tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Green Leaf VN - với hơn 400 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới - là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Luôn phục vụ khách hàng với phong thái và ý chí của người tài xế chuyên nghiệp. Chỉ tuyển dụng đầu vào tài xế có khả năng giao tiếp tiếng Anh đàm thoại. Tác phong, đồng phục chỉnh chu trong suốt thời gian phục vụ khách hàng. Các tài xế phải vượt qua chương trình đào tạo nghiêm ngặt về cách thức phục vụ khách hàng

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm: 29940646
Tiểu thuyết
26.12.2008
Dư Hoa
Huynh đệ

   8


 


           Ra khỏi nhà Lâm Hồng, nước mắt Tống Cương chảy dàn dụa. Dọc theo phố lớn của thị trấn Lưu, khi ráng chiều mất hút, anh bước đi một cách bi tráng. Giờ phút ấy, Tống Cương đau khổ tuyệt vọng. Trước mắt Tống Cương luôn luôn hiện ra cảnh tượng cặp mắt Lâm Hồng trợn tròn khủng khiếp, sau đó nhắm lại, nước mắt chảy tràn ra hai đuôi mắt. Trong lòng Tống Cương đau đớn như dao cắt. Nghiến răng nghiến lợi, Tống Cương đi trong màn đêm sắp buông xuống. Trong lòng anh tràn đầy sự thù hận với chính mình. Khi đi qua cầu, anh muốn lao người nhẩy xuống sông tự tử. Lúc đi qua cột điện, anh muốn đâm đầu vào cho chết quách. Có một người đẩy xe bò lạch cạch đi qua. Hai chiếc sọt lồng vào nhau để trên xe bò. Một bó dây bện cỏ treo trên sọt. Tống Cương bước đến, tiện tay cầm bó dây bện cỏ chạy đi. Người đó bỏ xe đuổi theo, kéo áo Tống Cương nói:


Này, này, anh làm gì vậy?


 


           Tống Cương dừng chân,  hằm hằm nhìn ông kia nói:


Tự sát, ông hiểu không?


 


Ông kia giật nẩy mình. Tống Cương cuốn dây bện cỏ vào cổ mình, lại dơ hai tay lên, thè lưỡi ra, cười hung hãn, nói hung hãn:


      -   Treo cổ, ông hiểu không?


 


           Ông kia lại giật nảy mình, sau đó há mồm trợn mắt nhìn Tống Cương bước đi. Khi đẩy xe đi, mồm ông nói mát, bụng ông nghĩ,  mẹ kiếp , thật xúi quẩy, trời chưa tối đã gặp phải thằng điên, bị gã doạ giật nẩy mình hai cái, lại còn mất một bó dây bện cỏ. Vừa đẩy xe bò, ông vừa luôn mồm chửi, đi hết một dẫy phố dài nhất thị trấn Lưu chúng tôi, đi mãi đến cổng nhà Lâm Hồng. Lúc này Lý Trọc vừa vặn nhặt táo lên, đang cắn đang nhai. Ông kia nói với Lý Trọc như kêu oan:


Mẹ kiếp, ta xúi quẩy vô cùng, gặp phải một thằng điên…


Có ông mới giống một thằng điên -  Lý Trọc vừa đi, vừa  khinh khỉnh nói.


 


           Tống Cương quàng dây bện cỏ lên cổ, rồi cứ để nguyên không bỏ ra, giống như một chiếc khăn quàng đan bằng cỏ. Tống Cương đi phăm phăm, phảng phất như xông vào cái chết. Anh nghe thấy tiếng gió phần phật phát ra từ quần áo. Bước đi quá nhanh, khiến Tống Cương cảm thấy mình luôn luôn dẫm hụt. Người hơi lắc la lắc lư, như con thuyền tròng trành trên sóng. Tống Cương cảm thấy mình  đã đi qua đường phố dài nhanh như chớp, sau đó cũng nhanh như chớp trẽ vào một ngõ nhỏ, đến cửa nhà mình.


 


             Tống Cương mò chìa khoá mở cửa, đi vào nhà tối om. Nghĩ một lát, anh mới biết nên bật điện. Đèn bật sáng, anh ngẩng nhìn xà ngang trên nóc nhà, thầm nghĩ treo cổ ở đây. Anh cầm chiếc ghế đặt dưới xà, đứng lên ghế, tay bám chặt xà ngang.


            Lúc này anh phát hiện trong tay không có dây bện cỏ. Anh ngó ngó nghiêng nghiêng một cách nghi hoặc, không biết để quên bó dây ở đâu, có thể bị rơi giữa đường. Nhẩy xuống ghế, anh đi ra cửa. Một cơn gió thốc vào mặt. Trên cổ anh phát ra tiếng cọ xát rằm rặm. Anh cười. Thì ra dây bện cỏ quàng trên cổ.


 


            Tống Cương lại đứng trên ghế, tháo dây bện cỏ ở cổ, buộc cẩn thận vào xà ngang, cẩn thận buộc cái  nút  thòng lọng. Kéo mạnh dây một cái, anh thò cổ vào thòng lọng, thắt chặt cổ. Thở một hơi thật dài, anh nhắm mắt. Một cơn gió lùa vào, khiến anh nhận ra chưa khép cửa. Mở mắt ra, anh trông thấy cánh cửa đang lắc lư trong gió. Anh bỏ thòng lọng ra khỏi cổ, nhảy khỏi ghế ra đóng cửa. Lại vào đứng lên ghế, thò cổ vào thòng lọng, anh nhắm mắt , hít một hơi cuối cùng, lại thở một hơi cuối cùng, sau đó đá đổ ghế. Tống Cương cảm thấy người mình bỗng dưng kéo dài ra, hít thở bị tắc nghẽn. Giữa lúc này, anh mơ mơ màng màng cảm thấy Lý Trọc bước vào nhà.


 


          Khi đẩy cửa bước vào, Lý Trọc trông thấy thân thể Tống Cương đang dẫy dụa trên không trung. Anh ta hốt hoảng kêu thất thanh, lao đến ôm hai chân Tống Cương, cố sức dơ cao thân thể Tống Cương, sau đó nhận thấy cách này không ổn. Như một con thú bị nhốt trong lồng. Lý Trọc kêu ầm ĩ, chạy lung tung trong nhà.Khi nhìn thấy con dao bầu, anh ta chộp luôn, dựng lại chiếc ghế đổ, đứng lên ghế, rồi rướn người nhẩy lên, vung dao chặt đứt giây  bện cỏ. Khi thân thể Tống Cương rơi xuống, Lý Trọc cũng ngã ra đất. Lý Trọc vội vàng trở mình quỳ xuống, nâng vai Tống Cương lắc mạnh. Anh ta vừa khóc hu hu vừa gọi:


Anh Tống Cương, anh Tống Cương....


 


           Tống Cương khóc tới mức nước mắt nước mũi dàn dụa. Lúc này người Tống Cương động đậy. Tống Cương bắt đầu ho. Thấy Tống Cương đã sống lại, Lý Trọc lau nước mắt nước mũi, cười hì hì. Cười mấy cái, anh ta lại khóc, vừa khóc vừa bảo:


Anh Tống Cương, tại sao anh làm thế?


 


           Tống Cương ho, ngồi dựa vào tường. Anh đờ đẫn nhìn Lý Trọc đang khóc, nghe Lý Trọc gọi tên mình hết lần này đến lượt khác. Anh đau buồn há mồm, nhưng không ra tiếng. Anh lại há tiếp, lần này nói được. Giọng anh khàn khàn:


Anh  không muốn sống.


 


          Lý Trọc thò tay sờ vào vết hằn trên cổ Tống Cương sưng tấy, vừa khóc vừa mắng Tống Cương:


Mẹ kiếp! Anh chết đi, em biết làm thế nào? Mẹ kiếp! Em chỉ có một mình anh là người thân.Mẹ kiếp! Anh chết đi, em sống một mình à? Mẹ kiếp!


 


          Tống Cương gạt tay Lý Trọc, lắc đầu đau khổ nói:


     -      Anh thích Lâm Hồng, anh thích cô ấy hơn cả em, em không cho anh yêu cô ấy. lại còn bắt anh lầm tổn thương cô ấy hết lần này đến lần khác...


           Lý Trọc lau khô nước mắt, bực tức nói:


Vì một người đàn bà mà tự sát , có đáng không?


 


          Lúc này Tống Cương quát vào mặt Lý Trọc:


Nếu là em, em sẽ thế nào?


Nếu là em – Lý Trọc cũng quát tướng – Em sẽ giết anh!


 


          Tống Cương sửng sốt nhìn Lý Trọc. Chỉ ngón tay vào mình Tống Cương nói:


Anh là anh em của em kia mà!


Anh em cũng giết! – Lý Trọc đốp chát luôn.


 


          Nghe nói vậy, Tống Cương ngẩn người. Một lát sau anh cười hì hì. Anh nhìn kỹ thằng em, nhìn người anh em nương tựa vào nhau mà sống. Câu nói vừa giờ của người anh em này, khiến Tống Cương đột nhiên được giải phóng. Anh cảm thấy có tự do. Anh có thể toàn tâm toàn ý dồn vào Lâm Hồng, hơn nữa không gì ngăn cản nổi. Tống Cương cười thành tiếng. Từ đáy lòng anh cảm động nói với Lý Trọc:


Em nói thế tốt quá!


 


          Vừa giờ Tống Cương còn khóc khóc mếu mếu nói với Lý Trọc“không muốn sống”, bây giờ đột nhiên cười sang sảng. Lý Trọc thấy dờn dợn. Anh ta nhìn Tống Cương nhẩy vọt lên như thi nhẩy cao, hăng hái đi ra cửa. Lý Trọc không biết ông anh định làm gì. Anh ta bò dậy, gọi “ này, này” hỏi Tống Cương:


Anh định làm gì vậy?


 


           Tống Cương quay lại bình tĩnh đáp:


Anh phải đi gặp Lâm Hồng. Anh phải đi nói với Lâm Hồng , anh thích cô ấy.


Không thể đi -  Lý Trọc nói với theo –  Lâm Hồng là của em,anh không đi được. Mẹ kiếp...


Không --  Tống Cương lắc đầu tỏ vẻ kiên định nói --  Lâm Hồng thích anh, không thích em.


 


           Lúc này Lý Trọc lại dở ngón sở trường, cảm động nói:


Tống Cương, chúng mình là anh em...


 


           Tống Cương sung sướng đáp:


Anh em cũng chém.


 


           Nói xong, Tống Cương bước ra cửa, bước chân  chắc nịch, rộn rã. Lý Trọc điên tiết, thở hồn hà hổn hển, đấm một cú vào tường, sau đó đau quá, cứ nghiến răng nhếch mép, vừa xoa vừa thở vừa thổi vào nắm tay bị thương. Tiếng kêu ối ối trong miệng biến thành tiếng thổi phù phù. Khi đã đỡ đau, nhìn ta bóng tối mênh mông bên ngoài, Lý Trọc nói với Tống Cương đã mất hút từ bao giỡ bao giờ:


Mày cút xéo đi cho tao! Mày là thằng khốn nạn trọng gái khinh bạn, trọng gái khinh anh em! Mẹ kiếp!


 


          Tống Cương đi trên đường phố sáng trăng. Lá rụng cuối thu trượt trên phố rê nhè nhẹ. Tống Cương cứ hì hì cười luôn mồm. Bị kìm nén đã lâu lắm, lúc này cuối cùng anh đã được buông thả niềm sung sướng của mình. Anh hít thở mạnh mẽ, thoải mái từng hơi gió lạnh đêm thu, sải bước đi đến nhà Lâm Hồng. Đi dọc phố, anh cảm thấy ban đêm của thị trấn Lưu đẹp vô cùng, Sao lấp lánh đầy trời. Gió thu vù vù thổi. Bống cây đung đưa. Ánh đèn và ánh trăng lồng vào nhau, giống như mớ tóc đuôi sam đen óng ả của Lâm Hồng bện vào nhau. Trên đường phố yên tĩnh, thi thoảng có vài người đi lại, khi đi qua đèn đường, phảng phất như khoác ánh sáng lên người, khiến Tống Cương trố mắt nhìn ngạc nhiên. Lúc đi qua cầu, Tống Cương càng sửng sốt, anh nhìn thấy mặt sông sóng lăn tăn chở đầy trăng sao.


 


 


                                                                9


 


           Đêm nay, bố mẹ  Lâm Hồng đã trải qua mấy cuộc chìm nổi lớn. Đầu tiên là anh chàng Tống Cương im như thóc đi vào buồng Lâm Hông, khiến con gái rượu đau đớn tuyệt vọng. Tiếp theo là thằng cha Lý Trọc mặt thớt lại đến, khiến Lâm Hồng  khiếp vía kêu thất thanh. Cả buổi tối, bố mẹ Lâm Hồng cứ buồn thỉu buồn thiu, hết thở ngắn lại than dài. Vừa cởi quần áo nằm xuống  giường, lại nghe thấy có người gõ cửa. Hai ông bà người nọ nhìn người kia, không biết lại là ai? Cả hai mặc quần áo đi ra trước cửa.  Không có tiếng gõ cửa, ông bà bàn nhau hay mình nghe nhầm? Đang định quay vào, tiếng gõ cửa lại nổi lên. Đứng trong nhà, mẹ Lâm Hồng hỏi vọng ra:


Ai đấy?


Cháu đây – Tống Cương ở ngoài cửa trả lời.


Cháu là ai? – Bố Lâm Hồng hỏi.


Cháu là Tống Cương.


 


          Nghe nói Tống Cương, bố mẹ Lâm Hồng nổi giận, sau khi trao đổi ánh mắt với nhau, đã mở cửa. Ông bà đang định mở mồm mắng Tống Cương, thì anh đã sung sướng hớn hở cất tiếng:


Cháu đã trở về.


Cháu trở về ư? – Mẹ Lâm Hồng hỏi -  Đây có phải nhà cháu đâu.


Chẳng hiểu ra làm sao – Bố Lâm Hồng sa sầm nét mặt.


 


           Niềm sung sướng trên mặt Tống Cương vụt tắt ngấm. Anh lo lắng nhìn bố mẹ Lâm Hồng, cảm thấy ông bà nói đúng quá. Mẹ Lâm Hồng định chửi mấy câu, khi mở mồm ra lại thay đổi.Bà lạnh lùng nói:


Chúng tôi đã đi ngủ.


 


           Mẹ Lâm Hồng nói rồi khép cửa. Sau khi hai ông bà quay về ngả người xuống  giường, nghĩ đến cảnh ngộ của con gái, bố Lâm Hồng, bỗng đùng đùng nổi giận, chửi Tống Cương ở ngoài sân:


Y như một thằng ngố.


Vốn dĩ là một thằng ngố mà -- Mẹ Lâm Hồng hằm hăm nói.


 


           Mẹ Lâm Hồng cảm thấy hình như có vết máu trên cổ Tống Cương. Bà hỏi chồng, ông có nhìn thấy không. Bố Lâm Hồng nghĩ một lát, gật gật đầu., sau đó ông bà tắt đèn đi ngủ.


 


           Ù ù cạc cạc, Tống Cương đứng ở ngoài cửa nhà Lâm Hồng, đứng lâu lắm, đêm đã về khuya, tĩnh lặng đến mức ngay cái kim rơi cũng nghe thấy, sau đó có hai con mèo nhẩy lên nóc nhà, chúng đuổi nhau kêu thảm thiết. Tống Cương nghe mà run sợ. Lúc này anh mới nhận ra đêm đã về khuya. Anh có phần nào hối hận, cảm thấy mình không nên đến gõ cửa nhà Lâm Hồng vào lúc này. Ra khỏi sân nhà Lâm Hồng, anh lại đi trên phố lớn.


Đi trên đường phố, tinh thần Tống Cương phấn chấn. Anh tập đi kiểu thi đi bộ, dận gót chân xuống trước, cứ đi đi lại lại trên phố lớn thị trrấn Lưu chúng tôi.. Anh dở đi dở lại năm lần, cảm thấy mình vẫn còn dư sức. Lúc này đã tang tảng rạng đông. Đêm qua anh đã bảy lần đến cổng nhà Lâm Hồng. Anh quyết định thôi kiểu thi đi bộ. Anh phải “đóng trại”ở cổng nhà Lâm Hồng, chờ cho đến lúc trời sáng.


 


          Tống Cương ngồi dựa vào một cây cột điện gỗ kêu o o. Ngồi tại chỗ, thỉnh thoảng anh cười trộm. Anh không biết tiếng cười của mình đang vang trong đêm. Lúc một người hàng xóm của gia đình Lâm Hồng đi làm ca đêm về, nghe thấy chỗ cột  điện có tiếng cười, giật nẩy người, nghĩ bụng ngay đến cột điện cũng biết cười, có phải sắp sảy ra động đất? Nhìn kỹ, ông đã trông thấy có vật gì lù lù ở đó. Tiếng cười từ chỗ đó phát ra. Ông không biết là vật gì, sợ hãi đẩy cổng chạy vào. Vào nhà rồi, ông khoá cửa, khi đã nằm trong chăn vẫn không yên tâm, kéo chăn trùm kín đầu mới ngủ được, ngủ một mạch đến trưa mới thức dạy. Thức dạy rồi, gặp ai ông cũng kể, trước khi trời sáng ông đã nhìn thấy một vật khủng khiếp, không biết vật gì. Ông bảo nó giống người, nhưng nó ttòn trùng trục. Ông bảo nó giống con lợn, nhưng gầy hơn. Ông bảo trông nó giống con bò, nhưng nhỏ hơn. Cuối cùng ông  nói một cách khảng định:


Tôi đã trông thấy con vật trong chế độ xã hội nguyên thuỷ.


 


           Mẹ Lâm Hồng trời sáng mới thức dạy. Khi bà bưng bô đi ra, trông thấy Tống Cương toàn thân đẫm sương đứng đó. Bà ngạc nhiên ngẩng nhìn mặt trời mới mọc, thầm nghĩ đêm qua không mưa. Bà chợt hiểu, Tống Cương đã đứng cả đêm ngoài trời, toàn thân bị sương ướt hết. Tống Cương như con chó ngã xuống ao, tươi cười nhìn mẹ Lâm Hồng. Mẹ Lâm Hồng cảm thấy Tống Cương cười có vẻ ly kỳ cổ quái, bỏ bô xuống vào trong nhà nói với chồng, anh chàng có tên Tống Cương hình như đứng ở ngoài suốt đêm.Bà bảo:


Liệu có phải mắc bệnh tâm thần?


 


           Bố Lâm Hồng há mồm ngạc nhiên. Ông sửng sốt chạy ra ngoài như  đi xem gấu mèo. Trông thấy Tống Cương cười tít mắt đứng đó, ông hỏi Tống Cương một  cách hiếu kỳ:


Anh đứng ngoài trời suốt đêm à?


 


          Tống Cương vui vẻ gật đầu thưa vâng. Bố Lâm Hồng nghĩ, đứng ngoài trời suốt đêm mà vẫn vui thế sao? Quay người đi vào nhà, ông bảo vợ:


Có chút không bình thường.


 


          Sáng sớm thức dạy, Lâm Hồng hết cơn sốt. Cô cảm thấy sức khoẻ khá hơn . Sau khi ngồi dạy, cảm thấy toàn thân ẻo lả, lại nằm xuống. Lúc này biết Tống Cương đứng ngoài trời cả đêm, đầu tiên Lâm Hồng ngạc nhiên, sau đó nghĩ đến sự việc sẩy ra tối qua, mím môi mím lợi, lòng đầy tủi hận, cô ứa nước mắt. Cô trùm kín chăn lên đầu, khóc nức nở. Sau khi nín, Lâm Hồng cầm chiếc khăn Tống Cương trả tối hôm qua lau nước mắt, nói với bố:


Bố bảo anh ta đi đi ,  con không muốn gặp.


 


           Bố Lâm Hồng ra sân, nói với Tống Cương vẫn đang cười tít mắt:


Anh về đi, con gái tôi  không gặp anh.


 


            Nụ cười trên môi Tống Cương tắt ngấm, nhìn bố Lâm Hồng lúng túng không biết làm thế nào. Thấy Tống Cương đứng im, bố Lâm Hồng vẫy vẫy hai tay, đuổi Tống Cương, y như xua đuổi vịt. Tống Cương bị bố Lâm Hồng đuổi ra xa hơn mười mét. Ông đứng lại chỉ Tống Cương nói:


Đi xa chút nữa, đừng để ta nhìn thấy.


 


           Bố Lâm Hồng quay vào nhà bảo, đã đuổi cổ thằng ngố đi rồi, đuổi thằng ngố còn khó hơn đuổi vịt xuống sông. Thằng ngố cứ đi một bước lại quay đầu nhìn lại. Thằng ngố đứng lì ra đó như bụi đất... Mao chủ tich nói không sai: Cái chổi không rê tới, bụi vẫn lì ra đó. Bố Lâm Hồng nói một thôi một hồi bảy cái thằng ngố liền. Nghe đến cái thằng ngố thứ bảy, Lâm Hồng khó chịu, quay đầu lủng bủng nói:


Người ta không ngố đâu, người ta là con người trung hậu.


 


           Bố Lâm Hồng nháy nháy mắt với vợ, cười thầm đi ra, ra đến sân. Lúc này một người hàng xóm đi ra ngoài mua bánh quẩy về, nói với bố Lâm Hồng:-


Anh chàng vừa bị ông đuổi đi lại đứng ngoài kia.


Thật ư?


 


           Bố Lâm Hồng nói, rồi quay vào nhà, khe khẽ đến trước cửa sổ vén rèm nhìn ra ngoài. Quả nhiên đã trông thấy Tống Cương. Ông cười bảo vợ cùng nhìn. Mẹ Lâm Hồng châu đầu vào, trông thấy Tống Cương cúi đầu đứng ngoài đó, buồn bã như kẻ mất hồn. Mẹ Lâm Hồng không nhịn nổi cười, bảo con gái:


Tống Cương lại đến.


 


           Nhìn nụ cười khác thường trên mặt mẹ, Lâm Hồng biết bố mẹ đang nghĩ gì.  Cô quay mặt vào tường, không để bố mẹ nhìn thấy mặt mình. Luc này, cô lại chợt nhớ đến sự việc tối hôm qua, cơn giận lại trào lên. Cô nói:


Kệ anh ta.


 


          Mẹ Lâm Hồng bảo:


Con phớt lờ nó, nó cứ đứng ở ngoài đó.


Mẹ đuổi anh ta đi -  Lâm Hồng nói to.


 


           Lần này mẹ Lâm Hồng đi ra. Đến trước mặt Tống Cương đang thấp thỏm không yên, bà khẽ bảo:


Cháu cứ về đi đã, vài hôm nữa lại đến.


           Tống Cương nghi hoặc nhìn mẹ Lâm Hồng, không hiểu bà nói thế có ý gì. Bà nhìn rõ vết máu trên cổ Tống Cương. Tối hôm qua bà đã nhìn thấy. Bà sốt sắng quan tâm hỏi:


Cổ cháu làm sao thế?


Cháu đã thắt cổ tự sát một lần – Tống Cương lo lắng đáp.


Thắt cổ tự sát ư? – Mẹ Lâm Hồng giật nẩy người.


Thắt cổ bằng dây thừng – Tống Cương gật gật đầu, sau đó xấu hổ  nói thêm một câu --  Nhưng không thành.


 


           Mẹ Lâm Hồng hốt hoảng, hấp tấp  quay vào nhà, đến cạnh giường con gái bảo , tối hôm qua Tống Cương thắt cổ tự tử nhưng không thành. Bà bảo tối hôm qua mẹ cũng đã trông thấy cổ Tống Cương có vết máu, vừa giờ nhìn lại thấy vết máu còn sâu hơn, to hơn tối hôm qua. Mẹ Lâm Hồng vừa nói vừa thở dài thườn thượt. Bà lay lay con gái đang nằm quay mặt vào tường, giục:


Con ra gặp nó xem sao.


Con không ra.—Lâm Hồng quay lại nói – Cứ để anh ta chết.


 


           Nói xong câu đó, trái tim Lâm Hồng quặn đau.Tiếp đó mỗi lúc cô một không yên. Nằm trên giường, cô nghĩ đến Tống Cương đang đứng bên ngoài, nghĩ đến vết máu trên cổ anh, trong lòng mỗi lúc một đau khổ, cũng mỗi lúc một muốn ra ngoài gặp Tống Cương. Lâm Hồng ngồi dạy, nhìn bố mẹ. Mẹ cô biết ý lập tức ra nhà ngoài. Lâm Hồng sa sầm nét mặt, xuống giường đi ra nhà ngoài, thư thả đánh răng rửa mặt như mọi ngày, ngồi trước gương cẩn thận chải đầu, lại bện mái tóc dài thành hai dải đuôi sam. Sau đó cô đứng lên, nói với mẹ:


Con đi mua bánh quẩy.


 


           Nhìn thấy Lâm Hồng đi ra, Tống Cương xúc động suýt phát khóc. Y như sợ lạnh, anh ôm vai mình. Mồm há rồi lại há, mà không nói thành tiếng. Lâm Hồng liếc nhìn Tống Cương một cái, thản nhiên đi ra cửa hàng điểm tâm mua bánh quẩy, Tống Cương toàn thân ướt rượt  đi theo sau Lâm Hồng, cuối cùng đã nói ra tiếng, giọng khàn khàn:


Tám giờ tối, anh chờ em ở gầm cầu.


Em không đi – Lâm Hồng khẽ đáp.


 


           Lâm Hồng đi vào hiệu điểm tâm, Tống Cương buồn thỉu buồn thiu đứng bên ngoài. Mua xong bánh quẩy đi ra, Lâm Hồng nhìn thấy rõ vết máu trên cổ Tống Cương, trái tim cô run run. Lúc này Tống Cương thay đổi chỗ hẹn. Anh thận trọng bảo Lâm Hồng:


Anh chờ em ở rừng cây non được không?


 


           Do dự một lát, Lâm Hồng gật gật đầu. Tống Cương mừng quýnh, không biết nên nói gì thêm, tiếp tục đi theo Lâm Hồng đến cổng nhà cô. Khi Lâm Hồng vào cổng, quay đầu lặng lẽ liếc mắt ra hiệu cho Tống Cương mau mau ra về. Tống Cương biết mình nên làm gì, gật đầu lia lịa, nhìn Lâm Hồng bước vào nhà, mới quay người đi.


 


          Đầu óc quay cuồng hỗn loạn,Tống Cương sống qua ban ngày. Khi lầm việc trong xưởng, Tống Cương đã ngủ mười ba lần, năm lần ngủ ở góc phân xưởng, hai lần ngủ khi ăn cơm trưa, ba lần ngủ khi chơi tú lơ khơ với bạn thợ, hai lần ngủ  dựa vào máy và một lần gục đầu vào tường ngủ khỉ ra nhà vệ sinh tiểu tiện. Sau đó vào lúc trời xẩm tối, với niềm sung sướng rạo rực trần đầy, anh đi đến khu rừng cây non sau rạp chiếu bóng. Lúc này mặt trời vừa lặn ở đằng tây. Tống Cương cứ lén la lén lút, đi đi lại lại trên con đường mòn ngoài bìa rừng như một tên tội phạm. Khi mấy người quen anh đi qua, gọi tên anh, hỏi làm gì, anh cứ ấp a ấp úng trả lời loanh quanh. Họ hỏi có phải anh đánh rơi ví tiền, anh gật  gật đầu. Lại hỏi anh mất hồn à, anh cũng gật gật đầu. Họ cười ha ha bỏ đi.


 


            Tối hôm ấy, Lâm Hồng đến trễ  hẳn một tiếng đồng hồ. Dáng người thon thả, cô đi chầm chậm trên lối mòn sáng trăng. Khi nhìn thấy Lâm Hồng, anh xúc động vẫy tay bước đến. Còn có người  đang đi ở gần đó, Lâm Hồng khẽ nhắc:


Đừng vấy tay, đi theo em.


 


           Lâm Hồng đi vào rừng cây non trước mặt. Tống Cương bám sát theo sau. Lâm Hồng lại khẽ nhắc một lần nữa:


Cách xa em một chút.


 


          Tống Cương lập tức dừng chân. Anh không biết đi cách Lâm Hồng bao nhiêu thì vừa, đứng lại không đi nữa. Đi được một lúc, Lâm Hồng thấy Tống Cương vẫn còn đứng, khẽ giục:


Đi anh.


 


          Lúc này Tống Cương mới rảo bước đi theo. Lâm Hồng đã đi vào rừng cây non. Tống Cương cũng theo vào. Đi đến giữa rừng, Lâm Hồng nhìn bốn phía, xác định không có ai khác, mới đứng lại, nghe tiếng bước chân của Tiống Cương ở phía sau mỗi lúc một gần, sau đó không có tiếng bước chân, chỉ còn tiếng thở gấp. Lâm Hồng biết Tống cương đã đứng ở sau mình. Lâm Hồng đứng im. Tống Cương cũng đứng không động đậy. Lâm Hồng thầm nghĩ, taị sao anh chàng ngốc nghếch này không vòng đến trước mặt minh? Lâm Hồng chờ một lúc, Tống Cương vẫn đứng ở đằng sau, vẫn thở gấp. Lâm Hồng đành phải quay người. Nhìn thấy Tống Cương đang run run dưới sáng trăng, Cô nhìn kỹ vào cổ Tống Cương, loáng thoáng có vết máu. Lâm Hồng cất tiếng hỏi:


Cổ anh làm sao vậy?


 


           Tống Cương bắt đầu lắp ba lắp bắp kể dông dài, ròi rạc, không có thứ tự gì hết, Lý Trọc đã bức mình phải nói câu “ lần này thì cô hết hy vọng” như thế nào., nói xong câu ấy, mình đã về nhà treo cổ tự sát, lại vừa vặn Lý Trọc về nhà, cứu mình thoát chết. Trong lúc Tống Cương kể, Lâm Hồng cứ khóc liên tục. Kể xong, Tống Cương lại lắp bắp nói từ đầu. Lâm Hồng dơ tay bịt mồm, bảo anh đừng nói nữa. Môi Tống Cương chạm vào tay Lâm Hồng, toàn thân anh run toát mồ hôi. Lâm Hồng rụt tay về, cúi đầu lau nước mắt, sau đó ngẩng lên nói như ra lệnh:


Bỏ kính ra.


 


          Tống Cương vội bỏ kính ra, cầm trong tay không biết làm gì tiếp. Lâm Hồng ra lệnh tiếp:


Bỏ vào túi.


 


           Tống Cương bỏ kính vào túi áo, lại không biết làm gì nữa. Lâm Hồng cười âu yếm, sà đến ôm chặt cổ Tống Cương. Môi cô áp sát vào vết máu trên cổ anh., đau đớn nói:


Em yêu anh, anh Tống Cương, em yêu anh. …


 


          Toàn thân run bắn,Tống Cương ôm chặt Lâm Hồng, xúc động, cứ khóc nức lên từng tiếng, từng tiếng. 


(còn tiếp)


Nguồn: Huynh Đệ. Tiểu thuyết của Dư Hoa. Vũ Công Hoan dịch. Dịch giả gửi trieuxuan.info.

Mục lục:
1.
2.
3.
4.
5.
6.
7.
8.
9.
10.
11.
12.
13.
14.
15.
16.
17.
18.
19.
20.
21.
22.
23.
24.
25.
26.
27.
28.
29.
30.
31.
32.
33.
34.
35.
36.
37.
38.
39.
40.
41.
42.
43.
44.
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Bảy đêm huyền thoại - Vũ Bằng 19.10.2019
Báu vật của đời - Mạc Ngôn 19.10.2019
Hiểm họa sắc vàng - Vlastimil Podracký 02.10.2019
Nhân mạng cuối cùng và đồng loại - Vlastimil Podracký 02.10.2019
Sodoma & Gomora - Vlastimil Podracký 02.10.2019
Trả giá - Triệu Xuân 26.09.2019
Thế giới những ngày qua - Stefan Zweig 26.09.2019
Hai mươi năm sau - A. Dumas 26.09.2019
Đêm thánh nhân - Nguyễn Đình Chính 11.09.2019
Jude - Kẻ vô danh - Thomas Hardy 10.09.2019
xem thêm »