tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Green Leaf VN - với hơn 400 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới - là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Luôn phục vụ khách hàng với phong thái và ý chí của người tài xế chuyên nghiệp. Chỉ tuyển dụng đầu vào tài xế có khả năng giao tiếp tiếng Anh đàm thoại. Tác phong, đồng phục chỉnh chu trong suốt thời gian phục vụ khách hàng. Các tài xế phải vượt qua chương trình đào tạo nghiêm ngặt về cách thức phục vụ khách hàng

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm: 30183744
Tiểu thuyết
08.04.2014
Nguyễn Đình Chính
Đêm thánh nhân

Cha Tạc lội bì bọp cạnh Dục Văn Bường thẳng hướng về một lò gạch đỏ lửa. Chẳng mấy chốc hai người lấm bê bết hệt như ăn cướp dưới thuyền chạy lên bãi biển đang bị  cảnh sát truy đuổi. Gío mạnh đến nỗi cha Tạc sởn gai ốc. Tự dưng cha Tạc chợt nhớ lại đêm nảo đêm nào cùng với bác sĩ Chiểu cô Kim Thoa và bác sĩ cầu chui rừng đi ăn cỗ với ma ở nhà mồ trại cụi An NaN Tây Nguyên. Dục Văn Bường dẫn cha Tạc đi vòng qua gò đất um tùm cây dại cỏ dại mon men tới gần túp lều tranh nằm khuất sau lò gạch kín mít to tướng đang phì phì toả ra hơi nóng khét lẹt. Nhìn xa túp lều tranh giống  chòi canh vịt bỏ hoang nhưng đến gần thì thấy le lói ánh đèn dầu và hàng đống quần áo rách rưới phơi ngoài vách. Dục Văn Bường gọi tướng lên: “Đại cụt ơi ra đón khách”. Lập tức trong nhà có tiếng quát to: “Khách khứa đéo gì. Thằng Bường hả. Vào đây uống rượu”. Dục Văn Bường quay lại cười với cha Tạc: “Có nhà rồi”. Cha Tạc theo Dục Văn Bường chui vào trong lều. Một người đàn ông cởi trần trùng trục mặt đầy râu đang đứng lò cò một chân còn  chân kia cụt tới quá đầu gối thò ra từ trong ống quần  mẩu thịt dúm dó thâm xịt. Một cẳng chân già đen bóng sứt sẹo lằng nhằng dây nhợ vất lăn lóc dưới đất cạnh  hũ sành và dăm chiếc bát mẻ. Dường như người đàn ông đang uống rượu nghe tiếng gọi nên đứng lên nét mặt chẳng tỏ ra mừng rỡ cũng chẳng lạnh nhạt. Anh ta hất hàm hỏi Dục Văn Bường:


       - Mày dẫn khách đến mua gạch à?


       Dục Văn Bường cười hì hì:


       - Đếch phải. Đây là ông đức cha Tạc vẫn về làng Lũng Bãi. Tao dẫn cha đến chơi với mày.


       - Cha đạo cơ à.


       - Cha đạo chính gốc chịu chơi lắm.


       Đại cụt từ từ ngồi xuống đống cỏ khô giữa lều kín đáo nhét mẩu thịt xám ngoét vào trong ống quần. Dục Văn Bường kéo cha Tạc ngồi xuống. Gã hất hàm hỏi:


       - Còn rượu bìm bịp chứ.     


       - Trước mặt mày cả hũ mới ngâm thêm hai con một mái một trống. Uống đi. Thả giàn.


       Đại cụt soi ngọn đèn dầu vào gần hũ rượu cho thấy rõ hai con chim đen sì còn nguyên lông lá đang co quắp quặp chặt nhau. Gã rót rượu ra bát to. Đại cụt rót khéo lắm. Hũ rượu to thế nặng thế miệng hũ loe như cái bát mà rót không vãi ra ngoài một giọt. Dục Văn Bường tủm tỉm:


      - Mày uống một mình?


      Đại cụt nhếch mép:


      - Chả một thì mấy mình.


      - Có gọi được em nào đến hầu rượu không?


      Đại cụt liếc trộm cha Tạc rồi cười khềnh khệch:


      - Muốn hả?


      - Cho vui.


      - Thì cho vui.                                                                           


      Đại cụt lọc xọc đứng lên vớ cái chân giả lắp vào chỗ chân cụt. Gã làm nhanh như người ta xỏ chân vào giầy. Dục Văn Bường cũng đứng lên: “ ở đâu vậy để tao đi cùng”. Đại cụt gạt đi:  Ngồi nguyên đấy. Đây là mấy ả đốt lò người cùng làng tao cả. Có phải điếm đâu mà gọi. ” Dục Văn Bường lắ đầu: “Thế thì  ăn nhằm vui vẻ gi cho mất thì giờ. Tao thích ăn bánh trả tiền”. Đại cụt ngoái lại ngoác mồm kéo đến mang tai: “ Tiên sư thằng cậy tiền. ở đây buồn bỏ mẹ chỉ cần vui vẻ tình cảm là được tất tao dặn trước mấy ả này là thợ bốc đất khoẻ như hùm cẩn thận kẻo các em vặn gẫy đôi người. ” Nói rồi Đại cụt khấp khểnh bỏ ra ngoài chỉ còn trơ lại cha Tạc và Dục Văn Bường ngồi bên hũ rượu bìm bịp xông hơi tanh ngòm. Dục Văn Bường kể lể: Thằng cụt này trông như thằng ăn mày ăn xin nhưng có tiền bạc tỷ đấy. Nhà nó ở ngay ngã ba Kỳ Sơn. Nhà gạch ba tầng. Vợ hai sạp vải ở chợ phố Mới còn thằng chồng thì hàng năm vào mùa nước cạn lại mò về đây cởi trần trùng trục chui bờ chui bụi bốc đất vầy bùn làm gạch đến mùa nước lên lại chuồn về thị xã com-lê ca-la-vát đỏ rung đùi ngồi hát ka-ra-ô-kê. Dục Văn Bường dúi bát rượu vào tay cha Tạc: “ Uống đi cha thứ này bổ dương đủ sức tý nữa quần nhau chí tử.  Mời cha. Cha Tạc cạn bát rượu. Người cha nóng lên rất nhanh. Cùng lúc bên ngoài có tiếng chân người bước nặng bước nhẹ đạp sột soạt trên cỏ lẫn tiếng cười nói nhí nhéo vui vẻ rồi Đại cụt tập tễnh dẫn hai người đàn bà chui vào lều. Cả hai đều trong như hạt mít mắt him híp bắp vai nổi u lực lưỡng đô vật. Nom thấy hai vị khách hai ả có vẻ hơi ngượng. Đại cụt đốp luôn:


     - Thượng khách của anh đấy. Họ muốn có người hầu rượu. Nom mặt mũi hai ông tử tế hơn mặt quỷ nhá. Sướng nhá tha hồ cho hai cô tẩm quất cấu véo đấm bóp.


     Hai người đàn bà ré lên cười thò tay véo Đại cụt khiến gã nhảy thách lên cười sằng sặc. Dục Văn Bường túm luôn tay hai ả kéo cùng ngồi xuống. Gã nhơn nhơn:


     - Nghe đồn quân lò gạch của ông Đại cụt tửu lượng khá lắm phải không ?


     Đại cụt vỗ độp vào cái chân gỗ:


     - Còn phải nói. Muốn làm quân tao thì trước hết phải biết uống rượu như hai em đây.


     Hai ả cười khúc khích. Năm người ngồi thành vòng tròn. Hai người đàn bà nhanh nhẩu rót rượu ra bát. Lạc luộc đổ thành đống. Quanh ánh đèn dầu lom đom năm cái mặt người động đậy tối sáng nhoè nhoẹt như năm mặt nạ con rối. Năm bát rượu nâng lên cụng mạnh. Đại cụt hét lên như ra lệnh: “ Uống cạn”. Rồi gã ngửa mặt đổ ồng ộc bát rượu và lỗ mồm đang há hoác ra rộng như cái hang. Bát rượu cay xè đắng ngắt và nóng đến phồng rộp cả lưỡi khiến cha Tạc tối tăm cả mặt mũi chỉ chút nữa là phọt tất cả rượu ra khỏi mồm. Dục Văn Bường cầm tay một ả ấn mạnh vào háng cha Tạc hí lên cười:  Chăm sóc bạn anh chu đáo nhé ông ấy vừa thua bạc đấy sầu đời lắm. Chị đàn bà cười khùng khục lùa mạnh tay  ngược lên bụng cha Tạc bàn tay thô ráp cứng như sành của ả bất ngờ túm lấy mẩu rốn của cha Tạc day đi day lại rồi ả buột mồm kêu lên ngạc nhiên rụt phắt tay lại. Đại cụt quay sang trợn tròn đôi mắt hung dữ ngoác mồm cười gầm gừ:  Chưa chi đã vồ được đầu con rắn hổ mang nó ngoi ngược lên bụng rồi à. Cha Tạc ngồi co người lại còn ả đàn bà thì lại toét miệng ra cười theo. Dục Văn Bường hích vào vai cha Tạc:


     - Thoải mái hết cỡ đi đức cha ơi.


     Rồi gã ôm choàng lấy hũ rượu bìm bịp rống lên lảm nhảm nhại theo một điệu cải lương sai bét:  Nơi đây đồng không mông quạnh chỉ có chuột trù và rắn rết chốn ráo đi về giao hợp quanh mấy cái lò gạch chết tiệt này thôi chẳng việc gì mả cả thẹn cứ việc vui hết cỡ cha ơi đã là người đời thì chẳng thằng nào mà chẳng trên răng dưới rốn và khúc dưới có một cái...  bờ...  bòi. Tất cả ồ lên cười. Đại cụt khoái chí cơi phăng mẩu chân gỗ ném vào góc lều cũng giống lên:


     - Uống. Số tao đêm nay có khách quý chúng mày đến chơi nên đếch phải uống một mình. Sướng cái đã. Sướng. Uống. Uống rồi tha hồ đè nhau ra. Uống.


     Rượu trong hũ lại đổ ra ồng ộc. Năm bát rượu lại được nâng lên. ả đàn bà ngồi cạnh cha Tạc ghé sát vào cha che miệng cười:  Em tên là Luyến thế anh tên là gì. Cha Tạc xưng tên. ả Luyến ngẩn ra rồi buột miệng:  Thằng cháu gọi em là bà trẻ cũng tên là Tạc đang chạy xe ôm ngoài phố Mới. Cha Tạc tủm tỉm cười:  Thì tôi cũng chạy xe ôm ngoài phố Mới đây. ả đàn bà véo mạnh vào lườn cha đau đến nỗi cha Tạc giật thót người kêu ái một tiếng như bị rết đốt.


     - Cái ngực lẻo khẻo mỏng dính như anh thì ôm gì có mà chỉ ôm bươm bướm. Chúa bịa. Uống thêm với em một bát rượu nữa nào. Uống hết nhé. Anh mà không uống thì lão Đại cụt trừ tiền bọn em vì tội không biết hầu rượu khách quý.


     Một bát rượu đầy sóng sánh dứ tới sát tận mồm cha Tạc. Lúc này Đại cụt Dục Văn Bường và ả đàn bà tự xưng tên là Luyến đã ngồi quây đầu quanh một cỗ bài Tây vừa uống rượu nhá lạc đôm đốp vừa quật đen đét mấy con bài cũ nát xuống chiếu thỉnh thoảng lại ré lên văng đéo xíu cặc dái mù mịt. Đầu óc cha Tạc đã lơ mơ. Cổ cha ngặt ngoẹo giữa vòng tay ấm áp chắc nịch của ả đàn bà. Một nửa bát rượu trào khỏi mồm cha Tạc chảy xuống cổ xuống ngực xuống bụng ướt đẫm mẩu rốn lồi mát lạnh như có gió thổi vào. ả đàn bà rủ rỉ:


     - Nằm xuống đi cho đỡ mỏi.      


     Bàn tay ả vít cổ cha Tạc xuống nhưng cha vẫn cứ ngồi im tâm trí cha mung lung hai mắt cha nặng chĩu cố mở ra nhìn mấy  cột tre múi lạt buộc hũ rượu  manh chiếu rách và tấm phên hun hút gió lùa mà bỗng dưng cha thấy túp lều cỏ tranh này sao lại giống  chòi gác chạy lụt cất trên mái nhà vợ chồng lão Bền cò đến lạ lùng.


     Đêm tĩnh lặng phóng khoáng hoang vu và êm đềm đến nao lòng. Gió từ bờ sông ùa về cuộn theo những tiếng lào xào rất bí ẩn. . Mái tóc gội lá xả thơm nồng của ả đàn bà cuộn quanh mặt cha chẳng khác gì bàn tay mơn trớn dịu dàng. Cái mùi ấm nóng ngầy ngậy từ thân thể ả cứ nồng lên ngây ngất hơn cả mấy bát rượu bìm bịp đang chảy réo trong gân thịt cha. Chân tay cha Tạc run bần bật. ả đàn bà trừng trừng nhìn cha Tạc rồi buột kêu lên như đang nghẹn:


     - Ông anh của em ngấm rượu rồi đã bảo là nằm xuống cho khỏi chóng mặt.


     Cha Tạc nhắm mắt lại phó mặc cho hai bàn tay khoẻ mạnh ấm áp của ả đàn bà đỡ cha nằm dài xuống ổ cỏ tranh. Mấy cọng cỏ nhọn như kim chọc vào gáy cha vào tai cha đau quá khiến cha phải hé mắt ra. Một bộ ngực đồ sộ đỏ hồng như tảng đất sét còn tươi ấp vào mặt cha khiến cha tối tăm cả mặt mũi ngột thở. Đáng lý ra phải vật mạnh đầu sang một bên thì cha lại ấp mạnh vào bộ ngực đó. Hai mắt cha nhắm nghiền lại. Tai ù đi và hồn cha bay vọt lên mạnh mẽ hả hê chói lọi như một cánh bay của quỷ dữ vừa thoát xác. Cùng lúc đó trên  ổ rơm sát dưới chân cha Tạc Dục Văn Bường đang chồm chỗm cưỡi lên bụng ả đàn bà  nhún nhẩy như gã tài xế phi xe máy cưỡi ôtô. Hai cặp đùi trần truồng đỏ tươi vạm vỡ như hai cặp đùi dế của ả đàn bà cứ giãy lên đành đạch. Dục Văn Bường hú lên: Rau tàu bay rau tàu bay vạn tuế đéo mạ nhà lầu khách sạn hô-teo.


     Thời gian ở bên trong túp lều xác xơ tã nát hoang vu này không điểm nhịp đều đặn thong thả nhặt khoan tích tắc mà réo ồ ồ như cơn gió dại mà dềnh lên như dòng nước con sông Cái mà quánh lại dẻo kẹo như tảng đất sét đỏ nóng rực nhày nhụa ướt nhẽo đê mê hỗn mang. Ngọn đèn dầu lom đom đã bị thổi tắt phụt từ lúc nào. Túp lều tranh tối om. Ngoài trời lơ lửng một vầng trăng đỏ quạch giống hệt như con mắt độc nhỡn đang quắc lên dòm xuống cõi nhân gian phóng khoáng mênh mang mờ mờ ảo ảo u ám uẩn khúc hư hư thực thực. Nếu lúc này có ai lội bừa lên bùn nhão đạp phứa lên những bụi cỏ tranh dày đặc tua tủa sắc nhọn rồi rón rén mò lại túp lều tranh ghé mắt dòm vào thì chắc hẳn há mồm giật mình khi thấy hai đống ổ rơm rối tung tơi bời lùm bùm lục đà lục đục như có mấy con ma xó đang ngọ nguậy giãy giụa ở bên trong và một gã cụt chân cởi trần trùng trục mặt mũi đỏ gay râu ria bợm trạo đang ngả nghiêng mân mó cái chân cụt rống lên như  thằng dở người: Cùng trong lỗ nẻ chui ra đêm khuya đú đởn như ma trên đồng ì a ì a. Hớt ánh trăng vàng khum tay mà hớt ánh trăng vàng. Hớt ánh trăng vàng mà uống no say. Say rồi trụt khố váy ra anh trên ả dưới cùng bay lên trời. ối ông trời già ơi ì a ì a...  


 


                                                                     *


 


     Cơn áp thấp nhiệt đới tan đi trận bão số một ập về nhanh hơn dự báo oang oang ở trên đài báo. Sáng ngày 14 tháng 7 tức là một ngày sau cái đêm cha Tạc lão Bền và Dục Văn Bường đi thuyền chơi trăng trên dòng sông Cái rồi tạt vào lò gạch  Đại cụt uống rượu đùa giỡn với hai ả nạ dòng nung gạch vào khoảng 10 giờ trời bỗng tối sầm lại gió nổi lên rất mạnh. Gió réo lên hú lên gào lên rít lên đinh tai nhức óc rồi mưa sầm sập đổ xuống chẳng mấy chốc cả  làng Lũng Bãi đã trắng xoá mờ mịt trong mưa gió. Đứng ở trên đê sân thượng toà khách sạn ngoài đê được vài phút Dục Văn Bường đã phải chui tọt xuống. Mưa gió dữ dội hung hãn đến nỗi nếu nấn ná thêm chút nữa thôi gã đã bị quăng xuống mấ chuồng gấu chuồng khỉ ở dưới vườn. Ngồi trong căn buồng karaôkê tối om kín mít đóng chặt tất cả cửa sổ cửa ra vào mà gã còn nghe rõ tiếng dòng sông Cái đang cuộn sóng dâng nước lên ầm ầm như tiếng đập trống liên hồi liên tục mỗi lúc một dữ dội. Rồi gã ngủ thiếp đi. Ngay trong giấc ngủ gã cũng nghe thấy những tiếng gào rít gầm rú của mưa gió đến khi choàng tỉnh dậy hé mắt nhìn qua tấm rèm nhung màu đen gã mới giật bắn người kinh hãi. Trời đất bên ngoài tím đen. Gió bão vẫn gào thét. Ba chục cây Bách Tuế bưng gốc từ thành phố về trồng thành bốn hàng vây quanh vườn toà khách sạn đã bị quật tung gốc lá cành gẫy nát. Mấy mái tôn ốp nam đỏ chói lợp chuồng gấu chuồng khỉ đã bay vù đâu mất. Cũng may là chưa có con thú nào nhốt trong chuồng chứ không cầm chắc chết toi hết. Mưa quất chéo léo. Gió rít lên níu chặt mấy bức tường vây quanh toà khách sạn cứ y như có một con trăn khổng lồ vô hình đang nổi điên quăng quật lồng lộn tìm chỗ đẻ. Dục Văn Bường nhìn ra xa không tin vào mắt nữa cả làng Lũng Bãi đã chìm ngập trong biển nước mênh mông trắng loá cuồn cuộn sóng. Nước từ con sông Cái cứ dềnh lên tiếp tục tràn vào làng Lũng Bãi tiếp tục tràn vào lấp đầy mấy hố đấu bạt ngàn cỏ lác vỗ sóng ào ào vào tận chân đê . Con đường đắp đất từ ngoài khách sạn chạy vào làng Lũng Bãi cũng đã chìm nghỉm mất tăm trong nước. Nước chồm sát tới ngay cổng khách sạn hung hãn đập sóng ầm ầm vào kè đá làm tung lên từng đám bọt trắng loá hung tợn.


     - Ghê gớm thật. Bọn du lịch Tây ba lô mà tận mắt thấy cảnh lụt lội gió bão điên dại hãi hùng thế này thì phải thích đến vãi linh hồn.


    Dục Văn Bường chắp hai tay cầu trời phật rồi gã vớ lấy cái phôn di động và gào lên:


     - Ông Phúc phó giám đốc đấy hả. Bường đây. Bường chủ khách sạn Lũng Bãi đây. Sếp ơi lụt to rồi. Tuyệt vời. Trắng loá mênh mông nước chẳng thua gì đại hồng thuỷ. Cả làng Lũng Bãi chìm nghỉm rồi. Đàn bà trẻ con đang leo lên mái nom lỳ dị lắm. Đoàn khách du lịch Đan Mạch sang rồi à. Tuyệt cú mèo. Không được thay đổi chương trình mhiệm vụ của xếp là bốc tất cả chúng nó xuống chỗ tôi. Bão cũng đi. Càng bão to càng ly kỳ áp phê rùng rợn. Tôi đã sẵn sàng hai xuồng máy bốn thằng quần đùi si-líp bơi giỏi cực kỳ cứu hộ cho khách rồi. Vô tư đi. Các du khách sẽ ngồi thuyền sục vào làng Lũng Bãi thăm thú chụp ảnh cảnh bão lụt. Thằng khỉ gió tóc vàng dở người mũi lõ nào thèm ép phê mạnh thì bốc bốc đít cho trèo lên mái nhà ngồi chung với lợn với chó. Được chưa nào. Sướng mê hồn rồi còn gì. Tuyệt vời chưa. Thưa xếp thử hỏi trên thế giới đã có nơi nào gít gít nổi cho khách du lịch cả gói dấn thân đi hoang híp pi vào tận ổ rốn của một trận bão


lụt chưa.


                                                                         *


 


     Ngay lão Bền cũng không ngờ nước dâng lên nhanh như vậy. Lão chỉ còn biết đứng ở trên hiên nhà nhìn với ra miệng cống xi măng  ở bên ngoài hàng rào bụi cây chó đẻ mặt cứ nghệt ra như người bị bay mất cả hồn vía. Nước từ con sông Cái dâng lên tràn qua bãi đất hoang ngổn ngang chum vại tiểu sành tháo ồ ồ qua cống và cứ thế lại tiếp tục tháo ồ ồ đổ đầy vào cái đấu cỏ lác ngay trước mặt nhà lão. Mọi năm mưa lụt nước từ ngoài sông đổ vào cũng phải mất non một ngày mới có thể đầy cái đấu này và lúc đó nước mới tràn bờ ứa trào qua con đường làng lổn nhổn mảnh sành mảnh chĩnh. Nhưng lần này thì không như vậy. Tiếng nước chảy dữ dội quá và cũng lạ tai quá sôi sục quá cứ như từ lòng đất thăm thẳm tối đen phụt lên báo hiệu một trận lụt khủng khiếp không thể nào lường nổi. Lão Bền quay vào nhà đập cửa ầm ầm quát bà Bền bê mấy thứ đồ gạo thóc quần áo chạy lên chòi gác rồi lão lao bổ xuống bếp tháo bó củi treo lòng thòng trên xà xuống cõng trên lưng lội lõm bõm qua mảnh sân đã bắt đầu ri rỉ nước. Cũng may mà mấy hôm trước đổi trời lão đã cẩn thận chẻ ít củi khô bó lại treo trên gác bếp. Con mực già ghẻ lở thấy lão Bền cõng củi trèo lên chòi gác cũng lội nước tí tép uể oải leo lên theo rồi nằm ỳ ra ngay đầu cầu thang hấp háy đôi mắt đầy rỉ nhìn lũ gã con ngỗng con và một bày cóc nhái đang chạy đi chạy lại nháo nhác dưới sân. Lão Bền quay xuống định vác ba ông đồ rau đun bếp và tấm tôn lên choì làm bếp đun thì nước đã ào ào tháo vào sân nhà. Chỉ trong nháy mắt nứoc đã ầm ầm húc băng bờ đất sau nhà bà Tửu nhà ông Hoát ngập lút hàng rào cây chó đẻ. Lão Bền đúng sững lại há hốc mồm không phải vì sợ dòng nước hung hãn ào ào mà lão chợt nhớ tới mẹ con cái Luỹ ở quán nước ngoài bến thuyền. Trời ơi ! Mắt lão Bền hoa lên ở phía ngoài bến thuyền nhấp nhô nhà cửa cọc tre cũi củi chỉ còn nhìn thấy trắng loá nước lô xô bọt sóng. Tại sao lão lại vô tâm như vậy. Tim lão thắt lại khi nghĩ tới cảnh dòng nước tàn bạo ồ vào trong quán dồn đuổi cô con gái tàn tật thằng cháu ngơ ngơ ngác ngác vài ba tuổi. Lão bổ xuống hiên nhà thì bà Bền bỗng túm lấy tay lão rú lên:


     - ối ông ơi để tôi chạy ra bến xem mẹ con cái Luỹ ra sao.


     -Bà chạy lên đê đi. Đàn bà con gái biết gì. Rách việc.


     Bà Biền gào lên:


     - Nhưng còn mẹ con cái Lũy.


     -  Đó là việc của tôi.


     Lão Bền xô bà Bền lùi lại rồi cắm đầu nhào ra ngõ. Vừa lúc bờ tường rào nhà ông Kỷ đổ ụp xuống. Nước ào ào xối tới. Chó gà lợn mèo nhảy tứ tung loạn xạ như sắp động đất. Một con nghé đứt mũi cong đuôi phóng ràn rạt lao bổ về phía lão hai mắt long lên phát rồ dại vì hoảng sợ. Chỉ chậm chớp mắt nếu lão Bền không né sang một bên thì cặp sừng nhu nhú của nó đã thúc thẳng vào giữa mặt lão. Nước vẫn tháo ồ ồ chum vại tiểu sành ấm tích nồi niêu nổi lềnh phềnh đong đa đong đưa quay cuồng cứ  y như là lên đồng. Lão Bền lội lõm bõm nhưng chỉ ra được đến đường cái thì phải trèo tót lên một cái trạc cây vì nước xối ngược lại dữ quá.


     Trong khi lão Bền đang giãy giụa trên trạc cây thì cha Tạc thong thả đỡ bà Bền lên cái thuyền thúng cạp tre bả sơn đen kịt. Bà Bền níu tay cha Tạc lắp ba lắp bắp: “ Cha trèo lên cùng thuyền với tôi. Nước to quá giời ơi là giời ơi ! Cha Tạc gỡ tay bà Bền ra lập tức con thuyền thúng trôi tuột ra ngõ cha tạc không lội theo mà lại quay vào chậm rãi từ tốn trèo lên  chòi gác cất trên mái nhà ngổn ngang bừa bãi chăn chiếu củi đóm hòm xiểng. Cả ngày hôm qua cả đêm qua sau đêm đi thuyền chơi trăng về cha Tạc không ngủ không cười không nói nằm lỳ trên chòi gác chạy lụt mãi đến khi nước ồ ồ chảy tháo vào làng Lũng Bãi thì cha mới ngồi dậy. Cha Tạc đứng bên cửa sổ nheo mắt dửng dưng nhìn những con sóng đục ngầu đang ào ạt tràn qua mảnh sân lềnh phềnh chum vại rơm rạ thản nhiên như nhìn ngắm một cảnh trò chơi rối nước. Chàng gà trống hoa cùng mười một ả gà mái ghẹ đã ngảy lên đậu thành hàng ngang trên mái bếp chính là dàn diễn viên tạo hoá đang trình diễn cảnh chạy lụt trớ trêu này còn cụ chó mực già nua ghẻ lở ghê tởm đang phớt đời nằm lỳ cạnh chân cha thì đội lốt gã phán quan vừa câm vừa điếc sẽ là người chứng cuối cùng cho ngày tận thế sắp xảy ra. Cha tạc ngồi bệt xuống sàn gỗ dò mắt đi tìm mấy pho tượng sành cởi truồng đàn bà có bộ mông to tướng tròn vo như cái chum đàn ông lúc nào cũng ưỡn ra bộ phận dương vật cứng đờ cong queo như vòi ấm tích sứt sẹo nung quá lửa. Bên ngoài trời mưa gió ầm ầm nước dòng sông Cái vẫn ào ạt dâng lên vùn vụt cứ đà này chẳng bao lâu nữa nước sẽ tràn lên  chòi gác chạy lụt này nhưng cha Tạc chẳng để ý tới dòng nước cũng chẳng lo ngại bồn chồn. Cha cẩn trọng lột tấm bố tải phủ pho tượng nhẹ nhàng vuốt ve mơn trớn mân mó cặp mông tròn vo to tướng như cái chum của pho tượng. Đôi mắt tinh ranh thông minh sáng láng của cha mở thật to rách mí mắt mê mẩn đờ đẫn ngắm nhìn những vết nứt vỡ vòng vèo hun hút bí ẩn chạy suốt từ cổ xuống ngực nứt dọc qua hai bầu vú tròn vo trơn tuột nứt xuống ổ bụng thẳng căng nứt chéo vòng ra đằng sau bổ dọc đứt đôi bộ mông to tướng tròn vo căng phồng như cái chum rồi lại lượn về đan điền và mất hút trong cái lỗ sâu hun hút tối om giữa háng. Tâm trí cha  dần dần mê đi lịm đi mung lung hồn cha từ từ thoát xác bay lên ngơ ngác vẫy đôi cánh nhỏ xíu u buồn xám hối uể oải gửi lời chào từ biệt cái thân xác tội lỗi của cha dưới kia quỳ mọp trên sàn gỗ đang cương lên nứt vỡ răng rắc như pho tượng đất sét đỏ bị quẳng vào giữa lồ nung ngùn ngụt lửa. Nước ào ào phá tung cánh cửa tràn vào  chòi gác chạy lụt chăn chiếu hòm xiểng nồi niêu chum vại dềnh lên quay tít chong chóng như quỷ nhập tràng. Đôi cánh nhỏ xíu u buồn sám hối hồn cha Tạc cuống quít vỗ đập bay vọt lên cao giống như con chim se sẻ cô đơn chao mình lách vọt ra khỏi cái chòi giờ đây đang chầm chậm đổ nghiêng lún vào dòng nước đỏ ngầu hung hãn. Trong giây phút cuối cùng trước khi phóng vọt lên trời như cỗ đạn pháo thăng thiên thoát nhanh vào chốn thiên đường hồn cha Tạc còn ngoái lại lần cuối cùng nhìn xuống trông rõ mồn một cái chòi gác lềnh phềnh rơm rạ đang bửa ra rã ra vì dòng nước và tiếng chó tru lên thảm thiết thương xót cho cái thân xác tội lỗi của cha Tạc dù đã bị nứt vỡ đôi vẫn gồng lên quặp chặt lấy pho tượng đàn bà trần truồng mông tròn vo to tướng cong tếu chổng ngược ra đằng sau như cái chum ướt nhoen nhoét dào dạt gợi dục.


 


                                                                          *


 


     Bão vẫn tiếp tục gầm rú tác oai tác quái. Gió giật lên từng cơn lồng lộn quần thảo chà đạp từng mái nhà từng ngọn cây từng bức tường đến từng đám cọc tre mục cắm xuống đất. Trời đất tối sầm quay cuồng vật vã như cõi âm ty địa ngục. Dục Văn Bường ngồi co ro trong căn phòng karaôkê kiên cố tối om hồi hộp lắng nghe đếm nhịp từng cơn sóng đang vỗ mạnh vào chân kè đá vây xung quanh khu đất chùa mà gã đã tôn cao thêm nửa mét xây khách sạn giờ đây đang nổi lên như  bán đảo nhô ra giưã biển nước mênh mông hung ác. Chẳng cần hé mắt nhìn qua khe cửa che tấm màn nhung đen gã cũng thừa biết cả làng Lũng Bãi bị dìm mất tăm trong biển nước. Tâm trí gã chẳng còn nghĩ tới đoàn du lịch Đan Mạch sẽ đổ về đây du lịch chụp ảnh cảnh bão lụt làng Lũng Bãi nữa. Một nỗi lo sợ mơ hồ bí ẩn cứ lớn dần lớn dần giống như  móng vuốt ma vương quỷ sứ thò ra từ khắp tứ phía sắp sửa chụp lấy cổ khiến gã sởn gai ốc khoá trái cánh cửa ra vào và chốt chặt lại một lần nữa tất cả các cánh cửa sổ. Rồi gã bò lên giường rúc đầu vào tấm chăn len Đài Loan thơm phức nước hoa Diana ngủ thiếp đi. Nửa đem về sáng một tiếng nổ rung chuyển hất Dục Văn Bường bật văng khỏi giường  ánh chớp xanh lè kinh hoàng loé lên rạch ngang bầu trời dữ dằn đến nỗi xiên thủng qua cửa kính xé toạc tấm mành nhung đen. Dục Văn Bường loạng choạng bước tới bên cửa sổ. Mắt gã trợn ngược. Trời đất bên ngoài rực rỡ sáng loà  như lửa địa ngục. Ba bề bốn bên tất cả chỉ toàn là nước. Nước mênh mông cuồn cuộn sôi sục gầm thét. Có một con sóng khổng lồ đỏ ngầu chất ngất như ngọn núi lừng lững cuộn lên từ phía xa xa giữa lòng con sông Cái. Con sóng lừ lừ tiến vào làng Lũng Bãi trong chớp mắt nó đã nuốt chửng cả xóm làng đang thoi thóp giãy giụa vào cái mồm đen sì khủng khiếp của nó. Con sóng vẫn lừ lừ tiến vào và giờ đây thẳng tiến về phía khu đất chùa xây toà khách sạn. Dục Văn Bường lác mắt chân tay ríu lại. Sàn nhà bê tông dưới chân gã lắc mạnh rồi bức tường trước mặt gã lệch sang một bên chầm chậm nứt toác ra như trong một giấc mộng quái đản. Dục Văn Bường muốn hét lên nhưng gã đã cấm khẩu. Mặt mũi gã tối sầm gã ngã đập mặt xuống sàn bê tông đang lắc lư đảo qua đảo lại. Gã không hề biết rằng ngọn sóng khổng lồ đã ập vào khu đất chùa trong chớp mắt bức tường kè xây toàn đá hộc dày hơn một thước cố kết dài hàng trăm mét đã vỡ bung ra kéo theo cả toà khách sạn 3 tầng kiên cố tráng lệ nguy nga hiện đại đổ ụp xuống vụn nát tơi tả như một thứ đồ chơi trẻ con vừa bị bóp nát.


 


                                                                        *                                                                      


 


     Đúng vào giờ phút ánh chớp xanh lè khủng khiếp bật lên ngang trời tại làng Lũng Bãi kèm theo tiếng nổ rung chuyển thì tại bệnh viện phụ sản thành phố cô con gái út vợ chồng lão Bền cũng trở dạ đẻ phọt ra một thằng bé con tí ti da trắng nõn mắt mở thao láo tinh ranh còn hơn mắt chuột nhắt. Cô Liễu rặn mạnh đến nỗi đứa bé bắn mạnh vào góc phòng cuống nhau đứt phựt để lại trên cái bụng đỏ hon hỏn mỏng dính chằng chịt gân máu của nó một mẩu rốn dài ngoẵng dăn deo như vòi ấm tích đất sét đỏ còn ướt nhoét mới nặn xong. Bà bác sỹ đỡ đẻ tên là Thuận người gốc đạo quê ở miền Nam mân mê mẩu rốn kỳ dị của đứa hài nhi mãi do dự đắn đo mãi rồi thở dài quăng cái kéo đi và cứ thế thắt chỉ bọc đứa hài nhi cùng mẩu rốn dài ngoẵng lại âu yếm trao cho người mẹ trẻ đang khóc nức nở vì đau đớn kinh sợ trong lần vượt cạn đầu tiên cô độc của đời mình. Và cũng đúng giờ phút đó tại xưởng in Quyết Thắng trung tâm thành phố bốn cỗ máy in Vi Na cờ pếch quay tít như chong chóng tới tấp rào rào nhả ra những trang báo xanh đỏ loè loẹt trông hoa cả mắt. Anh chàng trưởng ban tự sự toà báo tên là Tuất lẹ tay rút nhanh một tờ báo nhoè mực in hỏng vứt xuống đất rồi vô tình đạp cái đế giầy vải Thượng Đình lên những dòng chữ to tướng co 15 còn ướt chưa kịp khô: Sóng thần xuất hiện ở làng Lũng Bãi nhấn chìm tất cả làng mạc cây cối nhà cửa ruộng vườn lồ đất củi đóm gia cầm gia súc. Thiệt hại ban đầu: Ba con trâu một bà cụ hai đứa trẻ và ông chủ khách sạn Lũng Bãi chết đuối đã vớt được xác. Một cha cố họ Bùi tên là Tạc bị nước cuốn ra sông mất tích. Đội cứu trợ khẩn cấp do ông chủ tịch thành phố dẫn đầu đã lên đường cùng thuốc men mì gạo về làng Lũng Bãi ngay sau khi sóng thần xuất hiện.


 


15


 


    Tạ ơn chúa! trên đời này có những điều hết sức phi lý ngớ ngẩn mà vẫn cứ xảy ra. Một trong những điều đó là cha Tạc lại không chết đuối cùng với ba con trâu một bà cụ và hai đứa trẻ như một tờ báo đã đưa tin.


    Cơn sóng thần khổng lồ nhấn chìm cha Tạc xuống đến tận đáy sông lẫn lộn cùng với hàng đống chum vại tiểu sành và cơ man xác chết chó mèo lợn gà ngan ngỗng nhưng rồi đáng nhẽ muôn đời chôn cha Tạc xuống dưới đáy lớp bùn nhão nhoét thối hoắc tối đen thì không hiểu sao con sóng lại nâng cha Tạc lên và cũng chỉ nâng một mình cha Tạc lên mặt sông đánh văng cha theo dòng lũ đục ngầu rác rưởi trôi tuột thẳng một lèo ra biển.


    Thân phận cha Tạc lúc này chẳng khác gì một cây gỗ mục một mảnh ván một con chó chết trương chìm nổi quay cuồng sặc sụa mê man hun hút giữa dòng lũ hung dữ hú lên gầm thét phát rồ phát dại. . Tám ngày trôi qua tới ngày thứ chín cha Tạc đang mê man mơ mơ màng màng nổi lềnh phềnh dặt dẹo vật vờ thì có một ngọn sào cứng như thép chọc vào gáy buốt nhói khiến chân tay co dúm lại rồi cha Tạc choàng tỉnh ra khỏi cơn mê sảng. Cha há mồm toan kêu lên thì nước bể ộc vào mồm mặn chát. Cha mở mắt ra thì nước bể vã vào mắt xót như xé con ngươi khiến cha lại phải nhắm tịt hai con mắt lại. Cha Tạc nghe có những tiếng va đập lịch kịch tiếng nước đập vào mạn tầu óp ép rồi lại có tiếng người reo lên hỉ hả:


    - Nom kìa hai cẳng chân lão ta ngọ ngoậy.


     Vẫn tiếng người hét lên xí xớn:


    - Cái chum chúng mày ơi.


    - Phúc tổ bảy mươi đời thổ tả chưa.


    - Ê ! Đếch phải cái chum. Cái mông đít to tướng của pho tượng sành. A ha !  Mông đít lại hóa thành phao cứu mạng.


    Ngọn sào móc khẽ vào cổ cha Tạc rồi cha thấy mình bị lôi đi nhè nhẹ. Cha he hé mắt nhìn. Chói quá. Nắng chói lòa như táp lửa vào mắt chung quanh rào rào sóng nước. Cha Tạc úp mặt xuống mở to hai con mắt. Mắt cha đã quen dần với nước biển mặn chát dù sao thì nước biển còn dễ chịu hơn  ánh nắng chói lòa hắt lửa từ trời cao xuống. Hai tay cha Tạc vẫn ôm cứng lấy bộ mông đít to tướng của pho tượng. Cha cũng muốn thả bộ mông đít tròn vo đầy vẻ gợi dục đó ra nhưng hai cánh tay cha đã tê bại cứng đờ như đang bị hành tội đồ. Có một đàn cá xanh lè mõm nhọn hoắt náo nức bơi đuổi theo ngay sát hai cẳng chân cha dường như chúng chỉ đợi cha nhắm mắt lại là lao bổ tới cắn xé rỉa rói chính vì vậy cha Tạc lại càng phó mặc thân xác cha cho ngọn sào muốn lôi đi tới đâu thì lôi cho tới khi đầu cha va đốp vào mạn tầu trơn tuột lổn nhổn vỏ hà vỏ hến rồi cha thấy mình bị nhấc lên khỏi mặt nước cứ y như là con cá mực chết trương mắc câu bị nhấc bổng lên rỏ nước tong tong xuống rồi chớp mắt cái thân xác cha bị quăng đánh huỵch xuống mặt boong tầu nóng rẫy. Bộ mông đít to tướng của pho tượng vỡ choang thành trăm mảnh chính nhờ thế mà hai tay cha Tạc mới được giải thoát.


 


    Cha Tạc sợ quá nhắm nghiền mắt lại chân tay ngọ ngoậy quều quào như con cà cuống bị lật ngửa tềnh hênh. Có ai đó vành mắt cha Tạc ra rồi một giọng khàn đặc như giọng vịt đực quàng quạc:


    - Mở mắt ra bố trẻ.


    Đáng nhẽ cha Tạc nên mở mắt ra và ngồi dậy nhưng chẳng rõ vì sao cha vẫn nắm ngửa tềnh hênh ngọ nguậy chân cẳng hai mắt vẫn nhắm nghiền. Một bàn tay cứng như thép tóm lấy cổ cha Tạc dựng cha ngồi dậy và vẫn  giọng vịt đực khàn ấy quàng quạc:


    - Đừng diễn nữa. Bố trẻ chưa toi đâu. Mở mắt ra và nói cho tôi biết bố là ai nào?


    Cha Tạc hé mắt nhìn. Xúm quanh cha lố nhố mấy thằng người trần trùng trục thằng nào cũng chỉ đánh độc cái si-líp người ngợm mặt mũi đen bóng táo tợn bặm chợn văng mạng rõ rành một bọn thủy thủ sống nghề sông nước. Một thằng nào đó thúc  gót vào mông đít cha Tạc rồi nheo nhéo:


    - Mở to mắt ra bố trẻ. Cứ nũng nịu như bé gái mười tám ấy. Bố thoát chết rồi. Mở to hai con mắt ra. Có mở ra không hay là để anh em thọc que vào lỗ nách mới chịu.


     Cha Tạc vội vàng mở to hai con mắt và cha thấy mình không phải đang ngồi trên bông tàu mà là đang ngồi trên bông xà lan sắt dài ngoẵng phủ bạt tùm hum. Ngổi xổm trước mặt cha là một người đàn ông to con cởi trần da đỏ au ria mép mũi to mồm rộng tướng mạo anh chị hảo hớn. Anh ta đặt tay lên vai cha Tạc. Bàn tay nặng trịch đầy chưởng lực. Giọng anh khàn đực vịt đực quàng quạc:


    - Người làng Lũng Bãi phải không?


    Cha Tạc gật đầu. Người đàn ông gật gù:


    - Tôi cũng đoán là dân làng Lũng Bãi bị sóng thần cuốn ra biển. Phúc nhà ông anh đẳng hà sa. Anh em chúng tôi vớt được ông anh lên xà lan. Sống rồi. Yên tâm rồi. Tên ông anh là gì.


    Cha Tạc run run ngắc ngư vừa mở mồm định xưng tên thì nước bể ộc lên đầy mồm sặc sụa xông lên hai lỗ mũi cay xè. Người đàn ông ria mép mũi to mồm rộng cười hà hà:


    - ái chà ! Xem chừng ông anh còn đang xúc động. Anh em đâu mang rượu ra đây cho ông anh xúc miệng vài bát lấy lại hồn vía.


    Bát rượu đắng ngắt đổ ộc vào mồm khiến cha Tạc nhẩy dựng lên như con cá Cóc bị chặt đuôi. Đầu óc cha choáng váng. Nước mắt trào ra. Ngực cha rốn cha háng cha nóng ran chân tay ngứa ngáy rần rật như kiến bò. Hộc. cha Tạc nôn thốc nôn tháo một đống bầy nhầy tổ bố. Chung quanh ré lên cười. Cha Tạc nằm vật ra mặt boong xà lan. Chân tay cha rã rời tê dại. Một thằng người nào đó hú lên:


    - Tốt rồi. Cho chó ăn bã chè là tốt rồi.


    Người đàn ông mũi to mồm rộng vỗ bồm bộp vào giữa ổ bụng ỏng trắng nhợt của cha Tạc như muốn giúp cha tống nốt chút rớt rãi cuối cùng trong bụng cha ợ phọt ra rồi anh ta đứng lên ra lệnh giọng khàn vịt đực quàng quạc:


    - Khênh bố trẻ vào khoang. Đổ nước gừng. Xoa dầu gió Trường Sơn vào các huyệt rồi đắp cho bố trẻ mảnh chăn qua bụng. ổn rồi. Chiều nay là bố trẻ có thể ăn chơi nhẩy múa được rồi.


    Cha Tạc được khênh vào một khoang sặc sụa mùi dầu máy mùi cá khô mùi mắm thối mùi dấm chua mùi những món ăn xào xáo đã thiu. Trước khi thiếp vào giấc ngủ miên man cha Tạc còn nghe thấy tiếng người léo nhéo tru lên như thiếng chó tru:


     - Gừng tỏi dầu gió nhăng cuội rách việc cứ điều em phò ở xà lan thằng Khiệc á sừng sang ấp cho bố trẻ một lúc là nhất. Có phải như vậy không hả đại ca Mùi cá ngạnh.


    Cha Tạc chỉ còn nghe được như vậy rồi thiếp đi không hề hay biết rằng cha vừa được thuyền trưởng Mùi cá ngạnh và tốp thủy thủ dùng sào móc cha lên từ dưới biển cứu cha thoát cảnh nếu không chết trôi trương phềnh thì cũng làm miếng mồi ngon cho lũ cá mập.


*


    Vâng! Đúng rồi! Người đàn ông ria mép mũi to mồm rộng giọng khàn vịt đực quàng quạc đó đích thực là thuyền trưởng Mùi cá ngạnh một cựu chiến binh bị nhiễm chất độc mầu da cam đẻ ra thằng con trai quái thai sứa biển một tai hai mũi ba chân bốn tay tong teo co quắp nhớp nháp đồng thời cũng là người mà ông bác sĩ dở hơi đơ đơ mát mát Trương Vĩnh Cần đã từng một lần trong đời gặp gỡ ngồi chồm chỗm như cọp ỉa đấu rượu Ngán trong đêm mồng ba Tết năm nào ở cái xứ biển tanh nồng mùi cá khô và gió biển.


    Thuyền trưởng Mùi các ngạnh giờ đây không lái con tàu khách Quảng Phú bến Chó nữa mà lái một con tàu kéo dắt theo bốn  xà lan boong thép buôn than xuyên Việt đường dài Nam Bắc- Bắc Nam.


    Sau khi vớt được cha Tạc lên thuyền trưởng Mùi cá ngạnh nhảy vọt sang chiếc xà lan đầy ắp than đá đang trôi lừ đừ cặp kè bên cạnh. Gã thủy thủ kiêm ông chủ xà lan đó tên là Khiệc á sừng cởi trần truồng khắp người loang lổ từng mảnh vẩy á sừng đen sì tanh tưởi hôi hám đang khom người bê chậu nước đái nổi váng vàng khè chui ra từ trong mui khoang lợp tôn ốp-nam. Gã nhe hàm răng cải mả cười với Mùi cá ngạnh:


    - Mời sếp. Em khuyến mại sếp một choác tầu nhanh.


    Mùi cá ngạnh lắc đầu. Khiệc á sừng cong người hất chậu nước đái xuống biển. Gã mời:


    - Vào uống trà vậy.


    Hai thủy thủ chui vào cái khoang nóng hầm hập sặc sụa mùi nước đái. Một cô gái mặt mũi nghếch ngoác chổng mông trắng hếu đang mải mê chúi đầu vào quyển Đô-rê-mon nhàu nát xanh đỏ tím vàng lèo loẹt. Khiệc á sừng phát mạnh vào mông cô gái. Gã trợn mắt:


    - Biến!


    Cô gái nhảy dựng lên nhăn nhó lườm nguýt rồi lại toét miệng ra cười chẳng chút ngượng ngùng chổng mông cong lưng xỏ chân vào  cái si-líp trắng nõn thêu chềnh hệch lõa lồ bông hoa hồng đỏ rực. Khiệc á sừng hất đầu ra lệnh cho cô gái:


    - Sang xà lan lão Đôn mà chổng tĩ đọc sách để đại ca làm việc với anh.


    Cô gái ngoáy mông nguýt một cái rõ dài rồi ngúng ngoẳng chui ra. Mùi cá ngạnh và Khiệc á sừng ngồi xếp chân bằng tròn trên tấm bạt rách bẩn thỉu loang lổ những vết ố nhờ nhờ đùng đục nom rất ghê mắt. Cả hai uống trà hút thuốc. Khiệc á sừng dúi một tập tiền vào lòng Mùi cá ngạnh rồi toét miệng cười:


    - Đây là phần đại ca. Em cứ là xin đưa trước sòng phẳng. Đồng tiền đi trước là đồng tiền khôn.


     Mùi cá ngạnh nhếch mép:


    - Chú định ghé thương cảng mấy ngày.


     Khiệc á sừng vẫn toét miệng cười:


    - Dăm ba ngày thôi ạ. Đổ hàng xong là phới luôn.


    - Như vậy là ăn cắp đấy.


    - Không ăn cắp thì lấy tiền đâu nhậu nhẹt gái gú. Vả lại em ăn cắp của chú em chứ có ăn cắp tài sản xã hội chủ nghĩa đâu mà sợ. Lọt sàng xuống nia thôi mà.


    Khiệc á sừng cười xòa huýt sáo vang lừng rồi chui ra khỏi khoang nhảy vọt sang bông xà lan mà cha Tạc vừa được khênh vào đổ nước gừng xoa dầu gió Trường Sơn. Mùi cá ngạnh vẫn ngồi xếp bằng tròn trên tấm vải bạt hôi hám bẩn thỉu. Anh thuyền trưởng ngắm nghía tập tiền rồi lại ngoảnh mặt nhìn ra mặt biển ngẫm nghĩ vẩn vơ tới  thằng người mà tốp thủy thủ vừa vớt lên xà lan. Mấy hôm nay đài báo ra rả sóng thần tự dưng nổi lên trên dòng sông Cái nuốt gọn cả một làng nghề Lũng Bãi cuốn trôi cơ man nhà cửa trâu bò ngan ngỗng lợn gà và cả người ra bể. Thoáng nhìn tấm thân xác ngấm sũng nước xác xơ tiều tụy sống dở chết dở của thằng người được vớt lên ấy thì ngỡ là dân thợ chuốt thợ đốt lò làng nghề Lũng Bãi nhưng nhìn kỹ thì thấy ngờ ngợ vì da gã mỏng lắm bàn tay bàn chân gã mềm lắm  thứ người đó ăn trắng mặc trơn chứ không phải con nhà lao động đất đá nặng nhọc vất vả. Vả lại trên ổ bụng của hắn còn vắt vẻo một đoạn rốn lồi như mẩu ruột từ trong bụng trồi ra. Quái dị. Vậy thì gã là ai nhỉ. Ngồi một mình trong  khoang xà lan lợp tôn nóng hừng hực sặc sụa mùi nước đái này Mùi thuyền trưởng nghĩ vẩn vơ băn khoăn. Nhưng mà thôi băn khoăn làm gì. Anh thuyền trưởng tự nhủ như vậy. Gã là ai? Là thằng thợ đất lam lũ hay là ông trí thức sang trọng hay là một quái nhân thì tốp thủy thủ  cũngđã làm một việc phúc đức cứu một mạng người. Cứu một mạng người phúc đẳng hà sa.


*    Lại nói về cuộc đời ngang tàng đen đủi lao đao của thuyền trưởng Mùi cá ngạnh. Sau khi bác sĩ Trương Vĩnh Cần lẳng lặng bỏ đi. Mùi cá ngạnh đi lang thang khắp khu mỏ Quảng Phú tìm ông bác sĩ. Anh cũng nhờ cả bọn đầu gấu mặc rô bọn ăn cắp vặt những mụ buôn chuyến và nhờ cả mấy chú cảnh sát hình sự quen biết ở trên phường tìm hộ nhưng vẫn không thấy. Đoán chắc là ông bác sĩ hiền lành dở người đã bỏ đi xa rồi nên Mùi cá ngạnh cũng không tìm kiếm nữa. Và dần dà trong đầu óc trong trí nhớ của anh thuyền trưởng cũng mất tiêu luôn hình ảnh ông bác sĩ trí thức quần áo rách bươm bẩn như ma tiều tụy như lão ăn mày ấy. Ngày tháng thoi  đưa Mùi cá ngạnh vẫn chăm chỉ cần cù hai ngày một lần lái chuyến tàu khách Quảng Phú bến Chó đi về. Người vợ tội nghiệp câm nín không bao giờ còn biết cười nữa của anh thì vẫn ngày ngày ra vào quanh quẩn với thúng quần áo rách của lũ trẻ với quán nước chè chén kẹo lạc kẹo bột lăng nhăng chẳng kiếm được là bao có ngày lãi không đủ mua mớ rau. Cả nhà gần chục miệng ăn và con lợn Y- oóc- sai đều trông chờ vào đồng lương thuyền trưởng kiêm thợ lái tàu của Mùi cá ngạnh. Nỗi đau buồn đắng cay của đôi vợ chồng bị bỏ mất thằng con trai đầu lòng và cũng là duy nhất thằng con trai quái thai dị dợm giống như con sứa bể vì bị di chứng bị biến thái bởi chất độc Đi-ô-xin màu da cam tuy không còn vỡ tung ra như một cái nhọt ứa trào máu mủ nhưng nó đã lặn thẳng một hơi vào ngự trị trong tận trái tim của cả hai vợ chồng và nó hóa thành một cái gai cứ thỉnh thoảng lại đâm nhói vào giữa tim của Mùi cá ngạnh và người vợ tội nghiệpc âm nín không bao giờ biết cười nữa của anh khiến cho vợ chồng anh thuyền trưởng cứ mỗi ngày càng thêm héo hon mòn mỏi suy sụp mặc dù cả hai vợ chồng chẳng ai bảo ai đều cố gắng người nào làm việc nấy và cùng rủ nhau chăm nom con lợn Y-oóc-sai và lũ trẻ con gà vịt SOS. Thế rồi đến một ngày tai họa bất ngờ giáng xuống đầu Mùi cá ngạnh cùng toàn thể cái gia đình đống đúc ấy của anh ấy là cái đúng hôm vì phải cố sức bẻ ngoặt tay lái tránh con tàu buôn lậu đang như lao như điên cuồng  trốn khỏi sự truy bắt của tàu công an thuế vụ nên con tàu chở khách của Mùi cá ngạnh đâm sầm vào một bãi cạn và gãy đôi chân vịt. Mặc dù đã có đội tuần tra cảnh sát giao thông đường biển thông cảm bao che cho cố tình lập biên bản chứng nhận lỗi không phải là do tay lái của Mùi cá ngạnh nhưng anh thuyền trưởng vẫn bị thi hành kỷ luật thu mất bằng lái và tống lên bờ làm công việc cạo gỉ sơn tàu. Thật ra thì Mùi các ngạnh cũng chẳng chê chẳng ngán gì chẳng bất mãn gì khi phải làm công việc vớ vẩn thô sơ này. Nhưng làm được vài tháng thì anh thuyền trưởng đàn phải viết đơn xin thôi việc vì mỗi một lý do đơn giản là làm công việc cạo gỉ sơn tàu không kiếm đủ tiền để nuôi gia đình đông đúc gồm người vợ câm nín không biết cười cùng con lợn Y-oóc-sai và đám trẻ con gà vịt SOS. Thế là Mùi các ngạnh nhận lời làm thuyền trưởng một con tàu kéo vài trăm mã lực dắt đoàn xà lan buôn than xuyên Việt của một gã chủ tên là Phí Văn Kẹo vốn ngày xưa là một trong ba gã nghèo kết xác gác chợ cá Quảng Phú. Cái sự nghiệp một bước lên ông chủ tàu của gã gác chợ Phí Văn Kẹo cũng rất minh bạch dễ hiểu. Gã không tham ô ăn cắp trấn lộn buôn lậu. Gã có bốn thằng con đi xuất khẩu lao động sang mấy nước bên Tây Âu và bên Nhật. Sang bên đó các con gã xé luôn hợp đồng bỏ trốn khỏi xưởng thợ và sống đời sống công dân bất hợp pháp trốn chui trốn lủi hành cái nghề ngày ngủ đêm lang thang ăn căp vặt trong các siêu thị. Chỉ trong hơn ba năm mà tiền bán đồ ăn cắp vặt trong các siêu thị của bốn thằng con gã gửi về đủ cho ông bố gác chợ mù chữ ở nhà mua nổi một con tàu kéo và chung cổ phần một xà lan khoang sắt loại năm chục tấn với thằng cháu Khiệc gọi Phí Văn Kẹo là chú ruột. Vốn rất kính trọng Mùi cá ngạnh nên khi nghe tàu khách bị đâm cạn gãy chân vịt và anh thuyền trưởng bị tống lên bờ cạo gỉ sơn tàu thì Phí Văn Kẹo mua một chai rượu tìm đến tận nhà vợ chồng Mùi và trịnh trọng mời anh thuyền trưởng về lái hộ con tàu kéo của gã: “Anh là một thuyền trưởng lành nghề ở cái xứ mỏ Quảng Phú này. Vả lại anh võ nghệ cao cường khiến bọn đầu gấu mặt rô khiếp vía. Vì vậy có anh lái con tàu kéo đoàn xà lan trở than xuyên Việt thì tôi mới yên tâm. Nói thực với anh tiền tàu tiền hàng này là của bốn thằng con mất dạy du côn của tôi. Nó giao cho tôi làm ăn. Nếu có chuyện gì rủi do mất sạch thì chúng nó về chúng nó sẽ băm tôi như bùn. Cái ngày chúng nó về chắc sẽ là ngày đưa ma tôi đấy anh ạ”. Ông chủ tàu Phí Văn Kẹo than thở như vậy và Mùi cá ngạnh nhận lời ngay chủ yếu vì gã trả cho anh tiền lương khá hào phóng đủ nuôi nổi người vợ câm nín không biết cười và con lợn Y-oóc-sai cùng lũ con gà vịt nhận ở trại SOS về.


    Từ ngày về làm thuyền trưởng tàu kéo dắt đoàn xà lan buôn than vượt biển xuyên Việt thì Mùi cá ngạnh không còn được thường xuyên ở nhà nữa. Cuộc đời người thủy thủ buôn than Bắc Nam lênh đênh trên mặt biển chẳng khác gì đời sống của những kẻ giang hồ không cửa không nhà. Mái nhà của Mùi cá ngạnh bây giờ là những tấm tôn bỏng giẫy lợp trên khoang tàu nồng nặc mùi dầu máy mùi tôm cá nước mắm lẫn mùi nước đái lưu cữu. Bữa cơm ăn hàng ngày nấu xì xụp được chăng hay chớ bạ gì ăn nấy ở góc mũi tàu thuyền. Đời sống của người tự do làm nghề sông nước là một đời sống dữ dằn thô tục trắng trợn như đời sống của dân hảo hán giang hồ buôn lậu lưu manh ăn cướp ăn cắp. Thường thường cứ hơn kém 50 ngày là hết một vòng tua tàu từ Quảng Phú chạy vào các thương cảng ở miền Nam miền Trung đổ than rồi chở hàng về lại Quảng Phú. Mỗi khi tàu quay về Quảng Phú đợi ăn than thì Mùi cá ngạnh mới có dịp đảo qua về nhà nghỉ ngơi đưa tiền cho vợ con thăm thú mấy người hàng xóm. Cũng phải nói sòng phẳng là từ ngày đi làm thuê cho gã gác chợ kiêm ông chủ Phia Văn Kẹo thì Mùi thuyền trưởng cũng kiếm được khá tiền. Nếu tính chi ly ra thì có khi còn nhiều gấp đôi gấp ba tiền lương thuyền trưởng kiêm thợ máy trong những ngày anh đi làm cho nhà nước. Chỉ sau bốn chuyến lái tàu buôn than vượt biển xuyên Việt Mùi cá ngạnh đã mua cho vợ một ki-ốt chuyên bán quần áo hàng thùng ở cách cổng chợ Quảng Phú hơn hai chục mét. Đây cũng là ước mơ của người vợ tội nghiệp của Mùi cá ngạnh từ cái ngày vợ chồng anh ném đứa con quái thai tật nguyền xuống biển. Buổi sáng chủ nhật Mùi cá ngạnh đẩy cửa bước vào đưa cho vợ chiếc chìa khóa và bộ hồ sơ mua bán ki-ốt ở cổng chợ Phú Quảng trong khi người vợ tội nghiệp của anh đang ngồi chia kẹo Cu đơ và đường phổng cho lũ trẻ con gà vịt SOS và chú lơn Y-oóc-sai. Mùi cá ngạnh không thể quên được buổi sáng chủ nhật đó bởi vì khi thấy anh dơ chìa khóa lên lắc lắc rồi nói: “Từ hôm nay em đã thành bà chủ rồi nhé và chồng em mong rằng người vợ ngoan ngoãn của chồng em sẽ nở nụ cười”. Mùi cá ngạnh đã nói vậy và người vợ tội nghiệp của anh đã nở nụ cười đầu tiên sau bao năm tháng khổ đau. Lúc đó Mùi cá ngạnh sướng quá nhảy vọt lên rồi hét toáng: “Vợ muôn năm. Vợ muôn năm”. Và Mùi cá ngạnh đã nhấc bổng vợ lên quay tít trong nhà khiến con lợn Y-oóc-sai sợ quá chui tọt ngay vào gậm giường còn lũ trẻ con gà vịt SOS thì chạy dạt ra cửa trố mắt nhìn.


    Kể từ khi người vợ tội nghiệp của Mùi cá ngạnh biết cười lại rồi ra bán quần áo hàng thùng ở ki-ốt gần cổng chợ thì cuộc sống ở gia đình anh thuyền trưởng thay đổi hàng ngày. Cứ mỗi lần sau một chuyến buôn than quay về thì Mùi cá ngạnh lại thấy nhà cửa khác đi một chút. Lần này thêm cái giường. Lần khác thêm cái tủ cái chạn. Lần khác nữa lại thêm hẳn một xe đạp mini Nhật. Người vợ rầu rĩ ốm đau lầm lì suy sụp của anh cũng thay đổi rất nhanh. Chị béo ra đi lại nhanh nhẹn tuy vẫn câm nín nhưng thỉnh thoảng đã thấy nở nụ cười tươi tắn. Thế rồi đến một ngày cuối tháng thứ năm thứ sáu thứ bảy nào đó sau một chuyến lái tàu dắt đoàn xà lan vào tít một thương cảng tận đất mũi cực Nam  đổ than trở về Quảng Phú buổi chiều hôm đosau khi neo tàu ở bểnồi giao đống giất tờ biên lai kí nhận hàng lại cho cô con dâu thứ hai của ông chủ tàu Phí Văn Kẹo  anh thuyền trưởng chưa về nhà ngay mà còn tạt vào quán Gió Biển ở ngay trên bến để uống vài vại bia với mấy người bạn cùng làm ở xí nghiệp cũ. Hay nói đúng hơn là thấy Mùi cá ngạnh xách túi bao bố lá dứa đựng trái sầu riêng từ dưới tàu bước lên thì mấy người bạn đó lôi ngay Mùi cá ngạnh vào nhậu. Bia vào lời ra. Một thằng thợ máy tàu tên là Đáo đen bỗng chỉ thẳng đũa vào mặt Mùi cá ngạnh rồi mắng:


    - Mày trôi dạt đi làm ăn xa như thế thì mất vợ là đáng đời rồi thằng ngu ạ.


    Mùi cá ngạnh cười khà khà:


    - Vợ tao đang ngồi bán quần áo hàng thùng ở ki-ốt ngoài chợ chứ đi đâu mất.


    Đáo đen vẫn trỏ đũa vào mặt Mùi cá ngạnh:


    - Sao mày đần độn như vậy ngu lâu như vậy. Mày không cẩn thận thì phải è lưng nuôi con thiên hạ đấy.


    Mùi cá ngạnh vẫn thản nhiên:


    - Thì tao đang nuôi con thiên hạ đấy thôi. Một lũ trẻ gà vịt SOS ở nhà tao là con tao đấy.


    Đáo đen thợ máy cáu quá gạt đổ cốc bia ra bàn rồi quát lên:


    - Nói chuyện với mày như nói với cây cọc. Đéo nói nưa. Uống. Nhưng ông bảo cho mà biết. Vợ mày ở nhà đổ đốn theo giai rồi. Phen này thì tan cờ rồi Mùi ạ. Uống. Đéo nói chuyện đó nữa. Uống tiếp.


    Bữa nhậu tàn. Mùi cá ngạnh vật bao bố lá dứa chật căng trái sầu riêng lên vai. Khi đi qua cái ki-ốt của vợ ở gần cổng chợ Quảng Phú nhìn thấy cánh cửa xếp sơn màu vàng đã kéo lại rồi mà bên trong vẫn có ánh đèn. Mùi cá ngạnh bèn đập cửa xành xạch. Tiếng vợ anh ở trong vọng ra:


    - Đóng cửa lâu rồi. Mai bán hàng.


    Mùi cá ngạnh nói to:


    - Tôi đây. Mùi đây.


    Đột nhiên ở bên trong im phăng phắc. Rồi có tiếng đổ vỡ loảng xoảng. Tiếng cửa sau mở roạt một cái rồi có bóng một thằng trai ù té lao chạy về phía bãi phi lao sau chợ. Vợ Mùi cá ngạnh quần áo xộc xệch tóc tai rối bù lẩy bẩy ra mở khóa. Hai tay thị cứ như ríu vào nhau. Nom thấy Mùi cá ngạnh đứng lù lù như ông hộ pháp xách bao tải dứa to tướng thị khụy xuống mặt cắt không còn hột máu. Thị ú ớ chắp tay vái lia lịa rồi bỗng nhiên quay đầu lao chạy ra ngoài như bị ma đuổi.


    Mùi cá ngạnh quăng bao dứa xuống. Anh thuyền trưởng hốt hoảng đuổi theo vợ. Vừa đuổi vừa gọi Ngà ơi Ngà ơi đứng lại anh bảo. Cũng may lúc đó trời đã tối  phiên  chợ đã tan các quán hàng đều đã đóng cửa nên khu chợ cũng vắng vẻ. Mùi cá ngạnh đuổi tận ra bãi cát hàng dương ven biển mới bắt được vợ. Thị rũ người như tàu lá héo. Mắt mũi thị lác xệch xẹo như đang lên cơn động kinh. Rồi bỗng nhiên thị hú lên như chó hú.  Mùi cá ngạnh ôm chặt vợ. Tim anh đau xé. Gió biển lồng lộng lẫn tiếng sóng biển gầm lên từng đợt. Nước mắt anh thuyền trưởng ứa ra. Giọng anh lạc hẳn đi:


    - Thì tôi đã bảo nhiều lần là nhà phải đi kiếm lấy một đứa con cơ mà. Tôi có trách mỏ nóng giận gì đâu mà nhà phải chạy trốn tôi.


    Vợ Mùi cá ngạnh vẫn cứ  hú lên như chó  rồi lăn nhào xuống cát lăn lộn như con chó bị dội nước sôi. . Khi Mùi cá ngạnh xốc vợ lên lưng cõng về nhà thì thị đã mê man khắp người dính đày rớt rãi lá khô và cát biển.


 


    Gần một năm sau vào một buổi sáng động biển đất trời xám xịt gió mưa hú gào Mùi cá ngạnh mặc áo mưa vào bệnh viện đón người vợ vừa trở dạ. Và giống hệt như một ngày nào đó xa xưa anh thuyền trưởng lại vào ngồi chờ ở phòng đợi. Cái phòng đợi bây giờ đã khác nhiều vì được cơi nới rộng ra được sơn quét lại và kê thêm nhiều hàng ghế sang trọng sạch sẽ. Mùi ca ngạnh ngồi đợi hơn hai chục phút thì  cô hộ lý xinh đẹp mặc áo choàng trắng đội mũ trắng đi ra gọi to: “Mời bác nào là bác Mùi vào thăm vợ con nhé”. Rồi cô hộ lý nhoẻn miệng cười khi nhìn thấy anh thuyền trưởng đứng lên: “Con trai đấy. Bác về mổ gà ăn mừng đi”. Mùi cá ngạnh lúng túng đi theo cô hộ lý trẻ. Dường như anh lại nghe thấy tiếng bước chân của mình từ cái ngày nào xa xưa ấy vang lên vội vã trên hành lang hẹp và sực nức mùi thuốc sát trùng này. Vợ Mùi cá ngạnh đang nằm trên giường chăn đắp ngang bụng bên cạnh có một hài nhi quấn tã kín mít tròn trặn như con sâu kèn ló ra cái mặt người bé tí đỏ hon hỏn lành lặn xinh xắn. .  Vừa nhìn thấy Mùi cá ngạnh thị bỗng bật kêu lên:  Con trai. Rồi thị òa khóc lên như mưa như gió. Mùi cá ngạnh chạy vội tới  ôm vợ một tay vuốt nhè nhẹ con sâu kèn đang ọ ẹ. Anh thuyền trưởng định an ủi vợ vài lời như nhà nín đi sao lại khóc thế con nào mà chẳng là con nhưng cổ Mùi cá ngạnh nghẹn lại cay xè như vừa nuốt vã một bát nước ớt nước mắt anh tháo ra như nước cống và cũng từ phút ấy không biết vì sao tự dưng giọng anh thuyền trưởng khản đặc quàng quạc như giọng vịt đực.


(còn tiếp)


Nguồn: Đêm thánh nhân. Tiểu thuyết, tập 1, của Nguyễn Đình Chính. NXB Văn học, 1999. Bản điện tử tác giả gửi


www. trieuxuan. info

Mục lục:
1.
2.
3.
4.
5.
6.
7.
8.
9.
10.
11.
12.
13.
14.
15.
16.
17.
18.
19.
20.
21.
22.
23.
24.
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Tiêu sơn tráng sĩ - Khái Hưng 07.11.2019
Thầy lang - TADEUSZ DOLEGA - Mostowicz 07.11.2019
Sodoma & Gomora - Vlastimil Podracký 05.11.2019
Nhân mạng cuối cùng và đồng loại - Vlastimil Podracký 05.11.2019
Hiểm họa sắc vàng - Vlastimil Podracký 05.11.2019
Cơ may thứ hai - Constant Virgil Gheorghiu 05.11.2019
Những lớp sóng - Virginia Woolf 25.10.2019
Bảy đêm huyền thoại - Vũ Bằng 19.10.2019
Báu vật của đời - Mạc Ngôn 19.10.2019
Trả giá - Triệu Xuân 26.09.2019
xem thêm »