tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Green Leaf VN - với hơn 400 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới - là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Luôn phục vụ khách hàng với phong thái và ý chí của người tài xế chuyên nghiệp. Chỉ tuyển dụng đầu vào tài xế có khả năng giao tiếp tiếng Anh đàm thoại. Tác phong, đồng phục chỉnh chu trong suốt thời gian phục vụ khách hàng. Các tài xế phải vượt qua chương trình đào tạo nghiêm ngặt về cách thức phục vụ khách hàng

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm: 27665121
Tiểu thuyết
26.12.2008
Diêm Liên Khoa
Người tình Phu nhân sư trưởng

Chương 10


 


            Đêm ấy hai anh chị ngủ trên đống bừa bộn thiêng liêng, ngay đến việc ái tình vui sướng tràn trề cũng diễn ra và hoàn thành suôn sẻ trên đống bừa bộn nền nhà. Họ không ngờ bề bộn đã đem lại cho mình sức mạnh vô cùng vô tận, giống như không ngờ trong đống rác lại  có thể nở  bông hoa tươi thắm. Nhưng khi sung sướng cực độ, thì cơn mệt mỏi cũng  đến theo, đã tấn công họ như vũ bão. Họ đã  rất nhanh chóng đi vào giấc ngủ, sau đó lại bị cơn đói đánh thức trong giấc ngủ. Ngô Đại Vượng  mặc dù hai chân bủn rủn, vẫn phải nghiêm chỉnh chấp hành chức trách toàn tâm toàn ý vì nhân dân phục vụ. Khi đi nấu cơm cho Lưu Liên và bản thân, mới phát hiện trong nhà  không còn một cọng rau xanh. Việc này không thể không  hủy bỏ lời thề  của họ bảy ngày bảy đêm đóng cửa không ra khỏi nhà, giống như huỷ bỏ tượng Thánh. Được cái đây đã là đêm cuối cùng của bảy ngày bảy đêm, cách trời sáng không còn bao lâu. Anh biết chị còn đang ngủ trên gác, định lên mặc quần đùi, ra vườn rau sau nhà nhổ mấy cây cải. Nhưng lại sợ quấy rối giấc ngủ của chị, thế là  anh cứ để tồng ngồng, từ từ mở khoá ngầm cửa sau bếp ra ngoài.


 


            Khi mở cửa, ánh trăng như một tấm kính lớn đập lên người anh. Bầu trời trong, xanh biếc, không hề có một vẩn mây, khiến anh bất ngờ. Ra khỏi nhà bếp, nhìn thấy mặt trăng bạc trắng đang toả ánh sáng vàng tươi, lơ lửng giữa trời, nhởn nhơ thanh thản, Ngô Đại Vượng bỗng có cảm nghĩ mặt trăng sẵn sàng rơi xuống bất cứ lúc nào.


 


            Đây không phải lần đầu Ngô Đại Vượng sợ mặt trăng rơi xuống. Lần đầu sợ mặt trăng từ trên trời rơi xuống là lúc bố anh mắc bệnh qua đời. Lần thứ hai vào lúc nửa đêm  hôm tân hôn, khi anh lơ mơ cảm thấy hôn nhân không có ý nghĩa gì. Bây giờ anh lại có cảm giác ấy. Anh không biết cảm giác đến bất ngờ lần này báo trước một điềm gì bất trắc trong số phận và cuộc sống của mình. Đi trên lối ra vườn rau, Ngô Đại Vượng cảm thấy mệt mỏi rã rời, hai chân bủn rủn chỉ chực ngã. Nhưng anh vẫn cảm thấy khoan khoái và nhẹ nhõm vô cùng trong dự cảm chẳng lành của đêm trăng. Anh thấy vững tâm, giống như trong kho chứa đầy vàng. Suy nghĩ kỹ, anh còn ao ước điều gì nữa? Một  cô gái lớn lên trong thành Dương Châu, sĩ quan, chức tiểu đoàn phó, phu nhân sư trưởng, xính đẹp mê hồn, tiếng nói dịu ngọt, lại còn là phần tử tích cực học tập tác phẩm nổi tiếng Mao Trạch Đông, là tấm gương sáng điển hình trong sư đoàn như anh, không chỉ sống với anh như vợ chồng trong hai tháng khi sư trưởng đi vắng, mà còn cởi trần cởi truồng sống với anh bảy ngày bảy đêm trong nhà gác không ra ngoài một giây một phút. Từ thân thể chị, anh đã nhìn thấy tất cả những chỗ tuyệt diệu tồn tại trên cơ thể đàn bà toàn thế giới, cảm nhận được niềm đam mê và sung sướng cả cuộc đời nằm mơ cũng không có. Ngoài ra, chị còn đồng ý sẽ tìm mọi cách giúp đỡ anh được đề bạt cán bộ, chuyển vợ con từ nơi rừng thiêng nước độc, khỉ ho cò gáy, nghèo rớt mồng tơi, ra Thành phố mà anh hằng mơ ước, để cuối cùng anh thực hiện được giấc mộng Thiên đường, trở thành người Thành phố.


 


             Tuy việc vợ có chuyển theo đơn vị quân đội hay không, đã không còn  khẩn trương cấp bách như trước, nhưng nghĩ đến thằng con kháu khỉnh, ngoan ngoãn do mình và Triệu Nga sinh ra, anh vẫn  nóng lòng muốn nhanh chóng chuyển vợ con ra Thành phố, còn bản thân sẽ được đề bạt thành cán bộ, được mặc bộ quân phục bốn túi màu xanh, bằng vải dạ chéo go, chỉ có cán bộ mới được mặc.


 Nói thật, hai tháng trước, nói Ngô Đại Vượng muốn đề bạt cán bộ là để thực hiện lời anh cam kết với gia đình họ Triệu. Còn lúc này, sau hai tháng, anh muốn đề bạt cán bộ đã không còn dính dáng quá nhiều với lời cam đoan. Đề bạt cán bộ đã chuyển hoá thành ước nguyện thầm kín mơ hồ, anh muốn phục vụ lâu dài trong quân đội và  sống chung mãi mãi với Lưu Liên. Nhưng một trang mới trong số phận sắp mở ra, chương nhạc tuyệt tác cuả tình yêu đã diễn tấu đến giờ phút cuối cùng khi tấm phông lớn khép lại. Đi đôi với tấm phông lớn từ từ đóng lại, Ngô Đại Vượng sắp sửa rời khỏi ngôi nhà gác số một, rời khỏi vườn rau, vườn hoa, giàn nho, nhà bếp thân yêu, cả những bát  đũa  gáo chậu xoong nồi và bao tải rau bề ngoài không dính dáng gì đến chính trị, không có những lời dạy, những khẩu hiệu cách mạng và hình ảnh đầu vĩ nhân, mà quan trọng hơn cả là tâm trạng phải xa Lưu Liên đã hoàn toàn chiếm lĩnh trái tim anh, ngay đến một giọt máu, một tế bào anh, cũng có vị trí quan trọng của chị. Hiện giờ anh vẫn chưa biết sự xa cách này sẽ chôn vùi ở nơi sâu thẳm trong trái tim anh nỗi đau khổ về linh hồn như thế nào. Không biết câu truyện của anh sẽ cua gấp lao thẳng tại đây, bắt đầu chuyển hứơng phát triển một trăm tám mươi độ. Không biết số phận của cuộc đời, thường là hết cơn thái lai đến tuần bĩ cực, trong niềm say mê cực độ, thường ẩn chứa sự trầm vắng lâu dài, trong vui sướng cực độ, thường ngầm chứa nỗi buồn đau dai dẳng.


 


             Hiện tại Ngô Đại Vượng đang ở trong trạng thái hoàn toàn không biết gì hết. Lưu Liên đã xuất hiện đằng sau anh từ bao giờ. Chị mặc chiếc xi líp màu đỏ nhạt, đeo chiếc xu chiêng màu trắng sữa, lặng lẽ đứng một lát, lại im ắng về nhà, thần không hay, ma không biết, cầm ra một chiếc chiếu cói, còn đem ra một gói bánh bích quy, bưng ra hai cốc nước sôi. Lần này, từ trong nhà đi ra, chị không nhẹ nhàng rón rén, mà bước thoải mái. Khi tiếng bước chân của chị khiến anh giật mình khỏi giấc mộng đẹp thèm thuồng đối với thiên nhiên và cảnh đêm, anh  chợt quay đầu, nhìn thấy chị đã  đến gần trước mặt, đang đặt hai cốc nước sôi và bánh bích quy trên bờ ruộng rau.


 


             Ngồi trên bờ một luống rau trong vườn, chị nghĩ đến chức trách của anh. Nghĩ thế, chị còn đợi anh nấu cơm. Có vẻ ân hận, anh khẽ thốt lên một tiếng:


-   Lưu Liên, cứ ra khỏi nhà là Vượng quên ngay, Liên muốn phạt Vượng thế nào thì phạt.


 


Lưu Liên không tiếp lời anh, nét mặt không tỏ vẻ buồn, bình thản như không có chuyện gì sảy ra. Khỏi cần nói, trong thời gian anh không ở trong nhà, chị đã sửa sang lại thân thể một lượt, tắm, gội đầu, xoa một lượt loại phấn thơm  chuyên dùng của chị em phụ nữ mà thời đó rất hiếm người mới có thể mua được từ Thượng Hải. Từ trên gác đi ra, hình như chị đã chia tay bảy ngày bảy đêm kinh thiên động địa. Dường như những ngày ân ái bình đẳng của hai người đã sắp chấm dứt. Chị vẫn là phu nhân sư trưởng, cô gái xinh đẹp sinh ra và lớn lên trong thành Dương Châu, một người thiếu phụ chín chắn, quyến rũ nhất trong doanh trại và cả thành phố. Mặc dù chị chỉ mặc một chiếc xi líp, nhưng đã khác hẳn người đàn bà bảy ngày bảy đêm không mặc quần áo làm tình với anh một cách điên cuồng. Sự quyến rũ bẩm sinh và nét cao quý sau này của chị đều đã được hoà quyện nhịp nhàng, đều đã trở thành một phần không thể tách rời trên thân thể chị. Từ trong nhà đi ra, chị im lặng, đến giữa vườn rau, chị nhanh chóng nhổ một vệt cải trắng còn non tươi, vứt sang một bên, trải chiếu lên, rồi bưng hai cốc nước và bánh bích quy để giữa chiếu, nhìn anh bảo:


Đại Vượng, lại đây, ăn bánh đã, Liên có chuyện muốn nói với Vượng.


 


Anh ngạc nhiên trước sự thay đổi không dễ nhận ra trên người chị, nhất là giọng nói bình tĩnh, chứ không phải cái xi líp mới tinh màu hồng nhạt và chiếc xu chiêng thêu hoa màu trắng sữa trên người chị.


 


Anh không biết có chuyện gì sảy ra. Nhưng anh biết nhất định có chuyện sảy ra.


 


 Bỗng dưng anh tỏ ra nhút nhát trước mặt chị, không biết là sợ chị, hay là sợ việc gì sảy ra. Nhìn chị đã tự ngồi vào chiếu trước, anh hỏi:


Lưu Liên, Vượng cũng về mặc quần áo vào nhé?


Khỏi cần.


Liên đã mặc rồi mà.


Vượng có cần Liên cởi ra không?


 


Anh muốn chị cởi bỏ. Nhưng anh im lặng. Anh nhận thấy, dưới bầu trời đêm yên tĩnh, mung lung, chị mặc hai  thứ khiến anh suy nghĩ miên man nhất có vẻ đẹp không sao diễn tả nổi. Anh ngửi thấy mùi thơm nồng nàn như hoa quế không nhìn thấy trong mùa này toả ra trên người chị.  Anh bước đến ngồi trước mặt chị. Giống như một cậu bé có ý chọn kiểu ngồi, anh khép hai chân, che “ của quý “ trên người. Khi anh che “của quý”của mình, chị tủm tỉm cười, nụ cười nhàn nhạt, có vẻ hơi buồn, như một người chị gái, sau đó lấy mấy cái bánh bích quy đưa cho anh:


ăn đi, cuối cùng vẫn là  để Liên hầu hạ Vượng.


 


Họ ăn bánh và uống nước dưới sáng trăng. Sáng trăng màu bạc sữa, như nước xả xuống vườn rau sau nhà và trong doanh trại. ăn rồi, uống rồi, chị thu dọn mẩu vụn trên chiếu, để cốc không ra dưới cây ngoài mép chiếu, nhìn bầu trời một lát, bảo:


Đại Vượng, có thể Liên có thai.


 


Anh nghe thấy chị bảo có thai. Nhưng trong giây lát anh không rõ nội hàm và ý nghĩa sâu sắc của  có thai chị vừa nói. Anh chỉ thừ người, hỏi lại một câu “Liên nói gì?” Không biết Lưu Liên cảm thấy ngạc nhiên trước phản ứng dửng dưng của anh, hay không muốn nhắc lại một lần nữa sự việc khủng khiếp mình vừa nói. Chị quay đầu liếc nhìn anh, lại im lặng ngẩng lên nhìn bầu trời đêm và ánh trăng mênh mông. Nét mặt không những không giận, mà còn có vẻ vui mừng anh không nhận ra. Cứ thế chị không nói không rằng, nét mặt bình thản, nhìn bầu trời, y như chuyên tâm nghiên cứu trăng sáng và mây trôi. Dưới bầu trời có mùi nồng nồng thanh bạch đang bay. Anh biết, đó là mùi mấy luống hành và hẹ ở gần đó. Khỏi cần nói, bảy ngày bảy đêm không ra khỏi nhà, không động đến luống hẹ một nhát dao, nó đã già đi. Mùi đăng đắng cay cay trong đêm phần nhiều là từ vạt hẹ bay ra.


 


Ngô Đại Vượng biết mấy luống hẹ đã đến lúc nên cắt xén, cứ để sẽ già  bỏ đi không ăn nổi . Nhưng khi mùi cay cay đăng đắng nhắc nhở anh phải khẩn trương thu hái, trong nháy mắt, hầu như cùng một lúc, Ngô Đại Vượng chợt hiểu ra  sự phức tạp của thai nghén Lưu Liên nói, phức tạp đến mức không thể hình dung và khái quát một cách giản đơn bằng vấn đề tác phong và vấn đề chính trị, không thể nói một cách giản đơn, cùng lắm thì xử ta vài năm cho xong và bắt làm đàn ông. Sự phức tạp của tình hình còn rắc rối hơn nhiều luân lý, đạo đức, văn hoá, lịch sử, xã hội và chính trị. Sự phức tạp của nó là ở chỗ nó là thể hỗn hợp của nhiều vấn đề, hơn nữa còn có tình yêu vĩ đại và tình dục sâu sắc. Khi Ngô Đại Vượng ý thức được sự phức tạp không gì so sánh nổi và nghiêm trọng chưa từng có của chuyện có thai chị  vừa nói, anh chợt  thấy bàng hoàng như sét đánh ngang tai. Trong nháy mắt, niềm vui sảng khoái dạt dào của  thiên nhiên và của vườn rau đem đến cho anh đêm nay đã biến mất.


 


Anh đột nhiên rùng mình hỏi chị:


Lưu Liên, Liên vừa nói gì vậy?


Liên không nói gì cả.


Liên có nói, Liên bảo hình như Liên có thai.


-   Liên bảo hình như có thai, nhưng Liên lại không như có thai, không hề có một chút phản ứng đối với chua đối với cay. Tháng nào cũng vào thời điểm này Liên đều có kinh nguyệt. Nhưng tháng này, ngay một chút cảm giác cũng không có. Không thấy có kinh nguyệt, có thể là có thai, cũng có thể chúng mình máu quá, chuyện giường chiếu quá nhiều, nên kinh nguyệt không bình thường lắm, lùi lại vài hôm.


 


Chị nói bình thản, giải thích kiểu nước đôi. Nhưng thái độ bình tĩnh không ngạc nhiên của chị đã giải thoát anh khỏi cơn lo lắng căng thẳng đột ngột vừa rồi. Nói xong, chị đứng khỏi chiếu cói, đầu tiên ngồi sóng vai với anh, sau đó quay lại, mặt đối mặt, chân đối chân, đùi gối đối đùi gối, còn nghịch như trẻ con, chị lấy ngón chân cái cấu cấu bàn chân anh. Đáp lại, anh cũng lấy ngón chân cái dẫm lên mu bàn chân nây nây của chị. Đến đây hầu như mọi báo động đều đã được loại trừ. Họ đều đã có thể trở lại trạng thái siêu bình thường của tình yêu. Nhưng khi Ngô Đại Vượng có khả năng lại đi vào cõi nhân sinh rạo rực khác thường, chị lại nêu ra một vấn đề càng phức tạp mà hiện thực.


 


Lại một lần nữa nằm xuống, chị nói:


-  Đại Vượng cũng nằm xuống đi, Liên có mấy câu muốn hỏi Vượng, dù trả lời thế nào, cũng phải nói thật với Liên.


Liên cứ nói.


Vượng nằm xuống đã nào.


 


Lại một lần nữa hai người nằm sóng đôi. Bởi vì sự bình tĩnh, đầu tiên đã  giải toả  nỗi lo lắng không yên của anh, khi nằm xuống sát hẳn vai tròn lẳn của chị, tâm lý và sinh lý của anh đều thay đổi kỳ diệu. Anh cảm thấy nước da trơn nhẵn của chị như dòng nước ly ty chảy lên bả vai rắn chắc của mình, ngửi thấy mùi phấn thơm trên thân chị, ngọt ngào như mùi táo, mùi dưa bở chín thấu đang vào vụ thu hoạch. Anh thấy hơi lạ, chị đã ngồi cạnh anh, đã nằm cũng lâu lâu, nhưng anh lại không ngửi thấy mùi phấn thơm anh đã từng luôn luôn thích ngửi, nhưng lại vì thường ngửi mà quen cho là thường. Anh cảm thấy mùi thơm nồng nàn tươi trắng, hình như vì lẫn với sương đêm mà có vẻ đặc quánh, lại bám vào lá rau  chung quanh và  những hòn đất mới tanh tanh, làm cho mùi vị có vẻ đẹp phơn phớt hồng, dưới ánh trăng, cứ quốn quýt, vấn vít chung quanh anh, chẳng chịu dời.


 


Anh trèo lên người chị, có vẻ như van nài:


Lưu Liên, Vượng muốn lắm.


Xuống đi đã, Liên có chuyện muốn hỏi Vượng.


 


Như đứa trẻ bất lực, anh xuống khỏi thân chị, gối đầu lên bộ ngực mềm mềm của chị, để lỗ tai phải lọt hẳn vào núm vú phải của chị.


 


Chị bê đầu anh đặt sang một bên bụng mình, âu yếm nói:


Đại Vượng, nếu Liên có thai thật, Vượng có sợ không?


Không.


Vượng không sợ sư trưởng biết sao?


Vượng lại rất muốn  để sư trưởng biết.


Biết thật thì Vượng làm thế nào?


Cùng lắm thì tống Vượng vào trại giam, chỉ cần không xử bắn, ra tù Vượng sẽ lấy Liên.


Lấy ư? Lấy thế nào?


-   Sư trưởng biết chuyện, còn lấy Liên sao? Không lấy Liên, chúng mình chẳng phải sẽ lấy nhau?


 


 Lưu Liên không trả lời sư trưởng biết chuyện tình dục của họ có còn lấy chị không, vẫn giữ quan hệ vợ chồng cũ với chị, để chị  vẫn được hưởng danh tiếng và địa vị là phu nhân sư trưởng, mà là tiếp lời anh, chị hỏi thẳng, bập ngay vào vấn đề chí mạng nhất:


Lấy Lưu Liên, Vượng bằng lòng bỏ vợ chứ?


-  Bằng lòng, chỉ cần Lưu Liên chuyển vợ con Vượng ra Thành phố, tìm một việc làm tháng nào cũng có lương, để thằng bé được đi học ở thành phố là được.


 


Chị ngồi dạy, hỏi:


Nếu không thể chuyển vợ con Vượng ra Thành phố thì sao?


 


Anh cũng ngồi dạy nói:


Liên làm được. Đây là chuyện Vượng đã thề với người ta, nhất định Liên làm được.


Liên muốn nói, ngộ nhỡ không được thì sao?


Làm gì có chuyện ngộ nhỡ. Đối với Liên việc này không khó. Chỉ cần Liên chuyển được họ ra Thành phố, để cô ta cũng như người Thành phố, có kinh nguyệt cũng có thể dùng giấy vệ sinh, cuộc đời Vượng coi như không có lỗi với họ. Liên bảo Vượng ly hôn, Vượng sẽ ly hôn, bảo Vượng kết hôn, Vượng sẽ kết hôn với Liên. Tới lúc ấy, nếu sư trưởng bỏ Liên, Liên lại muốn để Vượng ly hôn, lại không muốn để Vượng lấy Liên, cảm thấy Ngô Đại Vượng này không tương xứng với Liên -  Vượng biết mình không tương xứng với Liên, cho nên Vượng không dám nghĩ đến việc kết hôn với Liên - Nhưng không kết hôn, Liên lại không xa được Vượng, Vượng sẽ ly hôn, không lấy ai cả, cũng không đi gặp vợ Vượng đã ly hôn. Khi nào Liên cần gặp Vượng, cần Vượng phục vụ Liên, hoặc đặt tấm biển gỗ vì nhân dân phục vụ trước mặt Vượng, hoặc gọi điện cho Vượng ở đâu đó, Ngô Đại Vượng sẽ lập tức xuất hiện trước mắt Liên, bên giường Liên.


 


Nói xong, anh nhìn chị, giống như em bé nộp bài tập đang nhìn mặt cô giáo.


 


Chị cũng quay đầu nhìn mặt anh, hình như để phân biệt mức độ chân thành trong lời nói của anh. Mặt đối mặt, giữa hai người chỉ cách nhau vài tấc. Nhờ sáng trăng, chị nhìn rõ nét mặt anh không phải nói dối, liền úp mặt mình vào mặt anh. Sau khi chủ động hôn mấy cái, lại chủ động bỏ xu chiêng, cởi xi líp, vắt chúng lên một cây rau gần nhất bên chiếu, ngồi tại chỗ, nhìn thân thể loã lồ và khuôn mặt ươn ướt của anh, lại nói một câu càng nghiêm chỉnh, bất ngờ và cấp bách:


-   Đại Vượng, đợt học tập của sư trưởng kết thúc trước thời hạn. Ngày mai sẽ ra về. Đây là đêm cuối cùng chúng mình ở bên nhau. Gần hai tháng nay, Vượng đều yêu mến Liên, vì Liên phục vụ, đêm nay, trời sắp sáng, thời gian còn ít lắm, Vượng muốn làm gì Liên cứ việc làm. Vượng cứ coi Liên là cô vợ nhà quê của Vượng, muốn  sai bảo Liên thế nào, cứ nói thẳng với Liên, để  trong đêm cuối cùng này, Liên cũng phục vụ Vượng, cũng yêu mến Vượng, cũng để Vượng được thoả lòng vừa ý, để suốt đời Vượng không quên người Lưu Liên, không quên thân Lưu Liên.


 


Chị nói giọng vừa phải, chân thành mà buồn đau, tuy không hết sức nồng nàn, nhưng cũng đủ để Ngô Đại Vượng nghe rõ và cảm nhận. Cho đến lúc này,trăng đã ngả về phía đông, cách doanh trại quân đội một trăm mét, hoặc trăm dặm, không thể tính được gần xa, sương lạnh cũng đã dần dần lặng lẽ buông xuống vườn rau dày đặc hơn, ngay đến làn da trắng nõn của Lưu Liên cũng phủ một lớp xanh tái nhờ nhờ, bả vai, cánh tay đều nổi gai ốc, anh mới thật sự cảm thấy sự tồn tại của giá lạnh, mà sự giá lạnh này phần nhiều là do chị báo tin ngày mai sư trưởng về, còn non một nửa mới là do thời tiết trăng tà gió thổi gây nên.


 


Chị đã nằm bên anh,  nằm ung dung, tự nhiên thoải mái  biết chừng nào.


 


Anh nhìn chị, giống như nhìn một bức tranh khoả thân rất to trải trên đất. Vườn rau và ánh trăng là cảnh thực y hệt, nhưng lại có vẻ mờ nhoà trong mắt anh, dường khi hoạ sĩ tô màu đã giả vờ mượn cái lờ mờ để làm nổi bật ý thơ và độ nét của hình thể. Trong lờ mờ, chị hít thở gấp gáp, hình như đang đợi một trận sấm sét của tình yêu. Nhưng anh chỉ ngồi tại chỗ không nhúc nhích, cầm tay chị, như em bé cầm tay mẹ chỉ sợ mất.Không biết tại sao, cũng rất khó nói rõ vì sao, bỗng dưng anh muốn khóc, đã rơm rớm nước mắt. Đây là lần đầu tiên anh khóc trước một vở vở kịch tình yêu của hai người, nó không to không nhỏ, không phải vĩ đại, nhưng cũng không thể nói là bình thường. Khỏi cần nói,  ngay từ khi bắt đầu của sự việc, anh đã biết kết cục của nó, tất nhiên sẽ dọn dẹp, sẽ đóng màn bởi sự trở về của sư trửơng. Nhưng mặc dù như thế, anh vẫn cảm thấy ngày mai sư trưởng về có phần đường đột, bất ngờ, có bao điều anh không thể tiếp nhận.


Sư trưởng gọi điện thoai về phải không?- Anh hỏi.


-  Lúc một mình ở ngoài này,Vượng không nghe thấy tiếng chuông điện thoại ư?


- Chị đáp .


 


Đúng, anh không nghe thấy tiếng chuông điện thoại, cũng không cần phải nghe tiếng chuông điện thoại. Nhưng vấn đề quan trọng nhất là anh hầu như không suy nghĩ trong thời gian sư trưởng đi vắng, tất cả có bao nhiêu lần chuông điện thoại réo, Lưu Liên đã nói những gì với sư trưởng trong điện thoại, làm thế nào để lấp liếm cho qua cuộc tình giữa hai người. Việc không nên hỏi không hỏi, việc không nên nghe không nghe,việc không nên nói không nói. Đó là chức trách của anh. Thói quen chấp hành chức trách đã khiến anh bỏ qua điểm này. Cũng chính vì bỏ qua điểm này, khiến anh có nhiều bình tĩnh hơn trong vở kịch lớn, bớt được nhiều nơm nớp lo âu. Nhưng bây giờ, anh không thể không đối mặt với nỗi lo đang ập đến, không thể không có biện pháp để lựa chọn lấy một trong hai trước khi sư trưởng về.


Lưu Liên, Vượng muốn về nhà - Anh nói.


Bao giờ?- Chị hỏi.


Ngày mai, trước lúc sư trưởng về đến nhà. - Anh đáp.


 Chị ngồi dạy ôm anh vào lòng, ngả đầu lên vai anh, hỏi:


Vượng sợ phải không? Có Liên, Vượng đừng sợ gì hết, Liên sẽ bố trí êm xuôi mọi việc đâu vào đấy, coi như không xẩy ra chuyện gì.


 


Chị nói an ủi động viên anh. Anh chưa kịp phản ứng, chị đã dần dần thay đổi ý định:


-   Vượng về cũng được, về thăm vợ con, ở nhà một ít ngày, Liên sẽ xin cho Vượng nghỉ phép, không nhận được thư, hoặc điện báo của đại đội gửi về, Vượng cứ  yên chí  ở nhà, không phải về đơn vị.


 


Nói đến đây, có  một chuỗi tiếng bước chân chầm chậm trên con đường trước ngôi nhà gác vọng lại, từ xa đến gần, sau đó lại từ gần đến xa, cho đến lúc dần dần mất hẳn. Cùng một lúc, hai anh chị ngẩng lên nhìn chỗ đó, biết ngay là lính đổi gác, chờ sau khi tiếng bước chân mất hẳn, trở lại yên tĩnh, họ cũng lại trở về trong cảnh tượng tình yêu và tình dục, tình dục và tình yêu của mình.


Anh hỏi:


Lưu Liên, từ nay trở đi Vượng nhớ Liên thì làm thế nào?


 


Chị đáp:


Đại Vượng, không phải Vượng nhớ Liên thì làm thế nào, mà  là Liên nhịn không nổi nhớ Vượng thì làm thế nào.


 


 Đến đây, dường như nỗi đau buồn đã bao vây họ, không ai ngăn được bi kịch ập tới. Thế là rất tự nhiên, họ ôm nhau ngã xuống chiếu, hình như bởi vì họ bất lực đối với số phận, đã phó mặc cho số phận sắp đặt, để mặc cho cuộc đời trôi đi trôi lại trên dòng sông số phận, hoặc sang đông, hoặc về tây, muốn đến đâu thì đến, khiến họ trở nên có vẻ  chán nản đối với mọi thứ trên đời.


Chương 11


 


Ngô Đại Vượng đã về nghỉ phép ở quê hương miền tây tỉnh Hà Nam của anh.


 


Trong thời gian nghỉ phép hơn một tháng, anh tưởng như đã sống hơn bốn mươi ngày trong trại giam. Không biết sau khi sư trưởng về sẽ có chuyện gì khó xử và bất ngờ xẩy ra bên Lưu Liên.Không biết bộ đội đi hành quân dã ngoại đường dài trở về, đại đội trưởng, chính trị viên và anh em lính cũ lính mới trong đơn vị sẽ bàn luận như thế nào về việc mất hút của anh. Theo sự sắp xếp kín như bưng của Lưu Liên, quả nhiên có một đại diện quân đội ở nhà ga chuyên môn bố trí ghế nằm  cho các thủ trưởng đi công tác, đang trung thành đứng đợi ở cửa nhà ga lúc mười giờ sáng, dúi vào tay anh một vé tàu ghế nằm thông thường, rất khó mua thời đó, chẳng khác gì kỹ thuật mới cao cấp đang khan hiếm bây giờ, lại còn đưa cho anh xem một giấy thông hành quân nhân đặc biệt, bỏ vào một phong bì, trao cho anh và dặn anh dọc đường phải bảo quản tử tế, phải thực hiện người đâu chứng từ đấy, dù có vào nhà vệ sinh, cũng phải vật bất ly thân, túi xách không dời tay.


 


 Trao dặn xong, người sĩ quan dong dỏng cao đi về  văn phòng đại diện của anh, chỉ còn lại một mình Ngô Đại Vượng lẻ loi trong phòng đợi to rộng của nhà ga. Tính ra, sự cô độc thật sự bắt đầu từ lúc này, chẳng khác nào sự bất lực của cuộc đời và tình yêu bắt đầu từ khi đó.


 


 Bị thúc ép bởi yêu cầu đời thường cần phải hợp tình hợp lý, Lưu Liên không đi tiễn anh. Chị chỉ tiễn anh ra khỏi cổng ngôi nhà gác số một. Chiếc xe com măng ca phòng quản lý cử đến đợi anh ở ngoài cổng. Khi sắp sửa chia tay, sau khi chiếc xe com măng ca ở ngoài cổng nổi mấy tiếng còi thúc dục, Lưu Liên nhét vào tay anh hai mươi tờ mười đồng mới tinh, bảo:


-  Vượng cầm lấy một trăm đồng, dọc đường mua cho vợ hai bộ quần áo tử tế, mua cho con một vài thứ đồ chơi và bánh kẹo.


 


Anh không nhận tiền, nhìn chị lắc đầu, chị cứ cố tình nhét tiền vào túi xách chỉ dùng đựng tài liệu mà chị chuẩn bị sẵn cho anh.


 


Sau đó, bên ngoài lại nổi hai tiếng còi thúc giục.


 


Anh đã khóc. Nước mắt như viên ngọc rơi xuống phòng khách. Chị cười với anh. Nụ cười xanh xao mà u buồn, y như hoa cỏ dại mọc trên vách đá đất cằn quê anh. Nhìn chị cười, anh bước đến nắm tay, hỏi:


Lưu Liên, từ nay về sau, Vượng còn được gặp Liên không?


 


Chị cứ để anh bóp tay mình, sau đó rút tay, giục:


Mau ra đi, xe đang đợi Vượng ở ngoài.


 


Anh không thể không quay người đi ra.


 


Anh hy vọng chị ra cổng tiễn mình, nhưng lại bảo chị:


Liên ở đây thôi, đừng ra cổng tiễn nữa.


 


Chị không ra cửa tiễn anh thật. Nhưng khi ngồi trên xe com măng ca rời ngôi nhà số một, anh nhìn thấy chị từ lầu cổng đi ra, đứng dưới giàn nho nhìn anh trong xe, vẫy tay chào, lại một lần nữa, nụ cười trên mặt rạng ngời mà buồn  khổ, như hoa cúc vàng dại đang héo tàn, mãi mãi khắc ghi trong tim anh.


 


Anh không ngờ, nụ cười buồn thương của chị là dấu ấn  không phai mờ chị để lại cho anh mãi mãi trong cuộc đời. Nỗi cô độc thấm sâu vào linh hồn bắt đầu đến trong giây lát ở nhà ga, cho đến gần một tháng rưỡi nghỉ phép dài đằng đẵng ở dãy núi Bả Lâu miền tây tỉnh Hà Nam quê nhà, chỉ có nụ cười xanh xao ai oán của chị đã động viên an ủi anh.


 


            Anh không biết trong thời gian một tháng rưỡi, đang xảy ra chuyện long trời chuyển đất trong doanh traị quân đội anh đã phục dịch ngày đêm suốt năm năm trời. Một đội quân lớn từng hiển hách chiến công đã lặng lẽ mất đi trong biên chế xây dựng quân đội của Nhà nước, giống một chậu canh vàng nước bạc sắp mất đi trong biển cả. Anh không biết, đội quân này mất đi, sẽ thay đổi số phận của  biết bao người, mà sự thay đổi, chìm nổi và tiêu tan của số phận biết bao người, hoặc ít hoặc nhiều, hoặc trực tiếp, hoặc gián tiếp đều có liên quan đến tình yêu của anh và Lưu Liên. Chúng ta không thể nói  tình yêu giữa anh và Lưu Liên đã thai nghén một cách tàn khốc bi kịch số phận binh lính sĩ quan của một sư đoàn. Nhưng chúng ta có thể nói, nếu không có màn kịch lớn tình yêu giữa anh và Lưu Liên, việc đóng màn và kết thúc của số phận nhiều người  sẽ là hình thức khác, thời gian, địa điểm và hoàn cảnh khác. Ngô Đại Vượng không biết, trong những ngày anh nôn nóng không yên tại nhà, với niềm nhớ nhung sâu sắc của mối liên hệ chằng chịt  giữa anh với đơn vị, còn đơn vị lại đang mưu mô sắp đặt cho anh và câu chuyện của anh một kế hoạch, mà biểu hiện ra ngoài là đường đường chính chính, quang minh lỗi lạc, bi tráng mà chính nghĩa. Lãng quên sẽ trở thành lời cuối sách, hoặc khúc hát dạo đầu của mọi câu chuyện trong doanh trại.


 


 Lãng quên đã trở thành trung tâm công tác cuối cùng của đơn vị quân đội mất đi trong biên chế xây dựng quân đội và thế giới, mà  trong khi đó anh vẫn còn sáng ngóng chiều mong doanh trại quân đội ấy, giống như một người bệnh sắp chết đang thương nhớ mạng sống cuối cùng của mình.Biểu hiện trực tiếp nhất của sự thương nhớ khắc cốt ghi lòng, đau đầu nhức óc là  sự nôn nóng khó chịu của anh ở nhà quê. Mà sự nôn nóng khó chịu sống một ngày bằng cả năm ở nhà quê bởi nhớ Lưu Liên, không phải là sự khô khan, quạnh vắng của đời sống thường ngày, mà sau khi hoàng hôn buông xuống, anh không còn bao giờ có trái tim bình thường, giống như cuộc hôn nhân nhà quê khi đối diện và cùng giường với vợ trước kia.


 


 Nói đến Triệu Nga vợ anh, xét đến cùng chị vẫn là vợ anh. Về mặt tình yêu và tình dục, tuy chị tỏ ra hiền lành như súc gỗ và vụng về hiếm có, thậm chí trong giờ phút then chốt trên giường, lại có những lời nói và cử chỉ người thường không thể tưởng tượng, làm cho sự trơ lì và đóng kín ở nơi sâu thẳm trái tim chị, cho đến sự ngu muội và hoang đường không nên có nào đó, luôn luôn ảnh hưởng đến sự hài hoà và hứng thú tình dục sau khi cưới. Nhưng, sau khi anh có ba điều cam kết với chị, đồng ý sau khi tìm mọi cách được đề bạt cán bộ và chuyển chị từ nông thôn ra thành phố, chị cũng đã hạ quyết tâm cố gắng để anh thoải mái chuyện giường chiếu. Từ sau lần tình dục đầu tiên, tuy chị còn ngượng ngùng xấu hổ, tuy chưa bao giờ chị  chủ động bày tỏ tình cảm, đòi hỏi anh cho chị niềm sung sướng về thể xác. Nhưng nói chung khi anh có đòi hỏi, chị cũng có thể đáp ứng phần nhiều, thường là chiều theo ý thích của anh. Nhất là trong những lần nghỉ phép của anh sau này, chỉ cần anh nói với chị, anh đã tiến bộ, đã lập công được thưởng, sắp được đề bạt cán bộ, là chị cười, cười rất tươi, để anh tự do thoải mái trong tình dục, đặt linh hồn mình trong xác thịt, lấy xác thịt mình khao thưởng cho cố gắng tiến bộ của anh, để anh có cơ hội điên cuồng và si mê trên thân chị như một gã đàn ông đích thực, nhằm có thêm  động lực sau khi về đơn vị tiếp tục cố gắng tiến bộ.


 


 Mà sự thay đổi nhận thức và biểu hiện nổi bật nhất của chị là khi đã chiều theo ý anh, chị cũng không còn bao giờ che che đậy đậy trước mặt anh, nóng rồi, chị cũng dám cởi hết quần áo, để hai vú tồng ngồng thỗn thện đi qua đi lại trước mặt anh. Tính ra, trong mấy năm sau khi cưới, thời gian Ngô Đại Vượng và vợ chung sống với nhau cũng không quá hai ba tháng, xấp xỉ bằng thời gian anh sống chung với Lưu Liên. Nhưng chất lượng chung sống lại khác nhau một trời một vực. Một đằng coi tình dục là phần thưởng thể xác có mục đích thực tế, một đằng là đáp lại tinh thần và tâm hồn không hề đòi hỏi gì. Một đằng phần nhiều là một thứ thể hiện bản năng. Một đằng lại là sự trở về và thăng hoa của tâm hồn bùng nổ bởi ức chế kìm hãm.


 


 Nhưng giờ đây, sự thăng hoa không còn, bỗng chốc đã trở thành chuyện hôm qua, chỉ có trong hồi tưởng và tái hiện mà thôi.


 


 Chính vì thế, Ngô Đại Vượng từ đơn vị về nhà hơn một tháng đã không động đến vợ một lần, không hề có một lần rung động. Xem xét kỹ,Triệu Nga vẫn là người vợ chất phác, tuy không xinh đẹp bằng Lưu Liên, kiến thức cũng không bì nổi. Nhưng xét cho cùng vẫn trẻ hơn Lưu Liên nhiều. Là một đàn bà, chị không có nhiều điểm mạnh như Lưu Liên, nhưng cũng có nhiều ưu điểm và đặc sắc mà Lưu Liên không có.


 


 Ví dụ, Triệu Nga tuyệt đối không để chồng xuống bếp nấu cơm, chị cho rằng anh thân chinh nấu cơm là sự bất mãn như tát vào mặt chị.


 


 Ví dụ, Triệu Nga tuyệt đối không để chồng rửa bát, giặt quần áo, chị bảo anh xắn tay rửa bát, giặt quần áo, nếu hàng xóm trông thấy, chị sẽ bị coi là không cần mẫn, không hiền thục.


 


 Nhưng việc ngoài đồng anh lại phải đi làm. Những việc nhà nông ngoài đồng, như bẻ ngô, bó cây ngô, cày ruộng, gieo tiểu mạch, gánh phân, bón phân, việc nào anh cũng nhanh chân nhanh tay.Ban ngày, việc ngoài đồng không việc nào anh không làm, nhưng đến tối, việc nên làm, anh lại rất ít làm. Ngô Gia Câu là một bản nhỏ tự nhiên thuộc hệ núi Phục Ngưu, nằm trên một dốc núi giữa sườn núi Bả Lâu, có hai mươi mấy gia đình, với hơn một trăm dân bản, có lao động tập thể, cũng có việc riêng của từng nhà, ví dụ khai khẩn một hai sào bãi hoang ở cạnh một thửa ruộng của đội sản xuất, trồng đậu trồng vừng, hoặc trồng mấy cây rau cải, củ cải ở bờ lém bên sông, không hy vọng chúng tươi tốt và bội thu theo mùa vụ, chỉ trông mong những cây rau cải , củ cải này có thể thêm thắt vào ba bữa ăn trong ngày. Cứ như thế  ngày ngày anh ra đồng làm việc, giới thiệu với dân bản những tin tức thường ngày của thế giới bên ngoài. Đến đêm trăng lặn sao thưa, vợ con đều đã đi ngủ, anh lại ngồi thừ trong sân, trên đèo, im lặng, si mê, thẫn thờ nhìn về hướng doanh traị quân đội lâu lắm.


 


  Một lần, ngủ đến nửa đêm, Triệu Nga đã từng thúc cùi cánh tay vào anh thử hỏi thế nào. Giả vờ lẩn thẩn, anh hỏi “thế nào, cái gì”, Chị hỏi anh không muốn việc ấy, là bởi vì sáu tháng qua ở bộ đội không có chút tiến bộ nào phải không? Chị giục, anh muốn em thì muốn đi, không có tiến bộ cố gắng sau cũng được.


 


 Đây là lần đầu tiên chị chủ động cổ vũ và ám hiệu cho anh kể từ sau ngày cưới, lần đầu tiên chị bày tỏ với chồng tình yêu và  lòng ham muốn. Nhưng khi chị cột tình yêu tình dục và sự tiến bộ cuộc đời anh vào một mối, anh bỗng hiểu ra, ham muốn của mình vừa vặn như cái cuốc, cái xẻng bị người ta sử dụng để cuốc ruộng xúc đất, khiến tình yêu của anh đối với chị vốn đã xuống đến không độ bởi Lưu Liên, lại xuống tiếp vài vạch dưới không độ.


 


 Anh không động đến vợ, cũng không an ủi động viên, Ngồi dậy, anh nói một cách rất cao thượng:


-  Trước kia anh đã thề với em, nếu anh không được đề bạt cán bộ, quyết không về động đến em, nhưng không ngờ, năm năm đi lính,anh vẫn chưa được đề bạt cán bộ.


 


Mượn cớ ân hận một cách cao thượng, anh trí trá cho xong yêu cầu kín đáo về thể xác của vợ đối với mình. Sau đó  anh đứng lên, ra sân đứng một lúc, im lặng nhìn bầu trời đêm mênh mông. Đang là đêm rằm, trăng như chiếc mâm bạc tròn vành vạnh treo lơ lửng giữa trời. Dân bản không coi đêm rằm là gì hết. Nhưng nhìn trăng tròn, anh bỗng liên tưởng vẩn vơ, nẩy sinh nhiều ý nghĩ vớ vẩn không còn bao giờ có nữa đối với Lưu Liên. Anh đi một mình lên đỉnh núi ngoài bản, nhìn trăng sáng, nhớ Lưu Liên, cho mãi đến khi trời tang tảng sáng, vợ anh xuất hiện ở sau lưng, gọi tên anh bảo, đã sang canh năm, anh không về ngủ sao, anh mới nói một câu sáng láng ráo hoảnh chẳng khác gì  câu nói của vai diễn giác ngộ cao trên sân khấu:


- Ôi, anh nhớ đơn vị  quá, cảm thấy ở nhà chẳng có ý nghĩa gì hơn ở đơn vị.


 


Sau đó hai vợ chồng cùng về nhà.


 


Hơn một tháng ở nhà, thời gian chẳng là bao, nhưng Ngô Đại Vượng đã ở vào thế  đứng ngồi không yên, hình như không phải ở nhà, mà đi tha hương đã mấy tháng mấy năm. Khi nhìn thấy hình ảnh Mao chủ tịch treo trên tường trong nhà, tinh thần hoảng hốt, anh ngây người, ngớ ngẩn nhìn hồi lâu, nhưng không ai biết nơi sâu thẳm trái tim anh đang nghĩ gì. Trông thấy tượng thạch cao đầu Mao Chủ tịch thờ trên bàn nhà hàng xóm, không nén nổi xúc động, anh bước đến vuốt ve, yêu mến chẳng dời tay, y như đến vuốt ve khuôn mặt bẽn lẽn của một thiếu nữ. Nhìn thấy học sinh trong bản cầm vở bài học có trích lời dạy của Mao Chủ tịch đi qua sườn núi, anh ngăn các em lại đòi xem, giở ra xem một cách lạ lùng khó hiểu, lại trả các em một cách chẳng hiểu ra làm sao. Nhìn thấy người đưa thư đứng tuổi trên thị trấn ngoài mấy chục dặm, cưỡi xe đạp đi qua trước bản, anh đã đứng bên đường chờ sẵn từ xa, không đợi người ta đến gần, anh cất to giọng gọi:


Này, tôi có thư không?


Không có - Người đưa thư trả lời.


Có điện báo không? - Anh lại hỏi.


 


Người đưa thư đến gần trước mặt anh đáp:


-  Có điện báo, tôi chẳng phải đi  ngay trong đêm đưa đến cho anh rồi à?


 Nhìn người đưa thư đạp xe đi qua, anh lại đột nhiên chạy đuổi theo, lôi gác ba ga, suýt nữa làm người ta ngã chỏng chơ ra đất.


Không có thư, không có điện báo thật à? - Anh hỏi.


-  Anh mắc bệnh tâm thần phải không? - Người đưa thư quát tướng lên - Không ở lại đơn vị mà chữa, về nhà làm  quái gì?


 


Anh đành phải hậm hực, bất lực nhìn theo mãi, cho đến khi chiếc xe đạp màu xanh của người đưa thư biến thành một chấm  trắng và mất hút trong nắng vàng rực rỡ cuối thu, anh vẫn đứng không nhúc nhích ở đầu bản bần thần nhìn về hướng đó.


 


Cuối cùng, anh trở nên lầm lì ít nói, có thể ngoài làm việc, cả ngày không thèm nói với vợ con một câu. Cuối cùng cũng có một ngày thật hoang đường, anh đang đánh phân lợn ra khỏi chuồng, không biết từ đâu nhặt được một chiếc biển gỗ ngô đồng. Trên biển có năm chữ “vì nhân dân phục vụ” viết bằng mực, sau chữ không ký ba chữ Mao Trạch Đông, không có ngôi sao năm cánh, bông lúa mạch và khẩu súng trường, chỉ có vết mục lốm đốm bởi dầm mưa  dãi gío. Anh cầm tấm biển gỗ cắm lên tường chuồng lợn, mỗi lần hất một xẻng phân ra ngoài, anh lại liếc nhìn biển gỗ một cái. Khi hót hết phân, gánh ra ruộng, anh lại treo biển gỗ lên đòn gánh. Khi cày bừa gieo tiểu mạch trên ruộng, anh lại cắm biển gỗ ở đầu bờ. Lúc dắt con rong chơi,anh treo biển gỗ lên cành cây.


 


Một hôm, tấm biển gỗ từ cành cây rơi xuống, con trai anh dẫm chân lên tấm biển, anh liền tát nó một cái. Trên mặt thằng bé mới một tuổi rưỡi, in vết năm ngón tay đỏ lựng, nghiêm trọng tới mức vợ anh và dân bản không thể độ lượng và chấp nhận được nữa. Đã đến lúc mỗi người dân bản lương thiện cảm thấy tiếp tục nhẫn nhịn đều là vô trách nhiệm đối với Ngô Đại Vượng và gia đình anh, vẫn là  do ông đội trưởng sản xuất cũ của bản đứng ra tiến hành   một cuộc nói chuyện với anh đầy ý vị.


 


Đó là lúc Ngô Đại Vượng vừa ở nhà được một tháng chín ngày, vợ anh tìm  ông đội trưởng sản xuất được chị gọi là chú cả, ấp a ấp úng kể laị một chi tiết  đời sống khiến ai cũng khó hiểu. Chị kể, từ sau ngày về nhà nghỉ phép, anh không những không làm tình với chị, mà ngay đến sờ vào người, động vào thân một cái anh cũng không. Nhưng từ sau khi nhặt được tấm biển gỗ “vì nhân dân phục vụ”, đêm nào anh cũng cắm tấm biển gỗ ở đầu giường, đêm nào anh cũng làm tình với chị, mà khi làm tình, anh không coi chị là người, cũng không coi bản thân là người, hoàn toàn giống y như súc vật.


 


Ông đội trưởng sản xuất đã ngoài sáu mươi tuổi, hình như thừa biết nam nữ  làm tình không coi mình, cũng không coi vợ là người, ắt phải là kiểu chơi khác hẳn. Cho nên, ông không thể không đứng ra  giải quyết vấn đề luân lý, đạo đức rất khó hé răng này.


 


Hôm nay, ông đội trưởng gặp anh nói hai điều ngắn gọn mà đủ ý.


-  Hết phép rồi, sao cậu không trở lại đơn vị? Tôi là người đã từng trải, biết bộ đội nghỉ phép đều là một tháng. Nhưng cậu về nhà đã quá một tháng, có phải cậu có sai phạm gì ở đơn vị bị khai trừ rồi phải không? Đại Vượng này,  nếu không bị đơn vị khai trừ, cậu khẩn trương về đơn vị, mắc bệnh gì mau mau về đơn vị điều trị, ở nhà vừa thiếu bác sĩ, vừa không có tiền thuốc,  cậu sống thế không chỉ hại bản thân, còn hại cả thằng bé và mẹ nó.


 


Cuộc nói chuyện của ông đội trưởng diễn ra trong ba gian nhà tranh vách đất cũ kỹ của Ngô Đại Vượng. Bên cạnh còn có một gian bếp lợp rạ. Ngô Đại Vượng đang áp dụng kỹ thuật xây bếp tiết kiệm năng lượng của quân đội trong  bếp nhà mình. Anh định xây một cái bếp than y hệt của đơn vị, làm cho đời sống gia đình lấy đun củi là chính, đun than là phụ  càng tiết kiệm được than và tiền. Bởi vì xây bếp phải trộn bùn nhào đất. Trộn bùn nhào đất ngay trong sân. Tấm biển gỗ “vì nhân dân phục vụ” anh cắm trên đống đất sét. Để nâng cao tính nghiêm túc của cuộc nói chuyện, để nói cho anh hiểu không sai sót những chuyện khó nói, khi nói xong hai việc trên sắp sửa ra về, ông đội trưởng liếc mắt nhìn tấm biển gỗ trong đống đất, rồi thuận chân đá bay tấm biển gỗ ngô đồng vốn dĩ đã mục nát.


 


Tấm  biển gỗ rơi xuống sân như chiếc lá. Năm chữ vì nhân dân phục vụ viết mực nhom nhem, nứt vỡ rơi mỗi nơi một mảnh, y như tấm gỗ quan tài mấy ngàn năm đã mục nát.


 


Hôm sau, bố Triệu Nga, ông kế toán già từ công xã đến. Lúc này, bởi tuổi đời ông đã đến nước không còn hy vọng gì nữa, cả đời làm việc ở công xã, cũng không có đứa nào trong mấy đứa con từ nông thôn ra công tác ở thành phố. Vì vậy, nỗi bức xúc và bất lực trong lòng đã công nhiên thể hiện trên nét mặt có vẻ già nua của ông. Đến nhà Ngô Đại Vượng, ông không ngồi trên chiếc ghế con rể bê ra cho ông, cũng không thèm uống bát nước con gái rót mời bố, mà đứng đối mặt với Ngô Đại Vượng trong sân, lẳng lặng nhìn con rể hồi lâu, nói một câu kinh thiên động địa:


Ta thật có mắt như mù, tại sao lại gả con gái cho mày.


 


Sau đó, ông rút từ phong bì ra một bản cam đoan gấp ngay ngắn được bảo quản tử tế, giở ra trước mặt Ngô Đại Vượng, đập đập vào chỗ ký tên của anh, ông vứt vào tay anh, rồi hằm hằm ra về.


 


Về công xã tính sổ tiền ăn cuối tháng.


 


Tờ giấy cam đoan từ trên tay Ngô Đại Vượng ẻo lả rơi xuống đống đất cát trước mặt, màu trăng trắng vàng vàng nhợt nhạt, giống như sắc mặt Ngô Đại Vượng lúc bấy giờ.


 


Hôm sau, Ngô Đại Vượng thu xếp ba lô hành lý về đơn vị.


(còn tiếp)


Nguồn: Người tình Phu nhân sư trưởng. Tiểu thuyết của Diêm Liên Khoa. Vũ Công Hoan dịch.

Mục lục:
1.
2.
3.
4.
5.
6.
7.
8.
9.
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Thế giới những ngày qua - Stefan Zweig 17.06.2019
Ông cố vấn - Hữu Mai 17.06.2019
Seo Mỉ - Đỗ Quang Tiến 07.06.2019
Báu vật của đời - Mạc Ngôn 01.06.2019
Cõi mê - Triệu Xuân 21.05.2019
Chiến tranh và Hòa bình - Liep Nicôlaievich Tônxtoi 21.05.2019
Đông Chu liệt quốc - Phùng Mộng Long 13.05.2019
Đường công danh của Nikodema Dyzmy - TADEUSZ DOLEGA - Mostowicz 09.05.2019
Làng tề - Đỗ Quang Tiến 08.05.2019
Kim Vân Kiều Truyện - Thanh Tâm Tài Nhân 07.05.2019
xem thêm »