Trọc tên nổi như cồn. Lý Trọc bước vào, băm băm bổ bổ, yêu cầu bác sĩ thắt ống dẫn tinh cho mình.. Bác sĩ nhìn lòng bàn tay của Lý Trọc vạch vạch kéo kéo trên bụng mình như một con dao, thầm nghĩ dưới gầm trời lại còn có con người như thế này sao! Lại xem giấy giới thiệu của đơn vị Lý Trọc. Người xin và người phê chuẩn đều là Lý Trọc, bác sĩ nghĩ bụng, trong thiên hạ lại còn có giấy giới thiệu như thế này sao! Không nhịn nổi, bác sĩ cười hì hì, hỏi:


Anh chưa lấy vợ, chưa có con, tại sao phải thắt ống dẫn tinh?


 


          Lý Trọc trả lời một cách tràn đầy tình cảm hào hùng:


     -     Chưa lấy vợ đến thắt ống dẫn tinh, sinh đẻ có kế hoạch chẳng phải càng triệt để hơn sao?


          Bác sĩ nghĩ bụng, trên đời lại còn có thứ lý lẽ như thế này sao? Bác sĩ cúi  đầu cười hì hì liên tục. Không kiên nhẫn được nữa, Lý Trọc kéo bác sĩ khỏi ghế, cứ làm như Lý Trọc phải thắt ống dẫn tinh cho bác sĩ không bằng, vừa kéo vừa đẩy bác sĩ vào phòng mổ. Lý Trọc nới dây thắt lưng da, tụt quần, vén áo, nằm trên bàn mổ, sau đó ra lệnh cho bác sĩ:


Thắt đi! Thắt đi nào!


 


           Lý Trọc nằm trên bàn mổ không đến một tiếng đồng hồ thì xuống. Lý Trọc hoàn thành một cử chỉ vĩ đại thắt ống dẫn tinh, môi tủm tỉm cười, đi ra khỏi cổng bệnh viện. Tay trái anh ta cầm quyển bệnh án vừa mổ. Tay phải ôm vết mổ vừa khâu trên bụng, đi vài bước lại nghỉ, đến căn nhà mới của Lâm Hồng và Tống Cương.


 


            Lúc này có hơn hai mươi chị em bạn cùng Xưởng dệt kim của Lâm Hồng đang ở đây, đang “đại náo” buồng cưới của Lâm Hồng. Nhà văn Lưu cũng đến, hớn hở ngồi vào giữa hơn hai mươi nữ thợ dệt, vẻ mặt hớn hở biết bao nhiêu là hoa rụng trong mơ. Từ trên nóc nhà, các cô gái treo một sợ dây. Trên dây buộc một quả táo, rối rít đòi cô dâu chú rể cùng nhau cắn táo. Lý Trọc bước vào, các cô sửng sốt kêu lên. Họ đều biết quan hệ giữa Lý Trọc, Tống Cương và Lâm Hồng, vừa giống quan hệ tay ba, vừa không giống, không rõ là quan hệ gì. Họ cứ tưởng Lý Trọc đến khiêu khích gây sự. Lúc ấy Lâm Hồng cũng căng thẳng. Lý Trọc quắc mắt bước vào. Lâm Hồng cảm thấy gã còn ấm ức trong lòng. Chỉ có Tống Cương không nhận ra. Trông thấy Lý Trọc, anh mừng quýnh, thầm nghĩ cuối cùng người anh em đã đến. Rút một điếu thuốc, Tống Cương bước đến vui vẻ nói:


Lý Trọc, cuối cùng em đã đến.


 


          Lý Trọc vừa thắt ống dẫn tinh, gạt tay phải một cái, gạt chú rể Tống Cương sang một bên. Anh ta hằm hằm nói:


Ta không hút rhuốc.


 


           Các cô gái trong nhà ai cũng sợ im thin thít. Lý Trọc ung dung đưa cho Lâm Hồng bệnh án thắt ống dẫn tinh. Lâm Hồng không biết đó là thứ gì không nhận. Cô nhìn chàng rể Tống Cương của mình. Tống Cương thò tay nhận. Lý Trọc chắn tay Tống Cương. Anh ta đưa quyển sổ bệnh án cho một cô  ngồi bên cạnh, bảo cô này chuyển cho Lâm Hồng. Lâm Hồng cầm sổ bệnh án của bệnh viện cấp, không biết Lý Trọc có ý gì. Lý Trọc giục cô:


Mở ra mà xem viết gì trên đó.


 


          Lâm Hồng dở ra xem, nhìn thấy hai chữ  “thắt buộc”,  cô vẫn không hiểu, khẽ hỏi bạn gái ngồi bên cạnh:


“Thắt buộc”có nghĩa là gì?


 


          Khi mấy cô gái châu đầu vào xem bệnh án, Lý Trọc nói với Lâm Hồng:


Thế nào gọi là “thắt buộc” phải không? Là hoạn, là thiến. Tôi vừa đi bệnh viện thiến mình...


 


           Các cô gái trong nhà kêu lên kinh ngạc. Cô dâu Lâm Hồng cũng tái mặt. Thời bấy giờ thị trấn Lưu chúng tôi thịnh hành một thứ “ mốt”, mua gà trống về hoạn, nuôi thành gà trống to, rồi giết gà, luộc chín, ăn vào có cảm giác tươi non, không có vị máu mê gạ mái của gà trống. Dân chúng thị trấn Lưu đều gọi gà trống thiến là “ gà tươi”. Nghe Lý Trọc bảo mình đã đi bệnh viện thiến, một cô gái buột mồm nói:


Vậy anh là một “ người tươi” phải không?


 


          Bây giờ, đã đến lúc nhà văn Lưu xuất đầu lộ diện. Anh ta từ từ đứng dạy, cầm quyển sổ bệnh án từ tay Lâm Hồng, đọc một lượt, rồi với kiểu cách đầy đầu học vấn,  anh ta sửa lại lời nói của cô gái vừa rồi:


Không phải, hoạn hay thiến, khác với phẫu thuật thắt ống dẫn tinh. Sau khi hoạn sẽ trở thành Thái giám, sau khi thắt ống dẫn tinh vẫn còn có thể…


 


          Nhà văn Lưu lướt nhìn các cô gái tươi xinh như hoa nở rộ, dừng laị không nói tiếp. Cô gái kia vẫn còn hỏi:


Còn có thể gì nào?


 


          Không bình tĩnh được nữa, Lý Trọc nói với cô gái:


Còn có thể ngủ với em.


 


          Cô gái tức đỏ bừng mặt, nghiến răng bảo:


Sẽ chẳng có ai ngủ với anh đâu.


 


           Nhà văn Lưu gật gật đầu, tỏ vẻ đồng tình ý tứ của Lý Trọc, nói thêm:


     -    Tức là không thể sinh con.


 


           Câu nói thêm của nhà văn Lưu khiến Lý Trọc hài lòng gật đầu. Anh ta lấy lại bệnh án của mình, nói với Lâm Hồng:


Ta đã không thể sinh con trai đẻ con gái với em, ta cũng tuyệt đối không sinh con trai đẻ con gái với người đàn bà khác.


 


           Nói xong, Lý Trọc trung trinh nhất mực, quay người ra khỏi căn nhà mới của Lâm Hồng. Khi đi ra ngoài cửa, Lý Trọc dừng chân quay đầu nói với Lâm Hồng:


Em hãy nghe ta nói, Lý Trọc ta ngã ở chỗ nào, sẽ bò dạy ở chỗ đó.


 


          Sau đó, như một võ sĩ đấu bò Tây Ban Nha, Lý Trọc quay người đi. Mọt hai ba bốn năm sáu bảy, khi Lý Trọc bước được bảy bước, trong căn nhà mới sau lưng im phăng phắc.Khi Lý Trọc bước đến bước thứ tám, trong căn nhà mới bỗng rộ lên một trận cười ầm ĩ. Bước chân Lý Trọc khựng lại. Anh ta lắc đầu thất vọng. Lúc này Tống Cương đuổi theo, Tống Cương chạy đến trước mặt Lý Trọc bước đi đã trở nên cà nhắc như thằng què, kéo cánh tay Lý Trọc định nói gì đó:


Lý Trọc…


 


          Lý Trọc phớt bơ Tống Cương. Tay trái anh ta ôm bụng, tập tễnh bước đi trên phố lớn một cách bi tráng. Tống Cương cũng đi trên phố lớn. Lý Trọc đi một lúc, Tống Cương vẫn bám theo sau. Lý Trọc quay lại khẽ giục Tống Cương:


Anh mau mau về đi.


 


          Tống Cương lắc đầu, mồm há ra, vẫn chỉ nói được một tiếng:


Lý Trọc…


 


          Trông thấy Tống Cương đứng không động đậy, Lý Trọc khẽ bảo:


Mẹ kiếp, hôm nay anh là chàng rể, mau mau về đi.


 


           Lúc này Tống Cương mới nói ra:


Tại sao em phải tuyệt tự?


Tại sao ư? – Lý Trọc nói đầy vẻ thê lương -  Ta đã nhìn thấu chốn hồng trần.


 


           Tống Cương đau khổ lắc đầu, nhìn Lý Trọc chầm chậm bước theo rìa đường.  Đi được hơn mười  bước, Lý Trọc quay đầu nói một cách chân thành:


Anh Tống Cương, từ nay về sau anh chú ý giữ gìn sức khoẻ!


 


           Tống Cương chua xót cõi lòng. Anh biết từ nay trở đi hai đứa chính thức mỗi người một ngả. Nhìn thằng em bước đi tập tễnh, đầu Tống Cương chợt hiện ra cảnh tượng lần đầu tiên hai anh em chia tay hồi còn bé. Ông nội nắm tay mình đứng ở đầu thôn. Mẹ Lý Lan dắt tay Lý Trọc đi xa dần trên đường mòn nhà quê.


 


           Võ sĩ đấu bò Tây Ban Nha của thị trấn Lưu chúng tôi cũng không quay đầu lại. Anh ta gặp Tiểu Quan thợ mài kéo trên phố lớn. Trông thấy Lý Trọc đi như một thằng què, tay trái còn ôm bụng, Tiểu Quan thấy là lạ gọi lại hỏi, đau bụng phải không? Lý Trọc chưa trả lời, Tiểu Quan đã phán luôn:


Giun đũa, trăm phần trăm là giun đũa hành hạ ruột cậu rồi.


 


           Lý Trọc lúc này vẫn còn say sưa trong cử chỉ vĩ đại thắt ống dẫn tinh của mình. Thần sắc bi tráng, anh ta kéo Tiểu Quan, dơ sổ bệnh án, nói một cách khinh thường:


Giun đũa coi là cái thứ gì?


 


          Sau đó mở sổ bệnh án cho Tiểu Quan xem, lại còn đặc biệt nhấn mạnh, chỉ vào hai chữ “ thắt buộc”. Tiểu Quan đọc kỹ một lượt bệnh án của Lý Trọc. Vừa đọc, Tiểu Quan vừa ca cẩm bác sĩ viết ngoáy quá.  Đọc xong Tiểu Quan cũng không biết “ thắt bựôc” là ý gì, hỏi Lý Trọc:


Thế nào gọi là“ thắt buộc”?


 


           Lúc này Lý Trọc tỏ ra đắc ý, kiêu hãnh nói:


“ Thắt buộc” là thiến.


 


          Tiểu Quan giật mình, kêu thất thanh:


Cậu cắt dái đi à?


 


          Lý Trọc rất không hài lòng câu hỏi của Tiểu Quan. Anh ta sửa lại:


Không phải cắt, mà thắt ống dẫn tinh.


Thế có nghĩa là  -  Tiểu Quan hỏi -  dái cậu vẫn còn?


Đương nhiên! -  Lý Trọc trả lời, rồi đưa tay phải sờ đũng quần mình, nói thêm--  Còn nguyên. – Tiếp theo Lý Trọc tự hào bảo --  Mình vốn định cắt bỏ, nhưng xét đến sau này ngồi dạng tè he ra đái như đàn bà,không lịch sự, cho nên chỉ thắt ống dẫn tinh.


 


          Sau đó Lý Trọc vỗ vai Tiểu Quan, ôm bụng, vung quyển sổ chứng nhận thắt ống dẫn tinh, tập tà tập tễnh bước đi. Đứng taị chỗ,Tiểu Quan cười liên tục. Chỉ cái bóng sau lưng Lý Trọc, Tiểu Quan nói với dân chúng trên phố, Lý Trọc đã thắt ống dẫn tinh của mình, hay nói khác đi là thiến, nhưng…Tiểu Quan đã nói thêm một cách thực sự cầu thị: dái Lý Trọc vẫn còn. Khi Lý Trọc đi mỗi lúc một xa, dân chúng xúm lại bên Tiểu Quan mỗi lúc một đông. Họ  sôi nổi bàn luận về anh chàng Lý Trọc đang đi xa dần, nhao nhao bảo, mình đã sống một ngày vui vẻ  Những người dân này không ai ngớ rằng, hơn mười năm sau, Lý Trọc đã trở thành con người có thu nhập bình quân đầu người cao nhất toàn huyện chúng tôi.


 


(còn tiếp)


Nguồn: Huynh Đệ. Tiểu thuyết của Dư Hoa. Vũ Công Hoan dịch. Dịch giả gửi trieuxuan.info.

Mục lục:
1.
2.
3.
4.
5.
6.
7.
8.
9.
10.
11.
12.
13.
14.
15.
16.
17.
18.
19.
20.
21.
22.
23.
24.
25.
26.
27.
28.
29.
30.
31.
32.
33.
34.
35.
36.
37.
38.
39.
40.
41.
42.
43.
44.
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Hiểm họa sắc vàng - Vlastimil Podracký 02.10.2019
Nhân mạng cuối cùng và đồng loại - Vlastimil Podracký 02.10.2019
Sodoma & Gomora - Vlastimil Podracký 02.10.2019
Trả giá - Triệu Xuân 26.09.2019
Thế giới những ngày qua - Stefan Zweig 26.09.2019
Hai mươi năm sau - A. Dumas 26.09.2019
Đêm thánh nhân - Nguyễn Đình Chính 11.09.2019
Jude - Kẻ vô danh - Thomas Hardy 10.09.2019
Ông cố vấn - Hữu Mai 10.09.2019
Tiêu sơn tráng sĩ - Khái Hưng 05.09.2019
xem thêm »