tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Green Leaf VN - với hơn 400 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới - là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Luôn phục vụ khách hàng với phong thái và ý chí của người tài xế chuyên nghiệp. Chỉ tuyển dụng đầu vào tài xế có khả năng giao tiếp tiếng Anh đàm thoại. Tác phong, đồng phục chỉnh chu trong suốt thời gian phục vụ khách hàng. Các tài xế phải vượt qua chương trình đào tạo nghiêm ngặt về cách thức phục vụ khách hàng

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm: 30125475
Thơ
10.03.2014
Trần Ngọc
Yêu thương và ân hận...

 


NIỀM TỰ HÀO


39 năm,


Kể từ khi miền Nam hoàn toàn giải phóng


Đường Trường Sơn đậm nét bước quân hành


Dấu vết một thời, trong cuộc chiến tranh


Bao nhiêu máu xương nhuộm đầy nước mắt


 


39 năm,


Từ khi tan chiến cuộc


Ruộng vườn ta trả lại màu xanh


Đất nước ta nối liền một giải sơn hà, gấm vóc


Mẹ Việt Nam không còn khóc


Và thời gian trôi thật nhanh


 


Các anh,


Những bộ đội của các sư đoàn nổi tiếng


Những dân quân đã từng một thưở liệt oanh.


Trong những người ấy:


Có mặt tại Sài Gòn ngày giải phóng.


Quê hương mình sao mọc khắp trời xanh


Chiến tích này như núi cao lồng lộng


Lịch sử tự hào rạng rỡ ghi danh


 


Hôm nay,


Kỷ niệm 39 năm


Mùa xuân chiến thắng


Ta nhớ ơn, những người làm nên trang sử oai danh.


Biết bao nhiêu người nằm vĩnh viễn với lòng đất mẹ


Và cũng có người, mộ cỏ mới vừa xanh.


 


Em và anh,


Có được ngày hôm nay


Nhờ những hào quang vây quanh


Của những người hơn mấy mươi năm về trước


Đêm từng đêm đối mặt với quân thù


Bom cày, pháo nổ từ Trường Sơn cho đến các chiến khu


Vẫn hiên ngang tiến bước, để có ngày 30 tháng Tư vĩ đại


 


Xuân chiến thắng,


Xuân 75 và sẽ là mùa xuân mãi mãi


Niềm tự hào của dân tộc hùng anh.


 


 


       TÔI LẠI THÍCH


 


Tôi rất thích cơn mưa chiều buồn bã


Thích đêm về cả bóng tối âm u


Thích được nhìn những chiếc lá mùa thu


Thích một mình trong đêm dài cô tịch


 


Những điều đó tại sao tôi lại thích


Thích lang thang thơ thẩn ngắm trăng sao


Tôi lặng lẽ ve vuốt những nỗi đau


Bởi quá khứ đã bào mòn thể xác


 


Tôi lại thích vai ba lô phiêu bạt


Đời lãng du mái tóc nhuộm phong sương


Tôi lại thích những lúc ngắm chiều buông


Hoặc những cơn mưa đêm buồn rỉ rả


 


Tôi lại thích khám phá vùng xa lạ


Thích trèo đèo thám hiểm núi rừng sâu


Có những đêm thao thức suốt canh thâu


Để lắng nghe dòng thời gian trôi chảy


 


Tôi rất thích nhìn những cành hoa dại


Hoa Dã quỳ hay Thạch thảo thân thương


Thích được nghe tiếng thét của trùng dương


Nhìn biển cả ngập tràn cơn sóng vỗ


 


Vầng trăng treo trôi qua bên cửa sổ


Đêm sắp tàn gà gáy sắp sang canh


Chim ríu rít đang ca hát trên cành


Tôi vội xếp bài thơ “Tôi rất thích”.


 


Biệt thự Hồng Ngọc, 03/03/2014


 


NƠI CHỐN ĐÓ, CÒN ĐÂU?


 


Nơi chốn đó, ngày xưa là tổ ấm


Sống vui vầy, hạnh phúc với chồng con


Nay hoang vắng lạnh lùng tim se thắt


Có còn chăng tình khúc đã phai mòn.


 


Nơi chốn đó còn đâu là kỷ niệm


Tình yêu đầu đời dành hết cho anh


Con từng đứa chào đời theo cung bậc


Thời gian trôi thiêu đốt cả trời xanh


 


Nơi chốn đó, ngày xưa chốn loan phòng


Chút ân tình lơ lửng cánh diều bay


Đêm hoa đăng chỉ còn trong ký ức


Chỉ còn chăng một thoáng gió heo may


 


Nơi chốn đó giờ đây đang khép lại


Tia nắng ban đầu đã tắt từ lâu


Con nhện hoang bắt đầu xây tổ ấm


Lũ thạch sùng chắc lưỡi suốt canh thâu


 


Nơi chốn đó ngàn trùng ơi! Xa cách


Ở nơi đây mà cứ ngỡ xa xăm


Một nơi nào đó bao giờ khép lại


Tình nghĩa phu thê tan biến âm thầm


 


Nơi chốn đó có bao giờ tôi nghĩ


Phải chia tay trong đau đớn ê chề


Mấy mươi năm nghĩa tình chồng vợ


Phút chốc tan lìa đau đớn tái tê


 


Nơi chốn đó giờ đây xin vĩnh biệt


Dĩ vãng tạ từ trọn kiếp thương đau


Ôi! Ngang trái làm cho ta đau khổ


Để cuối cùng ta lại bỏ nhau


                                                                                               


 


ĐỪNG NHẦM LẪN


 


Ba ngày đã trôi qua


Một góc nhỏ sân vườn


Ta bắt đầu chợt nghĩ


Có chút gì vấn vương


 


Tại sao ta nghĩ vậy


Đừng nhầm lẫn yêu thương


Ta đã già cằn cõi


Lơ lửng bóng chiều buông


Nàng thì còn quá trẻ


Như bóng hồng thái dương


Hãy trở về thực trạng


Kẻo lạc bước, sai đường


 


Thà yêu trong mộng mị


Hồn trôi nổi tha phương


Hoàng hôn vừa chợt tắt


Thấp thoáng chốn tình trường.


 


 


   BUỒN


 


Em đi rồi,


          sân vườn buồn hiu hắt


Nỗi nhớ thương


          xâm chiếm cả tâm hồn


Anh muốn thét,


          Trời ơi! Cô đơn quá


Và gục đầu


           thơ thẩn tiễn hoàng hôn


 


Anh muốn thốt


            yêu em nhưng chẳng dám


Muốn tỏ bày,


           sợ nhận sự chối từ


Thà câm nín


           ôm mối tình sâu kín


Chôn cả mối tình


           nghiệt ngã thiên thu


Anh xin lỗi


          bắt em chuyện khó xử


Nếu nói không


          sợ phải sự đau lòng


Thà lặng lẽ,


          để anh còn hy vọng


Nếu bằng lòng,


           trời đất nổi cơn giông


 


 


Dòng thơ này,


          viết trong đêm cô độc


Trút cả tâm tư


           gởi hết cho nàng


Mối tình buồn,


           khắc sâu trong tâm khảm


Cuối cuộc đời,


            còn vẫn mãi đeo mang.


                           


                          


DƯỜNG NHƯ


 


Dường như tôi đã quên


Nơi đó có một thời


Tình yêu đầy say đắm


Giờ gió thoảng, mây trôi


 


Dường như tôi đã quên


Trong cơn say tình ái


Cứ ngỡ tình vụng dại


Chẳng bao giờ nhạt phai.


 


Dường như tôi đã quên


Con đường xưa lối cũ


Bóng dáng em chập chờn


Giờ như mớ tàn thu


 


Dường như tôi đã quên


Bộ ngực em căng tròn


Ái ân đầy rên xiết


Một thuở thật keo sơn


 


Dường như tôi đã quên


Ngày xưa hai đứa đã


Yêu nhau thật mặn nồng


Giờ đôi đường đôi ngả


 


 


Dường như tôi đã quên


Đôi khi mênh mông quá


Hương thơm quá ngọt ngào


Giờ toàn trơ sỏi đá


 


Dường như tôi đã quên


Thật lòng tôi vẫn nhớ


Muốn xóa đi tất cả


Vào vũ trụ mênh mông


 


Dường như tôi đã quên


Mười năm tình lận đận


Ái ân cũng tràn đầy


Yêu thương và ân hận


 


Dường như tôi đã quên


Lắm lúc thật bồng bềnh


Lắm khi đang lơ lửng


Giờ ôm nổi buồn tênh.


                           


 


            TẠ LỖI


Giờ đây tôi lại đã mất nàng


Trong lòng buồn khổ chẳng đặng em


Phải chi đừng nói yêu cô ấy


Gió đâu đến nỗi dạ xốn xang.


 


Mong em hãy hiểu đừng giận nữa


Hôm nào em rảnh nhớ ghé sang


Để anh quỳ xuống xin tạ lỗi


Bởi quá yêu em thật bẽ bàng.


                               


                                


EM CÒN NHỎ LẮM


 


Một mình đang ngắm vầng trăng


Trăng treo lơ lửng phải chăng nhớ nàng


Tình đời sao lắm ngỡ ngàng


Em còn nhỏ lắm sẵn sàng trao thân.


 


Nghĩ rằng sau cuộc ái ân


Tội cho cô bé hóa thân đàn bà


Anh nay tuổi đã quá già


Nàng còn non trẻ mặn mà nguyên trinh.


 


Trăng mười bốn muốn tỏ tình


Em ơi! Hãy nhớ giữ gìn băng trinh


Biết rằng, em đẹp, em xinh


Đợi trăng mười sáu, anh “rinh” về nhà.


 


Thương em sao quá thật thà


Trao thân gửi phận người già như anh


Em là trái táo còn xanh


Anh là thằng Cuội trên cành cây đa.


 


Nghĩ rằng khoảng cách đôi ta


Em còn nhỏ lắm tránh xa tình đời


Dù em đi khắp mọi nơi


Tiết trinh nhớ giữ đừng mời một ai.


                                       


 


TỎ TÌNH ĐẦU NĂM


 


Ngày mai anh về với mẹ cha


Chúc em xuân đến thật mặn mà


Có kẻ cô đơn ngồi trông đợi


Mỏi mòn thương nhớ kẻ đi xa.


 


Sân vườn hiu hắt còn sót lại


Bóng hình kiều diễm quá thướt tha


Đầu năm chẳng dấu em chi nữa


Anh đã yêu em, thật đậm đà.


                          03-02-2014


                          


ANH CỨ NGỠ


 


Anh cứ ngỡ, không còn yêu ai nữa


Để khỏi buồn, khỏi giận, khỏi nghĩ suy


Để khỏi nhìn nước mắt đọng bờ mi


Và cũng khỏi đau thương khi xa vắng.


 


Tình yêu nào cũng chông gai cay đắng


Pha chút ngọt bùi đượm thắm yêu thương


Anh cứ ngỡ còn ai để nhớ thương


Để mỗi chiều nhìn hoàng hôn ly biệt.


 


Yêu em, anh muốn mọi người cùng biết


Vì nghĩ rằng anh chẳng được ai yêu


Trong quá khứ anh được, mất… rất nhiều


Anh cứ ngỡ cuối đời trong cô độc.


                                         


 


LỄ TÌNH YÊU


 


Hôm nay ngày lễ tình yêu


Bên hồ liễu rủ mỹ miều dễ thương


Pleiku phố núi sầu vương


Chia tay nhớ mãi vấn vương ngày này.


 


Lễ tình yêu anh đã xa thành phố


Chẳng biết làm sao tặng đóa hoa xinh


Nơi phố thị chúc em luôn vui vẻ


Phố núi buồn lặng lẽ nhớ người tình.


                                      


        CỨ NGỠ


 


Cứ ngỡ rằng chú đã quá già


Tình yêu mộng ước đã bay xa


Làm sao có được cô gái trẻ


Yêu phải cái ông tuổi xế tà.


 


Cứ ngỡ rằng chú sắp được yêu


Yêu đâu chẳng thấy lại buồn nhiều


Trái tim của chú đang yên nghỉ


Giờ này chao đảo đến liêu xiêu.


 


Trần Ngọc


Nhóm Văn Chương Hồn Việt

bản để in
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Chùm thơ Václav Hrabě - Václav Hrabě 07.11.2019
Thu phong từ 秋風詞 - Lý Bạch 01.11.2019
Bạch Đằng Giang Phú - Trương Hán Siêu 28.10.2019
Chùm thơ Trương Hán Siêu - Trương Hán Siêu 28.10.2019
Diễn từ cho cuốn sách dí dỏm/ Đôi giày - Con người - Jan Neruda 25.10.2019
Chùm thơ Jan Skácel - Jan Skácel 25.10.2019
Chùm thơ Fráňa Šrámek - Fráňa Šrámek 25.10.2019
Ngậm ngùi/ Cũng phải nói một lần - Vũ Hữu Định 25.10.2019
Họa/ Gởi chút tình thân/ Thời tiết - Vũ Hữu Định 25.10.2019
Hành trình cuộc đời này ta có nhau không? - Nguyễn Thế Thiên Trang 24.10.2019
xem thêm »