tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Green Leaf VN - với hơn 400 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới - là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Luôn phục vụ khách hàng với phong thái và ý chí của người tài xế chuyên nghiệp. Chỉ tuyển dụng đầu vào tài xế có khả năng giao tiếp tiếng Anh đàm thoại. Tác phong, đồng phục chỉnh chu trong suốt thời gian phục vụ khách hàng. Các tài xế phải vượt qua chương trình đào tạo nghiêm ngặt về cách thức phục vụ khách hàng

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm: 29849635
Tiểu thuyết
24.12.2008
Dư Hoa
Huynh đệ

                                                                5


 


          Lần nào về đến nhà, Lâm Hồng cũng nằm vật ra giường, ôm gối nức nở khóc một trận. Sau mười lần khóc, Lâm Hồng lau nước mắt, không bao giờ nỉ non nữa. Cô biết, né tránh khóc một mình vô ích, cô phải tìm cách đối phó với thằng cha Lý Trọc mặt dầy mày dạn không biết xấu hổ. Lý Trọc cứ bám dai như đỉa đói, thôi thúc Lâm Hồng muốn mau chóng tìm một bạn trai. Những cô gái trẻ thời bấy giờ thường suy nghĩ như vậy. Lâm Hồng cũng không ngoại lệ. Cô cảm thấy chỉ cần mình có bạn trai, sẽ thoát được sự quấn bám của Lý Trọc. Lâm Hồng đã điểm qua một lượt trong đầu những chàng trai chưavợ của thị trấn Lưu chúng tôi. Cô đã có mấy mục tiêu mờ nhạt. Sau đó cô bắt đầu ăn diện, quàng vào cổ chiếc khăn lụa màu vàng nhạt, đi trên phố lớn thị trấn Lưu chúng tôi.


 


          Lâm Hồng trước kia rất ít ra phố đã trở thành thiên sứ đường nhựa của thị trấn Lưu chúng tôi, khiến cánh mày râu của thị trấn Lưu chúng tôi tha hồ nhìn ngắm. Lâm Hồng có lúc cùng đi với mẹ, có lúc cùng đi với chị em trong xưởng. Gần như mỗi buổi chiều tối, cô thường đi trong ráng chiều tà và về dưới sáng trăng. Lâm Hồng lúc này, biết vẻ đẹp của mình đã truyền đi rộng khắp, biết vô khối đàn ông của thị trấn Lưu đang  si mê mình. Nhưng cô không biết người đàn ông mình yêu ở đâu? Cô đã từng mong bố mẹ chọn cho. Nhưng bố mẹ cô quá ư dễ dàng thoả mãn. Anh chàng nào điều kiện hơi khá một chút, nhờ ông bà mối đến dạm hỏi, là bố mẹ cô mừng quýnh, là bảo còn tốt gấp vạn lần thằng cha Lý Trọc. Những chàng trai ấy đều không lọt mắt Lâm Hồng, càng khỏi nói đi vào trái tim cô. Cho nên cô đành phải ra tay, thân chinh chọn cho mình một đấng lang quân như ý. Lâm Hồng cứ đi đi lại lại. Trên khuôn mặt trái xoan xinh đẹp,cô luôn luôn mỉm cười. Thi thoảng trông thấy một anh  chàng nào điển trai, cô chăm chú nhìn anh ta một cái, rồi quay đi, một hai ba bốn năm, bước liền năm bước, sau đó quay lại nhìn anh ta lần nữa.Lâm Hồng lúc này sẽ trông thấy một nét mặt tinh thần hoảng loạn.


 


           Thị trấn Lưu chúng tôi có tất cả hai mươi chàng trai được Lâm Hồng  chăm chú nhìn hai lần trở lên, thì mười chín anh suy nghĩ vẩn vơ, chỉ có một mình Tống Cương không có phản ứng. Mười chín chàng trai suy nghĩ vẩn vơ kia cảm thấy trong mắt Lâm Hồng rõ ràng là có chuyện muốn nói. Nhất là cái nhìn thứ hai lúc quay đầu lại, có thể nói là sắc xuân đầy vườn, phong tình quyến luyến, khiến các cậu mê mẩn cõi lòng không sao ngủ được.


 


           Trong số mười chín anh chàng lọt mắt người đẹp, tám anh đã  có vợ. Tám anh này cứ xuýt xoa than thở, kêu khổ luôn mồm, hối hận mình đã sớm quyết định việc lớn suốt đời, ngay đến quả bóng sát biên hạnh phúc cũng không được đá. Trong số tám anh có hai anh vợ xấu . Hai anh chàng này xấu hổ giận cá chém thớt, đêm khuya thanh vắng, đang trong cơn ngủ mê thức dạy còn thở hổn hà hổn hển , nhịn không nổi, đã thò tay véo vợ một cái thật mạnh, khiến cô vợ đang ngủ giật mình tỉnh dạy, sửng sốt, kêu thét lên đau đớn, hai ông chồng hoảng quá, lập tức giả vờ ngủ say, lấy ngáy long sòng sọc lấp liếm cho qua chuyện. Hai anh chàng đã có vợ, một anh  chuyên véo đùi, một anh chuyên véo mông. Vợ của hai người khổ hết chỗ nói. Các chị đâu biết chồng mình đã thay lòng đổi dạ, chị nào chị ấy nhìn đùi nhìn mông sưng tím của mình, cứ tưởng đức ông chồng có khuynh hướng bạo lực tình dục trong mơ ngủ. Ban ngày các chị luôn mồm ca thán, ban đêm cứ khăng khăng không muốn chung chăn chung chiếu với chồng. Các chị bảo ngủ chung cứ giật mình thon thót .


 


          Trong mười chín anh, còn có chín anh đã có bạn gái. Chín chàng trai này cũng xuýt xoa than thở, kêu khổ luôn mồm, nghĩ bụng, sốt ruột sẽ không húp  được cháo nóng, đi sớm không bằng đi đúng lúc. Họ bắt đầu toan tính trong lòng, liệu có nên đá đít bạn gái, chỉnh đốn lại cờ trống theo đuổi Lâm Hồng. Trong chín người, có tám người lo được lo mất, thầm nghĩ, bạn gái hiện nay tuy không đẹp mê hồn như Lâm Hồng, cũng phải tốn kém biết bao công sức mới có trong tay, lại phải dẻo mỏ, đường mật lắm mới sờ mó được vào người  bạn gái, phải vắt óc  suy nghĩ  hết cách mới ăn ngủ được với cô nàng. Lâm Hồng tuy tốt, nhưng xét cho cùng cũng chỉ nhìn mình hai cái, quả tình là chuyện hư vô, xa vời, lúc ẩn lúc hiện, như có như không, chứ đâu như bạn gái của mình đã chắc như đinh đóng cột . Họ thầm nghĩ, mắt đã  nhìn thấy vịt luộc sắp chín đến nơi, không thể để bay mất. Cho nên đối với Lâm Hồng, họ cũng chỉ là rung động tâm tư, chứ chưa có việc làm thực tế.Tám người trong số chín chàng trai là những kẻ theo đuổi tình yêu kiểu ăn chắc, chỉ có một gã theo đuổi tình yêu kiểu rủi ro. Gã kiểu rủi ro này, bắt đầu bắt cá hai tay. Đêm hôm trước còn ngủ với bạn gái hiện có, tình sâu như biển, hôm sau đã len lén mua hai vé xem phim, một vé bỏ túi áo ngực, vé kia nhờ người gửi cho Lâm Hồng.


 


          Lâm Hồng lúc này là nữ trinh thám Formoce ( tên nhân vật trong tiểu thuyết trinh thám “vụ án trinh thám Formoce ” của nhà văn Anh Arthur Conan Doyle- 1857-1930 ND ) của thị trấn Lưu chúng tôi, đã dò rõ  nội tình của hai mươi anh chàng điển trai lọt mắt mình, biết anh chàng kiểu rủi ro biếu vé xem phim  đã chung sống với bạn gái của mình. Khi nhận vé xem phim, Lâm Hồng cứ im thin thít, vẻ mặt tỉnh bơ, nhưng trong lòng hư một tiếng , thầm nghĩ sắp sửa cưới đến nơi rồi, anh ta còn dám có ý định tán tỉnh mình. Con người của thời bấy giờ xơ cứng bảo thủ như vậy đó. Trai gái một khi đã ngủ với nhau là lập tức cả hai bên đều xuống giá. Nhà mới biến thành nhà cũ. Xe mới biến thành xe cũ, đành phải giao dịch trên thị trường hàng hoá cũ thải loại. Lâm Hồng biết bạn gái của anh chàng kiểu rủi ro này là nhân viên bán hàng của cửa hiệu vải Cờ Đỏ. Lâm Hồng đi vào cửa hàng vải, vừa xem vải hoa các loại màu, vừa nói chuỵên với bạn gái của anh chàng kiểu rủi ro, sau đó đưa cho cô ta vé xem phim. Trong thấy thần sắc cô ta ngẩn tò te, Lâm Hồng bảo đây là vé của bạn trai cô mời Lâm Hồng đi xem phim. Sau khi lần lượt kể lại rành rọt chân tướng cho cô gái trẻ ưu sầu mù tịt không biết gì, Lâm Hồng nhắc nhở cô gái:


Bạn trai của cô là một gãTrần Thế Mỹ của thị trấn Lưu.


           Anh chàng theo đuổi tình yêu kiểu rủi ro chính là nhà thơ Triệu nổi tiếng, sau đó hồn xiêu phách lạc. Lúc bấy giờ nhà thơ Triệu không hề biết gì. Vào lúc xẩm tối, anh ta tươi cười hớn hở, xí xa xí xớn đi vào rạp chiếu bóng. Có người bảo anh ta còn huýt sáo. Nhà thơ Triệu đi quanh quẩn ngoài rạp chiếu bóng nửa tiếng đồng hồ, chờ trong rạp bắt đầu chiếu phim, mới len lén lỉnh vào như một tên ăn cắp. Từ chỗ sáng, nhà thơ Triệu đi vào chỗ tối. Anh ta mò mẫm ngồi vào số ghế của mình, nhìn không rõ mặt người bên cạnh, cứ tưởng ngồi cạnh mình là Lâm Hồng. Tự đắc ý, anh ta khe khẽ gọi mấy tiếng “Lâm Hồng”, rồi lại tự đắc ý bảo, biết thế nào Lâm Hồng cũng đến.


 


            Tiếp theo, nhà thơ Triệu thổ lộ với bạn gái nỗi lòng của anh ta đối với Lâm Hồng. Những lời thủ thỉ của nhà thơ Triệu dào dạt ý thơ ý tranh, chưa nói hết lời, đã nghe thấy tiếng nói the thé như tiếng còi tầu hoả, nhà thơ Triệu bị xơi liên tiếp mấy cái tát rát ràn rạt. Bị tập kích bất ngờ, nhà thơ Triệu không biết đã sảy ra chuyện gì. Anh ta không kịp trở tay tự vệ, cứ im như thóc vươn cổ ra, lộ nguyên hình khuôn mặt dưới bàn tay của bạn gái. Sau cơn phẫn nộ cực điểm,  tiếng nói  của bạn gái anh ta đã bị lạc giọng. Nhà thơ Triệu không nhận ra, cứ tưởng Lâm Hồng đang tát vào mặt mình. Nhà thơ Triệu điên tiết, thầm nghĩ dưới gầm trời này làm gì có chuyện tỏ tình như thế? Nhà thơ Triệu hạ thấp giọng, nói với bạn gái của mình:


Lâm Hồng, Lâm Hồng, chú ý ảnh hưởng…


 


          Lúc này bạn gái của nhà thơ Triệu đã lên tiếng. Cô ta thét lên:


Tên Trần Thế Mỹ của thị trần Lưu, ta sẽ xé xác nhà ngươi!


 


          Cuối cùng nhà thơ Triệu đã nhìn rõ mặt bạn gái . Anh ta hoảng hốt ôm đầu, mặc cho bạn gái gào thét đánh cho tơi bời khói lửa. Lúc đó trên màn ảnh đang chiếu “ Thiếu Lâm tự”, sau đó khán giả xem phim ai cũng bảo cùng một lúc được xem hai bộ phim “ Thiếu Lâm tự”, một bộ là bản của Lý Liên Kiệt, một bộ là bản của nhà thơ Triệu, người nào cũng bảo bản của nhà thơ Triệu hay hơn, bảo bạn gái của nhà thơ Triệu cao tay như Võ Lâm,  vừa gào the thé ,vừa đánh  tới tấp nhà thơ Triệu, còn cao cường hơn võ công của Lý Liên Kiệt trong phim. Từ đó trở đi, nhà thơ Triệu tiếng xấu để đời. Tiếng tăm thậm chí còn trùm lên Lý Trọc nhòm trộm mông đàn bà năm nào. Đương nhiên, bạn gái của nhà thơ Triệu đã đá đít anh ta, lấy người khác, đẻ cho anh chồng một cậu  con trai béo tròn béo trục như hạt mít. Nhà thơ Triệu hối hận không kịp, từ đó sống độc thân, không bao giờ có lịch sử bạn gái, càng không có lịch sử hôn nhân.Sau cơn đau đớn, nhà thơ Triệu nói với nhà văn Lưu:


Mình đúng là ăn trộm gà không thành, còn mất thêm nắm gạo.


 


           Nhà văn Lưu cứ hì hì cười suốt. Nghĩ hồi nào mình cũng suy nghĩ vớ vẩn đối với Lâm Hồng, xuýt nữa để xổng cô vợ hiện nay, suýt nữa ăn đòn trừng phạt như nhà thơ Triệu bây giờ. Nhà văn Lưu vỗ vai nhà thơ Triệu, vừa như để khen mình,vừa như  để an ủi nhà thơ Triệu. Anh ta nói:


Quý nhân có cái sáng suốt tự biết.


 


           Trong mười chín người suy nghĩ vớ vẩn có hai anh sống đơn thân chính hiệu. Hai con người kiêu hãnh của thị trấn Lưu khởi động trình tự cầu hôn, đều bảo mình  đã không có lịch sử hôn nhân, cũng không có lịch sử bạn gái. Có một anh còn đem bệnh án cho bố mẹ Lâm Hồng xem , trong đó ghi không có lịch sử bệnh tâm thần, cũng không có lịch sử bệnh mãn tính. Còn anh chàng kia, sau khi biết, lập tức đem đến bệnh án của bố mẹ mình, dương dương tự đắc đặt lên bàn nhà Lâm Hồng, dở hai sổ bệnh án, như mở ra hai bức tranh nổi tiếng, để bố mẹ Lâm Hồng xem cho kỹ để biết bố mẹ anh ta không có bệnh thần kinh và bệnh mãn tính. Còn về mình, anh ta vỗ ngực nói, không có bệnh gì hết. Anh ta bảo từ khi sinh ra đến nay, không biết thế nào gọi là ốm.  Thân thể khoẻ mạnh, ngay đến một cái hắt xì hơi cũng không có. Thuở nhỏ thấy người khác hắt xì hơi, trong lòng hết sức hiếu kỳ, cứ tưởng lỗ mũi cũng biết đánh rắm. Vừa dứt lời, anh ta thấy mũi mình ngưa ngứa, tự dưng há hốc mồm, xem ra sắp sửa hắt xì hơi đến nơi. Anh ta nhăn nhó, cố làm ra vẻ, nuốt hắt xì hơi vào bụng, y như uống thuốc độc. Anh ta vội vàng giả vờ ngáp để che cái hắt xì hơi của mình. Tiếp theo anh ta thẹn thùng nói:


Đêm qua mất ngủ.


 


          Hai anh chàng đơn thân chính hiệu cũng đến nhà Lâm Hồng mấy lần, hai lần nhìn thấy mặt Lâm Hồng không nhiệt tình, cũng không lạnh nhạt, nói với bố mẹ Lâm Hồng thêm vài câu. Nụ cười khách sáo của bố mẹ Lâm Hồng khiến hai anh chàng mừng quá quên hết tất cả, lập tức ra vẻ sắp thành con rể, cứ một câu “mẹ”, hai câu “bố” mà gọi, gọi đến nỗi bố mẹ Lâm Hồng toàn thân nổi gai ốc, xua tay lia lịa:


Ấy, đừng gọi thế, đừng gọi thế!


 


           Một anh còn biết điều, đã sửa thành “bác trai” và “bác gái”. Còn anh kia mặt dầy mày dạn hơn cả Lý Trọc, tiếp tục gọi “ bố” và “mẹ”, lại còn bảo sớm muộn gì cũng sẽ gọi như thế. Gọi muộn chẳng thà gọi sớm. Gọi đến nỗi bố mẹ Lâm Hồng sị mặt ra, nói một cách bẳn gắt:


Ai là bố cậu? Ai là mẹ cậu?


 


           Từ đáy lòng, Lâm Hồng đã coi thường hai anh chàng hà tiện kẻng trai. Lần nào đến cũng tay không, đã đến lúc nhà Lâm Hồng ăn cơm tối, còn ì ra không chịu về, định ăn không một bữa cơm ở gia đình Lâm Hồng. Có một anh cũng cho Lâm Hồng một nắm hạt dưa. Khi ngồi nói chuyện trong nhà Lâm Hồng, tay phải anh ta luôn luôn  xỏ túi quần, chờ khi bố mẹ Lâm Hồng quay vào bếp, mới móc hạt dưa khỏi túi quần  đưa cho Lâm Hồng, vẻ mặt cứ y như định tặng cho Lâm Hồng một viên đá kim cương Nam Phi. Lâm Hồng trông thấy hạt dưa trong tay anh ta bị mồ hôi làm ướt, trên hạt dưa còn dính cả đầu sợi chỉ trong túi quần rơi ra. Lâm Hồng bỗng thấy lợm gịong, quay đi giả vờ không nhìn thấy, nghĩ bụng cái bao cỏ này còn không bằng Lý Trọc.


 


           Lúc đầu, xuất phát từ  phép lịch sự, khi ăn cơm, thấy người đến cầu hôn vẫn ngồi lì không về, bố mẹ Lâm Hồng cũng mời anh ta ngồi ăn cơm. Từ sau khi ăn một bữa cơm tối tại nhà Lâm Hồng, hai anh chàng đơn thân chính hiệu lập tức tuyên bố, anh ta và Lâm Hồng đã yêu nhau. Hễ gặp ai là họ kể, mà lại còn thêm dấm thêm ớt . Một anh bốc khoác, mẹ Lâm Hồng sốt sắng gắp thức ăn cho mình như thế  nào. Còn anh kia sau khi nghe, lập tức hư cấu Lâm Hồng âu yếm xới cơm cho mình ra sao. Hai anh chàng đơn thân chính hiệu còn bảo bạn bè và người thân của mình đi truyền bá mọi nơi, gieo rắc chuỵện tình hư vô xa vời như có như không giữa mình và Lâm Hồng. Bạn bè người thân của hai anh cảm thấy việc này chưa đâu vào đâu, giống như chữ bát còn thiếu một nét phẩy, mở mồm nói ra dễ ợt , nếu Lâm Hồng không thừa nhận, có mà đeo mo vào mặt. Hai anh kia không nghĩ thế. Mắt nhìn người ta, mồm nói lung tung, thầm nghĩ mình cũng không thể lạc hậu, nhất định phải áp đảo người ta về thanh thế. Cho dù cuối cùng không thành công, hai anh cảm thấy đã từng tỏ tình với lâm Hồng cũng là một chặng vinh quang trên đường đời, cũng có thể nâng cao nhiều lần giá trị của bản thân, khi lại tỏ tình với cô khác sẽ có cảm giác ưu việt.


 


          Hai kẻ xào xáo tình yêu, cuối cùng đã đụng đầu ở lối hẹp. Trên phố lớn một anh trong đó đang dương dương tự đắc kể chuỵên tình yêu của anh ta và Lâm Hồng. Còn anh kia khi đi qua bên cạnh không sao nín nhịn nổi, đã dừng chânnóito :                                               
        - Vớ vẩn!


 


          Trên phố lớn thị trấn Lưu chúng tôi, hai anh chàng chửi nhau, nước dãi bắn tung toé. Lúc đầu dân chúng thị trấn Lưu chúng tôi cứ tưởng họ sắp đánh nhau. Hai người vừa chửi vừa xắn ống tay áo. Xắn xong ống tay áo phải, lại cùng một lúc xắn ống tay áo trái. Dân chúng thị trấn Lưu xôn xao lùi lại nhường chỗ cho họ., cứ tưởng một cuộc đánh bốc lớn sắp sửa mở màn. Hai anh chàng lại ngồi xắn ống quần. Dân chúng thị trấn Lưu càng hào hứng, bảo chắc chắn hai người sẽ đánh  một trận bụi đất mù mịt, tối tăm mặt mũi, đánh cho ra phong thái của Vua đánh bốc hạng nhẹ cân thế giới. Hai anh chàng đã xắn ống quần lên khỏi bốn đùi gối. Trông trên người không còn thứ gì có thể xắn nữa , mà hai người vẫn chưa vào cuộc, vẫn chửi nhau như lúc vừa bắt đầu, chỉ có thêm động tác lau nước dãi.


 


           Giữa lúc dân chúng thị trấn Lưu chúng tôi lo lắng muôn phần, Lý Trọc đã xuất hiện. Báo cáo xong công việc với ông Đào Thanh ở Cục dân chính, trên đường về Xưởng phúc lơị, Lý Trọc đã thấy dân chúng túm đen túm đỏ đông lắm. Lý Trọc kéo một người hỏi  đã sẩy ra chuyện gì? Người đó nói với Lý Trọc một cách khoa trương:


Đại chiến thế giới lần thứ ba sắp bùng nổ!


 


          Cặp mắt sáng quắc, Lý Trọc chen vào. Thấy Lý trọc chen vào, dân chúng thị trấn Lưu càng sôi nổi, bảo phen này sẽ hấp dẫn, bảo đã có hai anh hùng gặp mặt tại đây, lại có thêm Lý Trọc sẽ là Tam quốc diễn nghĩa. Lý Trọc nghe hai người chỉ vào mũi nhau, lau nước dãi chửi mắng, Bên nào cũng bảo Lâm Hồng là bạn gái của mình. Đùng đùng nổi cơn tức giận, Lý Trọc lao vào giữa hai người như mũi tên, dang hai tay túm áo ngực hai  người thét to:


Lâm Hồng là bạn gái của tao!


 


          Hai anh chàng không ngờ giữa đường lòi đâu ra một tên Lý Trọc, bỗng dưng ngẩn tò te. Lý Trọc quát rồi buông anh chàng bên phải, dơ nắm tay phải nhằm trúng anh bên trái tống hai quả búa bổ, tay này bị đánh thâm tím mắt tại chỗ. Ngay sau đó, cũng với hai cú đấm búa bổ, Lý Trọc đánh anh chàng bên trái thâm tím mắt. Chiều nay, Lý Trọc hết đánh anh bên trái, lại đánh anh bên phải, đánh đến mức hai tay kia kêu oai oái, đau đến nỗi quên đánh lại. Quần chúng vây xem trên phố lớn sốt ruột, cứ dậm chân liên tục, chẳng khác nào trố mắt nhìn Tào Tháo thời Tam quốc, hết đánh Lưu Bị, lại đánh Tôn Quyền. Lưu Bị và Tôn Quyền không biết liên kết nhau đánh lại. Có mấy vị lo quá, tự trở thành Gia Cát Lượng, mách hai người bị đánh  bắt tay nhau đánh trả Lý Trọc.
Có người coi anh chàng bên phải là Lưu Bị, chỉ vào anh ta nói leo lẻo:


Liên Ngô chống Nguỵ! Liên Ngô chống Nguỵ!


 


          Hai anh kia bị Lý Trọc đánh cho choáng váng, mắt nẩy đom đóm, chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng, từ lâu đã không nghe rõ tiếng nói của dân chúng, song lại nghe rõ tiếng quát của Lý Trọc. Lý Trọc vừa thụi huỳnh huỵch vào hai người, vừa tra hỏi họ như một cảnh sát:


Nói, nói mau, Lâm Hồng là bạn gái của ai?


 


          Hai anh chàng kia đều thở thoi thóp  trả lời:


Của anh, của anh…


 


          Dân chúng thị trấn Lưu chúng tôi vô cùng thất vọng, lắc đầu quầy quậy nói:


Đúng là A Đẩu không đỡ dạy nổi, hai người đều là A Đẩu.


 


           Lý Trọc bỏ mặc hai anh kia, ánh mắt hằm hằm lướt qua đám đông vây quanh, mấy vị Gia Cát Lượng vừa giờ sợ sệt thụt cổ , lui ra không dám nói chuyện. Dơ tay phải lên, Lý Trọc lướt nhìn dân chúng thị trấn Lưu chúng tôi , nói cảnh cáo :


Từ nay trở đi, đứa nào còn dám nói Lâm hồng là bạn gái của mình, tao sẽ đánh cho suốt đời không ngẩng đầu lên nổi.


 


           Nói xong Lý Trọc sải bước đi luôn. Rất đông người nghe thấy khi bước đi, anh ta dương dương tự đắc nói:


Mao chủ tịch nói đúng quá, súng đẻ ra chính quyền.


 


           Lý Trọc đánh cho hai kẻ xào xáo tình yêu một trận  thập tử nhất sinh khắc cốt ghi xương, từ đó không dám theo đuổi Lâm Hồng. Hai chàng trai chẳng còn mặt mũi nào, khi gặp Lâm Hồng trên phố lớn, đều cúi đầu xấu hổ bước đi. Lâm Hồng bỗng dưng mỉm cười nghĩ bụng, tay Lý Trọc thổ phỉ ác bá cũng coi như đã làm một việc tốt.


 


           Lâm Hồng nhìn bao quát, bọn đàn ông chưa vợ của thị trấn Lưu y như loài cỏ tạp mọc thành bụi, không có cây nào to rợp trời. Lâm Hồng cảm thấy vô cùng vắng vẻ, thê lương, phảng phất như  phía trước không còn bố mẹ, phía sau không người nối dõi. Giữa lúc này, có một người dần  dần trở nên rõ nét, một con  người trắng trẻo đẹp trai đeo kính, đã làm cho cô có cảm tình và hứng thú. Trong con mắt Lâm Hồng, con người này tuy không là cây lớn, cũng coi như một cây nhỏ, nhưng mạnh hơn nhiều loài cỏ tạp. Chỉ cần là một cây gỗ, sẽ có ngày rợp trời, còn cỏ tạp vĩnh viễn chỉ có thể phủ trên mặt đất. Người đó là Tống Cương.


 


 


                                                          6


 


          Tống Cương là hình tượng thanh niên tốt điển hình thời bấy giờ. Anh thường cầm trong tay một quyển sách hoặc tạp chí, phong độ lịch sự, hào hoa phong nhã,  hễ trông thấy cô nào nhìn mình một cái là đỏ mặt. Khi Lý Trọc bám riết theo đuổi Lâm Hồng, Tống Cương đều ở bên cạnh. Khi Lý Trọc theo đuổi tình yêu, Tống Cương là vị khách tuỳ tùng. Bởi  chàng trai này vừa vặn là vị khách đi cùng, cho nên độ hấp thụ ánh sáng của cặp mắt Lâm Hồng lập tức cao hơn những chàng trai khác của thị trấn Lưu chúng tôi.Trong khi theo đuổi Lâm Hồng toát cả mồ hôi, Lý Trọc không hề biết, Lâm Hồng đã ngấm ngầm phải lòng anh chàng Tống Cương cứ lẳng lặng đi theo không nói một lời.


 


         Trên phố lớn, Lý Trọc làm vệ sĩ của Lâm Hồng một cách ngây ngô, hung hăng, ngang ngược không cho người khác nhìn Lâm Hồng. Tống Cương bao giờ cũng cúi đầu im lặng đi bên cạnh Lý Trọc. Lúc này quen thói bám dai như đỉa đói của Lý Trọc, Lâm Hồng đã trở nên ung dung thư thái. Cô đã biết cách, nhìn mà không thấy, bước đi nét mặt thản nhiên. Khi trẽ ngoặt ở góc phố, nhân thể cô liếc mắt nhìn Tống Cương. Có mấy lần bốn mắt nhìn nhau, Tống Cương lập tức hoảng hốt quay đi chỗ khác. Lâm Hồng bất giác nhếch mép mỉm cười. Khi Lý Trọc nói những lời khiến cô tức giận, Lâm Hồng tự dưng liếc nhìn Tống Cương. Lần nào cô cũng thấy ánh mắt đau buồn của Tống Cương. Lâm Hồng đã được một tín hiệu, biết Tống Cương giờ phút đó đang đau khổ, cô đột nhiên có cảm giác hạnh phúc. Gần như ngày nào Lý Trọc cũng quấy rầy Lâm Hồng. Lâm Hồng ngày nào cũng nhìn thấy Tống Cương. Trông thấy ánh mắt có khi hoảng hốt, có khi đau buồn của Tống Cương, trong lòng Lâm Hồng đã vang lên những âm thanh xốn xang như suối reo. Thậm chí cô đã không ớn ghét Lý Trọc , chính là do Lý Trọc quấy bám, mà ngày nào cô cũng gặp mặt Tống Cương. Đêm đến, khi đi vào giấc ngủ, hình tượng cúi đầu khiến người ta khó quên của Tống Cương,đã lặng lẽ đi vào cõi mộng của Lâm Hồng.


 


          Lâm Hồng hy vọng một buổi chiều, hoặc buổi tối nào đó, bóng dáng cao lớn của Tống Cương sẽ xuất hiện ở cửa nhà cô, đi vào giống như những người đến cầu hôn. Lâm Hồng cảm thấy Tống Cương lúc đó chắc chắn sẽ khác những kẻ cầu hôn mặt dầy trơ trẽn. Tống Cương sẽ xấu hổ đứng ngoài cửa rất lâu, sau khi đi vào nói chuyện cũng ấp ấp úng. Lâm Hồng thầm nghĩ mình thích là thích người đàn ông như thế. Khi tưởng tượng Tống Cương xấu hổ, sắc mặt đỏ bừng, không nhịn nổi, Lâm Hồng đã sờ lên hai má mình nóng rát.


 


           Một buổi chiều tối, Tống Cương đã đến thật. Anh ta cứ ngần ngừ đứng ở cửa nhà Lâm Hồng.Giọng anh run run hỏi mẹ Lâm Hồng:


Thưa cô, Lâm Hồng có nhà không ạ?


 


          Lúc đó Lâm Hồng đang ở trong buồng. Mẹ cô vào bảo, chàng trai suốt ngày đi với Lý Trọc đã đến. Lâm Hồng chợt thấy bối rối, đang định đi ra, lại thôi. Cô khẽ nói với mẹ:


Mời anh ấy vào!


 


           Mẹ Lâm Hồng cười hiểu ý, đi ra sốt sắng bảo Tống Cương, Lâm Hồng ở trong nhà mời anh vào. Tống Cương thấp thỏm không yên đi vào buồng Lâm Hồng. Tống Cương không phải vì bản thân tự đến. Lý Trọc  buộc anh đến. Lý Trọc bám thắt lưng địch mà đánh đã năm tháng nay, không hề có hiệu quả, cảm thấy chiêu thứ năm cũng không ăn thua gì, vẫn phải luồn sâu sau lưng địch. Nhưng nghĩ đến cái nhục con cóc và đống cứt trâu phải chịu ở nhà Lâm Hồng, Lý Trọc cảm thấy không nên thân chinh đến nhà. Anh ta uỷ quyền cho quân sư quạt mo đi làm mối. Tống Cương không muốn đi một chút nào. Sau khi Lý Trọc nổi cơn thịnh nộ, quát tháo om sòm, Tống Cương đành phải liều mình vác mặt đi.


 


          Khi Tống Cương đi vào buồng Lâm Hồng, Lâm Hồng đang đứng trước cửa sổ ráng chiều đỏ ửng, đang buộc mớ tóc đuôi sam của mình, quay lưng lại với Tống Cương.Ráng chiều chiếu vào, đứng trong ánh sáng hắt vào từ ngoài trời, cái bóng đằng sau thắt đáy lưng ong, gọn gàng hấp dẫn của Lâm Hồng đang lấp la lấp loáng. Gió chiều từ cửa sổ thổi vào, khẽ tung chiếc váy trắng trên người cô. Một hơi thở thần bí phả vào Tống Cương. Tống Cương chợt  run lên. Trong giây phút ấy, Tống Cương đột nhiên cảm thấy Lâm Hồng như nàng tiên trong mây. Một nửa mái tóc dài của  cô buông lơi trên vai phải, còn nửa kia gồm ba sợi to bện với nhau chùng quá vai trái, khe khẽ rung trong tay cô. Ánh sáng của ráng chiều lúc này, loang loáng như mù mây màu hồng, cái cổ thon dài và trắng ngần của Lâm Hồng như ẩn như hiện trong mắt Tống Cương. Tống Cương lúc này cứ thẫn thờ đờ đẫn,  y như anh chàng dở hơi máu gái dưới quyền Lý Trọc.


 


           Lâm Hồng nghe tiếng thở gấp gáp của Tống Cương ở sau lưng, cứ ung dung bện mớ tóc đuôi sam của mình. Buộc xong mớ tóc đuôi sam bên trái, cô hất nhẹ đầu, khẽ vuốt tay phải, mái tóc dài trùm vai phải vượt qua vai như bay liệng, rơi gọn gàng trước ngực Lâm Hồng. Lâm Hồng bện nốt mớ tóc đuôi sam  bên kia. Lúc này, cái cổ ba ngấn thon dài trắng trẻo rõ nét hoàn toàn trong ánh mắt Tống Cương. Hít thở của Tống Cương nghe ra như bị tắc, không sao thở nổi. Lâm Hồng mỉm cười, lưng quay về phía Tống Cương, giục:


Nói đi chứ!


 


          Tống Cương giật mình. Lúc này mới nhớ đến sứ mạng của mình, lắp ba lắp bắp nói:


Tôi đến vì  chuyện của Lý Trọc...


 


           Tống Cương quên khuấy mình nên nói những gì. Nghe Tống Cương nói đến vì chuyện của Lý Trọc, Lâm Hồng sa sầm nét mặt. Cô mím môi, do dự một lát, rồi nói rõ ý định với Tống Cương:


Nếu anh đến vì chuỵện của Lý Trọc, thì về đi. Nếu anh đến vì mình thì ngồi xuống.


 


           Nói xong, tự dưng Lâm Hồng đỏ bừng mặt. Cô nghe thấy Tống Cương ở đằng sau va vào ghế, cứ tưởng Tống Cương sẽ ngồi xuống. Nhưng cô đã nghe thấy tiếng bước chân của Tống Cương lảo đảo đi ra.Tống Cương nghe rõ nửa câu trước, không nghe rõ nửa câu sau. Khi Lâm Hồng quay người lại, Tống Cương đã đi rồi.


 


          Chiều tối nay, sau khi Tống Cương đi, Lâm Hồng tức phát khóc. Cô nghiến răng thề không bao giờ giành cho anh chàng ngốc nghếch này dịp nào nữa. Nhưng sau khi trời tối, lúc cô nằm xuống giường lại mềm lòng. Cô nghĩ đến những anh chàng mặt trơ trán bóng không biết xấu hổ đến tỏ tình trước đó, lại nghĩ đến lời nói cử chỉ của Tống Cương, Lâm Hồng cảm thấy Tống Cương là môt người đàn ông chân chính đáng tin cậy, hơn nữa so với tất cả những chàng trai đến tỏ tình, Tống Cương đều khôi ngô tuấn tú, hấp dẫn hơn.


 


          Lâm Hồng tiếp tục hy vọng, hy vọng Tống Cương sẽ chủ động theo đuổi cô. Lại mấy tháng đã trôi qua, bên phíaTống Cương vẫn không có tin tức gì. Trái lại Lâm Hồng càng ngày càng thích Tống Cương. Gần như tối nào, Lâm Hồng cũng nhớ Tống Cương. Nhớ hình tượng Tống Cương cúi đầu. Nhớ ánh mắt Tống Cương đau buồn và nụ cười tủm tỉm của Tống Cương thỉnh thoảng mới xuất hiện.


 


          Thời gian cứ lặng lẽ trôi đi, khiến Lâm Hồng cảm thấy không thể chỉ mong Tống Cương đến nhà tỏ tình. Cô nhắc nhở mình nên chủ động hơn. Nhưng lần nào nhìn thấy Tống Cương, đều có tên Lý Trọc thổ phỉ ác bá đi bên cạnh. Cuối cùng có hai dịp gặp Tống Cương đi một mình trên phố lớn. Khi mắt cô âu yếm nhìn Tống Cương, anh ấy lại hốt hoảng quay đầu nhìn chỗ khác, hấp ta hấp tấp đi như một tên tội phạm chạy trốn. Lâm Hồng cay đắng trong lòng. Anh chàng Tống Cương này khiến cô hận nghiến răng mím lợi. Khi Lâm Hồng nhìn thấy Tống Cương đi một mình lần thứ ba, cô biết không có nhiều dịp như thế nữa. Lần này ở trên cầu, Lâm Hồng dừng chân, mặt đỏ ửng gọi một tiếng:


Anh Tống Cương.


 


           Tống Cương đang sắp sửa vội vàng tránh đi, thì nghe thấy tiếng gọi của Lâm Hồng, toàn thân run run, anh quay người nhìn trước nhìn sau bên phải bên trái, phảng phất như trên cầu còn có một “Tống Cương” khác. Lúc ấy trên cầu còn có người khác. Họ đều nghe thấy Lâm Hồng gọi tên Tống Cương. Mắt họ đều nhìn Lâm Hồng. Lâm Hồng  tuy mặt đỏ bừng, vẫn nói với Tống Cương trước mặt người khác:


Anh lại đây em bảo.


 


          Khi Tống Cương bước tới như một cậu bé đi sai đường, Lâm Hồng cố ý nói to:


Anh bảo với gã họ Lý đừng níu bám em nữa.


 


           Nghe vậy, Tống Cương gật gật đầu, lại sắp sửa bước đi, thì Lâm Hồng hạ thấp giọng bảo Tống Cương:


Anh hượm đã.


 


           Tống Cương cứ tưởng mình nghe nhầm, anh nhìn Lâm Hồng lúng túng. Lúc này trên cầu không có ai, nét mặt Lâm Hồng trở nên dịu dàng chưa từng có, cô khẽ bảo Tống Cương:


Anh có thích em không?


 


          Tống Cương sợ tái mặt. Lâm Hồng thẹn thùng nói với Tống Cương:


Em thích anh.


 


           Tống Cương há mồm trợn mắt. Trông thấy có người đi lên cầu, Lâm Hồng khe khẽ nói câu cuối cùng:


Tám giờ tối mai, anh chờ em trong rừng cây non sau rạp chiếu bóng.


 


            Lần này Tống Cương nghe rõ mồm một . Cả ngày lúc nào  tâm trí Tống Cương cũng hoảng hốt. Ngồi ở một góc phân xưởng, Tống Cương bần thần suy trước tính sau: Mọi chuyện sảy ra trên cầu liệu có thật không? Tống Cương cứ nhớ lại hết lần này đến lượt khác cảnh tượng lúc bấy giờ. Sắc mặt anh lúc đỏ bừng, lúc nhợt nhạt, vẻ mặt  anh lúc đau khổ, lúc ngây ngô hì hì cười . Các bạn thợ của Tống Cương hỉ hả bàn luận về anh, anh không hề hay biết. Khi các bạn gọi to tên mình, Tống Cương trợn tròn mắt nhìn lại, như bừng tỉnh trong cơn ngủ mê. Nét mặt của Tống Cương khiến các bạn anh luôn luôn cười đùa.Họ hỏi anh:


Tống Cương! Cậu đang mơ mộng gì thế?


 


           Sau khi ngẩng lên “ ừ” một tiếng, Tống Cương lại cúi đầu suy nghĩ miên man. Có một anh bạn trêu Tống Cương:


Tống Cương! Nên đứng dạy đi tiểu tiện!


 


           Tống Cương ậm ừ một tiếng, đứng dạy ra ngoài, chuẩn bị  đi vào nhà vệ sinh. Trong tiếng ha ha ôm bụng cười của bạn bè, Tống Cương đi đến cửa phân xưởng đã đứng lại, y như nghĩ đến chuyện gì, quay về góc phân xưởng ngồi xuống. Các bạn vừa cười ho, vừa hỏi anh:


Sao lại quay về?


 


          Như đã từng suy nghĩ, Tống Cương trả lời:


Mình không buồn đi tiểu.


 


          Đến lúc chiều tối, cảnh tượng sẩy ra trên cầu  càng ngày càng trở nên chân thực trong hồi tưởng của Tống Cương. Suy nghĩ của anh tập trung ở sắc mặt đỏ ửng và giọng nói run run của Lâm Hồng, còn ở cả ánh mắt căng thẳng  chập chờn của cô. Đặc biệt là câu Lâm Hồng nói khe khẽ “em thích anh”, khiến mỗi khi hồi tưởng lại, traí tim Tống Cương đập thình thịch. Cặp mắt Tống Cương sáng lấp lánh, nét ửng hồng xúc động trên mặt anh, giống như nước thuỷ triều dạt dào lên xuống.


 


           Lúc này Tống Cương đã ngồi trong nhà, đã ăn cơm tối. Ngồi trước bàn, Lý Trọc nhìn Tống Cương đầy vẻ hồ nghi. Dáng vẻ của Tống Cương như uống nhầm thuốc, cứ hí hí cười liên tục như đứa dở hơi, như kẻ mất hồn.  Lý Trọc khẽ gọi:


Anh Tống Cương, anh Tống Cương…


 


           Tống Cương không có phản ứng. Lý Trọc vỗ mạnh lên bàn, hỏi:


Anh Tống Cương, anh làm sao thế?


 


           Đến Lúc này Tống Cương mới hoàn hồn. Như một Tống Cương bình thường, anh hỏi Lý Trọc:


Em nói gì?


 


           Cứ nhìn đi nhìn lại Tống Cương, Lý Trọc nói:


Sao anh cười giống thằng cha ngớ ngẩn máu gái dưới quyền em thế?


 


           Nhìn nét mặt đầy vẻ nghi hoặc của Lý Trọc, Tống Cương đột nhiên lo lắng không yên. Anh tránh ánh mắt của Lý Trọc, cúi đầu do dự một lát, ngẩng lên ấp a ấp úng hỏi Lý Trọc:


Nếu Lâm Hồng thích người khác, em làm thế nào?


Em giết hắn! – Lý Trọc đốp chát luôn.


 


          Tống Cương chột dạ, hỏi tiếp:


Em giết tay đàn ông kia, hay giết Lâm Hồng?


Đương nhiên là giết thằng cha ấy. – Lý Trọc vung tay một cái, lại vuốt mồm một cái – Giết Lâm Hồng tiếc lắm, em phải giữ Lâm Hồng làm vợ.


 


          Trong lòng  hết sức bối rối, Tống Cương tiếp tục hỏi thăm dò:


     -      Nếu Lâm Hồng thích anh, em tính sao?


 


            Lý Trọc cười ha ha, đập hai tay lên bàn, nói chắc nịch:


     -      Không thể có chuyện ấy.


 


            Trông điệu bộ tự tin của Lý Trọc, trái tim Tống Cương thót lại, đứng trước người anh em nương tựa đùm bọc lấy nhau mà sống, Tống Cương cảm thấy không thể che dấu. Tống Cương hít một hơi thật sâu, phảng phất như sa vào trong hồi ức xa xăm. Dòng suy nghĩ của Tống Cương rời rạc, khi đứt khi nối, đã kể lại một cách khó khăn toàn bộ quá trình gặp Lâm Hồng trên cầu ban ngày. Khi Tống Cương kể lại, cặp mắt Lý Trọc mỗi lúc một trợn tròn. Hai tay Lý Trọc đập xuống bàn cũng dần dần lặng đi. Cuối cùng, sau khi kể lại một cách hết sức khó khăn, Tống Cương đã thở phào nhẹ nhõm, bắt đầu nhìn Lý Trọc lo lắng. Tống Cương cảm thấy mình đang đợi Lý Trọc gầm thét lên, cho dù không gầm thét, Lý Trọc cũng điên tiết giẫy nẩy lên.


 


          Tống Cương không ngờ, Lý Trọc lại yên lặng nhìn mình. Cặp mắt trợn tròn của Lý Trọc sau khi chớp mấy cái, đã trở nên ti hí và dài ra. Lý Trọc hỏi Tống Cương một cách hoài nghi:


    -     Lâm Hồng đã nói gì với anh?


 


         Tống Cương lắp bắp nói:


     -   Lâm Hồng bảo cô ấy thích anh.


     -   Không thể! --  Lý Trọc đứng lên, nói với Tống Cương -  Lâm Hồng không thể thích anh.


 


         Tống Cương đỏ mặt hỏi vặn lại:


     -    Tại sao không thể?


     -     Anh thử nghĩ xem – Lý Trọc đặt đít ngồi lên bàn, như một kẻ bề trên trịch thượng chỉ bảo Tống Cương – Thị trấn Lưu này có biết bao nhiêu đứa theo đuổi Lâm Hồng, đứa nào cũng có điều kiện khá hơn anh, tại sao Lâm Hồng yêu anh được? Anh không bố không mẹ, anh còn đang là đứa trẻ mồ côi...


 


           Tống Cương vặn lại:


         - Em cũng là một đứa trẻ mồ côi.


         - Em là đứa trẻ mồ côi – Lý Trọc gật gật đầu, tiếp đó lại vỗ ngực mình nói – Nhưng em là xưởng trưởng!


 


           Tống Cương tiếp tục tranh luận:


         - Có thể Lâm Hồng không quan tâm đến những chuyện này.


         - Sao lại không quan tâm? -  Lý Trọc lắc đầu bảo Tống Cương -  Lâm Hồng giống như cô tiên trên trời. Anh cũng là một chàng trai nghèo rớt mồng tơi trên mặt đất, hai người...không thể.


 


           Chợt nhớ đến một truyền thuyết đẹp, Tống Cương nói:


         - Nàng tiên thứ bảy trên trời cũng thích anh chàng Đổng Vĩnh dưới đất…


         - Đấy là chuỵện thần thoại, là chuyện giả chuỵện bịa, không có thật – Lý Trọc lúc này phát hiện ra điều gì, anh ta nghiem chỉnh nhìn Tống Cương, chỉ vào mũi Tống Cương hỏi --  Anh có thích Lâm Hồng không?


 


           Tống Cương lại đỏ bừng mặt. Lý Trọc nhảy khỏi bàn, đứng trước mặt Tống Cương nói:


          - Em nói cho anh biết, anh không được thích Lâm Hồng đâu nhé!


 


            Tống Cương có vẻ buồn buồn. Anh hỏi:


          - Tại sao anh không được thích Lâm Hồng?


          - Mẹ kiếp --  Lý Trọc ngạc nhiên kêu lên một tiếng, cặp mắt laị trợn tròn, nói với Tống Cương như đe doạ -- Lâm Hồng là của em. Tại sao anh lại có thể thích cô ấy? Anh là anh em của em cơ mà! Người khác có thể tranh giành Lâm Hồng với em, nhưng anh thì không được.


 


           Tống Cương không biết nói gì hơn. Anh nhìn Lý Trọc không hiểu gì hết. Lúc này, với tình cảm tràn đầy, Lý Trọc nói với Tống Cương:


         - Anh Tống Cương, chúng mình là anh em nương tựa vào nhau mà sống. Anh biết rõ em thích Lâm Hồng. Tại sao anh còn thích cô ấy? Anh như thế là loạn luân.


 


            Tống Cương cúi đầu. Anh không nói gì nữa. Lý Trọc cảm thấy Tống Cương xấu hổ. Anh ta vỗ vai an ủi Tống Cương:


          - Anh Tống Cương , em tin anh, anh không làm điều gì có lỗi với em.


 


            Tiếp theo Lý Trọc tỏ ra đa tình. Nhìn Tống Cương, anh ta lẩm bẩm nói một mình:


         -  Tại sao Lâm Hồng không nói câu này với người khác? Tại sao lại nói với anh? Liệu có phải cô ấy nói vòng vo cho em nghe?


 


            Tối hôm ấy Tống Cương đã mất ngủ. Nghe tiếng ngáy ngọt ngào và tiếng cười sằng sặc đến từ giấc mơ đẹp của Lý Trọc, Tống Cương cứ trằn trọc trên giường mãi không ngủ. Thần thái và thân hình xinh đẹp của Lâm Hồng  cứ lởn vởn, khi ẩn khi hiện trong bóng đêm, khiến Tống Cương đam mê. Có lúc Tống Cương đã quên Lý Trọc. Thế là anh  đã được thưởng thức thế nào là hạnh phúc. Tưởng tượng của anh bay liệng trong đêm tối. Như một đôi tình nhân, anh và Lâm Hồng thân mật và quấn quýt đi bên nhau trên phố lớn của thị trấn Lưu chúng tôi. Cảnh tượng tiếp theo là hai người có một căn nhà, thương yêu nhau như vợ chồng. Nhưng niềm hạnh phúc trong tưởng tượng chỉ hiện ra như một loại hoa đàn, nở ban đêm rồi tàn ngay. Tiếp theo là chuyện đã qua ập tới. Tống Cương nghĩ đến cảnh tượng bố Tống Phàm Bình chết thê thảm trước bến xe, nghĩ đến cảnh tượng mình và Lý Trọc gào khóc, nghĩ đến ông nội kéo xe bò chở xác bố về quê, cả gia đình được khóc thoải mái trên đường đất nông thôn.Những con chim sẻ trên cây bên đường giật mình bay nháo nhác, nghĩ đến mình và Lý Trọc nương tựa vào nhau mà sống đã kéo xác mẹ Lý Lan về quê chôn cất. Cuối cùng Tống Cương nghĩ đến trước lúc nhắm mắt, mẹ Lý Lan kéo tay mình, giặn con phải chăm nom chu đáo em Lý Trọc. Tống Cương nước mắt ròng ròng, ướt sũng cả gối. Lúc này Tống Cương đau đớn hạ quyết tâm, suốt đời sẽ không làm việc gì có lỗi với Lý Trọc. Mãi đến lúc trời tang tảng sáng, Tống Cương mới chợp mắt.


 


          Buổi trưa, trước khi hết giờ làm việc, Tống Cương len lén chuồn khỏi Xưởng kim khí, đi nhanh đến cổng Xưởng dệt kim, đợi Lâm Hồng hết giờ làm việc đi ra. Anh phải nói với Lâm Hồng, tám giờ tối nay, anh sẽ không đến khu rừng sau rạp chiếu bóng. Anh chỉ muốn nói một câu này.  Anh cảm thấy câu này  đã chứng tỏ  quyết tâm của mình.


 


           Tống Cương đứng dưới gốc cây. Năm đặc phái viên tình yêu của Lý Trọc  đã từng đứng taị đây nói “ giao hợp” với Lâm Hồng. Khi tiếng còi tan tầm của Xưởng dệt kim vang lên, Tống Cương đột nhiên cảm thấy đau khổ chưa từng có, phảng phất như đi đến bên rìa của cái chết. Anh phải nói một câu không muốn nói nhất trong đời. Nhưng một khi nói ra câu đó, Tống Cương cũng đã cứu được mình.


 


           Lâm Hồng đi ra như mọi ngày, bạn gaí đi bên  cô cũng đông như ngày thường. Lâm Hồng trông thấy Tống Cương đứng che lấp dưới gốc cây. Cô thầm mắng Tống Cương hai tiếng “ ngốc nghếch”, mình hẹn tám giờ tối, anh ấy lại dẫn xác đến đây chờ buổi trưa. Chị em đi bên Lâm Hồng, khi trông thấy Tống Cương  đã chí choé ngạc nhiên. Biết người này là anh em của Lý Trọc, các cô bịt miệng cười nói nhỏ, không biết  gã Lý Trọc lại định dở trò mới  ly kì gì đây. Đi với đông chị em, cho nên khi đi qua bên Tống Cương, Lâm Hồng  cứ nhìn thẳng. Cô chỉ liếc anh một cái bằng ánh sáng của đuôi mắt. Cô cảm thấy cái bóng đó không nhúc nhích, như một cây nhỏ cạnh cây lớn. Lâm Hồng lại thầm mắng Tống Cương một câu ngọt ngào:


         - Ngố thế.


 


           Quả tình, Tống Cương đứng đó như một thằng ngố. Khi Lâm Hồng đi qua bên cạnh, mồm Tống Cương chỉ hơi động đậy, ngay đến một tiếng cũng chưa phát ra. Sau khi Lâm Hồng đi xa, mọi chị em công nhân Xưởng dệt kim đều đã đi xa, Tống Cương mới nhận ra, vừa giờ Lâm Hồng hoàn toàn có nhìn mà không thấy. Lúc này Tống Cương cảm thấy Lý Trọc nói đúng, Lâm Hồng không thể thích mình, nét mặt tỉnh bơ lạnh nhạt của Lâm Hồng vừa đi qua đã chứng tỏ điều này. Nghĩ như vậy khiến Tống Cương như trút được gánh nặng. Anh dời khỏi cây to, khi đi dọc theo phố lớn về nhà, cảm thấy mình nhẹ như cánh én . Tống Cương  cảm thấy chuyện đã qua chỉ là một giấc mơ đẹp. Anh nhếch mép cười mấy tiếng. giống như vừa từ trong mộng đẹp tỉnh giấc. Tống Cương bắt đầu nhớ lại cảnh tưởng của mộng đẹp. Anh cảm thấy giả tốt hơn thật, hạnh phúc giả khiến anh nhẹ nhõm vô cùng.


 


          Đến tối Tống Cương vẫn nhẹ nhõm vui vẻ. Anh khe khẽ huýt sáo nấu cơm cho Lý Trọc trên bếp dầu. Lại khe khẽ huýt saó ngồi ăn cơm cùng Lý Trọc. Từ đầu chí cuối, Lý Trọc cứ nghi nghi hoặc hoặc nhìn Tống Cương. Thấy đã sắp đến tám giờ, Tống Cương không hề có ý định ra khỏi nhà. Nhưng Lý Trọc thì luôn luôn nghĩ đến cánh rừng cây non đằng sau rạp chiếu bóng. Ngồi trước bàn, anh ta nhìn sáng trăng ngoài cửa sổ. Gõ ngón tay lên mặt bàn, anh ta nói với Tống Cương bằng giọng khang khác khó hiểu:


         - Sao anh không đi?


 


           Tống Cương biết Lý Trọc nói gì., lắc đầu ngượng ngiụ nói:


        -  Em nói đúng, Lâm Hồng không thể thích anh.


 


            Lý Trọc không hiểu tại sao Tống Cương nói như thế. Tống Cương liền kể lại với Lý Trọc quá trình diễn ra khi mình đến cổng Xưởng dệt kim. Tống Cương bảo khi nhìn thấy mình, Lâm Hồng y như hoàn toàn không quen biết. Nghe xong Lý Trọc gật gật đầu như đã nghĩ đến, sau đó đập mạnh bàn, nói :


          - Anh làm thế là đúng.


 


            Tống Cương giật mình. Lý Trọc đứng dạy, bảo Tống Cương:


         -  Những lời đó chắc chắn Lâm Hồng nói vòng vo cho em nghe.


 


            Tràn đầy niềm tin, Lý Trọc bước khỏi cửa, chạy ra rừng cây non sau rạp chiếu bóng. Chạy qua rạp chiếu bóng, Lý Trọc nghĩ đến cương vị  xưởng trưởng của mình, không thể chạy hùng hục bừa phứa như một thằng liều, lập tức đổi sang bước ung dung thong thả. Khi đến gần rừng cây non, Với  danh nghĩa là  người yêu đến nơi hẹn, Lý Trọc lại rón ra rón rén đi vào rừng cây non lay động dưới ánh trăng.


 


            Lâm Hồng đã đứng ở đó. Cô cố ý đến muộn mười lăm phút, cứ tưởng Tống Cương đã đến từ lâu. Kết quả không có ai trong rừng cây. Khi Lâm Hồng đang bực tức, chợt nghe thấy tiếng bước chân rón rén ở sau lưng, nghe như tiếng bước bắt trộm gà, mò trộm chó.Lâm Hồng bỗng mím miệng cười, thầm nghĩ anh chàng Tống Cương lịch sự nho nhã lại đi như thế sao? Giữa lúc đó, Lâm Hồng nghe thấy tiếng cười thô kệch của Lý Trọc:


Ha Ha ha ...


 


          Lâm Hồng giật nẩy người quay lại nhìn, không phải Tống Cương, mà là Lý Trọc.Dưới sáng trăng, Lý Trọc cười nhăn nhở, nói bô bô không biết xấu hổ:


Anh biết em chờ anh ở đây. Anh biết em nói với Tống Cương là để nói vòng vo cho anh nghe...


 


          Lâm Hồng trợn mắt há mồm nhìn Lý Trọc. Cô không kịp phản ứng ngay tức khắc. Lý Trọc trách Lâm Hồng một cách ngọt ngào âu yếm:


Lâm Hồng, anh biết em thích anh, em cứ nói thẳng với anh mà…


 


          Lý Trọc nói rồi định chộp tay Lâm Hồng. Lâm Hồng sợ quá kêu toáng lên:


Ngươi tránh ra, ngươi tránh xa ta ra…


 


          Lâm Hồng kêu lên, chạy ra ngoài rừng cây. Lý Trọc bám theo, luôn mồm gọi tên Lâm Hồng. Sau khi chạy khỏi rừng cây, Lâm Hồng dừng chân, chỉ Lý Trọc nói:


Ngươi đứng lại.


 


          Lý Trọc đứng lại, rất khổ tâm nói với Lâm Hồng:


Lâm Hồng, em làm gì vậy? Dưới gầm trời làm gì có thứ tình yêu như thế.


Ai thèm yêu một con cóc như nhà ngươi? – Lâm Hồng điên tiết nói to, toàn thân run bắn.


 


          Lâm Hồng nói, rồi hối hả bước đi. Lý Trọc bị chửi thành con cóc, hậm hực đứng tại chỗ, trơ mắt nhìn bóng Lâm Hồng xa dần, rồi mất hút mới bước đi. Vừa đi, Lý Trọc vừa nghĩ đến bố mẹ Lâm Hồng đã từng chửi  mình là con cóc và đống cứt trâu, tự dưng nổi cơn khùng, nói kháy:


    -     Đù mẹ! Bố nó mới là con cóc, mẹ nó mới là đống cứt trâu...


 


          Như một con gà chọi bị thua đấu, Lý Trọc về đến nhà, quắc mắt nhíu mày ngồi trước bàn, khi thì  tức tối gõ bàn cành cạch, khi thì buồn nản lau mồ hôi trán.  Tống Cương cầm quyển sách trong tay ngồi trên giường, lo lắng nhìn Lý Trọc. Điệu bộ của Lý Trọc khiến Tống Cương dự cảm đã sảy ra chuyện gì. Anh thận trọng hỏi Lý Trọc:


Lâm Hồng có đến rừng non không?


Đến. – Lý Trọc hằm hằm nói – Mẹ kiếp, nó mắng em là con cóc...


 


          Tống Cương ngẩn người nhìn Lý Trọc. Trong đầu anh hiện ra mọi  cảnh tượng có liên quan tới Lâm Hồng. Từng câu nói của Lâm Hồng với anh trên cầu, cả những lời Lâm Hồng nhắc nhở anh khi cô buộc tóc đuôi sam  ở trong buồng, bây giờ phảng phất như rõ nét ở trước mặt, giống y như nước rút đi đá trơ ra. Cuối cùng Tống Cương vững tin Lâm Hồng thích mình. Lúc này Lý Trọc bắt đầu chăm chú nhìn Tống Cương tinh thần hoảng hốt. Lý Trọc nói với Tống Cương như phát hiện lục địa mới:


Mẹ kiếp ! Lâm Hồng có thể thích anh thật...


 


          Tống Cương lắc đầu một cách đau khổ. Lý Trọc nhìn anh đầy vẻ hồ nghi, hỏi thăm dò:


Anh có thích Lâm Hồng không?


 


          Tống Cương gật gật đầu. Lý Trọc đập bàn  hách dịch nói:


Anh Tống Cương, Lâm Hồng là của em, mẹ kiếp , anh không được thích cô ấy.... Nếu anh thích cô ấy, chúng ta sẽ không còn là anh em nữa. Chúng ta là kẻ thù, là kẻ thù giai cấp....


 


          Tống Cương cúi đầu nghe em nói. Lý Trọc nói hết những lời giận dữ đã nghĩ ra, Tống Cương mới ngẩng lên cười đau khổ, nói với Lý Trọc:


Em yên tâm, anh không yêu Lâm Hồng, anh không muốn mất người anh em như em…


Thật không? -  Lý Trọc cười hì hì.


 


         Tống Cương gật gật đầu một cách nghiêm chỉnh, sau đó khóc. Lau xong nước mắt, Tống Cương  thò tay chỉ vào giường đang nằm, hỏi Lý Trọc:


Em còn nhớ không? Trước khi chết mẹ bảo anh cõng mẹ về nhà, mẹ nằm trên chiếc giường này…


Còn nhớ --  Lý Trọc gật đầu nói


Sau đó mẹ sai em đi mua bánh bao, còn nhớ không?


 


          Lý Trọc lại gật đầu lần nữa. Tống Cương nói tiếp:


Sau khi em đi, mẹ kéo tay anh, giặn anh sau này nhất định phải chăm nom em cẩn thận. Anh bảo mẹ yên tâm, anh nói, chỉ còn manh áo cuối cùng, anh sẽ nhường cho em mặc, chỉ còn bát cơm cuối cùng, anh sẽ nhường cho em ăn.


 


          Nói xong, Tống Cương cười trong dàn dụa nước mắt. Lý Trọc cũng xúc động, nước mắt rưng rưng, hỏi:


Anh nói thế thật sao?


 


          Tống Cương gật gật đầu. Lý Trọc cũng lau nước mắt, nói:


-          Anh  Tống Cương, anh đúng là người anh em tuyệt vời  của em.


(còn tiếp)


Nguồn: Huynh Đệ. Tiểu thuyết của Dư Hoa. Vũ Công Hoan dịch. Dịch giả gửi trieuxuan.info.

Mục lục:
1.
2.
3.
4.
5.
6.
7.
8.
9.
10.
11.
12.
13.
14.
15.
16.
17.
18.
19.
20.
21.
22.
23.
24.
25.
26.
27.
28.
29.
30.
31.
32.
33.
34.
35.
36.
37.
38.
39.
40.
41.
42.
43.
44.
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Hiểm họa sắc vàng - Vlastimil Podracký 02.10.2019
Nhân mạng cuối cùng và đồng loại - Vlastimil Podracký 02.10.2019
Sodoma & Gomora - Vlastimil Podracký 02.10.2019
Trả giá - Triệu Xuân 26.09.2019
Thế giới những ngày qua - Stefan Zweig 26.09.2019
Hai mươi năm sau - A. Dumas 26.09.2019
Đêm thánh nhân - Nguyễn Đình Chính 11.09.2019
Jude - Kẻ vô danh - Thomas Hardy 10.09.2019
Ông cố vấn - Hữu Mai 10.09.2019
Tiêu sơn tráng sĩ - Khái Hưng 05.09.2019
xem thêm »